Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 395

Manh Mối Đầu Tiên: Vết Nứt Của Chân Tướng

4093 từ
Mục tiêu: Lâm Phong bắt đầu quá trình nghiên cứu chuyên sâu tại Thiên Thư Lĩnh, tìm kiếm thông tin về Đại Địa Phân Liệt và sự suy yếu linh khí.,Chàng phát hiện những mâu thuẫn, dấu hiệu bị che giấu hoặc sửa đổi trong các ghi chép lịch sử chính thống.,Lâm Phong tìm thấy những mảnh ghép đầu tiên, những lời ám chỉ mơ hồ về một âm mưu cổ xưa, liên quan đến việc thao túng dòng chảy linh khí hoặc phân chia các giới.,Diệp Vô Song tiếp tục đóng vai trò đồng hành, hỗ trợ và chứng kiến sự căng thẳng, lo lắng của Lâm Phong.,Thiết lập hướng đi cho các chương tiếp theo, gợi mở về tính chất phức tạp và nguy hiểm của sự thật đang được hé lộ.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Tàng Thư Trưởng Lão
Mood: Mysterious, tense, intellectual, determined, unsettling
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong siết chặt tấm thẻ bài bằng ngọc thô trong tay, cảm giác lạnh lẽo và cổ xưa của nó như truyền thẳng vào tận xương tủy, đánh thức một dòng cảm xúc khó tả. Hắn cúi đầu tạ ơn Tàng Thư Trưởng Lão, ánh mắt quét qua Diệp Vô Song, gặp gỡ ánh nhìn kiên định và tin tưởng tuyệt đối của nàng. Thôn Thiên Thử, vẫn im lặng rúc vào lòng Diệp Vô Song, dường như cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình thế, không còn vẻ tinh quái thường ngày. Đứng giữa biển sách mênh mông, hít thở mùi giấy cũ và mực cổ, Lâm Phong cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong lòng. Hắn đã đến gần hơn với sự thật. Con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Huyễn Mặc Chi Đạo trong hắn đã thức tỉnh hoàn toàn, ánh sáng của nó sẽ soi rọi mọi góc khuất của lịch sử. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động, như một sự hưởng ứng thầm lặng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong tin rằng, hắn sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình, và cả của Linh Giới. Cuộc hành trình để vạch trần sự thật, trả lại công bằng cho tổ tiên, và giải thoát Linh Giới khỏi xiềng xích vô hình của những kẻ thao túng vận mệnh, giờ đây đã thực sự bước sang một trang mới.

Ngay sau khi nhận được sự chấp thuận của Tàng Thư Trưởng Lão, Lâm Phong không chần chừ một khắc. Hắn cùng Diệp Vô Song và Thôn Thiên Thử nhanh chóng tiến sâu vào Thiên Thư Lĩnh. Khuôn viên học viện này quả thực rộng lớn và cổ kính, những mái ngói xanh rêu, những bức tường đá xám được bao phủ bởi dây leo trường xuân, mang theo dấu ấn của hàng ngàn năm lịch sử. Không khí ở đây luôn tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó vọng lại từ những khu vườn cây cảnh được cắt tỉa tinh xảo, và thỉnh thoảng là tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài đệ tử hoặc trưởng lão đi lại.

Tàng Thư Các chính là trung tâm của Thiên Thư Lĩnh, một tòa kiến trúc đồ sộ, vươn cao sừng sững như một ngọn núi tri thức. Bên trong Tàng Thư Các, không gian mở ra mênh mông đến choáng ngợp. Hàng ngàn giá sách cao vút, chạm đến tận trần nhà được điêu khắc tinh xảo, chất đầy những cuốn cổ tịch ố vàng, những cuộn ngọc giản lấp lánh linh quang, và cả những tấm bia đá khắc chữ cổ. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và uyên bác đến lạ lùng. Ánh sáng từ các cửa sổ nhỏ được khảm đá quý hoặc những đèn ngọc treo lơ lửng trên cao, chiếu rọi mờ ảo xuống từng dãy kệ, tạo ra những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch đã mòn vẹt theo thời gian.

