Ánh mắt của Diệp Vô Song sắc bén như một lưỡi kiếm vừa được mài dũa, xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Nàng không nói gì, nhưng từng thớ cơ trên khuôn mặt hoàn hảo, dù mệt mỏi, vẫn toát lên một vẻ kiên định, thách thức. Linh khí Đại Thừa cuồn cuộn từ bệ đá cổ xưa kia như một ngọn lửa vô hình, thiêu đốt sự kiên nhẫn còn sót lại, đẩy căng không khí giữa hai người đến tột độ. Nó không còn là sự nghi ngờ mơ hồ, mà là một câu hỏi trực diện, găm sâu vào lòng Lâm Phong: Ngươi, có muốn tranh giành không?
Lâm Phong không vội trả lời. Hắn chậm rãi thu hồi Huyễn Mặc Quyển vào trong tay áo, đôi mắt đen láy đảo một vòng quanh không gian hình tròn rộng lớn, nơi bệ đá sừng sững tọa lạc. Tiếng linh khí lưu chuyển nhẹ nhàng, như một bản nhạc của vũ trụ, vang vọng khắp không gian, mời gọi và cũng đầy ẩn ý. Mùi linh khí thanh khiết, mùi đá cổ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và thần bí, nhưng Lâm Phong lại có thể cảm nhận được sâu bên dưới vẻ ngoài tĩnh lặng ấy là những dòng chảy năng lượng phức tạp, những phù văn cổ xưa đang âm thầm hoạt động, bảo vệ thứ cơ duyên quý giá này. Hắn không phải kẻ lỗ mãng, càng không phải hạng người sẽ bất chấp tất cả chỉ để giành giật một cơ hội mà chưa hiểu rõ ngọn ngành.
Nụ cười nửa miệng quen thuộc lại hiện lên trên môi Lâm Phong, nhưng lần này không mang theo quá nhiều sự tinh quái, mà pha lẫn một chút trầm tư, một chút tính toán. Hắn biết, Diệp Vô Song không phải đối thủ dễ đối phó, và cơ hội Đại Thừa này cũng không phải là món ăn dễ nuốt.
“Tranh giành?” Lâm Phong lặp lại lời Diệp Vô Song, giọng điệu vẫn giữ vẻ ung dung, “Diệp cô nương, cô đánh giá thấp ta rồi. Ta đâu phải là kẻ chỉ biết tranh giành suông?”
Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng, mái tóc bạc phơ khẽ lay động, phảng phất vẻ ma mị và quyền uy. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế thủ thế, thanh kiếm sắc bén như thể đã hòa vào một phần cơ thể nàng, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. “Vậy ngươi muốn gì? Không lẽ ngươi định buông bỏ cơ duyên Đại Thừa này sao? Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?” Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, nhưng cũng lộ ra chút nghi hoặc. Nàng đã chứng kiến năng lực của Lâm Phong, sự thông minh và quyết đoán của hắn, không thể nào tin rằng hắn sẽ từ bỏ thứ quý giá đến vậy.
Lâm Phong bước thêm một bước về phía bệ đá, ánh mắt tập trung vào những phù văn cổ xưa chạm khắc trên mặt đá. Chúng không chỉ đơn thuần là hoa văn, mà là một trận pháp phức tạp, tỏa ra một loại năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ, nhưng lại có chút quen thuộc đến lạ kỳ. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu trong huyết mạch, như thể nơi đây có một thứ gì đó liên kết với chính bản thân hắn.
“Cơ duyên ở đây, đúng vậy. Linh khí Đại Thừa cuồn cuộn, như một dòng sông bất tận, thu hút bất kỳ tu sĩ nào,” Lâm Phong nói, không quay đầu lại, “nhưng nhìn kỹ xem, Diệp cô nương. Bệ đá này không hề dễ tiếp cận. Những phù văn này không phải là vật trang trí, mà là một trận pháp phòng ngự vô cùng tinh vi, có lẽ còn ẩn chứa cả những cạm bẫy chết người.”
