Lâm Phong và Trần Hạo bước ra từ Rừng Cổ Mộc, những dấu vết của cuộc chiến khốc liệt vẫn còn vương vấn trên áo bào và trong ánh mắt. Bình minh rạng rỡ trải dài trên Linh Khê Trấn, xua tan đi bóng đêm của sự sợ hãi và u ám đã bao trùm nơi đây suốt bao năm qua. Tia nắng vàng óng ả nhảy múa trên mái ngói xám của những ngôi nhà gỗ đơn giản, rọi chiếu con đường lát đá chính xuyên qua thị trấn, nơi hai bên là các cửa hàng nhỏ, quán trà và nhà trọ vẫn còn ngái ngủ. Mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng quyện với mùi gỗ mới và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, hòa cùng tiếng nước suối chảy róc rách dưới cây cầu đá nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, thân thuộc.
Thế nhưng, sự yên bình đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi một luồng sóng người. Tin tức về chiến thắng vang dội đã lan nhanh như cháy rừng, không hiểu bằng cách nào, đã truyền khắp trấn chỉ sau một đêm. Khi hai chàng trai vừa đặt chân đến rìa trấn, một đám đông đã đổ ra đường, đôi mắt họ ngời sáng niềm hy vọng và sự giải thoát. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay cuồng nhiệt bùng nổ, vang dội khắp cả trấn.
“Lâm Phong anh hùng!”
“Ân nhân của Linh Khê Trấn!”
“Giải cứu chúng ta khỏi Hắc Phong Trại!”
“Thiên tài trấn ta!”
Những tiếng hô vang dội như sóng biển dâng trào, nhấn chìm mọi âm thanh khác. Khuôn mặt của dân làng, vốn dĩ khắc khổ vì lo lắng và sợ hãi, giờ đây rạng rỡ niềm vui sướng và lòng biết ơn không thể diễn tả. Họ vẫy tay, giơ cao nón lá, thậm chí có vài người bật khóc nức nở.
Lâm Phong cảm thấy một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng. Chàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được đón tiếp như một vị anh hùng. Mấy năm trước, chàng vẫn chỉ là một kẻ phàm nhân yếu ớt, thường xuyên bị bắt nạt, bị coi thường. Giờ đây, hàng trăm ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn đang đổ dồn về phía chàng. Chàng cúi đầu chào, mỉm cười khiêm tốn, cố gắng trấn an dân làng bằng một cái vẫy tay nhẹ nhàng. “Mọi người bình tĩnh, mọi người bình tĩnh!” Giọng chàng vang lên, không quá lớn nhưng đủ để xoa dịu đám đông. “Chỉ là may mắn thôi, hơn nữa không chỉ có một mình ta.”
Bên cạnh Lâm Phong, Trần Hạo thì lại khác. Hắn vỗ vai Lâm Phong liên tục, ánh mắt rạng rỡ, khuôn mặt tràn đầy tự hào. “Thấy chưa, Phong ca! Ta đã nói rồi mà! Huynh chính là anh hùng của trấn ta!” Hắn hướng về phía dân làng, giọng nói oang oang: “Hắc Phong Trại Chủ đã chết rồi! Chết dưới tay Phong ca ta! Từ nay về sau, Linh Khê Trấn chúng ta không còn phải sợ bọn cướp nữa!”
Lời Trần Hạo như đổ thêm dầu vào lửa, khiến tiếng reo hò càng thêm cuồng nhiệt. Lý Trưởng, với dáng người gầy gò, lưng đã còng xuống vì tuổi tác, nhưng đôi mắt hiền từ lại ngập tràn nước mắt, cố gắng chen qua đám đông để đến gần Lâm Phong. Ông nắm chặt tay chàng, đôi tay run rẩy không nói nên lời. “Phong nhi… Phong nhi à… Con… con đã cứu cả trấn rồi…” Ông nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ.
