Sau cơn chấn động kinh hồn tại Huyết Hà Tế Đàn, không gian trong Bí Cảnh Huyễn Mộng dường như cũng trở nên trầm mặc hơn, như thể đang tiêu hóa những sự thật động trời vừa được hé lộ. Sương mù vẫn bao phủ dày đặc, nhưng không còn mang vẻ huyền ảo, mê hoặc như trước, mà ánh lên một nét bi thương, cổ kính, nhuốm màu của những bí ẩn ngàn năm. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây xù xì rêu phong, lá cây màu tím than điểm xuyết những đốm phát sáng yếu ớt, giờ đây đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng, dõi theo bước chân của Lâm Phong và những người đồng hành.
Linh khí trong khu vực này vẫn dồi dào đến kinh ngạc, tựa như một dòng sông cuồn cuộn chảy qua từng thớ đất, từng phiến đá, nhưng giờ đây, Lâm Phong có thể cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế. Đó không còn là linh khí thuần túy, nguyên bản, mà pha lẫn một chút gì đó đã bị vẩn đục, bị “hút cạn” như lời ghi chép trên tế đàn đã nhắc đến. Cái cảm giác không thực, mơ hồ của bí cảnh vẫn còn đó, nhưng không còn khiến người ta lạc lối, mà như đang dẫn dắt, chỉ lối cho một mục đích rõ ràng hơn. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh rì rào như tiếng thì thầm của quá khứ, đôi khi lại là tiếng gầm rú vọng lại từ những sinh vật ẩn mình sâu trong sương khói, nhắc nhở về những hiểm nguy vẫn còn tiềm tàng. Một mùi hương hoa cỏ lạ, pha lẫn mùi đất ẩm và kim loại cũ kỹ, phảng phất trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Lâm Phong bước đi vững vàng, dáng người cao ráo, cân đối, trường bào màu xanh sẫm khẽ phất phơ theo mỗi nhịp chân. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, giờ đây đang nhìn về phía trước, nhưng tâm trí lại trôi nổi giữa vô vàn suy nghĩ. Hắn vẫn đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin khổng lồ vừa thu thập được. “Thiên Đạo Vết Nứt”, “Thế Lực Thao Túng”… những từ ngữ đó cứ vang vọng trong đầu hắn, nặng trĩu như những tảng đá đè nặng lên trái tim. Hắn đã từng nghĩ mình chỉ cần tu luyện, mạnh mẽ hơn để báo thù cho Lâm Gia, để bảo vệ những người hắn yêu thương. Nhưng giờ đây, bức tranh đã mở rộng ra một tầm vóc khác, một âm mưu lớn hơn, liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Linh Giới, và có lẽ là cả các giới cao hơn nữa.
“Những gì chúng ta tìm thấy ở đây chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn… Để đối mặt với ‘kẻ điều khiển vận mệnh’, chúng ta cần nhiều hơn nữa,” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút nặng nề. Hắn biết, con đường phía trước còn xa, đầy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn vẫn khẽ rung động, như một lời nhắc nhở, một sự khẳng định rằng hắn đang đi đúng hướng, hoặc có lẽ, nó chính là chìa khóa để vén màn tất cả.
Diệp Vô Song bước ngay sau Lâm Phong, nàng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ, nhưng ánh mắt tím huyền bí của nàng lại không ngừng lướt qua bóng lưng kiên nghị của hắn. Vẻ đẹp ma mị, khí chất vương giả của nàng dường như cũng bị che mờ bởi những suy tư chất chứa trong lòng. Mái tóc dài màu bạc buông xõa tự nhiên, khẽ lay động theo làn gió, càng tăng thêm vẻ lãng mạn nhưng cũng đầy quyền lực. Nàng nhớ lại cảm giác khi đứng bên cạnh Lâm Phong, khi hắn hóa giải Huyết Hà Tế Đàn, khi hắn dũng cảm đối mặt với hiểm nguy và hé lộ những sự thật kinh hoàng. Sự lạnh lùng vốn có của nàng đang dần tan chảy, thay vào đó là một dòng chảy ấm áp, phức tạp đang cuộn trào.
