Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 406

Thiên Cơ Bảng: Chấn Động Linh Giới

5140 từ
Mục tiêu: Lâm Phong thành công giành được một mảnh vỡ của 'Thiên Cơ Bảng', một bảo vật quan trọng để vạch trần âm mưu.,Việc Lâm Phong giành được bảo vật gây chấn động lớn trong Linh Giới, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn và Thiên Lang Tử.,Mảnh vỡ 'Thiên Cơ Bảng' hé lộ những thông tin ban đầu, củng cố nhận định về âm mưu 'Thái Cổ Thao Túng Giả' và sự liên quan của một số thế lực Linh Giới.,Khẳng định trí tuệ và thực lực của Lâm Phong trong việc đối phó với tình hình nguy cấp và giành lấy cơ duyên.,Thúc đẩy Cổ Thanh Nguyệt sâu hơn vào cuộc điều tra nội bộ, chứng kiến sự thật phũ phàng về 'chính đạo'.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Lang Tử
Mood: Tense, strategic, adventurous, revelatory
Kết chương: [object Object]

Trong góc khuất của Phế Tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đổ nát ngả nghiêng như những bộ xương khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn, ánh lửa từ một ngọn đuốc leo lét cố gắng xua đi màn đêm dày đặc. Gió mạnh rít qua những khe tường, mang theo hơi lạnh buốt và mùi bụi đất ẩm mục, hòa quyện với mùi rêu phong và kim loại gỉ sét từ những tàn tích cổ xưa. Từng đợt gió như tiếng thở dài của thời gian, khiến không gian hoang tàn thêm phần u ám và tĩnh mịch. Dưới ánh lửa bập bùng, ba bóng người ngồi quây quần, khuôn mặt họ được chiếu sáng một cách lờ mờ, mỗi người một vẻ nhưng đều ẩn chứa sự căng thẳng.

Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò trong bộ đồ đen bó sát, chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn của y giờ đây dường như cũng mang một vẻ cau có, lo lắng. Y trải ra một tấm bản đồ da dê cổ, những đường nét đã phai mờ theo năm tháng, trên mặt đất đầy đá vụn. Ngón tay y run rẩy chỉ vào một điểm sáng mờ trên bản đồ. “Lâm công tử, sau lời tuyên bố chấn động của Thiên Lang Tử, cả Linh Giới đều sôi sục như một vạc dầu nóng. Tin tức lan truyền còn nhanh hơn cả sóng âm, các tông môn lớn, những gia tộc cổ xưa, tất cả đều đang tự hỏi rốt cuộc Lâm công tử và Diệp tiên tử đã nắm giữ bí mật gì mà khiến Thiên Lang Tử phải phát điên đến vậy.” Y thở dài, giọng nói có chút run rẩy. “Nhưng trong cái loạn lạc đó, ta lại nhận được một tin mật, một tin mật mà nếu không phải là ta, e rằng không ai dám tin.”

Y ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt sau lớp mặt nạ lấp lánh sự hưng phấn của kẻ buôn tin. “Một Cổ Di Tích Huyền Không, vốn ẩn mình trong màn sương mù vĩnh cửu của Thập Vạn Đại Sơn, bỗng nhiên có dấu hiệu mở cửa. Và điều đáng kinh ngạc hơn, có lời đồn đại rằng bên trong đó, có một vật phẩm có thể ‘thấy rõ tương lai’, một bảo vật mang tên… Thiên Cơ Bảng!” Quỷ Diện Lang Quân nuốt nước bọt, ánh mắt không giấu nổi sự tham lam và sợ hãi đan xen. “Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Ta đã phải tốn không ít công sức và cả một mạng lưới ngầm để xác thực nó.”

