Thiên tượng vẫn tiếp diễn, ngày càng dữ dội hơn, như lời tuyên bố của một vị Thiên Mệnh Chi Tử vừa xuất thế, gửi đến toàn bộ các giới. Cột sáng linh khí cuồn cuộn vọt thẳng lên trời, xé toạc màn đêm u ám, nhuộm một góc Linh Giới trong thứ ánh sáng vàng kim chói lọi, huyền ảo. Những tia sét vàng kim khổng lồ rạch ngang bầu trời, không ngừng giáng xuống, nhưng không phải là đòn trừng phạt mà như những sợi xích linh khí đang siết chặt, sau đó lại bùng nổ, tạo thành những vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Cả không gian như bị bóp méo, rung chuyển dữ dội, khiến người ta có cảm giác như tận thế sắp đến, nhưng lại mang theo một vẻ đẹp tráng lệ, hùng vĩ đến nghẹt thở.
***
Trong sâu thẳm Động Phủ Vô Danh, nơi mùi đất ẩm và khoáng vật hòa lẫn với thứ hương thảo dược thoang thoảng, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, thân thể chàng như một cái hố đen không đáy, điên cuồng hấp thụ linh khí. Xoáy linh khí cuồng bạo xoay quanh chàng, tạo thành một cơn lốc dữ dội, cuốn mọi thứ xung quanh vào vòng xoáy vô tận. Các vách đá trong hang động vốn đã tự nhiên được đẽo gọt sơ sài, nay lại càng thêm tan hoang dưới áp lực kinh hoàng này. Thỉnh thoảng, một tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên từ sâu trong vách đá, như tiếng xương cốt đang rên rỉ, báo hiệu sự sụp đổ sắp xảy ra.
Lâm Phong nhắm nghiền mắt, khuôn mặt thanh tú giờ đây căng thẳng đến cực điểm, từng đường nét trên gương mặt đều hằn lên sự kiên định đến khó tin. Mái tóc đen nhánh của chàng bay lòa xòa trong luồng linh khí hỗn loạn, vài sợi tóc mai bết dính mồ hôi. Các mạch máu xanh tím nổi rõ trên da thịt, căng cứng như những sợi dây đàn sắp đứt, cho thấy sự đấu tranh kịch liệt mà chàng đang trải qua. Toàn thân chàng run rẩy từng cơn, cơ thể như muốn nổ tung dưới áp lực của linh khí Đại Thừa đang không ngừng tràn vào. Đây không còn là sự hấp thụ đơn thuần, mà là một cuộc tái tạo, một quá trình lột xác đầy đau đớn.
Huyễn Mặc Quyển, với ánh sáng huyền ảo, lúc đỏ như máu, lúc xanh như ngọc, lúc lại vàng kim rực rỡ, xoay tròn quanh Lâm Phong. Nó không chỉ hấp thụ và chuyển hóa linh khí hỗn loạn, mà còn như một tấm khiên vô hình, bảo vệ chàng khỏi những phản phệ kinh hoàng của chính linh khí. Từng tia sáng từ Huyễn Mặc Quyển len lỏi vào cơ thể Lâm Phong, xoa dịu những cơn đau thấu xương, củng cố kinh mạch, và dẫn dắt dòng năng lượng khổng lồ đi đúng hướng. Nó giống như một người thầy thầm lặng, dẫn dắt chàng vượt qua cửa ải sinh tử này.
Bên trong tâm hải của Lâm Phong, một trận chiến không tiếng động đang diễn ra. Nguyên Anh của chàng, vốn đã ngưng thực, giờ đây đang trải qua một sự biến đổi kinh thiên động địa. Từng sợi linh lực tinh túy nhất của trời đất được Huyễn Mặc Quyển lọc qua, thẩm thấu vào Nguyên Anh, khiến nó không ngừng lớn mạnh, trở nên trong suốt và kiên cố hơn. Cảm giác như có một bức tường vô hình đang sừng sững chắn ngang, ngăn cản chàng tiến vào một cảnh giới cao hơn. Bức tường đó là quy luật của trời đất, là giới hạn mà phàm nhân khó lòng vượt qua. Nhưng Lâm Phong không lùi bước. Ánh mắt chàng kiên định, ý chí sắt đá, quyết không chịu khuất phục.
