Sau khi ảo trận ‘Huyễn Tâm Mê Cung’ sụp đổ không kèn không trống, để lộ ra một vùng đất hoang tàn, u ám và đầy rẫy những tàn tích của một nền văn minh cổ đại, Lâm Phong khẽ thở phào, nhưng nụ cười nhạt trên môi vẫn chưa tắt hẳn. Hắn cảm nhận rõ rệt Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể đang rung động dữ dội, như một con quái vật sau cơn đói khát dài ngày cuối cùng cũng được no nê. Một luồng linh lực khổng lồ, tinh thuần đến từ chính trận pháp vừa bị hắn phá giải, đã bị Huyễn Mặc Quyển hút sạch, không để lại dù chỉ một tia. Hắn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển dường như càng thêm mạnh mẽ, càng thêm bí ẩn, và mối liên hệ giữa hắn và nó cũng càng thêm sâu sắc, như thể một sợi dây vô hình kết nối hai linh hồn. Chiêu ‘mượn lực đánh lực’ này, không chỉ phá giải được trận pháp một cách tài tình, biến nguy thành an, mà còn thu về một mối lợi không nhỏ, khiến Lâm Phong không khỏi cảm thán trước sự kỳ diệu của Huyễn Mặc Quyển.
Diệp Vô Song đứng bên cạnh, đôi mắt tím huyền ảo đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn hắn. Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận linh lực trong cơ thể đang dần hồi phục sau khi bị trận pháp kia rút cạn một phần. “Phong, huynh thật sự quá lợi hại!” Giọng nàng trầm thấp, mang theo một chút kinh ngạc và thán phục hiếm hoi. Nàng đã từng chứng kiến vô số cường giả, nhưng hiếm ai có thể phá giải trận pháp một cách nhẹ nhàng và tinh diệu đến thế, lại còn biến nó thành cơ duyên cho bản thân.
Quỷ Diện Lang Quân thì không ngừng xoa xoa ngực, miệng lẩm bẩm như thể vừa thoát khỏi kiếp nạn kinh hoàng nhất đời. “Lão tử thoát chết rồi! Công tử quả nhiên là thần nhân! Một kiếm đoạn vạn cổ, một tay phá vạn trận! Quỷ Diện ta thật đúng là có mắt như mù!” Hắn đã hoàn toàn bị Lâm Phong chinh phục, đến mức quên cả vẻ ngoài trầm ổn thường ngày. Hắn đã thấy Lâm Phong chiến đấu, nhưng đây là lần đầu tiên chứng kiến tài năng trận pháp đỉnh cao của chàng. Sự nhẹ nhàng, tinh tế trong cách phá trận, cùng với việc Huyễn Mặc Quyển hấp thụ linh lực, khiến hắn không khỏi rùng mình.
Lâm Phong chỉ cười nhẹ, không đáp lời. Hắn biết, lời khen ngợi lúc này chỉ là nhất thời. Thứ quan trọng hơn đang chờ đợi họ phía trước. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi những tàn tích đổ nát đang ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc. Một cảm giác thôi thúc mãnh liệt dâng trào trong lòng hắn, như thể có thứ gì đó đang gọi mời, đang kéo hắn tiến sâu hơn vào bí cảnh này. Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay hắn, giờ đây không chỉ đơn thuần là hấp thụ linh lực, mà còn phát ra một luồng ánh sáng mờ nhạt, như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù, nhẹ nhàng dẫn lối.
“Huyễn Mặc Quyển đang dẫn chúng ta đến một nơi khác hẳn… Cẩn thận, mọi người. Cảm giác này… rất cổ xưa,” Lâm Phong trầm giọng nói, ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích đổ nát, xuyên qua làn sương mù trắng xóa, dường như đang cố nhìn thấu những bí mật sâu xa ẩn giấu bên trong. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, vô cùng thô sơ nhưng cũng vô cùng hùng vĩ, khác hẳn với linh khí mà hắn thường gặp ở Linh Giới. Đó là một loại năng lượng như đến từ thuở khai thiên lập địa, mang theo hơi thở của thời gian và những câu chuyện đã bị lãng quên.
Diệp Vô Song gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt tím sâu thẳm của nàng quét qua từng ngóc ngách, từng tảng đá đổ nát, thần thức của nàng mở rộng đến cực hạn, thăm dò mọi biến động dù là nhỏ nhất trong không gian xung quanh. Nàng cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên tinh thần, một sự cổ kính đến mức khiến người ta phải kính sợ. “Nơi đây… không giống với bất kỳ bí cảnh nào ta từng biết. Linh khí tinh thuần, nhưng cũng ẩn chứa sự hỗn loạn khó lường,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gió thoảng qua.