Lâm Phong nhíu mày, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng sắc bén. Hắn đưa tay nhận lấy tấm bản đồ, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những đường nét cổ xưa. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng suy nghĩ cuộn chảy nhanh như vũ bão. “Thiên Cơ Bảng?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo chút suy tư. “Không sai, ta đã từng nghe loáng thoáng về bảo vật này trong những ghi chép cổ. Một tấm bảng có thể ghi lại vận mệnh, hoặc ít nhất là hé lộ những bí mật của Thiên Đạo. Thiên Lang Tử không chỉ muốn Cổ Ấn Hồn Khế, hắn còn tìm kiếm những thứ tương tự. Hắn muốn hoàn thiện bức tranh lớn của mình, nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay. Đây chính là cơ hội của chúng ta.”

Diệp Vô Song, ngồi đối diện Lâm Phong, vẻ đẹp bí ẩn và ma mị của nàng dường như càng nổi bật hơn trong ánh lửa bập bùng. Mái tóc dài, suôn mượt màu tím than của nàng buông xõa trên vai, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí khẽ dao động. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền. “Cổ Di Tích Huyền Không vốn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm, chưa kể đến việc nó đã bị phong ấn từ hàng vạn năm trước. Nay lại đột ngột mở cửa, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ Linh Giới. Các thế lực lớn, những tông môn đã bị Thiên Lang Tử thao túng, hay thậm chí là những kẻ chỉ đơn thuần ham muốn bảo vật, sẽ không bỏ qua cơ hội này. Chúng ta phải cẩn trọng, Lâm Phong. Mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng đó có thể là một cơ duyên trời ban, nhưng cũng có thể là một cái bẫy chết người.”

“Một cái bẫy hay một cơ duyên, đều phụ thuộc vào cách chúng ta nắm bắt nó.” Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi hắn. Hắn gấp tấm bản đồ lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Quỷ Diện Lang Quân. “Quỷ Diện Lang Quân, ngươi đã làm rất tốt. Thông tin này vô cùng quý giá. Giờ thì, hãy nói cho ta biết thêm chi tiết. Cổ Di Tích Huyền Không này có những đặc điểm gì? Những thế lực nào có khả năng xuất hiện? Và quan trọng nhất, những cạm bẫy hay trận pháp nào được biết đến trong di tích?”

Quỷ Diện Lang Quân gật đầu lia lịa, vẻ phấn khích lấn át nỗi lo sợ ban đầu. “Vâng, vâng, Lâm công tử! Cổ Di Tích Huyền Không này được cho là một phần của Thiên Cung Thượng Cổ, bị tách ra và trôi nổi trong không gian sau Đại Chiến Thái Cổ. Nó nằm sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, nơi linh khí hỗn loạn và ma thú hoành hành. Các trận pháp bên trong đều là của Tiên gia, vô cùng phức tạp và nguy hiểm. Theo tin tức ta có được, lối vào di tích sẽ chỉ mở ra trong ba ngày tới, và chỉ những tu sĩ có tu vi Hóa Thần trở lên mới có thể cảm nhận được dao động linh khí từ đó.”

Y tiếp tục trình bày, giọng nói nhanh và dứt khoát hơn. “Về các thế lực, không cần phải nói cũng biết, những kẻ nghe theo Thiên Lang Tử chắc chắn sẽ có mặt. Ngoài ra, còn có những kẻ tu tán, những gia tộc nhỏ muốn tìm kiếm cơ hội đổi đời, và cả những tông môn không bị ảnh hưởng bởi Thiên Lang Tử, nhưng vẫn khao khát bảo vật. Dự kiến, sẽ có ít nhất hàng trăm tu sĩ Hóa Thần, thậm chí là Đại Thừa, sẽ tụ tập ở đó. Cạm bẫy thì vô số kể, từ trận pháp ảo ảnh, trận pháp cấm không, đến những con rối Tiên binh được lưu lại từ thời Thái Cổ… Lâm công tử, chúng ta có nên tìm thêm viện trợ không? Đơn độc tiến vào e rằng rất khó khăn.”

