Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 5

Huyền Cơ Tiên Phủ: Lão Quái Kỳ Nhân Và Khởi Đầu Của Khổ Luyện

4702 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger của Chương 4, đưa Lâm Phong vào căn nhà gỗ của Hoàng Lão Quái.,Giới thiệu Hoàng Lão Quái một cách ấn tượng, thể hiện tính cách kỳ quái nhưng thông tuệ của lão.,Hoàng Lão Quái bắt đầu chỉ dẫn Lâm Phong phương pháp cảm ứng linh khí cơ bản.,Lâm Phong gặp khó khăn ban đầu khi linh khí không thể dung nhập vào cơ thể phàm nhân do không có linh căn.,Nhấn mạnh sự thất vọng ban đầu của Lâm Phong và sự kiên định của chàng trước thử thách.,Hoàng Lão Quái đưa ra những lời ám chỉ về tiềm năng đặc biệt của Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển, tạo tiền đề cho chương sau.,Đưa Lâm Phong đến địa điểm mới: Quán Trọ Lạc Trần, để chàng có không gian suy ngẫm và tiếp xúc với thế giới bên ngoài.,Củng cố tính cách thông minh, kiên cường và hài hước của Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Hoàng Lão Quái
Mood: Bí ẩn, hy vọng, thất vọng, quyết tâm, khởi đầu
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của sương đêm thấm vào phổi, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa rực cháy. Hắn bước ra khỏi chỗ nấp, thân ảnh cao ráo dần hiện rõ trong màn sương mù, tiến thẳng về phía căn nhà gỗ. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, mang theo sự quyết tâm của một kẻ phàm nhân đang nghịch thiên cải mệnh. Cánh cửa đầu tiên của vận mệnh, đang mở ra trước mắt hắn.

Từng bước, từng bước một, Lâm Phong đến gần cánh cửa gỗ mục nát, nơi ánh đèn dầu yếu ớt vẫn lay lắt hắt ra. Mùi hương trầm, mùi rượu, và mùi gỗ mục càng lúc càng rõ rệt, quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị độc đáo, vừa cổ kính vừa nồng nàn. Hắn đưa tay lên, định gõ cửa, nhưng một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên. Như thể cánh cửa này không cần gõ, như thể nó đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi. Huyễn Mặc Quyển trong ngực hắn lại một lần nữa rung động mạnh mẽ, không còn là những chấn động nhẹ nhàng mà là một sự thôi thúc mãnh liệt, như muốn đẩy hắn vào bên trong.

Hắn khẽ đẩy. Cánh cửa gỗ nặng nề kêu kẽo kẹt một tiếng, như tiếng thở dài của thời gian, rồi từ từ hé mở. Một luồng khí ấm áp hơn, nồng nặc mùi rượu và hương trầm, ập vào mặt hắn, xua tan đi cái lạnh lẽo của sương đêm. Lâm Phong bước qua ngưỡng cửa, đôi mắt đen láy nhanh chóng quét một vòng quanh căn phòng.

Căn nhà gỗ đơn sơ đến không ngờ. Không có những đồ vật trang trí cầu kỳ, chỉ có một bộ bàn ghế gỗ đã cũ kỹ, một cái giường thấp trải chiếu rơm, và vài cái kệ chứa đầy những bình rượu đủ hình dạng, kích cỡ. Ở giữa phòng, trên một chiếc bàn thấp, một ngọn đèn dầu nhỏ đang bập bùng cháy, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe. Và đúng như hắn dự đoán, một lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế tựa lưng cao, chân gác lên bàn, tay cầm bầu rượu tu ừng ực. Đó chính là Hoàng Lão Quái, kẻ mà Lâm Phong đã nghe đồn từ Linh Khê Trấn.

Ánh mắt tinh anh của lão quét qua Lâm Phong, đôi mắt nheo lại vẻ lười biếng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự sắc bén khó lường. Trên khuôn mặt nhăn nheo của lão, một nụ cười nửa miệng chợt hiện ra, như thể lão đã đoán trước được mọi chuyện.

"Tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng đến rồi..." Hoàng Lão Quái cất giọng khàn khàn, từng chữ như được ngâm trong rượu, "Còn tưởng ngươi sẽ lạc đường trong mê trận của lão già này chứ." Lão nhấp thêm một ngụm rượu lớn, tiếng "ực ực" vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.

