Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 40

Huyết Chiến Cổ Mộc: Diệt Trại Chủ, Khai Phá U Minh

5030 từ
Mục tiêu: Lâm Phong đối đầu trực diện và đánh bại Hắc Phong Trại Chủ, chấm dứt ách thống trị của y đối với Linh Khê Trấn, hoàn thành milestone quan trọng của Arc 1.,Trưng bày trí tuệ, khả năng vận dụng chiến thuật linh hoạt và sức mạnh đột phá của Lâm Phong, đặc biệt là tiềm năng ẩn giấu của Huyễn Mặc Quyển.,Giới thiệu địa điểm 'U Minh Thâm Uyên' và nhân vật 'Thủ Vệ' một cách ấn tượng và có ý nghĩa, liên kết với bối cảnh 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' và mở rộng thế giới quan.,Giải quyết hoàn toàn cliffhanger từ Chương 39, mang lại cảm giác chiến thắng trọn vẹn và hoàn thành mục tiêu cho Arc 1.,Thiết lập tâm lý và bối cảnh cho việc Lâm Phong rời Linh Khê Trấn và gia nhập Thanh Vân Tông, chuẩn bị cho Arc tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Hắc Phong Trại Chủ, Thủ Vệ
Mood: Căng thẳng, hồi hộp, gay cấn, hùng tráng, sau đó là nhẹ nhõm, tự hào và đầy triển vọng cho tương lai.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh yếu ớt cuối cùng cũng xua tan màn sương mù dày đặc, xuyên qua những tán lá rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Không khí không còn lạnh buốt như đêm khuya, mà trở nên se lạnh và trong lành hơn, mang theo mùi ẩm của cây cỏ và mùi hương đặc trưng của đất rừng. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Từ xa, tiếng bước chân nặng nề, tiếng giáp sắt va chạm lách cách, và những tiếng nói chuyện ồn ào đã phá tan sự tĩnh lặng. Đoàn quân Hắc Phong Trại đang tiến từng bước thận trọng nhưng đầy hung hãn, như một con mãnh thú đang tiến vào lãnh địa của mình.

Lâm Phong và Trần Hạo, ẩn mình sâu trong bụi cây rậm rậm trên gò đất cao, gần như hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong khẽ rung động, hấp thụ những luồng linh khí mỏng manh trong không khí, đồng thời che giấu hoàn toàn khí tức của hắn. Hắn nín thở, đôi mắt đen láy như hai viên bảo thạch sắc bén, dán chặt vào đoàn quân đang tiến đến. Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích trước một trận chiến sắp sửa bùng nổ, một cuộc đối đầu mà hắn đã tính toán kỹ lưỡng.

Trần Hạo bên cạnh hắn, toàn thân căng như dây đàn. Hắn siết chặt cây đại đao trong tay, đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi sợ hãi đối với Đại Trại Chủ hung tợn vẫn còn đó, nhưng đã bị thay thế bằng sự kiên cường và lòng trung thành mãnh liệt. Hắn tin vào Lâm Phong, tin vào cái đầu thông minh và trái tim nhân hậu của người huynh đệ này. Dù có phải đối mặt với quỷ dữ, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực cuộn chảy trong kinh mạch, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược mà Lâm Phong đã rải khắp nơi bỗng trở nên đậm đặc hơn, như một sự nhắc nhở về kế hoạch đã được vạch sẵn.

Đoàn quân cướp càng lúc càng gần, những bóng dáng cồng kềnh của chúng hiện rõ hơn dưới ánh sáng bình minh. Hơn ba mươi tên cướp, mỗi tên đều mang theo vẻ mặt dữ tợn và khát máu. Chúng không phải là những kẻ yếu ớt, mà đều là những tên đã trải qua nhiều trận chém giết, tu vi đa phần ở Luyện Khí kỳ trung cấp và cao cấp. Dẫn đầu đoàn quân, một thân hình vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, gương mặt có vết sẹo lớn, tay cầm một cây đại đao sắc lạnh, uy phong lẫm liệt – không ai khác chính là Hắc Phong Trại Chủ. Y tiến lên trước, đôi mắt nhỏ ti hí quét ngang dọc khu rừng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhưng cũng không giấu được sự kiêu ngạo và tham lam. Y đi thẳng về phía nơi mà tên cướp đã tìm thấy mảnh xương, ánh mắt dừng lại ở những dấu chân giả mà Lâm Phong đã khéo léo tạo ra.

