Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 386

Quy Tắc Linh Giới: Mở Ra Bức Tranh Quyền Lực

4628 từ
Mục tiêu: Lâm Phong củng cố cảnh giới Đại Thừa và bắt đầu chủ động tìm hiểu sâu hơn về cấu trúc quyền lực, các tông môn lớn và những quy tắc ngầm tại Linh Giới rộng lớn.,Giới thiệu sơ lược về các thế lực chính ở Linh Giới thông qua góc nhìn của Lâm Phong.,Lâm Phong bắt đầu lập kế hoạch để gây dựng ảnh hưởng và tìm kiếm thông tin về âm mưu lớn đã được hé lộ.,Cho thấy những phản ứng ban đầu của các thế lực khác đối với sự đột phá của Lâm Phong, tạo tiền đề cho các xung đột hoặc hợp tác sắp tới.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Bạch Lão Tổ, Thiên Lang Tử
Mood: Mysterious, strategic, confident, slightly tense, adventurous.
Kết chương: [object Object]

Sương sớm còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ, mang theo chút se lạnh của buổi bình minh Linh Giới. Bên ngoài Động Phủ Vô Danh, nơi chỉ vài giờ trước còn là tâm điểm của một cơn chấn động kinh thiên động địa, giờ đây đã trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Tiếng gió lùa qua khe đá, mang theo âm thanh xào xạc của lá cây, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm, dường như muốn xoa dịu những dư âm của sự biến đổi lớn lao vừa diễn ra. Mùi đất ẩm và hơi đá lạnh thoang thoảng trong không khí, xen lẫn mùi thảo dược nhẹ nhàng mà Diệp Vô Song đã dùng để bố trí quanh động, tạo nên một không gian vừa tĩnh tại vừa tràn đầy sức sống.

Lâm Phong đứng bên vách đá, lưng quay về phía cửa động, hít một hơi thật sâu khí trời trong lành. Chiếc trường bào xanh sẫm của chàng khẽ lay động theo làn gió, tôn lên dáng vẻ cao ráo, cân đối. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán rộng và đôi mắt đen láy sâu thẳm, giờ đây không chỉ lấp lánh sự thông minh sắc sảo mà còn ẩn chứa một tầng uy áp khó tả. Chàng đã thu liễm hoàn toàn khí tức Đại Thừa của mình, không còn sự bùng nổ sức mạnh như khi vừa đột phá, nhưng cái khí chất toát ra từ chàng vẫn khiến người ta phải kính nể. Đó là khí chất của một cường giả, của một người vừa vượt qua giới hạn của bản thân, đứng trên đỉnh cao của tu luyện, mang trong mình sự tự tin tuyệt đối và một ý chí kiên định như núi. Mỗi cử động của Lâm Phong đều toát ra vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự trầm ổn, thâm sâu.

Diệp Vô Song đứng cách chàng không xa, đôi mắt tím huyền bí của nàng vẫn không rời khỏi bóng lưng Lâm Phong. Khuôn mặt hoàn hảo của nàng có vẻ nghiêm túc hơn bao giờ hết, những đường nét sắc sảo giờ đây càng thêm phần kiên nghị. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Phong, một sự trưởng thành toàn diện, từ sức mạnh thể chất đến tâm hồn. Nàng biết, từ giờ phút này, chàng đã thực sự trở thành một tồn tại không thể xem thường ở Linh Giới. Nỗi lo lắng vẫn còn vương vấn trong lòng nàng, bởi nàng hiểu rõ sự khắc nghiệt của thế giới này, nhưng ánh mắt nàng cũng tràn đầy sự tin tưởng và một chút tự hào.

"Phong," Diệp Vô Song phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp của nàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Sự đột phá của chàng đã gây chấn động toàn bộ Linh Giới. Chắc chắn các thế lực lớn đã nhận ra và sẽ cử người điều tra." Nàng tiến lại gần hơn, ánh mắt quét qua những ngọn núi xa xăm, nơi ẩn chứa vô số ánh mắt tò mò và đầy ý đồ. "Thiên tượng kinh thiên động địa như vậy, chưa từng có tiền lệ. Chàng đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, không chỉ của chính phái, mà còn cả ma đạo và những thế lực cổ xưa ẩn mình."

