Lâm Phong đứng thẳng người, hắc động trên tay đã biến mất, không gian xung quanh trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chàng nhìn Thiên Lang Tử đang nằm thoi thóp dưới đất, ánh mắt không chút dao động. “Vậy, giờ ngươi đã thấy ‘Đạo’ của ta là gì chưa?” Giọng nói của chàng nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng khắp Lạc Thiên Đài, như một lời tuyên bố, một lời cảnh cáo. Diệp Vô Song bước đến bên Lâm Phong, ánh mắt nàng tràn đầy sự tự hào và an tâm. Nàng biết, Lâm Phong đã thành công. Chàng đã khiến toàn bộ Linh Giới phải ghi nhớ cái tên Lâm Phong. Quỷ Diện Lang Quân, lúc này đã hoàn toàn quên đi chuyện đòi tiền, miệng hắn há hốc, mặt nạ quỷ cười giờ đây trông như đang... kinh ngạc. “Cái này... cái này... không phải là ‘giao lưu’ bình thường rồi!” Hắn lẩm bẩm. Lâm Phong không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi hay ngưỡng mộ xung quanh. Chàng cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào hơn đang chảy trong cơ thể mình, như thể việc thi triển chiêu thức vừa rồi đã giúp chàng khai mở thêm những tiềm năng ẩn giấu. Chàng đưa tay lên, nắm chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội đang ẩn mình dưới lớp áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở về những người chàng yêu thương, về lý do chàng phải mạnh mẽ hơn. Cái cảm giác phiêu lưu, khám phá lại bùng cháy mạnh mẽ trong lòng Lâm Phong. Chàng biết, từ giờ phút này, Linh Giới đã thực sự mở ra một chương mới, một chương mà chàng sẽ là nhân vật chính. Mục tiêu đã rõ ràng, kế hoạch bước đầu đã được vạch ra. Cái cảm giác phiêu lưu, khám phá lại bùng cháy mạnh mẽ trong lòng Lâm Phong. Chàng đưa tay lên, nắm chặt lấy Sinh Mệnh Ngọc Bội đang ẩn mình dưới lớp áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, như một lời nhắc nhở về những người chàng yêu thương, về lý do chàng phải mạnh mẽ hơn. “Kẻ phàm giới này... đã gây sóng gió thật rồi.” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định, như một vị thần tiên vừa hạ phàm, sẵn sàng khuấy động càn khôn. Cái tên Lâm Phong, từ giờ phút này, sẽ vang vọng khắp Linh Giới, mang theo cả sự kinh ngạc, sợ hãi, và một chút huyền bí khó lường.
***
Ngay sau sự kiện chấn động Lạc Thiên Đài, một đạo đồng trẻ tuổi với bộ y phục xanh ngọc, dáng vẻ thanh thoát như ngọn gió, đã xuất hiện trước Lâm Phong, cung kính cúi đầu. “Lâm công tử, Trưởng Lão Thiên Cơ có lời mời ngài đến Cổ Di Tích Huyền Không đàm đạo.” Không đợi Lâm Phong trả lời, đạo đồng đã quay người, dẫn đường. Lâm Phong khẽ nhướn mày, trao đổi ánh mắt với Diệp Vô Song. Nàng gật đầu nhẹ, ẩn ý rằng đây là điều đã được dự liệu. Chàng không chút chần chừ, cùng Diệp Vô Song theo sau đạo đồng.
Huyền Thiên Thành, một đô thị phồn hoa, dần lùi lại phía sau. Đạo đồng dẫn hai người xuyên qua một tầng sương mù dày đặc, như tấm màn vô hình che chắn một thế giới khác. Khi sương mù tan dần, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Lâm Phong. Đây chính là Cổ Di Tích Huyền Không. Những tòa tháp đá trắng ngà, cao vút chạm trời, sừng sững giữa không trung, nối với nhau bằng những cây cầu đá uốn lượn như dải lụa tiên. Đình đài chạm khắc tinh xảo, dù đã trải qua vô vàn năm tháng phong hóa, vẫn giữ được nét cổ kính uy nghi. Rêu phong xanh biếc bám đầy trên các bức tường, như lớp áo thời gian khoác lên những công trình kiến trúc kỳ vĩ.
