Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 383

Bí Mật Cổ Xưa và Quyết Đoán Đại Thừa

3475 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ chương 382, làm rõ phản ứng của Lâm Phong và Diệp Vô Song trước thông tin về 'Lâm Gia Diệt Môn' và âm mưu cổ xưa.,Lâm Phong và Diệp Vô Song cùng nhau phân tích những mảnh ghép thông tin mới, củng cố mối quan hệ và sự tin tưởng.,Lâm Phong cảm nhận được cảnh giới Đại Thừa đang cận kề, quyết định bế quan để đột phá.,Chuẩn bị bối cảnh và tâm lý cho sự kiện đột phá Đại Thừa của Lâm Phong trong chương 385.,Gieo thêm manh mối về quy mô của âm mưu và vị trí của Lâm Phong trong đó.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song
Mood: Nghiêm trọng, suy tư, quyết tâm, căng thẳng tiềm ẩn
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng lấp lánh từ những phù văn cổ xưa trên tấm bia đá vẫn còn hắt lên gương mặt Lâm Phong và Diệp Vô Song, nhuộm một màu huyền ảo. Không gian trong mật thất cổ kính vẫn giữ sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng vọng nhỏ từ bên ngoài bí cảnh, như hơi thở của một thế giới đang ngủ yên, cùng với tiếng thở nhè nhẹ, đều đặn của hai người, chứng minh sự sống còn hiện hữu giữa bao la di tích đổ nát. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt quyện lẫn với hương linh khí tinh thuần từ những khối linh thạch và dược liệu còn sót lại, tạo nên một bầu không khí vừa huyền bí, vừa căng thẳng, tràn ngập sự kinh ngạc và suy tư.

Lâm Phong vẫn đứng đó, ngón tay khẽ vuốt ve bề mặt Huyễn Mặc Quyển đang mở ra, tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Từng dòng ký ức, từng mảnh thông tin vỡ vụn từ tấm bia đá và từ sâu thẳm Huyễn Mặc Quyển dội về trong tâm trí hắn, không ngừng xâu chuỗi, tạo thành một bức tranh khủng khiếp đến khó tin. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của tri thức cổ xưa như một cơn lũ quét qua, mang theo nỗi đau, sự phẫn nộ và cả gánh nặng của trách nhiệm.

“Không ngờ… cái gọi là 'Thiên Đạo' lại ẩn chứa một âm mưu động trời như vậy,” Lâm Phong thì thầm, giọng hắn khản đặc, như thể vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Đôi mắt đen láy của hắn mở ra, sâu thẳm như vực thẳm, ánh lên vẻ phức tạp khó tả. “Và gia tộc Lâm gia ta, lại là một phần của nó… không, phải nói là nạn nhân của nó, nhưng cũng là những người tiên phong dám đứng lên chống lại. Cuộc thảm sát đó… không chỉ là sự diệt vong của một gia tộc, mà là sự hủy diệt của một nền văn minh, một lý tưởng.”

Diệp Vô Song bước đến gần hơn, ánh mắt tím huyền bí của nàng quét qua từng nét phù văn trên tấm bia, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy vẻ suy tư của Lâm Phong. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng dường như càng thêm sâu sắc dưới ánh sáng lờ mờ của mật thất. Nàng không còn vẻ lạnh lùng, xa cách như trước, thay vào đó là sự nghiêm trọng và một chút bàng hoàng. Mái tóc dài màu tím than của nàng khẽ lay động, phả vào không khí một làn hương thanh khiết.

“Phù văn này, ta từng thấy trong cổ tịch của tông môn, nhưng chỉ là những ghi chép mơ hồ,” Diệp Vô Song lên tiếng, giọng nói trầm thấp, uy quyền thường thấy nay pha chút ngưng trọng. Nàng đưa ngón tay thon dài, uyển chuyển chạm nhẹ vào một ký hiệu phức tạp trên bia đá. “Nó liên quan đến một loại 'Phản Phệ Cấm Thuật', một bí thuật cổ xưa có thể đảo ngược vận mệnh, thay đổi quy luật của vạn vật. Nhưng cái giá phải trả… vô cùng lớn. Sách cổ chỉ ghi chép rằng nó có thể gây ra sự sụp đổ của một giới diện, hoặc thậm chí làm suy yếu toàn bộ hệ thống linh mạch trong một khu vực rộng lớn. Tuyệt đối không ai dám luyện thành, bởi vì nó quá tàn nhẫn, quá ác độc. Chỉ cần nghĩ đến việc có kẻ dám sử dụng nó để thao túng ‘Thiên Đạo’, ta đã thấy rùng mình.”

