Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 391

Huyết Hà Thử Luyện: Vô Song Động Tâm

5116 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 390: Lâm Phong và Diệp Vô Song (cùng Quỷ Diện Lang Quân và Thôn Thiên Thử) tiếp tục khám phá sâu hơn vào phế tích cổ xưa theo chỉ dẫn của Huyễn Mặc Quyển.,Giới thiệu một thử thách nguy hiểm, cổ xưa liên quan đến bí mật Huyết Hà tộc, đòi hỏi cả Lâm Phong và Diệp Vô Song phải hợp tác.,Lâm Phong thể hiện sự dũng cảm, tài trí và sức mạnh phi thường để vượt qua thử thách, không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng sự am hiểu cổ pháp và khả năng đặc biệt của Huyễn Mặc Quyển.,Khiến Diệp Vô Song từ nghi ngờ, giữ khoảng cách chuyển sang ngưỡng mộ, tin tưởng và bắt đầu có những cảm xúc phức tạp, sâu sắc hơn với Lâm Phong.,Hé lộ thêm một mảnh ghép về lịch sử Huyết Hà tộc và mối liên hệ của họ với sự suy yếu linh khí hoặc Đại Địa Phân Liệt, củng cố tầm quan trọng của Bí Cảnh Huyễn Mộng.,Thiết lập giai đoạn tiếp theo cho hành trình của Lâm Phong và Diệp Vô Song trong bí cảnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, adventurous, mysterious, romantic (subtle)
Kết chương: [object Object]

Sương mù buổi sớm vẫn còn vương vấn trên những vách đá đổ nát, nhưng ánh dương đã bắt đầu rọi xuống, xuyên qua kẽ nứt của những tòa kiến trúc cổ xưa, tạo nên những dải sáng mờ ảo trên nền đất phủ đầy rêu phong. Lâm Phong cùng Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân và Thôn Thiên Thử, bước chân thận trọng tiến sâu hơn vào lòng phế tích. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong không ngừng rung động, phát ra thứ ánh sáng đen mờ ảo, dẫn dắt họ đi qua những hành lang đổ nát, uốn lượn như một mê cung bị thời gian lãng quên.

Những bức tường đá xám ngoét, cao vút một thời, giờ chỉ còn là những khối đổ nát chồng chất lên nhau, như thể một bàn tay khổng lồ đã vung xuống, xé toạc mọi thứ. Từng phiến đá được chạm khắc tinh xảo, giờ đây chỉ còn lờ mờ những hoa văn cổ quái, bị bào mòn bởi hàng ngàn năm mưa gió và bụi thời gian. Rêu xanh mọc bám dày đặc trên mọi ngóc ngách, cùng với những dây leo khô héo quấn quýt, tạo nên một bức tranh hoang tàn đến nao lòng. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát nghe như tiếng thở dài của một sinh mệnh đã hóa thành cát bụi, mang theo những lời thì thầm của quá khứ. Đôi khi, một tiếng đá lở nhẹ vang lên từ phía xa, hoặc tiếng côn trùng rỉ rả không ngớt, khiến không gian vốn đã tĩnh mịch lại càng thêm phần âm u, rờn rợn. Mùi bụi bặm cũ kỹ, mùi đất ẩm mục, mùi rêu phong nồng nặc và cả mùi kim loại gỉ sét từ những món vũ khí, pháp khí bị bỏ quên, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ khí vị đặc trưng của sự mục ruỗng và lãng quên.

“Nơi này... có vẻ không bình thường.” Quỷ Diện Lang Quân thì thầm, giọng hắn khẽ run lên, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ quỷ cười không ngừng đảo quanh, cảnh giác cao độ. Hắn nhích lại gần Lâm Phong hơn một chút, một hành động hiếm thấy ở người vốn kiêu ngạo như hắn. “Cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm chúng ta, một loại khí tức âm lãnh và hung tàn. Linh khí ở đây cũng hỗn loạn đến đáng sợ, không có chút quy luật nào, như thể bị một lực lượng nào đó xé nát.”

