Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 402

Thiên Lang Sát Cơ: Đột Phá Giữa Sinh Tử

4173 từ
Mục tiêu: Ổn định tình trạng của Diệp Vô Song sau khi ký ức và huyết mạch bị kích hoạt, giải quyết hậu quả trực tiếp từ Chương 401.,Cho thấy phản ứng của Thiên Lang Tử trước sự phát triển của Lâm Phong và Diệp Vô Song, đồng thời chứng minh sự leo thang trong xung đột giữa hai bên.,Lâm Phong dễ dàng hóa giải âm mưu ám sát, thể hiện sức mạnh vượt trội và sự thành thạo trong cảnh giới Đại Thừa.,Lâm Phong đạt được một đột phá nhỏ trong cảnh giới Đại Thừa, củng cố nền tảng tu luyện của chàng.,Củng cố vị thế của Lâm Phong tại Linh Giới, chứng tỏ chàng không phải là đối thủ dễ bị xem thường.,Thu thập thêm thông tin về Thiên Lang Tử và mạng lưới của hắn thông qua cuộc ám sát.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Thiên Lang Tử's Assassins
Mood: Tense, action, determined, slightly mysterious.
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời u ám của Phế Tích Cổ Thành, nhưng ánh bình minh của ngày mới lại mang theo một vẻ ảm đạm, lạnh lẽo đến lạ. Gió vẫn rít qua những khe tường đổ nát, mang theo mùi bụi bặm ngàn năm, mùi rêu phong ẩm ướt và chút han gỉ của kim loại đã mục ruỗng. Từng cơn gió lùa qua các tòa nhà sập xệ, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng than khóc của quá khứ, khiến không gian vốn đã hoang tàn càng thêm cô quạnh. Linh khí nơi đây vẫn yếu ớt, hỗn loạn, không đủ để xoa dịu những vết thương vô hình mà thời gian đã khắc sâu lên mảnh đất này.

Lâm Phong vẫn ôm chặt Diệp Vô Song trong vòng tay, cảm nhận từng hơi thở yếu ớt của nàng. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn vẫn tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, linh lực tinh thuần không ngừng rót vào cơ thể nàng, như một dòng suối mát lành gột rửa đi sự hỗn loạn đang giày vò. Diệp Vô Song vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng ký ức. Nàng run rẩy, những cơn co giật nhẹ thỉnh thoảng lại chạy qua cơ thể thon thả, đôi mắt tím vẫn nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động. Thỉnh thoảng, nàng lại khẽ rên rỉ, những tiếng thì thào đứt quãng thoát ra từ đôi môi khô khốc: "Đau quá... rất nhiều thứ... Phong... đừng đi..."

Lâm Phong cúi đầu, hôn nhẹ lên mái tóc bạc mềm mại của nàng, lòng hắn trĩu nặng. Hắn cảm nhận rõ ràng sự giằng xé bên trong nàng, như hai luồng ý chí đang vật lộn không ngừng. Một là Diệp Vô Song mà hắn biết, yếu ớt nhưng kiên cường, đang cố gắng bám víu vào hiện thực. Một khác là thứ ý chí cổ xưa, mạnh mẽ và đầy thù hận, dường như đến từ huyết mạch 'Thần Ảo' hay thậm chí là từ 'Cổ Ấn Hồn Khế', đang cố gắng chiếm lấy nàng, biến nàng thành một công cụ cho mục đích nào đó. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến giành giật linh hồn Diệp Vô Song khỏi những gông xiềng của quá khứ và âm mưu cổ xưa.

"Vô Song, đừng cố gắng chống cự, hãy thả lỏng. Ta sẽ giúp nàng điều hòa," Lâm Phong nhẹ nhàng nói, giọng hắn trầm ấm, đầy trấn an. Hắn truyền thêm một đạo linh lực mạnh mẽ hơn, tập trung vào đan điền của nàng, cố gắng giúp nàng điều hòa khí huyết đang hỗn loạn. Hắn không thể để nàng gục ngã. Nàng là chìa khóa, là nạn nhân, và cũng có thể là tia hy vọng để lật đổ âm mưu của 'Thái Cổ Thao Túng Giả'.