Linh khí nơi đây tinh thuần đến đáng kinh ngạc, dường như mỗi hơi thở đều có thể cảm nhận được sự tuần hoàn của Thiên Địa. Tiếng gió rít qua các khe đá, tạo nên những giai điệu trầm bổng, như tiếng thì thầm của quá khứ. Tiếng chim lạ, với tiếng hót vang vọng, lảnh lót giữa không trung, cùng tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ đổ xuống từ các đảo đá lơ lửng, tạo nên một bản giao hưởng thiên nhiên đầy mê hoặc. Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt quyện lẫn với mùi thảo dược tự nhiên thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác vừa thanh tịnh, vừa huyền bí. Bầu không khí tĩnh lặng, nhưng Lâm Phong vẫn cảm nhận được những luồng năng lượng mạnh mẽ, tiềm ẩn đâu đó là sự vận hành yếu ớt của các trận pháp cổ xưa, như những hơi thở cuối cùng của một đế chế đã lụi tàn.
Đạo đồng dẫn họ đến một tòa tháp đá trắng cao nhất, nơi một lão già râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng tinh hoa của thời gian, đang ngồi tĩnh tọa. Lão khoác trên mình một trường bào màu xám tro đơn giản, nhưng toát ra khí chất uy nghiêm, cổ kính. Lão chính là Trưởng Lão Thiên Cơ.
Lâm Phong và Diệp Vô Song cúi chào. Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ mở mắt, đôi mắt đó lướt qua Lâm Phong, tựa như tia chớp xuyên thấu mọi bí mật. Lâm Phong cảm thấy một luồng thần thức mạnh mẽ nhưng ôn hòa lướt qua cơ thể mình, thăm dò từng tấc thịt, từng mạch máu, thậm chí là sâu thẳm linh hồn. Chàng giữ vẻ mặt bình tĩnh, để mặc cho lão thăm dò, đồng thời trong lòng cũng âm thầm vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, tạo ra một bức tường vô hình che chắn những bí mật sâu xa nhất.
“Thiên tượng dị thường tại Lạc Thiên Đài không phải chuyện đùa,” Trưởng Lão Thiên Cơ cất tiếng, giọng nói tuy trầm thấp nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, vang vọng khắp đại điện. “Ngươi, tiểu tử, rốt cuộc là ai? Sức mạnh của ngươi không nên xuất hiện ở Linh Giới này một cách đột ngột như vậy.”
Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt khiêm tốn nhưng ánh mắt kiên định. “Vãn bối Lâm Phong, chỉ là một tu sĩ may mắn đột phá cảnh giới, không dám giấu giếm gì. Những gì vãn bối thể hiện tại Lạc Thiên Đài chỉ là một phần nhỏ của sự lĩnh ngộ cá nhân, không có ý mạo phạm hay phá vỡ quy củ của Linh Giới.” Chàng cố ý dùng từ "may mắn" và "lĩnh ngộ cá nhân" để giảm bớt sự chú ý vào nguồn gốc sức mạnh, đồng thời nhấn mạnh vào sự nỗ lực của bản thân.
Trưởng Lão Thiên Cơ không đáp lời ngay, lão nhắm mắt lại, dường như đang suy tư điều gì đó rất sâu xa. Lâm Phong cảm nhận được áp lực vô hình từ lão ngày càng tăng, nhưng chàng vẫn vững như bàn thạch. Diệp Vô Song đứng bên cạnh chàng, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào. Nàng cảm nhận được sự thăm dò của Trưởng Lão Thiên Cơ không chỉ dừng lại ở cảnh giới, mà còn chạm đến tận huyết mạch của Lâm Phong, điều này khiến nàng không khỏi lo lắng.
