Ánh sáng chói lọi từ Cổ Di Tích Huyền Không vẫn còn vương vấn trong tâm trí, nhưng giờ đây, ba bóng người Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân đã ẩn mình sâu trong một động phủ vô danh hẻo lánh, cách xa chốn phong ba bão táp. Không khí trong động ẩm ướt và lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu đặt trên một tảng đá phẳng là đủ soi tỏ không gian chật hẹp, những vách đá thô ráp được đẽo gọt sơ sài. Tiếng gió lùa qua khe đá vi vút như tiếng thở dài của đất trời, xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần, cùng tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, cô độc. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo hòa quyện với mùi thảo dược thoang thoảng từ vài lọ đan dược của Lâm Phong, tạo nên một cảm giác vừa bí ẩn, vừa quen thuộc.
Lâm Phong đặt mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng lên tảng đá, ánh mắt đen láy của chàng sắc bén như chim ưng, tập trung hoàn toàn vào những phù văn cổ xưa mờ ảo. Mảnh vỡ chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng toát ra một luồng năng lượng cổ kính, hùng vĩ, dường như ẩn chứa vô số bí mật. Chàng không nói gì, chỉ trầm tư nhìn ngắm, ngón tay khẽ vuốt ve bề mặt gồ ghề của nó, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ bên trong.
Quỷ Diện Lang Quân, với thân hình gầy gò trong bộ đồ đen bó sát, chiếc mặt nạ quỷ cười vẫn che khuất biểu cảm, đang thoăn thoắt bố trí một vài trận pháp ẩn giấu xung quanh cửa động. Hắn kiểm tra từng chi tiết nhỏ, từ những lá bùa phong ấn đến những sợi tơ tàng hình giăng mắc, đảm bảo không một thần thức nào có thể dò xét vào đây. Cứ mỗi lần hoàn thành một tầng trận pháp, hắn lại cẩn trọng dò xét xung quanh bằng thần thức của mình, đôi khi khẽ rùng mình trước sự tĩnh mịch đến rợn người của nơi này. Hắn hiểu rõ, sau khi Lâm Phong "cướp" đi mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng ngay dưới mũi Thiên Lang Tử, cả Linh Giới đang chấn động, và sự truy lùng của thế lực kia sẽ không ngừng nghỉ.
Diệp Vô Song đứng lặng lẽ ở một góc động, bộ y phục màu đen càng làm nổi bật vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng. Đôi mắt tím sâu thẳm của nàng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Phong, không sót một chi tiết. Nàng không nói một lời, nhưng trong lòng nàng lúc này lại cuộn trào bao nhiêu suy nghĩ. Từ khi gặp Lâm Phong, thế giới quan của nàng đã liên tục bị đảo lộn. Từ một kẻ bị cả Linh Giới xem là Ma Tu, Lâm Phong lại hành động một cách chính trực, kiên định hơn bất kỳ Chính Đạo tu sĩ nào nàng từng biết.
Cuối cùng, Lâm Phong khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. Giọng chàng trầm ấm, vang vọng nhẹ trong động phủ. "Thiên Lang Tử không chỉ muốn bảo vật, hắn muốn thao túng cả Linh Giới. Mảnh vỡ này, chính là chìa khóa để vạch trần tất cả." Chàng ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên định đến khó tin. "Hắn đã công khai tuyên chiến, vậy thì ta cũng không cần phải ẩn mình nữa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Có đôi khi, sự thật phải được máu và lửa chứng minh."
Diệp Vô Song khẽ nhíu mày, vẻ mặt vốn đã lạnh lùng lại càng thêm trầm tư. Nàng bước chậm rãi đến gần tảng đá, đôi mắt tím huyền bí quét qua mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng, sau đó lại dừng lại trên khuôn mặt Lâm Phong. "Ngươi... có nghĩ tới hậu quả khi đối đầu với cả Linh Giới không? Ngươi sẽ trở thành kẻ thù của tất cả. Không chỉ Thiên Lang Tử, mà cả những thế lực bị hắn thao túng, thậm chí là những kẻ chỉ muốn trục lợi, sẽ đồng loạt quay lưng lại với ngươi." Giọng nàng trầm thấp, mang theo chút lo lắng ẩn giấu. Nàng đã từng trải qua cảm giác bị cả thế giới ruồng bỏ, nàng không muốn Lâm Phong phải nếm trải điều đó.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng. "Kẻ thù của tất cả sao? Nghe có vẻ... phong lưu quá nhỉ?" Chàng nhún vai. "Hậu quả thì sao? Nếu ta không làm gì, thì hậu quả còn tồi tệ hơn nhiều. Linh Giới sẽ bị nhấn chìm trong âm mưu của hắn, linh khí cạn kiệt, vạn vật điêu linh. Ta không thể đứng nhìn." Ánh mắt chàng đột nhiên trở nên nghiêm nghị. "Hơn nữa, ta đã từng là phàm nhân bị coi thường, từng bước nghịch thiên cải mệnh mà đi lên. Sinh tử đối với ta đã không còn là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất là khi người ta không còn dũng khí để đối mặt với sự thật, không còn ý chí để bảo vệ những gì mình tin tưởng."