Quỷ Diện Lang Quân đứng cách đó không xa, đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ quỷ cười không ngừng lấp lánh sự tính toán và tò mò. Hắn cẩn thận đi vòng quanh 'Cổ Ấn Hồn Khế', đôi tay đeo găng chậm rãi chạm vào bề mặt của khối đá đen, cảm nhận từng đường vân cổ xưa. Hắn không ngừng thu thập thông tin, không chỉ từ cổ vật mà còn từ những mảnh linh khí vương vãi trong không gian, từ những tàn hồn yếu ớt còn sót lại của Phế Tích Cổ Thành. Hắn là một thám tử của thế giới tu tiên, một kẻ săn tin chuyên nghiệp, và mỗi manh mối đều có giá trị.

"Lâm công tử, sự thức tỉnh này của Diệp tiểu thư e rằng đã vang vọng đến tận tai kẻ không nên biết rồi," Quỷ Diện Lang Quân đột nhiên lên tiếng, giọng điệu hắn vẫn cà rỡn nhưng ẩn chứa sự nghiêm trọng không thể che giấu. "Không chỉ 'Thái Cổ Thao Túng Giả' hay mạng lưới 'Huyết Tế Thiên Địa' mà còn có những kẻ khác đang thèm muốn sức mạnh huyết mạch này. Sóng gió sắp nổi lên đó."

Lâm Phong không trả lời ngay. Hắn biết Quỷ Diện Lang Quân nói đúng. Sức mạnh bùng nổ của Diệp Vô Song, dù chỉ là trong thoáng chốc, cũng đủ để khuấy động cả một vùng trời đất. Ở Linh Giới này, mỗi khi có một dấu hiệu của sức mạnh cổ xưa hay huyết mạch đặc biệt thức tỉnh, nó sẽ nhanh chóng trở thành mục tiêu của vô số thế lực. Thiên Lang Tử, kẻ mà hắn đã đối đầu vài lần trước đó, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Hắn là một trong những kẻ đứng đầu các thế lực đối địch, một kẻ xảo quyệt và tham lam.

Hắn nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt đầy kiên định. "Cho dù là sóng gió hay bão táp, ta cũng sẽ cùng nàng đối mặt," hắn thầm nhủ. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn đã hứa sẽ bảo vệ nàng, sẽ tìm ra sự thật về thân thế của mình và của nàng, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng với Diệp Vô Song bên cạnh, hắn cảm thấy mình không hề đơn độc.

Quỷ Diện Lang Quân khẽ gật đầu, như thể đã đọc được suy nghĩ của Lâm Phong. Hắn hiểu Lâm Phong không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là một người trọng tình nghĩa. Điều đó vừa là điểm mạnh, vừa là điểm yếu trong thế giới tu tiên tàn khốc này. Hắn thu tay khỏi 'Cổ Ấn Hồn Khế', trên tay hắn là một mảnh phù văn nhỏ, được hắn cẩn thận cất vào túi. Có vẻ như hắn đã tìm thấy thứ mình muốn. "Vậy thì, Lâm công tử, chúng ta nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt," hắn nói, "Nơi này không còn an toàn nữa."

Lâm Phong khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được linh lực của Diệp Vô Song dần ổn định hơn, nhưng nàng vẫn còn yếu ớt. Hắn bế nàng lên một cách nhẹ nhàng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng lan tỏa vào hắn. Nàng vẫn còn chìm trong giấc ngủ hỗn loạn, nhưng khuôn mặt đã bớt căng thẳng hơn. Lâm Phong nhìn Quỷ Diện Lang Quân, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chúng ta cần một nơi an toàn hơn để nàng có thể tĩnh dưỡng. Và ta cần tìm hiểu thêm về 'Cổ Ấn Hồn Khế' này, cũng như những gì Thiên Lang Tử đang âm mưu."

Quỷ Diện Lang Quân cười khẩy, giọng hắn vang lên đầy ẩn ý. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Nhưng đừng lo, ta sẽ không tính phí một khi Diệp tiểu thư còn yếu ớt như vậy. Coi như là một khoản đầu tư cho tương lai." Hắn không nói thêm, chỉ vẫy tay ra hiệu cho Lâm Phong đi theo. Hắn biết một vài nơi bí mật, những nơi mà thậm chí cả Thiên Lang Tử cũng khó lòng dò la đến được. Trong lòng hắn, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành, một kế hoạch liên quan đến sự thức tỉnh của Diệp Vô Song, 'Cổ Ấn Hồn Khế', và tất nhiên, cả Lâm Phong nữa. Hắn linh cảm được, cuộc chơi lớn đang bắt đầu, và hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