Quỷ Diện Lang Quân nhìn quanh, đôi mắt sau lớp mặt nạ lộ rõ vẻ kinh ngạc pha lẫn sợ hãi. Hắn vốn là một kẻ ma lanh, thích sống trong bóng tối và lợi dụng thông tin, nhưng trước sự vĩ đại của bí cảnh này, hắn cũng không khỏi cảm thấy nhỏ bé. “Chà chà, không ngờ cái Bí Cảnh này lại có những nơi thế này. Chắc chắn không phải do Thiên Lang Tử kia sắp đặt. Linh khí ở đây tinh thuần nhưng cũng đầy áp lực.” Hắn lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt thanh trường kiếm bên hông, như để tìm kiếm một chút an toàn. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ trắng muốt đáng yêu, lúc này không còn nằm yên trên vai Lâm Phong nữa mà nó nhảy xuống, chạy loanh quanh dưới chân hắn, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng đảo qua lại, như thể nó cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường và vô cùng thú vị. Đôi lúc, nó lại kêu lên chiêm chiếp một cách hưng phấn, mũi nhỏ không ngừng đánh hơi, như đang cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của luồng năng lượng cổ xưa kia.
Huyễn Mặc Quyển không ngừng dẫn lối. Ánh sáng từ nó càng lúc càng mạnh mẽ, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, cuối cùng chạm tới một kết giới vô hình. Kết giới này không hề phát ra bất kỳ linh lực nào, nhưng lại mang đến một cảm giác nặng nề, cổ xưa đến khó tả, như thể nó đã đứng vững ở đây từ hàng vạn năm trước, ngăn cách hai thế giới. Lâm Phong khẽ nhíu mày, đưa tay chạm nhẹ vào kết giới. Một luồng điện tê dại truyền qua đầu ngón tay, nhưng không có chút phản kháng nào. Thay vào đó, Huyễn Mặc Quyển trong người hắn chợt tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt, nhẹ nhàng bao phủ lấy tay hắn, rồi từ từ xuyên qua lớp kết giới.
Khi Lâm Phong bước qua, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân cũng theo sát phía sau. Cảm giác xuyên qua kết giới thật kỳ lạ, không hề có sự ngăn cản hay phản vệ nào, chỉ như bước qua một bức tường nước trong suốt. Khi họ hoàn toàn vượt qua, cảnh vật xung quanh chợt thay đổi hoàn toàn. Lớp sương mù dày đặc biến mất, thay vào đó là một bầu không khí trong lành, nhưng lại mang theo một mùi hương lạ lẫm, pha lẫn mùi đất ẩm, mùi rêu phong cổ kính và một chút hương kim loại han gỉ. Ánh sáng mặt trời, dù vẫn bị che khuất bởi mây dày, nhưng cũng đủ để rọi xuống, tạo nên một không gian u ám, tĩnh mịch nhưng cũng không kém phần hùng vĩ.
Trước mắt họ là một quần thể phế tích cổ xưa khổng lồ, vươn mình giữa một vùng đất hoang tàn. Những bức tường thành đổ nát, cao vút như những ngọn núi đá, bị thời gian bào mòn đến mức không còn nhận ra hình dáng ban đầu. Những cột đá gãy nát, với những phù văn đã mờ nhạt, vẫn đứng sừng sững như những người lính gác trung thành của một đế chế đã biến mất. Kiến trúc nơi đây vô cùng kỳ lạ, không giống với bất kỳ phong cách nào mà Lâm Phong hay Diệp Vô Song từng thấy ở Linh Giới. Nó mang một vẻ đẹp thô sơ, hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng, như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại và cũng là sự tàn khốc của thời gian.
Gió nhẹ rít qua các khe tường đổ nát, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng than khóc của quá khứ. Đôi lúc, một tiếng đá lở nhỏ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến Quỷ Diện Lang Quân giật mình thon thót. Mùi bụi, rêu phong, đất ẩm và kim loại gỉ sét hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những nơi bị lãng quên. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong, lúc này đã nhảy xuống, chạy nhanh như cắt về phía trước, như thể bị một lực hút vô hình nào đó lôi kéo. Nó dừng lại trước một bức tường thành đổ nát, kêu chiêm chiếp đầy phấn khích, như thể đã tìm thấy một kho báu.