"Đại Thừa... cuối cùng cũng tới!" Trong tâm trí Lâm Phong, một tiếng gầm vang vọng, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý chí. "Cảm giác này... thật sự thông suốt!" Chàng cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với thiên địa, với vạn vật. Mỗi tế bào trong cơ thể chàng đều đang reo vang, đón chào sự thay đổi. Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, mọi quy tắc của linh khí, của không gian, của thời gian dường như đều nằm trong tầm tay. Chàng không còn là một phàm nhân chỉ biết tu luyện theo sách vở, mà là một người đã chạm đến cốt lõi của "Đạo".
Đột nhiên, một tiếng "RẮC!" lớn vang vọng trong tâm hải của Lâm Phong, không phải tiếng xương vỡ, mà là tiếng vỡ vụn của một xiềng xích vô hình, tiếng vỡ của giới hạn, của gông cùm. Đó là tiếng vỡ của bức tường mà chàng đã kiên cường chống lại. Ngay lập tức, một luồng sức mạnh mới bùng nổ từ sâu thẳm đan điền, như một mặt trời nhỏ vừa được khai sinh. Năng lượng khổng lồ ấy lan tỏa khắp cơ thể chàng, rọi sáng từng tế bào, từng kinh mạch, từng lỗ chân lông. Cả động phủ bỗng chốc sáng bừng lên, ánh sáng vàng kim chói lọi xuyên qua khe đá, vọt thẳng lên trời, tạo thành một cột sáng khổng lồ.
Lâm Phong cảm thấy như mình vừa được tái sinh. Mọi đau đớn biến mất, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, khoan khoái đến tột độ. Linh khí trong cơ thể chàng giờ đây không còn hỗn loạn mà trở nên thuần khiết, mạnh mẽ và ổn định đến kinh ngạc. Chàng đã đột phá, đã bước chân vào cảnh giới Đại Thừa! Cái cảm giác thông suốt, cảm giác làm chủ mọi thứ, cảm giác hòa mình vào thiên địa, đó chính là ý nghĩa thật sự của cảnh giới này. Chàng thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng, cảm nhận từng luồng linh khí tuần hoàn trong cơ thể, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần so với trước đây. Huyễn Mặc Quyển cũng theo đó mà thu lại ánh sáng, yên lặng xoay tròn quanh chàng, như một người bạn đồng hành trung thành vừa hoàn thành sứ mệnh. Chàng đã vượt qua, đã chiến thắng chính mình, và đã chạm đến một đỉnh cao mới trên con đường tu tiên đầy chông gai này. Tâm niệm vừa chuyển, mọi thứ xung quanh chàng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, linh khí cuồng bạo cũng dần lắng xuống, chỉ còn lại một sự bình yên đến lạ thường.
***
Bên ngoài Động Phủ Vô Danh, không khí vẫn còn mang dư vị của một trận bão năng lượng kinh thiên động địa. Rạng sáng đã đến, nhưng ánh nắng mặt trời vẫn còn bị che khuất bởi những tầng mây đen xám xịt còn sót lại, dù đã mỏng đi rất nhiều. Tuy nhiên, vẫn có những tia sáng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những giọt sương đêm còn đọng trên cỏ cây. Các trận pháp phòng hộ do Diệp Vô Song bố trí đã lung lay dữ dội, một vài chỗ đã nứt vỡ, cho thấy áp lực mà chúng phải chịu đựng là kinh khủng đến mức nào.
Diệp Vô Song đứng cách động phủ không xa, khuôn mặt bí ẩn của nàng lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ. Đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn chằm chằm vào cửa động, không chớp. Nàng vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần cho một sự đột phá lớn, nhưng quy mô của thiên tượng vừa rồi vẫn vượt xa mọi dự đoán của nàng. Khi cột sáng vàng kim từ động phủ vọt lên trời, xé tan mây đen và những tia sét vàng kim rạch ngang bầu trời đêm, nàng đã phải lùi lại vài bước. Cổ tay nàng khẽ run lên, một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra, không ngừng gia cố các trận pháp, nhưng nàng biết, nếu không phải Lâm Phong đã thành công thu liễm, có lẽ cả ngọn núi này đã bị san thành bình địa.
