Ánh hoàng hôn lụi tàn, nhuộm đỏ những khối đá đổ nát của Phế Tích Cổ Thành bằng một màu huyết sắc bi tráng. Gió vẫn rít lên những khúc ca ai oán qua các khe nứt của những bức tường mục ruỗng, mang theo mùi bụi bặm của thời gian, mùi rêu phong ẩm ướt và cả sự lạnh lẽo của những linh hồn bị lãng quên. Nơi đây, nơi từng là một đô thị phồn hoa nay chỉ còn là một đống hoang tàn, u ám và tĩnh mịch, chất chứa sự cô độc bi thương của quá khứ. Linh khí trong vùng, vốn đã hỗn loạn, giờ đây lại càng thêm bất ổn, tựa như một dòng sông ngầm đang sôi sục, chực chờ phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài.
Giữa khung cảnh tiêu điều ấy, Lâm Phong ngồi đối diện với Diệp Vô Song, cả hai đều tập trung vào "Cổ Ấn Hồn Khế" đang lơ lửng giữa họ. Cổ vật tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt, những phù văn cổ xưa trên bề mặt của nó lúc ẩn lúc hiện, như những bí mật được phong ấn qua hàng thiên niên kỷ. Lâm Phong, sau trận chiến và đột phá nhỏ, giờ đây cảm thấy linh lực trong cơ thể mình càng thêm viên mãn, từng tế bào như được tái sinh, tạo cho hắn một cảm giác tự tin và điềm tĩnh hiếm có. Hắn dùng thần thức dò xét, cố gắng giải mã những luồng năng lượng phức tạp đang cuộn trào bên trong cổ ấn. Sự tinh thuần của linh lực Đại Thừa cho phép hắn cảm nhận rõ ràng hơn những dao động vi tế nhất.
Diệp Vô Song, dù vẫn còn chút yếu ớt sau cơn chấn động ký ức và sự bùng nổ huyết mạch, giờ đây đã bình ổn hơn nhiều dưới sự trấn an của Lâm Phong và tác dụng của một vài viên đan dược dưỡng thần mà hắn đưa cho. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt của Cổ Ấn, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên những tia sáng phức tạp.
"Ngươi cảm nhận được gì từ nó, Vô Song?" Lâm Phong cất tiếng hỏi, giọng hắn trầm ấm, xen lẫn sự quan tâm chân thành. "Huyết mạch của ngươi có phản ứng gì nữa không?"
Diệp Vô Song khẽ rụt tay lại, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt vẫn còn sự đề phòng cố hữu, nhưng sâu trong đó, một tia bất an thoáng qua. "Một sự thôi thúc... và một cảm giác bị kìm hãm," nàng đáp, giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng không còn quá cứng nhắc như trước. "Nó phức tạp hơn những gì ngươi nghĩ. Giống như có hai ý chí khác nhau đang giằng xé bên trong nó, và cả bên trong ta." Nàng không nói thêm, nhưng Lâm Phong hiểu rằng, những lời này chính là sự phản ánh nội tâm giằng xé của nàng, giữa ý chí cá nhân và ảnh hưởng từ huyết mạch Thần Ảo cổ xưa. Cái "Cổ Ấn Hồn Khế" này dường như là một tấm gương phản chiếu chính nàng.
Xa xa, Quỷ Diện Lang Quân di chuyển quanh Phế Tích Cổ Thành, hắn như một bóng ma lướt đi giữa các đổ nát, đôi mắt sau lớp mặt nạ quỷ liên tục đảo quanh, cảnh giác cao độ. Hắn dừng lại bên một cột đá gãy đổ, lắng nghe tiếng gió hú và cả những tiếng động nhỏ xíu mà người thường không thể nghe thấy. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã sống đủ lâu trong thế giới ngầm để nhận ra những dấu hiệu của nguy hiểm.
"Lâm công tử, có vẻ như có điều gì đó không ổn," Quỷ Diện Lang Quân đột nhiên lên tiếng, giọng hắn thì thầm, vang vọng một cách ma quái trong không gian tĩnh mịch. "Linh khí xung quanh cứ như thủy triều lên xuống vậy, rất bất thường. Ta cảm thấy như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo chúng ta, ẩn mình trong bóng tối... Chúng ta bị theo dõi ư?"
