Hành lang tối tăm, lạnh lẽo, hệt như một vết cắt sâu hoắm vào lòng đất, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng từ cánh cổng ảo ảnh vừa đóng sập lại phía sau. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi đất mục và cả một thứ hương vị kim loại gỉ sét khó tả, như thể nơi đây đã ngủ yên qua hàng vạn năm, chứa đựng vô số bí mật và oán niệm. Các phù văn cổ xưa được chạm khắc chi chít trên những bức tường đá, tỏa ra một luồng năng lượng âm u, quỷ dị, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Từng bước chân vang vọng trong sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít nhè nhẹ đâu đó từ những khe nứt trên vách đá, mang theo một làn hơi lạnh buốt xương.
"Khụ khụ... Suýt nữa thì lão Quỷ này phải dùng đến mạng thứ chín rồi! May mà Lâm công tử thần thông quảng đại, không thì ta đã phải biến thành một cái bóng ma lang thang trong cái cạm bẫy quỷ quái này rồi!"
Một vệt sáng mờ ảo chợt lóe lên, rồi ba bóng người xuất hiện. Quỷ Diện Lang Quân, với bộ đồ đen bó sát và chiếc mặt nạ quỷ cười đặc trưng, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn vỗ vỗ ngực, bộ dạng có vẻ kinh hoàng nhưng giọng điệu vẫn không giấu được vẻ lanh lợi, có chút hài hước của mình. Mặc dù bị đẩy ra ngoài cạm bẫy không gian, nhưng với bản lĩnh của một kẻ chuyên đi đêm, hắn vẫn tìm được cách ẩn mình và theo dấu, chờ cơ hội xuất hiện. Việc Lâm Phong và Diệp Vô Song thoát ra an toàn khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, không chỉ vì mối làm ăn còn dang dở, mà còn vì... hóng chuyện này thực sự quá hấp dẫn!
Diệp Vô Song đứng bên cạnh, đôi mắt tím huyền bí của nàng quét qua khung cảnh âm u, u tối. Vẻ đẹp ma mị của nàng dường như càng nổi bật hơn trong ánh sáng yếu ớt của hành lang. Nàng không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, khí tức 'Thần Ảo' trong cơ thể vẫn còn dao động nhẹ, như đang cảm nhận một điều gì đó quen thuộc nhưng đầy căm hờn từ những phù văn trên tường. Nàng đã từng trải qua vô số trận chiến, đối mặt với không ít hiểm nguy, nhưng lần này, cảm giác bị kẻ khác giăng bẫy, bị lợi dụng huyết mạch lại khiến nàng dâng lên một sự khó chịu sâu sắc.
Lâm Phong không nói gì, hắn chỉ đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn cổ xưa trên bức tường đá lạnh lẽo. Một cảm giác lạnh buốt, quen thuộc, truyền thẳng vào đầu ngón tay hắn, rồi len lỏi vào tận xương tủy. Hắn đã từng cảm nhận được luồng năng lượng tương tự từ 'lệnh bài ám sát' mà hắn thu được từ tên sát thủ ở chương trước. Đây không phải là một cạm bẫy ngẫu nhiên, mà là một cái bẫy được giăng ra một cách tinh vi, được thiết kế đặc biệt để nhắm vào họ, hoặc ít nhất là vào Diệp Vô Song và 'Cổ Ấn Hồn Khế'. Kẻ thù đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng.
"Đúng vậy," Diệp Vô Song cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, mang theo một sự kiên định lạ thường. "Cạm bẫy này phức tạp hơn ta nghĩ. Kẻ đứng sau có lẽ không chỉ muốn diệt khẩu." Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt tím nhìn thẳng vào Lâm Phong, như thể đang nói rằng: "Ngươi thấy đấy, mọi chuyện không hề đơn giản." Sự phối hợp ăn ý trong cạm bẫy vừa rồi đã nhen nhóm trong nàng một sự tin tưởng ngầm với Lâm Phong, khiến nàng không còn hoàn toàn bài xích chàng như trước. Nàng bắt đầu nhận ra, chàng trai này không chỉ có thực lực kinh người, mà còn có một đầu óc mưu lược, một trí tuệ sâu sắc mà ít ai có được.
Lâm Phong gật đầu, môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng quen thuộc, ẩn chứa sự tinh quái. "Quả nhiên, Diệp cô nương cũng có cùng suy nghĩ với ta." Hắn thu tay về, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của hành lang. "Cạm bẫy này không chỉ là một cái bẫy sát cục thông thường. Nó được thiết kế để thu thập thông tin, để thử nghiệm một điều gì đó... hoặc đang tìm kiếm thứ gì đó." Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng điệu có chút trầm tư. "Hơn nữa, linh khí ở đây... rất hỗn loạn. Có cả ma khí ẩn hiện, nhưng lại pha lẫn với những dấu vết của linh lực chính đạo. Như thể có một sự dung hợp cưỡng ép, hoặc một sự che đậy tinh vi."