Diệp Vô Song nheo mắt, ánh mắt tím huyền bí của nàng quét qua bệ đá một lần nữa. Nàng là cường giả Linh Giới, kiến thức về trận pháp tuy không bằng những vị Trận Pháp Đại Sư, nhưng cũng đủ để nhận ra sự bất thường. Những phù văn này, quả thực, phức tạp hơn nhiều so với những gì nàng thường thấy. Chúng không hề có quy luật rõ ràng, như thể được tạo ra từ một nền văn minh đã biến mất từ lâu.
“Ngươi nói đúng,” Diệp Vô Song thừa nhận, giọng điệu có chút dịu đi. “Ta cũng đã cảm nhận được sự phức tạp của nó. Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn như vậy?”
Lâm Phong quay lại, nụ cười tinh quái nở rộ trên môi. Hắn biết, đã đến lúc đưa ra đề nghị thực sự. “Tất nhiên là không. Nhưng Diệp cô nương à, một người thì khó mà thành công. Trận pháp này, có vẻ như cần một sự phối hợp hoàn hảo giữa công và thủ, giữa sự phá giải và sức mạnh. Cô nương Diệp, ta nghĩ chúng ta có thể cùng nhau mở ra kho báu này, hoặc cùng nhau bỏ lỡ. Cô chọn cái nào?”
Ánh mắt Diệp Vô Song trở nên sắc bén trở lại, nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ trong đầu hắn. “Ngươi nghĩ ta sẽ tin một kẻ xảo quyệt như ngươi? Ngươi không sợ ta sẽ phản bội ngươi ngay khi trận pháp được phá giải sao?” Giọng nàng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng chưa bao giờ tin tưởng người khác dễ dàng, đặc biệt là một kẻ có vẻ ngoài phóng khoáng nhưng nội tâm lại sâu như Lâm Phong.
Lâm Phong nhún vai, vẻ mặt bất cần. “Phản bội hay không, thì thử mới biết. Nhưng ta đảm bảo, cơ hội này sẽ tốt hơn nếu chúng ta là đồng minh tạm thời. Hơn nữa, ta tin vào phán đoán của mình. Cô nương Diệp không phải là người sẽ làm ra những chuyện thấp kém như vậy. Ít nhất là không phải trước khi chúng ta đạt được mục tiêu chung, đúng không?”
Hắn tiến đến gần bệ đá hơn, đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn. Một luồng điện nhẹ truyền qua đầu ngón tay hắn, nhưng hắn không hề bị thương. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo hắn khẽ rung động, tỏa ra một ánh sáng mờ ảo mà chỉ Lâm Phong mới cảm nhận được.
Diệp Vô Song vẫn đứng yên, đôi mắt tím huyền bí của nàng chứa đựng một sự đấu tranh nội tâm. Nàng ghét sự yếu đuối, ghét phải dựa dẫm vào người khác. Nhưng nàng cũng là một cường giả, nàng biết rõ khi nào nên nhượng bộ để đạt được mục tiêu lớn hơn. Lâm Phong nói đúng, trận pháp này quá phức tạp, chỉ một mình nàng sẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức, thậm chí có thể thất bại. Hơn nữa, nàng đã chứng kiến khả năng phá giải trận pháp của Lâm Phong, một tài năng hiếm có mà ngay cả các Trận Pháp Đại Sư cũng khó sánh bằng.
“Ngươi muốn gì?” Nàng hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng đã không còn sự đối địch gay gắt như lúc trước. Sự mệt mỏi sau khi phá giải mê cung ảo ảnh cũng khiến nàng cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
Lâm Phong quay lại, nụ cười trên môi hắn bỗng trở nên rạng rỡ hơn. “Rất đơn giản. Chúng ta cùng nhau phá giải trận pháp này. Tài nguyên bên trong, chúng ta chia đôi. Cơ duyên đột phá Đại Thừa… ai có năng lực thì người đó hưởng. Nghe có vẻ công bằng chứ?”
Diệp Vô Song im lặng một lúc, ánh mắt nàng lại một lần nữa quét qua Lâm Phong, từ đầu đến chân. Nàng thấy sự tự tin ngời ngời trong đôi mắt hắn, sự điềm tĩnh lạ thường của một tu sĩ Nguyên Anh khi đứng trước ngưỡng cửa Đại Thừa. Nàng biết, hắn không phải là kẻ nói suông.
