Ánh trăng đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên le lói qua khung cửa sổ quán trọ Lạc Trần, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch cũ kỹ. Màn đêm đã qua, nhưng dư âm của nó vẫn còn lảng vảng trong căn phòng, đặc biệt là quanh Lâm Phong. Hắn vừa trải qua một cơn "ác mộng" chân thực đến rợn người, một đoạn ký ức cổ xưa được kích hoạt bởi Huyễn Mặc Quyển và dòng huyết mạch của tổ tiên, phơi bày một sự thật kinh hoàng về Lâm Gia Diệt Môn và âm mưu thao túng vận mệnh Linh Giới.
Hắn ngồi trên chiếc giường gỗ đơn sơ, lưng tựa vào vách tường lạnh lẽo, từng thớ thịt vẫn còn run rẩy nhẹ. Mái tóc đen nhánh của hắn bết lại một chút bởi mồ hôi lạnh, và đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ tinh quái hay hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị tột cùng, xen lẫn nỗi căm phẫn và một quyết tâm sắt đá. Huyễn Mặc Quyển, sau khi hoàn thành sứ mệnh của mình, đã chìm sâu vào đan điền, chỉ còn lại cảm giác một năng lượng cổ xưa đang cuộn trào trong huyết mạch, như một dòng sông ngầm chảy xiết, mạnh mẽ và kiên định.
Diệp Vô Song vẫn ngồi bên cạnh hắn, đôi tay lạnh ngắt của nàng vẫn siết chặt bàn tay hắn, truyền hơi ấm và sự an ủi không lời. Ánh mắt tím huyền bí của nàng nhìn hắn đầy lo lắng, nhưng cũng chất chứa sự kiên định không kém. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe nhịp thở của hắn, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong tâm trạng chàng. Nàng biết, những gì Lâm Phong vừa trải qua không chỉ là một cú sốc, mà còn là một gánh nặng khổng lồ, một lời nguyền ngàn đời của gia tộc được vén màn, buộc chàng phải đối mặt với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng.
Quỷ Diện Lang Quân, sau giây phút bàng hoàng ban đầu, đã lùi về một góc phòng, khoanh tay đứng tựa vào tường. Chiếc mặt nạ quỷ cười của hắn vẫn lạnh lẽo và bí ẩn, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ bắp của tên thám tử này. Ngay cả Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé thường ngày vô tư lự, giờ cũng rúc vào lòng Diệp Vô Song, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác nhìn Lâm Phong, rồi lại liếc ra cửa sổ như thể sợ hãi một mối nguy hiểm vô hình nào đó đang rình rập bên ngoài. Không khí trong phòng đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của quán trọ Lạc Trần bên dưới.
"Lâm công tử... ngài có vẻ đã... thấy những điều không nên thấy rồi." Quỷ Diện Lang Quân cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp, không còn chút bông đùa nào. "Thông tin này... e rằng không chỉ có giá đắt, mà còn có giá bằng cả tính mạng."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng người một, rồi dừng lại ở Diệp Vô Song. "Đúng vậy," hắn khàn khàn nói, giọng điệu kiên quyết. "Không phải ác mộng... mà là sự thật. Sự thật về Lâm Gia Diệt Môn. Sự thật về Đại Địa Phân Liệt. Tất cả... đều không phải là ngẫu nhiên, hay tai họa tự nhiên." Hắn dừng lại, từng lời thốt ra đều nặng như chì. "Có kẻ đứng sau tất cả. Một thế lực tự xưng là 'Thiên Đạo giả', kẻ đã và đang thao túng vận mệnh của toàn bộ Linh Giới này, thậm chí là các giới cao hơn."
Diệp Vô Song siết chặt tay hắn hơn nữa, ánh mắt tím huyền bí của nàng dâng lên một luồng sáng lạnh lẽo. "Nếu thật sự có một thế lực có thể thao túng lịch sử và vận mệnh của cả một giới, vậy chúng ta đang đối mặt với nguy hiểm lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều." Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. Nàng không hề nghi ngờ lời Lâm Phong, bởi nàng cảm nhận được sự chân thực và nỗi đau đớn tột cùng trong từng lời nói của chàng.
