Trong sự tĩnh lặng của động phủ, thời gian dường như trôi đi một cách vô định. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự cô tịch là tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá trên vách, cùng với tiếng gió lùa nhè nhẹ qua kẽ hở, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng đặc trưng của nơi sâu thẳm dưới lòng đất. Lâm Phong khoanh chân ngồi trên một chiếc bồ đoàn bằng đá phẳng, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng mờ ảo, như một vị thần ẩn mình trong hang động cổ xưa. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, gương mặt thanh tú giờ đây căng thẳng đến cực độ, từng đường nét đều lộ rõ sự tập trung cao độ và ý chí kiên định.
Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước ngực hắn, không ngừng xoay tròn chậm rãi, phát ra những vầng sáng ngũ sắc huyền ảo, bao bọc lấy thân thể Lâm Phong. Từng phù văn cổ xưa trên quyển sách, lúc ẩn lúc hiện, như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, chúng không ngừng hấp thu và điều hòa nguồn năng lượng khổng lồ đang cuồn cuộn dũng mãnh chảy vào cơ thể chàng. Linh khí trong động phủ, vốn dĩ chỉ ở mức trung bình, giờ đây đã trở thành một cơn lốc xoáy vô hình, xoắn ốc hút thẳng vào đan điền của Lâm Phong. Tiếng linh khí gầm rú vọng lại trong không gian nhỏ hẹp, tựa như một con mãnh thú đang bị giam cầm, cố gắng thoát ra khỏi lồng.
Lâm Phong cảm thấy toàn thân mình như bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, lặp đi lặp lại không ngừng. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch, mỗi tế bào đều đang rên rỉ dưới áp lực kinh hoàng của linh khí Đại Thừa. Đây không chỉ là sự tích lũy đơn thuần, mà là một cuộc tái tạo hoàn toàn, một sự lột xác để đạt đến cảnh giới cao hơn. Hắn cảm nhận rõ ràng từng dòng năng lượng cuồng bạo đang xông phá qua các điểm huyệt, tẩy rửa tạp chất, mở rộng kinh mạch. Cảm giác đau đớn không thể diễn tả bằng lời, tựa như hàng vạn mũi kim đâm xuyên, hàng ngàn lưỡi dao cắt cứa, nhưng ẩn sâu trong đó là một niềm hưng phấn tột độ, một cảm giác vỡ òa khi giới hạn của bản thân dần được phá bỏ.
Công pháp "Huyễn Mặc Quyết" được vận hành đến cực hạn, từng đợt linh khí được "Thôn Phệ" vào cơ thể, rồi lại tinh lọc và chuyển hóa thành năng lượng thuần khiết. Huyễn Mặc Quyển không chỉ hấp thu linh khí, nó còn đóng vai trò như một chiếc mỏ neo, giữ vững tinh thần và ý chí của Lâm Phong, trấn áp những phản phệ tiềm tàng của cảnh giới mới. Những thông tin về "Phản Phệ Cấm Thuật" mà Diệp Vô Song đã nhắc đến vẫn còn văng vẳng bên tai, càng khiến Lâm Phong thêm cảnh giác. Hắn biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, chỉ một chút lơ là cũng có thể khiến hắn vạn kiếp bất phục.
Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Phong tự nhủ, giọng nói kiên định vang vọng như một lời thề: *“Đại Thừa... chính là lúc này! Ta phải thành công! Không chỉ vì ta, mà còn vì những người ta yêu thương, vì bí mật của gia tộc! Lâm Gia Diệt Môn, Đại Địa Phân Liệt... tất cả sẽ được giải đáp khi ta đủ mạnh!”* Hình ảnh cha mẹ, gia tộc bị thảm sát, và cả những mảnh ghép thông tin về một âm mưu cổ xưa mà hắn vừa khám phá, tất cả như những ngọn lửa bùng cháy, thôi thúc hắn tiến lên. Hắn không thể gục ngã ở đây. Hắn là hy vọng cuối cùng của Lâm gia, là người duy nhất có thể vén màn bí mật che đậy hàng vạn năm.