Diệp Vô Song không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đồng tình. Nàng siết chặt thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt tím huyền bí quét qua từng góc khuất. Vẻ đẹp bí ẩn của nàng, thường ngày toát lên sự cao ngạo và lạnh lùng, giờ đây lại mang một chút căng thẳng khó nhận thấy. Nàng cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tức kỳ dị đang vây quanh. “Linh khí ở đây rất hỗn loạn, và có cả những tàn dư của Huyết khí nồng nặc. Cẩn thận, Lâm Phong. Mùi máu tanh này... đã khô cạn qua hàng vạn năm, nhưng vẫn còn vương vấn, như một lời nguyền.” Nàng nhìn Lâm Phong, lời nói không còn là sự thăm dò, mà là một lời cảnh báo chân thành.

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt đen láy của hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Hắn không hề tỏ ra lo lắng, bởi Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể đang đưa ra những tín hiệu rõ ràng. Nó không chỉ dẫn đường, mà còn như một tấm khiên vô hình, thanh lọc những tạp khí xung quanh, khiến Lâm Phong cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ. “Không sao.” Lâm Phong đáp, giọng điệu trầm ổn, mang theo một sự trấn an khó tả. Hắn liếc nhìn Diệp Vô Song, bắt gặp ánh mắt cảnh giác của nàng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một tia tò mò về sự bình tĩnh của hắn. “Huyễn Mặc Quyển đang dẫn chúng ta đến một nơi quan trọng. Những phế tích này, những tàn dư Huyết khí này, có lẽ đều là một phần của bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”

Thôn Thiên Thử, con vật nhỏ xíu lông trắng muốt, kêu chiêm chiếp, nhảy nhót trên vai Lâm Phong. Đôi mắt to tròn của nó không ngừng đảo qua lại, thỉnh thoảng lại khịt mũi đánh hơi một cách cảnh giác, nhưng rồi lại cuộn tròn vào cổ áo Lâm Phong, dường như cũng cảm nhận được sự bảo vệ từ chủ nhân. Sự hiện diện của nó, vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu, phần nào xua đi không khí căng thẳng bao trùm.

Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng khe khẽ trong sự tĩnh mịch. Dưới chân là những mảnh đá vụn, những phiến gạch vỡ nát, và cả những đoạn xương cốt đã hóa đá của những sinh vật không rõ nguồn gốc. Những tòa nhà sập xệ hai bên đường, từng là nơi ở của một nền văn minh rực rỡ, giờ chỉ còn là những cái bóng ma quái, đứng trơ trọi giữa hoang tàn. Linh khí ở đây, như Diệp Vô Song đã nói, thực sự hỗn loạn, nhưng nó lại mang một vẻ cổ xưa, nguyên thủy, khác hẳn với linh khí trong những bí cảnh nhân tạo. Điều này càng khẳng định suy đoán của Lâm Phong: nơi đây chứa đựng một bí mật đã ngủ yên từ rất lâu.

Lâm Phong vận dụng Thần Thức quét qua, cảm nhận được từng làn khí tức yếu ớt còn sót lại. Hắn không chỉ tìm kiếm, mà còn đang học hỏi. Mỗi phiến đá, mỗi dấu vết, đều là một mảnh ghép của lịch sử. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn không ngừng xoay chuyển, như một chiếc la bàn ma thuật, chỉ thẳng về phía trước. Chàng biết rằng, con đường phía trước không chỉ là nguy hiểm, mà còn là cơ duyên. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Hắn tin vào bản năng của mình, tin vào sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển.