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua những đổ nát xung quanh. Hắn cũng đã nhận ra sự bất thường này, nhưng không rõ ràng như Quỷ Diện Lang Quân, người có giác quan nhạy bén với những mối đe dọa tiềm ẩn. Hắn biết, vụ ám sát vừa rồi chỉ là khởi đầu, Thiên Lang Tử chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng hắn không ngờ đối phương lại hành động nhanh và tinh vi đến vậy.
Diệp Vô Song đột nhiên đứng dậy, pháp khí của nàng – một thanh đoản kiếm màu tím huyền – đã xuất hiện trong tay từ lúc nào. Ánh mắt nàng lạnh lẽo như băng, tập trung vào một điểm nào đó giữa không trung. "Không phải bị theo dõi," nàng khẽ nói, "mà là bị vây hãm."
Đúng lúc đó, một luồng năng lượng khổng lồ đột ngột bùng nổ, xuyên phá không gian tĩnh mịch của Phế Tích Cổ Thành. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tảng đá đổ nát nghiêng ngả, chực chờ sụp đổ. Một trận pháp khổng lồ, vô hình từ trước, giờ đây hiện rõ mồn một, bao trùm toàn bộ khu vực. Các phù văn cổ xưa rực sáng, tạo thành một mạng lưới ánh sáng chằng chịt, giam hãm Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân bên trong.
Từ bốn phương tám hướng, những luồng ánh sáng chói lòa bắn ra, không gian xung quanh họ bắt đầu méo mó một cách kỳ lạ, như một tấm gương bị bóp méo. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt của Phế Tích Cổ Thành đột ngột biến mất, thay vào đó là một áp lực khổng lồ đè nén lên tâm trí và cơ thể họ. Quỷ Diện Lang Quân, đang cố gắng tháo chạy, bị một luồng sức mạnh vô hình đánh bật trở lại, hắn loạng choạng ngã xuống, chiếc mặt nạ suýt chút nữa rơi ra.
"Cái quái gì thế này?!" hắn kêu lên, giọng đầy hoảng sợ. "Đây không phải là một trận pháp thông thường! Nó... nó là một cạm bẫy không gian! Thậm chí còn có cả ảo ảnh xen lẫn!"
Lời của Quỷ Diện Lang Quân vừa dứt, luồng sáng chói lòa kia đã nuốt chửng hoàn toàn cả ba người, kéo họ vào một không gian hoàn toàn xa lạ. Mùi bụi đất, rêu phong của cổ thành tan biến, thay vào đó là một mùi hương hoa cỏ lạ lùng, hăng nồng nhưng cũng đầy mê hoặc, trộn lẫn với mùi sương mù lạnh lẽo.
Khi thị giác của Lâm Phong trở lại bình thường, hắn thấy mình đang đứng trong một không gian hoàn toàn khác biệt. Không còn là Phế Tích Cổ Thành hoang tàn, mà là một khu rừng cổ tích kỳ lạ. Cây cối cao vút, tán lá xanh biếc rậm rạp đến mức che khuất cả bầu trời, chỉ để lại những tia sáng mờ ảo xuyên qua, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh. Tiếng gió rít đã được thay thế bằng tiếng nhạc du dương, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa một sự mê hoặc chết người.
"Cạm bẫy không gian," Diệp Vô Song cất tiếng, giọng nàng vẫn lạnh lùng nhưng có chút bất ngờ. Nàng đứng cách Lâm Phong không xa, tay vẫn nắm chặt đoản kiếm, ánh mắt tím huyền quét qua khung cảnh xung quanh. "Ngươi nghĩ là ai có thể tạo ra thứ phức tạp đến vậy?"