"Hừm, dấu vết còn mới, xem ra tên tiểu tặc kia cũng chỉ vừa mới rời đi!" Hắc Phong Trại Chủ lẩm bẩm, nụ cười khẩy xuất hiện trên môi. Y nhấc chân, bước thẳng vào khu vực phục kích mà không hề hay biết.

Lâm Phong và Trần Hạo giữ im lặng tuyệt đối, thu hết khí tức vào trong, như hòa mình vào từng thân cây, từng bụi cỏ. Tiếng tim họ đập thình thịch, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của kẻ địch và tiếng lá cây xào xạc dưới chân chúng. Khoảng cách đã rất gần. Lâm Phong nắm chặt Huyễn Mặc Quyển, ngón tay hắn sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Trần Hạo thủ thế, linh lực vận chuyển khắp cơ thể, ánh mắt sắc như dao găm. Một trận chiến sinh tử sắp nổ ra, và họ đã sẵn sàng cho nó. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!

Chỉ chờ Hắc Phong Trại Chủ cùng những tên cướp đầu tiên đặt chân lên khu đất mà Lâm Phong đã tính toán kỹ lưỡng, một tia sáng lạnh lóe lên trong đôi mắt đen của hắn. "Khởi động trận pháp! Đừng để một tên nào thoát!" Giọng Lâm Phong vang lên trong không gian tĩnh mịch, trầm thấp nhưng đầy uy lực, như một hiệu lệnh tử vong. Cùng lúc đó, hắn dứt khoát vung Huyễn Mặc Quyển.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Tiếng dây rừng co rút, tiếng cành cây gãy vụn, và tiếng lách cách của cơ quan đồng loạt vang lên. Đất dưới chân đoàn cướp bất ngờ sụt lún, tạo thành những hố sâu hun hút với cọc tre nhọn hoắt chực chờ. Hàng loạt dây mây gai góc từ trên cao đổ xuống, quấn chặt lấy những tên cướp đang ngơ ngác. Tiếp theo, những mũi tên tẩm độc từ các bụi rậm hai bên bắn ra như mưa, kèm theo những tảng đá lớn được chằng buộc trên thân cây cổ thụ, giờ đây được thả lỏng, ầm ầm lăn xuống, phá tan đội hình đang hỗn loạn của quân Hắc Phong Trại.

"Á! Có mai phục!"

"Trúng độc rồi! Cứu ta với!"

Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng kêu rên đau đớn vang vọng khắp Rừng Cổ Mộc, xé toạc sự yên bình của buổi sớm. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi thảo dược, tạo nên một sự kết hợp quái dị. Hắc Phong Trại Chủ, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức nhận ra nguy hiểm. Y gầm lên một tiếng giận dữ, vung đại đao trong tay, bổ ngang một tên cướp đang trúng bẫy gần đó để mở đường. "Khốn kiếp! Là ai dám giở trò? Mau ra đây chịu chết!"

Nhưng Lâm Phong không cho y cơ hội định thần. Ngay khi tiếng gầm của Hắc Phong Trại Chủ vừa dứt, một thân ảnh vạm vỡ, áo giáp nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, tay cầm đại đao sáng loáng, đã từ trong bụi cây rậm rạp lao ra như một con mãnh hổ. Đó chính là Trần Hạo. Hắn gầm lên một tiếng hào sảng, ánh mắt rực lửa, nhắm thẳng vào tên Trại phó đang cố gắng tập hợp lại đội hình.

"Trần Hạo! Là ngươi!" Tên Trại phó, một gã cướp to con không kém Hắc Phong Trại Chủ, tu vi Luyện Khí kỳ cao cấp, kinh ngạc thốt lên. Hắn không ngờ lại gặp lại cựu huynh đệ của mình ở đây.