“Hừ,” nàng khẽ hừ một tiếng, nhưng lần này không còn là tiếng hừ lạnh lẽo đầy cảnh giác, mà là một tiếng hừ mang theo chút bất lực, thậm chí là một chút chấp nhận. “Được. Ta đồng ý. Nhưng nếu ngươi dám giở trò, ta sẽ không ngần ngại chém ngươi thành trăm mảnh.”
Lâm Phong cười lớn, một tràng cười sảng khoái vang vọng trong không gian. “Yên tâm, Diệp cô nương. Ta còn muốn sống lâu để hưởng thụ cuộc đời này lắm. Huống hồ, ta tin vào đôi mắt của ta. Cô nương Diệp, không phải là người sẽ làm ra những chuyện thấp kém. Vậy thì, hợp tác vui vẻ!”
Hắn đưa tay ra, một động tác bất ngờ và gần gũi. Diệp Vô Song nhìn bàn tay hắn, đôi mắt tím huyền bí khẽ dao động. Nàng không bắt tay, chỉ khẽ gật đầu, thay cho lời chấp thuận. Mối hợp tác bất đắc dĩ, nhưng đầy hứa hẹn, đã chính thức bắt đầu. Cả hai cùng quay về phía bệ đá cổ xưa, nơi trận pháp bí ẩn đang chờ đợi họ, nơi cơ duyên và bí mật cổ xưa đang ẩn giấu.
***
Không gian xung quanh bệ đá bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Tiếng linh khí lưu chuyển từ bệ đá dường như mạnh mẽ hơn, như một nhịp tim cổ xưa đang đập thổn thức. Lâm Phong và Diệp Vô Song đứng đối diện trận pháp, ánh mắt cả hai đều tập trung cao độ. Mây mù bao phủ nơi đây cũng dường như đặc quánh hơn, tạo nên một bầu không khí u ám, huyền bí. Mùi đá cổ, mùi rêu phong và mùi ẩm ướt của mây mù đan xen, kích thích mọi giác quan. Ánh sáng yếu ớt từ bệ đá cũng đủ để soi rõ những phù văn phức tạp đang uốn lượn trên bề mặt đá, như những con rắn khổng lồ đang cuộn mình.
“Trận pháp này không đơn giản,” Diệp Vô Song trầm giọng nói, đôi mắt tím của nàng quét qua từng chi tiết nhỏ. “Nó không tuân theo bất kỳ quy luật trận pháp thông thường nào mà ta biết. Cổ xưa hơn, và mạnh mẽ hơn.”
Lâm Phong gật đầu, Huyễn Mặc Quyển đã xuất hiện trong tay hắn. Cuốn sách cổ xưa tỏa ra một ánh sáng vàng nhạt, bao phủ lấy thân hắn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng linh khí dao động, từng đường nét phù văn. “Ta cũng cảm thấy vậy. Năng lượng của nó rất... thuần khiết, nhưng lại đầy tính công kích. Như thể nó không chỉ phòng ngự, mà còn muốn nuốt chửng bất cứ kẻ nào dám xâm phạm.”
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Diệp cô nương, nhìn xem chỗ này.” Lâm Phong chỉ vào một vị trí trên trận pháp, nơi có một phù văn màu xám tro, trông có vẻ mờ nhạt hơn những cái khác. “Trận pháp này có vẻ như dựa vào ngũ hành tương sinh tương khắc, nhưng lại bị biến đổi bởi một loại năng lượng khác. Điểm này, nó thuộc Mộc hệ, nhưng lại bị Kim hệ khắc chế một cách lạ thường.”
Diệp Vô Song tiến lại gần, quan sát kỹ. Nàng là tu sĩ kiếm đạo, không am hiểu sâu về trận pháp, nhưng trực giác của một cường giả cho nàng biết Lâm Phong nói đúng. “Vậy chúng ta nên làm gì?”
“Ta sẽ dùng Huyễn Mặc Quyển để phân tích và chỉ ra điểm yếu,” Lâm Phong nói, giọng điệu kiên quyết. “Nhiệm vụ của cô nương là tấn công vào những điểm đó bằng sức mạnh tuyệt đối. Nhớ kỹ, trận pháp này rất cổ xưa, phản ứng của nó có thể không theo lẽ thường.”
Diệp Vô Song gật đầu, thanh kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, như một con mãnh thú đang chờ lệnh. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng đã thể hiện sự tin tưởng nhất định vào Lâm Phong.