Diệp Vô Song quan sát Lâm Phong, trong lòng nàng dấy lên một cảm giác phức tạp. Bình thường, khi đối mặt với những nơi hiểm địa như thế này, nàng luôn là người tiên phong, là người đưa ra quyết định. Nhưng với Lâm Phong, nàng lại có một sự tin tưởng vô điều kiện. Sự bình tĩnh của hắn, ánh mắt kiên định của hắn, và đặc biệt là thứ khí tức thần bí mà nàng cảm nhận được từ Huyễn Mặc Quyển, đều khiến nàng cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ. Tuy nhiên, sự cảnh giác vốn có của nàng vẫn không hề giảm bớt. Nàng biết, trong thế giới tu tiên này, bất cứ sự lơ là nào cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Nàng là một cường giả, đã trải qua vô số sinh tử, và nàng hiểu rõ quy luật khắc nghiệt đó.

Quỷ Diện Lang Quân thì không được bình tĩnh như Lâm Phong và Diệp Vô Song. Hắn liên tục xoa xoa hai bàn tay, ánh mắt toát lên vẻ sợ hãi và tò mò đan xen. “Phải chăng đây là nơi cất giấu bảo vật của Huyết Hà tộc? Hay là một loại cấm địa nào đó? Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Càng đi sâu, ta càng cảm thấy rờn rợn. Cứ như có hàng ngàn oan hồn đang lảng vảng quanh đây, sẵn sàng nuốt chửng linh hồn của kẻ xâm phạm.” Hắn lẩm bẩm, nhưng giọng điệu lại có phần phấn khích. Hắn vốn là kẻ ham tiền, ham bảo vật, nhưng cũng không kém phần sợ chết. Sự mâu thuẫn trong hắn khiến hắn vừa muốn quay đầu, lại vừa không thể cưỡng lại sự cám dỗ của những bí mật cổ xưa.

Lâm Phong khẽ cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một chút bí ẩn. “Ngươi sợ hãi như vậy, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên. Chắc chắn là đang nghĩ đến những bảo vật kinh thiên động địa rồi phải không, Quỷ Diện Lang Quân?” Hắn trêu chọc, nhưng không khí vẫn không vì thế mà giảm bớt căng thẳng. Lâm Phong biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thánh Địa Huyết Hà tộc chắc chắn không chỉ có những mảnh vụn lịch sử, mà còn ẩn chứa những thử thách khốc liệt hơn nhiều. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn cần những mảnh ghép này để hiểu rõ hơn về Lâm Gia Diệt Môn, về Đại Địa Phân Liệt, và về chính bản thân mình.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng phế tích. Những công trình kiến trúc dần trở nên đồ sộ hơn, dù vẫn mang vẻ đổ nát, nhưng lại toát lên một khí thế uy nghiêm, hùng vĩ. Những bức tường cao vút, được xây dựng từ những tảng đá khổng lồ, giờ đây vẫn đứng vững, như những chứng nhân câm lặng của một thời đại đã qua. Cuối cùng, sau một hành trình dài và đầy căng thẳng, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong bỗng phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một mũi tên chỉ thẳng vào một ngóc ngách tối tăm nhất của phế tích.

“Đến rồi.” Lâm Phong khẽ nói, giọng nói trầm khàn, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang ẩn giấu phía sau bức tường đá đổ nát kia, một luồng năng lượng vừa cổ xưa, vừa hùng vĩ, nhưng cũng mang theo một sự hung tàn, chết chóc. Bên cạnh hắn, Diệp Vô Song cũng đã siết chặt kiếm, ánh mắt nàng ánh lên vẻ đề phòng tột độ. Quỷ Diện Lang Quân thì nín thở, không dám phát ra một tiếng động nào. Thôn Thiên Thử rụt đầu vào cổ áo Lâm Phong, toàn thân run rẩy nhẹ. Một thử thách thực sự, đang chờ đợi họ.

***

Theo sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong dùng một chưởng đẩy tung những tảng đá đổ nát, lộ ra một khe hở sâu hun hút. Bên trong là một đường hầm tối tăm, lạnh lẽo, toát ra một mùi tử khí nồng nặc, xen lẫn với mùi lưu huỳnh và một chút hương vị tanh tưởi của máu đã khô. Không khí đặc quánh, nặng nề đến mức dường như có thể cảm nhận được bằng xúc giác. Họ bước vào, và ngay lập tức, nhiệt độ giảm xuống đột ngột, một luồng khí lạnh thấu xương bao trùm lấy tất cả.