Lâm Phong trầm ngâm, ánh mắt hắn lướt qua Diệp Vô Song, rồi lại nhìn ra màn đêm tăm tối bên ngoài. “Viện trợ là cần thiết, nhưng không phải ai cũng có thể tin tưởng được. Chúng ta không thể để Thiên Lang Tử biết được kế hoạch của mình quá sớm. Hắn đang nghĩ rằng chúng ta đang cố gắng che giấu 'Cổ Ấn Hồn Khế', nhưng thật ra, chúng ta lại đang chủ động đi tìm kiếm một bí mật khác. Đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng cũng là nước cờ duy nhất có thể lật ngược thế cờ.”

Hắn đứng dậy, bước đến bên một tảng đá đổ nát, dùng ngón tay vẽ vài đường lên bề mặt phủ đầy rêu phong. “Cổ Di Tích Huyền Không, Thiên Cơ Bảng… Chắc chắn nó có mối liên hệ mật thiết với âm mưu ‘Thái Cổ Thao Túng Giả’ và sự suy yếu của Linh Giới. Thiên Lang Tử đã công khai thách thức, hắn muốn ép chúng ta lộ diện, nhưng hắn lại không biết rằng chúng ta đã có kế hoạch khác. Hắn tưởng hắn là thợ săn, nhưng không ngờ lại bị chúng ta biến thành con mồi.”

Diệp Vô Song cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Lâm Phong. Nàng đặt tay lên vai hắn, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Vậy kế hoạch của chàng là gì?” Nàng hỏi, giọng điệu vẫn trầm ổn như thường lệ.

Lâm Phong quay lại, nụ cười trên môi hắn giờ đây mang theo vẻ tự tin và mưu lược. “Kế hoạch của chúng ta là… đi trước một bước. Chúng ta sẽ không chờ đợi, cũng không trốn tránh. Chúng ta sẽ chủ động tiến vào Cổ Di Tích Huyền Không, giành lấy mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng đó, trước khi Thiên Lang Tử kịp phản ứng hoặc cử người đến. Quỷ Diện Lang Quân, ngươi có thể giúp chúng ta một việc không?”

Quỷ Diện Lang Quân vội vàng gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ. “Khặc khặc, đương nhiên rồi, Lâm công tử! Chỉ cần là việc trong khả năng của ta, ta nguyện cống hiến hết sức!”

“Tốt.” Lâm Phong nhếch môi. “Ngươi hãy tiếp tục lan truyền tin tức về sự xuất hiện của Thiên Cơ Bảng, nhưng hãy lái hướng dư luận, khiến cho các thế lực lớn nghĩ rằng Thiên Lang Tử đang âm mưu chiếm đoạt nó một mình. Đồng thời, hãy tung ra một vài tin tức giả về hướng đi của chúng ta, đánh lạc hướng những kẻ truy lùng Thiên Lang Tử. Càng tạo ra sự hỗn loạn, càng tốt. Hắn càng phải chia lực lượng ra để đối phó với các thế lực khác, chúng ta càng có cơ hội hành động.”

“Đã rõ, Lâm công tử!” Quỷ Diện Lang Quân phấn khởi đáp, đôi mắt sáng rỡ. “Thông tin này… sẽ khuấy đảo cả Linh Giới lên mất thôi! Ta sẽ khiến cho Thiên Lang Tử phải đau đầu vì những tin tức nhiễu loạn!” Y đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại hỏi, “Vậy còn… Cổ Ấn Hồn Khế thì sao, Lâm công tử? Chúng ta có cần phải cất giấu kỹ hơn không?”

Lâm Phong quay sang Diệp Vô Song, ánh mắt hắn lướt qua ấn ký vô hình trên cổ tay nàng. “Cổ Ấn Hồn Khế là mồi nhử, cũng là vũ khí. Nó sẽ là lá bài tẩy của chúng ta, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ, chúng ta sẽ biến Thiên Cơ Bảng thành mồi nhử mới, thu hút sự chú ý của mọi kẻ tham lam. Để Thiên Lang Tử tập trung vào việc tìm kiếm một thứ khác, trong khi chúng ta đang tìm kiếm những mảnh ghép lớn hơn của bức tranh.”