Lâm Phong khẽ xoay người, đối mặt với Diệp Vô Song. Nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện trên môi chàng, nhưng trong ánh mắt chàng lại không hề có chút trêu đùa nào. "Ta biết," chàng đáp, giọng nói trầm ấm mà kiên định. "Uy lực của thiên tượng nằm ngoài dự đoán của ta. Nhưng đây cũng là cơ hội tốt để chúng ta tìm hiểu về nơi này, Diệp Vô Song. Chúng ta cần một bức tranh toàn cảnh về Linh Giới, không thể cứ mãi ẩn mình như những kẻ lữ hành không danh tính." Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve một nhành cây nhỏ vừa đâm chồi nảy lộc trên vách đá. "Càng sớm nắm rõ quy tắc, càng sớm tìm được chân tướng của Đại Địa Phân Liệt, và cả bí mật về thân thế của ta nữa."

Diệp Vô Song khẽ gật đầu, đồng tình với suy nghĩ của Lâm Phong. Nàng biết chàng không phải là người sẽ chịu ngồi yên chờ đợi. "Đúng vậy. Linh Giới này phức tạp hơn Tiên giới nhiều. Các tông môn chia bè kết phái, gia tộc tranh giành lợi ích, lại còn những thế lực cổ xưa đã ngủ say hàng vạn năm giờ đây đang dần thức tỉnh. Chúng ta cần thông tin chính xác."

Lâm Phong quay trở lại nhìn về phía chân trời, ánh mắt lướt qua những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. "Thiên Phong Thành là nơi sầm uất nhất khu vực này, tập trung đủ loại người. Đó sẽ là điểm đến đầu tiên của chúng ta." Chàng nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt tràn đầy sự quyết đoán. "Ta cần biết rõ ai là bạn, ai là thù, ai đang âm thầm theo dõi chúng ta. Không có thông tin, chúng ta sẽ như người mù đi trong đêm tối." Chàng trầm ngâm một lát, rồi khẽ nhếch mép. "Hơn nữa, ta cũng muốn xem, cái danh tiếng mà thiên tượng kia mang lại, liệu có đủ sức nặng để mở ra cánh cửa đến những bí mật mà ta hằng tìm kiếm hay không."

"Vậy chúng ta sẽ đi cùng nhau," Diệp Vô Song nói, giọng nói không chút do dự. Nàng biết rõ sự nguy hiểm của việc Lâm Phong đơn độc hành động, đặc biệt là khi chàng đã trở thành mục tiêu của vô số ánh mắt. Nàng đã thề sẽ bảo vệ chàng, và nàng sẽ giữ lời hứa đó. "Đừng quên, chàng không còn đơn độc nữa." Nàng lặp lại chính câu nói mà Lâm Phong đã nói ở cuối chương trước, như một lời khẳng định, một lời nhắc nhở.

Lâm Phong nhìn nàng, nụ cười tinh quái quen thuộc cuối cùng cũng nở rộ trên môi chàng. "Đương nhiên rồi. Có Vô Song đồng hành, ta còn sợ gì nữa?" Chàng đưa tay nắm lấy tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. "Vậy thì, không chậm trễ nữa. Chúng ta đi thôi!"

Không đợi Diệp Vô Song đáp lời, Lâm Phong khẽ phất tay. Một luồng linh lực vô hình bao bọc lấy hai người. Khung cảnh xung quanh trở nên mờ ảo, không gian như bị xé toạc ra. Chỉ trong tích tắc, Lâm Phong và Diệp Vô Song đã biến mất khỏi Động Phủ Vô Danh, để lại phía sau một không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió và tiếng nước nhỏ giọt khẽ khàng, như chưa từng có sự hiện diện của hai vị cường giả vừa rời đi. Hành trình khám phá Linh Giới, hay nói đúng hơn là hành trình đối mặt với những sóng gió mà sự đột phá của Lâm Phong mang lại, đã chính thức bắt đầu.