"Nguy hiểm?" Quỷ Diện Lang Quân bỗng rùng mình một cái, "Ấy da, Lâm công tử, chuyện này nghe có vẻ... lớn hơn cả việc moi tiền của mấy lão tông chủ keo kiệt rồi. Đây là chuyện của cả thiên hạ, của cả Linh Giới cơ mà!" Hắn vò vò đầu, chiếc mặt nạ quỷ cười càng trở nên quái dị trong không khí căng thẳng. "Ngài định làm gì? Cứ thế mà đối đầu với những kẻ có thể thao túng cả 'Thiên Đạo' sao? Đó chẳng phải là tự tìm đường chết à?"
Lâm Phong nhìn thẳng vào Quỷ Diện Lang Quân, đôi mắt lóe lên sự kiên quyết. "Ta sẽ không để lịch sử bị che giấu mãi. Ta sẽ không để Lâm Gia bị diệt vong vô ích. Ta sẽ tìm ra chân tướng. Ta sẽ tìm ra những kẻ đứng sau tất cả. Cho dù chúng là ‘Thiên Đạo giả’ hay bất kỳ thứ gì khác, ta cũng sẽ lật đổ chúng." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Bằng mọi giá."
Quỷ Diện Lang Quân nuốt khan một tiếng. Hắn biết Lâm Phong không nói đùa. "Nhưng... nhưng làm sao mà tìm? Những bí mật đó đã bị chôn vùi hàng ngàn năm, thậm chí là từ thời Đại Địa Phân Liệt. Thông tin có giá trị lớn như vậy, chắc chắn đều đã bị tiêu hủy hoặc phong ấn."
Lâm Phong đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra đường phố Thị Trấn Thương Nhân đang dần thức giấc. Những người phàm trần vội vã với cuộc sống mưu sinh, những tu sĩ cấp thấp bước đi đầy vẻ vội vã, không hề hay biết rằng thế giới của họ đang bị một bàn tay vô hình thao túng. "Không có gì là tuyệt đối. Huyễn Mặc Quyển đã cho ta thấy, vẫn còn những dấu vết. Vẫn còn những ghi chép cổ xưa mà Lâm Viễn tổ tiên ta đã từng tiếp cận. Chỉ là, chúng ta cần tìm đúng nơi, đúng người."
Hắn quay lại, ánh mắt sắc như dao nhìn Quỷ Diện Lang Quân. "Quỷ Diện, ngươi là người có mạng lưới thông tin rộng khắp nhất mà ta biết. Ngươi có biết nơi nào cất giữ cổ tịch nhiều nhất, những ghi chép về lịch sử Linh Giới từ thời kỳ xa xưa nhất? Hoặc có vị trưởng lão nào uyên bác nhất, người có thể biết về những bí mật đã bị lãng quên, đặc biệt là những gì liên quan đến Đại Địa Phân Liệt và sự suy yếu linh khí?"
Quỷ Diện Lang Quân nhíu mày, tư lự. Hắn gãi gãi cằm, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử. "Cổ tịch... uyên bác... Chuyện này không đơn giản. Hầu hết các tông môn lớn đều có thư viện riêng, nhưng nội dung thường chỉ xoay quanh công pháp tu luyện hoặc lịch sử tông môn của họ. Còn những ghi chép về lịch sử đại cục của Linh Giới, đặc biệt là những sự kiện nhạy cảm như Đại Địa Phân Liệt, thường bị hạn chế, thậm chí là bị bóp méo." Hắn suy nghĩ thêm một lúc, rồi đột nhiên ánh mắt sáng lên. "Tuy nhiên... có một nơi."