Lâm Phong bắt đầu hành động. Hắn vận chuyển linh lực, Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn bỗng phát sáng rực rỡ hơn. Những phù văn cổ xưa trên cuốn sách như sống dậy, nhảy múa theo từng cử chỉ của hắn. Một luồng năng lượng bí ẩn từ Huyễn Mặc Quyển tuôn ra, bao phủ lấy trận pháp. Lâm Phong nhắm mắt lại lần nữa, tâm thần hoàn toàn hòa vào trận pháp, cố gắng đọc hiểu từng dòng chảy năng lượng, từng kết cấu ẩn giấu.
Tiếng phù văn vận chuyển yếu ớt bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh mịch, như những tiếng rì rầm từ quá khứ xa xăm. Lâm Phong cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên tinh thần hắn. Trận pháp này không chỉ là những đường nét trên đá, mà nó còn là một thực thể sống, có ý thức phản kháng. Hắn cảm nhận được sự quen thuộc kỳ lạ từ sâu bên trong trận pháp, một loại năng lượng dao động mà hắn đã từng cảm thấy trong huyết mạch của mình, đặc biệt là khi kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Cảm giác này khiến hắn rùng mình. Có phải... trận pháp này có liên quan đến Lâm Gia? Hay là một thứ gì đó cổ xưa hơn nữa, đã từng ảnh hưởng đến tổ tiên của hắn?
“Chỗ này, Diệp cô nương! Dùng Huyền Băng Phá!” Giọng Lâm Phong vang lên dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Hắn chỉ vào một phù văn khác, nằm sâu bên trong lớp vỏ bọc năng lượng.
Diệp Vô Song không nói một lời. Ánh mắt nàng lạnh lẽo như băng tuyết, linh lực cuồn cuộn dâng trào. Thanh kiếm trong tay nàng bỗng chốc hóa thành một luồng sáng xanh biếc, mang theo hơi lạnh thấu xương. Nàng vung kiếm, một chiêu Huyền Băng Phá mạnh mẽ được thi triển, không chút do dự. Kiếm khí như một con rồng băng lao thẳng vào điểm mà Lâm Phong đã chỉ định.
"Rắc!"
Một tiếng vang giòn tan như pha lê vỡ. Phù văn kia nứt ra, lộ ra một vết rạn nhỏ. Tuy nhiên, trận pháp không hề lung lay. Ngược lại, những phù văn xung quanh bỗng chốc phát sáng dữ dội, một luồng năng lượng phản công mạnh mẽ bắn ra, như những lưỡi kiếm vô hình nhằm thẳng vào Lâm Phong và Diệp Vô Song.
Lâm Phong nhanh chóng rút lui, đồng thời triển khai Thần thông Không Gian, tạo ra một màn chắn vô hình trước mặt Diệp Vô Song. “Cẩn thận! Trận pháp này có ý thức phản công! Nó đang cố gắng tự sửa chữa và tấn công chúng ta!”
Diệp Vô Song không hề bối rối. Nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thân pháp uyển chuyển như một con chim yến, dễ dàng né tránh những luồng năng lượng phản công. Nàng không ngờ trận pháp lại mạnh mẽ đến vậy, nhưng điều đó càng kích thích ý chí chiến đấu trong nàng.
“Ngươi dám ra lệnh cho ta?” Diệp Vô Song nói, giọng điệu có chút mỉa mai, nhưng động tác của nàng vẫn nhanh gọn, chính xác. Nàng biết Lâm Phong không phải kẻ vô cớ ra lệnh, hắn đang chỉ đạo để tối ưu hóa hiệu suất.
Lâm Phong phì cười, né tránh một luồng năng lượng lửa xanh. “Chỉ là đề nghị tối ưu hóa hiệu suất thôi mà. Nhanh lên, trận pháp này đang phản công, chúng ta không có nhiều thời gian!”
Hắn lại tiếp tục phân tích, Huyễn Mặc Quyển không ngừng phát sáng, chỉ ra những điểm yếu khác. “Phía Nam mười trượng, một phù văn Thủy hệ bị Thổ hệ khắc chế! Dùng Hỏa công!”