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh sau khi những đám mây đen cuối cùng tan đi. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Cuộc chiến này, không chỉ là vì bản thân, mà còn vì vận mệnh của cả Linh Giới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong khẽ thầm thì, giọng nói chứa đầy sự kiên định. “Hãy chuẩn bị đi, Quỷ Diện Lang Quân. Diệp Vô Song. Bình minh ngày mai, chúng ta sẽ lên đường.”

***

Ba ngày sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng, xua đi màn sương mù dày đặc bao phủ Thập Vạn Đại Sơn, Lâm Phong và Diệp Vô Song đã đứng trước Cổ Di Tích Huyền Không. Nơi đây, không khí mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đá cổ, rêu phong và thảo dược tự nhiên, nhưng cũng phảng phất một luồng linh khí cổ xưa, mạnh mẽ đến ngạt thở.

Di tích hiện ra trước mắt họ như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, hùng vĩ và kỳ ảo. Những tòa tháp đá trắng ngà, đình đài chạm khắc tinh xảo, cầu đá uốn lượn nối các đảo nhỏ lơ lửng giữa không trung, tất cả đều phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi khó tả. Các công trình kiến trúc cổ đại này dường như được tạo nên từ một nền văn minh đã biến mất, ẩn chứa những bí mật vượt xa sự hiểu biết của tu sĩ đương thời. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách núi đá chót vót, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ các thác nước nhỏ trên đảo, tạo nên một bản giao hưởng huyền bí, lay động lòng người. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, khiến mỗi hơi thở đều như đang nuốt trọn tinh hoa của trời đất, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm rình rập từ các trận pháp cổ xưa đang âm thầm vận hành.

Lối vào di tích là một cổng vòm đá khổng lồ, xung quanh đã tụ tập hàng trăm tu sĩ từ khắp Linh Giới. Ai nấy đều mang vẻ mặt cảnh giác, tham lam, và đầy tính toán. Ánh mắt họ lướt qua nhau, ẩn chứa sự thăm dò và đối địch. Khi Lâm Phong và Diệp Vô Song xuất hiện, một làn sóng xì xào lập tức nổi lên.

“Đó là Lâm Phong! Hắn cũng đến tranh đoạt cơ duyên này sao?” Một tu sĩ áo vàng thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Hừ, kẻ mà Thiên Lang Tử công khai truy sát, dám xuất hiện ở đây sao? Hắn thật sự coi thường thiên hạ quá rồi!” Một tu sĩ khác cười khẩy, nhưng giọng điệu lại lộ rõ sự dè chừng.

“Kẻ nào dám động đến Lâm công tử, chính là đối địch với ta!” Diệp Vô Song khẽ hừ lạnh, đôi mắt tím huyền bí của nàng quét qua đám đông, tỏa ra một áp lực vô hình khiến nhiều tu sĩ phải lùi lại theo bản năng. Nàng không thích sự chú ý, nhưng nàng sẽ không bao giờ để bất cứ kẻ nào có ý định làm hại Lâm Phong.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, vẻ mặt bình thản như không hề nghe thấy những lời bàn tán xung quanh. Hắn nắm tay Diệp Vô Song, không nói nhiều lời, trực tiếp tiến vào cổng vòm đá. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, một luồng linh khí cổ xưa ập đến, bao trùm lấy họ, đồng thời cũng kích hoạt một trận pháp ẩn mình. Các phiến đá xung quanh đột ngột xoay chuyển, ánh sáng rực rỡ bùng lên, tạo thành một mê cung quang ảnh.

“Trận pháp dịch chuyển không gian sao?” Diệp Vô Song khẽ nhíu mày.

“Không chỉ vậy, còn có cả trận pháp ảo ảnh.” Lâm Phong đáp, đôi mắt hắn lấp lánh tinh quang. Hắn vận chuyển Huyễn Mặc Quyết, từng luồng linh lực tinh thuần bao bọc lấy cơ thể, đồng thời Thần thông Không Gian trong thức hải hắn cũng được kích hoạt. Hắn có thể cảm nhận được sự biến đổi của không gian xung quanh, nhận ra những điểm yếu trong trận pháp cổ xưa này. “Theo ta.”

