Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 405

Thiên Lang Quần Ma Biến: Thách Thức Công Khai

4346 từ
Mục tiêu: Thiên Lang Tử chính thức lộ diện và công khai thách thức Lâm Phong, đồng thời vạch trần một phần bí mật về 'Cổ Ấn Hồn Khế' và âm mưu lớn.,Thiên Lang Tử ra lệnh cho các thế lực dưới trướng tăng cường truy lùng những bằng chứng mà Lâm Phong đang nắm giữ (đặc biệt là 'Cổ Ấn Hồn Khế').,Tăng cường căng thẳng giữa Lâm Phong và Thiên Lang Tử, đẩy cục diện Linh Giới vào thế đối đầu công khai.,Thúc đẩy Cổ Thanh Nguyệt hoàn toàn dấn thân vào cuộc điều tra, sẵn sàng đối mặt với những sự thật phũ phàng về chính đạo.,Khẳng định quy mô ảnh hưởng rộng lớn của Thiên Lang Tử trong Linh Giới, cho thấy hắn đã thâm nhập sâu vào các thế lực chính thống.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Lang Tử, Các thế lực thuộc hạ Thiên Lang Tử
Mood: Tense, urgent, determined, mysterious
Kết chương: [object Object]

Đêm khuya tại Phế Tích Cổ Thành, gió vẫn rít qua những khe hở của các bức tường đổ nát, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi rêu phong mục nát. Trăng mờ ảo, bị những tầng mây đen mỏng che khuất, chỉ đủ rải xuống mặt đất những vệt sáng bạc yếu ớt, khiến bóng đêm càng thêm sâu thẳm và ma mị. Trong một góc khuất đã được che chắn cẩn thận bằng một pháp trận ẩn nặc đơn giản, một đống lửa nhỏ đang cháy bập bùng, ánh sáng vàng cam hắt lên ba gương mặt đang cúi xuống một tấm bản đồ da dê cổ xưa, chi chít những ký hiệu phức tạp và những đường vẽ ngoằn ngoèo. Đó là Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân.

Lâm Phong nhíu mày, ngón tay thon dài lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu đặc biệt. Hắn vừa thoát khỏi cạm bẫy không gian đầy nguy hiểm, lại vừa thành công gieo mầm hoài nghi vào lòng Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt, nhưng những gì thu thập được từ trong cạm bẫy lại càng khiến hắn cảm thấy bất an.

“Dấu vết năng lượng này... không chỉ mạnh mẽ mà còn mang theo một loại khí tức cổ xưa, một sự mục nát nhưng đầy quyền năng, giống hệt thứ chúng ta từng cảm nhận được trong cạm bẫy đó,” Lâm Phong trầm giọng nói, ánh mắt hắn sắc bén, như muốn xuyên thấu tấm da dê. Hắn quay sang nhìn Diệp Vô Song, nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt tím thẳm lại ẩn chứa một tia lo lắng hiếm thấy. “Nó giống như một thứ gì đó đã bị phong ấn từ rất lâu, nhưng giờ lại đang từ từ thức tỉnh, và kẻ giăng cạm bẫy cho chúng ta... hắn đang cố gắng đánh thức nó.”

Diệp Vô Song khẽ gật đầu, giọng nói nàng trầm thấp, mang theo một sự u uẩn khó tả. “Kẻ này biết rất rõ về 'Cổ Ấn Hồn Khế' của ta. Hắn muốn thứ đó, muốn sức mạnh ẩn chứa trong đó, không phải bản thân ta.” Nàng đưa tay khẽ vuốt lên cổ tay mình, nơi ẩn chứa một ấn ký vô hình, là sợi dây liên kết giữa nàng và thứ cổ vật tối thượng kia. “Mỗi lần ta sử dụng sức mạnh huyết mạch, những dấu vết năng lượng này lại xuất hiện rõ ràng hơn. Hắn đang cố gắng tìm kiếm ta thông qua nó, nhưng đồng thời cũng đang kích hoạt một thứ gì đó…”