***

Giữa trưa, bầu trời Phế Tích Cổ Thành vẫn u ám, những đám mây xám xịt giăng kín, nhưng không khí lại tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió rít đã dịu đi, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả một cách yếu ớt, rồi đột ngột tắt lịm. Cảnh quan xung quanh nơi Lâm Phong đang nghỉ tạm cùng Diệp Vô Song là một khu vực tháp đổ nát, nằm sâu trong lòng phế tích. Những bức tường đá cao ngất một thời nay chỉ còn là những trụ cột gãy đổ, rêu phong phủ kín, tạo thành những hốc tối, hang động tự nhiên. Mùi ẩm mốc và bụi bặm càng nồng nặc hơn ở đây, gợi lên cảm giác về một thời đại đã bị lãng quên.

Lâm Phong đặt Diệp Vô Song xuống một tấm thảm nhỏ mà hắn lấy ra từ túi trữ vật, cẩn thận đặt nàng tựa vào một tảng đá phẳng. Hắn vẫn duy trì việc truyền linh lực cho nàng, đồng thời dùng thần thức quét qua cơ thể, kiểm tra tình trạng của nàng. Diệp Vô Song đã ngủ say, khuôn mặt nàng vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng đã không còn vẻ đau đớn dữ dội như trước. Sự hỗn loạn trong huyết mạch 'Thần Ảo' đã được trấn áp phần nào, nhưng Lâm Phong biết, đây chỉ là tạm thời. Cội nguồn của vấn đề vẫn nằm ở 'Cổ Ấn Hồn Khế' và những ký ức cổ xưa đang thức tỉnh.

Quỷ Diện Lang Quân đứng canh gác cách đó không xa, đôi mắt hắn không ngừng đảo qua lại, quan sát mọi ngóc ngách của phế tích. Hắn đã dùng một vài thủ đoạn bí mật để che giấu khí tức của cả ba, nhưng hắn biết, những kẻ săn đuổi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Đặc biệt là Thiên Lang Tử, kẻ có mạng lưới tình báo khắp Linh Giới và luôn thèm khát những thứ mạnh mẽ, bí ẩn. Sự kiện Diệp Vô Song thức tỉnh huyết mạch chắc chắn đã thu hút sự chú ý của hắn.

Lâm Phong khẽ thở dài. Hắn biết mình không thể mãi mãi giữ Diệp Vô Song trong trạng thái hôn mê hay yếu ớt như vậy. Nàng cần phải đối mặt với những gì đã xảy ra, cần phải học cách kiểm soát sức mạnh của chính mình. Và hắn, hắn cần phải đủ mạnh để bảo vệ nàng trong quá trình đó. 'Thái Cổ Thao Túng Giả', Thiên Lang Tử, và cả những thế lực tiềm ẩn khác nữa, tất cả đều là những mối đe dọa không thể xem thường. Hắn nhìn ra ngoài, qua một khe hở trên bức tường đổ nát. Ánh sáng mờ ảo của mặt trời giữa trưa chỉ càng khiến quang cảnh thêm hoang tàn, u ám.

Đột nhiên, một luồng sát khí lạnh lẽo đến thấu xương bùng phát, không phải từ một hướng, mà từ khắp mọi phía! Lâm Phong lập tức cảnh giác cao độ, thần thức của hắn như một mạng lưới vô hình quét ngang mọi không gian. Hắn cảm nhận được những bóng đen đang thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển với tốc độ kinh hồn, dường như hòa mình vào cảnh quan đổ nát, sử dụng mọi khe nứt, mọi tảng đá để che giấu thân hình.

"Cẩn thận! Chúng tới rồi!" Quỷ Diện Lang Quân thốt lên, giọng hắn gấp gáp, không còn chút nào vẻ cà rỡn thường ngày. Hắn đã phát hiện ra chúng cùng lúc với Lâm Phong, hoặc thậm chí là sớm hơn một chút nhờ vào những giác quan đặc biệt của mình.

Vài bóng đen lao ra từ các góc khuất, trang phục màu đen che kín mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như băng. Vũ khí của chúng lóe lên những ánh sáng chết chóc: phi tiêu tẩm độc, kiếm pháp quỷ dị với những đường kiếm sắc lẹm, và cả những pháp khí ẩn giấu được kích hoạt một cách lặng lẽ. Chúng lao thẳng về phía Lâm Phong với ý đồ giết người rõ ràng, không một chút do dự, không một tiếng động thừa thãi. Mục tiêu duy nhất của chúng, chính là Lâm Phong.