Đường hầm dẫn họ đi sâu xuống lòng đất, qua những lớp đất đá và rễ cây hóa thạch, cuối cùng mở ra một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Đó là một hang động khổng lồ, được cắt gọt một cách nhân tạo, với những vách đá sắc lẹm và trần hang cao vút, khuất lấp trong bóng tối. Ngay trung tâm hang động, một kiến trúc đồ sộ hiện ra trước mắt họ – một Huyết Hà Tế Đàn cổ xưa.

Tế đàn được xây dựng từ những khối đá đen tuyền, bóng loáng như được mài dũa qua hàng vạn năm, nhưng lại mang một vẻ cổ kính, u ám đến rợn người. Bề mặt của mỗi khối đá đều được khắc đầy những phù văn cổ quái, chúng xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những hoa văn phức tạp mà chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy choáng váng. Những phù văn này không phát sáng, nhưng lại như ẩn chứa một sức mạnh vô hình, khiến không gian xung quanh trở nên méo mó, hỗn loạn. Trung tâm tế đàn là một hồ nước cạn, nhưng không phải là nước trong veo, mà là một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm như máu đã khô đặc lại, sền sệt và bốc lên một thứ mùi tanh nồng khó tả. Nhìn kỹ hơn, thứ chất lỏng đó dường như đang âm ỉ sủi bọt, như thể có một sinh vật nào đó đang hô hấp dưới đáy hồ.

Ngay phía trên hồ máu khô, một Huyết Linh lơ lửng giữa không trung. Hình dáng của nó mơ hồ, không rõ ràng, chỉ là một khối khí tức đỏ sẫm, như một bóng ma được kết tinh từ vô số linh hồn oan khuất. Nó không có mắt, không có miệng, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức hung ác, khát máu đến tận cùng. Một âm thanh gào thét không thành tiếng, như tiếng xé rách không gian, vang vọng khắp hang động, khiến tâm trí người nghe chao đảo, đầu óc quay cuồng.

“Đây là... Huyết Hà Tế Đàn!” Diệp Vô Song thốt lên, giọng nàng căng thẳng đến tột độ. Nàng lập tức cảm nhận được một lực hút vô hình đang kéo linh khí từ đan điền của mình ra ngoài, khiến nàng phải vận công chống cự. Vẻ đẹp lạnh lùng của nàng giờ đây nhuốm vẻ kinh ngạc và lo lắng. “Nó đang hút linh khí của ta! Trận pháp này... nó không chỉ hút linh khí mà còn hút cả sinh lực! Cẩn thận, Lâm Phong, đây là một trận pháp cổ xưa của Huyết Hà tộc, chuyên dùng để tế luyện... sinh mệnh!” Nàng giơ kiếm lên, một lớp linh lực mỏng manh bao bọc lấy cơ thể, nhưng vẫn cảm thấy toàn thân bị kéo căng, linh khí trong kinh mạch như muốn vỡ tung.

Quỷ Diện Lang Quân thì đã gần như hoảng loạn. Hắn lùi lại mấy bước, mặt nạ quỷ cười giờ đây lại toát lên vẻ kinh hoàng đến ghê rợn. “Chết tiệt! Chết tiệt! Đây không phải là nơi chúng ta nên đến! Nó mạnh quá! Ta... ta cảm thấy mình đang bị rút cạn! Cả linh hồn cũng đang bị kéo ra ngoài!” Hắn ôm đầu, cơ thể gầy gò run rẩy, những sợi tơ máu vô hình đã bắt đầu quấn quanh hắn, cố gắng trói buộc. Sắc mặt hắn xanh mét, hơi thở trở nên dồn dập.