“Nơi này… không phải chỉ là một phế tích thông thường. Có một loại năng lượng khác, rất xa xưa, nhưng cũng rất quen thuộc,” Diệp Vô Song khẽ nói, giọng nàng trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt tím của nàng không còn vẻ cảnh giác đơn thuần, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, như thể nàng đang cố gắng giải mã một ký ức đã bị chôn vùi từ lâu. Nàng cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ với nơi này, một thứ gì đó đã từng thuộc về nàng, hoặc thuộc về dòng tộc của nàng, đang trỗi dậy từ sâu thẳm.
Lâm Phong không khỏi nhìn nàng một cái, trong lòng hắn dấy lên một sự tò mò. Hắn biết Diệp Vô Song mang trong mình nhiều bí ẩn, và nơi này dường như đang đánh thức một phần trong nàng. Hắn bước theo Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ dẫn họ đến một sảnh đường trung tâm của thành phố đổ nát. Sảnh đường này, dù đã bị tàn phá nặng nề, vẫn giữ được vẻ uy nghi ban đầu. Ở giữa sảnh, một phiến đá cổ khổng lồ sừng sững, cao gần ba trượng, được điêu khắc tinh xảo với vô số phù văn khó hiểu. Các phù văn này không phải là loại phổ biến, chúng mang một vẻ cổ xưa, phức tạp và đầy bí ẩn, như thể chúng được tạo ra từ một thời đại đã bị lịch sử lãng quên.
Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo nhưng cũng đầy sức sống, truyền vào cơ thể hắn thông qua đầu ngón tay. Hắn cảm thấy như thể hàng vạn năm lịch sử đang đổ dồn vào tâm trí mình, những hình ảnh, những âm thanh của một thời đại đã mất đang lướt qua trong tâm thức. “Phiến đá này… những phù văn này, ta dường như đã thấy ở đâu đó. Có một cảm giác thôi thúc lạ kỳ,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt hắn không rời khỏi phiến đá, như thể đang cố gắng giải mã một câu đố cổ xưa. Sự cộng hưởng từ Huyễn Mặc Quyển khiến hắn cảm thấy một mối liên hệ sâu sắc với phiến đá này, như thể chúng thuộc về cùng một nguồn gốc.
Diệp Vô Song cũng tiến lại gần, thần thức nàng cẩn trọng thăm dò từng phù văn trên phiến đá. Nàng cũng cảm nhận được luồng năng lượng cổ xưa đang tỏa ra, nhưng ở nàng, đó không chỉ là sự xa lạ mà còn là một chút thân thuộc, một chút vấn vương. Khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc.
Trong khi đó, Quỷ Diện Lang Quân đã tháo mặt nạ ra, đôi mắt hắn trợn tròn, dán chặt vào những phù văn. Hắn là một kẻ am hiểu rộng, đặc biệt là về các loại cổ văn và bí mật của Linh Giới. “Trời đất! Đây là văn tự cổ của… Huyết Hà tộc! Một chủng tộc đã biến mất hàng vạn năm trước! Thật không thể tin được!” Giọng hắn run rẩy, đầy vẻ kinh ngạc tột độ. “Huyết Hà tộc… họ là một chủng tộc hùng mạnh, từng thống trị một phần của Linh Giới vào thời thượng cổ, nhưng đã biến mất một cách bí ẩn sau sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Tương truyền, họ có mối liên hệ mật thiết với nguồn gốc của linh khí và bí mật về sự tồn tại của các giới.” Hắn giải thích, cố gắng kìm nén sự phấn khích và sợ hãi.
Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong một lần nữa, nó dùng mũi nhỏ cọ cọ vào những phù văn trên phiến đá, rồi đột nhiên kêu lên chiêm chiếp một cách dữ dội, như thể nó đã phát hiện ra điều gì đó quan trọng. Nó cào nhẹ vào tay Lâm Phong, hướng ánh mắt về phía một khe hở nhỏ ở chân phiến đá, nơi dường như có một luồng năng lượng mờ nhạt đang tỏa ra.
Lâm Phong nhìn theo hướng Thôn Thiên Thử chỉ, rồi lại nhìn sang Diệp Vô Song. Ánh mắt hai người giao nhau. Nàng khẽ gật đầu, ngầm đồng ý với phát hiện của Thôn Thiên Thử. Hắn đưa tay chạm vào khe hở đó, cảm nhận được một luồng linh lực yếu ớt nhưng vô cùng tinh khiết đang chảy ra. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn không ngừng rung động, như đang thúc giục hắn tiến sâu hơn.