Lâm Phong hơi sững người. "Mê trận? Lão ta biết mình đến sao?" Hắn thầm nghĩ, cảm giác kinh ngạc xen lẫn một chút rùng mình. Ánh mắt hắn lướt qua những bức tường gỗ, cảm nhận rõ ràng khí tức cổ xưa và một loại năng lượng kỳ lạ đang bao trùm căn phòng. Chắc chắn đây không phải là một căn nhà bình thường, và lão già này cũng không phải là một phàm nhân đơn thuần. Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ cúi đầu, ôm quyền cung kính: "Vãn bối Lâm Phong, mạo muội quấy rầy tiền bối." Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, thể hiện sự điềm tĩnh thường thấy.

Hoàng Lão Quái bật cười khùng khục, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, làm ngọn đèn dầu cũng khẽ rung lên. "Ha ha, mạo muội? Ngươi có cái thứ kia trong người, còn sợ mạo muội sao?" Lão nói, ánh mắt tinh ranh liếc xuống ngực Lâm Phong, nơi Huyễn Mặc Quyển đang ẩn giấu, phát ra một luồng ấm áp vô hình mà chỉ Lâm Phong mới cảm nhận được.

Lâm Phong giật mình, theo phản xạ đưa tay lên che ngực. "Tiền bối... ngài nói gì?" Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đã dậy sóng. Lão già này không chỉ biết hắn sẽ đến, mà còn biết cả bí mật lớn nhất của hắn – Huyễn Mặc Quyển. Điều này vượt quá mọi sự mong đợi của hắn.

"Chậc chậc, tiểu tử này... Giấu kín như vậy, nhưng làm sao qua mắt được lão già này chứ?" Hoàng Lão Quái tặc lưỡi, đoạn lắc đầu. "Thôi được rồi, đứng đó làm gì? Vào đây, tìm chỗ mà ngồi đi. Cứ đứng như trời trồng như vậy, lão già này nhìn thấy đau mắt." Lão vẫy tay, ra hiệu cho Lâm Phong ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Lâm Phong hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng bước đến, kéo chiếc ghế gỗ cũ kỹ ra và ngồi xuống. Hắn cảm nhận được sự quan sát từ Hoàng Lão Quái, ánh mắt của lão như xuyên thấu mọi bí mật trong hắn. "Tiền bối... ngài là ai? Và sao ngài lại biết vãn bối có Huyễn Mặc Quyển?" Lâm Phong không thể kìm được sự tò mò, trực tiếp hỏi thẳng. Hắn biết, đối với những người như lão già này, quanh co lòng vòng cũng vô ích.

Hoàng Lão Quái lại tu thêm một ngụm rượu, tiếng "ực ực" nghe rất đã tai. Lão đặt bầu rượu xuống bàn, đôi mắt nheo lại nhìn Lâm Phong, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Lão già này là ai không quan trọng. Quan trọng là ngươi là ai, và ngươi đến đây để làm gì. Còn về Huyễn Mặc Quyển... nó tự có linh tính, đã dẫn ngươi đến đây, và nó cũng đã nói cho lão già này biết ngươi đang mang theo nó." Lão nói, giọng điệu vẫn khàn khàn nhưng mang theo một sự uy nghiêm khó tả.

Lâm Phong im lặng, trong lòng suy nghĩ miên man. Lão già này không những không phủ nhận, mà còn khẳng định Huyễn Mặc Quyển có linh tính, và nó đã "nói" cho lão biết. Chuyện này quả thực quá sức tưởng tượng của một phàm nhân như hắn. "Nó... nó có linh tính sao?" Lâm Phong khẽ hỏi, giọng nói hơi run rẩy.

Hoàng Lão Quái gật gù, vuốt vuốt chòm râu bạc phơ. "Đúng vậy. Linh vật trời sinh, há có thể tầm thường? Nó đã chọn ngươi, tiểu tử. Đó là cơ duyên của ngươi, cũng là định mệnh của nó." Lão lại nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Phong đầy ẩn ý. "Ngươi đến đây, không phải chỉ vì lời đồn về một lão già kỳ quái, đúng không? Ngươi đến đây... vì muốn tu tiên, muốn nghịch thiên cải mệnh, phải không?"