Thôn Thiên Thử, con vật trung thành nhưng cũng rất nhạy cảm với nguy hiểm, đã kêu chiêm chiếp thảm thiết, nó bám chặt vào vai Lâm Phong, toàn thân co rúm lại. Nó cảm nhận được sự đe dọa mạnh mẽ hơn bất cứ ai, bởi vì sinh mệnh nhỏ bé của nó dễ bị ảnh hưởng bởi trận pháp hút sinh lực này hơn.

Lâm Phong đứng thẳng, không hề lùi bước. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua Huyết Linh, rồi dừng lại ở những phù văn cổ quái trên tế đàn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn không ngừng rung động dữ dội, không còn là sự dẫn dắt nhẹ nhàng, mà là một sự khao khát mạnh mẽ, như thể nó đang muốn nuốt chửng toàn bộ năng lượng của tế đàn này. Hắn cảm nhận được sức mạnh của trận pháp, sự tàn độc của nó, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một tia liên kết kỳ lạ giữa Huyễn Mặc Quyển và những phù văn cổ xưa kia.

Huyết Linh, như bị kích thích bởi sự hiện diện của họ, đột ngột gầm lên một tiếng không thành tiếng, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong hang động. Nó lao thẳng về phía Diệp Vô Song, tốc độ nhanh như chớp. Diệp Vô Song đã kịp thời rút kiếm, tạo ra một màn chắn linh lực mỏng manh, nhưng Huyết Linh quá mạnh, xuyên thủng màn chắn, đẩy nàng lùi lại mấy bước, cơ thể nàng chấn động, linh khí vừa bị rút cạn lại càng thêm hao tổn.

“Bảo vệ bản thân!” Lâm Phong hét lớn, giọng nói trầm hùng, uy nghiêm. Hắn biết, trong tình huống này, không thể chần chừ. Hắn phải hành động ngay lập tức, không chỉ để bảo vệ bản thân và đồng đội, mà còn để khám phá bí mật mà Huyễn Mặc Quyển đang khao khát. Những sợi tơ máu vô hình từ Huyết Hà Tế Đàn không ngừng vươn ra, cố gắng trói buộc và rút cạn sinh lực của tất cả. Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên cơ thể, nhưng ý chí của hắn kiên định như bàn thạch. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hắn sẽ không để bất cứ thứ gì ngăn cản hắn tìm kiếm sự thật.

***

Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, Lâm Phong không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một trận chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, một sự thử thách về kiến thức và bản lĩnh. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy bỗng trở nên sâu thẳm như vũ trụ bao la, ẩn chứa vô số bí ẩn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn đã đạt đến đỉnh điểm của sự rung động, như một sinh mệnh đang khao khát được giải phóng.

“Vô Song, tập trung vào Huyết Linh! Trận pháp cứ để ta!” Lâm Phong hét lớn, giọng nói của hắn vang vọng khắp hang động, át đi tiếng gào thét của Huyết Linh và tiếng kêu kinh hãi của Quỷ Diện Lang Quân. Không đợi Diệp Vô Song trả lời, hắn đã lao lên phía trước, tốc độ nhanh như một tia chớp đen. Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay hắn, ánh kiếm sắc bén xé tan bóng tối, tỏa ra một luồng khí tức bá đạo. Chàng vung kiếm, một đường kiếm khí rực rỡ mang theo sức mạnh phá hủy của Huyền Kiếm, cắt đứt những sợi tơ máu vô hình đang vây hãm Quỷ Diện Lang Quân và Diệp Vô Song. Tiếng "xoẹt xoẹt" vang lên, những sợi tơ máu bị cắt đứt lập tức tan biến vào hư không, nhưng chúng lại nhanh chóng được tế đàn tái tạo.