“Ngươi… luôn có những điều bất ngờ.” Diệp Vô Song khẽ nói, giọng trầm thấp, mang theo một chút cảm thán, một chút ngưỡng mộ không thể che giấu. Nàng chưa bao giờ gặp một nam nhân nào như Lâm Phong. Hắn không chỉ mạnh mẽ, tài trí, mà còn có một sự thấu hiểu sâu sắc về cổ pháp, về thế giới mà ngay cả nàng, một nhân vật có xuất thân không hề tầm thường, cũng chưa từng chạm tới. Cái “bất ngờ” mà nàng nói, không chỉ là những gì hắn thể hiện ra bên ngoài, mà còn là cách hắn khiến nàng, một Diệp Vô Song băng giá, phải rung động. Nàng biết, tình cảm này còn rất mới mẻ, nhưng nó đã bắt đầu bén rễ, sâu sắc hơn bất kỳ mối quan hệ nào nàng từng có. Nàng không còn nghi ngờ hay giữ khoảng cách nữa, mà thay vào đó là sự tin tưởng, một niềm tin tuyệt đối vào Lâm Phong.
Quỷ Diện Lang Quân, mặc bộ đồ đen bó sát, chiếc mặt nạ hình quỷ cười vẫn che khuất khuôn mặt, nhưng ánh mắt hắn qua hai lỗ mắt lại lộ rõ vẻ tham lam và hưng phấn. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, thoăn thoắt như một bóng ma, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn lại Huyết Hà Tế Đàn đã biến mất trong sương mù. “Lâm công tử, tiểu tử ta có chút tin tức quan trọng, liên quan đến một tranh chấp nhỏ có thể làm lớn chuyện.” Hắn nói, giọng điệu hóm hỉnh thường ngày đã trở lại, nhưng vẫn mang theo một chút thận trọng. Đối với hắn, những thông tin vừa rồi còn đáng giá hơn cả bảo vật thông thường. Hắn tin rằng, đi theo Lâm Phong, hắn không chỉ có thể kiếm được lợi lộc, mà còn có thể tham gia vào những cuộc phiêu lưu động trời, những sự kiện có thể thay đổi cục diện Linh Giới.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, đang vui vẻ nhảy nhót trên vai Lâm Phong. Nó kêu chiêm chiếp đáng yêu, dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đã qua đi, và một cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi. Nó thỉnh thoảng lại chui vào ống tay áo của Lâm Phong, rồi lại thò đầu ra, như muốn nhắc nhở chủ nhân rằng đã đến lúc tìm kiếm linh dược hoặc thức ăn ngon.
Nhóm Lâm Phong tiếp tục di chuyển, băng qua những khu rừng cổ tích, những con đường mòn phủ đầy rêu phong, rồi xuyên qua một lớp kết giới tự nhiên mỏng manh. Khi bước ra khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng, ánh sáng mặt trời chói chang lập tức ập đến, xua tan đi sự mờ ảo, huyền bí của nơi vừa rời đi. Họ xuất hiện ở rìa một vùng núi non trùng điệp, nơi linh khí tuy không bằng trong bí cảnh, nhưng vẫn đủ để duy trì sự sống cho vô số linh thảo và linh thú cấp thấp. Cảnh vật chuyển đổi đột ngột, từ vẻ hoang tàn, cổ kính của phế tích sang sự sống động, tươi mới của thiên nhiên bên ngoài, mang lại một cảm giác nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Lâm Phong biết, hành trình của hắn ở Linh Giới mới chỉ bắt đầu, và những bí mật hắn vừa khám phá, sẽ là kim chỉ nam cho những bước đi tiếp theo. “Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên,” hắn thầm nghĩ. Con đường tu tiên của hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là tình cảm, và là việc đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất.