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể và xung quanh. Linh khí ở đây dồi dào đến kinh ngạc, nhưng lại mang một cảm giác không thực, mơ hồ, như được tạo ra từ ảo ảnh. Hắn nhanh chóng nhận ra các tầng ảo ảnh và cấm chế phức tạp đang đan xen vào nhau. Đây không phải là một trận pháp đơn thuần, mà là một "Bí Cảnh Huyễn Mộng", được tạo ra bởi những bậc thầy trận pháp cực kỳ cao minh. Mục đích của nó không chỉ là giam hãm, mà còn là làm suy yếu ý chí, gặm mòn tâm trí đối thủ.
"Không quan trọng là ai," Lâm Phong đáp, giọng hắn vẫn bình tĩnh, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua từng chi tiết của khu rừng. "Quan trọng là chúng ta phải thoát ra. Ngươi có kế sách gì không, Diệp cô nương?" Hắn không hề che giấu sự cảnh giác với nàng, nhưng cũng ngầm thừa nhận rằng trong tình huống này, hai người họ buộc phải hợp tác.
Diệp Vô Song hừ lạnh một tiếng, đôi môi mỏng khẽ cong lên một cách khó thấy. "Dựa vào ngươi sao? Ngươi nghĩ ta sẽ tin tưởng một kẻ mà ngay cả thân phận cũng không rõ ràng như ngươi sao?" Ánh mắt nàng dò xét Lâm Phong, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Tuy nhiên, thái độ của nàng lại có chút mâu thuẫn. "Nhưng... ta cần 'Cổ Ấn Hồn Khế' an toàn." Nàng liếc nhìn về phía viên Cổ Ấn đang lơ lửng trong tay Lâm Phong. Câu nói này của nàng, mặc dù vẫn mang theo sự kiêu ngạo và đề phòng, nhưng lại ngầm ám chỉ sự hợp tác bất đắc dĩ. Cái chết tiệt là nàng cần cái cổ vật này, và Lâm Phong đang giữ nó. Hơn nữa, nàng cũng không phủ nhận thực lực của hắn.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười tinh quái thường trực trên môi hắn. "Vậy thì, vì sự an toàn của Cổ Ấn, mong Diệp cô nương tạm thời gác lại mọi định kiến. Lúc này, chúng ta là những đồng minh bị ép buộc. Huống hồ, ta cũng không có ý định bỏ mặc ngươi ở đây đâu." Hắn biết, việc buộc Diệp Vô Song tin tưởng mình là một quá trình dài, nhưng trong hoàn cảnh sinh tử này, sự hợp tác là điều tối thiểu. Hắn cũng không thể làm gì khác ngoài việc thể hiện sự chân thành và năng lực của mình.
Đúng lúc đó, không gian xung quanh họ đột ngột biến đổi. Tiếng nhạc du dương trở nên chói tai, và những cái cây cổ thụ xung quanh bắt đầu vặn vẹo, biến thành những sinh vật kỳ dị, thân hình bằng gỗ mục rỗng nhưng mang ánh mắt đỏ rực như máu, gầm gừ lao về phía họ. Mùi hương hoa cỏ ngọt ngào biến thành mùi ẩm mục, tanh tưởi của xác chết.
"Đến rồi," Diệp Vô Song khẽ nói, đôi mắt nàng tập trung hoàn toàn vào những sinh vật huyễn ảnh đang lao tới. Pháp khí trong tay nàng phát ra ánh sáng tím rực rỡ.
Lâm Phong không chần chừ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. "Diệp cô nương, những sinh vật này chỉ là ảo ảnh cấp thấp. Ngươi có thể phá vỡ chúng bằng huyết mạch Thần Ảo của mình không? Ta sẽ lo những cấm chế ẩn sau đó!" Hắn tin vào năng lực của nàng, đặc biệt là khả năng nhìn thấu ảo ảnh mà huyết mạch Thần Ảo mang lại.
Diệp Vô Song không đáp, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Nàng khẽ vung tay, đoản kiếm tím huyền vẽ nên một vòng cung đẹp mắt. Một luồng linh lực màu tím bùng nổ, không chỉ chém nát những sinh vật huyễn ảnh đang lao tới mà còn tạo ra một làn sóng rung động đặc biệt, khiến những cái cây cổ thụ trong phạm vi gần đó đều run rẩy, hình ảnh méo mó như bị can thiệp bởi một sức mạnh vượt trội. Nàng không tấn công vật lý, mà là tấn công vào bản chất ảo ảnh của chúng.