Ngay sau đó, Lâm Phong không chần chừ, hai tay hắn kết ấn, động tác nhanh đến khó tin, như những ảo ảnh chồng lên nhau. Hắn không chỉ vận dụng linh lực, mà còn triệu hồi sức mạnh từ Huyễn Mặc Quyển. Những phù văn cổ xưa, huyền ảo, mang một màu đen mờ ảo, bắt đầu hiện ra quanh cơ thể hắn, chúng xoay tròn, hội tụ, rồi bắn thẳng vào trung tâm Huyết Hà Tế Đàn. Đây là những phù văn mà Lâm Phong đã lĩnh ngộ được từ Huyễn Mặc Quyển, mang trong mình sức mạnh cổ xưa và khả năng đối kháng với mọi loại trận pháp.

Huyễn Mặc Quyển, như một sinh vật sống, tỏa ra một ánh sáng đen mờ ảo, bắt đầu nuốt chửng năng lượng từ Huyết Hà Tế Đàn. Từng chút một, những phù văn khắc trên tế đàn bắt đầu mờ đi, ánh sáng đỏ sẫm từ hồ máu khô cũng dần yếu ớt. Áp lực hút linh khí và sinh lực lên cả bọn cũng giảm đi rõ rệt.

Diệp Vô Song chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng nàng dậy sóng. Nàng vốn là một cường giả, đã gặp qua vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có thể đối kháng trực diện với một trận pháp cổ xưa mạnh mẽ như Huyết Hà Tế Đàn một cách dễ dàng đến vậy. Những phù văn mà Lâm Phong triệu hồi, nàng chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch cổ nào của Linh Giới. Chúng mang một vẻ bí ẩn, hùng vĩ, và đầy sức mạnh.

“Hắn... hắn thật sự có thể đối kháng với cả Huyết Hà Tế Đàn?” Diệp Vô Song lẩm bẩm trong lòng, đôi mắt tím huyền bí của nàng không còn sự lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Rồi từ kinh ngạc, chuyển sang một tia ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ Lâm Phong chỉ là một kẻ thông minh, xảo quyệt, nhưng giờ đây, nàng thấy ở hắn không chỉ có trí tuệ, mà còn có một sức mạnh tiềm ẩn kinh người, một sự am hiểu về cổ pháp vượt xa tưởng tượng. “Hơn nữa, những phù văn đó... chưa từng thấy bao giờ! Chúng là gì? Và Huyễn Mặc Quyển... rốt cuộc nó có bí mật gì?”

Quỷ Diện Lang Quân thì há hốc mồm, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ gần như lồi ra. “Đây là cái quái gì? Hắn đang hấp thụ năng lượng của tế đàn sao?! Một trận pháp cổ xưa như vậy, lại bị hắn... nuốt chửng?!” Hắn không thể tin vào mắt mình. Toàn thân hắn vừa rồi còn run rẩy vì sợ hãi, giờ đây lại cứng đờ vì sốc.

Được Lâm Phong trấn an và giải thoát khỏi áp lực của trận pháp, Diệp Vô Song lập tức lấy lại tinh thần. Nàng là ai chứ? Nàng là Diệp Vô Song, nữ cường giả kiêu ngạo của Linh Giới! Nàng không thể để mình yếu đuối như vậy. Nàng nhìn thấy Lâm Phong đang dốc toàn lực để đối phó với tế đàn, nàng không thể trở thành gánh nặng. Ánh mắt nàng trở nên kiên định, sát khí bùng lên. “Huyết Linh, ngươi dám ngáng đường ta?!”

Nàng vận dụng toàn bộ linh lực còn lại, thanh trường kiếm trong tay nàng phát ra một luồng sáng lạnh lẽo, mạnh mẽ. Diệp Vô Song tung ra một chiêu kiếm cực kỳ tinh xảo, kiếm khí hóa thành hàng vạn tia sáng bạc, xuyên thủng không gian, lao thẳng về phía Huyết Linh. Huyết Linh gào thét, cố gắng chống cự, nhưng sau khi tế đàn bị Lâm Phong suy yếu, sức mạnh của nó cũng giảm đi đáng kể. Kiếm khí của Diệp Vô Song quá mạnh mẽ, quá sắc bén, cuối cùng xuyên thủng trung tâm của Huyết Linh.