***

Thiên Phong Thành, một trong những thành phố lớn và sầm uất nhất ở khu vực Tây Bắc Linh Giới, luôn tấp nập người qua lại. Hôm nay, vào buổi trưa, ánh nắng vàng nhạt trải đều trên những mái ngói xanh rêu, làm nổi bật lên kiến trúc cổ kính nhưng không kém phần tráng lệ của các tòa nhà. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa từ các quán ăn, tửu lầu, xen lẫn tiếng rao hàng của những tiểu thương, tạo nên một bản giao hưởng sống động, nhộn nhịp. Mùi trà thơm ngát từ những quán trà nhỏ, mùi bánh ngọt mới ra lò, và cả mùi khói hương nhẹ nhàng từ các miếu thờ cổ kính hòa quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thành phố.

Trong số vô vàn quán trà ở Thiên Phong Thành, Quán Trà Vọng Nguyệt nổi bật với kiến trúc gỗ hai tầng đơn giản nhưng tinh tế. Tầng dưới là khu vực phục vụ chung, ồn ào và náo nhiệt hơn, nơi các tu sĩ cấp thấp và phàm nhân thường xuyên lui tới. Tầng trên lại có những phòng riêng tư hơn, với bàn ghế gỗ mộc mạc và cửa sổ nhìn ra phố, thích hợp cho những người muốn tìm kiếm sự yên tĩnh hoặc bàn bạc chuyện cơ mật.

Lâm Phong và Diệp Vô Song chọn một góc khuất trên tầng hai, nơi có thể quan sát dòng người qua lại trên phố mà không quá bị chú ý. Lâm Phong mặc một bộ trường bào màu xám tro đơn giản, che đi khí chất phi phàm của mình, mái tóc đen được vấn gọn gàng. Diệp Vô Song vẫn giữ vẻ bí ẩn trong bộ trang phục màu tím đậm, khuôn mặt nàng được che một nửa bằng tấm mạng mỏng, chỉ để lộ đôi mắt tím sâu thẳm. Nàng ngồi đối diện Lâm Phong, rót cho chàng một chén trà thanh hương. Mùi trà thơm ngát bốc lên, làm dịu đi không khí căng thẳng của những ngày vừa qua.

"Trà ở đây không tệ," Lâm Phong nhấp một ngụm, khẽ gật đầu. "Có điều, ta tin rằng thứ mà chúng ta cần tìm không phải là hương vị của trà." Chàng nhìn về phía cửa ra vào, ánh mắt tinh ranh lóe lên. "Ngươi nghĩ sao, Vô Song? Có vẻ như 'khách quen' của chúng ta sắp tới rồi."

Diệp Vô Song khẽ nhếch mép, khóe môi ẩn sau tấm mạng mỏng hơi cong lên. "Hắn luôn nhạy bén như vậy. Chỉ cần có chỗ nào có mùi tiền, hắn sẽ xuất hiện."

Quả nhiên, chỉ vài khắc sau, một bóng người gầy gò, mặc đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, lướt vào quán trà. Hắn ta không ai khác chính là Quỷ Diện Lang Quân. Đôi mắt lanh lợi sau lớp mặt nạ quét nhanh một vòng, và gần như ngay lập tức, ánh mắt hắn dừng lại ở góc khuất của Lâm Phong và Diệp Vô Song. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện rõ trên khuôn mặt nạ. Hắn ta nhanh nhẹn bước đến, không cần mời mà tự nhiên kéo ghế ngồi xuống.

"Ồ, Lâm công tử! Vị cô nương xinh đẹp này nữa!" Quỷ Diện Lang Quân cất giọng lanh lảnh, nhưng vẫn giữ một mức độ thì thầm đủ để chỉ có ba người họ nghe thấy. "Lần này công tử lại muốn tìm hiểu bí mật gì đây? Giá cả... hừm, tùy thuộc vào độ bí mật của thông tin nha!" Hắn ta xoa xoa hai bàn tay gầy gò vào nhau, ánh mắt không che giấu vẻ háo hức. "Tin tức nóng hổi vừa ra lò, công tử chắc hẳn cũng đã nghe phong phanh rồi chứ?"

Lâm Phong không vội vàng, chàng đặt chén trà xuống, thong thả nhìn Quỷ Diện Lang Quân. "Ngươi nhạy bén hơn ta tưởng. Nhưng ngươi nói đúng, ta cần thông tin. Và lần này, ta muốn biết về cấu trúc quyền lực của Linh Giới. Các tông môn, gia tộc lớn, những quy tắc ngầm, và đặc biệt là phản ứng của họ với thiên tượng dị thường mấy ngày trước." Chàng nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Quỷ Diện Lang Quân.