Câu hỏi của Hoàng Lão Quái như đánh trúng tâm can Lâm Phong. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào lão. "Đúng vậy, tiền bối. Vãn bối muốn tu tiên. Vãn bối không cam lòng làm một phàm nhân yếu đuối, bị số phận trói buộc. Vãn bối muốn tìm một con đường, dù là con đường chông gai nhất." Lời nói của hắn chắc nịch, không một chút do dự.

Hoàng Lão Quái im lặng nhìn hắn một lúc lâu, rồi lại bật cười khùng khục. "Tốt! Tốt lắm! Có chí khí! Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh... câu này không phải ai cũng dám nói, càng không phải ai cũng dám làm." Lão vỗ tay cái bốp, làm Lâm Phong giật mình. "Vậy thì, tiểu tử, ngươi có biết tu tiên là gì không?"

Lâm Phong hơi bối rối. "Vãn bối... chỉ nghe nói tu tiên là hấp thụ linh khí trời đất, luyện hóa cơ thể, trường sinh bất lão..."

"Ha ha ha!" Hoàng Lão Quái cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng, xua đi phần nào sự bí ẩn. "Chỉ có vậy thôi sao? Đúng là kiến thức của phàm nhân! Ngồi đây, lão già này sẽ cho ngươi một bài học vỡ lòng." Lão ngồi thẳng dậy, ánh mắt tinh anh nhìn Lâm Phong, vẻ lười biếng biến mất, thay vào đó là một khí chất uyên bác, thâm sâu.

Lâm Phong ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Hoàng Lão Quái. Hắn ngồi thẳng lưng, lắng nghe chăm chú, không bỏ sót một lời nào. Hắn biết, đây chính là cơ hội nghìn năm có một của mình. Bên ngoài căn nhà gỗ, sương đêm vẫn giăng mắc, nhưng bên trong, một cánh cửa mới đã từ từ hé mở trước mắt Lâm Phong, dẫn lối vào thế giới tu tiên đầy huyền ảo và nguy hiểm.

***

Đêm dần tàn, ánh sáng mờ ảo của rạng đông bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, xua đi màn đêm u tối. Sương mù bên ngoài cũng dần tan, nhường chỗ cho không khí trong lành và mát mẻ của rừng sâu. Mùi đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương giá len lỏi vào căn phòng, hòa quyện với mùi hương trầm và rượu đã trở nên quen thuộc. Lâm Phong vẫn ngồi đối diện Hoàng Lão Quái, nhưng giờ đây tâm trạng hắn đã khác hẳn.

Hoàng Lão Quái đã giảng giải cho hắn suốt đêm về con đường tu tiên. Không chỉ là những kiến thức cơ bản về linh khí, về các cấp độ tu luyện Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, mà còn là những triết lý sâu xa về Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, về sự cân bằng âm dương, ngũ hành, và cả những bí mật về linh căn – yếu tố then chốt quyết định một người có thể tu tiên hay không.

"Tu tiên... đơn giản là hấp thụ linh khí trời đất vào cơ thể, tẩy luyện phàm trần." Hoàng Lão Quái nói, giọng lão đã trở nên nghiêm túc hơn, không còn vẻ trêu chọc như ban đầu. "Linh khí là bản nguyên của vạn vật, là sức sống của trời đất. Phàm nhân các ngươi, thân thể bị tạp chất ô nhiễm, khó mà cảm ứng và hấp thụ linh khí. Vì vậy, trời sinh ra linh căn."

Lão dừng lại, nhấp một ngụm rượu, để lời nói của mình thấm vào tâm trí Lâm Phong. "Linh căn chính là cầu nối giữa thân thể phàm nhân và linh khí trời đất. Nó như một cái bình, chứa đựng và dẫn dắt linh khí vào đan điền. Không có linh căn, tựa như một cái bình không có đáy, linh khí có vào bao nhiêu cũng sẽ tiêu tán hết, không thể tích tụ."

Nghe đến đây, trái tim Lâm Phong chợt thắt lại. Hắn đã biết mình không có linh căn. Sự thật này, dù đã đoán trước, vẫn như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng đang bừng cháy trong hắn. Hắn cắn môi, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt không thể giấu được vẻ lo lắng.