Hắn lại liếc nhìn ra cửa sổ, rồi hạ giọng, thì thầm như sợ bị nghe thấy. "Có một nơi được gọi là Thiên Thư Lĩnh. Nằm ẩn sâu trong Mây Mù Sơn, một ngọn núi ít người lui tới. Nơi đó cất giữ vô số cổ tịch, từ thời Thần Ma Đại Chiến đến nay, bao gồm cả những ghi chép mà các tông môn khác không muốn công khai. Và đặc biệt, có một vị Tàng Thư Trưởng Lão ở đó, nghe nói đã sống mấy ngàn năm, uyên bác vô cùng, nhưng cực kỳ khó gặp. Ông ta không thuộc tông môn nào, cũng không tham gia vào tranh chấp thế tục, chỉ sống ẩn dật giữa sách cổ. Nhưng muốn tiếp cận ông ta, và những cuốn sách đó... thì không dễ dàng chút nào."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. "Thiên Thư Lĩnh... Tàng Thư Trưởng Lão... Được, vậy chúng ta đi Thiên Thư Lĩnh!" Hắn quay sang Diệp Vô Song, nàng chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự chờ đợi.
"Ta đã biết đây là một nhiệm vụ khó khăn." Lâm Phong nói với Quỷ Diện Lang Quân. "Nhưng ta cần ngươi. Đừng lo về thù lao. Nếu thành công, ngươi sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh hơn bất kỳ món hời nào mà ngươi từng mơ tới. Hơn nữa, việc vạch trần kẻ đứng sau 'Thiên Đạo' cũng là một cách để đảm bảo tương lai cho tất cả chúng ta, bao gồm cả ngươi, Quỷ Diện."
Quỷ Diện Lang Quân ngập ngừng một lát, rồi khẽ thở dài. "Lâm công tử đã nói đến mức này rồi, Quỷ Diện ta sao có thể chối từ? Được rồi, vậy chúng ta đi. Nhưng phải cẩn thận, Mây Mù Sơn không phải là nơi dễ chịu. Linh khí ở đó cũng khá hỗn loạn, và đường đi thì hiểm trở."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, vẻ tinh quái quen thuộc thoáng hiện trong mắt hắn. "Yên tâm, Quỷ Diện. Ngươi sẽ không phải chiến đấu, chỉ cần dẫn đường và dùng cái đầu lanh lợi của mình thôi. Còn lại, cứ để ta và Diệp Vô Song lo liệu." Hắn vỗ vai Quỷ Diện Lang Quân, một sự tin tưởng vô hình được trao đi. Thôn Thiên Thử, như cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cũng khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, rồi lại rúc sâu hơn vào lòng Diệp Vô Song.
***
Buổi trưa cùng ngày, quán trà Vọng Nguyệt ở ngay trung tâm Thị Trấn Thương Nhân tấp nập khách ra vào. Hương trà thơm ngát quyện với mùi bánh ngọt, mùi khói hương nhẹ nhàng tỏa ra từ lư hương trên bàn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng không kém phần nhộn nhịp. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa rộn rã khiến nơi đây trở thành một địa điểm lý tưởng để thu thập tin tức, bởi ít ai để ý đến những lời thì thầm nhỏ to giữa những bàn trà. Linh khí trong quán khá yếu ớt, chỉ đủ cho những tu sĩ cấp thấp hoặc phàm nhân cảm thấy sảng khoái đôi chút.
Lâm Phong và Diệp Vô Song ngồi ở một chiếc bàn khuất, gần cửa sổ. Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh của lá trà lan tỏa trong khoang miệng. Diệp Vô Song thì chỉ khẽ chạm vào chén trà, ánh mắt nàng vẫn luôn dõi theo Quỷ Diện Lang Quân đang hoạt động cách đó không xa. Thôn Thiên Thử, sau khi đã no nê với vài món điểm tâm ngọt, đang gật gù trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn nửa nhắm nửa mở, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng.
Quỷ Diện Lang Quân, với chiếc mặt nạ quỷ cười đặc trưng, không hề ngồi yên một chỗ. Hắn thoăn thoắt di chuyển giữa các bàn, thỉnh thoảng lại dừng lại, cúi đầu thì thầm với một lữ khách đang nhâm nhi chén trà, hay trao đổi ánh mắt với một tu sĩ cấp thấp đang đọc báo. Hắn như một con cá trạch, lướt qua đám đông một cách khéo léo, không gây sự chú ý nhưng lại thu thập được vô số thông tin. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ huýt sáo một điệu nhạc quen thuộc, và một "tai mắt" khác sẽ đáp lại bằng một cái gật đầu kín đáo. Mạng lưới tình báo của Quỷ Diện Lang Quân đúng là rộng khắp, bao trùm cả những nơi tưởng chừng không ai để ý tới. Lâm Phong thầm gật gù tán thưởng, đúng là tiền nào của nấy.
