Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 393

Huyết Mạch Thức Tỉnh: Tiết Lộ Bí Mật Cổ Xưa

4577 từ
Mục tiêu: Khám phá sâu hơn về bí mật Đại Địa Phân Liệt và sự suy yếu linh khí thông qua một trải nghiệm đặc biệt của Lâm Phong.,Tiết lộ nguyên nhân sâu xa của Lâm Gia Diệt Môn, liên kết nó với âm mưu lớn hơn ở Linh Giới.,Lâm Phong nhận ra những mâu thuẫn trong ghi chép lịch sử chính thống về Linh Giới.,Củng cố mối liên kết và sự hiểu biết giữa Lâm Phong và Diệp Vô Song thông qua những khám phá mới.,Thiết lập động lực mới cho Lâm Phong trong việc điều tra bí mật Linh Giới, vượt ra ngoài việc gây dựng danh tiếng đơn thuần.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Thôn Thiên Thử, Lâm Viễn (Tổ Tiên Lâm Phong)
Mood: Bí ẩn, kịch tính, trầm tư, bi tráng, sau đó là quyết tâm và phẫn nộ.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng dần chìm khuất sau những mái nhà ngói đỏ, nhuộm một màu cam tím ấm áp lên Thị Trấn Thương Nhân. Trên quảng trường lát đá, tiếng hò reo của đám đông đã lắng xuống, nhưng dư âm của sự kiện vừa rồi vẫn còn lảng vảng trong không khí, như một làn hương lạ đầy phấn khích. Lâm Phong khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hài lòng khi Môn Chủ Thanh Phong và Trưởng Lão Xích Hỏa cúi đầu tạ ơn, ánh mắt họ tràn đầy sự kính phục. Hắn đã đạt được mục đích của mình, không chỉ giải quyết tranh chấp mà còn thu phục được hai tông môn nhỏ, mở rộng mạng lưới thông tin và ảnh hưởng ở Linh Giới.

“Đúng vậy. Hòa bình và hợp tác mới là con đường dài lâu. Các vị có thể cùng nhau khai thác mỏ linh thạch, phân chia lợi ích một cách công bằng, thậm chí còn có thể liên minh để chống lại kẻ đứng sau. Ta sẽ giúp các vị điều tra kẻ đứng sau, nhưng với điều kiện các vị phải chấm dứt thù hằn và cùng nhau phát triển. Linh Giới này vốn đã ‘Thiên Đạo Vô Tình’, con người càng không nên tự hủy diệt lẫn nhau. ‘Nhân Đạo Hữu Tình’ mới là đạo lý để tồn tại.” Hắn nói, giọng điệu từ từ trở nên hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường. Hắn không chỉ đưa ra giải pháp, mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc.

Diệp Vô Song đứng bên cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng giờ đây được chiếu rọi bởi ánh hoàng hôn, càng thêm rực rỡ. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt tím huyền bí của nàng nhìn Lâm Phong đã hoàn toàn thay đổi. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên đôi môi nàng, một nụ cười mà ngay cả nàng cũng không nhận ra, mang theo sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng tuyệt đối vào tài trí và bản lĩnh của chàng. Nàng đã hoàn toàn bị thuyết phục. Hắn không chỉ là một cường giả mạnh mẽ, mà còn là một người có tầm nhìn, có khả năng hóa giải những mâu thuẫn phức tạp nhất. Cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào trong lòng nàng giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, một thứ tình cảm đang dần nảy nở, sâu sắc và mãnh liệt.

Môn Chủ Thanh Phong và Trưởng Lão Xích Hỏa nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Phong. Sau một hồi im lặng, cả hai gần như đồng thanh, cúi đầu thật sâu, tỏ vẻ kính phục. “Đa tạ Lâm công tử ra tay nghĩa hiệp! Từ nay, Lâm công tử có bất cứ phân phó gì, Thanh Phong Các chúng ta nguyện dốc sức tuân theo!” Môn Chủ Thanh Phong nói, giọng nói đầy sự chân thành. “Xích Hỏa Môn cũng vậy! Nguyện đi theo Lâm công tử, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ nan!” Trưởng Lão Xích Hỏa cũng hùng hồn tuyên bố, ánh mắt không còn vẻ lỗ mãng, mà thay vào đó là sự kính trọng và biết ơn.