Quỷ Diện Lang Quân cười ha hả, tiếng cười nghe hơi chói tai qua lớp mặt nạ. "Hà hà, đây đúng là món hời! Thiên tượng đó kinh khủng lắm, ai cũng đang xôn xao. Có tin đồn là một 'Thiên Mệnh Chi Tử' giáng thế, hoặc một cường giả cổ xưa thức tỉnh, thậm chí có kẻ còn nói là Tiên giới hạ phàm... Loạn hết cả rồi!" Hắn ta vẫy tay gọi một tiểu nhị, gọi thêm một ấm trà và vài món điểm tâm. "Nhưng Lâm công tử yên tâm, ta đây có đủ các loại tin tức, từ tin vỉa hè đến tin mật, chỉ sợ công tử không đủ tiền mà thôi!"

Diệp Vô Song khẽ hừ lạnh một tiếng. "Nói thẳng vào vấn đề đi. Ngươi biết chúng ta không thiếu linh thạch."

Quỷ Diện Lang Quân vội vàng xua tay. "Ai da, Diệp cô nương đừng nóng. Được rồi, được rồi, ta nói đây." Hắn ta hớp một ngụm trà, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt, vẻ mặt đầy phấn khích. "Linh Giới này, nói lớn thì lớn, nhưng thực chất cũng không quá phức tạp về cấu trúc quyền lực. Cứ nhìn vào Tam Đại Tông Môn là đủ hiểu. Thiên Kiếm Tông ở phía Đông, Bách Hoa Cốc ở phía Tây, và Vạn Pháp Các ở phương Bắc. Ba tông này gần như chia ba thiên hạ, mỗi tông đều có cường giả Đại Thừa, Độ Kiếp tọa trấn, thậm chí còn có tin đồn có lão tổ đã chạm đến ngưỡng Phi Thăng."

Hắn ta dừng lại một chút, liếc nhìn Lâm Phong, thấy chàng vẫn chăm chú lắng nghe, liền tiếp tục. "Bên cạnh Tam Đại Tông Môn, còn có Tứ Đại Gia Tộc. Đó là những gia tộc cổ xưa, có lịch sử hàng vạn năm, thậm chí còn lâu đời hơn cả các tông môn. Nổi bật nhất là gia tộc Cổ, gia tộc Lý, gia tộc Triệu, và gia tộc Vương. Bốn gia tộc này tuy không có quy mô bằng tông môn, nhưng lại sở hữu những bí thuật, truyền thừa cực kỳ cổ xưa, và có mối quan hệ chằng chịt với các thế lực khác. Đặc biệt, gia tộc Cổ và Lý luôn có những nhân vật kiệt xuất, ví dụ như Cổ Thanh Nguyệt của gia tộc Cổ, hay Lý Nguyên Hạo của gia tộc Lý, đều là những thiên tài hiếm có."

"Vậy còn những thế lực khác thì sao?" Lâm Phong hỏi, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Những thế lực ẩn mình, những quy tắc ngầm?"

"À, đây mới là phần thú vị!" Quỷ Diện Lang Quân cười gian. "Ngoài mặt là Tam Đại Tông Môn, Tứ Đại Gia Tộc, nhưng phía dưới lại là vô số các tiểu tông môn, thế gia nhỏ hơn, các bang hội, các tổ chức sát thủ, và cả những kẻ tu ma ẩn dật. Những quy tắc ngầm thì nhiều vô kể, nhưng chung quy lại, mạnh được yếu thua, linh thạch là vua, và bí mật luôn là thứ đắt giá nhất." Hắn ta nháy mắt với Lâm Phong. "Còn những thế lực ẩn mình, đó là những tồn tại cực kỳ đáng sợ. Ví dụ như Bạch Lão Tổ, một con bạch hồ chín đuôi đã tu luyện hàng vạn năm, ẩn mình ở Bạch Hổ Sơn. Lão ta ít khi ra mặt, nhưng mỗi lần xuất hiện đều chấn động Linh Giới. Hoặc như Cửu U Điện, một tổ chức tu ma cực kỳ bí ẩn, chuyên đi săn lùng linh hồn, luyện hóa tà pháp. Những kẻ này mới thực sự là nguy hiểm, bởi vì ngươi không biết khi nào họ sẽ ra tay."