Hắn nhắm mắt lại, thần thức trải rộng, cẩn thận dò xét từng luồng khí tức nhỏ nhất trong không gian. Cảm giác lạnh lẽo từ phù văn trên tường vẫn còn vương vấn nơi đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về mối liên hệ đáng sợ của nó. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến một bí mật động trời, một tấm màn che giấu bao âm mưu đã được giăng ra từ thuở xa xưa. 'Thái Cổ Thao Túng Giả', 'Huyết Tế Thiên Địa', 'Đại Địa Phân Liệt'... Tất cả những mảnh ghép rời rạc này đang dần hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu có phải chính các thế lực 'chính đạo' cũng đang bị thao túng, hoặc thậm chí là đang đồng lõa trong âm mưu này? Ý nghĩ đó thoáng qua, khiến hắn rùng mình.
"Lâm công tử nói đúng," Quỷ Diện Lang Quân chép miệng, hắn giơ ngón tay thon dài của mình lên, chỉ vào một phù văn khác. "Những phù văn này... tuy mang hơi hướng cổ xưa, nhưng lại có một vài nét biến đổi, như thể được cải tiến để phù hợp với một mục đích mới. Lão Quỷ ta đã sống qua không ít thời đại, cũng từng lang bạt khắp nơi, nhưng thứ năng lượng này... thực sự rất hiếm gặp. Nó không hoàn toàn thuộc về ma đạo, cũng chẳng phải linh lực thuần túy của chính đạo. Nó có một sự dung hợp kỳ lạ, một sự cưỡng ép đến mức... phản tự nhiên." Hắn lắc đầu, tỏ vẻ khó hiểu. "Đây là lần đầu tiên ta thấy một thứ như vậy trong một phế tích cổ. Điều này chứng tỏ kẻ đứng sau không chỉ có thực lực mạnh mẽ, mà còn có kiến thức uyên bác về các loại năng lượng và trận pháp cổ xưa." Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy thán phục, rồi lại liếc sang Diệp Vô Song, trong lòng thầm tính toán giá trị của thông tin này. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!" hắn thì thầm, nhưng không quên kèm theo một nụ cười ẩn dưới lớp mặt nạ.
Lâm Phong phớt lờ lời trêu chọc của Quỷ Diện Lang Quân, đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào những phù văn cổ xưa. Hắn nhớ lại những lời Diệp Vô Song đã nói ở cuối chương trước: "Huyết Tế Thiên Địa... Đây là ấn ký của bọn chúng. Chúng không chỉ muốn Cổ Ấn Hồn Khế, mà còn muốn huyết mạch Thần Ảo của ta." Điều này càng củng cố thêm suy đoán của hắn. Kẻ thù không chỉ đơn thuần là muốn giết người diệt khẩu, mà còn muốn lợi dụng huyết mạch 'Thần Ảo' của Diệp Vô Song cho một mục đích nào đó. Mục đích này, chắc chắn liên quan đến âm mưu 'Huyết Tế Thiên Địa', một âm mưu mà theo những gì hắn thu thập được, có khả năng đã dẫn đến sự kiện 'Đại Địa Phân Liệt' và sự suy yếu linh khí của Linh Giới.
"Chúng ta sẽ tiếp tục đi," Lâm Phong nói, giọng hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nắm chặt 'Cổ Ấn Hồn Khế' trong tay, cảm nhận được sự ấm áp từ nó, như một sợi dây liên kết với Diệp Vô Song và cả bí mật của thế giới này. 'Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.' Những lời đó vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không phải là một kẻ cam chịu số phận. Hắn sẽ không bao giờ để bất kỳ ai thao túng vận mệnh của mình, hay của những người hắn quan tâm. "Lần này, chúng ta sẽ không chỉ thoát ra, mà còn phải tìm hiểu rõ ràng kẻ đã giăng bẫy này. Và quan trọng hơn, là mục đích thực sự của bọn chúng."
Diệp Vô Song gật đầu, không nói gì. Nàng biết, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng nàng tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào trực giác của mình về Lâm Phong. Ánh mắt nàng và Lâm Phong chạm nhau trong thoáng chốc, một sự tin tưởng ngầm, không lời, đã được hình thành giữa họ, giữa ranh giới sinh tử. Dù xuất thân khác biệt, dù mang theo những bí ẩn riêng, nhưng giờ đây, họ có chung một mục tiêu: vén màn sự thật. Quỷ Diện Lang Quân thấy vậy cũng không nói gì thêm, hắn chỉ khẽ nhếch mép dưới lớp mặt nạ, thầm nghĩ: "Xem ra, chuyến đi này sẽ thú vị hơn ta tưởng. Lại có chuyện lớn để hóng rồi!" Ba người tiếp tục đi sâu vào trong hành lang tối tăm, bước chân của họ nhẹ nhàng, cẩn trọng, nhưng đầy quyết tâm.