Lâm Phong gật đầu hài lòng. Hắn đã thấy, huyết mạch Thần Ảo của nàng quả nhiên có khả năng đặc biệt trong môi trường ảo cảnh. Hắn lập tức vận chuyển linh lực Đại Thừa, đôi mắt đen láy ánh lên những phù văn Huyễn Mặc cổ xưa, thâm sâu. Hắn không tấn công trực diện, mà tập trung vào việc dò xét cấu trúc của Bí Cảnh, tìm kiếm những điểm yếu trong cấm chế và trận pháp. Hắn cảm nhận được sự rung động của không gian xung quanh, cố gắng phân tích tần số của từng lớp ảo ảnh.
Bí Cảnh Huyễn Mộng không ngừng biến đổi. Khu rừng cổ tích tan biến, thay vào đó là một cung điện trên mây, tráng lệ nhưng lại trống rỗng và lạnh lẽo. Sau đó, nó lại biến thành một vùng đất hoang tàn, đầy rẫy những xác chết biết đi. Tiếng gầm rú của sinh vật, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng phù văn cổ xưa vang vọng trong không gian, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết. Mùi sương mù và mùi kim loại gỉ sét quện vào nhau, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Lâm Phong và Diệp Vô Song phối hợp ngày càng ăn ý. Diệp Vô Song, với huyết mạch Thần Ảo của mình, có thể nhìn thấu bản chất của các ảo ảnh, chỉ ra những điểm yếu hoặc những con đường an toàn. Nàng như một ngọn hải đăng trong màn sương mù dày đặc của Bí Cảnh. Còn Lâm Phong, với sức mạnh Đại Thừa của mình, không chỉ có thể hóa giải các cấm chế phức tạp bằng Huyễn Mặc Quyển mà còn có thể tấn công vào những thực thể huyễn ảnh cấp cao hơn, hoặc những cơ quan phòng ngự ẩn giấu. Hắn là mũi nhọn sắc bén, mở đường phá vỡ mọi chướng ngại.
"Phía đông bắc, có một điểm yếu trong trận pháp ảo ảnh," Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, giọng hắn trầm ổn, chỉ dẫn chính xác. Hắn đã phân tích được một lỗ hổng trong mạng lưới cấm chế. "Diệp cô nương, ngươi có thể tạo ra một lối đi không? Cần phải đủ mạnh mẽ để xuyên thủng lớp ảo ảnh và kết giới vật lý cùng lúc."
Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Trong suốt quá trình hợp tác, nàng đã chứng kiến sự thông minh, quyết đoán và cả sức mạnh phi thường của Lâm Phong. Hắn không chỉ mạnh mẽ mà còn rất cẩn trọng, không bao giờ để lộ sơ hở. Nàng đã từng nghĩ sẽ không bao giờ phải dựa dẫm vào ai, nhưng trong Bí Cảnh Huyễn Mộng này, sự tồn tại của Lâm Phong đã giúp nàng tiết kiệm rất nhiều sức lực và tinh thần. Sự tin tưởng nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm trong lòng nàng.
"Hừ, đừng chết đấy," nàng nói, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng không còn sự giễu cợt mà thay vào đó là một chút lo lắng khó nhận ra. Nàng khẽ gật đầu, sau đó toàn thân bùng lên một luồng ánh sáng tím huyền ảo. Huyết mạch Thần Ảo trong cơ thể nàng được kích hoạt đến cực điểm, đôi mắt tím của nàng như hai viên ngọc quý tỏa ra vầng sáng chói lòa. Nàng nâng đoản kiếm lên cao, một ký hiệu cổ xưa hiện ra trên lưỡi kiếm, sau đó nàng vung kiếm một đường chém mạnh mẽ về phía đông bắc.
"Thần Ảo Phá Hư!"