Cơ thể Lâm Phong run lên bần bật, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả y phục. Gân xanh nổi lên khắp cánh tay, khuôn mặt ửng đỏ như lửa đốt. Tuy nhiên, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, ý chí không hề suy chuyển. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm đan điền, một sức mạnh chưa từng có. Linh lực trong cơ thể không còn là những dòng chảy riêng lẻ, mà đã hòa quyện thành một dòng sông lớn, cuồn cuộn không ngừng nghỉ. Mỗi nhịp đập của trái tim dường như đều cộng hưởng với nhịp đập của linh mạch, tạo nên một sự cộng hưởng kỳ diệu.
Bên ngoài, những linh dược quý hiếm và linh thạch thượng phẩm mà Lâm Phong đã xếp thành vòng tròn cũng đang phát huy tác dụng. Ánh sáng lấp lánh từ những viên linh thạch như hàng trăm vì sao nhỏ, không ngừng tuôn trào linh khí tinh thuần, bổ sung vào dòng chảy cuồn cuộn đang dũng mãnh đổ vào cơ thể Lâm Phong. Màu sắc rực rỡ của các loại linh dược dần trở nên nhạt nhòa, tinh hoa của chúng bị rút cạn, hóa thành những dòng năng lượng thuần túy, nâng đỡ quá trình đột phá.
Lâm Phong cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão linh khí, nhưng đồng thời, hắn cũng là trung tâm của cơn bão đó. Hắn không sợ hãi, chỉ có sự kiên định và khát khao vươn tới cảnh giới mới. Huyễn Mặc Quyển bỗng phát ra một tiếng "ông" nhẹ, ánh sáng từ quyển sách bỗng chốc bùng lên rực rỡ, bao phủ lấy toàn bộ thân thể Lâm Phong. Những ký tự cổ xưa trên quyển sách như những con cá bơi lội, lượn lờ xung quanh hắn, truyền vào một cảm giác an tĩnh, trấn an tâm hồn đang chấn động. Dưới sự bảo hộ của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong dường như đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc, một con đường rõ ràng để vượt qua ranh giới của cảnh giới Đại Thừa. Hắn biết, đây chính là lúc quyết định. *Tu Đạo Vô Tận, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!* Giờ đây, hắn không chỉ là Lâm Phong, hắn là người mang trong mình bí mật của Huyễn Mặc, là người có thể thay đổi vận mệnh của một giới.
***
Bên ngoài động phủ, Diệp Vô Song đứng vững như một pho tượng đá cổ xưa, thân hình cao ráo, thon thả của nàng hòa vào bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có đôi mắt tím huyền bí là vẫn sáng rực, quét ngang qua màn đêm với sự cảnh giác cao độ. Ban đầu, không khí quanh động phủ vẫn giữ được sự yên tĩnh vốn có, tiếng gió lùa qua kẽ đá, tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn. Nhưng chỉ trong chốc lát, mọi thứ bắt đầu thay đổi một cách kinh hoàng.
Nàng cảm nhận được một luồng linh khí khổng lồ đang bốc lên từ lòng đất, từ sâu thẳm bên trong động phủ nơi Lâm Phong đang bế quan. Đó không phải là linh khí bình thường, mà là một dòng chảy cuồng bạo, mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả không gian xung quanh. Tiếng gió bắt đầu rít gào, không còn là những làn gió nhẹ nhàng mà trở thành những cơn cuồng phong dữ dội, quật mạnh vào vách núi, khiến cây cối cổ thụ gần đó cũng phải nghiêng ngả, lá cây bị xé nát và bay tán loạn trong không trung. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược nhẹ nhàng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một mùi ozone nồng nặc, cùng với một cảm giác áp lực nặng nề từ không trung, tựa như bầu trời đang sụp đổ.