Thời gian trôi qua thật chậm, mỗi giây phút đều như một thế kỷ. Nàng cảm nhận được sự im lặng đáng sợ sau cơn bão, một sự im lặng không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một điều gì đó vĩ đại hơn. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, trong lòng vừa lo lắng, vừa kỳ vọng. Nàng biết, Lâm Phong không phải kẻ tầm thường, nhưng đối mặt với Thiên Đạo, đối mặt với cảnh giới Đại Thừa, đó là một thử thách mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng phải e dè.
Sau một khắc, khi mọi thứ lắng xuống, thiên tượng dần biến mất, bầu trời bắt đầu quang đãng trở lại. Chỉ còn một vầng hào quang yếu ớt còn vương vấn trên đỉnh núi, như một dấu ấn của sự kiện vừa qua. Một luồng khí tức quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ uy nghiêm, một sự thông suốt đến kỳ lạ, chậm rãi lan tỏa từ trong động phủ. Trái tim Diệp Vô Song khẽ đập mạnh một nhịp. Nàng biết, chàng đã thành công.
Cánh cửa động phủ đá nặng nề khẽ mở ra, để lộ ra một bóng người cao ráo, thanh thoát. Lâm Phong bước ra, ánh mắt chàng sâu thẳm như vũ trụ, trưởng thành hơn bao giờ hết. Khí tức của chàng đã hoàn toàn thu liễm, không còn vẻ cuồng bạo như lúc đột phá, nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa một sức mạnh kinh người, một sự uy hiếp vô hình khiến người khác phải kính sợ. Mái tóc đen nhánh của chàng vẫn còn vương những giọt mồ hôi, nhưng khuôn mặt đã trở lại vẻ tinh túy, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.
Diệp Vô Song nhìn chàng, đôi mắt tím huyền bí lóe lên vẻ phức tạp, vừa nhẹ nhõm, vừa kinh ngạc, và cả một chút ngưỡng mộ không thể che giấu. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong mạnh mẽ đến thế, chưa bao giờ cảm nhận được một khí tức Đại Thừa thuần khiết và hùng vĩ như vậy. Nàng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trút được gánh nặng ngàn cân. "Ngươi... đã thành công," nàng khẽ nói, giọng nói trầm thấp của nàng cũng lộ rõ một tia rung động. Nàng bước tới gần hơn, ánh mắt dò xét. "Khí tức này... thật sự kinh người. Ngươi đã vượt xa những gì ta tưởng tượng."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự cảm kích. Chàng biết, trong suốt quá trình đột phá đầy hiểm nguy ấy, Diệp Vô Song đã đứng đây, bảo vệ chàng, chịu đựng áp lực khủng khiếp của thiên tượng. "Vất vả cho cô rồi, Vô Song," chàng nói, giọng nói trầm ấm hơn, mang theo một chút uy quyền mới nhưng vẫn đầy sự chân thành. "Không có cô, có lẽ ta đã không thể thuận lợi như vậy." Chàng bước tới gần, đưa tay khẽ vuốt lên mái tóc dài màu bạc của nàng, một cử chỉ tự nhiên, đầy quan tâm. "Thật sự, ta nợ cô một ân tình lớn."
Diệp Vô Song hơi giật mình trước cử chỉ bất ngờ của chàng, nhưng không né tránh. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Lâm Phong, thấy được sự trưởng thành, sự kiên định, và cả một chút tinh quái quen thuộc. Nàng khẽ lắc đầu. "Không có gì. Đây là việc ta nên làm." Tuy nhiên, trong lòng nàng lại có chút xao động. Sự mạnh mẽ của Lâm Phong giờ đây đã đạt đến một cảnh giới mà nàng chưa từng nghĩ tới. Hắn không chỉ là một người hợp tác, mà đã trở thành một cường giả thực sự, một người có thể cùng nàng đối mặt với những bí mật cổ xưa và những thế lực hùng mạnh nhất Linh Giới.
