Trong Thiên Không Thoa, không gian thu hẹp được bao bọc bởi những phù văn không gian cổ xưa đang lấp lánh như những vì sao nhỏ, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Mùi không khí khô nhẹ nhàng vương vấn, xen lẫn mùi năng lượng thuần khiết thoang thoảng, đủ để làm dịu đi những lo toan trần thế. Bên ngoài khung cửa sổ nhỏ, vạn vật đều chìm trong màn đêm thăm thẳm, chỉ có vô số tinh tú xa xôi lấp lánh như những viên ngọc trai khổng lồ được rải rác trên tấm lụa đen huyền bí, gợi lên cảm giác về sự bao la vô tận của vũ trụ. Nhưng bên trong, sự tập trung và kín đáo lại là tâm điểm, khi Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân đang ngồi vây quanh một chiếc bàn trà nhỏ, ánh nến lung linh hắt bóng lên gương mặt mỗi người.
Lâm Phong tựa lưng vào thành ghế, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại một khắc, rồi lại mở ra, ánh lên vẻ thâm thúy khó lường. Hắn khẽ đưa tay vuốt nhẹ chiếc Huyễn Mặc Quyển đang nằm lặng lẽ trên bàn, cảm nhận được một luồng nhiệt độ nhè nhẹ truyền qua đầu ngón tay, như thể nó cũng đang lắng nghe, cũng đang chờ đợi.
Quỷ Diện Lang Quân không kìm được sự lo lắng đang ẩn hiện trong đôi mắt sau lớp mặt nạ quỷ cười, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, giọng nói hơi gấp gáp: “Lâm công tử, theo tin tức tiểu nhân mới moi được, ‘Lời Mời’ này e rằng không đơn giản. Thiên Lang Tử kia đã ngấm ngầm tác động không ít để ngài phải ‘tham dự’ đấy. Hắn dùng danh nghĩa của Trưởng Lão Thiên Cơ để ép buộc các trưởng lão khác chấp thuận, lại còn đích thân phái người đi ‘khuyên bảo’ các thế lực nhỏ, khiến cho cuộc khảo hạch bí cảnh này trở thành một ‘sự kiện trọng đại’ không ai dám vắng mặt. Mục đích duy nhất, chính là để công tử phải xuất hiện.” Hắn khẽ hắng giọng, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng của chính mình. “Hắn còn phái người canh gác khắp nơi, kiểm soát mọi luồng tin tức về bí cảnh, thậm chí còn ‘mua chuộc’ vài kẻ thủ hộ trận pháp cổ xưa, ý đồ rõ ràng là muốn tạo ra ‘bất ngờ’ cho công tử.”
Lâm Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên gương mặt thanh tú, xua đi vẻ trầm tư ban nãy. “Không ngoài dự đoán.” Hắn thủng thẳng nói, giọng điệu vẫn bình thản đến lạ thường, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình. “Hắn muốn thăm dò ta, nhưng cũng muốn nhân cơ hội này giở trò. Bí Cảnh Huyễn Mộng... nghe tên đã thấy tràn ngập ảo trận và bẫy rập. Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội ấy đâu. Hắn muốn ta nếm mùi thất bại ngay trước mắt toàn thể cường giả Linh Giới, để dập tắt cái ‘uy danh’ ta vừa tạo dựng ở Lạc Thiên Đài.”