Hắn dẫn Diệp Vô Song đi qua mê cung ảo ảnh, nơi những hình ảnh lung linh biến ảo liên tục, từ những khu rừng rậm rạp đến những dòng sông cuồn cuộn, những ngọn núi lửa phun trào. Nhưng Lâm Phong vẫn giữ vững tâm trí, đôi mắt hắn xuyên thấu qua mọi ảo ảnh, tìm ra con đường thực sự. Diệp Vô Song tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, nàng chỉ cần đi theo hắn, đồng thời bảo vệ phía sau, ngăn chặn bất cứ nguy hiểm tiềm tàng nào.

Sau khi vượt qua mê cung ảo ảnh, họ đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi những tòa tháp đá trắng ngà vươn thẳng lên trời, được nối với nhau bằng những cây cầu đá uốn lượn. Linh khí ở đây càng dồi dào, nhưng cũng đồng nghĩa với nguy hiểm càng lớn. Tiếng kiếm khí vút qua, tiếng pháp bảo va chạm, tiếng gầm thét của tu sĩ vọng lại từ xa, cho thấy các cuộc tranh giành đã bắt đầu.

Lâm Phong không vội vàng, hắn dùng thần thức cẩn thận dò xét xung quanh. Hắn không muốn lãng phí sức lực vào những trận chiến vô nghĩa. Hắn muốn tìm ra mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng càng nhanh càng tốt. Dựa vào thông tin của Quỷ Diện Lang Quân và những ghi chép cổ mà hắn từng đọc, hắn tin rằng Thiên Cơ Bảng sẽ nằm ở nơi linh khí tinh thuần nhất, hoặc nơi có dấu vết của Thiên Đạo.

Hắn dẫn Diệp Vô Song đến một khu vực trung tâm của di tích, nơi có một thác nước linh lực đổ xuống từ một đỉnh tháp cao nhất, tạo thành một hồ nước trong vắt. Linh khí ở đây ngưng tụ đến mức hóa lỏng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Và ở trung tâm hồ nước, trên một phiến đá cổ kính được bao phủ bởi những văn tự thần bí, một mảnh vỡ đang phát sáng rực rỡ, thu hút mọi ánh nhìn. Nó không lớn lắm, chỉ bằng một bàn tay, nhưng tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí, như chứa đựng vô vàn bí mật của vũ trụ.

“Mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng… khí tức này!” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn từ mảnh vỡ đó, một luồng năng lượng dường như có thể xuyên thấu qua thời gian và không gian, chạm đến tận sâu thẳm của Thiên Đạo.

Nhưng ngay lúc đó, một luồng sát khí mạnh mẽ ập đến từ phía sau. “Kẻ nào! Dám động vào bảo vật này!” Một giọng nói hùng hổ vang lên.

Lâm Phong và Diệp Vô Song quay lại, thấy một nhóm tu sĩ hùng hậu đang lao đến. Đứng đầu là một lão già râu bạc, mặc áo bào thêu hình giao long, tu vi đạt đến đỉnh Đại Thừa. Phía sau y là hàng chục tu sĩ Hóa Thần khác, ánh mắt tham lam và hung dữ. Rõ ràng, bọn chúng đã theo dõi Lâm Phong từ lúc hắn vào di tích.

“Thì ra là Lâm Phong! Kẻ mà Thiên Lang Tử truy nã! Thật không ngờ ngươi lại dám xuất hiện ở đây, còn muốn cướp Thiên Cơ Bảng!” Lão già áo giao long cười khẩy. “Giao mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng ra, và cả bí mật về Cổ Ấn Hồn Khế nữa! Lão phu có thể tha cho ngươi một mạng!”

