Linh Giới về đêm mang một vẻ đẹp huyền ảo, nhưng khi bình minh ló dạng, nó lại khoác lên mình một tấm áo choàng rực rỡ, tràn đầy sức sống và linh khí. Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chiếu rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cổ kính của mật thất, đánh thức Lâm Phong và Diệp Vô Song khỏi giấc ngủ ngắn. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ngoài kia, cùng với tiếng chuông chùa xa xăm vọng lại, mang đến một cảm giác thanh bình hiếm thấy ở chốn tu tiên đầy rẫy tranh đấu này.
Lâm Phong mở mắt, đôi đồng tử đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, phản chiếu ánh sáng ban mai. Chàng vươn vai, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể đều đang tràn đầy năng lượng, dồi dào sức sống. Cảnh giới Đại Thừa đã hoàn toàn ổn định, không còn chút phù phiếm nào, mỗi một hơi thở đều tựa như hòa cùng nhịp đập của thiên địa. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ xoay tròn, phát ra những gợn sóng năng lượng huyền ảo, thỉnh thoảng lại vút qua một tia sáng vàng kim, như đang thì thầm những bí mật cổ xưa vào tâm trí chàng. Chàng có cảm giác như mình đã chạm đến một tầng ý nghĩa sâu xa hơn của “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình” – rằng dù thiên đạo có vô tình, con người vẫn có thể dùng tình cảm và ý chí để tạo nên con đường của riêng mình, thậm chí là “Tu Giả Nghịch Mệnh”.
Diệp Vô Song đã thức dậy trước, nàng đang ngồi bên bàn đá, nhâm nhi một tách trà linh thảo thơm ngát. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng hòa quyện hoàn hảo với ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Mái tóc dài màu bạc buông xõa trên vai, tạo nên một bức tranh động lòng người. Nàng ngước mắt nhìn Lâm Phong, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Phong, chàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho Vạn Linh Hội hôm nay chưa?” Giọng nói trầm thấp, uy quyền của nàng vang lên, mang theo một chút dịu dàng chỉ dành riêng cho chàng.
Lâm Phong bước đến bên nàng, tiện tay rót cho mình một chén trà. Hương trà thoang thoảng, mang theo mùi của những linh thảo quý hiếm, giúp tinh thần thêm sảng khoái. “Sẵn sàng hơn bao giờ hết, Vô Song. Ta muốn xem xem, Linh Giới này rốt cuộc có những ‘rồng và phượng’ như thế nào.” Chàng nhấp một ngụm trà, ánh mắt khẽ lóe lên vẻ tinh quái. “Ngươi nói xem, liệu có ai dám nghi ngờ ‘kẻ phàm giới’ như ta không?”
Diệp Vô Song khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng. “Đương nhiên là có. Sức mạnh của chàng bùng phát quá nhanh, lại gây ra thiên tượng chấn động toàn bộ Linh Giới. Chắc chắn sẽ có không ít kẻ dò xét, thậm chí là thèm muốn. Hơn nữa, việc chàng xuất hiện đột ngột như vậy... e rằng sẽ chạm vào lợi ích của một số thế lực ngầm.” Nàng dừng lại một chút, như đang cân nhắc lời nói. “Ta đã sống đủ lâu để biết, Linh Giới này không đơn giản chỉ là các tông môn chính thống. Có những thế lực cổ xưa hơn, những bí mật ẩn giấu sâu hơn mà ngay cả cường giả Độ Kiếp cũng khó lòng chạm tới.”
Lâm Phong khẽ gật đầu, sự hài hước trên gương mặt dần biến mất, thay vào đó là vẻ suy tư. “Ta hiểu. Càng tiếp xúc với Linh Giới, ta càng cảm thấy có một sợi dây vô hình đang trói buộc tất cả.” Chàng thì thầm, câu nói cuối chương trước lại hiện về trong tâm trí. “Sợi dây này không chỉ là quy tắc, mà còn là một thế lực nào đó. Một thế lực đang thao túng vận mệnh của chúng sinh, của cả các giới. Nhưng ta sẽ không cam chịu bị trói buộc. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ tự tay xé toạc tấm màn che phủ chân tướng này, và tìm ra con đường của riêng mình.” Lời nói tuy nhỏ, nhưng lại mang một ý chí kiên định đến mức đáng sợ.