"Hắn ta đúng là có tài." Diệp Vô Song khẽ nhận xét, giọng nói trầm ấm. "Việc tiếp cận Thiên Thư Lĩnh không hề dễ dàng. Nghe nói nơi đó có rất nhiều trận pháp cổ xưa bảo vệ, và chỉ những người có duyên hoặc được mời mới có thể vào. Hơn nữa, Tàng Thư Trưởng Lão kia, người ta đồn rằng ông ta đã ẩn cư hàng ngàn năm, không màng thế sự. Để gặp được ông ta, e rằng cần phải có một lý do cực kỳ thuyết phục."
Lâm Phong nhấp thêm một ngụm trà. "Ta tin vào khả năng của Quỷ Diện. Hắn có thể không phải là người mạnh nhất, nhưng cái đầu của hắn thì không hề đơn giản. Với lại, lý do ta tìm đến Tàng Thư Trưởng Lão không phải là để mưu cầu lợi ích cá nhân, mà là vì sự thật của cả Linh Giới. Ta tin rằng, một người uyên bác như ông ta sẽ hiểu được tầm quan trọng của việc này." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. "Dù Thiên Đạo có vô tình đến đâu, thì nhân đạo vẫn phải hữu tình. Chúng ta không thể mãi sống trong sự lừa dối."
Sau khoảng một khắc, Quỷ Diện Lang Quân khẽ nháy mắt với Lâm Phong, ra hiệu đã có tin tức. Hắn nhanh chóng trở lại bàn, vẻ mặt lộ rõ sự đắc ý, dù chiếc mặt nạ vẫn che khuất nụ cười của hắn.
"Lâm công tử, quả nhiên không hổ danh Quỷ Diện Lang Quân ta!" Hắn vỗ ngực, giọng điệu đầy tự mãn. "Thông tin đã có! Thiên Thư Lĩnh, đúng như ngài mong muốn. Nơi đó không chỉ có cổ tịch, mà còn có một con đường bí mật để vào. Tuy nhiên, nó không phải là đường chính thức, mà là một lối đi được canh giữ bởi một trận pháp cổ xưa, chỉ những người có huyết mạch đặc biệt hoặc được Tàng Thư Trưởng Lão cho phép mới có thể vượt qua. Hơn nữa, ta cũng đã dò la được về Tàng Thư Trưởng Lão. Tên thật của ông ta là Cổ Diễn. Nghe nói ông ta là một trong số ít những người còn sống sót từ thời kỳ Thần Ma Đại Chiến, chứng kiến tận mắt sự kiện Đại Địa Phân Liệt. Sau đó, ông ta đã tự nguyện ẩn cư ở Thiên Thư Lĩnh, chuyên tâm thu thập và bảo quản các loại cổ tịch."
"Vậy là ông ta chính là nhân chứng sống." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng. "Và ông ta cũng chính là người mà tổ tiên Lâm Viễn của ta đã từng muốn tìm kiếm, nhưng không kịp."
"Đúng vậy." Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa. "Nhưng... nhưng để tiếp cận con đường bí mật đó, chúng ta cần một vật dẫn, một loại tín vật. Hoặc là phải vượt qua thử thách của trận pháp cổ xưa. Nghe nói trận pháp đó cực kỳ phức tạp, không phải sức người thường có thể phá giải. Và quan trọng nhất là..." Hắn dừng lại, vẻ mặt hơi tái đi sau chiếc mặt nạ. "Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn rất ghét những kẻ làm phiền sự yên tĩnh của ông ta. Muốn gặp ông ta, e rằng phải có một lý do thật sự đặc biệt, và phải thể hiện được sự tôn kính tuyệt đối."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ. "Lý do đặc biệt thì ta có. Còn sự tôn kính, ta cũng sẽ thể hiện. Ngươi cứ yên tâm dẫn đường. Còn việc vượt qua trận pháp hay gặp gỡ Cổ Diễn, cứ để ta lo liệu." Hắn nhìn Diệp Vô Song, nàng khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, như hưởng ứng.