Quỷ Diện Lang Quân, lúc này không còn vẻ lanh lợi thường thấy, mà thay vào đó là một sự lo lắng rõ rệt. Y liên tục liếc nhìn ra ngoài pháp trận che chắn, như thể sợ hãi một cái bóng nào đó sẽ đột ngột xuất hiện từ trong bóng tối. “Khặc khặc, ta đã nói rồi mà, Linh Giới này không bình yên như vẻ bề ngoài của nó. Những dị tượng linh khí, những vết nứt không gian, những cạm bẫy cổ xưa... tất cả đều là dấu hiệu của một âm mưu lớn.” Y thở dài thườn thượt, đoạn nhấp một ngụm trà nóng pha từ linh thảo. “Nhưng không ngờ Thiên Lang Tử lại dám công khai như vậy... Hắn đang làm gì chứ? Thằng cha đó vốn nổi tiếng là kẻ hành sự bí ẩn, không bao giờ lộ mặt. Lần này lại đột nhiên… thật sự quái lạ.”

Lâm Phong gật đầu, hắn biết Quỷ Diện Lang Quân nói đúng. Thiên Lang Tử, kẻ đứng đầu thế lực hắc ám đang rình rập Linh Giới, luôn hành sự trong bóng tối, lợi dụng các tông môn, gia tộc làm con rối, gián tiếp thực hiện âm mưu của mình. Hắn chưa bao giờ lộ diện công khai, càng chưa bao giờ dám thách thức toàn bộ Linh Giới như vậy. Điều này cho thấy Thiên Lang Tử đã đạt đến một cảnh giới nào đó, hoặc hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay.

“Sự im lặng của hắn bấy lâu nay chính là một phần của âm mưu,” Lâm Phong suy ngẫm, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, nhìn về phía những tàn tích đổ nát ẩn hiện trong đêm. “Hắn đang chờ đợi một thời cơ chín muồi, một điểm bùng phát. Và có vẻ như, việc chúng ta khám phá ra những bí mật này, hay việc Cổ Ấn Hồn Khế của Diệp Vô Song bị kích hoạt, đã khiến hắn phải ra tay sớm hơn dự kiến.” Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà linh, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. “Những dấu vết năng lượng cổ xưa này, chúng không chỉ liên quan đến Cổ Ấn Hồn Khế, mà còn là chìa khóa mở ra sự thật về Đại Địa Phân Liệt, về Thiên Đạo Vết Nứt. Hắn muốn những thứ đó, muốn dùng Cổ Ấn Hồn Khế để điều khiển chúng.”

Diệp Vô Song trầm mặc, đôi mắt tím của nàng phản chiếu ánh lửa lập lòe. Nàng biết Lâm Phong nói đúng. Sức mạnh của Cổ Ấn Hồn Khế không chỉ nằm ở khả năng điều khiển thời gian và không gian, mà còn là một cầu nối với những bí mật cổ xưa nhất của Linh Giới, thậm chí là cả những giới diện cao hơn. Kẻ nào nắm giữ nó, kẻ đó có thể thay đổi vận mệnh của cả một thế giới. Nàng từng coi đây là một lời nguyền, một gánh nặng, nhưng giờ đây, nó lại trở thành một vũ khí, một mục tiêu mà cả nàng và Lâm Phong phải bảo vệ.

“Nếu Thiên Lang Tử đã bắt đầu hành động, vậy thì Linh Giới sẽ không còn yên bình nữa,” Quỷ Diện Lang Quân thì thầm, giọng y đầy vẻ lo lắng. “Hắn có thể đã cài cắm người của mình vào rất nhiều tông môn lớn, thậm chí là những thế lực chính đạo. Việc Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt bắt đầu điều tra... có thể sẽ khiến nàng rơi vào nguy hiểm.”