***
Cùng thời điểm thiên tượng bùng nổ, khắp Linh Giới, từ những tông môn uy nghiêm đến những góc khuất của các gia tộc cổ xưa, vô số cường giả đột nhiên ngẩng đầu. Bầu trời Linh Giới, vốn dĩ bao la và rộng lớn, nay lại như một tấm vải bị xé toạc bởi những tia sét vàng kim, những cột sáng rực rỡ. Âm thanh sấm sét rền vang không ngừng, như tiếng trống trận của trời đất, báo hiệu một sự kiện phi thường.
Trên đỉnh núi cao chót vót của Ma Tông, nơi linh khí âm u và khắc nghiệt, Thiên Lang Tử đang luyện công trong một hang động lạnh lẽo, vách đá sắc nhọn bao quanh. Hắn mặc chiến bào ánh bạc, lưng đeo thanh trường kiếm cổ kính, tỏa ra khí chất ngạo nghễ, áp bức. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn vốn luôn lạnh lùng, nhưng khi thiên tượng bùng nổ, khuôn mặt hắn chợt biến sắc, ánh mắt lóe lên vẻ khó chịu xen lẫn sự hiếu chiến. Hắn đã đột phá Đại Thừa từ rất lâu, nhưng ngay cả khi đó, thiên tượng cũng không thể sánh bằng một phần vạn của cảnh tượng trước mắt. Hắn vốn coi thường tất cả những cường giả khác, tự cho mình là vô song dưới bầu trời. Việc có kẻ dám tạo ra thiên tượng kinh hoàng đến mức này, vượt xa cả hắn, khiến lòng tự tôn của hắn bị tổn thương sâu sắc.
"Cái quỷ gì thế này?" Thiên Lang Tử gầm nhẹ, giọng nói khàn khàn như tiếng đá cọ xát. Hắn đứng phắt dậy, thân hình cao lớn sừng sững, khí thế hùng hồn bùng nổ, chấn động cả hang động. "Kẻ nào... dám cướp đi hào quang của ta?!" Hắn bật cười khẩy, nhưng trong tiếng cười lại ẩn chứa một sự khó chịu và ghen tỵ không thể che giấu. "Hừ, xem ra Linh Giới sắp có trò hay rồi." Hắn vung tay áo, một luồng kiếm khí sắc bén tựa như một dải lụa bạc xé toạc không gian, để lại một vết nứt nhỏ trên vách đá cứng rắn, như một lời cảnh cáo gửi đến kẻ đang đột phá, một lời tuyên chiến ngầm. Hắn muốn xem, kẻ nào dám khiêu chiến uy danh của hắn. "Ngươi không xứng cùng ta đứng trên một bầu trời!" Hắn thì thầm, ánh mắt rực lửa chiến ý.
Sâu thẳm trong một hang động bí ẩn, nơi linh khí ngưng tụ thành sương mù dày đặc, Bạch Lão Tổ, dưới hình dáng một lão ông phúc hậu với bộ râu dài trắng như tuyết, đang ngồi trên một chiếc bồ đoàn bằng ngọc bích. Vốn dĩ đang nhắm mắt dưỡng thần, ông bỗng khẽ thở dài, đôi mắt thâm thúy như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử mở ra. Một con bạch hồ chín đuôi nhỏ bé, lông trắng muốt như tuyết, đang nằm cuộn tròn dưới chân ông, cũng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt tinh ranh nhìn về phía lão tổ, dường như cũng cảm nhận được sự biến động của thiên địa.