Lâm Phong quay lại nhìn nàng, ánh mắt kiên định. “Cái giá phải trả là sự suy yếu của toàn bộ các giới? Hay còn điều gì kinh khủng hơn? Liệu có phải, những kẻ đứng sau ‘Thiên Đạo Chi Nhãn’ đã dùng chính ‘Phản Phệ Cấm Thuật’ này để chia cắt đại lục, để kìm hãm sự phát triển của tu sĩ, để đảm bảo địa vị thống trị tuyệt đối của chúng?” Hắn cảm thấy một cơn sóng phẫn nộ dâng lên trong lồng ngực. Sự thật này quá tàn khốc, quá phi lý. Làm sao một thế lực có thể tàn nhẫn đến mức ấy?

Hắn lại chạm tay vào Huyễn Mặc Quyển. Những ký tự cổ xưa trên quyển sách dường như sống dậy, dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào những mảnh ký ức còn sót lại. Hắn thấy hình ảnh những tu sĩ Lâm gia, không phải chỉ là những người phàm tục mà hắn từng thấy trong giấc mơ, mà là những cường giả đỉnh cao, với tu vi kinh thiên động địa, đang cố gắng chống lại một sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi. Họ không đơn độc. Bên cạnh họ còn có những chủng tộc khác, những sinh linh mang hình dạng kỳ dị nhưng sở hữu sức mạnh phi thường, cùng nhau chiến đấu dưới một lá cờ chung, chống lại "Thiên Đạo Chi Nhãn" — một thực thể khổng lồ, vô hình, nhưng tỏa ra áp lực vạn trượng, có khả năng bóp méo không gian, hút cạn linh khí.

Hắn nhìn thấy một trận pháp siêu cấp được bố trí, không phải để tấn công, mà là để phong ấn. Những tu sĩ còn sống sót, với thân thể tàn tạ, linh hồn suy yếu, đã dùng toàn bộ sinh mệnh của mình để kích hoạt trận pháp đó, phong ấn thứ năng lượng hủy diệt và cả những bí mật này vào trong Bí Cảnh Huyễn Mộng. Họ biết rằng họ không thể thắng, nhưng họ không đầu hàng. Họ để lại những hy vọng cuối cùng, những mảnh ghép rời rạc, chờ đợi một người đủ mạnh mẽ, đủ thông minh để khám phá và tiếp tục sứ mệnh.

“Đây là lý do… Bí Cảnh Huyễn Mộng này tồn tại,” Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh những cảm xúc đang cuồn cuộn. “Nó không phải là một nơi chôn giấu kho báu, mà là một kho lưu trữ lịch sử, một lời nguyền, một lời hiệu triệu. Những tài nguyên chúng ta thu được, những linh thạch, đan dược, có lẽ là để chuẩn bị cho người kế nhiệm, người sẽ gánh vác trọng trách này.”

Diệp Vô Song gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. “Ngươi nói đúng. Phù văn cuối cùng trên tấm bia này… nó không phải là một công pháp, mà là một lời thề, một lời cảnh báo. ‘Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình… nhưng kẻ thao túng Thiên Đạo lại là kẻ độc ác nhất.’ Đây là một lời nhắn nhủ từ những người đã ngã xuống, một lời nhắn cho thế hệ mai sau.”

Nàng dừng lại một chút, đôi mắt tím nhìn thẳng vào Lâm Phong, dường như muốn xuyên thấu tâm can hắn. “Lâm Phong, ngươi có biết mình đang đối mặt với điều gì không? Đây không phải là một tông môn, một thế lực bình thường. Đây là thứ đã thao túng vận mệnh của toàn bộ giới diện trong hàng triệu năm. Ngươi là người duy nhất, ít nhất là đến bây giờ, có thể giải mã được những bí mật này. Và điều đó đặt ngươi vào vị trí của một mục tiêu, một mối đe dọa trực tiếp đối với ‘Thiên Đạo Chi Nhãn’.”