Lâm Phong bắt đầu công cuộc tìm kiếm của mình. Với tấm thẻ bài bằng ngọc thô của Tàng Thư Trưởng Lão, hắn có thể tự do ra vào các khu vực sách cổ thông thường. Hắn không hề vội vàng, mà bắt đầu một cách có hệ thống. Đầu tiên, hắn tìm đến những cuốn sách ghi chép lịch sử về Đại Địa Phân Liệt, về sự thay đổi linh khí của Linh Giới, và về các sự kiện lớn diễn ra trong hàng vạn năm qua. Hắn lật giở từng trang sách, đôi mắt đen láy lướt nhanh qua từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại dừng lại, cau mày suy nghĩ, rồi ghi chép cẩn thận vào một quyển sổ tay.

Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị của mình, lặng lẽ ngồi bên cạnh Lâm Phong. Nàng không quấy rầy hắn, mà tự mình chọn lấy một vài cuốn sách về các loại kỳ văn dị ngữ cổ đại để đọc. Thỉnh thoảng, nàng lại ngước lên nhìn Lâm Phong, ánh mắt tím huyền bí ẩn chứa sự lo lắng. Nàng biết, Lâm Phong đã không ngủ hai ngày liền, chỉ chuyên tâm vào việc nghiên cứu. Gương mặt thanh tú của hắn giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt có vài quầng thâm, nhưng tinh thần lại vô cùng tập trung, thậm chí có thể nói là bị ám ảnh.

"Kỳ lạ..." Lâm Phong lẩm bẩm, một tay vuốt nhẹ lên một trang giấy đã mủn. "Đoạn này... ghi chép về sự sụp đổ của một số tông môn cổ xưa, cùng lúc với việc linh khí suy yếu đột ngột ở một vùng đất nhất định. Nhưng lại không hề nhắc đến nguyên nhân cụ thể, chỉ đổ lỗi cho 'thiên tai' hoặc 'biến cố bất ngờ'. Trong khi đó, một cuốn sách khác, niên đại cổ hơn, lại có vẻ ám chỉ đến một loại 'phong ấn' nào đó..."

Diệp Vô Song khẽ thở dài, đặt cuốn sách nàng đang đọc xuống. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Lâm Phong, đặt tay lên vai hắn. "Phong, chàng đã không ngủ hai ngày rồi. Dù là tu sĩ Đại Thừa, cũng không thể không nghỉ ngơi. Chàng có tìm thấy gì đặc biệt không?" Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự quan tâm sâu sắc.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Vô Song, đôi mắt hắn ánh lên vẻ bất lực và tức giận. "Sự thật... nó không hề đơn giản như chúng ta nghĩ, Vô Song. Càng đọc, ta càng thấy những lỗ hổng, những mâu thuẫn chồng chất. Những ghi chép lịch sử chính thống, được lưu truyền rộng rãi, dường như đã bị sửa đổi một cách có hệ thống. Những chi tiết quan trọng bị bỏ qua, những sự kiện lớn bị bóp méo thành những lời giải thích mơ hồ. Cứ như có một bàn tay vô hình nào đó đã cố tình xóa đi một phần lịch sử, thay thế nó bằng một phiên bản đã được 'kiểm duyệt'."

Hắn đứng dậy, đi đi lại lại giữa các giá sách, bàn tay bất giác siết chặt. "Ví dụ, về Đại Địa Phân Liệt. Tất cả đều nói đó là một biến cố tự nhiên, do 'Thiên Đạo' giáng xuống để trừng phạt sự tham lam của con người. Nhưng ta lại tìm thấy những văn bản cũ hơn, cực kỳ hiếm hoi, chỉ là những mảnh vụn, ám chỉ đến một 'Đại Trận' nào đó, được kích hoạt với mục đích 'phân chia' và 'lọc bỏ'. Phân chia gì? Lọc bỏ ai? Tất cả đều là những câu hỏi không lời đáp!"

Diệp Vô Song lắng nghe Lâm Phong với vẻ mặt trầm tư. Nàng biết Lâm Phong đang căng thẳng đến nhường nào. Nàng nhẹ nhàng xoa dịu lưng hắn. "Nếu có kẻ cố tình che giấu, vậy chúng ắt phải có mục đích. Và mục đích đó... chắc chắn không phải vì lợi ích của chúng sinh."