"Huyết mạch đó... cuối cùng cũng thức tỉnh hoàn toàn sao?" Bạch Lão Tổ lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ thâm ý. Ông đã chờ đợi ngày này từ rất lâu. Ông biết rõ về "Huyễn Mặc Quyển", về Lâm gia, và về những bí mật cổ xưa bị chôn vùi. Thiên tượng này, đối với ông, không phải là bất ngờ, mà là một sự tất yếu. Nó báo hiệu sự trở lại của một dòng máu, một huyết mạch đã từng bị Thiên Đạo chèn ép, giam cầm. "Cậu chủ, con đường của người sẽ không hề bình lặng," ông khẽ vuốt ve đầu con bạch hồ nhỏ, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn xuyên qua không gian và thời gian, thấy được một tương lai đầy sóng gió và thử thách đang chờ đợi Lâm Phong. Ông chợt nghĩ đến những lời nguyền cổ xưa, những lời cảnh báo về một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Tại Thanh Vân Tông, tòa tiên sơn hùng vĩ với kiến trúc trang nghiêm, thanh tịnh, Lý Nguyên Hạo đứng trên đỉnh Phong Vân Đài, mái tóc và chòm râu bạc phơ bay trong gió. Gương mặt hiền từ của ông giờ đây tràn đầy vẻ kinh ngạc và trầm tư. Ông vuốt chòm râu, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhìn thẳng về phía dị tượng. "Thiên địa biến sắc, là một vị tân cường giả giáng thế, hay là điềm báo đại kiếp?" Ông đã chứng kiến nhiều đột phá Đại Thừa, nhưng chưa bao giờ có một dị tượng nào mạnh mẽ và rực rỡ đến mức này. Ông cảm nhận được một tiềm năng phi thường, một sức mạnh có thể sánh ngang với những truyền thuyết cổ xưa. Thiên Kiếm Tông đã phái nhiều đệ tử đi điều tra các dị tượng khác trong quá khứ, nhưng chưa bao giờ có một dị tượng nào mạnh mẽ và rực rỡ đến mức này. Ông biết, người gây ra dị tượng này, dù là địch hay bạn, cũng sẽ trở thành một nhân vật quan trọng, ảnh hưởng đến cục diện của Linh Giới. Ông thầm nghĩ, liệu đây có phải là khởi đầu cho một thời đại mới, hay là dấu hiệu cho một kiếp nạn sắp đến?
Trong một Bạch Vân Am thanh tịnh, yên bình giữa rừng trúc bạt ngàn, Cổ Thanh Nguyệt ngồi xếp bằng trên một tảng đá phủ rêu phong, thanh kiếm cổ đặt ngang đùi. Vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã của nàng như hòa quyện vào cảnh sắc thiên nhiên. Đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ của nàng chợt mở ra, ánh mắt trong veo lộ vẻ suy tư khi cảm nhận được khí tức đặc biệt này. "Khí tức này... không tầm thường, có vẻ vượt xa Đại Thừa thông thường," nàng khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. Nàng không có sự hiếu chiến hay ghen tỵ như Thiên Lang Tử, cũng không có sự thâm trầm của Bạch Lão Tổ, mà chỉ có sự tò mò và một chút lo lắng. Nàng cảm nhận được sự thuần khiết nhưng cũng đầy uy lực trong linh khí này, như một viên ngọc thô vừa được mài giũa, tỏa sáng chói lọi. Đây không phải là một cường giả Đại Thừa bình thường.
Cả Linh Giới đang chấn động. Từ các vương quốc phàm nhân cho đến những môn phái ẩn mình trên tiên sơn, từ những cường giả chính đạo đến những kẻ ma tu tàn độc, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi cột sáng linh khí đã tan đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn vương vấn trong không khí. Đó là dấu hiệu của một sự kiện chưa từng có, một huyền thoại đang được khai sinh, một tương lai đầy biến động đang chờ đợi. Ai cũng hiểu, kể từ giây phút này, Linh Giới sẽ không còn yên bình như trước nữa.
***
Buổi sáng đã lên cao, nắng nhẹ xuyên qua tán cây, chiếu rọi vào Động Phủ Vô Danh, xua tan đi phần nào vẻ ẩm ướt, lạnh lẽo. Linh khí trong động phủ giờ đã hoàn toàn yên tĩnh và thuần khiết, trở về trạng thái dồi dào nhưng không còn cuồng bạo. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên vách đá xuống, tạo nên một âm thanh êm tai, dường như muốn xoa dịu những gì vừa diễn ra.
Lâm Phong và Diệp Vô Song đã ngồi lại trong động phủ, đối diện nhau trên hai tảng đá. Lâm Phong khoác lên mình bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, tóc đã được buộc gọn gàng, nhưng khí chất toát ra từ chàng đã hoàn toàn khác biệt. Chàng không còn vẻ ngây ngô của một tiểu bối, mà đã là một cường giả thực thụ, uy áp Đại Thừa như một tấm màn vô hình bao phủ lấy chàng, khiến ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề hơn. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh mới tràn ngập cơ thể, từng luồng linh khí tuần hoàn trong đan điền, mạnh mẽ và thông suốt.