Lâm Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy thâm ý. “Nguy hiểm là điều không thể tránh khỏi. Nhưng cũng chính vì thế mà chúng ta cần phải nhanh hơn hắn một bước. Hắn càng muốn công khai, chúng ta càng có cơ hội vạch trần bộ mặt thật của hắn. Chúng ta cần thêm thông tin, cần thêm bằng chứng, và quan trọng nhất là cần thêm đồng minh.” Hắn đứng dậy, đi đến bên vách đá đổ nát, nhìn ra phía ngoài, nơi bóng đêm đang bao phủ mọi thứ. “Linh Giới này... đã đến lúc phải thức tỉnh rồi.” Gió đêm thổi mạnh, cuốn theo những hạt bụi mịn từ tàn tích cổ xưa, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn mà hùng vĩ. Tiếng rít của gió như những lời thì thầm của quá khứ, của những linh hồn bị mắc kẹt, đang kể lại câu chuyện về một thời đại huy hoàng đã lụi tàn. Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sự ẩm ướt và lạnh lẽo của không khí, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm đang cháy rực. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

***

Đột nhiên, toàn bộ Linh Giới rung chuyển!

Tại Thiên Phong Thành, thành phố sầm uất bậc nhất Linh Giới, nơi những tòa nhà cao vút chạm mây và những con phố nhộn nhịp ánh đèn, không khí đang sôi động bỗng chốc đông cứng lại. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng nhạc cụ từ các tửu lâu, tất cả đều im bặt. Người người đang dạo bước trên phố, hay đang đắm chìm trong những cuộc vui, bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh hoàng.

Trên bầu trời đêm, vốn đang quang đãng với hàng ngàn vì sao lấp lánh, giờ đây mây đen từ đâu kéo đến như thác lũ, cuồn cuộn xoáy tròn, nuốt chửng ánh trăng và những vì tinh tú. Sấm sét liên hồi nổ vang, xé toạc màn đêm, nhuộm cả bầu trời thành một màu tím đen đáng sợ. Mùi điện tích gay gắt lan tỏa trong không khí, khiến từng sợi tóc trên người mọi sinh linh đều dựng đứng. Cả mặt đất cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội, không phải là một trận động đất thông thường, mà là một sự chấn động sâu thẳm từ linh mạch của cả Linh Giới. Những tiếng la hét, kinh hãi bắt đầu vang lên từ khắp mọi ngóc ngách.

Và rồi, từ trung tâm của xoáy mây đen khổng lồ, một luồng thần niệm cực kỳ cường đại, lạnh lẽo và đầy áp bức quét qua toàn bộ Linh Giới. Nó không chỉ là một ý niệm, mà là một làn sóng năng lượng vật chất, khiến những tu sĩ yếu kém phải ôm đầu quằn quại, còn những cường giả cũng phải biến sắc, linh lực trong cơ thể dường như bị đình trệ. Sau đó, một ảo ảnh khổng lồ bắt đầu hiện rõ, bao phủ cả bầu trời Thiên Phong Thành, rồi lan rộng ra khắp các thành thị lớn khác của Linh Giới.

Đó là ảo ảnh của một nam tử, cao lớn hùng vĩ, mặc chiến bào ánh bạc lấp lánh, lưng đeo trường kiếm sắc lạnh. Gương mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng đang nhìn xuống vạn vật, đầy vẻ ngạo nghễ và khinh thường. Khí chất áp bức từ ảo ảnh này khiến hàng tỷ sinh linh phải quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu. Hắn chính là Thiên Lang Tử!

Giọng nói của hắn, vang vọng khắp Linh Giới như tiếng sấm sét nổ tung bên tai, mang theo uy áp tuyệt đối của một kẻ đứng trên vạn vật. Từng chữ như khắc sâu vào tâm trí mọi người, khiến không gian và thời gian đều phải run rẩy.

“Lâm Phong!” Giọng nói cuồn cuộn, đầy vẻ chế giễu nhưng cũng không kém phần uy hiếp. “Ngươi tưởng có thể che giấu được ta sao? 'Cổ Ấn Hồn Khế' không phải là thứ mà một kẻ ngoại lai như ngươi có thể nắm giữ! Nó là chìa khóa mở ra tương lai của Linh Giới, là sức mạnh mà chỉ kẻ mạnh nhất mới xứng đáng sở hữu!”