“Lý Trưởng, người cứ bình tĩnh,” Lâm Phong nhẹ nhàng đỡ lấy ông, cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ cái nắm tay của vị trưởng thôn. “Đây là trách nhiệm của con, cũng là điều con nên làm.” Chàng thoáng liếc nhìn Bà Mộc, người lão bà tóc bạc phơ, lưng hơi còng, đang đứng cách đó không xa, khuôn mặt đầy vẻ yêu thương và lo lắng, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng nụ cười rạng rỡ. Bà cũng đang lau nước mắt, miệng lẩm bẩm điều gì đó như một lời cầu nguyện.
Trong đám đông huyên náo, có hai người đang đứng lẫn lộn, nét mặt tái mét, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong. Đó là Trương Tam, kẻ từng bắt nạt Lâm Phong thuở nhỏ, và Đội Trưởng Mã, người từng quát mắng và coi thường chàng. Trương Tam, với thân hình cao to, thô kệch, khuôn mặt có vẻ hung dữ, giờ đây lại co rúm vai, cố gắng giấu mình vào giữa đám đông. Hắn vẫn nhớ như in cái ngày Lâm Phong, một kẻ mà hắn vẫn coi là phế vật, đã đánh bại hắn một cách dễ dàng. Giờ đây, kẻ phế vật đó lại trở thành anh hùng, sự đối lập này khiến hắn vừa sợ hãi vừa hối hận. Đội Trưởng Mã, với bộ giáp sắt đã cũ kỹ, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ hổ thẹn. Hắn nhớ lại những lần mình đã lớn tiếng với Lâm Phong, thậm chí là có ý định bắt giam chàng. Giờ đây, trước một Lâm Phong được dân làng tôn sùng, hắn cảm thấy mình nhỏ bé và sai lầm đến mức nào. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Phong, rồi vội vàng dời đi, không dám đối mặt.
Đúng lúc đó, một nhóm Thủ Vệ từ trạm gác gần đó, dẫn đầu là gã Thủ Vệ trưởng đã gặp Lâm Phong ở Rừng Cổ Mộc, cũng xuất hiện. Gã Thủ Vệ trưởng, với khuôn mặt giờ đây đã không còn vẻ thiếu kiên nhẫn hay hống hách, mà thay vào đó là sự tôn trọng và một chút kinh ngạc, tiến đến gần Lý Trưởng. “Lý Trưởng, chúng tôi đã xác nhận rồi. Hắc Phong Trại Chủ quả thực đã bị diệt trừ. Ma khí tàn dư vẫn còn vương vãi khắp Rừng Cổ Mộc, cho thấy hắn đã hóa ma. May mắn thay, Lâm công tử đã ra tay kịp thời, nếu không e rằng Linh Khê Trấn sẽ gặp đại họa.”
Lời xác nhận của Thủ Vệ trưởng như một lời khẳng định cuối cùng, khiến niềm tin của dân làng càng thêm vững chắc. Tiếng reo hò lại một lần nữa dâng cao. Lý Trưởng gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn tuôn. Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy tự hào, như thể chàng là đứa cháu nội của mình.
Lâm Phong chỉ mỉm cười nhẹ. Chàng không tìm kiếm sự tung hô, nhưng chàng cũng không từ chối lòng biết ơn chân thành của người dân. Trong lòng chàng, niềm vui được cứu giúp quê hương đã lấn át mọi sự mệt mỏi sau trận chiến. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí chàng, một câu hỏi khác đã bắt đầu nhen nhóm: Kế tiếp sẽ là gì? Linh Khê Trấn đã an toàn, nhưng con đường của chàng thì sao? "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," lời này lại vang vọng trong tâm trí chàng. Dù có được tung hô như thế nào đi chăng nữa, chàng vẫn biết rằng mình chỉ mới bước những bước đầu tiên trên con đường tu tiên đầy chông gai.
Trần Hạo thấy Lâm Phong trầm ngâm, cũng không nói thêm. Hắn chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh bạn, ánh mắt kiên định và đầy tin tưởng. Có lẽ, hắn cũng đang tự hỏi, sau chiến thắng vang dội này, tương lai của họ sẽ đi về đâu.