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và đôi mắt tím huyền bí, lúc này lại toát lên nét lo lắng hiếm thấy. Nàng khẽ chau mày, nắm chặt bàn tay Lâm Phong đặt trên bàn, cảm nhận sự ấm áp truyền đến. “Vậy chúng ta sẽ làm gì? Liệu có nên từ chối không? Chúng ta có thể tìm một lý do hợp lý để trì hoãn.” Giọng nàng trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết muốn bảo vệ Lâm Phong.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. “Từ chối chẳng khác nào nhận yếu. Mà một khi đã lộ ra sự yếu thế, những kẻ âm mưu sẽ càng được đà lấn tới. Hơn nữa, ta cũng tò mò về bí cảnh này, có lẽ nó cất giấu điều gì đó thú vị.” Hắn khẽ vuốt ve Huyễn Mặc Quyển một lần nữa, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng, như một tiếng gọi từ sâu thẳm. “Cứ đi thôi, ta cũng muốn xem hắn có thể bày ra trò gì.” Chàng nói nhỏ, chỉ đủ cho Diệp Vô Song nghe thấy, ánh mắt lướt qua Huyễn Mặc Quyển. “Huyễn Mặc Quyển đã có chút phản ứng khi ta nhắc đến ‘Lâm Gia Diệt Môn’ và bí cảnh này... như thể nó đang cố gắng chỉ dẫn điều gì đó.”
Quỷ Diện Lang Quân gãi gãi đầu, vẻ mặt càng thêm căng thẳng. “Công tử không lo lắng sao? Bí cảnh Huyễn Mộng nổi tiếng là phức tạp, ảo trận tầng tầng lớp lớp, lại thêm Thiên Lang Tử âm thầm bày mưu tính kế, e rằng sẽ cực kỳ nguy hiểm. Hắn còn rêu rao rằng, ai dám chọc giận hắn trong bí cảnh, sẽ không có đường sống mà trở ra.”
Lâm Phong cười khẽ, tiếng cười vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, mang theo sự tự tin và bất cần. “Nguy hiểm? Nguy hiểm mới có cơ duyên. Hắn muốn giở trò, ta sẽ cho hắn thấy, ai mới là kẻ giở trò thực sự.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đầy sao. “Quỷ Diện huynh, ngươi đã làm rất tốt. Tiếp tục thu thập thông tin, đặc biệt là những động thái của Thiên Lang Cung và các thế lực khác trong bí cảnh. Ta cần biết rõ từng ngóc ngách, từng cái bẫy mà Thiên Lang Tử định giăng ra.”
“Vâng, công tử cứ yên tâm!” Quỷ Diện Lang Quân vội vàng đáp lời, hắn biết Lâm Phong đã có tính toán riêng. Dù lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng sự bình tĩnh và tự tin của Lâm Phong đã phần nào trấn an hắn. Hắn nhớ lại câu nói đặc trưng của mình, nhưng trong tình cảnh này, nó có vẻ không phù hợp lắm, nên đành nuốt ngược vào trong.
Lâm Phong quay lại, ánh mắt sắc như dao, nhưng vẫn giữ vẻ thong dong. “Đối với Thiên Lang Tử, hắn thích phô trương thanh thế, vậy thì ta sẽ cho hắn phô trương đến cực điểm. Hắn thích bày trận, ta sẽ cho hắn nếm mùi trận pháp của chính hắn. Chúng ta sẽ không đi đường thẳng, mà sẽ đi đường vòng. Bí cảnh Huyễn Mộng nổi tiếng về ảo trận, vậy thì ta sẽ dùng ảo trận để phá ảo trận. Diệp Vô Song, nàng hãy chú ý bảo vệ bản thân, mọi việc cứ để ta lo liệu. Quỷ Diện huynh, ngươi hãy đi cùng ta, nhưng giữ khoảng cách, ta cần ngươi quan sát và đưa tin tức kịp thời.”
Diệp Vô Song gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Phong đã chuẩn bị kỹ càng. “Ta tin huynh, Phong.”