Linh lực quanh Diệp Vô Song tự động hình thành một lớp bảo vệ vô hình, chống lại áp lực và sự hỗn loạn của linh khí đang bùng phát. Mái tóc dài màu bạc của nàng bay phấp phới trong gió, nhưng thân hình nàng vẫn đứng thẳng tắp, không hề lay động. Nàng ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt tím càng thêm sắc bén. Trên cao, những đám mây đen bắt đầu cuồn cuộn tụ lại, không phải là những đám mây đen bình thường, mà là những khối khí đen kịt, dày đặc như mực, xoáy tròn một cách điên cuồng. Ánh sáng chớp giật ẩn hiện trong tầng mây dày đặc, chiếu rọi xuống mặt đất những tia sáng xanh tím kỳ dị, tạo nên một khung cảnh ma mị và đầy uy hiếp. Tiếng sấm rền vang từ xa, mỗi tiếng sấm đều như đánh thẳng vào tim, báo hiệu một điều gì đó phi thường sắp xảy ra.
Diệp Vô Song thầm thì, giọng nói trầm thấp nhưng đầy vẻ kinh ngạc: *"Quá nhanh... quá mạnh! Đây không phải là đột phá Đại Thừa bình thường! Lâm Phong, rốt cuộc chàng là ai?"* Nàng đã từng chứng kiến nhiều cường giả đột phá Đại Thừa, nhưng chưa bao giờ có một ai gây ra thiên tượng kinh hoàng đến mức này. Linh khí cuồng bạo đến mức độ này, nếu không phải là một dị tượng, thì chính là một điềm báo. Nàng không thể không nghĩ đến những bí mật mà họ vừa khám phá, về Huyễn Mặc Quyển, về Lâm Gia Diệt Môn, và về cái gọi là "Thiên Đạo".
Không chút chần chừ, Diệp Vô Song lập tức kích hoạt thêm những trận pháp phòng hộ mà nàng đã bố trí trước đó. Những tia sáng xanh lam từ các lá bùa và phù văn cổ xưa khắc trên đá bỗng bùng lên, tạo thành một mạng lưới phòng ngự kiên cố bao quanh động phủ. Nàng rút ra một cây pháp khí hình trâm cài tóc từ trong tay áo, mũi trâm sáng lên một ánh tím lạnh lẽo, sẵn sàng đối phó với bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận hay quấy nhiễu quá trình đột phá của Lâm Phong.
Nàng nhìn chằm chằm vào cửa động, nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng đã hứa sẽ bảo vệ hắn, và lời hứa đó, đối với Diệp Vô Song, còn nặng hơn vạn cân. Nàng nhớ lại câu nói của Lâm Phong trước khi bế quan: *"Ngươi sẽ không hối hận với quyết định này, Diệp cô nương."* Giờ đây, nàng bắt đầu hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Cảnh tượng trước mắt không phải là sự kiện của một cá nhân, mà là sự kiện có thể thay đổi cục diện của cả một giới diện.
Những luồng khí xoáy ốc từ trên trời đổ xuống, hòa vào linh khí cuồn cuộn bốc lên từ động phủ, tạo thành một cột sáng khổng lồ nối liền trời đất. Cảm giác rung chuyển lan tỏa khắp mặt đất, như thể cả ngọn núi đang thở. Diệp Vô Song cảm thấy đất đá dưới chân mình cũng đang run rẩy, những viên sỏi nhỏ lăn lóc xuống sườn dốc. Mùi kim loại thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ, báo hiệu một sự biến đổi cực lớn đang diễn ra.
Nàng biết, thiên tượng như thế này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của vô số cường giả ở Linh Giới. Một cuộc đột phá Đại Thừa đã là một sự kiện hiếm có, nhưng một cuộc đột phá gây ra thiên tượng kinh người đến mức này thì chưa từng thấy trong hàng ngàn năm qua. Sẽ có kẻ tò mò, có kẻ tham lam, có kẻ muốn điều tra, và thậm chí có kẻ muốn phá hoại. Bất kỳ ai cũng có thể trở thành mối đe dọa.
Diệp Vô Song hít một hơi thật sâu, đôi mắt tím lóe lên tia quyết đoán. Nàng là một cường giả, nàng đã trải qua vô số trận chiến, và nàng sẽ không để bất cứ ai làm tổn hại đến Lâm Phong. *"Dù cho có là Thiên Vương Lão Tử, cũng đừng hòng bước chân vào đây khi ta còn đứng canh giữ."* Lời nói đó của nàng giờ đây càng trở nên chân thực và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tay nàng nắm chặt pháp khí, toàn thân căng thẳng, sẵn sàng nghênh đón mọi thử thách. Trái tim nàng đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác mong đợi mãnh liệt. Nàng muốn thấy, Lâm Phong, người thanh niên hài hước nhưng ẩn chứa nhiều bí ẩn này, sẽ làm nên điều gì vĩ đại sau cuộc đột phá này.