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự bất cần nhưng cũng đầy kiên định. “Kể từ khi ta bước chân vào con đường tu tiên, ta đã luôn đối mặt với những nguy hiểm chết người. Từ Luyện Khí đến Nguyên Anh, Hóa Thần, ta chưa từng lùi bước. Ta là phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh. Giờ đây, khi biết được chân tướng về gia tộc mình, về Thiên Đạo, ta càng không thể quay đầu. Hơn nữa,” hắn nhướn mày, ánh mắt liếc nhìn Diệp Vô Song với một tia tinh quái, “ngươi không phải vẫn đang ở đây sao? Chẳng lẽ ngươi sợ hãi?”

Diệp Vô Song hơi sững lại trước câu hỏi của hắn, rồi nàng khẽ thở dài, một hành động hiếm hoi thể hiện sự bất lực. “Ta không sợ hãi. Nhưng ta biết rõ hơn ai hết, sự cô độc của người mạnh nhất. Và gánh nặng của một người nắm giữ bí mật có thể thay đổi vận mệnh thiên hạ. Ngươi đang đi trên một con đường đầy gai góc, Lâm Phong. Không có ai đi cùng ngươi cả.”

“Ngươi lầm rồi, Diệp cô nương,” Lâm Phong lắc đầu, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn một chút. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và ta không hề cô độc. Ta có những người thân, có những bằng hữu, và ta tin rằng, trên con đường này, ta sẽ không bao giờ chỉ có một mình.” Hắn nhìn nàng, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. “Ngươi, ít nhất, đã chọn đứng đây, cùng ta nghe những bí mật này, cùng ta suy luận. Điều đó đã là đủ.”

Diệp Vô Song không nói gì, nhưng ánh mắt tím của nàng trở nên mềm mại hơn. Sự cảnh giác ban đầu giữa họ đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự tôn trọng sâu sắc và một sự hiểu biết ngầm không cần lời nói. Nàng biết, Lâm Phong không chỉ là một thiên tài tu luyện, mà còn là một người có trái tim kiên định và ý chí sắt đá, một người có thể gánh vác trọng trách lớn lao này.

Trước khi rời đi, Lâm Phong đã cẩn thận ghi nhớ lại tất cả những phù văn và hình ảnh trên tấm bia đá vào trong Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách cổ dường như hấp thụ những thông tin đó, tỏa ra một vầng sáng càng thêm rực rỡ, như thể nó đã tìm thấy một phần linh hồn bị mất mát. Hắn cũng thu gom toàn bộ linh thạch, linh dược và những vật phẩm quý giá khác còn sót lại trong mật thất, chuẩn bị cho bước đột phá sắp tới.

Khi cả hai cuối cùng cũng bước ra khỏi mật thất cổ kính, rời khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng, không khí bên ngoài lập tức ập vào, mang theo sự tươi mới và sức sống của tự nhiên. Tiếng gió lùa qua khe đá vi vu, tiếng chim lạ kêu ríu rít từ xa, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự sống. Mùi không khí trong lành, mùi cây cỏ dại sau cơn mưa, mùi ẩm ướt của đất đai, như gột rửa đi sự nặng nề, u ám của những bí mật vừa khám phá.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình tràn ngập khí trời. “Linh khí bên ngoài thật khác biệt,” hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. “Nó không quá nồng đậm như trong bí cảnh, nhưng lại tươi mới và dồi dào hơn. Ta cảm thấy, cánh cửa Đại Thừa đã mở ra trước mắt. Linh khí trong cơ thể ta đang cuồn cuộn không ngừng, như một con sông lớn sắp vỡ đê. Ta cần một nơi bế quan để đột phá.”

Diệp Vô Song quan sát xung quanh, đôi mắt tím quét một vòng khắp cảnh vật. “Linh Giới rộng lớn, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm,” nàng đáp, giọng nàng vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy. “Một cường giả sắp đột phá Đại Thừa sẽ thu hút sự chú ý. Linh khí dao động mạnh mẽ khi đột phá, nếu không cẩn thận sẽ thu hút những kẻ tham lam, hoặc thậm chí là những linh thú hung hãn bị ảnh hưởng bởi linh khí hỗn loạn. Ta biết một vài nơi khá kín đáo, những vùng đất ít người đặt chân đến, nơi có thể tạm thời che giấu sự biến động của linh khí… nhưng không đảm bảo tuyệt đối an toàn.”