"Vậy, phản ứng của họ với thiên tượng thì sao?" Diệp Vô Song hỏi, giọng nói lạnh lùng. "Thiên Kiếm Tông, Bách Hoa Cốc, Cổ gia, Lý gia... họ nói gì?"

"Haiz, nói gì thì nói, nhưng tất cả đều đang cử người đi điều tra ráo riết!" Quỷ Diện Lang Quân hạ giọng, tỏ vẻ thần bí. "Thiên Kiếm Tông phái các trưởng lão đi khắp nơi tìm kiếm dấu vết. Bách Hoa Cốc thì cử các Thánh nữ đến những vùng linh khí dày đặc để cảm ứng. Các gia tộc lớn thì huy động mọi mạng lưới tình báo. Có tin đồn rằng Thiên Lang Tử của Thiên Kiếm Tông, một tên cuồng chiến, sau khi cảm nhận được thiên tượng đã lập tức xuất quan, ánh mắt tràn đầy vẻ hiếu chiến, tuyên bố sẽ tìm ra 'kẻ đã dám khiêu khích Thiên Đạo' để một trận sống mái. Còn Bạch Lão Tổ thì chỉ trầm tư, nói rằng 'huyết mạch thức tỉnh, con đường không bình lặng', nghe như thể đã biết trước điều gì đó."

Lâm Phong khẽ nhíu mày khi nghe đến cái tên Thiên Lang Tử. Một kẻ kiêu ngạo và hiếu chiến. Chàng biết mình sớm muộn cũng sẽ chạm trán với những kẻ như vậy ở Linh Giới. "Còn những tin đồn về 'Thiên Mệnh Chi Tử' hay 'Tiên giới hạ phàm'?"

"Đó là những lời đồn thổi phổ biến nhất!" Quỷ Diện Lang Quân hào hứng. "Nhiều người tin rằng thiên tượng kỳ dị đến vậy chỉ có thể là do một người mang Thiên Mệnh, hoặc một vị Tiên nhân từ thượng giới giáng trần. Một số lão quái vật đã sống lâu năm thì lại cho rằng đây là dấu hiệu của một 'thế lực cổ xưa' đang dần hé lộ, một thứ gì đó đã từng gây ra Đại Địa Phân Liệt hàng vạn năm trước, và giờ đây đang tái xuất." Hắn ta dừng lại, hớp thêm một ngụm trà. "Nói chung, Lâm công tử, Linh Giới đang sôi sục như một nồi canh, và công tử chính là cọng hành bị vứt vào đó." Hắn ta nháy mắt tinh quái.

Lâm Phong mỉm cười. "Cọng hành này có vẻ rất được hoan nghênh." Chàng lấy ra một túi linh thạch, đặt lên bàn. "Số này đủ chứ?"

Quỷ Diện Lang Quân liếc mắt nhìn vào túi linh thạch, đôi mắt hắn ta sáng rực. "Đủ, đủ lắm chứ! Lâm công tử hào phóng như vậy, sau này có cần tin tức gì, cứ tìm ta! Ta sẽ là đôi mắt, đôi tai của công tử ở Linh Giới này!" Hắn ta thu linh thạch vào túi, vẻ mặt tươi rói. "Còn nữa, ta có thêm một tấm bản đồ thông tin, ghi rõ vị trí các tông môn, gia tộc, và một số bí cảnh nổi tiếng. Coi như là quà tặng thêm cho sự hào phóng của công tử!" Hắn ta đặt một tấm da dê cũ kỹ lên bàn. "Tấm bản đồ này còn ghi chú cả những nơi có linh khí suy yếu bất thường, và những khu vực có dấu hiệu của cấm địa cổ xưa. Ai da, nói đến đây thôi, ta phải đi rồi, tin tức còn nhiều, tiền bạc cũng cần kiếm thêm!"