"Rõ! Phong ca, tên Trại phó đó cứ để ta!" Trần Hạo đáp lại Lâm Phong bằng một nụ cười dữ tợn, rồi vung đại đao chém xuống. "Hắc Lang! Ngươi đã phản bội Linh Khê Trấn! Hôm nay Trần Hạo ta sẽ thay trời hành đạo!"

Trận chiến chính thức bùng nổ. Trần Hạo và Hắc Lang lao vào nhau, tiếng đại đao và trường kiếm va chạm chan chát, linh lực cuồng bạo va đập tạo ra những luồng khí chấn động. Trần Hạo, dù tu vi có phần nhỉnh hơn Hắc Lang một chút và có lợi thế về khí thế, nhưng cũng phải dốc toàn lực để đối phó. Hắn nhớ lời Lâm Phong, phải cầm chân tên Trại phó này để Lâm Phong có thể tập trung vào mục tiêu chính.

Lâm Phong thì khác. Hắn không vội vàng lao vào giao tranh trực diện. Đôi mắt hắn nhanh chóng quét qua chiến trường đang hỗn loạn. Với Huyễn Mặc Quyển trong tay, hắn như một nhạc trưởng điều khiển một bản giao hưởng chết chóc. Hắn không chỉ ra hiệu cho Trần Hạo, mà còn sử dụng linh lực từ Huyễn Mặc Quyển để điều khiển các bẫy, kích hoạt những mũi tên còn lại, hoặc thậm chí tạo ra những ảo ảnh nhỏ để đánh lạc hướng những tên cướp đang cố gắng thoát khỏi vòng vây. Hắn liên tục di chuyển, tránh né các đòn tấn công liều lĩnh của bọn cướp, đồng thời chỉ ra những điểm yếu trong đội hình của chúng cho Trần Hạo.

Khi một toán cướp khoảng năm, sáu tên Luyện Khí kỳ trung cấp cố gắng phá vỡ vòng vây để tiếp cận Hắc Phong Trại Chủ, Lâm Phong khẽ nhếch mép. Hắn không cần phải lao vào đối đầu tay đôi với từng tên. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn khẽ lẩm bẩm, Huyễn Mặc Quyển trong tay phát ra một luồng sáng xanh tím mờ ảo. Từ quyển sách, những sợi tơ linh lực vô hình bắn ra, quấn lấy chân của những tên cướp. Chúng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã mất thăng bằng, ngã nhào vào nhau. Cùng lúc đó, những mũi tên và đá từ trên cao lại được kích hoạt, kết liễu chúng một cách nhanh chóng.

Lâm Phong không ngừng quan sát Hắc Phong Trại Chủ. Kẻ đứng đầu Hắc Phong Trại đang cố gắng thoát khỏi khu vực bẫy. Y quá mạnh, tu vi đã đạt đến Trúc Cơ kỳ sơ cấp, không những bẫy đơn thuần khó làm tổn thương được y, mà y còn có thể dễ dàng phá hủy chúng. Nhưng Lâm Phong cũng không trông chờ vào bẫy để tiêu diệt y. Mục đích của bẫy chỉ là làm suy yếu quân số, gây hỗn loạn và cô lập Hắc Phong Trại Chủ.

Đoàn cướp ban đầu hơn ba mươi tên, giờ đây đã giảm xuống chỉ còn khoảng mười lăm tên, và nhiều tên trong số đó đã bị thương nặng hoặc trúng độc. Hắc Phong Trại Chủ, với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, cuối cùng cũng phá tan được lớp bẫy cuối cùng, nhưng đội quân của y đã tan tác gần hết. Y nhìn Lâm Phong với ánh mắt hằn học.

"Ngươi... là kẻ nào? Dám đối đầu với Hắc Phong Trại ta? Ngươi sẽ phải hối hận!" Hắc Phong Trại Chủ gầm lên, tay nắm chặt đại đao, mũi đao chỉ thẳng vào Lâm Phong.