"Sức mạnh này..." Lâm Phong khẽ mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm, nhưng giờ đây lại lấp lánh sự tự tin và quyết đoán. "Đủ để đối mặt với những bí mật kia rồi." Giọng nói chàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. Chàng suy ngẫm về những gì chàng vừa trải qua, về cảm giác nứt vỡ trong tâm hải, về sự tái sinh của Nguyên Anh, và về sự kết nối sâu sắc hơn với Huyễn Mặc Quyển. Mỗi chi tiết của quá trình đột phá đều khắc sâu vào tâm trí chàng, như những dấu mốc quan trọng trên con đường tu tiên. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy, nhưng chàng đã có đủ sức mạnh để bước tiếp.
Diệp Vô Song ngồi đối diện, khuôn mặt bí ẩn của nàng giờ đây có vẻ nghiêm túc hơn bao giờ hết. Nàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt tím huyền bí lóe lên vẻ phức tạp, vừa ngưỡng mộ, vừa lo lắng. "Ngươi đã trở thành tâm điểm của Linh Giới," nàng nói, giọng nói trầm thấp mang theo sự cảnh báo. "Sẽ có vô số ánh mắt đổ dồn về phía này, không ít trong số đó mang theo lòng đố kỵ hoặc ý đồ xấu." Nàng biết rõ sự khắc nghiệt của Linh Giới, nơi cường giả vi tôn, và sự xuất hiện của một thiên tài như Lâm Phong, đặc biệt là với thiên tượng kinh thiên động địa vừa rồi, chắc chắn sẽ gây ra sóng gió. "Chính tà hai phe, thậm chí là những thế lực ẩn mình đã ngủ say hàng vạn năm, đều sẽ chú ý đến ngươi."
Lâm Phong nhếch mép cười, nụ cười tinh quái quen thuộc lại trở về trên đôi môi chàng. "Vậy thì, cứ để họ nhìn." Chàng dựa lưng vào vách đá, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. "Chẳng phải đây là điều ta mong muốn sao? Để cho những kẻ đã khuất mắt ta biết, Lâm Phong này đã trở lại. Và lần này, ta sẽ không để bất cứ ai cản đường ta, hay làm hại những người ta yêu thương." Sự kiên định trong lời nói của chàng khiến Diệp Vô Song cũng phải hơi ngẩn người. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn trong Lâm Phong, không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là sự trưởng thành về tâm hồn.
"Ngươi đã sẵn sàng cho những rắc rối sắp tới?" Diệp Vô Song hỏi lại, giọng nói chất chứa một sự thử thách. Nàng muốn biết, liệu Lâm Phong có thực sự hiểu được ý nghĩa của danh tiếng và sức mạnh mới này. Liệu chàng có đủ khả năng để đối phó với những âm mưu thâm độc, những cuộc chiến tranh giành quyền lực mà nàng đã từng chứng kiến?
Lâm Phong nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, nụ cười trên môi chàng càng sâu hơn. "Rắc rối?" Chàng bật cười nhẹ. "Ta đã quen với rắc rối từ khi còn là một phàm nhân. Càng rắc rối, càng thú vị, chẳng phải sao? Hơn nữa," chàng đứng dậy, bước ra ngoài cửa động, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của Linh Giới. "Ta không còn đơn độc nữa." Ánh mắt chàng lướt qua Diệp Vô Song, mang theo một tia ấm áp, sau đó nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Con đường tu tiên của ta có thể đầy chông gai, nhưng ta tin vào chính mình, và tin vào những người đồng hành cùng ta."
Diệp Vô Song đứng dậy, bước theo chàng. Nàng nhìn bóng lưng kiên nghị của Lâm Phong, trong lòng dâng lên những cảm xúc phức tạp. Chàng đã mạnh hơn, đã trưởng thành hơn, nhưng cái tính cách phóng khoáng, hài hước và kiên định ấy vẫn không hề thay đổi. Nàng biết, từ giờ phút này, Linh Giới sẽ không còn yên bình. Một huyền thoại mới đã được khai sinh, và nàng, bằng cách nào đó, đã trở thành một phần không thể thiếu trong huyền thoại ấy. Cuộc hành trình của Lâm Phong, của "Tu Tiên Huyễn Mặc", giờ đây mới thực sự bắt đầu.