Quỷ Diện Lang Quân đứng dậy, vội vàng chào Lâm Phong và Diệp Vô Song, rồi nhanh chóng biến mất trong dòng người đông đúc.

Lâm Phong trải tấm bản đồ da dê ra, ánh mắt lướt nhanh qua những ký hiệu và chú thích chi chít. Diệp Vô Song cũng nghiêng người nhìn theo, ánh mắt nàng tập trung vào những khu vực được đánh dấu đặc biệt. Tiếng xì xào bàn tán của các tu sĩ xung quanh, tiếng nhạc nhẹ từ một tửu lầu gần đó, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả dường như chìm vào hư không đối với hai người. Giữa cái ồn ào náo nhiệt của Thiên Phong Thành, Lâm Phong và Diệp Vô Song đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình, thế giới của những bí mật và những kế hoạch lớn lao.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo hơi mát của gió. Ánh trăng bạc chiếu rọi qua khung cửa sổ của Quán Trọ Lạc Trần, hắt những vệt sáng mờ ảo lên tấm bản đồ da dê đang trải trên bàn đá trong một mật thất riêng biệt. Quán Trọ Lạc Trần, một tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám, lúc này đã yên tĩnh hơn nhiều so với ban ngày. Tiếng chén đĩa va chạm từ sảnh ăn uống chung đã thưa thớt, chỉ còn tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vọng lại từ một vài bàn còn khách, và đôi khi là tiếng đàn hát du dương từ các ca nữ trong một tửu lầu gần đó, xa xăm và mơ hồ. Mùi thức ăn nấu nướng, mùi rượu, mùi bụi đường hòa lẫn mùi khói vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không gian mật thất lại thoảng mùi hương trầm nhẹ nhàng mà Diệp Vô Song đã đốt lên.

Lâm Phong ngồi đó, trầm tư nhìn tấm bản đồ, ngón tay khẽ miết nhẹ lên những đường nét phức tạp. Diệp Vô Song ngồi đối diện chàng, ánh mắt nàng cũng đầy suy tư nhưng không kém phần kiên định. Khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong, dưới ánh trăng mờ ảo, hiện rõ vẻ nghiêm nghị và trưởng thành. Chàng đã thu thập được khá nhiều thông tin từ Quỷ Diện Lang Quân, và giờ là lúc sắp xếp lại những mảnh ghép, biến chúng thành một bức tranh tổng thể.

"Linh Giới này quả nhiên không đơn giản," Lâm Phong khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Các tông môn chia phe phái, gia tộc tranh giành, lại còn những thế lực cổ xưa ẩn mình... Chưa kể đến những vùng đất linh khí suy yếu, những cấm địa cổ xưa được đánh dấu trên bản đồ này. Ta ban đầu nghĩ Linh Giới chỉ là một nơi tu luyện bình thường, nhưng giờ thì thấy nó giống một bàn cờ lớn hơn, với vô số người chơi và những quân cờ được sắp đặt từ hàng vạn năm trước."

Diệp Vô Song khẽ gật đầu, đồng tình. "Và giờ đây, chàng đã thu hút sự chú ý của tất cả họ. Từ Thiên Kiếm Tông, Bách Hoa Cốc, đến các gia tộc lớn, và cả những kẻ ẩn mình như Bạch Lão Tổ hay Cửu U Điện. Chúng ta cần thận trọng, nhưng cũng cần nhanh chóng tạo dựng vị thế. Nếu không, chàng sẽ chỉ là một quân cờ bị động trong ván cờ này." Nàng đưa tay khẽ chạm vào tay Lâm Phong, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh tinh thần. Cảm giác mát lạnh của gió đêm thổi qua khung cửa sổ khẽ lùa vào phòng, mang theo chút hương hoa thoang thoảng.

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt chàng hiện lên sự ấm áp. "Ngươi nói rất đúng, Vô Song. Ta không muốn làm quân cờ của bất kỳ ai. Ta muốn là người định đoạt vận mệnh của chính mình, và của những người ta yêu thương." Chàng quay trở lại với bản đồ, ngón tay lướt qua một vùng đất rộng lớn được đánh dấu là "U Minh Thâm Uyên". "Ta cần một điểm đột phá. Một cơ hội để thể hiện sức mạnh, đồng thời tìm kiếm những manh mối về Đại Địa Phân Liệt và âm mưu lớn kia mà Quỷ Diện Lang Quân đã nhắc đến. Những lời nói của Bạch Lão Tổ về 'huyết mạch thức tỉnh' và 'con đường không bình lặng' cũng khiến ta phải suy nghĩ. Chắc chắn có liên quan đến thân thế của ta."