Lâm Phong khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hài lòng. Hắn đã đạt được mục đích của mình, không chỉ giải quyết tranh chấp mà còn thu phục được hai tông môn nhỏ, mở rộng mạng lưới thông tin và ảnh hưởng ở Linh Giới. Quỷ Diện Lang Quân, sau khi hoàn thành nhiệm vụ rải tin, giờ đây đang đứng lẫn trong đám đông, chiếc mặt nạ quỷ cười không thể che giấu được nụ cười mãn nguyện của hắn. “Haizz, lại là một màn kịch đáng giá! Lâm công tử ra tay, quả nhiên không tầm thường. Uy danh này, sẽ nhanh chóng lan rộng khắp Thị Trấn Thương Nhân này thôi.” Hắn lẩm bẩm, rồi nhanh chóng lướt đến bên cạnh Lâm Phong, vẻ mặt hớn hở. Thôn Thiên Thử, đã tìm thấy một sạp bán linh quả ở góc quảng trường, giờ đang vui vẻ gặm nhấm một quả linh quả màu đỏ mọng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong với vẻ mặt ngưỡng mộ, dường như cũng cảm nhận được sự oai phong của chủ nhân.

Uy danh của Lâm Phong đã bắt đầu sơ hiện ở Linh Giới, không chỉ bằng thực lực cường đại mà còn bằng tài trí và khả năng điều đình xuất chúng. Việc hắn giải quyết thành công tranh chấp và thu phục được hai tông môn nhỏ này chắc chắn sẽ làm tăng uy tín của chàng, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, bao gồm cả những kẻ thù tiềm ẩn như Thiên Lang Tử. Lời cảnh báo của Lâm Phong về “thế lực thứ ba” đang thao túng các tông môn nhỏ gợi ý về một âm mưu rộng lớn hơn đang diễn ra trong Linh Giới, liên kết với “kẻ điều khiển vận mệnh” được nhắc đến ở chương trước, một âm mưu có thể đã giam cầm vận mệnh của cả các giới. Sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của Diệp Vô Song cũng khẳng định vai trò của nàng như một hồng nhan quan trọng, sẵn sàng đứng về phía Lâm Phong và cùng chàng đối mặt với những thử thách sắp tới. Sự kiện này chỉ là bước đệm để Lâm Phong bắt đầu xây dựng mạng lưới đồng minh và thông tin ở Linh Giới, chuẩn bị cho cuộc đối đầu với những thế lực lớn hơn, những bí ẩn sâu xa hơn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung động, như một lời khẳng định, một sự cổ vũ thầm lặng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong tin rằng, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và cả của Linh Giới.

***

Đêm dần buông xuống, Thị Trấn Thương Nhân chìm vào một vẻ đẹp tĩnh lặng hơn, mặc dù những ánh đèn lồng từ các quán trọ, quán ăn vẫn rực rỡ, chiếu sáng những con phố lát đá. Trong một căn phòng trọ tương đối yên tĩnh, nằm ở tầng hai của một quán trọ ba tầng có tên là "Vọng Nguyệt Lâu", Lâm Phong đang trầm tư, nhìn ra ngoài cửa sổ. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng sạch sẽ, với một chiếc bàn gỗ nhỏ ở giữa, hai chiếc ghế tựa lưng cao và một chiếc giường lớn trải chăn bông ấm áp. Từ cửa sổ, hắn có thể thấy những nóc nhà ngói xám nối tiếp nhau, và xa hơn là những đỉnh núi sẫm màu ẩn hiện trong màn đêm mờ sương. Gió đêm mát lành lùa nhẹ vào phòng, mang theo mùi hương của hoa dại từ những khu vườn ẩn mình và một chút mùi khói bếp lẫn lộn với hương vị các món ăn từ tầng dưới. Tiếng rao hàng đã ngớt, chỉ còn lại những tiếng nói chuyện thì thầm từ các phòng lân cận, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng xe ngựa lọc cọc từ xa hoặc tiếng chuông gió khẽ ngân nga.