Một lúc lâu sau, Trưởng Lão Thiên Cơ mới lại mở mắt, ánh mắt lão nhìn Lâm Phong giờ đây đã mang theo một chút phức tạp, có sự kinh ngạc, có sự dò xét, nhưng cũng ẩn chứa một tia tán thưởng khó tả. “Một ‘người ngoại lai’ với huyết mạch cổ xưa, dám phá vỡ bình ổn Linh Giới... Ngươi có muốn chứng tỏ giá trị của mình, hay bị xem là mối họa và bị loại bỏ?” Lão dừng lại một chút, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn xuyên thấu tâm can chàng. “Linh Giới đã quá lâu không có biến động lớn. Sự xuất hiện của ngươi, e rằng sẽ khuấy động phong vân. Tuy nhiên, ta không phải kẻ chuyên quyền. Một cuộc khảo hạch bí mật sẽ diễn ra, đó là cơ hội để ngươi thể hiện. Nếu ngươi có thể vượt qua, Linh Giới tự nhiên sẽ có chỗ cho ngươi. Ngược lại...” Lão không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Lâm Phong hiểu ý. Đây không chỉ là một lời mời, mà là một tối hậu thư, một phép thử ngầm mà các thế lực đứng đầu Linh Giới muốn đặt ra cho chàng. Chàng mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định đáp lại. “Vãn bối nguyện ý tham gia. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nếu Trưởng Lão và chư vị tiên hiền muốn kiểm chứng ‘Đạo’ của vãn bối, vãn bối không có gì phải e ngại.” Chàng không quên dùng những câu nói quen thuộc của mình để khẳng định bản thân, đồng thời tỏ rõ thái độ không sợ hãi.
Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên khuôn mặt khắc khổ. “Tốt. Ngươi có khí phách. Đạo đồng sẽ thông báo thời gian và địa điểm cụ thể. Ngươi có thể về chuẩn bị.” Lão phất tay áo, ý bảo Lâm Phong có thể rời đi. Trước khi Lâm Phong quay lưng, lão già lại khẽ nói, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có hai người họ mới nghe thấy: “Huyết mạch của ngươi, không đơn giản chỉ là cổ xưa. Hãy cẩn trọng, tiểu tử. Sóng ngầm Linh Giới, không phải lúc nào cũng hiển lộ trên mặt nước.” Lời nói của lão như một lời cảnh báo, khiến Lâm Phong khẽ cau mày, trong lòng dấy lên những suy nghĩ sâu xa. Chàng cảm nhận được Trưởng Lão Thiên Cơ này dường như biết nhiều hơn những gì lão thể hiện, và những bí mật về "huyết mạch cổ xưa" có lẽ còn liên quan đến những tầng lớp phức tạp hơn của Linh Giới.
***
Trong khi Lâm Phong đang đối thoại với Trưởng Lão Thiên Cơ tại Cổ Di Tích Huyền Không, một không gian khác, nguy nga nhưng lạnh lẽo, lại đang chứng kiến một cuộc hội thoại hoàn toàn đối lập. Đỉnh Phong Quan Sát Đài, một kiến trúc đồ sộ được xây dựng trên đỉnh núi cao nhất của Huyền Thiên Thành, với những ngọn tháp chạm khắc hình đầu rồng hung dữ, vươn mình giữa tầng mây. Gió mạnh rít gào, từng cơn buốt giá luồn qua các khe đá, mang theo hơi lạnh thấu xương. Không khí trên đỉnh núi loãng đến mức khiến người thường khó thở, nhưng đối với những cường giả như Thiên Lang Tử, đó lại là môi trường lý tưởng để cảm nhận sự hùng vĩ của Thiên Địa. Ánh trăng lạnh lẽo, trắng bạc, chiếu rọi xuống toàn bộ Huyền Thiên Thành, biến đô thị phồn hoa thành một bức tranh tĩnh mịch và uy nghiêm. Mùi kim loại sắc lạnh từ các pháp khí canh gác, từ những bức tượng chiến binh bằng đồng được đặt khắp nơi, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo và uy quyền của nơi này.