Một luồng linh lực tím khổng lồ, mang theo sức mạnh phá vỡ ảo ảnh và cả sự ổn định không gian, bắn thẳng vào điểm yếu mà Lâm Phong đã chỉ ra. Tiếng rạn nứt vang lên chói tai, không phải của đá hay kim loại, mà là của không gian và ảo ảnh đang bị xé toạc. Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bức tường ảo ảnh, để lộ ra một lối đi mờ ảo, nhưng rõ ràng là một con đường thoát.
Lâm Phong khẽ cười, một nụ cười ấm áp hiếm thấy. "Yên tâm, mệnh ta cứng lắm. Cảm ơn Diệp cô nương." Hắn không bỏ lỡ cơ hội, liền vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, một luồng ánh sáng đen kịt từ lòng bàn tay hắn bắn ra, trấn áp những mảnh vỡ ảo ảnh đang cố gắng khép lại lối đi, đồng thời mở rộng con đường. Hắn lao tới, dẫn Diệp Vô Song đi qua vết nứt.
Vừa bước qua lối đi, không gian xung quanh lại một lần nữa thay đổi. Họ không còn ở trong cung điện trên mây hay vùng đất hoang tàn, mà là một hành lang hẹp, tối tăm, được lát bằng những viên đá cổ kính. Không khí ở đây lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi của đất và khoáng chất. Các bức tường hai bên được chạm khắc những phù văn cổ xưa, tỏa ra một thứ năng lượng âm u.
Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn trên tường. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc truyền vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhíu mày. "Năng lượng này..." Hắn lẩm bẩm. "Là của Thiên Lang Tử... hoặc một thứ gì đó có liên quan mật thiết đến hắn." Hắn đã từng cảm nhận được luồng năng lượng tương tự từ 'lệnh bài ám sát' mà hắn thu được từ tên sát thủ ở chương trước. Đây không phải là một cạm bẫy ngẫu nhiên, mà là một cái bẫy được giăng ra một cách tinh vi, được thiết kế đặc biệt để nhắm vào họ, hoặc ít nhất là vào Diệp Vô Song và Cổ Ấn Hồn Khế. Kẻ thù đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng.
Diệp Vô Song đứng bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt tím của nàng cũng dán chặt vào phù văn đó. "Huyết Tế Thiên Địa," nàng thì thầm, giọng nàng mang theo một sự căm hờn sâu sắc. "Đây là ấn ký của bọn chúng. Chúng không chỉ muốn Cổ Ấn Hồn Khế, mà còn muốn huyết mạch Thần Ảo của ta." Nàng hiểu rõ hơn ai hết bản chất của những phù văn này, bởi vì chúng đã khắc sâu vào trong ký ức huyết mạch của nàng.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng. Cảm giác bị thao túng, bị giam cầm vận mệnh dâng lên trong lòng hắn. "Quả nhiên... Thiên Lang Tử không chỉ là một kẻ thù thông thường. Hắn có mối liên hệ sâu sắc với âm mưu Huyết Tế Thiên Địa này." Hắn cảm nhận được một sức mạnh tối thượng đang giam cầm vận mệnh của mình, và cả vận mệnh của Diệp Vô Song. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong đôi mắt hắn. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ không bao giờ để bất kỳ ai thao túng số phận của mình, hay của những người hắn quan tâm.
Lâm Phong nắm chặt Cổ Ấn Hồn Khế trong tay. Hắn biết, việc Thiên Lang Tử dám công khai bày trận pháp như thế này chứng tỏ hắn đã tự tin vào kế hoạch của mình đến mức nào. Nhưng cũng chính là sơ hở. Hắn sẽ tận dụng cơ hội này để tìm hiểu sâu hơn về mạng lưới của Thiên Lang Tử và âm mưu Huyết Tế Thiên Địa.
"Chúng ta sẽ tiếp tục đi," Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi hành lang tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. "Lần này, chúng ta sẽ không chỉ thoát ra, mà còn phải tìm hiểu rõ ràng kẻ đã giăng bẫy này." Hắn nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt cả hai chạm nhau. Một sự tin tưởng ngầm, không lời, đã được hình thành giữa họ, giữa ranh giới sinh tử. Cả hai biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.