Quỷ Diện Lang Quân, sau khi hoàn tất việc bố trí trận pháp, cũng quay lại, khoanh tay đứng tựa vào vách đá. "Lâm công tử nói chí phải. Dù sao thì, muốn có được bí mật kinh thiên động địa, nào có chuyện không phải trả giá? Chỉ là, giá này... có vẻ hơi đắt." Hắn khẽ lắc đầu, trong giọng nói có chút lo lắng nhưng cũng không giấu được sự hâm mộ. Hắn đã theo Lâm Phong một thời gian, hiểu rõ tính cách của chàng. Một khi đã quyết, tám con ngựa cũng không kéo lại được.
Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong thật lâu, đôi mắt nàng như muốn xuyên thấu tận tâm can chàng. Nàng thấy trong đó không chỉ có sự dũng cảm liều lĩnh, mà còn có cả một sự kiên định sâu sắc, một trái tim chính trực không hề dao động trước nguy hiểm. Trái tim nàng, vốn đã băng giá và chai sạn bởi những bất công, những lời dối trá của thế giới tu tiên, dường như khẽ rung động. Nàng biết, lời Lâm Phong nói không phải là khoác lác hay bốc đồng. Chàng thực sự sẵn sàng đối mặt với tất cả.
"Ngươi... thực sự không sợ hãi?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nàng đã từng thấy vô số tu sĩ, từ Trúc Cơ đến Hóa Thần, tranh giành từng chút linh khí, từng món bảo vật, từng danh vọng. Họ đều rao giảng về chính đạo, về công lý, nhưng cuối cùng đều bị dục vọng và nỗi sợ hãi chi phối. Lâm Phong thì khác. Chàng không sợ hãi. Sự dũng cảm này, sự chính trực này... khác hẳn với những kẻ chỉ biết tranh giành quyền lợi mà nàng từng biết. Một tia sáng yếu ớt, ấm áp dường như vừa len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn nàng.
***
Đêm càng về khuya, không khí trong động phủ càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít qua khe đá và hơi thở đều đặn của ba người. Lâm Phong ngồi xếp bằng trước tảng đá, mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng đặt ngay ngắn trước mặt. Chàng nhắm mắt, hít sâu một hơi, sau đó từ từ vươn tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào bề mặt lồi lõm của mảnh vỡ. Một luồng linh lực từ đan điền chàng tuôn ra, bao bọc lấy bàn tay, sau đó từ từ thẩm thấu vào Thiên Cơ Bảng.
Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của Lâm Phong khẽ rung động. Đó là một cảm giác rất đặc biệt, như thể một cánh cửa cổ xưa vừa được mở ra, kết nối với một dòng chảy tri thức khổng lồ. Một luồng ánh sáng đen tuyền, vốn là đặc trưng của Huyễn Mặc Quyển, đột nhiên bùng lên, bao phủ toàn bộ mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng. Những phù văn cổ xưa vốn đã mờ ảo nay trở nên rõ nét hơn, như những con giun đất uốn lượn trên bề mặt đá, phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt, huyền ảo.
Lâm Phong tập trung toàn bộ thần thức vào mảnh vỡ. Trí óc chàng như một bọt biển khô cạn, điên cuồng hấp thu những thông tin cổ xưa đang tuôn trào. Những hình ảnh chớp nhoáng, những ký ức rời rạc, những đoạn văn bản cổ xưa không ngừng hiện lên trong đầu chàng. Đó là một ngôn ngữ mà chàng chưa từng biết, nhưng Huyễn Mặc Quyển lại có khả năng dịch thuật và phân tích một cách kỳ diệu.
"Ngọn núi này... 'Vạn Cổ Thần Sơn'..." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì tập trung cao độ. Trên bề mặt mảnh vỡ, những phù văn dần biến đổi, tạo thành một bản đồ nhỏ, chỉ dẫn đến một ngọn núi hùng vĩ, cao vút mây xanh, dường như bị bao phủ bởi sương mù vĩnh cửu. Bên cạnh ngọn núi, một biểu tượng phức tạp hiện lên, như một bông hoa sen ngàn cánh với những đường nét sắc sảo, cổ kính. "Và biểu tượng này... là của 'Thiên Khuyết Cổ Tộc'?"