Một tiếng “A...!” thảm thiết không thành tiếng vang lên, Huyết Linh vặn vẹo trong không trung, rồi tan biến thành vô số đốm sáng đỏ li ti, hòa vào không khí, cuối cùng biến mất hoàn toàn. Cùng lúc đó, ánh sáng đen từ Huyễn Mặc Quyển đã bao trùm toàn bộ Huyết Hà Tế Đàn. Các phù văn trên bề mặt đá đen không còn mờ đi nữa, mà thay vào đó là những đường nét ánh sáng đen bắt đầu hiện rõ, như thể Huyễn Mặc Quyển đang sao chép hoặc ghi nhớ chúng. Hồ máu khô cũng dần cạn kiệt, trở thành một vũng bùn đen kịt, không còn chút khí tức hung tàn nào.

Trận pháp Huyết Hà Tế Đàn đã bị Lâm Phong hóa giải.

Lâm Phong thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, đứng giữa tế đàn đổ nát, hơi thở của hắn vẫn đều đặn, không có vẻ gì là đã trải qua một trận chiến căng thẳng. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn dần trở lại trạng thái tĩnh lặng, nhưng Lâm Phong cảm nhận được, nó đã hấp thụ được một lượng lớn năng lượng và thông tin từ tế đàn này.

Diệp Vô Song bước đến gần, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Lâm Phong. Sự ngưỡng mộ trong nàng không thể che giấu. Nàng đã từng nghĩ mình là một cường giả hàng đầu ở Linh Giới, nhưng khi đứng trước Lâm Phong, nàng lại cảm thấy mình vẫn còn quá nhỏ bé. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn bí ẩn đến lạ thường. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng trí tuệ, dùng sự am hiểu về cổ pháp mà không ai có thể sánh bằng.

“Lâm Phong, ngươi... rốt cuộc là ai?” Diệp Vô Song khẽ hỏi, giọng nói nàng trầm thấp, mang theo một chút run rẩy mà chính nàng cũng không nhận ra. Đây không phải là câu hỏi thăm dò nữa, mà là một sự tò mò chân thành, một mong muốn được hiểu rõ hơn về con người bí ẩn trước mặt.

Lâm Phong quay lại nhìn nàng, nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện, nhưng lần này, nó không còn vẻ trêu chọc, mà mang theo một chút thâm sâu, một chút bí ẩn. “Ta là Lâm Phong. Một kẻ phàm nhân nghịch thiên, Vô Song. Ta là người đang tìm kiếm sự thật về quá khứ của mình, về Lâm Gia Diệt Môn, và về Đại Địa Phân Liệt.” Hắn đáp, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một ý chí kiên định đến khó tin. “Và nàng, Vô Song, có lẽ cũng đang tìm kiếm điều gì đó, phải không? Những bí mật này, có lẽ là một phần của con đường mà cả chúng ta đang đi.”

Hắn giơ tay, chạm nhẹ vào một phiến đá trên tế đàn. Các phù văn đen mờ ảo lại hiện lên, nhưng lần này, chúng không còn hung tàn, mà như đang kể lại một câu chuyện. Một luồng thông tin khổng lồ đột nhiên tràn vào tâm trí Lâm Phong, như một dòng thác lũ của ký ức cổ xưa. Đó là những ghi chép về sự sụp đổ của Huyết Hà tộc, không phải do chiến tranh hay thiên tai, mà là do một “thiên đạo vết nứt”, một lỗ hổng trong Thiên Đạo đã khiến linh khí suy yếu, và dần dần hút cạn sinh mệnh của họ, biến họ thành những Huyết Linh oan khuất. Những ghi chép này cũng ám chỉ đến một “Thế Lực Thao Túng” đứng sau “thiên đạo vết nứt”, một thế lực cổ xưa đang thao túng vận mệnh của các giới.