"Lâm Phong, mạng của ngươi, Thiên Lang Tử đã hạ lệnh thu hồi!" Một sát thủ dẫn đầu, giọng hắn khàn đặc, đầy sát ý, như tiếng kim loại gỉ sét cọ xát. Hắn vung một thanh đoản kiếm đen kịt, lưỡi kiếm như biến mất trong không khí, chỉ để lại một luồng hắc khí tử vong.

Lâm Phong khẽ nhếch mép, ánh mắt hắn sắc lạnh, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. "Quả nhiên... Thiên Lang Tử rốt cuộc cũng không nhịn được," hắn lẩm bẩm, giọng điệu mang theo chút châm biếm. Hắn biết ngay từ đầu rằng việc hắn và Diệp Vô Song xuất hiện ở Phế Tích Cổ Thành này, cùng với sự thức tỉnh của nàng, sẽ không thoát khỏi tai mắt của Thiên Lang Tử. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu.

Nhanh như cắt, Lâm Phong cẩn thận đặt Diệp Vô Song vào một hốc đá sâu hơn, được che chắn bởi Huyễn Mặc Quyển đang tỏa ra linh quang bảo vệ. Sau đó, hắn rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh kiếm sắc lạnh rạch ngang không gian, phản chiếu ánh sáng u ám của bầu trời. "Muốn lấy mạng ta, các ngươi còn non lắm!" Hắn nói, giọng điệu không còn chút nào vẻ nhẹ nhàng. Hắn không hề né tránh, mà chủ động đón đầu công kích.

Các sát thủ lao tới như những bóng ma, phối hợp ăn ý, tạo thành một mạng lưới tấn công không kẽ hở. Phi tiêu độc bay vút, kiếm khí sắc lạnh xé gió, pháp khí ẩn giấu bùng nổ năng lượng âm độc. Nhưng Lâm Phong không phải là kẻ yếu đuối. Hắn là một Đại Thừa kỳ tu sĩ, với sự am hiểu sâu sắc về Pháp tắc Ngũ Hành và khả năng điều khiển không gian siêu việt. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn như một con rồng trắng, bay lượn giữa làn mưa vũ khí, mỗi đường kiếm đều tinh xảo và đầy sát khí.

"Huyễn Mặc Kiếm Pháp! Đệ Nhất Thức: Phá Huyễn!"

Một đường kiếm quang chói lòa xé tan không khí, không chỉ chém nát những phi tiêu độc mà còn hóa giải cả kiếm khí âm độc của bọn sát thủ. Lâm Phong vận dụng 'Thần thông Không Gian', thân ảnh hắn thoắt ẩn thoắt hiện, khiến các sát thủ không thể khóa chặt vị trí. Hắn không chỉ nhanh, mà còn dự đoán được đường đi nước bước của đối thủ, như thể hắn đã nhìn thấu mọi chiêu thức của chúng từ trước.

Quỷ Diện Lang Quân không tham gia vào trận chiến, hắn chỉ đứng ngoài quan sát, đôi mắt hắn lấp lánh sự thích thú. Hắn biết, với Lâm Phong ở cảnh giới Đại Thừa, những sát thủ này không đủ khả năng gây ra mối đe dọa thực sự. Hắn muốn xem Lâm Phong sẽ đối phó với chúng như thế nào, và liệu hắn có thể thu được manh mối gì từ vụ ám sát này hay không. Hắn tin rằng, Thiên Lang Tử sẽ không chỉ cử những sát thủ cấp thấp đến đây.

Trận chiến diễn ra nhanh chóng và tàn khốc. Lâm Phong không hề nương tay. Mỗi đường kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh của Pháp tắc Ngũ Hành, biến ảo khôn lường, vừa tấn công vừa phòng thủ một cách hoàn hảo. Hắn như một cơn lốc xoáy, cuốn phăng mọi thứ cản đường. Các sát thủ, dù là tinh nhuệ đến mấy, cũng không thể địch lại sức mạnh áp đảo của một Đại Thừa kỳ tu sĩ đỉnh cấp. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng rên rỉ yếu ớt, và mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí.