Thiên Lang Tử, với gương mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang ngồi trên một chiếc ghế chạm khắc từ xương thú cổ xưa, tỏa ra khí chất áp bức, ngạo nghễ. Hắn mặc chiến bào ánh bạc, lưng đeo trường kiếm, không khác gì một vị chiến thần đang ngự trị. Dưới chân hắn, một thuộc hạ đang quỳ gối, đầu cúi sát đất, giọng nói run rẩy báo cáo chi tiết về sự kiện Lạc Thiên Đài và việc Lâm Phong được Trưởng Lão Thiên Cơ triệu kiến.
“...Bẩm thiếu chủ, tên Lâm Phong đó đã dùng một chiêu thức quỷ dị, không gian vặn vẹo, khiến Thiên Lang Tử đại nhân ngài...” thuộc hạ ấp úng, không dám nói thẳng ra sự thật Thiên Lang Tử bị đánh bại. “...khiến ngài bị thương nặng. Sau đó, Trưởng Lão Thiên Cơ đã trực tiếp cử đạo đồng triệu kiến hắn đến Cổ Di Tích Huyền Không.”
Khuôn mặt Thiên Lang Tử ẩn hiện vẻ khinh thường và sát khí. Hắn nhớ lại cảnh tượng mình bị Lâm Phong đánh bại dễ dàng, cảm giác nhục nhã đó khiến hắn nghiến răng ken két. “Một kẻ hạ giới vừa lên đã dám càn rỡ như vậy? Hừ! Trưởng Lão Thiên Cơ cũng quá coi trọng hắn. Dám chấn động không gian Linh Giới, e rằng có bí mật gì đó...” Giọng hắn lạnh như băng, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự khinh miệt sâu sắc. Hắn không tin rằng một kẻ từ hạ giới lại có thể mạnh đến mức đó chỉ sau một thời gian ngắn, chắc chắn có điều gì đó mờ ám đằng sau. "Hắn chỉ là một con ếch đáy giếng vừa nhảy lên khỏi miệng giếng, làm sao có thể cùng ta đứng trên một bầu trời?" Hắn lẩm bẩm, câu đặc trưng của mình hiện lên trong tâm trí. "Loại người này, chỉ nên là đá lót đường cho ta mà thôi."
Thuộc hạ vẫn run rẩy, tiếp tục báo cáo. “Bẩm thiếu chủ, nghe nói Trưởng Lão Thiên Cơ đã đưa ra ‘lời mời’ khảo hạch bí mật. Các thế lực lớn trong Linh Giới đều đang rục rịch chuẩn bị, dường như muốn thăm dò thực lực của Lâm Phong.”
Thiên Lang Tử khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt. “Tốt. Ta sẽ cho hắn một ‘cơ hội’ để lộ rõ bản chất. Một kẻ có thể khiến không gian Linh Giới chấn động, lại được Trưởng Lão Thiên Cơ để mắt, chắc chắn không phải là một tu sĩ bình thường. Nhưng hắn cũng chỉ là một kẻ ngoại lai, còn chưa hiểu rõ quy tắc của Linh Giới chúng ta.” Hắn đứng dậy, bước đến lan can, đôi mắt sắc lạnh nhìn xuống Huyền Thiên Thành đang lung linh ánh đèn. Gió mạnh táp vào mặt hắn, thổi tung mái tóc đen. “Hãy sắp đặt một số ‘chướng ngại’ nhỏ trong cuộc khảo hạch đó. Đừng quá lộ liễu, đừng để lộ dấu vết của Thiên Lang Cung, nhưng đủ để thăm dò và kiềm chế hắn. Ta muốn biết, hắn rốt cuộc là loại người nào, và liệu có liên quan đến những chuyện cũ hay không.”