"Vậy vãn bối... không có linh căn thì không thể tu luyện sao?" Lâm Phong khẽ hỏi, giọng trầm xuống, mang theo một nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn đã nghe quá nhiều về điều này. Phàm nhân không linh căn, vĩnh viễn là phàm nhân.

Hoàng Lão Quái nhìn hắn, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can hắn. Lão không trả lời ngay, mà lại đưa bầu rượu lên miệng, tu thêm một ngụm. "Cũng không hẳn..." Lão nói, kéo dài giọng, "Vạn vật hữu linh, vạn đạo quy nhất. Có những con đường khác... nhưng ngươi phải tự tìm lấy."

Những lời này của Hoàng Lão Quái, dù không trực tiếp phủ định, nhưng cũng không cho Lâm Phong một câu trả lời chắc chắn. Nó như một tia hy vọng mong manh, nhưng lại bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc của sự mơ hồ. "Con đường khác...? Là con đường nào, thưa tiền bối?" Lâm Phong vội vã hỏi, ánh mắt đầy khẩn cầu.

Hoàng Lão Quái chỉ mỉm cười bí ẩn, không nói thêm. "Được rồi, lý thuyết như vậy là đủ. Giờ thì, tiểu tử, ngươi hãy thử cảm ứng linh khí xem sao." Lão chỉ vào một tảng đá phẳng ở góc phòng. "Ngồi xếp bằng ở đó, nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, tâm thần hợp nhất. Cố gắng cảm nhận sự tồn tại của linh khí trong không khí, rồi dẫn dắt chúng vào cơ thể ngươi. Hãy tưởng tượng như ngươi đang hô hấp, hít thở linh khí vào trong."

Lâm Phong gật đầu, cố gắng xua đi sự lo lắng trong lòng. Hắn bước đến tảng đá, ngồi xếp bằng, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên trên. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng làm theo lời Hoàng Lão Quái. Hắn thả lỏng cơ thể, bỏ qua mọi tạp niệm, tập trung tinh thần vào việc cảm nhận linh khí.

Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng Hoàng Lão Quái nhấp rượu thỉnh thoảng, và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Lâm Phong cố gắng cảm nhận, nhưng chỉ thấy một khoảng không trống rỗng. Không có gì cả. Hắn cố gắng hít thở sâu, tưởng tượng linh khí như một làn gió mát lành đang tràn vào cơ thể, nhưng thứ hắn cảm nhận được chỉ là không khí bình thường.

Huyễn Mặc Quyển trong ngực hắn chợt khẽ ấm lên, một luồng nhiệt nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể hắn, như muốn động viên, muốn giúp đỡ. Lâm Phong tập trung vào cảm giác ấm áp đó, cố gắng dùng nó để dẫn dắt linh khí. Nhưng vô ích. Hắn vẫn không cảm nhận được bất kỳ luồng linh khí nào từ bên ngoài dung nhập vào cơ thể. Thời gian trôi qua, từng phút, từng giờ. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng đã chiếu rọi khắp khu rừng. Lâm Phong vẫn ngồi bất động, mồ hôi lấm tấm trên trán, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi và thất vọng.

Hắn đã cố gắng hết sức. Hắn đã dùng mọi giác quan để cảm nhận, đã dùng ý chí để dẫn dắt, nhưng linh khí vẫn như vô hình, vô ảnh. Chúng như những làn khói, nhìn thấy đó nhưng không thể chạm vào, không thể nắm giữ. Cảm giác bất lực dâng trào trong lòng hắn. "Không lẽ... mình thực sự không có duyên với tu tiên sao?" Hắn tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, đầy chua xót.

Hoàng Lão Quái im lặng quan sát Lâm Phong. Lão không nói gì, chỉ thỉnh thoảng nhấp rượu, ánh mắt tinh anh không chút thay đổi. Vẻ mặt Lâm Phong từ hy vọng, tập trung, đến bối rối, rồi cuối cùng là thất vọng, đều không thoát khỏi tầm mắt của lão. Lão biết, đây là bài học đầu tiên mà bất kỳ kẻ không linh căn nào cũng phải trải qua.