“Có lẽ, đây chính là lối vào,” Lâm Phong nói, bàn tay hắn đặt lên phiến đá, cảm nhận sự liên kết mạnh mẽ với nó. Phiến đá không chỉ là một di tích, nó dường như là một chìa khóa, một cánh cổng dẫn đến những bí mật sâu xa hơn. Diệp Vô Song cũng đặt tay lên phiến đá, thần thức nàng hòa vào dòng linh lực của Lâm Phong. Một sự kết nối vô hình, tinh tế chợt hình thành giữa hai người, không phải là sự ràng buộc, mà là một sự cộng hưởng của hai linh hồn đang cùng nhau khám phá một điều gì đó vĩ đại.
Khi Lâm Phong và Diệp Vô Song cùng nhau đặt tay lên phiến đá, truyền linh lực vào, phiến đá cổ kính chợt phát ra một ánh sáng mờ ảo, không quá chói chang nhưng đủ để chiếu rọi khắp sảnh đường đổ nát. Ánh sáng đó không phải là màu trắng thuần khiết, mà pha trộn giữa sắc xanh ngọc bích của Huyễn Mặc Quyển và màu tím u huyền của linh lực Diệp Vô Song, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến lạ kỳ. Các phù văn trên phiến đá như sống dậy, trôi nổi lấp lánh trong không khí, rồi hội tụ lại thành một dòng chảy năng lượng.
Trong ánh sáng lung linh đó, một hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện giữa không trung, như một ảo ảnh được tạo nên từ linh khí cổ xưa. Đó là hình ảnh một thành phố rực rỡ, hùng vĩ, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ và những tòa tháp vươn tới tận mây xanh, với những con sông linh khí cuộn chảy và những sinh linh kỳ dị đang bay lượn. Thành phố ấy tràn ngập sự sống và quyền năng, nhưng chỉ trong tích tắc, hình ảnh đó chợt vỡ vụn, thay thế bằng một cảnh tượng bi thương: bầu trời bị xé toạc, những tia sét khổng lồ xé nát các tòa tháp, mặt đất nứt toác, và vô số sinh linh đang gào thét trong tuyệt vọng. Đó là hình ảnh của sự hủy diệt, của một nền văn minh rực rỡ đã bị xóa sổ chỉ trong một khoảnh khắc kinh hoàng.
Cùng với hình ảnh chớp nhoáng đó, một vài dòng chữ cổ, được viết bằng thứ văn tự Huyết Hà tộc mà Quỷ Diện Lang Quân vừa nhắc đến, hiện lên lơ lửng trong không khí. Chúng chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi, nhưng Lâm Phong, nhờ sự cộng hưởng từ Huyễn Mặc Quyển, đã cảm nhận được ý nghĩa của chúng, dù không thể đọc rõ từng chữ. Hắn cảm thấy một nỗi bi thương sâu sắc, một sự tiếc nuối cho một quá khứ huy hoàng đã bị hủy diệt.
Diệp Vô Song cũng cảm nhận được điều tương tự. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, không còn vẻ lạnh lùng đề phòng thường thấy, mà thay vào đó là sự kinh ngạc sâu sắc, một chút tò mò không thể che giấu, và một tia cảm xúc khó tả, như thể nàng đang nhìn thấy một người đồng điệu, một linh hồn có thể thấu hiểu những bí mật cổ xưa mà chỉ nàng mới cảm nhận được. Nàng khẽ hít một hơi sâu, giọng nói nàng trầm thấp nhưng mang theo chút ngập ngừng, điều hiếm khi xảy ra. “Ngươi… dường như có thể hiểu được nó? Năng lượng của ngươi… rất đặc biệt.” Nàng không trực tiếp hỏi về Huyễn Mặc Quyển, nhưng rõ ràng nàng đã nhận ra sự khác biệt của Lâm Phong, một sự khác biệt không chỉ nằm ở tu vi mà còn ở mối liên hệ sâu sắc với những thứ cổ xưa.
Lâm Phong khẽ cười nhẹ, nụ cười nửa miệng quen thuộc nhưng giờ đây lại pha chút thâm sâu. Hắn nắm bắt khoảnh khắc hiếm hoi khi Diệp Vô Song hạ thấp cảnh giác, nhìn thẳng vào đôi mắt tím huyền bí của nàng. “Có lẽ, chúng ta có duyên với những bí mật cổ xưa. Nhưng Vô Song, nàng… cũng không hề xa lạ với những thứ này, phải không? Ta cảm nhận được một sự cộng hưởng từ nàng.” Lâm Phong đáp lại, giọng điệu của hắn không chỉ là trêu chọc mà còn là một sự thăm dò tinh tế, một lời khẳng định về mối liên kết đặc biệt giữa hai người. Hắn cảm nhận được từ Diệp Vô Song một luồng năng lượng tương tự, dù không rõ ràng như Huyễn Mặc Quyển, nhưng nó cũng mang theo hơi thở của thời gian, của những điều đã bị lãng quên.