Lâm Phong mỉm cười khẩy, khuôn mặt vẫn thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. "Ồ? Hối hận ư? Ta chỉ hối hận vì đã không đến sớm hơn để dọn dẹp lũ chuột nhắt các ngươi. Hắc Phong Trại ư? Hôm nay sẽ chỉ còn là Hắc Phong Tàn Tích!"

Lời nói của Lâm Phong như đổ thêm dầu vào lửa. Hắc Phong Trại Chủ điên tiết, không thèm để ý đến những tên cướp còn lại đang cố gắng chiến đấu với Trần Hạo và các bẫy còn sót lại. Y lao thẳng về phía Lâm Phong, đại đao vung lên, mang theo sức mạnh kinh người của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ sơ cấp.

"Chết đi, tên tiểu tử láo xược!"

Lâm Phong không né tránh. Hắn biết trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Hắn hít một hơi thật sâu, Huyễn Mặc Quyển trong tay phát ra ánh sáng mạnh hơn, chuẩn bị đối đầu với cơn thịnh nộ của Hắc Phong Trại Chủ.

***

Cuộc đối đầu giữa Lâm Phong và Hắc Phong Trại Chủ diễn ra dưới ánh nắng gắt của buổi trưa, khi những tên cướp còn sót lại đã bị Trần Hạo và các bẫy liên hoàn tiêu diệt gần hết. Rừng Cổ Mộc giờ đây không còn cảnh yên bình mà tràn ngập mùi máu tanh, mùi khói thuốc súng từ các bẫy nổ, và mùi tử khí. Tiếng gầm thét của Hắc Phong Trại Chủ vang vọng khắp nơi, cùng với tiếng linh lực va chạm long trời lở đất.

Hắc Phong Trại Chủ, thân hình vạm vỡ như gấu, vung cây đại đao lên, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh nghìn cân, xé toạc không khí, tạo ra những luồng linh lực cuồng bạo. Y đã đạt đến Trúc Cơ kỳ sơ cấp, mỗi chiêu thức đều mang theo sự áp chế của cảnh giới, khiến không khí xung quanh Lâm Phong trở nên đặc quánh, nặng nề. Lâm Phong, dù chỉ ở Luyện Khí kỳ đỉnh phong, nhưng dựa vào sự linh hoạt, trí tuệ sắc bén và sự bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, hắn vẫn kiên cường chống đỡ.

Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong không ngừng hấp thụ linh khí xung quanh, biến hóa khôn lường. Khi thì nó tạo ra một lớp màn chắn linh lực mỏng manh nhưng kiên cố, hóa giải những đòn chém mãnh liệt của Hắc Phong Trại Chủ. Khi thì nó lại phóng ra những sợi tơ linh lực vô hình, quấn lấy tay chân Hắc Phong Trại Chủ, cố gắng kiềm chế y. Nhưng Hắc Phong Trại Chủ quá mạnh, y gầm lên một tiếng, linh lực bùng nổ, dễ dàng xé nát những sợi tơ đó.

"Chỉ bằng chút thủ đoạn mèo chuột này mà đòi đối đầu với ta ư? Ngươi còn non và xanh lắm, tiểu tử!" Hắc Phong Trại Chủ cười khẩy, nhưng trong lòng y không khỏi kinh ngạc. Tên tiểu tử Luyện Khí kỳ này lại có thể trụ vững trước sức mạnh Trúc Cơ kỳ của y lâu đến vậy, còn dám giở trò ma quỷ với quyển sách quái dị kia.

Lâm Phong không đáp lời, hắn vẫn giữ nụ cười nửa miệng quen thuộc, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tính toán. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với Hắc Phong Trại Chủ bằng sức mạnh thuần túy. Hắn cần phải tìm ra điểm yếu, cần phải dùng trí tuệ để khắc chế. Hắn liên tục di chuyển, lùi lại, né tránh, đồng thời quan sát kỹ lưỡng từng chiêu thức, từng động tác của Hắc Phong Trại Chủ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác, ẩn sâu bên trong cơ thể Hắc Phong Trại Chủ, nó cuộn chảy theo từng nhát chém, nhưng lại có vẻ không được kiểm soát hoàn toàn.