Vừa lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua cửa, và Quỷ Diện Lang Quân xuất hiện như một bóng ma, không gây ra chút tiếng động nào. Hắn vẫn vận y phục đen bó sát, chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn che khuất dung mạo, chỉ để lộ đôi mắt tinh ranh. “Chào buổi sáng, Lâm công tử, Diệp cô nương. Tôi đến đúng lúc phải không? Thông tin về Lạc Thiên Đài, giá cả không hề rẻ đâu nha!” Giọng hắn vẫn mang vẻ dí dỏm, pha chút tham tiền quen thuộc.
Lâm Phong mỉm cười. “Ngươi đến đúng lúc lắm. Dẫn đường đi. Và yên tâm, ta sẽ không để ngươi thiệt thòi.” Chàng vỗ nhẹ tay Diệp Vô Song, đứng dậy, sẵn sàng đối mặt với một ngày đầy rẫy những bất ngờ.
***
**Cảnh 1: Lạc Thiên Đài – Chốn Rồng Phượng Hội Tụ**
Huyền Thiên Thành, một trong ba đại thành của Linh Giới, sừng sững uy nghi giữa vùng đồng bằng rộng lớn, được bao bọc bởi những dãy núi hùng vĩ. Nơi đây không chỉ là trung tâm giao thương, mà còn là trái tim văn hóa và tu luyện của Linh Giới, nơi hội tụ vô số tinh anh và cường giả. Kiến trúc của thành phố mang đậm phong cách cổ điển, nhưng lại được điểm xuyết bởi những họa tiết và pháp trận tinh xảo, tỏa ra linh khí dồi dào, khiến mỗi hơi thở đều như được gột rửa tâm hồn. Những con đường lát đá xanh ngọc bích rộng lớn, những mái nhà cong vút chạm mây, cùng những ngọn tháp cao chọc trời, tất cả tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, khiến người ta phải trầm trồ thán phục.
Lạc Thiên Đài, địa điểm diễn ra Vạn Linh Hội, nằm ở vị trí trung tâm Huyền Thiên Thành. Ngay từ xa, nó đã hiện ra như một cung điện khổng lồ được chạm khắc từ ngọc thạch, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Hàng trăm cột đá khổng lồ vươn lên trời xanh, được điêu khắc hình rồng phượng uốn lượn, sống động như thật. Trên đỉnh mỗi cột là một viên dạ minh châu lớn, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo, hòa quyện với linh khí bốc lên từ lòng đất, tạo nên một quầng sáng lấp lánh bao phủ toàn bộ tòa đài. Tiếng chuông cổ kính từ một ngọn tháp xa xa vọng lại, trầm hùng và ngân vang, như lời hiệu triệu những bậc anh tài. Một mùi hương trầm thoang thoảng, xen lẫn hương linh thảo thanh khiết, len lỏi trong không khí, khiến tâm trí người ta trở nên tĩnh tại.
“Lâm công tử, đây chính là Lạc Thiên Đài, nơi tụ hội của rồng và phượng Linh Giới. Mỗi người ở đây đều không tầm thường đâu nha, và ánh mắt họ đang nhìn ngài không hề đơn giản chút nào.” Quỷ Diện Lang Quân dẫn đầu, giọng điệu hắn đầy vẻ thận trọng nhưng cũng không kém phần phấn khích khi nhìn thấy sự náo nhiệt. Hắn lướt đi thoăn thoắt qua đám đông đang đổ về phía cổng chính, thân hình gầy gò của hắn dễ dàng lách qua những khe hở nhỏ nhất.
Lâm Phong và Diệp Vô Song bước theo sau, cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét, tò mò, và cả những tia kiêng dè đang đổ dồn về phía mình. Hắn cao ráo, dáng người cân đối, trong bộ trường bào màu xanh sẫm thêu hoa văn mây ẩn hiện, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Khuôn mặt thanh tú, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng đôi mắt đen láy lại sâu thẳm, sắc bén, quét qua từng góc, thu vào mọi chi tiết. Bên cạnh chàng, Diệp Vô Song khoác lên mình một bộ váy dài màu tím than, thiết kế độc đáo, tôn lên vẻ bí ẩn và khí chất vương giả của nàng. Mái tóc bạc óng ả buông xõa tự nhiên, đôi mắt tím huyền bí của nàng ẩn chứa sự cổ xưa và trí tuệ, lúc này đang ánh lên vẻ cảnh giác.