***
Sau buổi lễ chào mừng tự phát nhưng vô cùng nồng nhiệt của dân làng và một bữa ăn thịnh soạn do các bà các mẹ trong trấn chuẩn bị, Lâm Phong và Trần Hạo tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi quen thuộc của họ, để nghỉ ngơi và có một cuộc trò chuyện riêng tư. Quán trà vẫn giữ kiến trúc gỗ đơn giản, hai tầng, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, có cửa sổ nhìn ra phố. Nắng chiều nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn nhà. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa của những khách quen, cùng tiếng người ra vào tạo nên một bầu không khí ấm cúng, nhộn nhịp vừa phải. Mùi trà thơm ngát quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, đôi khi xen lẫn mùi khói hương nhẹ từ bàn thờ nhỏ đặt ở góc quán, tất cả tạo nên một cảm giác thư giãn, dễ chịu. Linh khí ở đây khá yếu, nhưng đủ để tâm hồn con người cảm thấy bình yên.
Trần Hạo vẫn còn hào hứng, không ngừng kể lại trận chiến với vẻ tự hào, xen lẫn sự kinh ngạc trước sức mạnh của Lâm Phong. Hắn vỗ tay cái bốp xuống bàn, khiến chén trà khẽ rung lên.
“Huynh đệ, huynh thật sự quá lợi hại! Ta chưa từng nghĩ có ngày chúng ta có thể đánh bại được Hắc Phong Trại Chủ!” Trần Hạo nói, mắt sáng rực. “Trấn ta có huynh là phúc lớn! Ngươi không thấy sao, dân làng tung hô ngươi như thần vậy! Ta chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào như vậy!”
Lâm Phong chỉ mỉm cười nhẹ, nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng, giúp chàng cảm thấy thư thái hơn một chút sau những căng thẳng của trận chiến. Ánh mắt chàng lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía xa xa, nơi những ngọn núi của Thanh Vân Tông ẩn hiện trong làn mây trắng. Chàng không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày, thay vào đó là một sự trầm tư hiếm thấy.
“Chỉ là may mắn thôi, hơn nữa ta không thể một mình làm được.” Lâm Phong đáp, giọng điệu bình thản. “Nếu không có Hạo ca ra sức hỗ trợ, không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng của chúng ta, và cả sự giúp đỡ của Lý Trưởng cùng dân làng, thì liệu có thể thành công không? Hắc Phong Trại Chủ cường đại như vậy, nếu không phải hắn quá tự phụ, lại còn bị ma hóa đến nỗi mất lý trí, chúng ta cũng khó mà thắng được.”
Trần Hạo gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng ngùng. “Ta thì làm được gì nhiều đâu chứ. Hầu hết là do huynh bày mưu tính kế, lại còn phải tự mình đối phó với tên Trại Chủ đó. Mà nói mới nhớ, cái cuộn sách của huynh thật sự quá thần kỳ! Lại có thể hóa giải ma khí, còn giúp huynh đánh bại tên khốn đó! Ta chưa từng thấy pháp bảo nào lợi hại như vậy!”
“Đó là bí mật của ta.” Lâm Phong chỉ khẽ nhếch mép, không đi sâu vào chi tiết. Chàng không muốn kể quá nhiều về Huyễn Mặc Quyển lúc này, ngay cả với Trần Hạo. Đây là một bí ẩn quá lớn, liên quan đến thân thế của chàng, và chàng cần thời gian để tự mình khám phá.
Trần Hạo cũng không hỏi thêm. Hắn biết Lâm Phong có những bí mật riêng, và hắn tôn trọng điều đó. Hắn chỉ thay đổi chủ đề, lại trở nên hưng phấn hơn. “Nhưng mà, Phong ca, giờ Hắc Phong Trại đã bị diệt, huynh… huynh định làm gì tiếp theo? Ở lại trấn này, làm trưởng đội tuần tra thay Đội Trưởng Mã chẳng hạn? Hay là làm cố vấn cho Lý Trưởng? Với tài năng của huynh, trấn ta chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc!”
Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng lại nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi Thanh Vân Tông sừng sững. Lời đề nghị của Trần Hạo rất hấp dẫn. Ở lại Linh Khê Trấn, chàng sẽ được tôn trọng, được sống một cuộc sống bình yên, không còn lo lắng hiểm nguy. Chàng đã cứu trấn, đã hoàn thành trách nhiệm của mình đối với nơi đã nuôi dưỡng chàng. Một cuộc sống như vậy, đối với một phàm nhân như chàng trước đây, là một giấc mơ xa vời.