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng ươm đổ xuống Thị Trấn Thương Nhân, một thị trấn nhỏ nằm ở giao lộ của nhiều con đường giao thương quan trọng ở Linh Giới. Nơi đây không có những tông môn lớn tọa lạc, nhưng lại là điểm dừng chân của vô số tu sĩ cấp thấp và thương nhân, nơi họ trao đổi linh thạch, linh dược, pháp bảo và cả những tin tức nóng hổi. Quán Trà Vọng Nguyệt, một kiến trúc gỗ hai tầng đơn giản nhưng ấm cúng, nằm ngay giữa con phố chính, luôn tấp nập khách ra vào. Tầng dưới là khu phục vụ chung, bàn ghế gỗ mộc mạc được kê gọn gàng, cửa sổ lớn nhìn ra phố, nơi những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa đang nối đuôi nhau di chuyển. Tầng trên có vài phòng riêng tư hơn, thích hợp cho những cuộc trò chuyện kín đáo.
Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa rộn rã hòa lẫn với tiếng người ra vào, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng dễ chịu. Mùi trà thơm ngát từ những ấm trà đất nung, mùi bánh ngọt mới ra lò, pha lẫn mùi khói hương nhẹ từ những cây nhang được đốt ở góc quán, phảng phất trong không khí, mời gọi những lữ khách dừng chân. Bầu không khí ấm cúng, nhộn nhịp, ồn ào vừa phải, tạo cảm giác thư giãn, rất thích hợp cho việc trò chuyện và thu thập tin tức. Linh khí ở đây khá yếu, chỉ đủ cho những tu sĩ Luyện Khí hoặc Trúc Cơ cảnh duy trì tu luyện, nhưng điều đó không ngăn cản sự sôi động của nơi này.
Lâm Phong và nhóm của hắn chọn một bàn nhỏ ở tầng dưới, gần cửa sổ, nơi có thể quan sát dòng người qua lại. Hắn mặc trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, khuôn mặt thanh tú với đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc sảo, thâm trầm. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn, ma mị, ngồi đối diện hắn. Nàng mặc bộ y phục màu tím đậm, tôn lên dáng người cao ráo, thon thả, uyển chuyển. Đôi mắt tím huyền bí của nàng lướt qua đám đông, vẫn còn chút lạnh lùng, nhưng sự cảnh giác đã giảm đi rất nhiều. Quỷ Diện Lang Quân thì ngồi cạnh Lâm Phong, chiếc mặt nạ quỷ cười không thể che giấu được vẻ hưng phấn của hắn khi sắp được tiết lộ một tin tức giật gân. Thôn Thiên Thử đã nhanh chóng tìm thấy một đĩa hạt dưa rang, đang kêu chiêm chiếp vui vẻ gặm nhấm.
“Lâm công tử, trà của ngài.” Một tiểu nhị nhanh nhẹn đặt xuống bàn một tách trà xanh ngát, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Lâm Phong nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Quỷ Diện Lang Quân bắt đầu.
Quỷ Diện Lang Quân không đợi nhắc, đã nhanh nhảu nói: “Chuyện là thế này, Lâm công tử, tiểu tử ta đã mất một ít linh thạch và công sức để điều tra, rốt cuộc cũng nắm được vài tin tức thú vị. Ở vùng lân cận Thị Trấn Thương Nhân này, có hai tông môn nhỏ, một là Thanh Phong Các, một là Xích Hỏa Môn. Cả hai đều không phải là thế lực lớn, Môn Chủ Thanh Phong Các chỉ ở cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ, còn Trưởng Lão Xích Hỏa Môn cũng chỉ là Hóa Thần trung kỳ. Nhưng gần đây, họ đã vạch mặt nhau ở giữa chợ, chỉ vì một mỏ linh thạch nhỏ vừa được phát hiện ở biên giới hai địa bàn.”
Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Lâm Phong. Lâm Phong chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
“Cả hai đều có thế lực chống lưng, không phải dạng vừa. Thanh Phong Các có quan hệ với một đại gia tộc lâu đời, còn Xích Hỏa Môn thì có chút giao tình với một tông môn trung cấp. Nhưng điều lạ là, cả hai bên đều không muốn làm lớn chuyện… ít nhất là bây giờ. Họ chỉ giới hạn trong những cuộc chạm trán nhỏ, tranh giành từng viên linh thạch, nhưng lại không ai chịu nhường ai. Cứ đà này, sớm muộn gì cũng sẽ bùng phát thành một cuộc chiến toàn diện, gây ảnh hưởng đến sự ổn định của cả vùng.” Quỷ Diện Lang Quân nói, rồi lấy ra một bản đồ phác thảo đơn giản trên bàn, chỉ vào hai chấm nhỏ và một chấm khác ở giữa. “Đây là Thanh Phong Các, đây là Xích Hỏa Môn, còn đây là cái mỏ linh thạch đáng chết đó.”
Lâm Phong nhìn vào bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua các ký hiệu. Hắn đã ở Linh Giới một thời gian, đủ để hiểu được sự phức tạp trong các mối quan hệ giữa các tông môn, gia tộc. Một cuộc chiến giữa hai tông môn nhỏ có thể không đáng kể đối với một cường giả Đại Thừa như hắn, nhưng lại có thể là khởi đầu cho một chuỗi phản ứng dây chuyền, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn. Và quan trọng hơn, hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức bất thường ẩn giấu phía sau những thông tin này.
“Vậy ra là một cuộc chiến gà mờ…” Lâm Phong khẽ cười nhạt, đôi môi vẽ thành một đường cong tinh quái. “Nhưng nếu không giải quyết, nó có thể lan rộng và gây ra hậu quả không lường được. Các thế lực lớn hơn sẽ không bỏ qua cơ hội để lợi dụng sự bất ổn này. Và rất có thể, có kẻ đang âm thầm châm ngòi để thu lợi.” Hắn nói, giọng điệu trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng nhất định. Hắn nhớ lại những lời ghi chép trên Huyết Hà Tế Đàn, về “Thế Lực Thao Túng” đang lợi dụng “thiên đạo vết nứt” để thao túng vận mệnh các giới. Mặc dù đây chỉ là một tranh chấp nhỏ, nhưng nó cũng có thể là một dấu hiệu của một âm mưu lớn hơn, một thử nghiệm nhỏ của “kẻ điều khiển vận mệnh”.
Diệp Vô Song khẽ nhíu mày. Nàng không thích những rắc rối không cần thiết, đặc biệt là những tranh chấp nhỏ nhặt giữa các tông môn hạng bét. Nàng luôn giữ quan điểm “không liên quan đến mình thì không cần quan tâm”. “Ngươi định can thiệp sao? Đó là chuyện của người khác.” Nàng hỏi, giọng vẫn trầm thấp, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ lạnh lùng tuyệt đối, mà thay vào đó là sự tò mò, một chút lo lắng ngầm. Nàng biết Lâm Phong không phải là người rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng, chắc chắn hắn đã nhìn thấy điều gì đó sâu xa hơn.
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, đôi mắt đen láy lấp lánh ý cười. “Diệp cô nương, chuyện của người khác, đôi khi lại là chuyện của chính chúng ta. Huống chi, nếu không thu thập tin tức, không gây dựng uy danh, làm sao có thể đối mặt với những thử thách lớn hơn phía trước? Ta không muốn ngồi yên chờ đợi ‘kẻ điều khiển vận mệnh’ tìm đến mình.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, rồi đặt tách xuống. “Quỷ Diện, ngươi nói xem, chúng ta nên làm gì để giải quyết ‘cuộc chiến gà mờ’ này một cách nhanh gọn, lại còn có thể thu về chút lợi lộc?”
Quỷ Diện Lang Quân bật cười khà khà, hai tay xoa vào nhau, ánh mắt sáng rực. “Thông tin này… giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Nhưng nếu công tử đã hỏi, tiểu tử ta xin hết lòng cống hiến. Có vẻ như, một cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai bên đã được hẹn vào chiều nay, tại quảng trường trung tâm Thị Trấn Thương Nhân. Cả Môn Chủ Thanh Phong và Trưởng Lão Xích Hỏa đều sẽ có mặt. Đây chính là cơ hội tốt nhất để công tử ra mặt, thể hiện uy phong, vừa giải quyết tranh chấp, vừa thu phục nhân tâm!”