“Ồ? Vậy thì càng thú vị. Ngươi nói xem, ai là kẻ ta cần đặc biệt chú ý?” Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt chàng quét qua một nhóm cường giả đang tụ tập gần cổng, khí tức của họ mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa vẻ ngạo mạn. Chàng cảm nhận được một vài luồng linh khí cực kỳ hùng hậu, không kém cạnh chính mình, đang ẩn mình giữa đám đông, như những con rồng ngủ say chờ thời cơ thức tỉnh. Cái cảm giác bị ‘quét’ bằng thần thức mạnh mẽ từ nhiều phía khiến chàng khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại giãn ra. Chàng biết, đây chính là ‘phép thử’ đầu tiên của Linh Giới dành cho mình.
Quỷ Diện Lang Quân khẽ hắng giọng, ra vẻ thần bí. “Chậc chậc, cái này phải tính tiền thêm đó nha, Lâm công tử. Nhưng vì ngài là khách hàng VIP, tôi sẽ ‘khuyến mãi’ chút ít.” Hắn dùng đầu ngón tay đeo nhẫn bạc chỉ về phía một vài vị trí đặc biệt. “Thấy đám người mặc áo bào màu vàng kim kia không? Đó là đệ tử tinh anh của Hạo Thiên Tông, một trong ba đại tông môn chính đạo của Linh Giới. Bọn họ tu luyện Thiên Cương Quyết, khí tức cương mãnh, tính tình thẳng thắn nhưng cũng rất cố chấp. Còn kia, người phụ nữ mặc váy xanh ngọc, vẻ mặt lạnh lùng như băng ấy, là Thánh Nữ của Bích Tiêu Cung, Cổ Thanh Nguyệt. Nàng ta không chỉ sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành mà còn là thiên tài tu luyện hiếm có của Bích Tiêu Cung, tu vi Đại Thừa hậu kỳ, nghe nói đã chạm tới ngưỡng Độ Kiếp rồi.”
Lâm Phong nhìn theo hướng Quỷ Diện Lang Quân chỉ. Cổ Thanh Nguyệt đúng là một mỹ nhân tuyệt sắc, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, mang khí chất của một vị thánh nữ. Khuôn mặt đoan trang, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ. Nàng mặc y phục lụa màu xanh ngọc, thêu hoa văn mây và sen tinh xảo, toát lên vẻ cao quý và thanh lịch. Nàng đang nhẹ nhàng trao đổi với một vài trưởng lão, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía Lâm Phong, dường như ẩn chứa một sự tò mò khó hiểu.
“Còn kia nữa, kìa, người đàn ông mặc chiến bào ánh bạc, lưng đeo trường kiếm, đang đứng cạnh một nhóm người khí tức hung hãn kia. Hắn chính là Thiên Lang Tử, thiếu chủ của Lang tộc – một trong những thế lực yêu tộc hùng mạnh nhất Linh Giới. Hắn là một kẻ kiêu ngạo, tự phụ, và cực kỳ hiếu chiến. Nghe nói, hắn chính là người đã cảm nhận rõ ràng nhất luồng chấn động linh khí từ động phủ của ngài hôm đó. Chắc chắn hắn đang tìm kiếm cơ hội để ‘giao lưu’ với ngài đó.” Quỷ Diện Lang Quân nói, giọng điệu đầy ẩn ý.
Lâm Phong quay sang nhìn Thiên Lang Tử. Đúng như lời Quỷ Diện Lang Quân nói, hắn có một gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, lúc này đang nhìn thẳng về phía Lâm Phong với vẻ khiêu khích và thù địch rõ ràng. Khí chất của hắn áp bức, ngạo nghễ, khiến những tu sĩ xung quanh phải tránh xa. Lâm Phong khẽ nhếch mép. “Ồ, là hắn sao? Quả nhiên là ‘Thiên Lang Tử’ có tiếng, khí tức không tầm thường.”
“Phong, cẩn thận, có vài luồng khí tức rất mạnh đang khóa chặt chúng ta.” Diệp Vô Song thì thầm vào tai Lâm Phong, giọng nói nàng nhẹ bẫng, nhưng Lâm Phong biết nàng đang cực kỳ cảnh giác. Nàng cảm nhận được những ánh mắt không thiện chí từ phía Thiên Lang Tử, và cả một vài luồng thần thức mạnh mẽ khác đang lướt qua họ một cách kín đáo, như những con rắn độc ẩn mình trong bóng tối.