Lâm Phong nhíu mày. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Hắn đã từng nghe nói về Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể bị “vết nứt”, hay bị “thao túng”. Điều này liên kết trực tiếp với sự suy yếu linh khí ở Linh Giới, và có lẽ cả Lâm Gia Diệt Môn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn lại rung động, như khẳng định những gì hắn vừa cảm nhận được.

Quỷ Diện Lang Quân, sau khi hoàn hồn, cũng tò mò nhìn vào tế đàn. “Không thể tin được! Vậy ra Huyết Hà tộc không phải tự diệt, mà là bị một thế lực nào đó hãm hại? ‘Thiên đạo vết nứt’ là gì? Và ai là kẻ đứng sau nó?” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tham lam và sợ hãi. Đây là một thông tin kinh thiên động địa, có thể thay đổi cục diện của toàn bộ Linh Giới.

Diệp Vô Song cũng nhìn vào tế đàn, rồi ánh mắt nàng lại lướt qua Lâm Phong. Nàng không thể cảm nhận được thông tin chi tiết như Lâm Phong, nhưng nàng cảm nhận được một luồng khí tức u ám, bi thương từ tế đàn, và một sự thật kinh hoàng đang ẩn giấu. Nàng nhớ lại những lời đồn đại về sự suy yếu của Linh Giới, những vùng đất linh khí cạn kiệt không rõ nguyên nhân. Phải chăng tất cả đều có liên quan đến “thiên đạo vết nứt” này?

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ vừa nhận được. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Lâm Gia Diệt Môn, Đại Địa Phân Liệt, Huyết Hà tộc, Thiên Đạo Vết Nứt... tất cả đều đang liên kết với nhau, tạo thành một bức tranh khổng lồ, phức tạp, mà hắn chỉ vừa mới nhìn thấy một mảnh nhỏ. Nhưng hắn biết, hắn không cô đơn. Bên cạnh hắn, Diệp Vô Song đang nhìn hắn với một ánh mắt khác hẳn, một ánh mắt không còn sự cảnh giác, mà thay vào đó là sự tin tưởng, sự ngưỡng mộ, và cả một chút tình cảm khó gọi tên. Một sự đồng điệu không lời đã được thiết lập giữa hai người, sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào.

“Chúng ta đi thôi.” Lâm Phong mở mắt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Diệp Vô Song, khẽ gật đầu. “Thánh Địa của Huyết Hà tộc... có lẽ không phải là một nơi chôn giấu bảo vật, mà là một kho tàng của tri thức và sự thật. Và chúng ta, sẽ là những người vén màn bí mật đó.”

Diệp Vô Song không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, theo sát Lâm Phong. Nàng không còn nghi ngờ hay giữ khoảng cách nữa. Trong lòng nàng, Lâm Phong không chỉ là một đồng minh, mà là một người dẫn đường, một người có thể cùng nàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong nàng, một sự pha trộn giữa ngưỡng mộ, tin tưởng, và một thứ gì đó ấm áp, ngọt ngào đang dần nảy nở.

Quỷ Diện Lang Quân nhìn hai người, rồi lại nhìn Huyết Hà Tế Đàn đã trở nên vô hại, hắn khẽ nuốt nước bọt. “Thật là một chuyến đi đáng giá! Thông tin này... còn quý hơn cả bảo vật. Dù sao thì, cứ đi theo Lâm công tử là có thịt ăn!” Hắn lẩm bẩm, rồi nhanh chóng đuổi theo. Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp vui vẻ, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đã qua đi, và một cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi.

Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong lại khẽ rung động, dẫn lối hắn tiến sâu hơn vào hang động, nơi có lẽ còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn nữa. Cuộc hành trình vén màn quá khứ, giải mã vận mệnh, và đối mặt với thế lực thao túng Thiên Đạo, chỉ mới bắt đầu. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Lâm Phong tin rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và cả của Linh Giới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