Lâm Phong nhếch môi, nụ cười đầy châm biếm. “Ngươi muốn cướp bảo vật của ta, lại còn muốn ta giao nộp bí mật? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

Diệp Vô Song bước lên một bước, khí thế lạnh lẽo của nàng tỏa ra, khiến không khí xung quanh như đóng băng. “Cẩn thận, có kẻ đang đến gần! Đừng lãng phí thời gian với chúng.”

Lão già áo giao long cười lớn. “Ha ha ha! Quá ngông cuồng! Hôm nay, lão phu sẽ thay Thiên Lang Tử thu thập ngươi!” Y vung tay, một thanh kiếm linh lực khổng lồ bổ xuống Lâm Phong.

Lâm Phong không hề nao núng, hắn vận chuyển Huyễn Mặc Quyết đến cực hạn, đồng thời Ngũ Hành pháp tắc bùng nổ, hóa thành một lá chắn ngũ sắc vững chắc. “Chỉ bằng ngươi, cũng xứng nói chuyện tha mạng cho ta?” Hắn khẽ hừ lạnh, tay phải nắm chặt Tinh Thần Kiếm, hóa thành một luồng kiếm quang chói mắt, trực tiếp đón lấy đòn tấn công của lão già.

Kiếm khí va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, khiến mặt hồ linh lực rung chuyển dữ dội. Lão già áo giao long bị đẩy lùi vài bước, ánh mắt kinh ngạc nhìn Lâm Phong. “Ngươi… tu vi Hóa Thần đỉnh phong mà có thể kháng cự đòn của lão phu sao?!”

Trong khi đó, Diệp Vô Song cũng không đứng yên. Nàng rút ra một thanh đoản kiếm màu tím, thân hình uyển chuyển như một bóng ma, lao vào đám tu sĩ phía sau lão già. Kiếm của nàng như những tia chớp tím, mỗi nhát chém đều mang theo khí tức tử vong, khiến đám tu sĩ Hóa Thần không kịp trở tay, liên tục ngã xuống. Khí tức của nàng mạnh mẽ, lạnh lẽo, không kém cạnh Lâm Phong, khiến những kẻ có ý định tấn công nàng đều phải rùng mình.

Lâm Phong biết không thể dây dưa lâu. Càng nhiều thời gian trôi qua, càng nhiều tu sĩ sẽ đến, và nguy hiểm sẽ càng tăng lên. Hắn quyết định ra đòn quyết định. “Huyễn Mặc Kiếm Quyết – Đoạn Sơn Hà!”

Tinh Thần Kiếm trong tay hắn bỗng bùng lên ánh sáng chói lọi, hóa thành một luồng kiếm khí khổng lồ, rạch ngang bầu trời, mang theo sức mạnh của Ngũ Hành và không gian, lao thẳng vào lão già áo giao long. Lão già kinh hãi, vội vàng triệu hồi một tấm khiên pháp bảo để chống đỡ, nhưng kiếm khí của Lâm Phong quá mạnh mẽ, xuyên thủng mọi phòng ngự, trực tiếp đánh trúng lão.

“Aaaa!” Lão già hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể y bắn ngược ra sau, đập mạnh vào một tòa tháp đá, khiến nó nứt toác. Lão ta ngã xuống, bất tỉnh nhân sự, không rõ sống chết.

Đám tu sĩ còn lại thấy vậy đều kinh hồn bạt vía, không dám tiến lên nữa. Lâm Phong không để ý đến chúng, hắn lập tức lao đến hồ nước linh lực, đưa tay về phía mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng. Khi ngón tay hắn vừa chạm vào, một luồng năng lượng cổ xưa lập tức chảy vào cơ thể hắn, đồng thời mảnh vỡ khẽ rung lên, thoát ly khỏi phiến đá cổ.

Ngay khi mảnh vỡ rời khỏi vị trí, một chấn động năng lượng cực lớn đột ngột bùng nổ, lan tỏa khắp Cổ Di Tích Huyền Không. Năng lượng này mạnh đến mức xuyên qua mây mù, rung chuyển cả di tích, khiến các tòa tháp đá cổ xưa khẽ lắc lư, những mảnh vụn đá rơi lả tả. Một luồng ánh sáng chói lọi từ mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng bắn thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây, chiếu rọi cả bầu trời Linh Giới.