***
Khi ba bóng người Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân dần bước ra khỏi vùng lõi hoang tàn nhất của Phế Tích Cổ Thành, nơi không gian vẫn còn vương vấn khí tức hỗn loạn của cạm bẫy, thì một khung cảnh hoàn toàn khác mở ra trước mắt họ. Họ đã đi sâu vào một khu vực rìa của phế tích, nơi những tàn tích kiến trúc ít bị tàn phá hơn, nhưng vẫn mang đậm dấu ấn của thời gian và sự hủy diệt. Các bức tường đá đổ nát nằm rải rác, những cột trụ cổ kính gãy gập, và những khối đá phong hóa nằm yên vị trên nền đất khô cằn. Tuy nhiên, linh khí ở đây đã ít hỗn loạn hơn, thậm chí còn có những luồng khí trong lành len lỏi, mang theo mùi hương thảo mộc thanh khiết thoang thoảng trong gió.
Bầu trời đã chuyển sang ban ngày, những áng mây xám xịt dần tan đi, để lộ ra khoảng không xanh ngắt phía trên. Nhưng gió vẫn thổi mạnh, rít qua những khe tường đổ nát, tạo nên những âm thanh xào xạc bí ẩn như tiếng thì thầm của quá khứ. Tiếng lá cây khô vương vãi trên mặt đất cũng theo gió mà xào xạc không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự tàn phai.
Đột nhiên, Lâm Phong dừng bước. Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt đen láy nhìn về phía trước. "Có người." Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút cảnh giác.
Quỷ Diện Lang Quân ngay lập tức thu liễm khí tức, thân hình gầy gò của hắn ẩn mình vào một bóng cây đổ nát, nhanh đến mức khó tin. Diệp Vô Song vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt tím của nàng cũng ánh lên sự đề phòng, khí tức 'Thần Ảo' trong cơ thể nàng hơi dao động, như một cảnh báo vô hình. Nàng có thể cảm nhận được, những người sắp đến không hề tầm thường.
Không lâu sau, một nhóm người xuất hiện từ phía xa, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy thế. Họ khoác trên mình những bộ y phục trắng tinh khôi hoặc xanh ngọc bích, thêu hoa văn mây, sen tinh xảo, toát lên vẻ cao quý và thanh lịch. Mỗi người đều mang theo khí chất siêu phàm thoát tục, linh khí quanh thân trong lành, thuần khiết, khác hẳn với sự hỗn tạp của phế tích này. Đây rõ ràng là những đệ tử của một tông môn chính đạo danh tiếng.
Dẫn đầu nhóm người là một nữ tử, vẻ đẹp của nàng thanh khiết, tao nhã, mang khí chất của một vị thánh nữ. Khuôn mặt nàng đoan trang, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, nhưng lúc này lại ánh lên sự cảnh giác cao độ. Mái tóc dài, óng ả màu đen tuyền được búi cao gọn gàng, với vài sợi tóc mai buông lơi, càng tôn lên vẻ thanh thoát của nàng. Dáng người mảnh mai, cân đối, bước đi uyển chuyển, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý. Nàng chính là Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ của Thanh Vân Tông.
Cổ Thanh Nguyệt đang cẩn thận kiểm tra một điểm dị thường của linh khí trên mặt đất, nơi có những dấu vết mờ nhạt của một trận pháp cổ xưa. Đột nhiên, ánh mắt nàng chợt dừng lại, dán chặt vào Lâm Phong và Diệp Vô Song. Đặc biệt, khí tức 'Thần Ảo' tuy đã được Diệp Vô Song cố gắng thu liễm, nhưng vẫn mang một vẻ bí ẩn, cổ xưa, khiến Cổ Thanh Nguyệt lập tức đề phòng. Trong nhận thức của các tông môn chính đạo, bất kỳ khí tức nào không thuần túy, không rõ nguồn gốc, đều có thể bị xem là 'tà dị' hoặc thậm chí là 'ma khí'.
Cổ Thanh Nguyệt khẽ nhíu mày, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại ẩn chứa một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ. "Các hạ là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây, trong khu vực cấm địa của Phế Tích Cổ Thành? Và vị cô nương kia..." Nàng dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua Diệp Vô Song. "...sao lại mang khí tức tà dị?"