Tiếng xôn xao, kinh hãi bỗng chốc bùng lên giữa đám đông phàm nhân và tu sĩ đang sợ hãi co ro. Cái tên 'Lâm Phong' và 'Cổ Ấn Hồn Khế' xa lạ đã được Thiên Lang Tử công khai, mang theo một làn sóng chấn động không thể tả. Những kẻ từng biết đến Lâm Phong, hay từng nghe về sự tồn tại của 'Cổ Ấn Hồn Khế', đều cảm thấy kinh hoàng.

Thiên Lang Tử tiếp tục, giọng điệu càng thêm phần độc đoán: “Bằng chứng về 'Đại Địa Phân Liệt' mà ngươi đang có, chính là chìa khóa mở ra sức mạnh chân chính. Giao nó ra, hoặc hứng chịu cơn thịnh nộ của ta! Ta đã kiên nhẫn quá đủ rồi!”

Lời nói này như một đòn sấm sét đánh thẳng vào tâm trí những tu sĩ có địa vị cao, những trưởng lão của các tông môn lớn, những người vốn đang cố gắng che giấu sự thật về 'Đại Địa Phân Liệt' và sự suy yếu linh khí. Khuôn mặt họ tái mét, kinh hoàng nhận ra Thiên Lang Tử không chỉ biết, mà còn dám công khai nhắc đến. Điều này đồng nghĩa với việc, âm mưu của hắn đã đạt đến một quy mô không thể tưởng tượng nổi.

Và rồi, lời tuyên bố cuối cùng của Thiên Lang Tử như một bản án tử hình, được ban xuống khắp Linh Giới: “Ta, Thiên Lang Tử, ra lệnh cho tất cả các tông môn, gia tộc đã liên minh với ta, lập tức truy lùng Lâm Phong và Diệp Vô Song! Thu hồi 'Cổ Ấn Hồn Khế', kẻ nào chống lại, diệt! Kẻ nào dám che giấu, cũng diệt! Từ giờ phút này, trên bầu trời Linh Giới, chỉ có một tiếng nói duy nhất... là của ta!”

Ảo ảnh khổng lồ của Thiên Lang Tử dần mờ đi, nhưng lời nói của hắn vẫn còn vang vọng, ám ảnh trong tâm trí mỗi sinh linh. Mây đen vẫn quần tụ, sấm sét vẫn nổ vang, nhưng sự áp bức từ thần niệm đã giảm bớt, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi tột độ và sự hỗn loạn đang dần bùng phát. Linh Giới, sau tuyên bố này, sẽ không còn bình yên nữa. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và tất cả mọi người đều đã bị cuốn vào vòng xoáy này, không ai có thể đứng ngoài cuộc. Quỷ Diện Lang Quân, ẩn mình trong bóng tối của Phế Tích Cổ Thành, ôm chặt đầu, run rẩy. Diệp Vô Song, đôi mắt tím thẫm chứa đầy sự cảnh giác, nắm chặt hai tay. Còn Lâm Phong, hắn nheo mắt nhìn lên bầu trời vừa bị Thiên Lang Tử khuynh đảo, trong lòng dâng lên một sự trầm trọng nhưng cũng đầy kiên định. Hắn biết, đây là một lời tuyên chiến công khai, và hắn sẽ không lùi bước.

***

Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Tông, một trong những thánh địa tu luyện hàng đầu của chính đạo, không khí vốn thanh tịnh và trang nghiêm giờ đây cũng bị xé toạc bởi lời tuyên bố long trời lở đất của Thiên Lang Tử.

Thanh Vân Tông tọa lạc trên đỉnh các tiên sơn lơ lửng giữa biển mây, nơi các công trình kiến trúc làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm vươn mình sừng sững. Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh trăng mờ ảo, tạo nên một vẻ đẹp thần tiên thoát tục. Tiếng chim hót líu lo, tiếng kiếm khí vút qua của đệ tử luyện công, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng suối chảy róc rách từ những thác nước nhân tạo, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tu luyện. Linh khí ở đây dồi dào, không khí trong lành, thường có sương mù bao phủ vào sáng sớm, khiến cả tông môn như ẩn hiện trong cõi tiên cảnh.