Lâm Phong mỉm cười trấn an nàng, rồi quay sang Quỷ Diện Lang Quân. “Giờ thì, hãy nghỉ ngơi đi. Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc phiêu lưu thú vị.” Hắn nói, trong giọng nói ẩn chứa một sự háo hức khó tả. Hắn không hề e ngại, ngược lại, hắn đang mong chờ. Bởi vì, hắn biết, càng đi sâu vào bí cảnh này, hắn càng gần hơn với sự thật về Lâm Gia Diệt Môn, và về chính bản thân mình. Một luồng linh lực nhẹ nhàng bao bọc Thiên Không Thoa, Lâm Phong bắt đầu vận công, điều chỉnh khí tức, chuẩn bị tâm thế cho hành trình sắp tới. Huyễn Mặc Quyển trên bàn khẽ rung động lần nữa, như một lời đáp, hay một lời hứa hẹn.
***
Sáng sớm, ánh mặt trời trong xanh rạng rỡ trải vàng khắp bầu trời, xua tan màn sương đêm còn vương lại trên những mái ngói cong vút của Huyền Thiên Thành. Một làn gió nhẹ mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng mơn man qua từng ngóc ngách, khiến cho không khí trở nên tươi mới và dễ chịu. Tuy nhiên, tại khu vực phía Đông thành, nơi Cổng Không Gian dẫn vào Bí Cảnh Huyễn Mộng tọa lạc, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Một vòng tròn đá khổng lồ, được khắc đầy những phù văn cổ xưa mà chỉ nhìn thôi đã thấy rung động, đang sừng sững đứng đó. Các phù văn này không ngừng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, lúc ẩn lúc hiện, như những mạch máu đang đập của một sinh vật khổng lồ. Xung quanh cổng, những cột đá cao vút được chạm khắc tinh xảo, mỗi cột đều là một trận nhãn, liên kết với nhau tạo thành một pháp trận hộ vệ vững chắc, khiến cho không gian nơi đây trở nên uy nghiêm và bí ẩn. Một mùi không khí khô đặc trưng của đá cổ, hòa lẫn với mùi năng lượng linh khí dao động mạnh mẽ, tràn ngập khắp nơi, khiến cho bất kỳ ai đặt chân đến cũng cảm thấy một sự căng thẳng vô hình.
Trước Cổng Không Gian, một đám đông cường giả Linh Giới đã tề tựu đông đủ. Từ những lão quái vật tu vi thâm hậu, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đến những thiên kiêu trẻ tuổi, khí chất ngạo nghễ, trang phục lộng lẫy, tất cả đều đang chờ đợi thời khắc bí cảnh mở ra. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng rì rầm trao đổi kinh nghiệm, tiếng lạch cạch của các loại pháp bảo va chạm vào nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Ai nấy đều mang trong mình một sự mong đợi xen lẫn lo lắng, bởi vì Bí Cảnh Huyễn Mộng nổi tiếng là nơi ẩn chứa cả cơ duyên lẫn hiểm nguy chết người.
Ở vị trí trung tâm, Trưởng Lão Thiên Cơ với vẻ ngoài uy nghiêm, mái tóc bạc trắng như sương, đôi mắt thâm thúy như nhìn thấu vạn vật, đang đứng chủ trì buổi lễ. Vẻ mặt ông vẫn thâm trầm, khó đoán, nhưng thỉnh thoảng, một tia sáng ẩn giấu lại lóe lên trong đôi mắt ấy, như thể ông đang suy tính điều gì đó.
Không xa Trưởng Lão Thiên Cơ, Thiên Lang Tử xuất hiện trong bộ chiến bào ánh bạc lấp lánh, lưng đeo một thanh trường kiếm cổ xưa, khí chất áp bức và ngạo nghễ tỏa ra từ mỗi bước đi của hắn. Gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn không ngừng đảo qua đám đông, và dừng lại lâu nhất ở một điểm, nơi Lâm Phong và Diệp Vô Song đang đứng. Hắn khẽ nhếch mép, khóe môi hiện lên một nụ cười khẩy đầy ẩn ý, rồi quay sang thuộc hạ bên cạnh, giọng nói đủ lớn để Lâm Phong có thể nghe thấy: “Xem ra có vài kẻ không biết tự lượng sức mình, dám cả gan tranh giành cơ duyên với ta. Chỉ mong bọn chúng đừng chết quá sớm trong bí cảnh, để ta còn có dịp 'chỉ giáo' thêm.” Lời nói tuy không chỉ đích danh, nhưng ý tứ rõ ràng như ban ngày, khiến nhiều cường giả có mặt khẽ rùng mình.