Lâm Phong nở một nụ cười nhẹ, phong thái phóng khoáng nhưng không kém phần thận trọng. Hắn bước lên trước một bước, che chắn cho Diệp Vô Song khỏi ánh mắt dò xét của Cổ Thanh Nguyệt. "Tại hạ Lâm Phong, vô tình lạc bước đến đây. Còn vị cô nương này là Diệp Vô Song, có chút tai nạn nên khí tức chưa ổn định. Ngược lại, xin hỏi các hạ là ai, và cấm địa này có từ bao giờ mà ta chưa từng được nghe qua?" Giọng hắn không nhanh không chậm, mang theo một chút dí dỏm, nhưng cũng đủ để khẳng định vị thế của mình. Hắn không hề e ngại trước khí thế của Thánh Nữ.
Cổ Thanh Nguyệt nghe vậy, vẻ mặt càng trở nên lạnh lùng. Các đệ tử phía sau nàng đã thủ sẵn pháp bảo, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào Lâm Phong và Diệp Vô Song. "Ta là Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ của Thanh Vân Tông. Nơi đây là phế tích cổ, ẩn chứa vô số bí mật và nguy hiểm, không phải nơi kẻ lạ nên đặt chân đến. Các tông môn lớn đã cùng nhau lập ra quy định, cấm bất kỳ ai tự ý tiến vào khu vực lõi của phế tích này mà không có sự cho phép. Khí tức của vị cô nương kia không đơn giản là 'chưa ổn định', nó gần với ma khí!" Nàng nhấn mạnh từ 'ma khí', ánh mắt đầy nghi ngờ. Nàng đã quen với việc tuân thủ quy tắc và bảo vệ chính đạo, bất kỳ điều gì đi chệch khỏi quỹ đạo đó đều bị nàng xem xét với thái độ cực kỳ nghiêm khắc.
Lâm Phong vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng hắn đã thầm đánh giá thực lực của Cổ Thanh Nguyệt. Nàng có vẻ ngoài thanh khiết, nhưng thực lực lại không hề yếu, chắc chắn đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa, thậm chí còn có khả năng hơn cả những gì nàng thể hiện ra. Hắn cũng nhận ra sự kiên định trong đôi mắt nàng, một sự kiên định đến mức gần như cố chấp. Việc thuyết phục nàng sẽ không dễ dàng.
"Thánh Nữ Cổ hiểu lầm rồi," Lâm Phong nhẹ nhàng nói, không hề tỏ ra tức giận hay khó chịu trước sự công kích của nàng. "Nếu đã là 'cấm địa', vậy tại sao Thánh Nữ lại tự ý tiến vào? Hay là quy định này chỉ áp dụng cho 'kẻ lạ' như ta, còn các vị thì không?" Hắn khẽ nhướng mày, một tia châm biếm lóe lên trong mắt. "Về phần khí tức của Diệp cô nương, ta dám cam đoan, đó không phải ma khí. Nó chỉ là một loại huyết mạch cổ xưa, hiếm thấy mà thôi. Chẳng lẽ, phàm là thứ gì hiếm thấy, không nằm trong nhận thức của chính đạo, đều bị quy kết là tà dị sao? Nếu vậy, liệu có quá vội vàng và phiến diện chăng?"
Lời nói của Lâm Phong như một mũi kim châm vào sự tự phụ của Cổ Thanh Nguyệt. Nàng khẽ cau mày, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong, không còn vẻ nghi ngờ đơn thuần mà thay vào đó là một chút khó chịu. Nàng chưa từng gặp một người trẻ tuổi nào lại dám đối đáp trực diện với nàng như vậy, lại còn có thể giữ được phong thái ung dung, tự tại.
"Ngươi...!" Một đệ tử Thanh Vân Tông phía sau Cổ Thanh Nguyệt không nhịn được, định bước lên nói lời trách mắng, nhưng Cổ Thanh Nguyệt đã giơ tay ngăn lại. Nàng nhìn Lâm Phong một lúc lâu, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Nàng nhận thấy trong ánh mắt hắn không có sự hoảng loạn hay sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc và một chút... tinh quái.
"Thôi được," Cổ Thanh Nguyệt nói, giọng nàng bớt đi vẻ lạnh lùng, nhưng vẫn giữ sự nghiêm nghị. Nàng rút kiếm, nhưng không phải để tấn công, mà là để thể hiện sự sẵn sàng. Các đệ tử sau lưng nàng cũng vào thế thủ, tạo thành một vòng vây bán nguyệt, chặn đường lui của Lâm Phong và Diệp Vô Song. "Cho dù lời ngươi nói là thật, thì việc tự tiện xâm nhập cấm địa này vẫn là một hành vi vi phạm quy tắc. Tuy nhiên, ta nhận thấy linh khí ở đây có chút dị thường, và cả khí tức trên người các ngươi cũng không phải là hoàn toàn tà ác. Nếu ngươi có thể giải thích rõ ràng lý do tại sao lại xuất hiện ở đây, và mục đích của mình, ta có thể xem xét bỏ qua. Ngược lại, đừng trách Thanh Vân Tông không khách khí."