Đột nhiên, Lâm Phong dừng lại, không né tránh nữa. Hắn đứng yên, Huyễn Mặc Quyển mở ra trước ngực, phát ra một luồng sáng xanh tím huyền ảo. "Hắc Phong Trại Chủ, ngươi tưởng ngươi mạnh lắm sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một con rối bị sức mạnh tà ác khống chế mà thôi!"

Lời nói của Lâm Phong như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can Hắc Phong Trại Chủ. Khuôn mặt y méo mó vì tức giận. "Ngươi... ngươi nói nhảm gì! Ta là chủ nhân của sức mạnh này! Ngươi sẽ phải trả giá vì dám chọc giận ta! Đây là sức mạnh của 'Huyết Ấn', là địa ngục ta ban cho ngươi! Chịu chết đi!"

Hắc Phong Trại Chủ gầm lên một tiếng long trời lở đất, linh lực toàn thân bùng nổ. Một dấu ấn màu tím đen hình đầu lâu quỷ dị bất ngờ xuất hiện trên trán y, phát ra ánh sáng tà dị. Cùng lúc đó, Rừng Cổ Mộc xung quanh bỗng chốc biến đổi một cách kinh hoàng. Cây cối héo úa trong chớp mắt, lá cây rụng xuống, hóa thành tro bụi. Đất đai nứt toác, từ trong khe nứt bốc lên những luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo đến thấu xương. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thối rữa kinh tởm, như thể một cánh cửa địa ngục vừa được mở ra.

Ánh sáng mặt trời bị che khuất hoàn toàn bởi màn ma khí dày đặc, chỉ còn lại những ngọn đuốc xanh lè của ma khí lập lòe, cùng với ánh chớp tím đen từ Huyết Ấn trên trán Hắc Phong Trại Chủ, tạo nên một cảnh tượng rùng rợn, đáng sợ như một góc địa ngục trần gian. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột, khiến Trần Hạo đang chiến đấu với tên cướp cuối cùng cũng phải rùng mình. "Phong ca! Hắn... hắn biến thành quái vật rồi!"

Hắc Phong Trại Chủ giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Cơ bắp y phình to, da thịt chuyển sang màu xám xịt, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ, đôi mắt đỏ rực như máu, tràn ngập sát khí và sự điên loạn. Y không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một sinh vật bị ma hóa, được ban cho sức mạnh hủy diệt từ 'Huyết Ấn Cổ Thời'.

"Địa ngục ư? Vậy ta sẽ dùng 'Huyễn Mặc' để khai phá địa ngục của ngươi!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, khuôn mặt căng thẳng tột độ. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên cơ thể, linh lực trong đan điền cũng bị ma khí xung quanh áp chế. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề có chút sợ hãi. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, không phải ánh sáng xanh tím mờ ảo như trước, mà là một luồng sáng trắng bạc tinh khiết, rực rỡ đến chói mắt, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm ma khí.

Luồng sáng trắng bạc từ Huyễn Mặc Quyển bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ. Kỳ lạ thay, vòng xoáy này không hề bị ma khí áp chế, mà ngược lại, nó bắt đầu hấp thụ những luồng ma khí đen kịt xung quanh, chuyển hóa chúng thành những dòng linh lực tinh thuần. Huyễn Mặc Quyển không chỉ phòng ngự, mà còn có khả năng chuyển hóa, một năng lực mà Lâm Phong chưa từng thấy trước đây.

Hắc Phong Trại Chủ gầm lên một tiếng phẫn nộ, lao về phía Lâm Phong. Mỗi bước chân của y đều khiến mặt đất rung chuyển, tạo ra những vết nứt lớn. Y vung đại đao, giờ đây được bao phủ bởi ma khí tím đen, chém thẳng vào Lâm Phong. Nhát chém này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ma khí ăn mòn linh hồn, khiến không khí rít lên những tiếng ghê rợn.