Trong một điện thờ thanh tịnh và cổ kính nhất, được bao quanh bởi những cây tùng cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, Cổ Thanh Nguyệt đang ngồi thiền. Nàng khoác trên mình bộ y phục lụa trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh khiết và trang nghiêm của một Thánh Nữ. Đôi mắt nàng khép hờ, tâm trí chìm sâu vào cõi tĩnh lặng, cố gắng cảm nhận sự vận hành của Thiên Địa Đại Đạo.

Nhưng rồi, sự yên bình đó bị phá vỡ một cách thô bạo.

Lời nói của Thiên Lang Tử, dù vang vọng khắp Linh Giới, nhưng lại như một tiếng sấm sét nổ thẳng vào tâm thức của Cổ Thanh Nguyệt. Nàng đột ngột mở mắt, đôi đồng tử trong veo giờ đây đầy vẻ bàng hoàng và kinh hãi. Khuôn mặt thanh cao của nàng trắng bệch, không còn một chút huyết sắc.

“Lâm Phong... Cổ Ấn Hồn Khế... Đại Địa Phân Liệt...” Nàng lẩm bẩm từng từ, giọng nói run rẩy. Niềm tin kiên định vào chính đạo, vào sự công bằng và trong sạch của các tông môn lớn mà nàng đã vun đắp bấy lâu nay, đang bị lung lay dữ dội. Những lời mà Lâm Phong đã nói với nàng chỉ vài canh giờ trước, những bằng chứng mà hắn đã đưa ra về sự thối nát bên trong, về âm mưu thao túng Linh Giới, giờ đây lại được Thiên Lang Tử công khai xác nhận.

“Không thể nào... Thiên Lang Tử... hắn đã thâm nhập sâu đến vậy sao? Những lời của Lâm Phong... là sự thật?” Cổ Thanh Nguyệt tự hỏi chính mình, giọng nàng đầy vẻ hoài nghi và đau đớn. Nàng không thể tin được rằng một kẻ phản diện tà ác như Thiên Lang Tử lại dám công khai tuyên bố rằng hắn đã liên minh với các tông môn, gia tộc lớn của Linh Giới. Điều này có nghĩa là, rất nhiều thế lực mà nàng vẫn kính trọng, tôn thờ bấy lâu nay, đã bị mua chuộc, đã bị thao túng, hoặc thậm chí là đã tự nguyện trở thành tay sai cho kẻ thù của Linh Giới.

Tiếng bước chân gấp gáp của các trưởng lão, các đệ tử khác đang hoảng loạn chạy qua bên ngoài điện thờ, tiếng la hét kinh hãi, tiếng pháp bảo va chạm, tất cả đều cho thấy sự hỗn loạn đang bùng phát trong Thanh Vân Tông, và có lẽ là cả khắp Linh Giới. Không ai có thể giữ được bình tĩnh trước lời tuyên bố đầy uy hiếp của Thiên Lang Tử.

Cổ Thanh Nguyệt đứng dậy, tà áo trắng khẽ phấp phới. Nàng đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm vẫn còn bị mây đen bao phủ và sấm sét giáng xuống. Khuôn mặt nàng vẫn còn tái nhợt, nhưng vẻ bàng hoàng đã dần được thay thế bằng một ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Nàng nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận sự đau đớn thể xác, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần mà nàng đang phải chịu đựng.

Nếu những gì Lâm Phong nói là thật, và những gì Thiên Lang Tử vừa tuyên bố là thật, vậy thì nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Trách nhiệm của một Thánh Nữ không chỉ là bảo vệ tông môn, mà còn là bảo vệ toàn bộ Linh Giới, bảo vệ những giá trị chân chính của Thiên Địa Đại Đạo. Nếu chính đạo đã bị tha hóa, vậy thì nàng phải tự mình đứng lên, phải vén màn bí mật này, dù điều đó có nghĩa là nàng phải đối đầu với chính tông môn của mình, phải chống lại những kẻ mà nàng từng tin tưởng.