Lâm Phong khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự hưng phấn khó tả. Chàng đã quen với những thử thách, những ánh mắt dò xét. Từ khi còn là một phàm nhân, chàng đã phải đối mặt với sự khinh miệt, sự nghi ngờ. Nhưng chính những điều đó đã tôi luyện nên ý chí sắt đá và sự kiên định của chàng. Bây giờ, ở Linh Giới rộng lớn này, chàng biết mình sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn gấp bội, nhưng chàng cũng đã mạnh mẽ hơn gấp bội. “Cứ để bọn họ nhìn. Càng nhìn, bọn họ càng không thể hiểu. Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, không phải là thứ mà những phàm phu tục tử này có thể nhìn thấu.” Chàng thầm nghĩ, trong tâm hải, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động, như đang hưởng ứng với sự tự tin của chủ nhân.
Bước chân của Lâm Phong vẫn vững vàng, khí tức của chàng thu liễm hoàn toàn, không lộ ra chút sơ hở nào. Chàng không muốn quá phô trương, nhưng cũng không thể để mình bị coi thường. Chàng muốn quan sát, tìm hiểu, và khi thời cơ đến, chàng sẽ khiến tất cả phải kinh ngạc. Mùi hương của linh thảo, tiếng xì xào bàn tán của đám đông, tiếng chuông cổ kính, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phức tạp của Linh Giới. Lâm Phong biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều bí mật đang chờ chàng khám phá, và rất nhiều thử thách đang chờ chàng vượt qua. “Vạn Linh Hội này, xem ra sẽ không nhàm chán chút nào.” Chàng khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh.
***
**Cảnh 2: Luận Đạo Tỷ Thí – Thiên Lang Tử Khiêu Khích**
Buổi Vạn Linh Hội chính thức bắt đầu vào giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, chiếu những tia nắng vàng rực rỡ xuống Lạc Thiên Đài. Không khí trở nên trang trọng hơn, những tiếng xì xào bàn tán dần lắng xuống, thay vào đó là sự chú ý tập trung vào trung tâm đài, nơi các vị trưởng lão từ các tông môn lớn và các gia chủ cổ xưa đang ngồi trên những chiếc ghế đá được chạm khắc tinh xảo. Một vị lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức uy nghiêm mà từ hòa, đứng lên tuyên bố khai mạc Vạn Linh Hội, nhắc nhở về mục đích giao lưu, học hỏi và tìm kiếm cơ duyên. Sau những lời lẽ khách sáo, buổi luận đạo về Đại Đạo bắt đầu.
Các thiên tài trẻ tuổi, các cường giả trung niên lần lượt lên tiếng, trình bày những kiến giải sâu sắc về công pháp, pháp tắc, hoặc những kinh nghiệm tu luyện quý báu của mình. Không khí trở nên sôi nổi, nhưng vẫn giữ được sự hài hòa. Lâm Phong ngồi ở một góc khuất, bình thản lắng nghe. Chàng nhận ra, dù tu vi của những người này có thể không bằng mình, nhưng những kiến thức và kinh nghiệm của họ về Linh Giới là vô cùng quý giá. Chàng thu thập thông tin, phân tích cấu trúc quyền lực, và nhận ra những quy tắc ngầm đang vận hành thế giới này.
Đột nhiên, một luồng khí tức cường đại quét qua khán phòng, khiến không khí trở nên căng thẳng. Thiên Lang Tử, thiếu chủ Lang tộc, đứng dậy từ hàng ghế dành cho các thế lực yêu tộc. Hắn bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều như chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến không ít tu sĩ phải nín thở. Gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn quét qua đám đông, cuối cùng dừng lại ở vị trí của Lâm Phong. Chiếc chiến bào ánh bạc của hắn lấp lánh dưới ánh nắng, trường kiếm lưng đeo khẽ rung lên, như một con mãnh thú sắp sửa ra khỏi lồng.
“Ta nghe nói có một kẻ phàm giới mới thăng, lại gây ra thiên tượng chấn động Linh Giới.” Giọng nói của Thiên Lang Tử vang lên, trầm thấp nhưng rõ ràng, mang theo sự ngạo mạn và châm biếm không hề che giấu. “Không biết có phải là dựa vào ngoại vật hay chỉ là may mắn, chứ một cảnh giới Đại Thừa thông thường thì chưa đủ tư cách ngồi đây luận đạo với ta. Chẳng lẽ, Linh Giới ta đã suy tàn đến mức, một phàm nhân vừa mới đột phá cũng có thể gây sóng gió rồi sao?” Hắn dừng lại, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn ép chàng phải ngẩng đầu đối diện.