Lâm Phong không lùi bước. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào Huyễn Mặc Quyển. Quyển sách phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, tạo ra một lá chắn linh lực hình tròn, vững chắc như thép. "Rầm!" Đại đao của Hắc Phong Trại Chủ va chạm vào lá chắn, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Ma khí tím đen và linh lực trắng bạc va đập dữ dội, tạo ra những tia lửa điện tóe ra xung quanh. Lâm Phong cảm thấy một luồng chấn động cực mạnh truyền vào cánh tay, nhưng hắn vẫn trụ vững.

Cùng lúc đó, hắn đã nhận ra một điều. Dù Hắc Phong Trại Chủ mạnh mẽ đến mức nào, thì 'Huyết Ấn' trên trán y vẫn là một vết thương hở, một điểm yếu. Sức mạnh ma hóa này không phải là của y, mà là một thứ sức mạnh bị cưỡng ép vào cơ thể, và Huyết Ấn chính là mối liên kết, cũng là gông cùm của nó. Nếu có thể cắt đứt mối liên kết đó, sức mạnh của Hắc Phong Trại Chủ sẽ suy yếu đáng kể.

Lâm Phong nhếch mép, một tia sáng tinh quái lóe lên trong mắt hắn. Hắn không thể tấn công trực diện vào Huyết Ấn, vì nó được bảo vệ bởi lớp ma khí dày đặc. Nhưng hắn có Huyễn Mặc Quyển. Hắn lùi lại một bước, đồng thời vung Huyễn Mặc Quyển lên cao. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Phá Trận! Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!"

Từ Huyễn Mặc Quyển, không phải là một luồng linh lực chói lọi, mà là một thanh kiếm linh lực vô hình, được tạo thành từ linh khí thuần khiết nhất, bắn ra như một tia chớp trắng bạc. Thanh kiếm không nhằm vào cơ thể Hắc Phong Trại Chủ, mà lại nhắm thẳng vào dấu ấn Huyết Ấn trên trán y. Tốc độ của nó nhanh đến mức Hắc Phong Trại Chủ không kịp phản ứng.

"Phập!"

Thanh kiếm linh lực xuyên thẳng vào Huyết Ấn trên trán Hắc Phong Trại Chủ. Một tiếng gầm thét đau đớn, kinh hoàng vang lên, xé toạc màn đêm ma khí. Dấu ấn Huyết Ấn bắt đầu nứt ra, những luồng ma khí tím đen từ đó phun trào ra ngoài một cách hỗn loạn, không còn được kiểm soát.

"Không! Không thể nào! Sức mạnh của ta! Ngươi... ngươi đã làm gì ta?!" Hắc Phong Trại Chủ ôm lấy đầu, gào thét trong đau đớn. Cơ thể y bắt đầu co rút, lớp da xám xịt biến mất, trả lại làn da bình thường. Sức mạnh ma hóa của y đang tan biến. Nhưng nó không tan biến một cách hòa bình, mà là một sự phản phệ kinh khủng.

Ma khí từ Huyết Ấn bùng nổ, không ngừng ăn mòn chính cơ thể Hắc Phong Trại Chủ. Y co quắp trên mặt đất, gào thét trong đau đớn tột cùng, cố gắng chống lại sự phản phệ của sức mạnh tà ác mà y đã cố gắng kiểm soát. Nhưng vô ích. Huyết Ấn đã bị Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển cắt đứt mối liên kết, giờ đây nó trở thành một lưỡi dao hai lưỡi, tự hủy diệt chính chủ nhân của nó.

Lâm Phong nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt lạnh lùng. Hắn không có lòng thương xót cho kẻ đã gieo rắc tai ương cho Linh Khê Trấn. Hắn đưa Huyễn Mặc Quyển về phía Hắc Phong Trại Chủ, một luồng linh lực trắng bạc mạnh mẽ được phóng ra, như một sợi dây xích vô hình, trói chặt Hắc Phong Trại Chủ đang quằn quại. Hắn không giết y, mà để y chịu đựng sự giày vò từ chính sức mạnh của mình, cho đến khi y gục ngã hoàn toàn, thân thể tan rã, chỉ còn lại một vũng máu đen và một tàn dư Huyết Ấn mờ nhạt.