Cuối cùng, Lâm Phong thở dài một hơi thật mạnh, mở mắt ra. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ mệt mỏi, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn nhìn Hoàng Lão Quái, khẽ lắc đầu. "Vãn bối... không cảm nhận được linh khí, tiền bối." Giọng hắn trầm xuống, nhưng không có sự đầu hàng, chỉ có sự chấp nhận một thực tế phũ phàng.

Hoàng Lão Quái nhếch mép cười. "Ha ha, lão già này đã nói rồi mà, phàm nhân không có linh căn, tựa như cái bình không đáy. Làm sao có thể chứa đựng linh khí trời đất chứ?" Lão nói, giọng điệu có vẻ trêu chọc, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thâm sâu.

Lâm Phong cúi đầu, trong lòng nặng trĩu. Sự thật này một lần nữa được khẳng định, rõ ràng và tàn nhẫn. Con đường tu tiên của hắn, ngay từ bước đầu tiên, đã bị chặn đứng bởi một rào cản không thể vượt qua.

***

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất rừng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng suối chảy róc rách từ xa xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của tự nhiên. Tuy nhiên, trong căn nhà gỗ, bầu không khí lại có vẻ nặng nề. Lâm Phong đứng dậy, thất vọng bao trùm lấy hắn.

"Thất bại là mẹ thành công, tiểu tử." Hoàng Lão Quái đột nhiên cất tiếng, phá tan sự im lặng. Lão đặt bầu rượu xuống bàn, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Ngươi không có cái bình, nhưng ngươi có cái khác... cái mà nhiều kẻ mơ ước." Vừa nói, lão vừa chỉ tay vào ngực Lâm Phong, nơi Huyễn Mặc Quyển đang ẩn giấu, phát ra một luồng ấm áp khó nhận thấy.

Lâm Phong giật mình, nhìn xuống ngực mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn Hoàng Lão Quái. "Tiền bối... ngài nói là Huyễn Mặc Quyển sao?" Hắn hỏi, trong lòng bùng lên một tia hy vọng mới. Lời nói của Hoàng Lão Quái như một chiếc phao cứu sinh trong biển cả tuyệt vọng.

Hoàng Lão Quái chỉ nhếch mép cười, không trả lời trực tiếp. "Bản thân ngươi không phải là cái bình chứa linh khí, nhưng không có nghĩa là ngươi không thể tu luyện. Con đường tu tiên vạn ngàn, không phải chỉ có một lối mòn duy nhất. Chỉ là, con đường của ngươi, sẽ gian nan hơn, độc đáo hơn, và có lẽ... vĩ đại hơn." Lão nói, giọng điệu đầy ẩn ý, như đang tiên tri về tương lai.

Lâm Phong lắng nghe, trái tim đập mạnh. Gian nan hơn, độc đáo hơn, và vĩ đại hơn... Những từ ngữ đó như những hạt giống gieo vào lòng hắn, nảy mầm thành quyết tâm sắt đá. "Vãn bối sẽ không bỏ cuộc!" Hắn nói, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển được, nỗi thất vọng ban nãy đã bị đẩy lùi, thay vào đó là ý chí chiến đấu mạnh mẽ. "Dù gian nan đến mấy, vãn bối cũng sẽ tìm ra con đường của mình. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!"

Hoàng Lão Quái bật cười khùng khục, vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo của lão. "Tốt. Có chí khí đó là được. Giờ thì cút đi, lão già này muốn uống rượu. Ngươi cứ đi loanh quanh đâu đó mà suy nghĩ, đừng có làm phiền lão già này nữa." Lão vẫy tay xua đuổi, vẻ mặt trở lại với sự lười biếng thường thấy, như thể mọi sự nghiêm túc ban nãy chỉ là ảo ảnh.

Lâm Phong hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của lão, nhưng hắn hiểu rằng Hoàng Lão Quái đang muốn hắn tự thân vận động. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu, ôm quyền: "Vãn bối xin đa tạ tiền bối đã chỉ điểm. Vãn bối xin cáo lui." Hắn biết, lão già này đã cho hắn nhiều hơn cả một phương pháp tu luyện. Lão đã cho hắn hy vọng, và quan trọng hơn, là niềm tin vào chính mình.