Lời nói của Thiên Lang Tử như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đang yên bình, khiến tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Phong. Một số người nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng trước sự lỗ mãng của Thiên Lang Tử, nhưng phần lớn lại mang vẻ tò mò, muốn xem “kẻ gây sóng gió” kia sẽ phản ứng thế nào. Quỷ Diện Lang Quân ở bên cạnh Lâm Phong khẽ rụt cổ lại, lẩm bẩm: “Chậc chậc, đúng là Lang tộc, thô lỗ vô cùng. Thông tin này... tôi có nên tính thêm phí bảo vệ không nhỉ?”
Diệp Vô Song khẽ siết chặt tay Lâm Phong, ánh mắt tím huyền bí của nàng ánh lên vẻ lạnh lẽo. Nàng biết, Thiên Lang Tử đang cố tình khiêu khích, muốn thăm dò thực lực của Lâm Phong, đồng thời cũng muốn dằn mặt chàng trước mặt toàn bộ Linh Giới.
Lâm Phong vẫn bình tĩnh, đôi môi chàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng quen thuộc, ẩn chứa vẻ tinh quái. Chàng không vội vàng trả lời, mà từ tốn nhấp một ngụm trà, sau đó mới ngẩng đầu, ánh mắt đen láy đối diện thẳng với Thiên Lang Tử, không hề né tránh. “Chẳng lẽ Thiên Lang Tử đạo hữu chỉ dựa vào lời đồn để đánh giá người khác?” Giọng nói của chàng không quá lớn, nhưng lại mang một sự sắc bén đến lạ lùng, xuyên thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người. “Hay là đạo hữu sợ hãi một kẻ ‘phàm giới’ như ta vượt qua được sự kiêu ngạo của người?”
Lời đáp trả của Lâm Phong không chỉ sắc bén mà còn đầy châm biếm, khiến Thiên Lang Tử khẽ biến sắc. Sự kiêu ngạo vốn có của hắn bị chạm đến, đôi mắt chim ưng của hắn ánh lên vẻ giận dữ. “Ngươi…!” Hắn định nói gì đó, nhưng Lâm Phong đã tiếp lời, giọng điệu vẫn ung dung, tự tại.
“Huống hồ, Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Sức mạnh không phải đến từ xuất thân hay tuổi tác, mà đến từ sự nỗ lực và ý chí kiên định. Ngươi cho rằng ta không đủ tư cách, vậy thì ngươi hãy dùng chính thực lực của mình mà chứng minh điều đó, thay vì dùng những lời lẽ vô vị này. Hay là, thiếu chủ Lang tộc chỉ giỏi dùng miệng lưỡi mà thôi?” Lâm Phong mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào lòng tự trọng của Thiên Lang Tử.
Xung quanh, không ít người phải bật cười thành tiếng, hoặc cố gắng nén cười. Lời nói của Lâm Phong không chỉ phản bác lại Thiên Lang Tử một cách khéo léo, mà còn lật ngược tình thế, biến hắn từ kẻ khiêu khích thành kẻ bị khiêu khích.
Ở một góc khác của Lạc Thiên Đài, Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ Bích Tiêu Cung, lặng lẽ quan sát toàn bộ màn đối đáp. Vẻ đẹp thanh khiết của nàng vẫn không hề thay đổi, nhưng đôi mắt trí tuệ của nàng lại ánh lên một tia kinh ngạc. “Hắn không hề đơn giản, lời nói sắc bén, khí tức ẩn chứa nhưng lại vô cùng cường đại.” Nàng thầm nghĩ. Nàng đã từng nghe về thiên tượng dị thường hôm đó, và cũng cử người đi điều tra. Nhưng những thông tin thu thập được về Lâm Phong chỉ là một con số không tròn trĩnh. Hắn như từ trên trời rơi xuống, đột ngột xuất hiện và khuấy đảo Linh Giới. Ban đầu, nàng chỉ coi đó là một hiện tượng kỳ lạ, nhưng giờ đây, khi đối diện với Lâm Phong, nàng cảm nhận được một luồng linh khí hùng hậu, sâu không thấy đáy ẩn chứa dưới vẻ ngoài bình thản của chàng. Nàng chưa từng thấy một cường giả Đại Thừa nào có thể thu liễm khí tức đến mức hoàn hảo như vậy, và lời lẽ của chàng cũng cho thấy một tâm hồn bất phàm. Sự tò mò trong nàng dần trở nên rõ ràng.