Quỷ Diện Lang Quân đang đứng gác, nghe thấy những lời đó liền giật mình, chiếc mặt nạ quỷ cười dường như cũng không che giấu được sự kinh ngạc của hắn. "Thiên Khuyết Cổ Tộc? Lâm công tử, đó là một thế lực đã biến mất hàng vạn năm trước! Thậm chí còn cổ xưa hơn cả những ghi chép cổ nhất của Linh Giới hiện tại! Có truyền thuyết nói họ là chủng tộc đầu tiên được Thiên Đạo ban phước, nắm giữ những bí mật của Đại Đạo, nhưng cũng vì thế mà họ bị diệt vong vì nghịch thiên... Bị Thiên Kiếp giáng xuống, hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy lịch sử!" Hắn không giấu được sự kinh hãi trong giọng nói. Thông tin này thực sự quá đỗi chấn động.
Diệp Vô Song, vẫn đứng đó, chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Phong giải mã. Đôi mắt nàng không chớp, dõi theo từng đường nét trên Thiên Cơ Bảng, từng biểu cảm trên khuôn mặt chàng. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng cổ xưa đang từ từ lan tỏa từ mảnh vỡ, mang theo một chút mùi hương đất đá cổ kính, như hơi thở của thời gian. Ký ức về những bất công, những lời dối trá mà nàng từng trải qua, về những tông môn chính đạo đã vứt bỏ nàng, những kẻ đã lợi dụng nàng, chợt ùa về rõ ràng hơn bao giờ hết. Chúng đối lập hoàn toàn với sự chính trực, sự kiên định của Lâm Phong.
Lâm Phong không trả lời Quỷ Diện Lang Quân, vẫn tiếp tục tập trung. Huyễn Mặc Quyển không chỉ hiển thị thông tin, nó còn truyền tải một loại cảm xúc, một loại ý chí cổ xưa. Chàng thấy những hình ảnh về một nền văn minh huy hoàng, những tu sĩ mạnh mẽ, những công pháp bí ẩn, và cả sự sụp đổ kinh hoàng của họ. Thiên Khuyết Cổ Tộc không chỉ bị diệt vong, mà dường như còn bị xóa sổ khỏi mọi ghi chép, bị lãng quên một cách cố ý.
"Sự sụp đổ của Thiên Khuyết Cổ Tộc... có liên quan mật thiết đến Đại Địa Phân Liệt... và cả... Thái Cổ Thao Túng Giả..." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói nhỏ dần, như đang nói chuyện với chính mình. Những thông tin này quá lớn, quá đỗi kinh hoàng, vượt xa những gì chàng từng tưởng tượng. Âm mưu này không chỉ mới diễn ra, mà đã kéo dài hàng vạn năm, xuyên suốt lịch sử Linh Giới.
Diệp Vô Song siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mà không hề hay biết. Trong lòng nàng dấy lên những cảm xúc mãnh liệt. Nàng đã từng hoài nghi, từng lạnh nhạt, nhưng giờ đây, nhìn Lâm Phong kiên trì giải mã những bí mật cổ xưa, đối mặt với một sự thật tàn khốc như vậy mà không hề nao núng, không hề chùn bước, nàng cảm thấy một sự thán phục sâu sắc. "Hắn... thực sự không sợ hãi?" Nàng tự hỏi lại chính mình, nhưng lần này, câu hỏi không còn mang vẻ hoài nghi mà là một sự xác nhận. Sự dũng cảm này, sự kiên cường này, khác hẳn với những kẻ chỉ biết tranh giành quyền lợi, những kẻ đã từng lợi dụng nàng, đã từng vứt bỏ nàng.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực nàng, một cảm giác mà nàng đã quên lãng từ rất lâu. Đó là sự tin tưởng, sự ngưỡng mộ, và cả một chút... xao xuyến. Nàng biết, dù có chuyện gì xảy ra, Lâm Phong cũng sẽ không từ bỏ. Và nàng, cũng không thể từ bỏ chàng.
***
Ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu dần mờ đi, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên le lói qua khe đá, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Không khí trong động phủ vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng dường như có một luồng sinh khí mới vừa thổi qua, xua tan đi sự u ám của đêm tối. Mùi đất ẩm và đá lạnh vẫn còn đó, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là một mùi hương thảo mộc tươi mới, và một cảm giác căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Lâm Phong thu hồi thần thức, khẽ thở ra một hơi dài, khuôn mặt chàng hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Chàng nhìn mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng, như thể đang nhìn thấy một cánh cửa mở ra vô số bí mật và hiểm nguy.
"Vạn Cổ Thần Sơn và Thiên Khuyết Cổ Tộc." Lâm Phong lặp lại, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Đây là điểm mấu chốt tiếp theo. Mảnh vỡ này đã chỉ cho chúng ta con đường. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi Thiên Lang Tử tìm đến. Hắn sẽ không bỏ qua Thiên Cơ Bảng, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích của mình." Chàng đứng dậy, đôi mắt quét qua Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. "Chúng ta phải hành động."