***
Cùng lúc đó, tại những nơi xa xôi khắp Linh Giới, những cường giả hàng đầu đang sống ẩn mình hoặc tọa trấn các tông môn lớn đều cảm nhận được sự bất thường này.
Trên Bích Hải Tiên Đảo, nơi quanh năm sóng biển vỗ rì rào, tiếng sóng biển thường ngày bị át đi bởi một tiếng sấm rền vang từ phương xa, kéo dài không dứt. Cổ Thanh Nguyệt, vị Thánh Nữ thanh khiết của Bích Hải Tiên Tông, đột nhiên mở đôi mắt biếc, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng đang tọa thiền trên đỉnh Bích Hải Các, nơi đón nhận tinh hoa nhật nguyệt, nhưng giờ đây, linh khí xung quanh nàng bỗng trở nên hỗn loạn, dao động mạnh mẽ, không còn sự an tĩnh như trước. Nàng nhìn về phương xa, nơi bầu trời đang vần vũ những đám mây đen kịt, xen lẫn ánh sáng xanh tím kỳ dị.
"Dị tượng kinh người, phải chăng có kỳ tài xuất thế, hay là điềm báo tai ương?" Cổ Thanh Nguyệt thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng vô cùng hùng vĩ, nhưng cũng đầy cuồng bạo, đang trỗi dậy. Nguồn năng lượng này vượt xa bất kỳ cuộc đột phá Đại Thừa nào mà nàng từng biết đến, dường như nó đang cố gắng phá vỡ một giới hạn vô hình của Thiên Đạo. Bích Hải Tiên Đảo đã yên bình hàng ngàn năm, sự bất ổn này khiến nàng không khỏi bận tâm. Liệu đây có phải là khởi đầu cho một thời đại hỗn loạn, hay là sự xuất hiện của một nhân vật có thể thay đổi cục diện của Linh Giới?
Tại Thiên Kiếm Tông, một trong những đại tông môn chính đạo, tiếng kiếm khí vút qua của hàng ngàn đệ tử đang luyện công trên các đỉnh núi bỗng ngừng bặt. Tất cả đều ngước nhìn lên bầu trời. Bầu không khí vốn dĩ tràn đầy khí thế anh dũng của kiếm tu, giờ đây lại bao trùm bởi sự xôn xao, kinh ngạc và cả một chút sợ hãi. Lý Nguyên Hạo, vị Tông chủ Thiên Kiếm Tông, đang đứng trên đỉnh núi cao nhất, nơi một cây kiếm cổ thụ khổng lồ cắm sâu vào lòng đất, hấp thu linh khí trời đất. Gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc của ông không giấu được vẻ trầm ngâm. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhìn thẳng về phía dị tượng.
"Thiên tượng này... không phải chỉ là đột phá Đại Thừa đơn thuần," Lý Nguyên Hạo lẩm bẩm, giọng nói đầy uy nghiêm. "Linh khí hội tụ, Thiên Đạo biến động... Người này, rốt cuộc là ai? Và hắn muốn làm gì?" Ông cảm nhận được một tiềm năng phi thường, một sức mạnh có thể sánh ngang với những truyền thuyết cổ xưa. Thiên Kiếm Tông đã phái nhiều đệ tử đi điều tra các dị tượng khác trong quá khứ, nhưng chưa bao giờ có một dị tượng nào mạnh mẽ và rực rỡ đến mức này. Ông biết, người gây ra dị tượng này, dù là địch hay bạn, cũng sẽ trở thành một nhân vật quan trọng, ảnh hưởng đến cục diện của Linh Giới.