Thiên Lang Tử bị Lâm Phong châm chọc đến mức mặt mày tái mét. Hắn là thiếu chủ Lang tộc, một kẻ kiêu ngạo bậc nhất Linh Giới, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như vậy. Hắn nhìn Lâm Phong, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. “Hừ! Miệng lưỡi của ngươi quả là sắc bén. Vậy thì ta muốn xem, thực lực của ngươi có xứng đáng với cái miệng của mình không!” Hắn không đợi Lâm Phong trả lời, trực tiếp tiến lên một bước, khí tức Đại Thừa hậu kỳ của hắn bùng nổ, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy Lâm Phong. “Đừng nói là ta ức hiếp kẻ mới thăng. Ta chỉ muốn ‘giao lưu’ một chút, để xem cái ‘Đạo’ của ngươi rốt cuộc là gì!”
Lâm Phong khẽ nhếch mép. “Đã thế, ta cũng không khách khí.” Chàng chậm rãi đứng dậy, vẫn giữ vẻ ung dung, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén như lưỡi kiếm. Hai luồng khí tức hùng hậu của hai cường giả Đại Thừa chạm vào nhau giữa không trung, tạo thành một cơn lốc linh khí vô hình, khiến những tu sĩ yếu hơn phải lùi lại, cảm thấy một áp lực khó tả. Buổi luận đạo đã biến thành một cuộc đối đầu trực diện, và tất cả mọi ánh mắt đều tập trung vào hai con người đang đứng giữa tâm điểm. Lâm Phong biết, đây là cơ hội để chàng đặt viên gạch đầu tiên cho danh tiếng của mình ở Linh Giới.
***
**Cảnh 3: Uy Chấn Lạc Thiên Đài – Một Chiêu Đoạn Vạn Cổ**
Không khí tại Lạc Thiên Đài đột ngột trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió vờn qua những cột đá cổ kính và tiếng tim đập thình thịch của hàng ngàn tu sĩ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Phong và Thiên Lang Tử, hai luồng khí tức hùng hậu va chạm nhau giữa không trung, tạo ra những gợn sóng năng lượng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đây không còn là một buổi luận đạo đơn thuần, mà đã trở thành một cuộc tỷ thí, một màn khẳng định vị thế giữa hai cường giả trẻ tuổi đầy tiềm năng của Linh Giới.
Thiên Lang Tử không giữ kẽ, hắn trực tiếp tung ra một đòn công kích mạnh mẽ. “Lang Thôn Thiên Địa!” Hắn gầm lên, trường kiếm sau lưng thoát vỏ, hóa thành một luồng ánh sáng bạc chói lòa, mang theo hình ảnh một con sói khổng lồ màu bạc với đôi mắt đỏ rực. Con sói này há to miệng, như muốn nuốt chửng cả không gian, lao thẳng về phía Lâm Phong. Uy lực của chiêu thức này cực kỳ đáng sợ, khiến không khí xung quanh bị bóp méo, mặt đất dưới chân các tu sĩ khẽ rung chuyển. Đây là một trong những công pháp mạnh nhất của Lang tộc, đủ sức khiến một cường giả Đại Thừa trung kỳ phải run sợ.
“Hừm, Lang Thôn Thiên Địa sao? Hơi yếu.” Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười tinh quái vẫn nở trên môi, nhưng đôi mắt chàng đã trở nên lạnh lẽo và sắc bén. Trong khoảnh khắc đó, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng xoay tròn điên cuồng, một luồng sức mạnh cổ xưa, huyền bí bùng nổ. Chàng không hề dùng pháp bảo, cũng không triệu hồi bất kỳ thần thông nào mà thế gian từng biết đến. Thay vào đó, chàng đưa tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Ngay lập tức, một hắc động nhỏ bé xuất hiện trên lòng bàn tay chàng, xoay tròn với tốc độ kinh hồn, như một con mắt của vũ trụ đang mở ra. Đây chính là công pháp Thôn Phệ của Huyễn Mặc Quyển, kết hợp với sự lĩnh ngộ về Thần thông Không Gian của chàng. Hắc động tuy nhỏ, nhưng lại mang một lực hút không thể kháng cự, méo mó cả ánh sáng và không gian xung quanh. Cùng lúc đó, Ngũ Hành pháp tắc – Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ – hóa thành năm luồng sáng ngũ sắc huyền ảo, bao quanh cánh tay Lâm Phong, tạo thành một vòng xoáy năng lượng rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa sức hủy diệt vô tận.