Lâm Phong chỉ cười nhẹ, nụ cười tinh quái thường trực trên môi hắn. “Ngươi không cần lo lắng. Dù có là long đàm hổ huyệt, ta cũng phải thử một phen. Hơn nữa, ta không phải là một kẻ yếu đuối cần được bảo vệ. Những kẻ dám đến quấy nhiễu, ta sẽ cho chúng biết thế nào là Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Ánh mắt hắn lóe lên sự tự tin tuyệt đối, như một thanh kiếm sắc bén vừa được mài giũa.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí trong cơ thể đang sôi sục, từng tế bào đang khao khát được thăng hoa. Tiếng "ầm ầm" như sấm rền vang vọng trong đan điền, báo hiệu một sự biến đổi sắp sửa xảy ra. Cảm giác này không phải là lần đầu, nhưng chưa bao giờ mãnh liệt đến thế. Hắn biết, thời điểm đã đến. Hắn đã tích lũy đủ, đã trải qua đủ.

Diệp Vô Song không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Nàng không nghi ngờ khả năng tự vệ của Lâm Phong, nhưng nàng cũng hiểu rằng trong thời khắc đột phá, dù là cường giả mạnh đến đâu cũng dễ bị tổn thương nhất. “Đi theo ta,” nàng nói, rồi nàng nhẹ nhàng bay lên không trung, thân ảnh uyển chuyển như một bóng ma tím. Nàng dẫn đường, bay về phía một dãy núi xa xăm ẩn hiện trong màn sương mỏng, nơi những đỉnh núi cao vút đâm thẳng lên trời, tạo thành một bức tường thiên nhiên hùng vĩ.

Lâm Phong theo sát phía sau nàng, tốc độ của hắn cũng không hề kém cạnh. Hắn phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn cảnh vật Linh Giới rộng lớn. Những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, những dòng sông lớn uốn lượn như dải lụa bạc, và những ngọn núi hùng vĩ sừng sững, tất cả đều toát lên vẻ đẹp hoang sơ, tráng lệ. Linh khí ở đây dường như đậm đặc hơn nhiều so với những vùng đất thấp hơn mà hắn từng đi qua, và hắn cảm thấy cơ thể mình như được tắm mình trong một bể linh dịch vô hình, càng khiến cho khát khao đột phá thêm mãnh liệt.

Hắn nghĩ đến những lời Diệp Vô Song nói, về sự cô độc của người mạnh nhất. Nhưng hắn không cảm thấy cô độc. Hắn có Huyễn Mặc Quyển, có những bí mật của gia tộc, có sứ mệnh mà hắn tự nguyện gánh vác. Và giờ đây, hắn còn có cả Diệp Vô Song, một đồng minh bất đắc dĩ nhưng đáng tin cậy, người đã cùng hắn khám phá ra những sự thật kinh hoàng này. Mối quan hệ của họ, từ sự nghi ngờ và cảnh giác ban đầu, đã phát triển thành một sự tin tưởng và thấu hiểu sâu sắc. Có lẽ, đây cũng là một phần của vận mệnh.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Phong và Diệp Vô Song cuối cùng cũng tìm thấy một động phủ tự nhiên khá kín đáo trong lòng một ngọn núi cổ kính. Nơi đây chưa từng có dấu vết của con người, được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt và những tảng đá rêu phong. Bên trong động phủ, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá trên vách, tạo nên âm thanh tĩnh mịch và nhẹ nhàng. Một làn gió yếu ớt lùa qua khe hở, mang theo mùi đất ẩm, mùi đá và khoáng vật đặc trưng của hang động. Dù linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng nó lại ổn định và tinh khiết, đủ để phục vụ cho một kỳ bế quan đột phá.

Lâm Phong bước vào động phủ, cảm nhận sự yên tĩnh bao trùm. Hắn nhanh chóng bố trí một trận pháp cảnh giới đơn giản ở lối vào, không quá mạnh mẽ nhưng đủ để cảnh báo nếu có kẻ nào dám đến gần. Sau đó, hắn khoanh chân ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, đặt Huyễn Mặc Quyển lên đùi. Quyển sách cổ dường như rung động nhè nhẹ, như một sinh linh đang chờ đợi được thức tỉnh.