Diệp Vô Song không chút chần chừ, năng lượng băng giá trên thanh kiếm của nàng bỗng chốc chuyển hóa thành một ngọn lửa xanh tím rực rỡ. Nàng vung kiếm, Hỏa Diễm Kiếm Khí gào thét lao thẳng vào mục tiêu.
Lần này, một mảng lớn phù văn bị phá hủy. Trận pháp rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn chưa tan vỡ. Tiếng năng lượng dao động mạnh hơn, những bức tường đá xung quanh cũng khẽ rung lên. Mùi kim loại gỉ sét và mùi năng lượng cổ xưa trở nên nồng nặc hơn, như thể trận pháp đang rỉ máu.
“Kiến thức trận pháp của ngươi... không tồi,” Diệp Vô Song nói, ánh mắt nàng liếc nhìn Lâm Phong. Trong lúc hợp tác, nàng đã thấy hắn không chỉ đơn thuần là phân tích, mà còn là một sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của linh lực và trận pháp.
“Cảm ơn đã khen, nhưng đừng quá bất ngờ,” Lâm Phong đáp lại, hơi thở của hắn đã bắt đầu dồn dập. Phá giải trận pháp này đòi hỏi một sự tập trung tinh thần cực độ, và linh lực tiêu hao cũng không nhỏ. “Trận pháp này ẩn chứa một loại năng lượng rất quen thuộc... giống như huyết mạch của ta. Ta có cảm giác như mình đã từng tiếp xúc với nó, hoặc tổ tiên ta đã từng.”
Lời nói của Lâm Phong khiến Diệp Vô Song khẽ giật mình. Nàng quay đầu lại, nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi hoặc. Nàng biết, Lâm Phong xuất thân từ một phàm nhân, nhưng hắn lại sở hữu Huyễn Mặc Quyển và có khả năng phi thường. Nếu lời hắn nói là thật, thì bí mật về thân thế của hắn có thể còn sâu xa hơn nàng tưởng.
“Thứ gì đó liên quan đến huyết mạch của ngươi?” Nàng trầm giọng hỏi, nhưng không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
“Đúng vậy!” Lâm Phong gật đầu. “Nhưng bây giờ không phải lúc để nói về nó! Nhìn kia! Điểm yếu cuối cùng!”
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bỗng chốc phát sáng rực rỡ như một mặt trời nhỏ, ánh sáng vàng nhạt bao trùm toàn bộ trận pháp. Cuốn sách tự động mở ra, từng trang giấy lật nhanh như gió, rồi dừng lại ở một trang có vẽ một đồ hình phức tạp. Một luồng linh lực tinh thuần, cổ xưa từ Huyễn Mặc Quyển tuôn ra, không phải để tấn công, mà là để chỉ dẫn. Luồng linh lực đó xuyên thẳng vào một điểm giữa trung tâm trận pháp, nơi có một phù văn ẩn sâu, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Đó là mắt trận! Diệp cô nương, toàn lực công kích!” Lâm Phong hét lớn, giọng hắn khản đặc vì dồn nén linh lực. Hắn đã tìm thấy điểm yếu then chốt!
Diệp Vô Song không chút do dự. Nàng biết đây là cơ hội duy nhất. Mọi sự nghi ngờ, mọi sự cảnh giác đều bị gạt bỏ. Nàng dồn toàn bộ linh lực còn lại vào thanh kiếm. Ánh sáng xanh tím của Huyền Băng Kiếm Khí bỗng chốc hóa thành một luồng sáng trắng chói lòa, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh thiên động địa. Nàng bay lên không trung, thân pháp uyển chuyển như một vị tiên tử, nhưng mỗi cử động đều ẩn chứa sức mạnh đáng sợ.
“Phá!”
Tiếng hét của nàng vang vọng khắp không gian. Kiếm khí trắng xóa như một thiên thạch lao xuống, xuyên thẳng vào mắt trận mà Lâm Phong đã chỉ.
Một tiếng “ẦM!” long trời lở đất vang lên. Cả không gian rung chuyển dữ dội. Trận pháp cổ xưa không còn khả năng tự sửa chữa hay phản công, nó đã bị đánh trúng điểm yếu chí mạng. Những phù văn trên bệ đá nứt toác, ánh sáng rực rỡ từ chúng bùng lên rồi vụt tắt. Trận pháp tan vỡ!