“Ta sẽ điều tra. Ta sẽ tìm ra sự thật,” Cổ Thanh Nguyệt thì thầm, giọng nàng không còn run rẩy mà trở nên dứt khoát, mạnh mẽ. Ánh mắt nàng ánh lên một tia lửa quyết tâm. “Dù có phải đối đầu với toàn bộ Linh Giới đi chăng nữa, ta cũng sẽ không lùi bước.” Nàng là Thánh Nữ, và nàng sẽ không bao giờ phản bội lương tâm của mình. Cuộc chiến này, nàng sẽ tham gia, và nàng sẽ không để bất kỳ kẻ nào lợi dụng Linh Giới để thực hiện âm mưu đen tối của chúng.

***

Quay trở lại Phế Tích Cổ Thành, sự tĩnh lặng tạm thời đã bị phá vỡ hoàn toàn. Ngay cả pháp trận che chắn của Quỷ Diện Lang Quân cũng không thể ngăn cản được sóng âm và áp lực kinh hoàng từ lời tuyên bố của Thiên Lang Tử.

Lâm Phong đứng thẳng người, ánh mắt hắn sắc bén như dao, nhìn về phía chân trời nơi ảo ảnh của Thiên Lang Tử vừa biến mất. Gương mặt hắn trầm trọng, nhưng không hề có chút hoảng loạn hay sợ hãi. Hắn đã lường trước được điều này, hoặc ít nhất là một phản ứng mạnh mẽ từ Thiên Lang Tử, nhưng không ngờ hắn lại công khai và dứt khoát đến vậy.

“Hắn đã công khai,” Lâm Phong trầm giọng nói, giọng hắn vang lên giữa tiếng gió rít và tiếng đá lở rào rào từ những tàn tích xung quanh. “Không còn đường lui nữa. Linh Giới sẽ không còn chỗ cho chúng ta ẩn mình. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ là mục tiêu truy lùng số một của cả Thiên Lang Tử và những thế lực đã liên minh với hắn.”

Diệp Vô Song, nàng vẫn giữ vẻ mặt băng giá, nhưng đôi mắt tím thẫm của nàng lại ánh lên một tia hiểu rõ. Nàng chậm rãi nói, giọng điệu vẫn trầm thấp nhưng mang theo sự sắc bén. “Hắn biết quá nhiều... không chỉ về 'Cổ Ấn Hồn Khế', mà còn về những bằng chứng liên quan đến 'Đại Địa Phân Liệt'. Có lẽ 'Thái Cổ Thao Túng Giả' chính là hắn, hoặc hắn là kẻ thân tín nhất, nắm giữ toàn bộ bí mật của kẻ đứng sau màn.” Nàng đưa tay lên cổ tay, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ ấn ký vô hình. “Cổ Ấn Hồn Khế của ta... nó đang phản ứng. Hắn không chỉ muốn nó, hắn còn muốn điều khiển nó, muốn dùng nó để mở ra cánh cửa dẫn đến quyền năng tối thượng.”

Quỷ Diện Lang Quân, sau giây phút đầu tiên kinh hãi và ôm đầu co ro, giờ đây đã dần bình tĩnh lại, dù vẻ mặt vẫn còn trắng bệch. Y vò đầu bứt tai, đi đi lại lại trong phạm vi pháp trận. “Trời ơi, Thiên Lang Tử ra tay rồi! Các tông môn lớn, những kẻ ham danh lợi, những kẻ bị hắn mua chuộc, sẽ không bỏ qua chúng ta đâu. Chúng ta phải làm sao đây, Lâm công tử? Chạy trốn ư? Hay là tìm một nơi nào đó để ẩn náu?”

Lâm Phong quay lại nhìn Quỷ Diện Lang Quân, một nụ cười nửa miệng đầy thâm ý xuất hiện trên môi hắn. “Đừng hoảng. Kẻ càng hoảng loạn, càng dễ mắc sai lầm. Thiên Lang Tử công khai thách thức, đó là một con dao hai lưỡi. Hắn muốn uy hiếp, muốn ép chúng ta lộ diện, nhưng đồng thời, hắn cũng tự đưa mình ra ánh sáng.”