Lâm Phong quay lại, ánh mắt hắn rực cháy. "Đúng vậy! Và điều đáng sợ nhất là, họ đã thành công. Hàng vạn năm qua, không ai nghi ngờ. Tất cả đều chấp nhận lịch sử được viết sẵn. Chỉ có những kẻ như tổ tiên Lâm Viễn của ta, những người có khả năng nhìn thấu bản chất, mới dám đặt câu hỏi. Và cái giá phải trả... chính là sự diệt vong của gia tộc." Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Gánh nặng này... thật sự quá lớn. Càng biết nhiều, ta càng cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu không đáy."

Diệp Vô Song đến gần hơn, ôm nhẹ lấy Lâm Phong. "Chàng không đơn độc đâu, Phong. Ta sẽ luôn ở bên chàng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với vực sâu đó. Hơn nữa, chàng còn có Quỷ Diện Lang Quân, có Thôn Thiên Thử, và cả những người huynh đệ, những người vợ của chàng nữa. Chàng không cần phải gánh vác tất cả một mình." Nàng nói, giọng nói của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn đang rối bời của Lâm Phong.

Lâm Phong khẽ gật đầu, vùi mặt vào mái tóc bạc của Diệp Vô Song. "Cảm ơn nàng, Vô Song. Có nàng bên cạnh, ta cảm thấy vững tâm hơn nhiều." Hắn hít một hơi thật sâu, mùi hương dịu nhẹ của nàng giúp hắn trấn tĩnh lại. "Ta cần phải tìm hiểu sâu hơn. Những cuốn sách này chỉ là bề nổi. Chắc chắn phải có những ghi chép cổ xưa hơn, những bí mật bị niêm phong, mới có thể tiết lộ toàn bộ bức màn chân tướng."

Thời gian cứ thế trôi đi, ngày này qua ngày khác, Lâm Phong chìm đắm trong biển sách của Thiên Thư Lĩnh. Hắn nghiên cứu không ngừng nghỉ, đôi lúc quên cả ăn uống, ngủ nghỉ. Diệp Vô Song kiên nhẫn ở bên, chăm sóc hắn từng li từng tí, pha trà, mang điểm tâm, và đôi khi chỉ đơn giản là lặng lẽ đọc sách, tạo ra một không gian yên bình để Lâm Phong có thể chuyên tâm nghiên cứu. Thôn Thiên Thử thì chốc chốc lại lẩn đi tìm thức ăn, rồi lại quay về cuộn tròn trong lòng Diệp Vô Song, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong với ánh mắt tò mò.

Trong quá trình tìm kiếm, Lâm Phong đã phát hiện ra một điều kỳ lạ. Có những cuốn sách, dù niên đại rất cổ xưa, nhưng lại không hề có dấu vết bị chỉnh sửa hay làm giả. Tuy nhiên, những cuốn sách này lại được viết bằng một loại ngôn ngữ cổ đại cực kỳ phức tạp, với những ký hiệu và phù văn mà ngay cả các học giả hiện đại cũng khó lòng giải mã. Hơn nữa, chúng lại được cất giữ ở những khu vực ít ai để ý đến, như thể bị cố tình bỏ quên.

Vào một đêm khuya, khi toàn bộ Tàng Thư Các chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn ngọc, Lâm Phong, với ánh mắt kiên định, đã tìm thấy một con đường dẫn đến khu vực cổ tịch cấm. Nơi đây ít người lui tới, không khí có phần hỗn loạn hơn, và mùi ẩm mốc của những cuốn sách cổ xưa nhất càng nồng nặc. Ánh sáng từ những khe hở trên trần nhà yếu ớt đến mức gần như không thể đọc được. Một trận pháp phong ấn yếu ớt, dường như đã bị thời gian bào mòn, chắn ngang lối vào. Lâm Phong không gặp quá nhiều khó khăn để phá giải nó, và hắn bước vào.