***

Gió mạnh hơn, cuốn theo những đám bụi đá và mùi máu tanh thoảng nhẹ, khiến bầu không khí vốn đã u ám của Phế Tích Cổ Thành càng thêm lạnh lẽo và tang thương. Những tàn tích kiến trúc xung quanh hiện giờ đã mang thêm những vết sẹo mới: những vết chém sâu hoắm trên đá, những vết nứt do linh lực va chạm, và cả những vệt máu đen thẫm loang lổ trên nền đất. Tiếng rên rỉ yếu ớt của các sát thủ bị thương giờ đây vang vọng rõ ràng hơn, như những âm thanh cuối cùng trước khi cái chết đến.

Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn vương những giọt máu đen trên lưỡi. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên vẻ sắc lạnh, uy nghiêm. Xung quanh hắn, hơn mười sát thủ tinh nhuệ đã ngã xuống, một số đã tắt thở, số khác đang quằn quại trong vũng máu, cố gắng dùng sức lực cuối cùng để cắn độc tự sát theo lệnh của tổ chức.

Với sức mạnh áp đảo của một Đại Thừa kỳ tu sĩ, kết hợp với Cửu Thiên Huyền Kiếm sắc bén và sự tinh thông 'Thần thông Không Gian', Lâm Phong dễ dàng hóa giải mọi đòn tấn công. Hắn không chỉ dùng kiếm pháp để đối địch, mà còn vận dụng 'Pháp tắc Ngũ Hành' để tạo ra những ảo ảnh, những luồng linh lực biến ảo khôn lường, khiến các sát thủ rơi vào mê trận. Hắn thậm chí không cần phải dốc hết sức.

Trong lúc linh lực cuộn trào để chế ngự đối thủ, Lâm Phong cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt dâng lên trong Đan Điền của mình. Đó là một cảm giác quen thuộc nhưng lại vô cùng mạnh mẽ: một 'nút thắt' nhỏ trong cảnh giới Đại Thừa của chàng, thứ đã kìm hãm chàng bấy lâu nay, đột nhiên được mở ra. Linh lực của hắn trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con sông lớn vừa được gỡ bỏ một đập chắn. Đây không phải là một đột phá cảnh giới lớn, nhưng lại là một sự củng cố nền tảng vô cùng quan trọng, giúp hắn càng thêm vững chắc trên con đường tu luyện.

"Thiên Lang Tử... ngươi đang nóng vội rồi. Và ta... đã mạnh hơn một chút," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi hắn, mang theo chút châm biếm và sự tự tin tuyệt đối. Hắn cúi người, nhanh chóng vô hiệu hóa ý định tự sát của một sát thủ còn sống sót, dùng một đạo linh lực phong bế kinh mạch của hắn. Hắn cần thông tin.

"Nói đi, Thiên Lang Tử đã sai ngươi đến đây với mục đích gì? Và hắn biết những gì về Diệp Vô Song?" Lâm Phong hỏi, giọng hắn trầm thấp, đầy uy lực, khiến sát thủ đang quằn quại phải rùng mình.

Sát thủ kia, một thân hình gầy gò ẩn sau lớp áo đen, giờ đây đã lấm lem máu và bụi bẩn. Hắn ho khan, miệng trào ra một ngụm máu. "Ta... ta không... biết gì... chỉ có lệnh... giết... ngươi..." Hắn cố gắng cắn vào viên độc ẩn trong răng, nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn. Một ngón tay của Lâm Phong chạm nhẹ vào thái dương hắn, một luồng thần thức mạnh mẽ lập tức xông thẳng vào đại não, cố gắng thăm dò ký ức.

Sát thủ giật nảy mình, đôi mắt hắn trợn trừng đầy kinh hãi, nhưng sau đó nhanh chóng vô hồn. Lâm Phong không thô bạo cưỡng ép mà dùng một loại 'Huyễn Mặc Mê Hồn Thuật' kết hợp với thần thức, nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí hắn, tìm kiếm những mảnh ký ức quan trọng. Tuy nhiên, thông tin từ tên sát thủ này rất ít ỏi. Hắn chỉ là một quân cờ nhỏ trong tay Thiên Lang Tử, chỉ biết tuân lệnh giết chóc mà thôi. Chỉ có một vài hình ảnh chớp nhoáng về một 'lệnh bài ám sát' có khắc hình con sói và một cái tên được nhắc đến liên tục trong tiềm thức của hắn: 'Diêm La Môn'.