Câu nói cuối cùng của Thiên Lang Tử vang vọng trong gió, mang theo một ý nghĩa sâu xa mà thuộc hạ không thể nào hiểu hết. “Những chuyện cũ?” Thần sắc hắn trở nên phức tạp, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang chìm đắm vào những ký ức ngàn năm trước. Đối với Thiên Lang Tử, việc Lâm Phong mạnh mẽ đến mức khó tin không chỉ là sự đe dọa đến vị thế của hắn, mà còn gợi lên những nỗi lo lắng về các biến cố cổ xưa mà Linh Giới đã cố gắng chôn vùi. Hắn tự hỏi, liệu sự xuất hiện của Lâm Phong có phải là dấu hiệu của một sự kiện lớn nào đó sắp xảy ra, một sự kiện có thể thay đổi cục diện của toàn bộ Linh Giới, hoặc thậm chí là các vị diện cao hơn? Hắn không thể để một biến số như vậy tự do phát triển mà không có sự kiểm soát của mình.
“Vâng, thiếu chủ!” Thuộc hạ lập tức cúi đầu, nhận lệnh. Hắn biết rõ tính cách của Thiên Lang Tử, kiêu ngạo nhưng không hề ngu ngốc. Thiên Lang Tử luôn là người cẩn trọng, không bao giờ đánh giá thấp đối thủ, dù trong lòng hắn có khinh thường đến đâu. Việc hắn ra lệnh "thăm dò và kiềm chế" Lâm Phong một cách gián tiếp cho thấy hắn không muốn trực tiếp đối đầu ngay lập tức, mà muốn tìm hiểu rõ ràng hơn về đối thủ này.
Thiên Lang Tử quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua thuộc hạ. “Nhớ kỹ, phải làm thật khéo léo, không được để lại bất kỳ sơ hở nào. Kẻ này có vẻ tinh quái, đừng để hắn nắm được thóp. Ta muốn hắn phải tự lộ ra bản chất thật sự của mình.” Hắn nhếch mép cười lạnh, rồi phất tay ra hiệu cho thuộc hạ lui xuống. Gió vẫn rít gào, trăng vẫn sáng lạnh, nhưng trong lòng Thiên Lang Tử, một âm mưu đã bắt đầu hình thành, như một mạng nhện vô hình đang dần giăng ra, chờ đợi con mồi sa lưới. Hắn tin rằng, với trí tuệ và quyền lực của mình, hắn sẽ dễ dàng thao túng mọi thứ, khiến Lâm Phong phải quỳ gối dưới chân hắn.
***
Sáng hôm sau, tại Quán Trọ Lạc Trần, một căn phòng riêng ở tầng hai, không khí ấm cúng và ồn ào của tầng dưới không thể len lỏi hết lên đây. Dù vậy, vẫn có thể nghe thấy tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa và thậm chí là tiếng đàn hát từ các ca nữ vọng lên từ sảnh chung. Mùi thức ăn nấu nướng, mùi rượu nồng nàn, quyện với mùi bụi đường và một chút khói bếp, tạo nên một không gian sống động và chân thực. Lâm Phong và Diệp Vô Song vừa trở về từ Cổ Di Tích Huyền Không, đã thấy Quỷ Diện Lang Quân ngồi sẵn trong phòng, gác chân lên bàn, nhâm nhi một chén trà nóng. Chiếc mặt nạ quỷ cười của hắn giờ đây trông có vẻ bình thản hơn, nhưng ánh mắt lấp lánh sau lớp mặt nạ vẫn không giấu được sự tò mò và cảnh giác.
“Ôi chao, Lâm công tử cuối cùng cũng về rồi,” Quỷ Diện Lang Quân cất tiếng, giọng điệu vẫn đầy vẻ cà rỡn. “Ta đã đợi ngài từ sáng sớm. Chuyến đi đến Cổ Di Tích Huyền Không thế nào? Trưởng Lão Thiên Cơ có ‘chiêu đãi’ ngài món gì đặc biệt không?”