Diệp Vô Song không trả lời trực tiếp câu hỏi của Lâm Phong. Nàng chỉ khẽ cắn môi, ánh mắt có chút dao động, dường như đang đấu tranh nội tâm. Lời nói của Lâm Phong đã chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong nàng, một bí mật mà nàng đã chôn giấu suốt bao nhiêu năm. Sự kiện vừa rồi, cùng với sự nhạy bén của Lâm Phong, đã khiến bức tường băng giá trong lòng nàng lung lay.
Trong khi đó, Quỷ Diện Lang Quân đã nhanh chóng ghi lại những dòng chữ cổ vừa hiện lên. Hắn kiểm tra lại những ký hiệu trên phiến đá, rồi reo lên đầy phấn khích, phá tan bầu không khí căng thẳng giữa Lâm Phong và Diệp Vô Song. “Tuyệt vời! Tuyệt vời! Đây là một đoạn ghi chép về sự sụp đổ của Huyết Hà tộc, và… và quan trọng hơn cả, đây là một bản đồ dẫn đến Thánh Địa của họ!” Hắn đưa một tấm da dê cũ kỹ ra, trên đó hắn đã phác họa lại những gì nhìn thấy. “Thánh Địa của Huyết Hà tộc… Nơi đó có thể chứa đựng những bí mật kinh thiên động địa về sự kiện Đại Địa Phân Liệt, thậm chí cả nguồn gốc của Lâm Gia Diệt Môn!”
Lời của Quỷ Diện Lang Quân khiến Lâm Phong giật mình. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ trên tay Quỷ Diện Lang Quân. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn lại rung động dữ dội, không còn là sự thôi thúc đơn thuần, mà là một sự khao khát mạnh mẽ, như thể Thánh Địa Huyết Hà tộc chính là mảnh ghép còn thiếu mà nó đang tìm kiếm. Lâm Phong cảm thấy một sợi dây vô hình đang kết nối mọi thứ lại với nhau: Huyễn Mặc Quyển, sự kiện Đại Địa Phân Liệt, Lâm Gia Diệt Môn, và giờ là Thánh Địa Huyết Hà tộc.
Diệp Vô Song cũng nhìn bản đồ với ánh mắt sắc lạnh, nhưng trong đó pha lẫn sự tò mò và một tia hy vọng mỏng manh. Nàng không biết Huyết Hà tộc là gì, nhưng nàng biết rằng những bí mật cổ xưa luôn gắn liền với sức mạnh và vận mệnh. Ánh mắt nàng lại lướt qua Lâm Phong, một cảm giác tin tưởng không tự chủ dâng lên trong lòng. Chàng trai này, với Huyễn Mặc Quyển bí ẩn và tài năng vượt trội, dường như sinh ra để vén màn những bí mật đã bị chôn vùi.
“Thánh Địa Huyết Hà tộc…” Lâm Phong lặp lại, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy hiểm nguy. Thiên Lang Tử chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, hắn ta có lẽ đang điên tiết vì thất bại ban đầu. Nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hắn sẽ tự mình tìm ra con đường của mình, tìm ra sự thật về Lâm Gia Diệt Môn, và về chính bản thân mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn tin rằng, trong Thánh Địa này, hắn sẽ tìm thấy những mảnh ghép quan trọng để hoàn thành bức tranh về quá khứ, về thân thế của mình, và cả về vận mệnh của Linh Giới.
Hắn nhìn về phía trước, nơi bản đồ chỉ dẫn đến một vùng đất xa xôi hơn trong bí cảnh. Làn sương mù lại bắt đầu dâng lên, như muốn che giấu những bí mật vừa được hé lộ. Nhưng trong ánh mắt Lâm Phong, chỉ có sự kiên định và khát khao khám phá. Bên cạnh hắn, Diệp Vô Song cũng đã sẵn sàng, một sự đồng điệu không lời đã được thiết lập. Quỷ Diện Lang Quân thì xoa tay, ánh mắt lấp lánh như đã nhìn thấy vô số bảo vật đang chờ đợi. Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, dường như cũng đang mong chờ cuộc phiêu lưu sắp tới.
Cuộc hành trình mới, đầy rẫy những bí ẩn và nguy hiểm, đang chờ đợi họ ở phía trước. Và Lâm Phong, với Huyễn Mặc Quyển dẫn lối, sẽ không chùn bước.