Hắn bước đến bên đống lửa, ánh mắt quét qua những mảnh bản đồ da dê đang trải ra trên mặt đất. “Chúng ta có thứ hắn muốn. Đó là lợi thế của chúng ta. Hắn cần 'Cổ Ấn Hồn Khế' để thực hiện âm mưu của mình, cần những bằng chứng mà chúng ta đang nắm giữ để che đậy sự thật. Giờ thì, không phải chúng ta đi tìm hắn, mà là hắn sẽ tự đến tìm chúng ta.” Lâm Phong nhặt một cành củi khô, khẽ khều vào đống lửa, khiến những đốm lửa nhỏ bắn tung tóe trong không khí. “Nhưng trước khi hắn đến, chúng ta cần phải chuẩn bị thật tốt, và tìm thêm đồng minh.”

Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong, trong đôi mắt nàng ẩn chứa một sự tin tưởng sâu sắc. Nàng biết, Lâm Phong không phải là kẻ sẽ ngồi yên chờ chết. Hắn là một chiến lược gia tài ba, luôn biết cách biến nguy hiểm thành cơ hội. “Đồng minh... những ai có thể tin tưởng được trong Linh Giới hỗn loạn này?” nàng khẽ hỏi, giọng điệu trầm ngâm.

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười của hắn mang theo sự tự tin và mưu lược. “Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt là một khởi đầu tốt. Hơn nữa, còn có những kẻ khác cũng đang cảm thấy bất an trước sự suy yếu của Linh Giới, những kẻ không muốn trở thành con rối của Thiên Lang Tử. Chúng ta sẽ tìm đến họ.” Hắn đưa mắt nhìn Quỷ Diện Lang Quân, người đang gãi đầu, vẻ mặt đăm chiêu. “Quỷ Diện Lang Quân, ngươi có rất nhiều mối quan hệ trong thế giới ngầm, đúng không? Đã đến lúc sử dụng chúng rồi. Chúng ta cần thông tin về những kẻ đã liên minh với Thiên Lang Tử, về những động thái mới của hắn. Giá bao nhiêu cũng được.”

Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa, vẻ hoảng sợ ban đầu đã được thay thế bằng sự hưng phấn của một kẻ buôn tin tức. “Khặc khặc, Lâm công tử nói phải. Thông tin là vàng. Ta sẽ đi ngay. Nhưng... Lâm công tử định làm gì với 'Cổ Ấn Hồn Khế'?” Y chỉ vào Diệp Vô Song, ánh mắt đầy tò mò.

Lâm Phong nhìn Diệp Vô Song, rồi lại nhìn ra bầu trời đêm vẫn còn lấp ló những tia sét cuối cùng. “'Cổ Ấn Hồn Khế' là mồi nhử, cũng là vũ khí. Nó sẽ là lá bài tẩy của chúng ta. Còn bây giờ, nhiệm vụ của chúng ta là củng cố sức mạnh, thu thập thông tin, và xây dựng một mạng lưới đồng minh đủ mạnh để đối phó với Thiên Lang Tử. Hắn tưởng hắn có thể khuynh đảo Linh Giới? Hắn lầm rồi.”

Hắn đứng thẳng người, ngọn lửa quyết tâm cháy rực trong đôi mắt đen láy. Một ngọn gió mạnh thổi qua, cuốn tung mái tóc đen nhánh của hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đang dần tan đi, để lộ ra những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. “Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong khẽ thầm thì, giọng nói chứa đầy sự kiên định. Cuộc chiến chống lại Thiên Lang Tử và âm mưu 'Thái Cổ Thao Túng Giả' đã chính thức bùng nổ, và Lâm Phong, với sự thông minh, lòng dũng cảm và ý chí bất khuất của mình, sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ biến cuộc săn đuổi này thành một cuộc phản công, một cuộc chiến để vén màn bí mật và định đoạt vận mệnh của cả Linh Giới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