Diệp Vô Song lập tức cảm nhận được sự thay đổi, nàng nhanh chóng thu lại đoản kiếm, lùi về phía Lâm Phong. “Lâm Phong, chúng ta phải đi! Chấn động này sẽ thu hút tất cả mọi người!”

Lâm Phong gật đầu, hắn nhanh chóng cất mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng vào không gian giới chỉ. Hắn có thể cảm nhận được vô số thần niệm mạnh mẽ đang quét về phía này. “Đi!” Hắn vận dụng Thần thông Không Gian, bao bọc lấy Diệp Vô Song, thân ảnh hai người hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi Cổ Di Tích Huyền Không trong chớp mắt, bỏ lại đám tu sĩ đang kinh hoàng và những dị tượng thiên địa chưa kịp tan biến.

***

Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Tông, ngọn núi thiêng liêng với những công trình làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng ban mai, mọi thứ vẫn đang diễn ra một cách trang nghiêm và thanh tịnh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng kiếm khí vút qua của đệ tử luyện công, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình thường thấy. Linh khí dồi dào, không khí trong lành, và lớp sương mù bao phủ vào sáng sớm tạo nên vẻ tiên cảnh.

Cổ Thanh Nguyệt, Thánh Nữ của Thanh Vân Tông, đang tĩnh tọa trên một đỉnh núi cao nhất, nơi một cây cổ thụ hàng vạn năm vươn mình sừng sững. Nàng mặc y phục lụa trắng tinh khôi, mái tóc dài đen tuyền được búi cao, toát lên vẻ thanh khiết, tao nhã. Đôi mắt nàng khép hờ, gương mặt đoan trang, khí chất nhân từ và trí tuệ lan tỏa. Nàng đang vận chuyển công pháp, hấp thu tinh hoa linh khí của trời đất.

Bỗng nhiên, một luồng chấn động linh khí mạnh mẽ không gì sánh được từ xa ập đến, xuyên thấu qua mọi trận pháp phòng ngự của Thanh Vân Tông, trực tiếp tác động đến thần hồn của nàng. Cổ Thanh Nguyệt khẽ rùng mình, đôi mắt nàng chợt mở ra, lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Linh khí trong cơ thể nàng bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, không thể duy trì trạng thái tĩnh tọa.

Cùng lúc đó, bầu trời quang mây tạnh bỗng nhiên biến đổi. Những đám mây trắng bồng bềnh bị xé toạc, thay vào đó là những cuộn mây đen khổng lồ từ hư không kéo đến, che lấp cả vầng dương, khiến cả Thanh Vân Tông chìm trong một bầu không khí u ám. Nhưng chỉ sau vài giây, những đám mây đen đó lại tan biến nhanh chóng, như chưa từng xuất hiện, để lộ ra một luồng ánh sáng chói lọi từ phía xa, bắn thẳng lên trời, chiếu rọi cả một vùng trời rộng lớn. Dị tượng thiên địa này quá nhanh, quá đột ngột, khiến toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông đều ngẩng đầu nhìn lên, kinh hãi tột độ.

“Chấn động này… Một luồng năng lượng cổ xưa đến vậy!” Cổ Thanh Nguyệt đứng dậy, ánh mắt nàng dõi về phía luồng sáng chói lọi ở chân trời. Trong tâm trí nàng, những lời nói của Lâm Phong về âm mưu ‘Thái Cổ Thao Túng Giả’, về sự suy yếu linh khí, và về những bằng chứng mà hắn đã đưa ra, lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. “Không lẽ… Lâm Phong đã thành công? Mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng… Nó thật sự tồn tại sao?”