Lâm Phong đứng đó, cao ráo, dáng người cân đối, trong bộ trường bào màu xanh sẫm, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, như thể không hề bị lời khiêu khích của Thiên Lang Tử làm ảnh hưởng. Bên cạnh hắn, Diệp Vô Song, trong bộ trang phục màu đen huyền bí, vẻ đẹp ma mị của nàng thu hút mọi ánh nhìn. Nàng khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt tím biếc chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Quỷ Diện Lang Quân đứng phía sau, thân hình gầy gò trong bộ đồ bó sát, chiếc mặt nạ quỷ cười không thể che giấu được sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong ánh mắt. Hắn không ngừng liếc nhìn Thiên Lang Tử, rồi lại liếc nhìn Lâm Phong, như muốn xác nhận lại kế hoạch của họ.
Xa hơn một chút, Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ Bích Tiêu Cung, với vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, đang đứng giữa một nhóm các đệ tử của mình. Nàng khoác trên mình y phục lụa màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn sen tinh xảo, toát lên khí chất của một vị thánh nữ. Đôi mắt nàng toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, nhưng lúc này lại không ngừng dán chặt vào bóng dáng Lâm Phong. Nàng khẽ thì thầm với người bên cạnh, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái: “Lâm Phong... hắn có vẻ tự tin quá mức, hay là đã có tính toán? Huyễn Mặc Quyển của hắn... thật sự không tầm thường.”
Đúng lúc đó, Trưởng Lão Thiên Cơ bước lên phía trước, giơ cao quyền trượng, một luồng linh lực hùng hậu từ ông tỏa ra, bao trùm toàn bộ khu vực. Giọng nói uy nghiêm của ông vang vọng, át đi mọi tiếng ồn ào: “Chư vị, Bí Cảnh Huyễn Mộng đã mở. Nguy hiểm và cơ duyên cùng tồn tại. Đây là một tàn tích của một chiến trường cổ đại từ thời Đại Địa Phân Liệt, chứa đựng vô số bí mật và thử thách. Ta mong rằng, chư vị có thể bảo toàn tính mạng, đồng thời thu hoạch được những cơ duyên lớn lao. Chúc các vị bảo trọng!”
Dứt lời, Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ phất tay, Cổng Không Gian bỗng nhiên bùng lên một luồng sáng chói lòa, những phù văn cổ xưa quay tít, linh khí cuộn trào như sóng biển. Một cánh cổng không gian thực sự được mở ra, hiện ra một màn sương mù dày đặc và một luồng năng lượng bí ẩn đang vẫy gọi.
Không ai bảo ai, các cường giả bắt đầu di chuyển. Lâm Phong không chần chừ, nắm tay Diệp Vô Song, cùng Quỷ Diện Lang Quân đi đầu, bước thẳng vào cánh cổng. Hắn không hề né tránh ánh mắt dò xét của Thiên Lang Tử, thậm chí còn khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc, như một lời tuyên chiến không tiếng động.
Thiên Lang Tử nhìn theo bóng lưng Lâm Phong, ánh mắt hắn lóe lên sự tức tối và một chút dè chừng. Hắn biết, Lâm Phong không phải là kẻ dễ đối phó. Nhưng hắn tin vào sự chuẩn bị của mình. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi cũng bước qua Cổng Không Gian, theo sát phía sau Lâm Phong, một nụ cười đắc ý hiện lên trên môi hắn. Hắn tin rằng, bất kể Lâm Phong có tài năng đến đâu, cũng không thể thoát khỏi cái bẫy mà hắn đã dày công bố trí. Những cường giả khác cũng lần lượt bước vào, biến mất trong làn sương mù bí ẩn của cánh cổng, chuẩn bị cho một cuộc phiêu lưu đầy thử thách và hiểm nguy.