Lâm Phong khẽ vung tay, ngăn Diệp Vô Song, người đang có dấu hiệu muốn phản ứng. Hắn nở một nụ cười bất đắc dĩ, rồi ánh mắt chợt ánh lên một tia sáng sắc bén. "Nếu Thánh Nữ Cổ đã có lòng muốn tìm hiểu, vậy chúng ta hãy tìm một nơi kín đáo hơn để nói chuyện. Ta tin rằng, những gì ta sắp nói, sẽ không chỉ khiến Thánh Nữ thay đổi cách nhìn về 'cấm địa' này, mà còn có thể khiến nàng phải xem xét lại toàn bộ niềm tin của mình về cái gọi là 'chính đạo' và 'tà ma' trong Linh Giới này." Lời nói của hắn không chỉ là một lời đề nghị, mà còn là một lời thách thức, một sự gợi mở về một bí mật động trời đang chờ được vén màn. Cổ Thanh Nguyệt cau mày, trong lòng dâng lên sự hoài nghi và cả một chút tò mò.
***
Cổ Thanh Nguyệt cuối cùng đã chấp nhận lời đề nghị của Lâm Phong, nhưng với một sự thận trọng cao độ. Nàng ra hiệu cho các đệ tử Thanh Vân Tông giữ khoảng cách, tạo thành một vòng vây bên ngoài một góc khuất trong Phế Tích Cổ Thành. Nơi họ chọn là một hốc đá lớn, được che chắn bởi những tảng đá đổ nát và dây leo chằng chịt, đủ kín đáo để không bị ai quấy rầy. Ánh sáng mặt trời len lỏi qua những khe hở trên vách đá, tạo thành những vệt sáng mờ ảo, huyền hoặc, chiếu rọi lên những tảng đá ẩm mốc và bụi bặm. Tiếng gió rít nhẹ từ bên ngoài vọng vào, cùng với tiếng đá lở xa xa, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung. Mùi ẩm mốc và bụi bặm đặc trưng của phế tích càng làm tăng thêm vẻ u tịch của nơi này.
"Được rồi, Lâm Phong công tử," Cổ Thanh Nguyệt nói, giọng nàng không còn lạnh lùng như trước, nhưng vẫn đầy uy nghiêm. "Ngươi đã khơi gợi sự tò mò của ta. Bây giờ, hãy nói đi. Những 'bí mật động trời' mà ngươi vừa nhắc đến là gì? Và tại sao, ta lại phải xem xét lại niềm tin của mình về chính đạo?" Nàng khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lâm Phong, sẵn sàng lắng nghe, nhưng cũng sẵn sàng phản bác nếu cảm thấy có bất kỳ sự sai lệch nào.
Lâm Phong không vội vàng trả lời. Hắn chậm rãi đi đến một tảng đá phẳng, ngồi xuống, ra hiệu cho Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân cũng ngồi xuống. Hắn liếc nhìn Quỷ Diện Lang Quân, người đang ngồi vắt vẻo trên một khối đá, ánh mắt lanh lợi đảo quanh, như một con chồn đang hóng chuyện. Lâm Phong thầm cười, biết rằng tên này sẽ không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
"Thánh Nữ Cổ, ngài có bao giờ tự hỏi tại sao linh khí Linh Giới lại suy yếu? Tại sao lại có những phế tích cổ xưa như thế này mà không có lời giải thích rõ ràng từ các tông môn lớn? Và tại sao, những câu chuyện về 'Đại Địa Phân Liệt' lại chỉ được truyền lại một cách mơ hồ, như thể có điều gì đó đang bị cố tình che giấu?" Lâm Phong bắt đầu, giọng hắn trầm bổng, từ tốn, không hề có ý gây hấn, nhưng mỗi câu hỏi đều như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào những nghi vấn sâu thẳm trong tâm trí Cổ Thanh Nguyệt, những nghi vấn mà nàng đã cố tình lờ đi bấy lâu nay.
Cổ Thanh Nguyệt khẽ cau mày, đôi môi nàng mím chặt. "Đó là do thiên địa biến đổi, là quy luật tự nhiên. Các tiền bối đều nói như vậy. Linh khí suy yếu là một quá trình kéo dài từ hàng vạn năm trước, không ai có thể can thiệp. Còn các phế tích cổ... là dấu vết của những thời đại đã qua, chứa đựng những bí mật mà người đời sau không thể giải mã." Nàng lặp lại những lời giải thích mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn là một đệ tử nhỏ, những lời giải thích đã trở thành chân lý trong tâm trí nàng.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi hắn vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén hơn. "Vậy thì, hãy nhìn đây." Hắn nói, rồi từ trong túi trữ vật lấy ra một mảnh vỡ nhỏ, đen xám, có vẻ như là một phần của phù văn cổ xưa mà họ đã tìm thấy trong cạm bẫy vừa rồi. Mảnh vỡ này không lớn, nhưng trên bề mặt nó lại khắc một ký hiệu kỳ lạ, tỏa ra một loại năng lượng âm u, lạnh lẽo, nhưng lại mang theo một chút linh lực tinh thuần của chính đạo, tạo thành một sự đối lập khó hiểu. Hắn không tiện lấy ra 'Cổ Ấn Hồn Khế' vì sợ Cổ Thanh Nguyệt sẽ nhìn thấy quá nhiều, mảnh vỡ này đã đủ để làm bằng chứng.