Hắn ngồi trên ghế, lưng tựa vào thành cửa sổ, cảm nhận những dao động linh khí xung quanh. Chúng không mạnh mẽ như ở Huyễn Mộng Bí Cảnh, cũng không hỗn loạn như ở một số vùng đất hoang dã khác, nhưng có một sự bất thường tinh tế mà chỉ một tu giả nhạy cảm như hắn mới có thể nhận ra. Đó không phải là sự suy yếu đơn thuần, mà là một cảm giác như có thứ gì đó đang bị... kìm hãm. Lời cảnh báo từ Huyết Hà Tế Đàn về một "âm mưu lớn hơn đằng sau Đại Địa Phân Liệt" và "kẻ điều khiển vận mệnh" cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn.

Quỷ Diện Lang Quân đang ngồi vắt vẻo trên thành giường, chăm chú đếm những thỏi linh thạch vừa kiếm được từ việc "rải tin" khắp nơi. Thôn Thiên Thử thì đã cuộn tròn trong lòng Diệp Vô Song, ngủ say sưa sau khi chén no linh quả. Diệp Vô Song ngồi đối diện Lâm Phong, bên bàn trà, nhâm nhi một chén trà linh thảo, đôi mắt tím huyền bí của nàng chăm chú dõi theo hắn. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của Lâm Phong.

“Lâm công tử, ngài lại đang suy tư điều gì vậy?” Quỷ Diện Lang Quân phá vỡ sự im lặng, giọng điệu có chút trêu chọc, “Chẳng lẽ còn có chuyện gì khó khăn hơn cả việc hòa giải hai cái tên cứng đầu đó sao? Hay là ngài đang tính toán xem nên thu thêm mấy cái môn phái nữa vào dưới trướng đây?” Hắn cười khẩy, vỗ vỗ túi linh thạch.

Lâm Phong không quay đầu lại, ánh mắt vẫn hướng ra màn đêm thăm thẳm. “Ta chỉ đang cảm thấy,” giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút suy tư sâu sắc, “những gì chúng ta thấy, những gì chúng ta biết, có lẽ chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh lớn.” Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nắm bắt cái cảm giác mơ hồ đang quấn lấy mình. “Cái gọi là ‘Đại Địa Phân Liệt’, cái gọi là ‘linh khí suy yếu’... dường như không đơn giản như những gì sách cổ ghi lại.”

Diệp Vô Song đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng hỏi, “Chàng cảm thấy bất an sao?” Giọng nàng tuy trầm ấm nhưng chứa đầy sự quan tâm, khiến không khí trong phòng dịu đi vài phần. Nàng tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng như muốn xuyên thấu vào nội tâm Lâm Phong. Nàng đã chứng kiến sự mạnh mẽ và tài trí của chàng, nhưng cũng hiểu rằng ẩn sâu bên trong vẻ ngoài phóng khoáng, Lâm Phong là một người mang nhiều gánh nặng và bí mật.

Lâm Phong khẽ lắc đầu. “Không phải bất an, Vô Song. Mà là một cảm giác... không đúng. Giống như có một bức màn vô hình che phủ sự thật. Lời cảnh báo từ Huyết Hà Tế Đàn không phải là vô căn cứ. Và cả cái ‘thế lực thứ ba’ mà ta nhắc đến hôm nay, ta có cảm giác chúng chỉ là những con tốt nhỏ trong một ván cờ lớn hơn nhiều.” Hắn đặt tay lên ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển ẩn mình. Ngay lập tức, một luồng ấm áp quen thuộc lan tỏa từ đó, nhưng lần này, nó không chỉ là sự an ủi. Một dòng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ, chưa từng có từ trước đến nay, đột ngột chạy dọc huyết mạch hắn, như một dòng sông sôi sục.