Bên trong khu vực cấm này, các giá sách không còn được sắp xếp ngăn nắp như bên ngoài. Chúng nằm rải rác, xiêu vẹo, bụi bặm phủ đầy lên những cuốn sách đã mục nát. Tuy nhiên, giữa đống đổ nát đó, Lâm Phong lại phát hiện ra một vài cuốn cổ tịch được làm từ chất liệu đặc biệt, dường như là da của một loại yêu thú thượng cổ, hoặc được khắc trên những tấm ngọc thạch. Chúng không hề bị thời gian ăn mòn, vẫn giữ được vẻ nguyên vẹn đến kinh ngạc. Những cuốn sách này không chỉ chứa đựng văn tự cổ đại, mà còn có vô số những phù văn, đồ hình phức tạp, giống như những bản vẽ của một trận pháp khổng lồ.

Lâm Phong cẩn thận nhặt lên một tấm ngọc giản màu xanh xám, bề mặt của nó lấp lánh những đường vân kỳ lạ. Khi hắn dùng thần thức quét qua, một luồng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, nhưng lại vô cùng rời rạc và khó hiểu. Hắn cau mày, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép đó. "Giới Nguyên Pháp Trận... Thế Giới Khế Ước... đây là cái gì?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn vì đã nói quá nhiều trong những ngày qua, và cũng vì sự kinh ngạc tột độ. "Tại sao tất cả những thứ này lại bị che giấu? Nó có ý nghĩa gì?"

Ngay lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn đột nhiên rung động dữ dội. Một luồng linh lực ấm áp từ Huyễn Mặc Quyển lan tỏa khắp cơ thể Lâm Phong, tràn vào trong thần thức của hắn, giúp hắn cảm nhận được ý nghĩa sâu xa hơn của những ký hiệu cổ đại đó. Không phải là những lời nói cụ thể, mà là những ý niệm, những hình ảnh chớp nhoáng, về một trật tự vũ trụ cổ xưa, về một giao ước đã được thiết lập giữa các giới, và rồi... sự vỡ vụn.

Lâm Phong như bị điện giật, toàn thân run rẩy. Hắn vội vàng lấy ra giấy và bút, bắt đầu vẽ lại những phù văn phức tạp mà hắn vừa cảm nhận được, những đường nét kỳ dị nối liền nhau, tạo thành một đồ hình khổng lồ. Càng vẽ, hắn càng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với bức tranh toàn cảnh mà hắn đang cố gắng lắp ghép. Giới Nguyên Pháp Trận – một trận pháp có khả năng điều khiển và phân chia linh khí giữa các giới? Thế Giới Khế Ước – một giao ước cổ xưa đã bị phá vỡ, hay bị sửa đổi?

"Vỡ vụn... Tìm kiếm... Chân tướng..." Ý niệm từ Huyễn Mặc Quyển lại một lần nữa truyền vào tâm trí hắn, rõ ràng hơn. Lâm Phong chợt nhận ra, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một pháp bảo thông thường, nó dường như có một liên kết sâu sắc với những bí mật cổ xưa này, có thể chính nó là chìa khóa để giải mã tất cả.

Hắn tiếp tục nghiên cứu, không màng đến thời gian, không màng đến sự mệt mỏi. Hắn liên kết các mảnh thông tin từ tấm ngọc giản đó với những phù văn trên các tấm bia đá khác, với những hình vẽ trên da yêu thú. Dần dần, một bức tranh kinh hoàng hiện ra trong tâm trí hắn. Đó không phải là một thiên tai tự nhiên, cũng không phải là sự trừng phạt của Thiên Đạo. Đại Địa Phân Liệt, sự suy yếu linh khí, và sự tách rời của các giới, dường như là kết quả của một 'Đại Trận' được kích hoạt có chủ đích, và phía sau nó là một 'khế ước' đã bị thay đổi, một 'luật chơi' đã bị viết lại.

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Phong. Một thế lực nào đó, mạnh mẽ đến mức có thể thao túng cả cấu trúc của vũ trụ, thay đổi lịch sử, và che giấu sự thật trong hàng vạn năm. Ai có thể làm được điều đó? Và vì mục đích gì? Lâm Phong cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, một sự ghê tởm trước khả năng một thế lực tà ác đã thao túng vận mệnh của vô số chúng sinh. Hắn nhận ra mình đang đào bới vào một bí mật có thể lật đổ toàn bộ trật tự hiện tại, và điều đó có nghĩa là hắn đã trở thành mục tiêu của 'kẻ điều khiển vận mệnh' đó.