“Để ta cho ngươi thấy, cái gọi là ‘Đạo’ của ta!” Lâm Phong khẽ quát một tiếng, giọng nói trầm hùng, mang theo uy áp của một vị thần linh. Chàng đẩy lòng bàn tay ra, hắc động kia đột nhiên giãn nở, nuốt chửng hoàn toàn hình ảnh con sói bạc khổng lồ của Thiên Lang Tử. Không hề có tiếng nổ long trời lở đất, không hề có luồng linh khí dư thừa bắn tứ tung. Tất cả chỉ đơn giản là... biến mất. Con sói bạc, cùng với toàn bộ uy lực của chiêu Lang Thôn Thiên Địa, bị hắc động nuốt chửng không còn một mảnh, như chưa từng tồn tại.
Không dừng lại ở đó, hắc động trên lòng bàn tay Lâm Phong còn tiếp tục khuếch trương, tạo thành một vết nứt không gian khổng lồ, đen kịt, nuốt chửng một phần không gian phía trước. Không gian bị bóp méo đến cực độ, dường như sắp sửa sụp đổ. Một lực phản chấn kinh khủng từ vết nứt không gian đó truyền ngược trở lại, đánh thẳng vào Thiên Lang Tử đang đứng sững sờ.
“Không thể nào! Uy lực này... không phải Đại Thừa bình thường!” Thiên Lang Tử hét lên kinh hãi. Hắn vội vàng giơ kiếm lên đỡ, nhưng lực phản chấn quá mạnh, lại mang theo một loại sức mạnh pháp tắc cổ quái, khiến hắn không thể chống đỡ. Trường kiếm trong tay hắn kêu lên một tiếng “choang” rồi văng ra xa, còn bản thân hắn bị hất văng ngược lại, đập mạnh vào một cột đá khổng lồ của Lạc Thiên Đài, khiến cột đá nứt toác. Một tiếng rên đau đớn thoát ra từ cổ họng hắn, máu tươi trào ra từ khóe miệng, thân thể hắn mềm nhũn, ngã vật xuống đất, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và không thể tin được. Hắn đã bị Lâm Phong đánh bại chỉ bằng một chiêu, một chiêu thức vượt xa mọi nhận thức của hắn về cảnh giới Đại Thừa!
Toàn bộ Lạc Thiên Đài chìm vào im lặng chết chóc. Hàng ngàn tu sĩ, từ các đệ tử trẻ tuổi đến các vị trưởng lão kinh nghiệm, đều trợn mắt há hốc mồm, không thốt nên lời. Họ vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng, một chiêu thức không thể giải thích bằng lẽ thường. Sức mạnh của Lâm Phong không chỉ vượt xa Thiên Lang Tử, mà còn vượt xa cả những gì họ biết về cảnh giới Đại Thừa. Chiêu thức “Thôn Phệ không gian” của chàng không phải là sự bùng nổ linh khí đơn thuần, mà là sự thao túng pháp tắc, một điều mà ngay cả cường giả Độ Kiếp cũng khó lòng làm được đến mức độ này. Cái cảm giác không gian bị xé toạc, cái lạnh lẽo của hư không truyền đến, khiến tất cả đều rùng mình.
“Sức mạnh này... còn hơn cả một số cường giả Độ Kiếp!” Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ Bích Tiêu Cung, khẽ thốt lên. Nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập sự kinh ngạc, rồi dần dần chuyển thành một tia ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng cảm nhận được sự tinh túy của pháp tắc không gian và ngũ hành trong chiêu thức của Lâm Phong, một sự lĩnh ngộ mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai cùng thế hệ. Hắn không chỉ mạnh, hắn là một quái vật!
Một cường giả cổ lão ngồi trên ghế đá, râu tóc bạc phơ, khẽ run rẩy. “Hắn... hắn là quái thai phương nào? Cái chiêu thức kia... nó không phải là công pháp của Linh Giới chúng ta!” Lời nói của lão như một tiếng sấm sét, khiến nhiều người bắt đầu suy nghĩ sâu xa hơn về nguồn gốc của Lâm Phong.