Quỷ Diện Lang Quân thở phào nhẹ nhõm. Hắn lấy ra một tấm bản đồ da dê cũ kỹ từ trong bọc, trải ra trên bàn. "Đây là đường đi đến Thiên Thư Lĩnh, và vị trí của con đường bí mật đó. Mây Mù Sơn là một nơi hiểm trở, có rất nhiều yêu thú và linh thú ẩn mình. Hơn nữa, linh khí ở đó cũng rất hỗn loạn, dễ khiến người ta lạc lối."
Diệp Vô Song khẽ nhíu mày. "Nghe nói Thiên Thư Lĩnh là nơi trung lập, không thuộc tông môn nào, nhưng lại có quyền lực ngầm rất lớn. Việc tiếp cận không dễ dàng đâu. Các tông môn lớn cũng không dám tùy tiện làm càn ở đó, bởi Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn tuy không tham gia thế sự, nhưng lại có những mối quan hệ rộng khắp và uy tín không ai sánh bằng."
Lâm Phong gật đầu. "Càng khó khăn, càng chứng tỏ nơi đó cất giữ những bí mật quan trọng. Được rồi, chúng ta xuất phát ngay bây giờ. Thời gian không chờ đợi ai." Hắn đứng dậy, ánh mắt đầy kiên quyết, như một mũi tên đã rời cung, thẳng tiến về phía mục tiêu.
***
Mây Mù Sơn, đúng như tên gọi của nó, quanh năm bị bao phủ bởi những tầng mây mù dày đặc, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo nên một khung cảnh u ám và huyền bí. Linh khí trong núi hỗn loạn, có những nơi dồi dào đến mức tạo thành những dòng suối linh khí nhỏ, nhưng cũng có những khu vực linh khí lại mỏng manh đến đáng sợ, xen lẫn những luồng tà khí khó hiểu. Đây chính là đặc điểm của một vùng đất cổ xưa, nơi từng chứng kiến những biến động địa chất và linh khí dữ dội.
Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân cùng Thôn Thiên Thử đã mất gần nửa ngày để vượt qua con đường hiểm trở này. Quỷ Diện Lang Quân, với kinh nghiệm lăn lộn giang hồ, dẫn đường khá thuần thục, tránh né được những khu vực nguy hiểm và những đàn yêu thú hung tợn. Tuy nhiên, càng đi sâu vào, vẻ mặt hắn càng trở nên nghiêm trọng, và những câu nói đùa cợt cũng dần biến mất.
"Lâm công tử, chúng ta sắp đến rồi." Hắn thì thầm, chỉ tay về phía trước. "Con đường bí mật nằm ở đó, ẩn sau một vách đá phủ đầy sương mù."
Ngay trước mắt họ là một vách đá dựng đứng, cao vút chạm mây. Vách đá trơn nhẵn, không có bất kỳ lối đi nào, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được những dao động linh khí cực kỳ phức tạp ẩn sâu bên trong. Đây chính là trận pháp cổ xưa mà Quỷ Diện Lang Quân đã nhắc đến. Hắn khẽ nhắm mắt lại, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận dòng chảy của linh khí và những ma trận ẩn chứa trong không gian.
"Trận pháp này... thật tinh diệu." Lâm Phong khẽ thốt lên. "Không phải là trận pháp công kích, mà là trận pháp mê trận và phong ấn. Nó không nhằm mục đích sát thương, mà là để ngăn cản những kẻ không được phép bước vào."
Diệp Vô Song tiến lên, đôi mắt tím huyền bí của nàng cũng nhìn chằm chằm vào vách đá. "Ta cảm nhận được một luồng năng lượng rất cổ xưa từ trận pháp này, nó không giống với bất kỳ trận pháp nào ta từng thấy ở Linh Giới hiện nay. Phải chăng, nó được dựng lên từ thời Đại Địa Phân Liệt?"