Lâm Phong mỉm cười, điềm nhiên ngồi xuống đối diện hắn. Diệp Vô Song khẽ đóng cửa phòng, ánh mắt sắc bén lướt qua Quỷ Diện Lang Quân, như muốn nhắc nhở hắn giữ mồm giữ miệng. “Trưởng Lão Thiên Cơ quả nhiên không hổ danh là một trong những cột trụ của Linh Giới,” Lâm Phong nói, giọng đầy thâm ý. “Ông ấy muốn ta tham gia một cuộc khảo hạch bí mật. Với tin tức về bí cảnh sắp mở ra mà ngươi thường nhắc đến, xem ra đây chính là ‘cơ hội’ đó.”
Quỷ Diện Lang Quân nhướn mày sau lớp mặt nạ, đặt chén trà xuống bàn cái ‘cạch’. “Ồ, công tử quả nhiên thông minh! Tin tức của Quỷ Diện ta chưa kịp truyền ra, công tử đã đoán trúng rồi.” Hắn lấy trong tay áo ra một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, trải ra trên bàn. “Đúng vậy, thiếu chủ. Các thế lực lớn đều có chân trong bí cảnh này. Về bí cảnh đó, có lời đồn rằng nó liên quan đến một di tích cổ đại bị phong ấn từ thời ‘Đại Địa Phân Liệt’ – một sự kiện kinh thiên động địa đã chia cắt Linh Giới thành vô số mảnh nhỏ, khiến linh khí suy yếu trầm trọng. Thậm chí, có tin đồn rằng nó có thể ẩn chứa bí mật về ‘Lâm Gia Diệt Môn’ năm xưa...”
Nghe đến "Lâm Gia Diệt Môn", Lâm Phong đột nhiên cảm thấy một luồng chấn động kỳ lạ chạy dọc cơ thể. Trái tim chàng đập mạnh một cách bất thường, và Sinh Mệnh Ngọc Bội ẩn dưới lớp áo cũng khẽ rung lên. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền cũng phát ra một ánh sáng mờ ảo, như thể đang phản ứng với những lời Quỷ Diện Lang Quân vừa nói. Ánh mắt Lâm Phong trở nên sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào Quỷ Diện Lang Quân. “Lâm Gia Diệt Môn? Ngươi nói rõ hơn...” Giọng chàng trầm xuống, mang theo một sự nghiêm trọng hiếm thấy.
Diệp Vô Song cũng cau mày, nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Phong. Nàng đã biết Lâm Phong có thể có mối liên hệ với Lâm Gia bị diệt môn, nhưng chưa bao giờ có bằng chứng rõ ràng. Giờ đây, khi nghe đến bí cảnh cổ xưa và sự kiện "Đại Địa Phân Liệt", mọi thứ dường như đang dần kết nối lại. Nàng lên tiếng, vẻ mặt lo lắng: “Thiên Lang Tử chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Hắn sẽ lợi dụng cuộc khảo hạch để thăm dò huynh, thậm chí hãm hại.”
Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. “Đúng vậy, Diệp tiên tử nói rất đúng. Thiên Lang Cung đã bắt đầu có những động thái bí mật. Ta nghe được phong phanh rằng Thiên Lang Tử đã ra lệnh cho thuộc hạ ‘sắp đặt’ một vài ‘chướng ngại’ nhỏ trong bí cảnh, nhằm vào công tử.” Hắn liếc nhìn Lâm Phong, thấy chàng vẫn chăm chú lắng nghe, không chút biểu cảm, liền tiếp tục. “Về Lâm Gia Diệt Môn, đó là một sự kiện cách đây hơn trăm năm. Lâm Gia là một gia tộc tu chân cực kỳ cổ xưa, sở hữu những bí thuật và công pháp độc đáo, từng là một trong những thế lực mạnh nhất Linh Giới. Nhưng chỉ trong một đêm, toàn bộ gia tộc bị diệt sạch, không còn một ai. Điều kỳ lạ là, không ai biết kẻ thù là ai, hoặc vì lý do gì. Toàn bộ thông tin đều bị phong tỏa, như thể có một bàn tay vô hình nào đó muốn xóa sạch dấu vết của Lâm Gia khỏi lịch sử Linh Giới.”