Khi Lâm Phong bước ra khỏi căn nhà gỗ, ánh nắng ấm áp của buổi sáng đã bao trùm lấy khu rừng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới. Tâm trạng hắn giờ đây đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mặc dù vẫn còn bối rối về con đường phía trước, nhưng hắn không còn tuyệt vọng nữa. Hoàng Lão Quái đã nói, có những con đường khác. Và hắn sẽ tìm ra con đường đó.

Hắn bước đi giữa những tán cây cổ thụ, tâm trí miên man suy nghĩ về những lời của Hoàng Lão Quái. "Không có cái bình, nhưng có cái khác..." Hắn khẽ chạm tay vào ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình. Cuộn sách thần bí này, thứ đã thay đổi cuộc đời hắn, chắc chắn phải có một vai trò quan trọng. Nó đã dẫn hắn đến đây, đã giúp hắn cảm nhận linh khí một cách gián tiếp. Liệu nó có phải là "con đường khác" mà Hoàng Lão Quái đã nói đến?

Lâm Phong đi bộ qua khu rừng, đôi khi dừng lại bên một con suối nhỏ, rửa mặt cho tỉnh táo, hoặc ngồi xuống một gốc cây để suy ngẫm. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, mang theo sự quyết tâm của một kẻ phàm nhân đang nghịch thiên cải mệnh. Con đường tu tiên của hắn có thể không giống ai, nhưng hắn tin rằng, với Huyễn Mặc Quyển và ý chí kiên định của mình, hắn sẽ làm nên chuyện. Hắn không thể lùi bước, không thể bỏ cuộc. Hắn là Lâm Phong, và hắn sẽ tạo ra huyền thoại của riêng mình.

Khi Lâm Phong đã đi xa, Hoàng Lão Quái từ từ đứng dậy, bước ra cửa, nhìn theo bóng dáng hắn khuất dần trong tán lá. Lão khẽ lắc đầu, trên môi nở một nụ cười khó hiểu. "Huyền cơ đã khai, con đường đã mở... Liệu ngươi có thể đi được bao xa, tiểu tử?" Lão thì thầm, giọng nói khàn khàn hòa vào tiếng gió rừng, rồi lại quay vào nhà, cầm bầu rượu lên, nhấp một ngụm lớn.

***

Sau một hồi đi bộ dài, cuối cùng Lâm Phong cũng thoát khỏi khu rừng rậm rạp. Trước mắt hắn là một con đường đá rộng lớn, uốn lượn dẫn về phía Thiên Phong Thành. Ánh nắng ban trưa chói chang, xua đi mọi dấu vết của sương đêm. Không khí khô ráo và ấm áp hơn nhiều so với trong rừng. Hắn cảm thấy bụng đói cồn cào, và cổ họng khô khốc. Cần tìm một nơi để nghỉ ngơi, ăn uống và quan trọng hơn, là suy nghĩ về những gì đã xảy ra.

Đi thêm một đoạn, một tòa nhà gỗ hai tầng xuất hiện bên vệ đường, cách Thiên Phong Thành không xa. Tấm biển hiệu cũ kỹ, bay màu, treo lủng lẳng trước cửa, trên đó viết ba chữ lớn: "Quán Trọ Lạc Trần". Mặc dù cái tên có vẻ hoài cổ và thanh nhã, nhưng thực tế, đây là một quán trọ bình dân, nơi các thương nhân, lữ khách và cả những tu sĩ cấp thấp thường dừng chân nghỉ ngơi, trao đổi thông tin.

Lâm Phong cảm thấy một sự hấp dẫn kỳ lạ từ nơi này. Có lẽ là vì sự ồn ào, náo nhiệt đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch của căn nhà gỗ Hoàng Lão Quái, hoặc có lẽ là vì hắn cần một nơi để "lạc trần" – trút bỏ những suy tư nặng nề và hòa mình vào cuộc sống. Hắn bước vào.