Lâm Phong không trả lời, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vách đá. Một cảm giác lạnh lẽo và cổ kính truyền đến đầu ngón tay, như chạm vào dòng chảy của thời gian. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyển, dùng linh khí của mình để thăm dò trận pháp. Từng đường nét, từng phù văn ẩn hiện trong tâm trí hắn, được Huyễn Mặc Quyển phân tích và giải mã.
Chỉ sau vài phút, Lâm Phong đã tìm thấy một điểm yếu trong trận pháp. Hắn khẽ mỉm cười, rồi dùng tay vẽ một phù văn phức tạp trong không trung. Linh khí từ đan điền hắn tuôn trào, hòa quyện vào phù văn, khiến nó phát sáng rực rỡ, rồi bay thẳng vào vách đá. Một âm thanh "kèn kẹt" nhẹ vang lên, như tiếng bánh răng khổng lồ đang xoay chuyển. Vách đá từ từ tách ra, để lộ một khe hở hẹp, dẫn vào một con đường tối tăm.
Quỷ Diện Lang Quân há hốc miệng sau chiếc mặt nạ. "Trời đất! Lâm công tử, ngài... ngài thật sự phá giải được trận pháp cổ xưa này chỉ trong chốc lát sao? Ta cứ tưởng chúng ta sẽ phải mất vài ngày, hoặc thậm chí là phải tìm cách khác cơ đấy!"
"Bí mật của trận pháp nằm ở sự hài hòa với tự nhiên, không phải là sức mạnh đơn thuần." Lâm Phong bình thản nói, rồi quay sang Diệp Vô Song. "Đi thôi."
Họ bước vào con đường tối tăm. Không khí bên trong lập tức trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một mùi hương thoang thoảng của giấy cũ và mực cổ. Con đường dẫn họ đi sâu vào lòng núi, cuối cùng mở ra một không gian rộng lớn, hùng vĩ đến choáng ngợp.
Đó là Tàng Thư Các của Thiên Thư Lĩnh. Một kiến trúc đồ sộ làm bằng đá xám cổ xưa, với những trụ đá khổng lồ chạm khắc phù văn đã mờ. Bên trong, những giá sách cao ngất ngưởng, trải dài đến tận cùng tầm mắt, chất đầy những cuốn cổ tịch đủ mọi kích cỡ, màu sắc. Ánh sáng mờ ảo từ một viên dạ minh châu khổng lồ treo trên trần tỏa ra, chiếu rọi lên những hàng sách, tạo nên một khung cảnh vừa trang nghiêm, vừa bí ẩn.
Và ở trung tâm của không gian hùng vĩ đó, giữa một núi sách chất cao như núi, có một lão giả đang ngồi. Râu tóc ông ta bạc phơ như tuyết, dài chấm đất, nhưng ánh mắt lại tinh anh như sao trời, ẩn chứa vô số trí tuệ và sự từng trải. Ông ta khoác một chiếc áo bào màu xám cũ kỹ, đã sờn rách ở vài chỗ, toát lên vẻ cổ kính và một sự bình dị đến lạ lùng. Tay ông ta đang vuốt ve một cuốn cổ tịch được bao bọc bởi lớp da cũ kỹ, đôi môi khẽ mấp máy, như đang thì thầm với những trang sách. Đây chính là Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn.
Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao xuyên qua lớp mây mù trong mắt Lâm Phong, nhìn thẳng vào hắn, như thể đọc thấu tâm can chàng. "Huyết mạch của ngươi mang theo mùi vị của quá khứ... một quá khứ bị lãng quên. Ngươi tìm gì ở đây, tiểu tử?" Giọng ông ta trầm ấm, nhưng lại ẩn chứa một uy áp vô hình, khiến Quỷ Diện Lang Quân phải lùi lại một bước, toàn thân run rẩy.