Lâm Phong nhắm mắt lại, trong đầu chàng, những mảnh ghép rời rạc về thân thế mình, về những giấc mơ kỳ lạ, về sức mạnh Huyễn Mặc Quyển bỗng chốc như muốn kết nối. “Một bàn tay vô hình...?” Chàng lẩm bẩm, mở mắt ra, ánh mắt sắc như dao. “Vậy bí cảnh này, có thể giúp ta tìm ra manh mối về Lâm Gia Diệt Môn?”
Quỷ Diện Lang Quân nhún vai. “Chỉ là lời đồn, công tử. Nhưng theo những gì ta biết, bí cảnh này là một tàn tích của một chiến trường cổ đại từ thời Đại Địa Phân Liệt. Nó được phong ấn bởi một loại pháp trận cực kỳ mạnh mẽ, chỉ mở ra mỗi trăm năm một lần. Những ai có huyết mạch đặc biệt hoặc sở hữu vật phẩm cổ xưa mới có thể đi sâu vào những khu vực cốt lõi nhất. Có thể, bí mật của Lâm Gia Diệt Môn, hoặc ít nhất là một phần của nó, nằm ở đó.”
Lâm Phong gật đầu chậm rãi. Mọi thứ dường như đang dẫn chàng đến một điểm mấu chốt. Áp lực từ Trưởng Lão Thiên Cơ, sự ghen ghét của Thiên Lang Tử, và giờ là thông tin về bí cảnh cổ xưa cùng bí mật Lâm Gia Diệt Môn. Chàng cảm thấy một sợi dây vô hình đang kết nối các sự kiện, và sự kiện ‘Lâm Gia Diệt Môn’ 100 năm trước có thể là chìa khóa để giải đáp mọi nghi vấn về thân thế và nguồn gốc sức mạnh của mình.
Diệp Vô Song nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy kiên định. “Huynh không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng đối mặt.”
Lâm Phong mỉm cười trấn an nàng, rồi quay sang Quỷ Diện Lang Quân. “Thông tin này, giá không rẻ đâu nhỉ, Quỷ Diện huynh?” Chàng đưa tay lên, một túi linh thạch thượng phẩm xuất hiện trong lòng bàn tay.
Quỷ Diện Lang Quân lập tức sáng mắt. “Công tử hiểu ta nhất! Thông tin quan trọng như vậy, tất nhiên không thể miễn phí rồi.” Hắn nhanh chóng nhận lấy túi linh thạch, cẩn thận cất vào trong người. “Nhưng Lâm công tử cứ yên tâm, Quỷ Diện ta sẽ cố gắng hết sức để thu thập thêm mọi tin tức liên quan đến bí cảnh và những âm mưu khác. Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ Bích Tiêu Cung, cũng rất quan tâm đến bí cảnh này. Nàng ta có vẻ rất tò mò về công tử đó.” Hắn nói thêm, với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia suy tư về Cổ Thanh Nguyệt. Nàng ta là một biến số thú vị, có thể là đồng minh, cũng có thể là một thách thức khác. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định đến tận cùng. “Bất kể là Thiên Đạo Vô Tình hay Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, ta sẽ tự mình tìm ra đáp án. Bí cảnh này, ta nhất định phải đi. Ta muốn biết, rốt cuộc ta là ai, và ai đã dám diệt Lâm Gia!”
Chàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi khắp Huyền Thiên Thành. Trong lòng chàng, một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Cuộc khảo hạch sắp tới không chỉ là phép thử của Linh Giới, mà còn là hành trình tìm kiếm nguồn cội của chính chàng. Lâm Phong biết rằng, từ giờ phút này, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, nhưng chàng đã sẵn sàng.