"Diêm La Môn..." Lâm Phong lẩm bẩm. Hắn đã nghe danh môn phái này. Đây là một tổ chức sát thủ nổi tiếng ở Linh Giới, chuyên nhận những phi vụ ám sát khó nhằn nhất, và thường được các thế lực lớn đứng sau lưng. Việc Thiên Lang Tử có thể sai khiến Diêm La Môn chứng tỏ quyền lực của hắn ở Linh Giới không hề nhỏ.

Quỷ Diện Lang Quân lúc này mới tiến lại gần, hắn cẩn thận thu thập các vật phẩm còn lại của sát thủ: những viên phi tiêu độc, những pháp khí ẩn giấu, và cả những mảnh vải trên trang phục của chúng. Hắn không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, hy vọng tìm được thêm manh mối. "Diêm La Môn... Thiên Lang Tử quả nhiên không tầm thường. Hắn đã bắt đầu ra tay rồi."

Lâm Phong không trả lời. Hắn ngồi xuống, khoanh chân thiền định. Vụ ám sát này, mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đã giúp hắn có một đột phá nhỏ, củng cố thêm cảnh giới Đại Thừa của mình. Hắn cần phải tận dụng thời gian này để ổn định linh lực, biến sự gia tăng sức mạnh thành nền tảng vững chắc. Linh lực trong cơ thể hắn giờ đây lưu chuyển mạnh mẽ hơn, tinh thuần hơn, mỗi một tế bào đều như được tắm trong dòng suối nguồn, tràn đầy sức sống. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa hắn và thế giới xung quanh trở nên rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Pháp tắc Ngũ Hành như hòa mình vào từng hơi thở của hắn, trở thành một phần của bản thân.

Diệp Vô Song, dù còn yếu ớt, đã thức dậy từ lúc nào. Nàng nằm yên trong hốc đá, đôi mắt tím huyền bí mở to, lặng lẽ quan sát Lâm Phong. Ánh mắt nàng phức tạp vô cùng: có sự mệt mỏi, có sự bối rối, nhưng cũng có cả sự tin tưởng và một chút gì đó ngưỡng mộ. Nàng đã chứng kiến toàn bộ trận chiến, chứng kiến Lâm Phong dễ dàng đánh bại những sát thủ tưởng chừng như vô hình. Nàng cảm nhận được sức mạnh từ hắn, sự bình tĩnh đến đáng sợ khi đối mặt với nguy hiểm, và cả sự ân cần mà hắn dành cho nàng. Trong một khoảnh khắc, nàng cảm thấy một cảm giác an toàn lạ thường khi ở bên hắn, một cảm giác mà nàng đã không còn được nếm trải từ rất lâu rồi.

Lâm Phong mở mắt, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Diệp Vô Song. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười trấn an. Hắn biết, mọi chuyện mới chỉ là khởi đầu. Thiên Lang Tử đã bắt đầu lộ diện, và 'Thái Cổ Thao Túng Giả' vẫn còn ẩn mình trong bóng tối. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn sẽ đối mặt với tất cả.

"Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Diêm La Môn, và cả về Thiên Lang Tử," Lâm Phong nói với Quỷ Diện Lang Quân, giọng hắn đầy kiên định. "Vụ ám sát này chỉ là lời cảnh cáo, nhưng cũng là một cơ hội để ta củng cố vị thế ở Linh Giới. Hắn muốn chơi, ta sẽ chơi cùng hắn."

Quỷ Diện Lang Quân gật đầu, hắn đã thu thập xong những thứ mình cần. "Được thôi, Lâm công tử. Nhưng trước tiên, chúng ta cần một nơi an toàn hơn để Diệp tiểu thư có thể hồi phục. Và ta có một vài ý tưởng về nơi chúng ta có thể tìm kiếm thông tin về Diêm La Môn... và có lẽ, cả về nguồn gốc thực sự của 'Cổ Ấn Hồn Khế' nữa."

Lâm Phong nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt hắn lại dịu dàng trở lại. Nàng vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn, rất nhiều khả năng tiềm ẩn mà hắn cần phải giúp nàng khám phá. Hắn biết, huyết mạch 'Thần Ảo' của nàng, khi được kiểm soát hoàn toàn, sẽ là một yếu tố then chốt trong cuộc chiến sắp tới. Và hắn, Lâm Phong, sẽ là người đồng hành cùng nàng trên con đường đó. Hắn sẽ không để nàng một mình. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Hắn sẽ giúp nàng tìm lại chính mình, và cùng nàng phá vỡ xiềng xích của số phận, dù có phải đối đầu với cả Thiên Đạo đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