Sâu thẳm trong một hang động bí ẩn, nơi linh khí ngưng tụ thành sương mù dày đặc, Bạch Lão Tổ, dưới hình dáng một lão ông phúc hậu với bộ râu dài trắng như tuyết, đang ngồi trên một chiếc bồ đoàn bằng ngọc bích. Vốn dĩ đang nhắm mắt dưỡng thần, ông bỗng khẽ thở dài, đôi mắt mở ra, ánh mắt thâm thúy như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Một con bạch hồ chín đuôi nhỏ bé, lông trắng muốt như tuyết, đang nằm cuộn tròn dưới chân ông, cũng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt tinh ranh nhìn về phía lão tổ.
"Huyết mạch đó... cuối cùng cũng thức tỉnh rồi sao?" Bạch Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ thâm ý. "Cậu chủ, con đường của người sẽ không hề bình lặng." Ông đã chờ đợi ngày này từ rất lâu. Hắn biết rõ về "Huyễn Mặc Quyển", về Lâm gia, và về những bí mật cổ xưa bị chôn vùi. Thiên tượng này, đối với ông, không phải là bất ngờ, mà là một sự tất yếu. Nó báo hiệu sự trở lại của một dòng máu, một huyết mạch đã từng bị Thiên Đạo chèn ép, giam cầm. Bạch Lão Tổ khẽ vuốt ve đầu con bạch hồ nhỏ, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn xuyên qua không gian và thời gian, thấy được một tương lai đầy sóng gió và thử thách đang chờ đợi Lâm Phong.
Ở một nơi khác, trên đỉnh một ngọn núi cao chót vót, Thiên Lang Tử, cường giả của Ma Tông, đang ngồi thiền. Hắn mặc chiến bào ánh bạc, lưng đeo một thanh trường kiếm cổ kính. Gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn bỗng dưng bật dậy, ánh mắt lóe lên vẻ ngạo mạn xen lẫn kinh ngạc khi cảm nhận được nguồn linh lực cuồng bạo này. Hắn đã đột phá Đại Thừa từ rất lâu, nhưng ngay cả khi đó, thiên tượng cũng không thể sánh bằng một phần vạn của cảnh tượng trước mắt.
"Cái gì? Có kẻ dám đột phá Đại Thừa với thiên tượng như thế này?" Thiên Lang Tử bật cười khẩy, nhưng trong tiếng cười lại ẩn chứa một sự khó chịu và ghen tỵ. "Hừ, xem ra Linh Giới sắp có trò hay rồi." Hắn vốn coi thường tất cả những cường giả khác, tự cho mình là vô song dưới bầu trời. Việc có kẻ dám tạo ra thiên tượng kinh hoàng đến mức này, vượt xa cả hắn, khiến lòng tự tôn của hắn bị tổn thương. Hắn đứng dậy, thân hình cao lớn sừng sững trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía cột sáng linh khí. "Ta muốn xem, kẻ nào dám khiêu chiến uy danh của ta!" Hắn vung tay áo, một luồng kiếm khí sắc bén xé toạc không gian, như một lời cảnh cáo gửi đến kẻ đang đột phá.
Cả Linh Giới đang chấn động. Từ các vương quốc phàm nhân cho đến những môn phái ẩn mình trên tiên sơn, từ những cường giả chính đạo đến những kẻ ma tu tàn độc, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi cột sáng linh khí vẫn đang cuồn cuộn, không ngừng mở rộng. Đó là dấu hiệu của một sự kiện chưa từng có, một huyền thoại đang được khai sinh, một tương lai đầy biến động đang chờ đợi. Ai cũng hiểu, kể từ giây phút này, Linh Giới sẽ không còn yên bình như trước nữa.
Trong khi đó, ở sâu trong động phủ, Lâm Phong vẫn đang kiên trì đấu tranh với cảnh giới mới. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương bão tố, nhưng hắn biết, hắn không thể chùn bước. Phía trước là Đại Thừa, là con đường dẫn đến sự thật, là hy vọng của Lâm gia. Bên ngoài, Diệp Vô Song vẫn đứng đó, như một bức tường thành vững chắc, sẵn sàng bảo vệ ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy. Thiên tượng vẫn tiếp diễn, ngày càng dữ dội hơn, như lời tuyên bố của một vị Thiên Mệnh Chi Tử vừa xuất thế, gửi đến toàn bộ các giới.