Những mảnh vỡ năng lượng bắn tung tóe khắp nơi, tạo thành những cơn gió xoáy mạnh mẽ. Mây mù xung quanh bị đẩy lùi, để lộ ra một khe nứt lớn trên bệ đá, từ đó một lối đi bí mật hiện ra, dẫn sâu vào bên trong lòng đất. Mùi đất ẩm và mùi kim loại cổ xộc thẳng vào mũi, thay thế hoàn toàn mùi linh khí và rêu phong.
Lâm Phong và Diệp Vô Song cùng lùi lại, cơ thể cả hai đều run rẩy vì kiệt sức. Lớp áo choàng của Lâm Phong rách một mảng lớn, mái tóc đen nhánh rối bù, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực niềm vui chiến thắng. Diệp Vô Song cũng vậy, mái tóc bạc phơ của nàng vương chút bụi, khuôn mặt hoàn hảo lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt tím của nàng lại lấp lánh sự hài lòng.
“Chúng ta... đã làm được,” Lâm Phong thở hổn hển, nhưng giọng hắn vẫn đầy phấn khích.
Diệp Vô Song khẽ gật đầu, thu hồi thanh kiếm vào vỏ. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng phức tạp. Nàng đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây, sự hợp tác này đã chứng minh năng lực của Lâm Phong, và cũng chứng minh rằng hắn không phải là kẻ chỉ biết nói suông. Sự ăn ý giữa hai người, dù bất đắc dĩ, lại vượt xa tưởng tượng của nàng.
“Kiến thức của ngươi về trận pháp, quả nhiên không tầm thường,” Diệp Vô Song nói, giọng nàng có chút ngạc nhiên. “Và cả cuốn sách của ngươi nữa... nó là thứ gì?”
Lâm Phong chỉ cười bí hiểm, không trả lời trực tiếp. “Bây giờ, chúng ta nên khám phá thành quả của mình thôi, Diệp cô nương.” Hắn chỉ vào lối đi bí mật đang mở ra, nơi một luồng ánh sáng yếu ớt từ bên trong đang mời gọi.
***
Lối đi bí mật dẫn sâu xuống lòng đất, không quá rộng, chỉ đủ cho hai người đi song song. Tiếng vọng nhỏ từ các bức tường đá bao quanh, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đâu đó trong lòng đất, tạo nên một âm thanh đều đều, huyền bí. Mùi đất ẩm, mùi kim loại cổ và một mùi hương thoang thoảng của linh thảo đan xen, kích thích khứu giác. Ánh sáng yếu ớt từ những khối đá phát quang gắn trên vách đá soi rọi con đường, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo, cổ kính.
Lâm Phong và Diệp Vô Song bước vào trong, từng bước chân nhẹ nhàng, cảnh giác. Dù trận pháp đã bị phá giải, nhưng ai biết được bên trong còn ẩn chứa những nguy hiểm gì.
Con đường dẫn đến một mật thất rộng lớn. Khác với vẻ hoang tàn bên ngoài, mật thất này được bảo tồn gần như nguyên vẹn. Trần nhà cao vút, được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ chạm khắc tinh xảo. Những khối đá phát quang trên trần tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, đủ để soi rõ mọi ngóc ngách. Linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, nhưng lại rất ôn hòa, không hề có sự hỗn loạn.
Ngay khi bước vào, cả hai đều bị choáng ngợp bởi khung cảnh trước mắt. Trên những kệ đá được sắp xếp ngay ngắn, có vô số bình ngọc cổ xưa chứa đựng đan dược thượng phẩm, tỏa ra mùi hương thanh khiết, làm tinh thần sảng khoái. Những khối linh thạch quý hiếm, đủ mọi màu sắc, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm, chất thành đống nhỏ. Bên cạnh đó, có cả những cổ tịch được làm từ da thú hoặc giấy ngọc, trông vô cùng cổ kính, ẩn chứa những bí pháp hoặc kiến thức đã thất truyền.