Bên trong quán trọ, một bầu không khí ấm cúng và ồn ào lập tức bao trùm lấy hắn. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa, và cả tiếng đàn hát từ một góc nhỏ, nơi một vài ca nữ đang biểu diễn, tất cả tạo nên một bản hòa tấu sống động. Mùi thức ăn nấu nướng – thịt nướng thơm lừng, canh nóng hổi, quyện với mùi rượu nồng và mùi bụi đường của khách lữ hành – kích thích mọi giác quan của hắn.

Lâm Phong tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được cả bên trong và bên ngoài quán trọ, nhưng cũng đủ yên tĩnh để suy nghĩ. Hắn gọi một chén trà nóng và một đĩa bánh bao. Vị trà đắng chát nhưng ấm nóng, giúp hắn xua đi cái lạnh còn vương vấn trong người và làm dịu cổ họng khô khốc.

Hắn ngồi đó, nhấp trà, lặng lẽ quan sát những người xung quanh. Có những thương nhân mặc áo gấm, vẻ mặt tính toán; có những lữ khách phong trần, mang theo kiếm đao; và cả những tu sĩ cấp thấp, tuy trang phục có vẻ thanh thoát hơn nhưng khí chất vẫn còn vương vấn sự phàm tục. Họ nói chuyện, cười đùa, trao đổi đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ giá cả hàng hóa, đường sá hiểm nguy, cho đến những tin tức về các môn phái, những kỳ nhân dị sĩ, hay những loại linh thảo quý hiếm.

Lâm Phong lắng nghe. Đôi tai hắn thính nhạy, thu nhận từng mẩu thông tin rời rạc. Hắn nhận ra, những nơi như Quán Trọ Lạc Trần chính là trung tâm thông tin của thế giới phàm tục và cả giới tu chân cấp thấp. Dù không có linh căn, nhưng trí tuệ và khả năng phân tích thông tin của hắn lại là một lợi thế không nhỏ.

Trong lòng hắn vẫn còn nặng trĩu những lời của Hoàng Lão Quái. "Không có linh căn... nhưng có cái khác..." Hắn khẽ chạm tay vào ngực, cảm nhận Huyễn Mặc Quyển ẩn dưới lớp áo. Cuộn sách thần bí này, vật phẩm duy nhất mà lão già kia ám chỉ. Nó rốt cuộc có thể làm được gì? Nó có phải là "cái bình" khác, một loại "linh căn" đặc biệt mà chỉ hắn mới có?

Hắn nhớ lại cảm giác ấm áp từ Huyễn Mặc Quyển khi hắn cố gắng cảm ứng linh khí. Nó đã rung động, như muốn giúp đỡ, nhưng cuối cùng vẫn không thể khiến linh khí dung nhập vào cơ thể hắn. Phải chăng, cách thức tu luyện của hắn sẽ hoàn toàn khác biệt? Không phải hấp thụ linh khí trực tiếp, mà thông qua Huyễn Mặc Quyển? Những suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, thôi thúc hắn tìm kiếm câu trả lời.

Lâm Phong nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ. Mỗi người đều có một câu chuyện, một mục tiêu riêng. Hắn cũng vậy. Sự thất bại ban đầu không làm hắn nản lòng, mà càng thôi thúc ý chí khám phá. "Con đường tu tiên thật không dễ dàng..." Hắn thầm nghĩ, "Nhưng lão quái đã nói, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ta sẽ không bỏ cuộc. Ta sẽ tìm ra con đường của riêng mình!"

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách, nhưng cũng đầy rẫy kỳ ngộ. Phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh – đó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là con đường mà hắn đã chọn, và hắn sẽ đi đến cùng. Huyễn Mặc Quyển trong ngực hắn lại một lần nữa khẽ ấm lên, như một lời cổ vũ thầm lặng, khẳng định rằng hắn không hề đơn độc trên hành trình này.

Trong không khí náo nhiệt của Quán Trọ Lạc Trần, giữa những câu chuyện phiếm và tiếng cười nói, Lâm Phong cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Hắn đang ở ranh giới giữa thế giới phàm tục và thế giới tu chân, và hắn đã sẵn sàng cho hành trình của mình. Con đường tu tiên của Lâm Phong, một kẻ phàm nhân không linh căn, chính thức bắt đầu từ đây, từ Quán Trọ Lạc Trần này, với một bí ẩn mang tên Huyễn Mặc Quyển và một ý chí kiên định không gì lay chuyển.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