Nhưng giờ đây, sau khi đã chạm vào thế giới tu tiên, sau khi đã cảm nhận được sức mạnh của linh khí, sau khi đã trải nghiệm sự kỳ diệu của Huyễn Mặc Quyển, tâm trí Lâm Phong đã không còn giới hạn trong một trấn nhỏ này nữa. Chàng nhớ lại những lời của Hoàng Lão Quái, về thế giới tu tiên rộng lớn, về những tông môn hùng mạnh, về những cao thủ ẩn dật. Chàng cũng nhớ về cái cảm giác khi Huyễn Mặc Quyển phản ứng với ma khí của Hắc Phong Trại Chủ, cái cảm giác của một sức mạnh cổ xưa, bí ẩn đang chờ được khai phá.
“Hạo ca,” Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm xuống. “Thế giới bên ngoài còn rất rộng lớn. Hắc Phong Trại Chủ chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhưng hắn đã có thể gây họa cho cả một vùng. Nếu ta muốn mạnh hơn, muốn khám phá ra bí mật của Huyễn Mặc Quyển, và cả thân thế của mình, ta không thể mãi ở lại trấn này được.”
Trần Hạo nghe vậy, vẻ mặt hưng phấn dần tắt ngấm, thay vào đó là sự thất vọng hiện rõ. “Huynh… huynh muốn rời đi sao?” Giọng hắn nhỏ dần, chứa đựng sự mất mát. “Nhưng mà… chúng ta vừa mới thắng trận mà…”
Lâm Phong đặt chén trà xuống, quay sang nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo. “Đây là con đường ta phải đi, Hạo ca. Ta đã hứa với Hoàng Lão Quái, ta sẽ đi tìm hiểu về tu tiên, về những bí ẩn mà ta đang mang trong mình. Linh Khê Trấn đã an toàn, ta đã hoàn thành trách nhiệm đầu tiên. Giờ là lúc ta phải nghĩ đến con đường của chính mình.”
Trần Hạo im lặng một lúc lâu, ánh mắt hắn nhìn Lâm Phong vừa có sự tiếc nuối, vừa có sự thấu hiểu. Hắn biết, Lâm Phong không phải là một người tầm thường. Từ nhỏ đã khác biệt, giờ lại càng khác biệt hơn. “Ta hiểu rồi,” hắn cuối cùng thở dài. “Huynh muốn đi, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng mà… huynh sẽ đi đâu? Thanh Vân Tông sao?”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía Thanh Vân Sơn. “Đúng vậy. Thanh Vân Tông là tông môn lớn nhất gần đây, cũng là nơi tốt nhất để ta bắt đầu.”
Trần Hạo nắm chặt tay Lâm Phong. “Vậy thì… ta sẽ ủng hộ huynh. Huynh cứ yên tâm mà đi. Ở lại trấn này, ta sẽ thay huynh bảo vệ dân làng, bảo vệ Lý Trưởng, Bà Mộc. Huynh đệ cứ yên tâm mà xông pha, ‘Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!’” Hắn cố gắng nói một cách dứt khoát, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa một chút ngẹn ngào.
Lâm Phong mỉm cười, vỗ nhẹ vai Trần Hạo. “Cảm ơn Hạo ca. Ta tin tưởng huynh.” Chàng biết, đây là một lời hứa, một lời cam kết cho tương lai. Dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, chàng sẽ không đơn độc.
***
Đêm xuống, trăng rằm sáng rõ treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống khắp Linh Khê Trấn, khiến mọi vật như được phủ một lớp lụa huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương mát lạnh và tiếng côn trùng đêm rả rích. Lâm Phong trở về căn phòng quen thuộc của mình trong căn nhà nhỏ gần bìa trấn. Chàng thắp một ngọn nến nhỏ, ánh sáng yếu ớt nhảy múa trên tường, tạo nên những cái bóng chập chờn, huyền ảo.