Trên khán đài cao nhất, một con bạch hồ chín đuôi lông trắng như tuyết, đang ẩn mình trong một pháp trận vô hình, khẽ lay động chín cái đuôi của mình. Đó chính là Bạch Lão Tổ. Lão hóa hình thành một lão ông phúc hậu, đôi mắt tinh anh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. “Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử!” Lão khẽ lẩm bẩm, một nụ cười thâm trầm nở trên môi, rồi khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy kỳ vọng và một chút lo lắng. Lão đã đoán đúng. Sức mạnh của Lâm Phong không chỉ đến từ sự tu luyện, mà còn đến từ một nguồn gốc bí ẩn, một huyết mạch cổ xưa đang dần thức tỉnh.
Trong khi đó, ở một góc khuất của Lạc Thiên Đài, một bóng hình mờ ảo lướt qua, không ai nhận ra sự hiện diện của kẻ này. Người đó mặc một bộ hắc bào rộng thùng thình, che kín toàn bộ thân thể, chỉ để lộ ra một đôi mắt lạnh lẽo, sâu thẳm như vực thẳm. Đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, không một chút biểu cảm, nhưng lại ẩn chứa một ý đồ sâu xa, một sự tính toán phức tạp. “Huyễn Mặc Chi Đạo... quả nhiên không tầm thường. Kế hoạch của ta... có lẽ cần thay đổi một chút.” Một giọng nói khàn khàn, như tiếng kim loại cọ xát, vang lên trong tâm trí kẻ đó, sau đó bóng hình bí ẩn nhanh chóng biến mất vào đám đông hỗn loạn, như một giấc mộng hư ảo.
Lâm Phong đứng thẳng người, hắc động trên tay đã biến mất, không gian xung quanh trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chàng nhìn Thiên Lang Tử đang nằm thoi thóp dưới đất, ánh mắt không chút dao động. “Vậy, giờ ngươi đã thấy ‘Đạo’ của ta là gì chưa?” Giọng nói của chàng nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng khắp Lạc Thiên Đài, như một lời tuyên bố, một lời cảnh cáo.
Diệp Vô Song bước đến bên Lâm Phong, ánh mắt nàng tràn đầy sự tự hào và an tâm. Nàng biết, Lâm Phong đã thành công. Chàng đã khiến toàn bộ Linh Giới phải ghi nhớ cái tên Lâm Phong. Quỷ Diện Lang Quân, lúc này đã hoàn toàn quên đi chuyện đòi tiền, miệng hắn há hốc, mặt nạ quỷ cười giờ đây trông như đang... kinh ngạc. “Cái này... cái này... không phải là ‘giao lưu’ bình thường rồi!” Hắn lẩm bẩm.
Lâm Phong không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi hay ngưỡng mộ xung quanh. Chàng cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào hơn đang chảy trong cơ thể mình, như thể việc thi triển chiêu thức vừa rồi đã giúp chàng khai mở thêm những tiềm năng ẩn giấu. Chàng đưa tay lên, nắm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội đang ẩn mình dưới lớp áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở về những người chàng yêu thương, về lý do chàng phải mạnh mẽ hơn. Cái cảm giác phiêu lưu, khám phá lại bùng cháy mạnh mẽ trong lòng Lâm Phong. Chàng biết, từ giờ phút này, Linh Giới đã thực sự mở ra một chương mới, một chương mà chàng sẽ là nhân vật chính. Mục tiêu đã rõ ràng, kế hoạch bước đầu đã được vạch ra. Cái cảm giác phiêu lưu, khám phá lại bùng cháy mạnh mẽ trong lòng Lâm Phong. Chàng đưa tay lên, nắm chặt lấy Sinh Mệnh Ngọc Bội đang ẩn mình dưới lớp áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở về những người chàng yêu thương, về lý do chàng phải mạnh mẽ hơn.
“Kẻ phàm giới này... đã gây sóng gió thật rồi.” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, như một vị thần tiên vừa hạ phàm, sẵn sàng khuấy động càn khôn. Cái tên Lâm Phong, từ giờ phút này, sẽ vang vọng khắp Linh Giới, mang theo cả sự kinh ngạc, sợ hãi, và một chút huyền bí khó lường.