Trận chiến kết thúc. Rừng Cổ Mộc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Ma khí dần dần tan biến, trả lại không gian trong lành. Lâm Phong thở dài một hơi, toàn thân mỏi nhừ, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt. Nhưng ánh mắt hắn vẫn rực sáng, một chiến thắng vang dội đã thuộc về hắn.

***

Rạng sáng, mặt trời bắt đầu ló dạng, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Rừng Cổ Mộc sau một đêm dài ác mộng. Không khí vẫn còn vương vấn mùi máu tanh, mùi khói và mùi đất ẩm, nhưng làn sương đêm đã tan, nhường chỗ cho sự trong lành, mát mẻ của buổi bình minh. Những cái xác của bọn cướp nằm rải rác khắp nơi, là minh chứng cho trận chiến khốc liệt vừa diễn ra.

Lâm Phong kiệt sức, hắn chống tay lên Huyễn Mặc Quyển, cố gắng đứng vững. Toàn thân hắn đau nhức, linh lực gần như cạn kiệt, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường. Hắn đã làm được. Hắn đã bảo vệ được Linh Khê Trấn. Bên cạnh hắn, Trần Hạo cũng không khá hơn là bao. Hắn dựa vào một thân cây, thở hổn hển, cây đại đao cắm sâu xuống đất. Khuôn mặt Trần Hạo đầy vết xước, áo quần rách rưới, nhưng ánh mắt hắn rực sáng niềm vui và sự tự hào.

"Chúng ta... chúng ta làm được rồi, Phong ca!" Trần Hạo khập khiễng bước đến, vỗ nhẹ vào vai Lâm Phong, giọng nói khàn đặc nhưng đầy phấn khởi.

Lâm Phong khẽ gật đầu, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện. "Ừ, chúng ta đã làm được." Hắn nhìn về phía nơi Hắc Phong Trại Chủ gục ngã, giờ đây chỉ còn lại một vũng máu khô và một số mảnh xương vụn. 'Huyết Ấn' đã tan biến hoàn toàn, trả lại sự trong sạch cho mảnh đất này. "Đi thôi, Hạo đệ. Thu dọn chiến trường, kiểm tra xem có vật phẩm nào hữu dụng không."

Hai người bắt đầu thu gom chiến lợi phẩm. Hắc Phong Trại Chủ tuy là kẻ tà ác, nhưng cũng là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tài sản của y chắc chắn không nhỏ. Lâm Phong cẩn thận dùng linh lực thu thập những gì còn sót lại của Hắc Phong Trại Chủ, bao gồm một chiếc nhẫn trữ vật và một vài công pháp tà môn mà hắn sẽ tiêu hủy sau.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn, tiếng giáp trụ va chạm lách cách lại vang lên từ phía xa. Lâm Phong và Trần Hạo lập tức cảnh giác, nhìn về phía phát ra âm thanh.

"Chưa xong đâu, Hạo đệ... có người đến." Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua cánh rừng.

Một nhóm người mặc giáp trụ chỉnh tề, tay cầm trường thương sáng loáng, xuất hiện từ phía con đường mòn. Họ là những Thủ Vệ, đến từ một trạm gác hoặc đơn vị tuần tra nào đó của triều đình hoặc một thế lực lớn hơn. Dẫn đầu là một gã Thủ Vệ cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, thiếu kiên nhẫn, đôi mắt sắc như dao cau quét qua cảnh tượng hoang tàn trước mặt.

"Dừng lại! Chuyện gì đã xảy ra ở đây?!" Gã Thủ Vệ gầm lên, trường thương chỉ thẳng vào Lâm Phong và Trần Hạo. "Ngươi... ngươi đã làm gì?" Giọng điệu của hắn đầy vẻ nghi ngờ và hống hách, như thể Lâm Phong và Trần Hạo mới là những kẻ gây rối.