Chàng khoanh vùng một số khu vực trên bản đồ, nơi được Quỷ Diện Lang Quân chú thích là có thể có bí cảnh sắp mở, hoặc nơi tập trung nhiều tài nguyên quý hiếm. "Theo tin tức của Quỷ Diện Lang Quân, có một Vạn Linh Hội sắp diễn ra tại Vô Cực Sơn, quy tụ nhiều thế lực nhỏ và trung bình, nhưng cũng có sự góp mặt của một số đệ tử tinh anh từ các tông môn lớn. Đó có thể là một cơ hội tốt để chúng ta thăm dò và thể hiện thực lực."

Diệp Vô Song trầm ngâm. "Vạn Linh Hội... Nghe có vẻ thích hợp. Vừa có thể thu thập thêm thông tin, vừa có thể thiết lập quan hệ hoặc gây dựng uy danh mà không quá lộ liễu." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Nhưng chàng phải nhớ, sức mạnh của chàng bây giờ là điều mà rất nhiều người thèm muốn. Đừng quá tin tưởng bất cứ ai, và luôn giữ cảnh giác."

Lâm Phong khẽ cười, nụ cười tinh quái quen thuộc lại xuất hiện. "Đương nhiên rồi. Ta đã quen với những âm mưu và toan tính từ khi còn là một phàm nhân rồi." Chàng nhắm mắt lại, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức huyền ảo, như đang hưởng ứng với những suy nghĩ của chàng, hay như đang gợi ý một điều gì đó sâu xa hơn. Cảm giác năng lượng cuồn cuộn bên trong cơ thể Lâm Phong lúc này đã hoàn toàn ổn định, nhưng tiềm tàng một sức mạnh bùng nổ bất cứ lúc nào. Chàng cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với Huyễn Mặc Quyển, như thể nó đang dẫn dắt chàng đến một chân tướng nào đó, một chân tướng về "Thiên Đạo" và các vị diện cao hơn.

"Càng đi sâu vào Linh Giới, ta càng cảm thấy có một sợi dây vô hình đang trói buộc tất cả," Lâm Phong thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Sợi dây này không chỉ là quy tắc, mà còn là một thế lực nào đó. Một thế lực đang thao túng vận mệnh của chúng sinh, của cả các giới." Chàng mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. "Nhưng ta sẽ không cam chịu bị trói buộc. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ tự tay xé toạc tấm màn che phủ chân tướng này, và tìm ra con đường của riêng mình."

Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong, trong lòng nàng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng biết, chàng không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là một người có ý chí sắt đá, có tầm nhìn xa trông rộng. Cuộc hành trình của chàng ở Linh Giới, và xa hơn nữa, chắc chắn sẽ không hề tầm thường.

Lâm Phong đứng dậy, bước ra ban công nhỏ của mật thất, hít thở không khí trong lành của đêm khuya. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi lên những mái nhà cổ kính của Thiên Phong Thành. Phía xa xa, những ngọn núi hùng vĩ ẩn mình trong bóng đêm, như đang chờ đợi những bước chân chinh phục của chàng. Chàng biết, từ giờ phút này, Linh Giới đã thực sự mở ra một chương mới, một chương mà chàng sẽ là nhân vật chính. Mục tiêu đã rõ ràng, kế hoạch bước đầu đã được vạch ra. Cái cảm giác phiêu lưu, khám phá lại bùng cháy mạnh mẽ trong lòng Lâm Phong. Chàng đưa tay lên, nắm chặt lấy Sinh Mệnh Ngọc Bội đang ẩn mình dưới lớp áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở về những người chàng yêu thương, về lý do chàng phải mạnh mẽ hơn.

"Điểm đến tiếp theo... Vô Cực Sơn!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, như một vị thần tiên vừa hạ phàm, sẵn sàng khuấy động càn khôn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