Đôi mắt Lâm Phong đột nhiên co rút lại. Một luồng ánh sáng chói lòa, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, vụt qua trong tâm trí chàng, kéo theo một dòng ký ức mạnh mẽ, hỗn loạn như một trận lũ quét. Đó không phải là ký ức của hắn, mà là của một ai đó khác, một người có huyết mạch tương đồng, một người đã từng sống trong quá khứ xa xôi...

Mọi thứ xung quanh hắn bỗng chốc mờ đi, những âm thanh của Thị Trấn Thương Nhân tiêu biến. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo vào một xoáy ốc thời gian, một cảm giác quay cuồng đến choáng váng. Hắn không thể kiểm soát được cơ thể mình, ý thức hắn bị cuốn đi, xuyên qua một lớp sương mù dày đặc của thời gian và không gian.

***

Khi ý thức của Lâm Phong dần định hình trở lại, hắn thấy mình đang đứng trong một không gian hoàn toàn khác. Đó là một thư viện cổ kính, rộng lớn đến ngỡ ngàng, tràn ngập mùi giấy cũ, gỗ đàn hương và một mùi hương trầm dịu nhẹ, thanh thoát. Những giá sách cao ngất ngưởng, làm từ loại gỗ quý hiếm đã hóa thạch, chạy dài đến tận trần nhà, chất đầy những cuộn da dê ố vàng, những tấm bia đá khắc chữ cổ và vô số sách cổ bìa cứng phủ bụi thời gian. Không khí trong thư viện nặng trĩu vẻ uy nghiêm và tri thức, nhưng cũng có một sự tĩnh mịch đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng trôi ở nơi đây.

Bên cạnh một chiếc bàn lớn làm bằng đá cẩm thạch đen bóng, được chiếu sáng bởi một ngọn linh đăng cổ xưa tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, một người đàn ông trung niên đang cặm cụi nghiên cứu. Đó là Lâm Viễn, gia chủ Lâm gia. Hắn có vẻ ngoài trầm tư, mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thông thái và một ý chí kiên định. Chàng mặc một bộ trường bào màu xám bạc, thêu họa tiết mây ẩn, toát lên khí chất của một cường giả nhưng cũng là một học giả uyên bác.

Lâm Viễn đang lướt qua một cuộn bản đồ linh mạch cổ đại, rồi lại đối chiếu với một tập ghi chép về dòng chảy linh khí hiện tại của Linh Giới. Ánh mắt chàng sắc sảo, tập trung cao độ, đôi lúc nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại thở dài thườn thượt. Lâm Phong, trong trạng thái nửa hồn nửa thực, cảm thấy mình đang là một người quan sát vô hình, chứng kiến mọi hành động và cảm nhận được cả những suy nghĩ của Lâm Viễn.

Linh khí trong thư viện này dồi dào, thậm chí còn tinh thuần hơn nhiều nơi Lâm Phong từng đặt chân đến ở Linh Giới. Nhưng chính sự dồi dào đó lại khiến Lâm Viễn càng thêm băn khoăn. Chàng khẽ lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư viện, “Linh khí... không phải chỉ suy yếu, mà là bị bóp méo. Những ghi chép này, chúng đang nói dối... hay là bị sửa đổi?”

Lâm Viễn cẩn thận trải ra hàng chục tấm bản đồ, từ những tấm bản đồ linh mạch đã gần như mục nát của thời Thái Cổ, đến những ghi chép địa lý của thời Thượng Cổ, và cả những bản đồ mới nhất của thời hiện đại. Chàng dùng một cây bút linh quang, vẽ lên không khí những đường nét tinh xảo, tái hiện lại dòng chảy linh khí theo từng thời kỳ. Lâm Phong thấy rõ sự khác biệt. Dòng chảy linh khí trong các bản đồ cổ đại cuồn cuộn, mạnh mẽ và tự nhiên, tỏa ra khắp các vùng đất một cách hài hòa. Nhưng trên các bản đồ gần đây, những dòng chảy ấy trở nên yếu ớt, đứt đoạn, thậm chí còn có những vùng đất rộng lớn bị cắt đứt hoàn toàn khỏi mạng lưới linh mạch chính.