Lâm Phong không nao núng. Hắn đứng thẳng người, dù mệt mỏi nhưng vẫn toát lên một khí chất trầm ổn, tự tin. Hắn nhìn thẳng vào mắt gã Thủ Vệ, không hề có chút sợ hãi hay chột dạ.

"Diệt trừ Hắc Phong Trại, bảo vệ Linh Khê Trấn." Giọng Lâm Phong vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút biểu cảm thừa thãi. Hắn giơ Huyễn Mặc Quyển lên một chút, sau đó chỉ vào những cái xác cướp nằm la liệt, và đặc biệt là tàn tích còn sót lại của Hắc Phong Trại Chủ. "Kẻ đó là Hắc Phong Trại Chủ, hung thủ đã gây ra vô số tội ác, và là một tu sĩ ma hóa, sử dụng 'Huyết Ấn Cổ Thời' để gây họa. Chúng ta đã tiêu diệt y, giải thoát Linh Khê Trấn khỏi ách thống trị."

Gã Thủ Vệ và những người lính khác kinh ngạc nhìn nhau. Ánh mắt họ quét từ những cái xác cướp, đến tàn tích ma khí, rồi dừng lại ở Lâm Phong. Một tu sĩ Luyện Khí kỳ, lại có thể tiêu diệt Hắc Phong Trại Chủ Trúc Cơ kỳ đã bị ma hóa? Điều này thật khó tin. Sự ngạo mạn ban đầu của gã Thủ Vệ dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, thận trọng, và thậm chí là một chút kính nể. Họ nhìn thấy vết tích của ma khí, một thứ sức mạnh tà ác mà ít ai dám đối mặt.

"Ngươi... ngươi nói thật sao? Hắc Phong Trại Chủ đã bị diệt?" Gã Thủ Vệ trưởng hỏi lại, giọng điệu đã dịu đi nhiều, xen lẫn sự hoài nghi và tò mò.

"Nếu không, các ngươi nghĩ rằng ai đã dọn dẹp đống rác rưởi này cho Linh Khê Trấn?" Lâm Phong khẽ nhếch mép, ánh mắt tinh quái. "Hay các ngươi định để ta đi thu tiền công từ Lý Trưởng Linh Khê Trấn trước, rồi các ngươi mới đến nhận công?"

Lời nói châm biếm của Lâm Phong khiến gã Thủ Vệ trưởng hơi đỏ mặt. Hắn biết rằng Lâm Phong đang nói đúng. Hắc Phong Trại là một mối họa lớn, mà bấy lâu nay triều đình vẫn chưa có cách giải quyết triệt để. Giờ đây, một thanh niên không tên tuổi lại làm được điều đó.

"Chúng ta sẽ báo cáo chuyện này lên cấp trên. Ngươi... tên là gì?" Gã Thủ Vệ trưởng hỏi, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi, từ sự nghi ngờ sang sự tôn trọng.

"Lâm Phong." Hắn trả lời đơn giản, rồi quay sang Trần Hạo. "Đi thôi, Hạo đệ. Việc ở đây đã xong. Chúng ta còn nhiều việc phải làm."

Trần Hạo gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn Lâm Phong. Hai người xoay người, bước đi thẳng vào sâu trong Rừng Cổ Mộc, bỏ lại nhóm Thủ Vệ đang đứng ngây người giữa chiến trường tan hoang. Bọn họ biết rằng, một huyền thoại mới, một câu chuyện về Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, vừa mới bắt đầu. Hành trình này chỉ là khởi đầu, chặng đường phía trước còn dài, nhưng với Huyễn Mặc Quyển trong tay, Lâm Phong tin rằng, hắn có thể khai phá mọi u minh, vượt qua mọi thử thách. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Và danh tiếng của "Lâm Phong" sẽ sớm lan rộng, vượt ra khỏi ranh giới của Linh Khê Trấn. Linh Khê Trấn đã an toàn, nhưng thế giới tu tiên rộng lớn bên ngoài đang chờ đợi Lâm Phong, với những bí mật của 'Huyết Ấn Cổ Thời' và 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' vẫn còn ẩn giấu, chỉ chực chờ được khai phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