Lâm Phong gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. “Tốt lắm. Vậy thì chúng ta sẽ đến đó, xem xem ‘cuộc chiến gà mờ’ này có thể diễn biến đến đâu.” Diệp Vô Song không nói gì, nhưng ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đã hoàn toàn thay đổi. Nàng hiểu rằng, Lâm Phong không chỉ là một kẻ tu luyện sức mạnh, mà còn là một chiến lược gia tài ba, biết cách lợi dụng mọi cơ hội để củng cố địa vị và thu thập thông tin. Cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào trong lòng nàng lại trỗi dậy, hòa lẫn với sự ngưỡng mộ ngày càng sâu sắc. Nàng biết, nàng đã không còn có thể giữ khoảng cách với hắn nữa.
***
Buổi chiều, ánh nắng nhẹ nhàng, gió mát thổi qua Thị Trấn Thương Nhân, mang theo mùi gia vị từ các quán ăn, mùi vải vóc từ các cửa hàng và mùi mồ hôi của những người lao động. Quảng trường trung tâm, vốn là nơi tấp nập giao thương, giờ đây lại bị bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Các cửa hàng gỗ san sát nhau dọc theo đường phố lát đá đều đã đóng cửa im ỉm, chỉ còn lại những ánh mắt tò mò ló ra từ khe cửa sổ.
Tại trung tâm quảng trường, hai phe đối lập đang đứng đối đầu nhau. Phía bên trái là Môn Chủ Thanh Phong Các, một lão già tóc bạc phơ, khuôn mặt gầy gò khắc khổ, mặc trường bào màu xanh nhạt thêu hình gió mây. Ông ta đứng thẳng lưng, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng và kiêu ngạo vì danh dự tông môn, mặc dù thực chất thế lực của ông ta khá yếu thế. Bên cạnh ông ta là một nhóm đệ tử Thanh Phong Các, kiếm trong tay sáng loáng, gương mặt đầy vẻ đề phòng và hận thù.
Đối diện họ là Trưởng Lão Xích Hỏa Môn, một trung niên râu quai nón rậm rạp, khuôn mặt đỏ au vì tức giận. Ông ta mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, toát lên khí tức hỏa diễm nóng bỏng, ánh mắt tràn đầy sự nóng nảy, lỗ mãng và hiếu chiến, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự sợ hãi mơ hồ trước hậu quả của một cuộc chiến. Đệ tử Xích Hỏa Môn cũng không hề kém cạnh, pháp bảo đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ một hiệu lệnh là có thể bùng nổ.
Không khí đặc quánh đến mức dường như có thể chạm vào được, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể châm ngòi cho một cuộc chiến đẫm máu. Đám đông tu sĩ cấp thấp và người dân bản địa đã tụ tập kín xung quanh quảng trường, xì xào bàn tán, nhưng không ai dám lại gần khu vực trung tâm. Tiếng rao hàng đã im bặt, tiếng mặc cả đã ngừng lại, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những mái nhà, và tiếng hít thở nặng nề của hai phe.
Môn Chủ Thanh Phong, không thể kiềm chế thêm được nữa, bước lên một bước, chỉ tay vào Trưởng Lão Xích Hỏa, giọng nói run rẩy vì tức giận: “Trưởng Lão Xích Hỏa! Ngươi dám ngang nhiên chiếm đoạt mỏ linh thạch của ta sao?! Cái mỏ đó nằm rõ ràng trong địa phận của Thanh Phong Các ta, ngươi đừng hòng phủ nhận!”
Trưởng Lão Xích Hỏa cười khẩy, khuôn mặt đỏ au càng thêm dữ tợn. Hắn giậm chân một cái, khí tức Hỏa hệ bùng lên mạnh mẽ: “Hừ! Mỏ linh thạch đó vốn là vô chủ! Kẻ nào có thực lực thì kẻ đó được! Ngươi già rồi thì nên về dưỡng lão đi! Đừng có ra đây mà làm trò cười cho thiên hạ!”