Lâm Phong không hề nao núng. Hắn cung kính cúi đầu, ôm quyền hành lễ. "Vãn bối Lâm Phong, mạo muội đến làm phiền tiền bối. Vãn bối muốn tìm kiếm sự thật về Đại Địa Phân Liệt, về sự suy yếu linh khí của Linh Giới, và về một thế lực đã cố tình che giấu lịch sử, thậm chí ra tay tàn sát những người muốn tìm hiểu sự thật." Hắn không giấu diếm, kể lại một phần câu chuyện về Lâm Gia Diệt Môn, về những khám phá của tổ tiên Lâm Viễn, và về "Thiên Đạo giả" mà hắn đã nhìn thấy trong ký ức.
Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn lắng nghe chăm chú, đôi mắt tinh anh của ông ta khẽ nheo lại. Một lúc lâu sau, ông ta khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của hàng ngàn năm lịch sử. "Sự thật... đôi khi còn đáng sợ hơn cả lời nói dối. Ngươi đã sẵn sàng đối mặt với nó chưa? Một khi đã mở ra, rất khó để khép lại. Con đường ngươi chọn, sẽ đầy rẫy chông gai, thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng." Ông ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm hồn chàng. "Ngươi có chắc mình muốn bước vào 'vực sâu' đó không?"
"Vãn bối đã sẵn sàng." Lâm Phong kiên định nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một ý chí thép. "Không chỉ vì Lâm Gia, mà còn vì sự an nguy của Linh Giới. Ta sẽ không để những âm mưu này tiếp tục thao túng vận mệnh của chúng sinh."
Diệp Vô Song tiến lên một bước, đứng cạnh Lâm Phong. Nàng nhìn Tàng Thư Trưởng Lão, ánh mắt tím huyền bí của nàng cũng ánh lên vẻ kiên định không kém. "Lâm Phong sẽ không lùi bước. Và chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với bất cứ điều gì chờ đợi phía trước."
Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn nhìn Diệp Vô Song, rồi lại nhìn Lâm Phong. Một nụ cười hiếm hoi thoáng hiện trên khuôn mặt già nua của ông ta. "Được thôi, thanh niên đầy nhiệt huyết. Có người đồng hành như vậy, cũng là phúc phận của ngươi. Ta sẽ cho ngươi quyền hạn thấp nhất để tìm kiếm trong Tàng Thư Các này. Tuy nhiên, ngươi phải nhớ, mỗi trang sách mở ra là một cánh cửa đến vực sâu, và không phải ai cũng có thể quay về nguyên vẹn." Ông ta khẽ phất tay, một tấm thẻ bài bằng ngọc thô từ trên giá sách bay xuống, lơ lửng trước mặt Lâm Phong. "Tấm thẻ này sẽ cho phép ngươi tiếp cận những khu vực sách cổ thông thường. Còn nếu muốn tìm hiểu sâu hơn về những bí mật bị niêm phong, ngươi sẽ phải tự mình tìm kiếm cách."
Lâm Phong cung kính đón lấy tấm thẻ bài. Cảm giác lạnh lẽo và cổ xưa của ngọc thô truyền vào lòng bàn tay hắn, như chứa đựng vô số bí mật đã bị chôn vùi. Hắn cúi đầu tạ ơn Tàng Thư Trưởng Lão, rồi quay sang Diệp Vô Song. Ánh mắt cả hai giao nhau, một tia lửa quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt đen láy của Lâm Phong, được Diệp Vô Song đáp lại bằng sự tin tưởng tuyệt đối. Thôn Thiên Thử, như cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình, cũng im lặng rúc vào lòng Diệp Vô Song.
Đứng giữa biển sách mênh mông, hít thở mùi giấy cũ và mực cổ, Lâm Phong cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong lòng. Hắn đã đến gần hơn với sự thật. Con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Huyễn Mặc Chi Đạo trong hắn đã thức tỉnh hoàn toàn, ánh sáng của nó sẽ soi rọi mọi góc khuất của lịch sử. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động, như một sự hưởng ứng thầm lặng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong tin rằng, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và cả của Linh Giới. Cuộc hành trình để vạch trần sự thật, trả lại công bằng cho tổ tiên, và giải thoát Linh Giới khỏi xiềng xích vô hình của những kẻ thao túng vận mệnh, giờ đây đã thực sự bước sang một trang mới.