“Không thể nào...” Lâm Viễn lẩm bẩm, đôi mắt chàng lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. “Các dòng mạch chính của Linh Giới, những huyết quản nuôi dưỡng vạn vật, đã bị thay đổi! Và không chỉ là thay đổi tự nhiên do Đại Địa Phân Liệt... mà là bị... cưỡng ép! Bị can thiệp!” Chàng gõ mạnh ngón tay lên một điểm trên bản đồ cổ, nơi một dòng linh mạch hùng vĩ chảy qua, nhưng trên bản đồ hiện đại thì dòng mạch đó đã biến mất, thay vào đó là một vùng đất cằn cỗi. “Những ghi chép chính thống đều nói rằng Đại Địa Phân Liệt là một tai họa tự nhiên, do thiên tai gây ra, khiến linh khí suy yếu. Nhưng những gì ta thấy ở đây... không phải là dấu vết của thiên tai. Mà là dấu vết của... một bàn tay!”

Lâm Viễn bắt đầu so sánh các văn bia cổ với những ghi chép lịch sử chính thống về sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Chàng phát hiện ra rằng, có quá nhiều mâu thuẫn. Các văn bia cổ hơn không hề nhắc đến một "tai họa tự nhiên" lớn như vậy, mà thay vào đó là những lời tiên tri mơ hồ về "kẻ trộm linh mạch", "kẻ bóp méo Thiên Đạo". Chàng càng nghiên cứu sâu, bức màn bí mật càng vén lên, và sự thật càng trở nên kinh hoàng hơn.

Cảm giác đau đớn như bị vặn xoắn trong đầu Lâm Phong, hắn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và phẫn nộ của Lâm Viễn. Hắn cũng nhận ra sự thật kinh hoàng: Đại Địa Phân Liệt, sự suy yếu linh khí, tất cả đều không phải là ý trời, mà là một âm mưu, một kế hoạch được thực hiện bởi một thế lực nào đó. Lâm Viễn, tổ tiên của hắn, chính là người đầu tiên phát hiện ra điều này.

***

Đêm đó, gió lớn rít gào qua những mái ngói của Lâm Gia Tổ Địa, mang theo hơi lạnh buốt xương. Trong thư viện, Lâm Viễn đã tìm thấy một cuộn da cổ, giấu kín trong một ngăn bí mật dưới nền đá. Cuộn da này không phải là sách hay bản đồ, mà là một loại huyết thư cổ xưa, viết bằng một thứ ngôn ngữ gần như đã thất truyền. Lâm Viễn run rẩy mở nó ra, đôi mắt chàng lướt qua từng ký tự, từng hình vẽ quái dị. Khuôn mặt chàng dần biến sắc, từ vẻ trầm tư ban đầu chuyển sang kinh hoàng, rồi phẫn nộ tột độ.

Bên trong cuộn da cổ, là những bí mật kinh hoàng về 'Thiên Đạo giả' – một nhóm thực thể hoặc thế lực cổ xưa, tự cho mình quyền lực ngang ngửa Thiên Đạo, có khả năng thao túng linh khí, thậm chí là vận mệnh của các giới. Chúng đã lên kế hoạch rút cạn linh khí của Linh Giới và các giới thấp hơn, không phải vì mục đích hủy diệt, mà là để 'thu hoạch', để phục vụ cho một mục đích tối thượng nào đó của riêng chúng, một âm mưu vĩ đại vượt ngoài sức tưởng tượng của phàm nhân. Đại Địa Phân Liệt không phải là tai họa, mà là hậu quả của việc chúng 'thu hoạch' quá mức, khiến các giới bị tổn thương nghiêm trọng.