Hai bên lời qua tiếng lại, căng thẳng leo thang đến đỉnh điểm. Các đệ tử bắt đầu siết chặt pháp bảo, linh khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, thanh thoát, dáng vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi, chậm rãi bước vào giữa quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. Đó chính là Lâm Phong. Hắn mặc trường bào màu đen, mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm. Bên cạnh hắn là Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên. Nàng mặc y phục tím đậm, toát lên khí chất cao quý và nguy hiểm. Ngay phía sau họ là Quỷ Diện Lang Quân, chiếc mặt nạ quỷ cười của hắn khiến không ít người rùng mình, và Thôn Thiên Thử trắng muốt đang ngái ngủ trên vai Lâm Phong.
Lâm Phong bước tới, không chút sợ hãi trước ánh mắt đầy thù địch của hai phe. Hắn chỉ bằng uy áp của Đại Thừa cảnh, một luồng khí tức vô hình nhưng hùng mạnh, lập tức bao trùm lấy toàn bộ quảng trường. Uy áp này không phải là sự trấn áp trực tiếp, mà là một cảm giác nặng nề, khiến linh khí trong cơ thể các tu sĩ cấp thấp hơi trì trệ, khiến hai vị Môn Chủ Hóa Thần cảnh cũng phải hít thở khó khăn.
“Chư vị, xin hãy dừng lại.” Lâm Phong cất tiếng, giọng điệu trầm ổn, không quá lớn nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi, như một lời phán quyết của Thiên Đạo. “Tranh chấp nhỏ nhặt này, có đáng để hủy hoại hòa bình cả một vùng sao? Linh Giới đã đủ loạn rồi, không cần thêm những cuộc chiến vô nghĩa như thế này.” Hắn nói, đôi mắt lướt qua từng gương mặt, từ Môn Chủ Thanh Phong đến Trưởng Lão Xích Hỏa, rồi đến các đệ tử, khiến tất cả đều phải ngưng động, kiếm trong tay cũng không dám rút ra hoàn toàn.
Diệp Vô Song nhẹ nhàng kéo nhẹ tay áo Lâm Phong, ánh mắt tím huyền bí lóe lên vẻ cảnh giác. “Cẩn thận, họ có thể không dễ dàng lắng nghe.” Nàng thì thầm, dù nàng tin tưởng Lâm Phong, nhưng nàng cũng biết tính khí của những kẻ tu sĩ hiếu chiến này.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện trên môi. Hắn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt trấn an nàng. Trong khi đó, Quỷ Diện Lang Quân đã nhanh nhảu luồn lách vào đám đông, thì thầm với các tu sĩ xung quanh, rải tin về “vị khách lạ” bí ẩn, cường đại vừa xuất hiện, với uy áp khủng khiếp, và khả năng giải quyết mọi chuyện. Những lời đồn đại nhanh chóng lan truyền, khiến sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Lâm Phong.
Môn Chủ Thanh Phong và Trưởng Lão Xích Hỏa nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Phong. Uy áp vô hình của hắn đã khiến họ không thể nào tiếp tục tranh cãi. Cả hai đều có thể cảm nhận được tu vi khủng bố của Lâm Phong, chắc chắn là một cường giả Đại Thừa cảnh, một sự tồn tại mà họ không thể nào đắc tội. Khuôn mặt căng thẳng của họ dần chuyển sang vẻ sợ hãi và kính trọng. Đây là một cường giả đến từ đâu? Mục đích của hắn là gì?
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả quảng trường Thị Trấn Thương Nhân bằng một màu đỏ cam rực rỡ, nhưng bầu không khí không còn căng thẳng như trước, mà thay vào đó là sự trầm lắng, rồi chuyển dần sang ngạc nhiên và kính phục. Sau khi Lâm Phong xuất hiện và dùng uy áp trấn áp hai phe, hắn không vội vã đưa ra phán quyết, mà chậm rãi, từng bước một, phân tích rõ ràng nguồn gốc của mỏ linh thạch đang tranh chấp.