Chàng ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Trong tĩnh lặng, những suy nghĩ, những ký ức hỗn độn lại ùa về. Hình ảnh Hắc Phong Trại Chủ ma hóa, sức mạnh tà ác của ‘Huyết Ấn Cổ Thời’, và cả cách Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đã phản ứng, đã hấp thụ và hóa giải nguồn năng lượng U Minh đó. Nó giống như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa đến một thế giới khác, một thế giới mà chàng chưa từng biết đến, nơi có những bí mật cổ xưa của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Lâm Phong chậm rãi lấy ra Huyễn Mặc Quyển từ trong túi trữ vật. Cuộn da cổ xưa, với những ký tự và hoa văn kỳ lạ, dường như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo trong đêm tối. Chàng nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt cuộn da, cảm nhận khí tức huyền bí từ nó. Mùi giấy cũ và mực huyền bí thoang thoảng xộc vào mũi, gợi lên cảm giác về một quá khứ xa xăm, về những câu chuyện chưa được kể.
“Huyễn Mặc Quyển… rốt cuộc ngươi là gì?” Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như hơi thở. “Và thân thế của ta… Hoàng Lão Quái đã nói, không hề đơn giản.”
Những lời của Hoàng Lão Quái lại vang vọng trong tâm trí chàng, rõ ràng như thể lão vừa nói bên tai: *“Thân thế của ngươi không hề đơn giản, tiểu tử. Huyễn Mặc Quyển này cũng vậy. Đã đến lúc ngươi nhìn ra thế giới rộng lớn hơn rồi…”* Lão già tóc bạc phơ ấy, với bầu rượu trên tay và đôi mắt tinh anh, dường như đã biết tất cả. Lão đã chỉ cho chàng con đường, đã gieo vào lòng chàng hạt giống của khát vọng.
Linh Khê Trấn đã an toàn, chàng đã hoàn thành trách nhiệm đầu tiên. Nhưng chàng không thể dừng lại ở đây. Chàng không thể thỏa mãn với vinh quang nhất thời này. Sự tò mò, khao khát khám phá và tìm kiếm chân tướng về thân thế mình, về bí mật của Huyễn Mặc Quyển, đã trở thành một ngọn lửa bùng cháy trong lòng chàng. Chàng muốn biết, ai đã đặt chàng ở Linh Khê Trấn? Ai là cha mẹ chàng? Tại sao chàng lại có linh căn hiếm thấy và sở hữu Huyễn Mặc Quyển?
Con đường tu tiên rộng lớn và đầy bí ẩn đang chờ đợi chàng. Chàng biết rằng sẽ có vô số hiểm nguy, vô vàn thử thách, nhưng đó cũng là con đường duy nhất để chàng trở nên mạnh mẽ hơn, để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đang dằn vặt mình. Chàng không muốn chỉ là một 'anh hùng của trấn nhỏ', chàng muốn trở thành một tu sĩ thật sự, một người có thể tự mình quyết định số phận, một người có thể chống lại Thiên Đạo Vô Tình.
Lâm Phong đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn thẳng về hướng Thanh Vân Sơn, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững ẩn hiện trong màn đêm, như những vị thần gác giữ bí mật của đất trời. Ánh mắt chàng từ từ hiện lên vẻ kiên định, không còn chút do dự nào. Sự trầm tư đã nhường chỗ cho ý chí. Linh Khê Trấn, dù bình yên và ấm áp, không phải là điểm cuối cùng của chàng. Đó chỉ là nơi khởi đầu, là bệ phóng cho một hành trình vĩ đại hơn.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng thì thầm. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Một luồng quyết tâm mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Chàng sẽ rời Linh Khê Trấn, bước chân vào Thanh Vân Tông, và bắt đầu hành trình khai phá thế giới tu tiên rộng lớn. Chàng sẽ tìm kiếm chân tướng, sẽ đối mặt với mọi thử thách, và sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Linh Khê Trấn đã chìm vào giấc ngủ yên bình, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lâm Phong, một huyền thoại mới đang bắt đầu được viết nên. Bình minh ngày mai sẽ không chỉ mang đến ánh sáng, mà còn là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời của Lâm Phong, một chương đầy hứa hẹn về những kỳ ngộ và thử thách.