Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 408

Lời Thề Giữa Khói Lửa: Thanh Nguyệt Hóa Kiếm

4791 từ
Mục tiêu: Lâm Phong đặt bản thân vào nguy hiểm lớn để bảo vệ những người vô tội khỏi âm mưu của thế lực Thiên Khuyết Cổ Tộc.,Cổ Thanh Nguyệt chứng kiến hành động hy sinh của Lâm Phong, nhận ra sự thật tàn khốc về âm mưu đang diễn ra và sự giả dối của những kẻ tự xưng là 'chính đạo'.,Cổ Thanh Nguyệt trải qua xung đột nội tâm sâu sắc, cuối cùng quyết định từ bỏ thái độ hoài nghi và đứng về phía Lâm Phong, dùng chính kiếm của mình bảo vệ lẽ phải và chân lý.
Nhân vật: Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Thôn dân, Cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc
Mood: Tense, emotional, heroic, decisive, dramatic.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những giọt sương đêm còn đọng trên cỏ cây, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, huyền diệu. Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân bước ra từ động phủ, hòa mình vào không gian tĩnh mịch của Vạn Cổ Thần Sơn. Nơi đây không giống bất kỳ nơi nào họ từng đến. Linh khí dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, bao trùm khắp không gian, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, xen lẫn những cấm chế vô hình, tựa như hơi thở của thời gian bị phong ấn.

Sương mù dày đặc giăng mắc khắp nơi, ôm lấy những đỉnh núi hùng vĩ, những vách đá cheo leo và những khu rừng nguyên sinh ngàn năm tuổi. Từng bước chân của họ đều được tính toán cẩn thận, bởi dưới lớp sương ấy, không ai biết điều gì đang chờ đợi. Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức hỗn loạn đang tuôn trào trong không gian, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, phát ra những tia sáng mơ hồ, giúp chàng dò xét những cấm chế và bẫy rập cổ xưa vô hình.

"Lâm công tử, Vạn Cổ Thần Sơn này không phải nơi dễ chịu đâu." Quỷ Diện Lang Quân khẽ cằn nhằn, giọng nói ẩn chứa chút lo lắng sau chiếc mặt nạ hình quỷ cười. Hắn vẫn khoác trên mình bộ đồ đen bó sát, thân hình gầy gò ẩn hiện trong làn sương. "Linh khí tuy dồi dào, nhưng khắp nơi đều là cấm chế cổ xưa và những luồng khí tức quái dị. Chúng ta đi sâu hơn, chỉ sợ chọc phải tổ ong vò vẽ! Mà tổ ong này e là đã ngủ đông mấy vạn năm rồi, giờ mà đánh thức nó dậy thì..." Hắn lắc đầu, không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lâm Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng xuyên qua lớp sương mù. "Càng nguy hiểm, càng chứng tỏ bí mật ẩn chứa càng lớn. Thiên Cơ Bảng đã chỉ lối, chúng ta không thể lùi bước." Giọng chàng trầm ổn, dứt khoát, không chút do dự. Chàng biết Quỷ Diện Lang Quân chỉ là bản tính hay cằn nhằn, chứ một khi đã quyết định theo chàng, hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hơn nữa, những bí mật ẩn chứa trong Vạn Cổ Thần Sơn này, chắc chắn sẽ khiến tên lão Quỷ này không thể cưỡng lại được. "Chẳng phải ngươi vẫn luôn tìm kiếm những thứ có thể khiến ngươi 'dưỡng già' sao? Ta dám chắc, nơi đây có đủ thứ để ngươi có thể 'dưỡng già' đến mấy kiếp." Lâm Phong khẽ cười, nụ cười tinh quái quen thuộc lại hiện lên trên môi.

Diệp Vô Song không nói gì, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Lâm Phong. Đôi mắt tím huyền bí của nàng quét qua những vách đá, những thân cây cổ thụ khổng lồ, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng hòa lẫn vào khung cảnh hoang sơ, hùng vĩ của Vạn Cổ Thần Sơn, tạo nên một bức tranh vừa động vừa tĩnh. Nàng đưa tay khẽ chạm vào một thân cây già cỗi, cảm nhận khí tức cổ xưa đang chảy trong từng thớ gỗ. "Mảnh vỡ kia ẩn chứa khí tức của sinh linh cổ đại." Giọng nàng trầm thấp, mang theo chút suy tư. "Nơi đây có thể là một trong những trung tâm của âm mưu, hoặc ít nhất là một điểm khởi đầu quan trọng." Nàng tin tưởng vào trực giác của mình, và trực giác mách bảo nàng rằng họ đang đi đúng hướng.