Ngay khoảnh khắc Lâm Viễn hiểu được toàn bộ sự thật, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ bên ngoài. Toàn bộ Lâm Gia Tổ Địa rung chuyển dữ dội. Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung vang vọng khắp không gian, xé tan sự yên bình của đêm khuya.

Lâm Viễn vội vàng lao ra khỏi thư viện, cuộn da cổ vẫn còn nắm chặt trong tay. Trước mắt chàng là một cảnh tượng địa ngục trần gian. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên khắp nơi, thiêu rụi những kiến trúc cổ kính của Lâm Gia. Các đệ tử Lâm Gia, từ những thiếu niên mới nhập môn đến những trưởng lão già nua, đều đang chiến đấu trong tuyệt vọng, nhưng đối thủ của họ quá mạnh, quá đông đảo và quá bí ẩn. Những kẻ tấn công đều mặc áo choàng đen kín mít, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ quỷ dị, pháp lực chúng hùng hậu đến đáng sợ, mỗi đòn đánh đều mang theo hơi thở của tử vong.

“Là các ngươi! Kẻ thao túng vận mệnh!” Lâm Viễn gào lên trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ. Chàng nhận ra, đây không phải là một cuộc tấn công thông thường. Đây là một cuộc diệt khẩu, một hành động nhằm xóa sổ tất cả những ai biết được sự thật. Lâm Gia bị diệt vong chính vì những gì chàng đã phát hiện ra!

Lâm Viễn lao vào trận chiến, vận dụng toàn bộ sức mạnh tu vi của một cường giả Hóa Thần đỉnh phong. Thanh kiếm của chàng vung lên, mang theo những luồng kiếm khí sắc bén, đẩy lùi vài tên áo đen. Chàng chiến đấu như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, mỗi đòn đánh đều mang theo sự căm phẫn tột độ. Nhưng đối thủ quá mạnh. Một luồng sáng tối tăm, âm u và lạnh lẽo đột ngột bùng phát từ phía sau Lâm Viễn, xuyên thủng lớp phòng ngự của chàng. Đó là một sức mạnh không thuộc về bất kỳ công pháp nào mà Lâm Phong từng biết, một sức mạnh mang theo cảm giác của sự hủy diệt nguyên thủy.

Lâm Viễn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể loạng choạng. Chàng quay đầu lại, nhìn thấy một bóng đen khổng lồ, cao ngất, ẩn hiện trong màn đêm, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, Lâm Viễn cố gắng truyền lại cuộn da cổ cùng với một phần ký ức của mình vào một vật phẩm hộ thân mà Lâm Phong sau này sẽ thừa kế. Một tiếng gầm thê lương vang lên, hòa lẫn trong tiếng lửa cháy và tiếng đổ nát. Rồi mọi thứ chìm vào bóng đêm vĩnh cửu.

***

“Lâm Phong! Chàng sao vậy? Sắc mặt chàng tái nhợt!”

Tiếng gọi lo lắng của Diệp Vô Song kéo Lâm Phong trở về thực tại một cách đột ngột và đau đớn. Hắn mở choàng mắt, hơi thở hổn hển, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, ướt đẫm cả mái tóc. Căn phòng trọ quen thuộc hiện ra trước mắt, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh kinh hoàng của lửa cháy, máu đổ và sự tuyệt vọng của tổ tiên. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể hắn phát sáng mạnh mẽ một lần cuối, rồi dần dịu lại, trở về trạng thái bình thường, nhưng cảm giác năng lượng cổ xưa vẫn còn chạy rần rật trong huyết mạch hắn.

Diệp Vô Song đã đứng ngay bên cạnh, đôi tay lạnh ngắt của nàng khẽ chạm vào trán hắn, rồi luồn vào tóc, lau đi những giọt mồ hôi. Ánh mắt tím của nàng tràn ngập sự lo lắng. Quỷ Diện Lang Quân cũng đã nhảy xuống khỏi giường, đứng nghiêm nghị, khuôn mặt hắn tuy bị che khuất nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự căng thẳng từ hắn. Thôn Thiên Thử chui ra khỏi lòng Diệp Vô Song, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm Lâm Phong với vẻ sợ hãi và cảnh giác.