Diệp Vô Song không giấu được vẻ kinh ngạc. Đôi mắt tím của nàng lấp lánh, nàng tiến đến gần một kệ đá, nhẹ nhàng cầm lấy một bình ngọc. “Đây là... Thăng Linh Đan! Đan dược bồi bổ linh lực cực phẩm, có thể giúp tu sĩ Nguyên Anh đột phá Hóa Thần dễ dàng hơn! Và đây... Lạc Kim Thạch, một loại linh thạch cực hiếm, dùng để rèn pháp bảo cấp cao!”
Lâm Phong cũng không khỏi bất ngờ. Hắn đã chuẩn bị tâm lý sẽ có tài nguyên quý giá, nhưng không ngờ lại phong phú đến vậy. “Quả nhiên là cơ duyên Đại Thừa... không hổ danh là nơi ẩn chứa tài bảo của một cường giả cổ xưa.” Hắn tiến đến xem xét những cuốn cổ tịch, đôi mắt hắn lướt qua những dòng chữ cổ, cố gắng giải mã.
Tuy nhiên, thứ thu hút sự chú ý của Lâm Phong nhiều nhất lại là một tấm bia đá khổng lồ đứng sừng sững ở giữa mật thất. Tấm bia được làm từ một loại đá đen tuyền không rõ chất liệu, cao hơn ba trượng, rộng hai trượng, được chạm khắc dày đặc những phù văn và hình ảnh cổ xưa. Không có linh khí nào tỏa ra từ nó, nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm, cổ kính đến lạ thường, như thể nó đã chứng kiến hàng triệu năm lịch sử.
Lâm Phong tiến đến gần tấm bia, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo. Những phù văn trên đó không giống với những phù văn trên trận pháp vừa rồi, chúng mang một ý nghĩa sâu xa hơn, như những câu chuyện được kể bằng hình ảnh và ký tự. Hắn tập trung tinh thần, Huyễn Mặc Quyển trong tay áo hắn khẽ rung động, truyền cho hắn một luồng năng lượng kỳ lạ, giúp hắn hiểu được phần nào những thông điệp cổ xưa.
“Hơn cả tài nguyên, xem những phù văn này...” Lâm Phong trầm giọng nói, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng. “Đây không chỉ là những câu chuyện... đây là ghi chép về Đại Địa Phân Liệt, và cả...” Hắn chỉ vào một ký hiệu đặc biệt, một biểu tượng hình tròn bị một vết nứt lớn chia đôi, bên trong là vô số chấm nhỏ như những ngôi sao, và bên dưới là hình ảnh một gia tộc đang bị tàn sát.
Diệp Vô Song cũng đã tiến đến bên cạnh Lâm Phong. Nàng cũng bị thu hút bởi tấm bia đá này. Ánh mắt nàng tập trung vào ký hiệu mà Lâm Phong đã chỉ.
“Ký hiệu này...” Diệp Vô Song trầm giọng nói, đôi mắt tím của nàng khẽ nheo lại. “Ta từng thấy trong điển tịch cổ của tông môn. Nó liên quan đến một thế lực cổ xưa đã bị xóa tên khỏi lịch sử, một thế lực được gọi là... Thiên Đạo Chi Nhãn. Và bên dưới... đó là hình ảnh về một sự kiện thảm khốc, một gia tộc bị hủy diệt, và... những vết nứt trên mặt đất.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lạnh lẽo. “Và cái này... đây chính là dấu vết của Lâm Gia Diệt Môn.” Hắn chỉ vào những hình ảnh bi tráng, nơi những tu sĩ mặc trang phục tương tự như tổ tiên hắn trong những giấc mơ, đang chiến đấu chống lại một thế lực hùng mạnh, không rõ hình dạng, chỉ thấy những tia sáng hủy diệt xé nát không gian. “Họ không phải bị tiêu diệt ngẫu nhiên. Đây là một cuộc thảm sát có chủ đích, một âm mưu được sắp đặt từ rất lâu.”
Hắn tiếp tục giải mã những phù văn khác. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán hắn, nhưng hắn không thể ngừng lại. Những thông tin từ tấm bia đá này đang dần hé lộ một sự thật kinh hoàng.
“Đại Địa Phân Liệt không phải là một tai họa tự nhiên,” Lâm Phong thì thầm, giọng hắn đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ. “Nó là kết quả của một cuộc chiến tranh cổ xưa, giữa các thế lực siêu việt. Và Thiên Đạo Chi Nhãn... là kẻ đứng đằng sau tất cả. Họ đã sử dụng một loại năng lượng hủy diệt để chia cắt đại lục, nhằm suy yếu các chủng tộc, kiểm soát linh mạch, và cuối cùng là... thao túng vận mệnh của cả thế giới này.”