Diệp Vô Song, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng và trầm tư như trước, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên một tia sáng quyết liệt. Nàng bước lại gần Lâm Phong, đứng đối diện chàng. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng giờ đây toát lên một khí chất mạnh mẽ, không khuất phục. "Ta sẽ đi cùng ngươi." Giọng nàng không còn chút do dự hay lo lắng nào, chỉ còn lại sự kiên quyết đến khó tin. "Dù có phải đối đầu với toàn bộ Linh Giới, ta cũng sẽ không lùi bước. Sự thật này... không thể bị chôn vùi. Ta đã quá mệt mỏi với những lời dối trá, những âm mưu ẩn sau cái vỏ bọc 'chính đạo' rồi."
Nàng nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, ánh mắt nàng không còn sự lạnh lẽo, thay vào đó là sự kiên định và một chút dịu dàng khó tả, một sự tin tưởng tuyệt đối được hình thành từ sâu thẳm tâm hồn. Nàng đã từng là một bông hoa độc nở rộ trong bóng tối, nhưng giờ đây, nàng nguyện ý cùng chàng đối mặt với ánh sáng, dù cho ánh sáng đó có thiêu đốt nàng đi chăng nữa.
Lâm Phong nhìn Diệp Vô Song, trong lòng chàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Chàng không ngờ rằng nàng lại đưa ra quyết định nhanh chóng và kiên định đến vậy. Chàng nở một nụ cười nhẹ, nụ cười chân thành, không còn chút tinh quái hay châm biếm nào. "Được. Có ngươi đồng hành, con đường phía trước sẽ bớt cô độc hơn nhiều." Chàng khẽ gật đầu, một sự chấp thuận ngầm, một lời hứa không cần nói ra.
Quỷ Diện Lang Quân chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi cảm thán. Hắn đã thấy vô số nữ nhân vây quanh Lâm Phong, nhưng Diệp Vô Song lại là một trường hợp đặc biệt. Nàng là một nữ nhân mạnh mẽ, bí ẩn, thậm chí còn có phần tàn nhẫn, nhưng giờ đây lại nguyện ý theo Lâm Phong đến cùng trời cuối đất, không màng hiểm nguy. "Đúng là phong cách của Lâm công tử!" Hắn gãi gãi đầu, chiếc mặt nạ quỷ cười dường như cũng đang cười thầm. "Thôi được, lão Quỷ này sẽ đi cùng. Nhưng phải có lợi lộc xứng đáng nha! Đi theo Lâm công tử là chuyện sinh tử, lão Quỷ này cũng phải kiếm chút vốn liếng dưỡng già chứ!" Giọng hắn vẫn mang theo vẻ trêu chọc, nhưng ánh mắt ẩn sau chiếc mặt nạ lại đầy vẻ trung thành và quyết tâm.
Lâm Phong bật cười sảng khoái. "Yên tâm, lão Quỷ. Lợi lộc sẽ không thiếu. Chẳng phải ngươi vẫn muốn tìm kiếm những bí mật cổ xưa nhất của Linh Giới sao? Vạn Cổ Thần Sơn và Thiên Khuyết Cổ Tộc, ta dám chắc rằng chúng sẽ mang lại cho ngươi những điều bất ngờ mà ngươi chưa từng mơ tới!"
Cả ba người cùng vạch ra một lộ trình sơ bộ. Dù chưa biết chính xác Vạn Cổ Thần Sơn nằm ở đâu, hay làm thế nào để tiếp cận một chủng tộc đã biến mất hàng vạn năm, nhưng họ biết rằng không thể chậm trễ. Thiên Lang Tử sẽ không ngồi yên. Linh Giới sẽ không yên bình.
"Vậy thì..." Lâm Phong nhìn ra cửa động, nơi ánh nắng ban mai đã chiếu rọi, xua đi phần nào bóng tối. "Chúng ta lên đường thôi!"
Họ thu dọn hành lý đơn giản, rời khỏi động phủ vô danh, bước chân vào ánh sáng ban ngày. Phía trước họ là một hành trình đầy hiểm nguy, đối mặt với sự truy lùng gắt gao của Thiên Lang Tử, sự bí ẩn của Thiên Khuyết Cổ Tộc, và những âm mưu đã bị chôn vùi hàng vạn năm. Nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn đơn độc. Chàng có Diệp Vô Song kiên định bên cạnh, có Quỷ Diện Lang Quân mưu trí hỗ trợ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Vận mệnh của Linh Giới, của những bí mật cổ xưa, giờ đây đang nằm trong tay chàng, và chàng đã sẵn sàng để viết nên chương tiếp theo của huyền thoại.