Bên ngoài trời đã bắt đầu tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi vào khu vực cổ tịch cấm, xua tan đi một phần bóng tối u ám. Lâm Phong đứng dậy, toàn thân mỏi nhừ, nhưng đôi mắt hắn lại rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Hắn đã tìm thấy những manh mối đầu tiên, những vết nứt trên bức màn chân tướng. Mặc dù còn rất nhiều điều chưa hiểu, nhưng ít nhất, hắn đã có một hướng đi. Hắn cần phải xác nhận những gì mình đã khám phá, và chỉ có một người ở Thiên Thư Lĩnh này có thể giúp hắn.

Với những bản vẽ phù văn và những ghi chép vội vàng trong tay, Lâm Phong nhanh chóng rời khỏi khu vực cấm. Hắn tìm đến thư phòng của Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn. Hành lang dẫn đến căn phòng nhỏ của vị lão nhân hẹp và lát đá xanh rêu phong, tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương trà và sách cổ thoang thoảng. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang quay cuồng với vô vàn suy nghĩ.

Hắn đứng trước cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, định gõ cửa, nhưng cánh cửa lại khẽ mở ra. Bên trong, Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn ngồi ngay ngắn bên bàn trà, đôi mắt tinh anh của ông ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, dường như đã đợi hắn từ rất lâu. Một nụ cười khó hiểu thoáng hiện trên khuôn mặt già nua của ông ta.

"Tiểu hữu đã tìm thấy gì rồi?" Giọng Tàng Thư Trưởng Lão trầm ấm, bình thản nhưng lại đầy ẩn ý, như thể ông ta đã biết trước mọi chuyện.

Lâm Phong bước vào, không chút do dự. Hắn đặt những bản vẽ và ghi chép lên bàn, đẩy về phía Trưởng Lão. "Trưởng lão... liệu Đại Địa Phân Liệt có phải là một âm mưu? Liệu có phải có một 'Đại Trận' nào đó, và một 'Thế Giới Khế Ước' đã bị thay đổi, dẫn đến sự suy yếu linh khí và sự phân hóa của các giới?" Giọng hắn khàn khàn, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn không vội vàng xem xét những gì Lâm Phong mang đến. Ông ta chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên lượn lờ trước mặt, như một bức màn che giấu suy nghĩ của ông. "Chân tướng... đôi khi không phải thứ mà phàm nhân có thể gánh vác. Có những bí mật... được chôn vùi vì lợi ích của sự 'bình yên' giả tạo." Ông ta nhấn mạnh từ "bình yên" một cách đầy mỉa mai. "Ngươi đã thấy những gì?"

Lâm Phong kể lại những phát hiện của mình, về "Giới Nguyên Pháp Trận", về "Thế Giới Khế Ước", về những mảnh ghép thông tin cho thấy một sự thao túng có chủ đích đằng sau các biến cố lịch sử. Hắn không bỏ sót một chi tiết nào, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Tàng Thư Trưởng Lão, mong chờ một lời xác nhận, một sự giải đáp.

Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt ông ta lúc nheo lại, lúc lại mở to, ẩn chứa vô vàn cảm xúc phức tạp. Khi Lâm Phong nói xong, ông ta thở dài một tiếng, đặt chén trà xuống. "Những gì ngươi tìm thấy... không sai. Quả thực, có một 'Đại Trận' đã được kích hoạt, một 'Khế Ước' đã bị thay đổi. Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, tiểu hữu. Ngươi chỉ mới chạm vào rìa của vực sâu."

"Vậy 'kẻ điều khiển' đó... là ai?" Lâm Phong lập tức hỏi, sự vội vàng và khao khát tìm hiểu sự thật hiện rõ trong ánh mắt hắn.

Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn khẽ lắc đầu, ánh mắt ông ta trở nên xa xăm, như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa. "Thời cơ chưa đến. Ngươi chưa đủ sức để biết, và cũng chưa đủ sức để đối mặt. Đừng vội vàng, kẻo rơi xuống không đáy." Ông ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng vẻ bên ngoài. "Vực sâu đó, không chỉ chôn vùi sự thật, mà còn có thể nuốt chửng cả những kẻ dám dấn thân vào."