Diệp Vô Song đứng lặng như tờ. Nàng là cường giả Linh Giới, đã từng nghe về những truyền thuyết cổ xưa, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại chân thực và đáng sợ đến vậy. “Thao túng vận mệnh... của cả thế giới?” Nàng lặp lại, giọng điệu mang theo sự chấn động. “Ngươi nói là, Thiên Đạo mà chúng ta vẫn tin tưởng... lại là kẻ đứng đằng sau âm mưu này?”
Lâm Phong quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn sâu thẳm, đầy vẻ phức tạp. “Không phải Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình như chúng ta vẫn nghĩ, Diệp cô nương. Có lẽ, Thiên Đạo cũng có ý chí, cũng có mục đích riêng của nó. Và nếu những gì tấm bia này ghi lại là đúng, thì Thiên Đạo này không hề vô tình, mà là một kẻ thao túng tàn nhẫn.”
Hắn chỉ vào một hình ảnh khác, nơi một vài tu sĩ còn sống sót sau cuộc chiến, đang cố gắng phong ấn một thứ gì đó khổng lồ, tỏa ra ánh sáng đen kịt. “Đây là tàn dư của thứ năng lượng đã gây ra Đại Địa Phân Liệt. Có lẽ, bí cảnh này được tạo ra để phong ấn nó, và cũng là nơi cất giữ những bí mật này, để một ngày nào đó, có người có thể khám phá và đối phó với Thiên Đạo Chi Nhãn.”
Diệp Vô Song cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nàng là người của Linh Giới, nhưng những thông tin này lại vượt xa mọi kiến thức mà tông môn nàng truyền lại. Thiên Đạo, thứ vẫn luôn được coi là đại diện cho quy luật vận hành của vũ trụ, lại là một thế lực tàn nhẫn, thao túng mọi thứ từ trong bóng tối. Và Lâm Gia Diệt Môn, không phải là một vụ thảm sát cá nhân, mà là một phần của âm mưu lớn, nhằm loại bỏ những kẻ dám chống lại sự sắp đặt của "Thiên Đạo".
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Vừa là sự phẫn nộ khi biết về sự thật tàn khốc của gia tộc mình, vừa là sự quyết tâm phải khám phá tận cùng bí mật này. Hắn không còn là một phàm nhân bị coi thường, hắn đang từng bước tiến sâu vào một cuộc chiến tranh cổ xưa, một cuộc chiến chống lại cả Thiên Đạo.
“Vậy ra, cơ duyên Đại Thừa này... không chỉ là đột phá cảnh giới,” Diệp Vô Song nói, giọng nàng trầm thấp, đầy suy tư. “Nó còn là một lời cảnh tỉnh, một lời hiệu triệu.”
Lâm Phong gật đầu. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã hứa với bản thân sẽ khám phá bí mật về gia tộc mình, và giờ đây, hắn đã tìm thấy những manh mối đầu tiên.
“Đúng vậy,” Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định. “Đây là một lời cảnh tỉnh. Và cũng là một trọng trách. Diệp cô nương, xem ra, chúng ta đã tìm thấy nhiều hơn những gì chúng ta mong đợi.”
Cả hai cùng im lặng, nhìn vào tấm bia đá cổ xưa, nơi những bí mật của hàng triệu năm trước đang được hé lộ. Mối quan hệ giữa Lâm Phong và Diệp Vô Song, từ sự cảnh giác và đối địch ban đầu, giờ đây đã chuyển thành một sự tôn trọng sâu sắc, và một sự hiểu biết ngầm về trách nhiệm chung. Họ đã cùng nhau khám phá một phần của sự thật về âm mưu lớn, và điều đó đã gắn kết họ lại một cách bất ngờ. Linh khí nồng đậm từ đan dược và linh thạch xung quanh như đang chờ đợi, nhưng tâm trí họ lúc này lại đang bận rộn với những mảnh ghép của lịch sử, những bí mật về Thiên Đạo và một cuộc chiến tranh cổ xưa đang chờ đợi người tiếp nối.