***
Ngay khi bước qua Cổng Không Gian, một cảm giác choáng váng nhẹ ập đến, rồi tan biến nhanh chóng. Trước mắt Lâm Phong và nhóm của mình, cảnh vật hoàn toàn thay đổi. Không còn là bầu trời xanh biếc và những cột đá sừng sững, thay vào đó là một khu rừng cổ tích rậm rạp, với những cây đại thụ cao chót vót, cành lá sum suê như những chiếc ô khổng lồ, che khuất cả ánh nắng mặt trời. Những bông hoa lạ đủ màu sắc nở rộ khắp nơi, tỏa ra mùi hương ngọt ngào đến mê hoặc, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi sương mù nhè nhẹ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió thoảng qua, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.
Nhưng sự yên bình ấy chỉ là giả tạo.
Diệp Vô Song khẽ rùng mình, đôi mắt tím huyền bí của nàng bỗng co rút lại. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng quỷ dị đang tràn ngập không gian, không ngừng rút cạn linh lực trong đan điền của mình. “Phong, trận pháp này thật quỷ dị, linh lực của ta đang bị rút cạn!” Giọng nàng trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc và lo lắng tột độ. Cơ thể nàng, vốn đã mạnh mẽ, cũng không thể chống lại được sự tước đoạt linh lực một cách nhanh chóng này.
Quỷ Diện Lang Quân thì không giữ được bình tĩnh như vậy. Hắn ôm chặt lấy đan điền, gương mặt sau lớp mặt nạ quỷ cười lộ rõ vẻ tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Má ơi! Lão tử sắp biến thành người khô rồi! Cái trận pháp quỷ quái này, nó rút linh lực của ta như hút nước vậy!” Hắn cố gắng vận chuyển linh lực để chống lại, nhưng dường như càng chống lại, linh lực càng bị rút nhanh hơn, như một vòng xoáy vô tận. Hắn đã từng trải qua nhiều loại trận pháp, nhưng chưa từng thấy trận pháp nào quỷ dị và hiệu quả đến mức này.
Lâm Phong vẫn bình tĩnh lạ thường. Khuôn mặt hắn không chút biến sắc, đôi mắt đen láy đảo qua một lượt khung cảnh ‘rừng cổ tích’ trước mặt, rồi khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện. “Không sao, đây chỉ là một ảo trận mê hoặc cấp thấp thôi, nhưng thủ đoạn rút cạn linh lực lại khá tinh vi.” Hắn phẩy tay áo, một luồng linh lực ấm áp truyền vào cơ thể Diệp Vô Song, giúp nàng ổn định lại khí tức. “Thiên Lang Tử muốn thử xem phản ứng của ta. Hắn vẫn còn đánh giá thấp ta quá.”
Hắn nói, nhưng trong lòng lại không hề lơ là. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn khẽ rung động dữ dội, như một sinh vật sống đang khát khao. Lâm Phong không kích hoạt nó hoàn toàn, mà chỉ để nó hấp thu một phần nhỏ linh lực đang bị rút cạn từ môi trường xung quanh. Hắn cảm nhận được dòng chảy năng lượng của trận pháp, nó không chỉ đơn thuần là rút cạn, mà còn chuyển hóa linh lực thành một dạng năng lượng khác, sau đó được dẫn về một trung tâm nào đó. Một hệ thống tinh vi, không hổ là trận pháp do Thiên Lang Tử đích thân bố trí.