"Nhưng... nếu không tìm hiểu, không đối mặt, thì làm sao có thể thay đổi được vận mệnh của Linh Giới, của tất cả chúng sinh?" Lâm Phong không cam lòng.

"Thay đổi?" Tàng Thư Trưởng Lão cười khẽ, một nụ cười đầy bí ẩn. "Thay đổi không phải là chuyện một sớm một chiều. Và đôi khi, sự thay đổi lại dẫn đến một tai họa lớn hơn. Ngươi chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa của một thế giới mà phàm nhân không nên biết. Hãy nhớ, tiểu hữu, có những bí mật được giữ kín không phải vì mục đích xấu xa, mà vì để bảo vệ một trật tự mong manh. Dù nó có giả tạo đến đâu, nó cũng đã tồn tại hàng vạn năm."

Ông ta quay lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. "Ngươi là người có huyết mạch đặc biệt, có Huyễn Mặc Quyển hộ thân, có Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm. Điều đó cho phép ngươi nhìn thấy những điều mà người khác không thể. Nhưng chính điều đó cũng đặt ngươi vào một vị trí cực kỳ nguy hiểm. 'Kẻ điều khiển vận mệnh' đó, chúng vẫn đang tồn tại, và chúng không bao giờ để lộ dấu vết của mình. Một khi ngươi đào quá sâu, chúng sẽ cảm nhận được. Và khi đó..." Ông ta không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lâm Phong nắm chặt tay, trong lòng dậy sóng. Mặc dù Tàng Thư Trưởng Lão không trực tiếp tiết lộ danh tính của kẻ thù, nhưng những lời ám chỉ của ông ta đã đủ để Lâm Phong hiểu rằng, mối nguy hiểm này không chỉ dừng lại ở một thế lực nào đó trong Linh Giới, mà có thể đến từ một cấp độ cao hơn, thậm chí là những kẻ mà tổ tiên Lâm Viễn đã gọi là "Thiên Đạo giả".

"Vãn bối đã hiểu." Lâm Phong nói, giọng nói tuy trầm thấp nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển. "Dù nguy hiểm đến đâu, vãn bối cũng sẽ không lùi bước. Chân tướng phải được phơi bày."

Tàng Thư Trưởng Lão Cổ Diễn nhìn Lâm Phong, rồi khẽ gật đầu, một tia tán thưởng lướt qua đôi mắt già nua. "Ngươi có ý chí của một bậc chân tu. Tốt. Nhưng hãy nhớ lời ta, đừng vội vàng. Hãy tích lũy sức mạnh, hãy tìm hiểu thêm. Có những thứ, cần phải đúng 'thời cơ' mới có thể chạm vào. Ngươi có thể tiếp tục tìm kiếm trong Tàng Thư Các này, nhưng những khu vực sâu hơn, những bí mật bị niêm phong triệt để, chỉ khi ngươi đạt đến một cảnh giới nhất định, hoặc tìm được những manh mối cụ thể hơn, ta mới có thể giúp ngươi tiếp cận."

Lâm Phong cung kính cúi đầu tạ ơn, rồi quay người rời đi. Bước chân hắn vẫn còn nặng trĩu vì những thông tin kinh hoàng vừa khám phá, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Con đường phía trước có thể đầy rẫy vực sâu và những kẻ thù vô hình, nhưng hắn đã không còn là một phàm nhân bị coi thường nữa. Hắn là Lâm Phong, người mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, người sẽ nghịch thiên cải mệnh, vạch trần mọi âm mưu, và tự tay định đoạt vận mệnh của chính mình và của cả Linh Giới.

Diệp Vô Song đã đợi sẵn bên ngoài, ánh mắt nàng thăm dò Lâm Phong. Nàng không hỏi, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Lâm Phong siết nhẹ tay nàng, thầm cảm ơn sự thấu hiểu và tin tưởng của nàng. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng ban mai đang xua đi màn đêm u tối. Cuộc chiến với những kẻ thao túng vận mệnh, với những bí mật bị chôn vùi hàng vạn năm, giờ đây mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