Lâm Phong đứng giữa quảng trường, dáng người thẳng tắp, trường bào màu đen phất phơ trong gió chiều mát mẻ. Hắn không dùng lời lẽ cao siêu, mà chỉ dùng những lý lẽ sắc bén, những lập luận chặt chẽ, đôi khi pha lẫn chút châm biếm nhẹ nhàng, khiến cả Môn Chủ Thanh Phong và Trưởng Lão Xích Hỏa phải suy nghĩ lại. “Mỏ linh thạch kia tuy nhỏ, nhưng lại là huyết mạch của cả hai tông môn các vị. Tranh giành một mỏ nhỏ mà gây tổn thất lớn, liệu có đáng? Cả hai bên đều biết rõ, nếu thực sự bùng nổ chiến tranh, dù ai thắng, kẻ đó cũng sẽ phải trả giá đắt. Chẳng lẽ, các vị muốn nhìn tông môn mình suy tàn, đệ tử mình phải chết oan uổng chỉ vì vài viên linh thạch sao?” Giọng điệu hắn trầm ổn, nhưng lại mang theo một sức nặng của sự từng trải, của một người đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc.
Hắn tiếp tục, ánh mắt lóe lên tinh quang, như xuyên thấu mọi âm mưu. “Hơn nữa, ta thấy có vẻ như có kẻ đang cố tình châm ngòi mâu thuẫn này để thu lợi. Cái mỏ linh thạch này, tuy nằm ở biên giới, nhưng trên bản đồ cổ của Thị Trấn Thương Nhân, nó vốn thuộc về một gia tộc đã diệt vong. Cả Thanh Phong Các và Xích Hỏa Môn đều biết điều đó, nhưng lại cố tình lờ đi. Kẻ đứng sau, có lẽ đã điều tra rất kỹ, biết rõ điểm yếu của cả hai bên, biết rõ sự tham lam của con người, để rồi khéo léo gieo rắc sự bất hòa, chờ đợi hai bên tự diệt để rồi ngư ông đắc lợi.”
Môn Chủ Thanh Phong, lão già tóc bạc phơ, khuôn mặt gầy gò khắc khổ, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngạc nhiên và hoài nghi. “Ngài nói… có kẻ thứ ba? Điều này… sao có thể?” Ông ta chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy, chỉ đơn thuần cho rằng đây là cuộc tranh giành tài nguyên thông thường.
Trưởng Lão Xích Hỏa, khuôn mặt đỏ au, râu quai nón rậm rạp, cũng bắt đầu suy nghĩ. Hắn là kẻ nóng nảy, lỗ mãng, nhưng không phải không có đầu óc. “Quả thật, gần đây có vài chuyện bất thường… Có lần, đệ tử của ta bắt gặp một nhóm người lạ mặt lảng vảng gần mỏ linh thạch, nhưng khi truy đuổi thì họ đã biến mất không dấu vết. Ta còn tưởng là trộm cắp vặt, không ngờ…” Hắn ngừng lại, ánh mắt tràn đầy sự tức giận khi nhận ra mình có thể đã bị lợi dụng. “Nếu lời ngài nói là thật, vậy chúng ta đã bị lợi dụng!”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua hai người. “Đúng vậy. Hòa bình và hợp tác mới là con đường dài lâu. Các vị có thể cùng nhau khai thác mỏ linh thạch, phân chia lợi ích một cách công bằng, thậm chí còn có thể liên minh để chống lại kẻ đứng sau. Ta sẽ giúp các vị điều tra kẻ đứng sau, nhưng với điều kiện các vị phải chấm dứt thù hằn và cùng nhau phát triển. Linh Giới này vốn đã ‘Thiên Đạo Vô Tình’, con người càng không nên tự hủy diệt lẫn nhau. ‘Nhân Đạo Hữu Tình’ mới là đạo lý để tồn tại.” Hắn nói, giọng điệu từ từ trở nên hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường. Hắn không chỉ đưa ra giải pháp, mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc.