"Khí tức này..." Lâm Phong tiếp tục, giọng hắn nhỏ dần, như thể đang phân tích một cách cẩn thận. "Nó không phải của ma đạo, nhưng cũng không hoàn toàn thuộc về chính đạo. Và nó xuất hiện trong một cạm bẫy được thiết kế để thao túng huyết mạch 'Thần Ảo' của Diệp cô nương, một huyết mạch được cho là đã biến mất sau thời Đại Địa Phân Liệt, thậm chí còn bị chính các tông môn lớn coi là tà ác, bị trục xuất khỏi Linh Giới." Hắn đưa mảnh vỡ cho Cổ Thanh Nguyệt. "Thánh Nữ Cổ, với kiến thức và tu vi của ngài, chắc chắn có thể nhận ra sự bất thường trong loại năng lượng này. Ngài có bao giờ nghĩ rằng, có thể có một thế lực nào đó đã lợi dụng cả chính đạo và tà ma, dung hợp các loại năng lượng để đạt được mục đích đen tối của chúng?"
Cổ Thanh Nguyệt nhận lấy mảnh vỡ từ tay Lâm Phong. Nàng cẩn thận xem xét, thần thức quét qua nó. Sắc mặt nàng dần thay đổi, từ sự nghi ngờ ban đầu chuyển sang kinh ngạc, rồi đến hoang mang tột độ. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự hỗn tạp của năng lượng trên mảnh vỡ: vừa có khí tức cổ xưa, vừa có linh lực quen thuộc của chính đạo, nhưng lại bị pha tạp bởi một thứ năng lượng âm u, quỷ dị, khiến nó trở nên méo mó và đáng sợ. Nó giống như một bản nhạc bị bóp méo, một bức tranh bị vấy bẩn, một sự pha trộn cưỡng ép và phản tự nhiên. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với những gì nàng đã được dạy dỗ về sự thuần khiết của linh lực chính đạo.
Diệp Vô Song vẫn ngồi yên lặng, đôi mắt tím của nàng không rời khỏi Cổ Thanh Nguyệt, như thể đang quan sát phản ứng của nàng. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng, cùng với khí tức 'Thần Ảo' vẫn còn phảng phất, càng làm cho lời nói của Lâm Phong trở nên thuyết phục hơn. Nàng chính là bằng chứng sống cho những gì Lâm Phong đang cố gắng vén màn.
Quỷ Diện Lang Quân thấy vậy, hắn cũng không chịu ngồi yên. Hắn khẽ khụ một tiếng, rồi nói thêm vào, giọng điệu có vẻ tùy tiện nhưng lại đầy ẩn ý. "Và ta còn nghe nói, một số trưởng lão của các tông môn lớn gần đây có những hành động bí ẩn, thu thập các loại tài liệu cổ về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'Huyết Tế Thiên Địa'... Những tài liệu này, vốn bị cấm tiệt, chỉ được lưu giữ ở những nơi bí mật nhất, hoặc thậm chí đã bị hủy hoại từ lâu. Chẳng lẽ, các vị trưởng lão vĩ đại của chính đạo lại quan tâm đến những điều 'tà đạo' như vậy sao?" Hắn không nhắc đến tên, nhưng sự ám chỉ của hắn đã đủ để gieo rắc thêm hạt giống nghi ngờ vào tâm trí Cổ Thanh Nguyệt.
Cổ Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, sắc mặt nàng đã trắng bệch. Nàng cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa đè nặng lên ngực mình. Niềm tin bấy lâu nay của nàng, những giá trị mà nàng đã tôn thờ, đang dần sụp đổ. Những lời giải thích của các tiền bối, những quy tắc của tông môn, tất cả đều trở nên lung lay. Nàng không thể nào lý giải được sự tồn tại của mảnh vỡ này, cũng như những lời Quỷ Diện Lang Quân vừa nói. "Ngươi... ngươi nói những điều này có ý gì?" Giọng nàng khẽ run rẩy, không còn vẻ uy nghiêm như trước, thay vào đó là sự hoài nghi xen lẫn kinh ngạc và cả một chút sợ hãi.
Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt hắn kiên định, không chút dao động. "Ý ta là, có một bàn tay vô hình đang thao túng tất cả, và không loại trừ khả năng, bàn tay đó đã vươn sâu vào cả những tông môn mà ngài tin tưởng nhất." Hắn đứng dậy, bước đến gần Cổ Thanh Nguyệt, giọng hắn trầm thấp, như một lời thì thầm đầy ma lực. "Bàn tay đó không chỉ thao túng linh khí, thao túng vận mệnh của những huyết mạch cổ xưa như Diệp cô nương, mà còn thao túng cả lịch sử, cả niềm tin của toàn bộ Linh Giới này. Chúng ta chỉ là những con cờ trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ đã được giăng ra từ hàng vạn năm trước, với mục đích cuối cùng là 'Huyết Tế Thiên Địa' để đạt được một sức mạnh tối thượng nào đó." Hắn không ngừng lại, tiếp tục gieo rắc sự thật tàn khốc vào tâm trí Cổ Thanh Nguyệt. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Nhưng khi Nhân Đạo cũng bị thao túng, liệu chúng ta có còn là chính mình?"
Cổ Thanh Nguyệt lùi lại một bước, đôi mắt nàng mở to. Nàng cảm thấy như cả thế giới của mình đang quay cuồng. Những bằng chứng mà Lâm Phong đưa ra, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, nhưng lại khớp với những nghi vấn mơ hồ bấy lâu nay trong tâm trí nàng. Nàng là Thánh Nữ, là người đại diện cho chính đạo, nhưng nàng lại đang đứng trước một sự thật phũ phàng: chính đạo có lẽ đã bị mục ruỗng từ bên trong, bị thao túng bởi một thế lực còn đáng sợ hơn cả ma đạo.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Phế Tích Cổ Thành, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những tia nắng cuối cùng rực rỡ đến đau lòng, trải dài trên những tàn tích đổ nát, biến khung cảnh hoang tàn thành một bức tranh hùng vĩ nhưng đầy bi tráng. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của đêm xuống, rít lên từng hồi trên vách đá cao, nơi Cổ Thanh Nguyệt đang đứng. Nàng quay lưng lại với Lâm Phong, đôi mắt nàng nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như thể nàng đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho những nghi vấn đang dày vò tâm trí nàng. Tiếng chim kêu xa xăm, thỉnh thoảng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư cho khoảnh khắc này. Không khí trong lành trên vách đá, pha lẫn với mùi đá ẩm, lại càng khiến tâm trí nàng trở nên tỉnh táo, nhưng cũng đau đớn hơn.
Cổ Thanh Nguyệt cảm thấy như cả thế giới của mình đang sụp đổ. Niềm tin, lý tưởng, và cả những giá trị mà nàng đã tôn thờ bấy lâu nay, tất cả đều đang bị lung lay dữ dội bởi những lời nói của Lâm Phong và mảnh bằng chứng mà hắn đưa ra. Nàng là một Thánh Nữ của chính đạo, gánh vác trách nhiệm bảo vệ sự công bằng, lẽ phải. Nhưng nếu chính những người nàng tin tưởng, chính những tông môn nàng phụng sự, lại đang bị thao túng, hoặc thậm chí là đồng lõa trong một âm mưu động trời như vậy, thì ý nghĩa của tất cả những gì nàng đã làm là gì? Sự giằng xé nội tâm khiến nàng đau đớn, nhưng cũng thúc đẩy nàng phải đối mặt với sự thật, dù nó có phũ phàng đến mấy.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng gió lạnh buốt lùa qua mái tóc. "Nếu những gì ngươi nói là thật..." Giọng nàng khẽ run rẩy, nhưng lại đầy kiên định. "Thì niềm tin của ta bấy lâu nay... đều là giả dối sao? Các tông môn chính đạo... bị thao túng?" Nàng quay người lại, đối mặt với Lâm Phong. Ánh mắt nàng không còn sự hoài nghi, thay vào đó là sự phức tạp, sự tổn thương, nhưng cũng ẩn chứa một tia quyết tâm cháy bỏng.
Lâm Phong bước đến gần nàng, ánh mắt hắn ấm áp nhưng không kém phần sắc bén. Hắn hiểu rõ sự giằng xé trong lòng nàng. "Sự thật thường khó chấp nhận, Thánh Nữ Cổ. Nhưng chỉ khi đối mặt với nó, chúng ta mới có thể thay đổi." Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng hắn trầm thấp, nhưng lại vang vọng trong không gian. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Ngài là một người mang trong mình lòng trắc ẩn, một người luôn hướng về chính nghĩa. Ta tin rằng, ngài sẽ không nhắm mắt làm ngơ trước một âm mưu có thể hủy diệt toàn bộ Linh Giới, và cả những giá trị mà ngài đang bảo vệ."