Nàng lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự hoài nghi và cả một nỗi lo lắng sâu sắc. “Âm mưu này, quả nhiên không chỉ là lời đồn, không chỉ là những lời cáo buộc vô căn cứ của một ‘ma tu’ như ta vẫn nghĩ… Những dị tượng này, những chấn động này, đã vượt quá phạm vi của một cuộc tranh chấp thông thường. Chắc chắn có một bí mật kinh thiên động địa ẩn chứa đằng sau.”

Cổ Thanh Nguyệt hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm trí. Nàng đã từng dao động, từng hoài nghi về những gì Lâm Phong nói, nhưng trước những bằng chứng không thể chối cãi và dị tượng trước mắt, niềm tin vào ‘chính đạo’ tuyệt đối của nàng đã hoàn toàn sụp đổ. Nàng nhận ra, thế giới này không đơn giản như nàng vẫn tưởng. Có những thứ đen tối đang ẩn mình ngay dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của các tông môn chính đạo.

Ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Ta sẽ không để mọi chuyện tiếp diễn như thế này. Ta sẽ điều tra, ta sẽ tìm ra sự thật. Cho dù sự thật đó có tàn khốc đến mức nào, cho dù nó có đối đầu với chính tông môn của ta đi chăng nữa.” Nàng bắt đầu vận dụng thần thức, không phải để tu luyện, mà để dò xét các hoạt động trong Thanh Vân Tông, để tìm kiếm những dấu hiệu bất thường, những kẻ đáng ngờ, những bí mật bị che giấu. Nàng biết, cuộc điều tra này sẽ vô cùng nguy hiểm, nhưng nàng không thể khoanh tay đứng nhìn Linh Giới bị thao túng bởi một thế lực tà ác.

Cùng lúc đó, tại một căn cứ bí mật ẩn sâu trong lòng đất, cách Thanh Vân Tông hàng vạn dặm. Thiên Lang Tử, đang ngồi trên một chiếc ngai vàng làm từ xương thú khổng lồ, khuôn mặt lạnh lùng của hắn bỗng trở nên dữ tợn. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn nhìn chằm chằm vào một quả cầu thủy tinh đang phản chiếu hình ảnh chấn động từ Cổ Di Tích Huyền Không. Ánh sáng chói lọi từ mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng, cùng với luồng năng lượng cổ xưa bùng nổ, khiến hắn không thể ngồi yên.

“Lâm Phong! Ngươi dám! Ngươi dám động vào Thiên Cơ Bảng!” Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói tràn ngập sự tức giận và căm hờn, khiến cả căn cứ bí mật rung chuyển. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc bàn đá cẩm thạch kiên cố nứt toác. “Ta đã ra lệnh truy lùng gắt gao, vậy mà ngươi vẫn có thể hành động trắng trợn như vậy sao? Ngươi muốn đối đầu với ta đến cùng sao?”

Thiên Lang Tử đứng bật dậy, chiến bào ánh bạc của hắn tỏa ra một luồng sát khí kinh người. “Các ngươi! Tất cả các ngươi!” Hắn quét mắt qua đám thuộc hạ tinh nhuệ đang quỳ gối dưới chân. “Ngay lập tức, phái tất cả lực lượng tinh nhuệ nhất, truy lùng Lâm Phong! Bằng mọi giá, phải đoạt lại mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng đó! Không tiếc bất cứ giá nào!”

Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu. “Thiên Cơ Bảng là một phần không thể thiếu trong kế hoạch của ta! Nó sẽ vạch trần mọi thứ, nó sẽ cho ta thấy con đường đến quyền năng tối thượng! Lâm Phong, ngươi đừng hòng cản trở ta! Ngươi sẽ phải trả giá!”

Lời ra lệnh của Thiên Lang Tử vang vọng khắp căn cứ bí mật, như một lời tuyên chiến định mệnh. Cuộc đối đầu giữa Lâm Phong và Thiên Lang Tử đã bước sang một giai đoạn mới, khốc liệt hơn, nguy hiểm hơn. Mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng đã được kích hoạt, và nó sẽ là ngòi nổ cho một cuộc chiến tranh giành quyền lực và bí mật, định đoạt vận mệnh của cả Linh Giới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp sắp tới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