Diệp Vô Song đứng bên cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng giờ đây được chiếu rọi bởi ánh hoàng hôn, càng thêm rực rỡ. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt tím huyền bí của nàng nhìn Lâm Phong đã hoàn toàn thay đổi. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên đôi môi nàng, một nụ cười mà ngay cả nàng cũng không nhận ra, mang theo sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng tuyệt đối vào tài trí và bản lĩnh của chàng. Nàng đã hoàn toàn bị thuyết phục. Hắn không chỉ là một cường giả mạnh mẽ, mà còn là một người có tầm nhìn, có khả năng hóa giải những mâu thuẫn phức tạp nhất. Cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào trong lòng nàng giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, một thứ tình cảm đang dần nảy nở, sâu sắc và mãnh liệt.
Môn Chủ Thanh Phong và Trưởng Lão Xích Hỏa nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Phong. Sau một hồi im lặng, cả hai gần như đồng thanh, cúi đầu thật sâu, tỏ vẻ kính phục. “Đa tạ Lâm công tử ra tay nghĩa hiệp! Từ nay, Lâm công tử có bất cứ phân phó gì, Thanh Phong Các chúng ta nguyện dốc sức tuân theo!” Môn Chủ Thanh Phong nói, giọng nói đầy sự chân thành.
“Xích Hỏa Môn cũng vậy! Nguyện đi theo Lâm công tử, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ nan!” Trưởng Lão Xích Hỏa cũng hùng hồn tuyên bố, ánh mắt không còn vẻ lỗ mãng, mà thay vào đó là sự kính trọng và biết ơn.
Lâm Phong khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hài lòng. Hắn đã đạt được mục đích của mình, không chỉ giải quyết tranh chấp mà còn thu phục được hai tông môn nhỏ, mở rộng mạng lưới thông tin và ảnh hưởng ở Linh Giới.
Quỷ Diện Lang Quân, sau khi hoàn thành nhiệm vụ rải tin, giờ đây đang đứng lẫn trong đám đông, chiếc mặt nạ quỷ cười không thể che giấu được nụ cười mãn nguyện của hắn. “Haizz, lại là một màn kịch đáng giá! Lâm công tử ra tay, quả nhiên không tầm thường. Uy danh này, sẽ nhanh chóng lan rộng khắp Thị Trấn Thương Nhân này thôi.” Hắn lẩm bẩm, rồi nhanh chóng lướt đến bên cạnh Lâm Phong, vẻ mặt hớn hở.
Thôn Thiên Thử, đã tìm thấy một sạp bán linh quả ở góc quảng trường, giờ đang vui vẻ gặm nhấm một quả linh quả màu đỏ mọng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong với vẻ mặt ngưỡng mộ, dường như cũng cảm nhận được sự oai phong của chủ nhân.
Uy danh của Lâm Phong đã bắt đầu sơ hiện ở Linh Giới, không chỉ bằng thực lực cường đại mà còn bằng tài trí và khả năng điều đình xuất chúng. Việc hắn giải quyết thành công tranh chấp và thu phục được hai tông môn nhỏ này chắc chắn sẽ làm tăng uy tín của chàng, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, bao gồm cả những kẻ thù tiềm ẩn như Thiên Lang Tử. Lời cảnh báo của Lâm Phong về “thế lực thứ ba” đang thao túng các tông môn nhỏ gợi ý về một âm mưu rộng lớn hơn đang diễn ra trong Linh Giới, liên kết với “kẻ điều khiển vận mệnh” được nhắc đến ở chương trước, một âm mưu có thể đã giam cầm vận mệnh của cả các giới. Sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của Diệp Vô Song cũng khẳng định vai trò của nàng như một hồng nhan quan trọng, sẵn sàng đứng về phía Lâm Phong và cùng chàng đối mặt với những thử thách sắp tới. Sự kiện này chỉ là bước đệm để Lâm Phong bắt đầu xây dựng mạng lưới đồng minh và thông tin ở Linh Giới, chuẩn bị cho cuộc đối đầu với những thế lực lớn hơn, những bí ẩn sâu xa hơn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung động, như một lời khẳng định, một sự cổ vũ thầm lặng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong tin rằng, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và cả của Linh Giới.