Trong khi đó, ở bên ngoài Bí Cảnh Huyễn Mộng, Thiên Lang Tử đang đứng trước một pháp khí quan sát khổng lồ, được làm từ một loại ngọc thạch trong suốt, có thể phản chiếu mọi thứ diễn ra bên trong bí cảnh. Hắn nhìn thấy cảnh Lâm Phong và nhóm của mình đang bị vây khốn trong ‘Huyễn Tâm Mê Cung’ do chính hắn bố trí, nụ cười đắc ý hiện rõ trên gương mặt lạnh lùng. “Ha ha, tên phàm nhân mới thăng giới này, dù có chút thực lực cũng không thoát khỏi ảo trận ‘Huyễn Tâm Mê Cung’ do ta tự tay bố trí! Để xem hắn có thể chịu đựng được bao lâu. Trận pháp này không chỉ rút cạn linh lực, mà còn làm suy yếu ý chí, khiến kẻ địch tự mình chìm vào mê ảo, cuối cùng trở thành một cái xác khô không hơn không kém.”
Hắn liếc nhìn Cổ Thanh Nguyệt đang đứng gần đó, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào hình ảnh Lâm Phong trên pháp khí. Một tia ghen ghét lóe lên trong mắt Thiên Lang Tử. Hắn muốn cho tất cả mọi người thấy, kẻ được Thánh Nữ Bích Tiêu Cung chú ý, cũng chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi.
Trở lại trong bí cảnh, Lâm Phong khẽ nhắm mắt, toàn bộ tinh thần lực và ý thức đều tập trung vào Huyễn Mặc Quyển. Hắn không cần tốn nhiều công sức để phá vỡ trận pháp bằng bạo lực. Hắn cần hiểu nó, cần tìm ra điểm yếu của nó. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một pháp bảo công kích, nó còn là một kho tàng kiến thức về trận pháp, về không gian, về vạn vật. Khi Lâm Phong tập trung, Huyễn Mặc Quyển như một bộ não siêu việt, phân tích từng phù văn, từng đường nét của trận pháp, từng luồng linh lực lưu chuyển.
“Thì ra là vậy...” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, đôi mắt chợt mở bừng, ánh lên một tia sáng sắc bén. Hắn đã hiểu. Trận pháp này không phải là một bức tường vững chắc, mà là một mạng lưới phức tạp, có những nút thắt và những điểm yếu. Kẻ bố trí trận pháp đã cố tình giấu đi những điểm yếu đó bằng cách tạo ra quá nhiều lớp ảo ảnh và sự rút cạn linh lực, khiến người bị nhốt vào chỉ lo chống đỡ mà quên mất việc quan sát.
Chàng khẽ đưa tay, không phải là tung ra một chiêu thức hùng mạnh, mà là một động tác nhẹ nhàng, như đang lướt trên không khí. Một tia sáng mờ nhạt từ đầu ngón tay hắn bắn ra, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, lướt qua một điểm tưởng chừng như vô cùng bình thường trên thân một cây đại thụ cổ thụ. Ngay lập tức, một tiếng “rắc” rất nhỏ vang lên, và một luồng năng lượng vô hình bỗng chốc đảo chiều.
Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân giật mình. Cảm giác linh lực bị rút cạn đột nhiên biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí dồi dào từ bí cảnh tràn vào cơ thể họ, khiến họ cảm thấy sảng khoái lạ thường. Khuôn mặt Quỷ Diện Lang Quân từ tái mét chuyển sang hồng hào chỉ trong chớp mắt. “Công tử, linh lực của ta... nó không bị rút nữa!” Hắn kinh ngạc thốt lên, đôi mắt mở to sau lớp mặt nạ.
Lâm Phong không đáp lời, hắn lại tiếp tục động tác tương tự, lướt qua một điểm khác trên mặt đất, rồi lại một điểm nữa trên không trung. Mỗi lần như vậy, một tiếng “rắc” nhỏ lại vang lên, và cảnh vật xung quanh bắt đầu biến đổi. Khu rừng cổ tích đẹp đẽ kia bắt đầu nứt ra, những bông hoa rực rỡ héo tàn, những cây đại thụ biến thành những cột đá mục nát, tiếng chim hót hóa thành tiếng gió hú lạnh lẽo, mùi hương ngọt ngào thay bằng mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét.