Cổ Thanh Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. Nàng thấy trong đó không chỉ có sự mưu lược, sự thông minh, mà còn có một ngọn lửa kiên định, một ý chí bất khuất. Chàng trai này không chỉ là một kẻ tà ma mà nàng đã từng lầm tưởng. Hắn là một người dám đối mặt với sự thật, dám chống lại cả vận mệnh. Nàng chợt nhận ra, Lâm Phong có thể là người duy nhất dám nói ra những sự thật động trời này, và cũng là người duy nhất có khả năng vén màn bí mật.
Nàng nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn. Tất cả sự chú ý của nàng đều tập trung vào quyết định lớn lao này. "Ta... ta cần thời gian để xác minh. Nhưng nếu quả thật có âm mưu này... ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Giọng nàng trở nên mạnh mẽ hơn, từng chữ thốt ra đều mang theo sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng là Thánh Nữ, và trách nhiệm của nàng không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ tông môn, mà còn là bảo vệ toàn bộ Linh Giới. Nếu các tông môn lớn đã bị thao túng, vậy thì nàng phải tự mình đứng lên. "Ngươi có bằng chứng nào khác không? Hoặc... ngươi muốn ta làm gì?"
Lâm Phong nở một nụ cười chiến thắng, nhưng nụ cười này không hề mang vẻ đắc thắng của một kẻ thủ đoạn, mà là sự hài lòng của một chiến lược gia đã thành công trong bước đi đầu tiên. Hắn biết rằng, với sự ảnh hưởng và địa vị của Cổ Thanh Nguyệt, việc có nàng làm đồng minh sẽ là một lợi thế vô cùng lớn trong cuộc chiến chống lại 'Thái Cổ Thao Túng Giả' và âm mưu 'Huyết Tế Thiên Địa'.
"Thánh Nữ Cổ đã nói vậy, ta sao dám không phụ lòng?" Lâm Phong nói, giọng hắn trở nên nhẹ nhàng hơn, mang theo một chút trêu chọc. "Ta có rất nhiều bằng chứng, rất nhiều manh mối. Nhưng để xác minh tất cả, chúng ta cần phải hợp tác. Và điều đầu tiên ta muốn Thánh Nữ làm, chính là giữ bí mật tuyệt đối về cuộc trò chuyện này, và âm thầm điều tra những gì ta vừa nói. Ngài có thể bắt đầu từ việc kiểm tra lại những ghi chép cổ xưa về 'Đại Địa Phân Liệt', về 'Thiên Đạo Vết Nứt', và cả những hành động gần đây của các trưởng lão trong tông môn của ngài, cũng như các tông môn khác."
Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng đầy kiên định. Nàng nhìn Lâm Phong, trong lòng dâng lên một sự phức tạp khó tả. Chàng trai này, thoạt nhìn thì phóng khoáng, có chút bất cần, nhưng lại sở hữu một trí tuệ sắc bén và một tầm nhìn xa trông rộng. Hắn không chỉ nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, mà còn dám đối mặt với chúng. Một sự tin tưởng, dù còn mong manh, đã bắt đầu nảy nở trong lòng nàng.
"Được," Cổ Thanh Nguyệt nói, giọng nàng dứt khoát. Nàng quay đầu nhìn về phía Phế Tích Cổ Thành đang dần chìm vào bóng tối của đêm. "Ta sẽ điều tra. Và nếu những gì ngươi nói là thật, Lâm Phong, thì ta sẽ cùng ngươi vén màn bí mật này, dù có phải đối đầu với toàn bộ Linh Giới đi chăng nữa."
Lâm Phong khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu sắc. Hắn biết rằng, một đồng minh quan trọng đã được kết nạp. Và cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!' Hắn sẽ không cô độc trên con đường nghịch thiên cải mệnh này. Phía sau hắn, Diệp Vô Song vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên trong đôi mắt tím của nàng. Quỷ Diện Lang Quân, ẩn mình trong bóng tối, khẽ chép miệng, thầm nghĩ: "Thánh Nữ chính đạo cũng bị kéo vào cuộc rồi. Vụ này... sẽ còn lớn hơn rất nhiều!"
Lâm Phong nhìn về phía xa, nơi bóng đêm đang nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của Phế Tích Cổ Thành. Hắn biết, Thiên Lang Tử và các thế lực đứng sau hắn sẽ không ngồi yên. Việc Cổ Thanh Nguyệt tham gia vào cuộc điều tra này chắc chắn sẽ gây ra một làn sóng chấn động trong giới tu tiên chính đạo, và điều đó có thể khiến đối thủ phản ứng mạnh mẽ hơn. Nhưng đó cũng chính là cơ hội để hắn vén màn toàn bộ âm mưu, và đưa sự thật ra ánh sáng. Cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là niềm tin.