Hắn lấy ra những linh dược quý hiếm và linh thạch thượng phẩm thu được từ Bí Cảnh Huyễn Mộng, xếp chúng xung quanh mình thành một hình tròn nhỏ. Ánh sáng lấp lánh từ những viên linh thạch và màu sắc rực rỡ của các loại linh dược khiến không gian động phủ thêm phần huyền ảo. Hắn hít một hơi thật sâu, tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng.

“Thời gian này, ta sẽ không quan tâm đến thế sự bên ngoài,” Lâm Phong trầm giọng nói, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng giọng nói tràn đầy sự nghiêm túc. “Mọi sự quấy nhiễu, phiền toái, ta đều nhờ ngươi chiếu cố một phen, Diệp cô nương.”

Diệp Vô Song đứng ở cửa động, thân hình cao ráo, thon thả của nàng hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt tím của nàng vẫn sáng rực. Nàng không bước vào trong, giữ khoảng cách tôn trọng sự riêng tư của Lâm Phong. “Ngươi cứ yên tâm đột phá,” nàng đáp, giọng nàng kiên định như đá tảng. “Ta sẽ không để bất cứ ai quấy nhiễu ngươi. Dù cho có là Thiên Vương Lão Tử, cũng đừng hòng bước chân vào đây khi ta còn đứng canh giữ.” Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán và sức mạnh không ai có thể nghi ngờ.

Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Hắn không nghi ngờ lời nói của nàng. Diệp Vô Song là một cường giả đáng gờm, và sự bảo hộ của nàng là một cam kết vô cùng quý giá. “Ngươi sẽ không hối hận với quyết định này, Diệp cô nương,” hắn nói, giọng hắn mang theo một chút bí ẩn, như thể hắn đã nhìn thấy một phần tương lai.

Nói rồi, Lâm Phong không chần chừ nữa. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp Huyễn Mặc, dòng linh khí trong cơ thể hắn lập tức sôi trào, cuộn trào như thủy triều dâng. Linh khí xung quanh động phủ, dù không quá dồi dào, nhưng cũng bắt đầu bị hút vào, tạo thành những luồng xoáy vô hình. Huyễn Mặc Quyển trên đùi hắn phát ra ánh sáng nhẹ, như một ngọn hải đăng dẫn đường cho con thuyền tu luyện của hắn.

Diệp Vô Song đứng lặng ở cửa động, ánh mắt nàng quét nhìn xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Nàng cảm nhận được sự dao động linh khí mạnh mẽ từ bên trong động phủ, biết rằng Lâm Phong đã chính thức bắt đầu quá trình đột phá. Nàng biết, khoảnh khắc này sẽ định đoạt nhiều thứ. Không chỉ là vận mệnh của Lâm Phong, mà còn là vận mệnh của cả một giới diện, của những bí mật cổ xưa mà họ vừa khám phá.

Trong lòng nàng, một cảm xúc phức tạp dâng lên. Từ một kẻ thù tiềm năng, Lâm Phong giờ đây đã trở thành một đồng minh quan trọng, thậm chí là một người mà nàng cảm thấy có thể tin tưởng. Hắn thông minh, lanh lợi, hài hước, nhưng ẩn sâu bên trong là một ý chí kiên cường và một trái tim nhân hậu. Nàng thầm tự hỏi, liệu cuộc gặp gỡ này, những bí mật này, có phải là sự sắp đặt của số phận?

Thời gian cứ thế trôi qua, trong sự tĩnh lặng của động phủ và sự cảnh giác của Diệp Vô Song. Bên trong, Lâm Phong đang dồn toàn bộ tâm trí và linh khí để vượt qua cảnh giới Đại Thừa, mang theo gánh nặng của những bí mật cổ xưa và trách nhiệm nặng nề mà hắn vừa khám phá. Bên ngoài, Diệp Vô Song đứng như một bức tượng sống, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống, bảo vệ ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy trong lòng động. Cuộc chiến chống lại “Thiên Đạo Chi Nhãn” có thể còn rất xa, nhưng bước đột phá này chính là nền móng đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Lâm Phong sẽ là người viết nên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