Toàn bộ ảo trận ‘Huyễn Tâm Mê Cung’ sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vài hơi thở, như những bong bóng xà phòng vỡ tan trong không trung, không hề có tiếng nổ long trời lở đất, không hề có sự chống trả dữ dội nào. Nó đơn giản là tan biến, để lộ ra cảnh vật thật sự của bí cảnh: một vùng đất hoang tàn, đầy rẫy những tàn tích đổ nát của một nền văn minh cổ đại, bao phủ bởi sương mù và linh khí hỗn loạn.
Lâm Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề tắt. Hắn cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển đang rung động mạnh mẽ trong tay, một luồng linh lực khổng lồ từ trận pháp vừa bị phá vỡ đã bị nó hấp thu hoàn toàn, như một con quái vật đang đói khát được no nê. Hắn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển dường như càng thêm mạnh mẽ, càng thêm bí ẩn, và mối liên hệ giữa hắn và nó cũng càng thêm sâu sắc. Chiêu ‘mượn lực đánh lực’ này, không chỉ phá giải được trận pháp, mà còn biến nguy thành an, thậm chí còn thu được lợi ích không nhỏ.
Ở bên ngoài bí cảnh, Thiên Lang Tử đang dõi mắt qua pháp khí quan sát. Nụ cười đắc ý trên môi hắn bỗng cứng lại, đôi mắt sắc bén trợn trừng, không thể tin vào những gì mình đang thấy. “Cái gì? Sao có thể?! Trận pháp ‘Huyễn Tâm Mê Cung’ của ta... nó sụp đổ nhanh như vậy sao? Mà hắn... hắn thậm chí còn không hề ra tay trực tiếp?!” Hắn gầm lên, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Sự kinh ngạc và tức giận bùng cháy trong lòng hắn, thiêu đốt mọi sự tự mãn ban đầu. Hắn đã đánh giá quá thấp Lâm Phong. Tên phàm nhân này không chỉ có thực lực đáng sợ, mà còn có một sự am hiểu về trận pháp mà ngay cả hắn cũng không sánh bằng.
Cổ Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, đôi mắt nàng ánh lên vẻ bất ngờ sâu sắc. “Hắn... hắn không chỉ phá trận, mà còn hấp thu linh lực của trận pháp. Công pháp này... thật quỷ dị.” Nàng thì thầm, vẻ tò mò về Lâm Phong càng thêm mãnh liệt. Trưởng Lão Thiên Cơ thì khẽ vuốt râu, một nụ cười khó hiểu xuất hiện trên môi ông, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt thâm thúy, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu của ông, hoặc có lẽ, ông cũng đang kinh ngạc như những người khác, nhưng không thể hiện ra mà thôi.
Trong bí cảnh, Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Phong, huynh thật sự quá lợi hại!” Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận linh lực trong cơ thể đang dần hồi phục.
Quỷ Diện Lang Quân thì không ngừng xoa xoa ngực, miệng lẩm bẩm: “Lão tử thoát chết rồi! Công tử quả nhiên là thần nhân! Một kiếm đoạn vạn cổ, một tay phá vạn trận! Quỷ Diện ta thật đúng là có mắt như mù!” Hắn đã hoàn toàn bị Lâm Phong chinh phục.
Lâm Phong khẽ cười, nhìn về phía trước, nơi những tàn tích đổ nát đang ẩn hiện trong làn sương mù. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thiên Lang Tử chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với mọi âm mưu, mọi thử thách. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và hắn, Lâm Phong, sẽ tự mình tìm ra con đường của mình, tìm ra sự thật về Lâm Gia Diệt Môn, và về chính bản thân mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!