“Có vẻ như Lâm công tử vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng...” Quỷ Diện Lang Quân lẩm bẩm, giọng điệu không còn chút bông đùa nào.

Lâm Phong lắc đầu, cố gắng ổn định hơi thở. Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự kinh hoàng và một nỗi đau âm ỉ. “Không phải ác mộng... Là ký ức. Là sự thật bị che giấu.” Hắn nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Đại Địa Phân Liệt... không đơn thuần là một tai họa tự nhiên. Có kẻ đứng sau. Và Lâm Gia... đã bị hủy diệt vì biết được điều đó.”

Hắn nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt chàng giờ đây không còn sự bối rối hay bất an ban đầu, chỉ còn lại sự thấu hiểu kinh hoàng và một ngọn lửa quyết tâm cháy rực, rực cháy hơn bao giờ hết. Chàng đã hiểu tại sao Lâm Gia bị diệt môn, và nó không chỉ là một cuộc thảm sát vô cớ, mà là một hành động 'bịt miệng' tàn độc của một thế lực cổ xưa, một thế lực tự xưng là 'Thiên Đạo giả', kẻ đã và đang thao túng vận mệnh của toàn bộ Linh Giới, thậm chí là các giới cao hơn.

“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình...” Lâm Phong lẩm bẩm, giọng điệu chứa đựng sự mỉa mai và phẫn nộ. “Hóa ra, Thiên Đạo không chỉ vô tình, mà còn bị kẻ khác lợi dụng, bị bóp méo. Chúng ta cứ ngỡ mình đang tu luyện nghịch thiên cải mệnh, nhưng thực chất, có lẽ chúng ta chỉ đang giãy giụa trong một cái lồng lớn hơn, được tạo ra bởi những kẻ đó.”

Diệp Vô Song siết chặt tay Lâm Phong, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong người chàng. Nàng không hỏi thêm, bởi nàng biết, những gì Lâm Phong vừa trải qua chắc chắn là một cú sốc lớn, một sự thật có thể làm lung lay cả thế giới quan của bất kỳ tu giả nào. Nàng chỉ lặng lẽ dựa vào vai hắn, ánh mắt tím huyền bí của nàng cũng ánh lên vẻ kiên định. Dù là gì đi nữa, nàng sẽ cùng hắn đối mặt.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả sự phẫn nộ và đau đớn vào sâu thẳm tâm hồn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thị Trấn Thương Nhân. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời xa xăm, nhưng trong mắt hắn, chúng dường như cũng đang bị một bàn tay vô hình nào đó thao túng, ánh sáng của chúng bị lu mờ bởi một âm mưu vĩ đại.

“Ta sẽ không để lịch sử bị che giấu mãi. Ta sẽ không để Lâm Gia bị diệt vong vô ích.” Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường đến sắt đá. “Ta sẽ tìm ra chân tướng. Ta sẽ tìm ra những kẻ đứng sau tất cả. Cho dù chúng là ‘Thiên Đạo giả’ hay bất kỳ thứ gì khác, ta cũng sẽ lật đổ chúng.”

Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung động một lần nữa, như một sự hưởng ứng thầm lặng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong tin rằng, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và cả của Linh Giới. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là Diệp Vô Song, là Quỷ Diện Lang Quân, là Thôn Thiên Thử, và cả những đồng minh mà hắn sẽ kết giao. Mục tiêu của hắn giờ đây không chỉ là tu tiên để mạnh hơn, mà còn là vạch trần sự thật, trả lại công bằng cho tổ tiên, và giải thoát Linh Giới khỏi xiềng xích vô hình của những kẻ thao túng vận mệnh. Cuộc hành trình để tìm hiểu sâu hơn về lịch sử Đại Địa Phân Liệt và sự suy yếu linh khí, dẫn đến cuộc đối đầu với thế lực cổ xưa đang thao túng các giới, giờ đây đã thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