Lâm Phong gật đầu, chàng cũng có cùng suy nghĩ. "Đúng vậy. Cái gọi là 'Thiên Khuyết Cổ Tộc' này, rõ ràng không phải là một thế lực tầm thường. Việc chúng có thể thao túng cả Linh Giới, khiến Thiên Lang Tử phải kiêng dè, đủ để thấy được sự đáng sợ của chúng." Chàng thở dài một hơi, mùi ẩm mốc của đá cổ và rêu phong lấp đầy lồng ngực. "Nhưng dù chúng có mạnh đến đâu, bí mật đã bị chôn vùi quá lâu. Đã đến lúc, chân tướng phải được phơi bày."

Họ tiếp tục tiến sâu vào trong Vạn Cổ Thần Sơn. Sương mù càng lúc càng dày đặc, tầm nhìn chỉ còn chưa tới mười trượng. Những luồng linh khí biến động không ngừng, đôi khi lại có những tiếng động lạ phát ra từ sâu trong rừng, khiến không khí trở nên căng thẳng. Quỷ Diện Lang Quân không ngừng cằn nhằn, nhưng những bảo vật dò thám của hắn lại vô cùng hữu ích, giúp họ tránh được vài cái bẫy cấm chế cổ xưa cực kỳ nguy hiểm. Hắn lôi ra một chiếc la bàn bằng ngọc đen, kim chỉ liên tục xoay tròn một cách điên cuồng. "Chết tiệt! La bàn này đang báo động quá tải! Phía trước có một luồng linh lực cực mạnh, có lẽ là một cấm địa, hoặc..." Hắn chưa nói dứt lời, thì một luồng khí lạnh đột ngột ập đến, khiến cả ba người phải dừng lại.

Lâm Phong nhíu mày, chàng cảm nhận được một sự bất ổn không hề nhỏ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền rung lên dữ dội, như muốn cảnh báo chàng về một điều gì đó cực kỳ nguy hiểm. Chàng phất tay, một làn sương mù mỏng hơn được tạo ra bởi Thần thông Không Gian, giúp họ nhìn rõ hơn một chút. Trước mắt họ, ẩn hiện trong lớp sương, là một con đường đá cổ kính, hai bên là những bức tượng đá hình thú dữ đã phong hóa theo thời gian. Con đường dẫn xuống một thung lũng sâu hun hút, nơi sương mù dường như đặc quánh hơn cả. "Hình như chúng ta đã đến gần rồi." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định.

Diệp Vô Song khẽ gật đầu, nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi của linh khí. "Luồng khí tức cổ đại kia, đang phát ra từ phía dưới thung lũng." Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo của sương mù, tạo nên một vẻ đẹp lạnh lẽo, sắc bén. Quỷ Diện Lang Quân nuốt nước bọt, hắn cảm thấy sống lưng ớn lạnh. "Lâm công tử, chúng ta có nên... cẩn thận hơn một chút không? Cứ xông thẳng vào như vậy, e là hơi mạo hiểm." Hắn vẫn không quên bản tính cẩn trọng của mình, dù cho lòng hiếu kỳ đã dâng lên đến cực điểm.

Lâm Phong mỉm cười. "Mạo hiểm thì mới gọi là phiêu lưu chứ, lão Quỷ. Hơn nữa, ta có linh cảm, nơi đây sẽ cho chúng ta câu trả lời mà chúng ta đang tìm kiếm." Chàng đi đầu, bước chân vững chãi trên con đường đá cổ kính, tiến sâu vào thung lũng. Diệp Vô Song theo sát phía sau, kiếm khí bao quanh cơ thể. Quỷ Diện Lang Quân thở dài một tiếng, cũng vội vàng đuổi theo, thầm nghĩ, "Đúng là điên rồ! Nhưng mà... điên rồ này lại có vẻ thú vị!" Bầu không khí trong thung lũng càng lúc càng trở nên ngột ngạt, như thể một bí mật cổ xưa đang sắp sửa được đánh thức.

***

Khi nắng đã lên cao, xuyên thủng lớp sương mù dày đặc của thung lũng, nhóm Lâm Phong bất ngờ phát hiện ra một thôn làng nhỏ nằm ẩn mình giữa những vách đá. Tựa như một viên ngọc quý bị bỏ quên, ngôi làng yên bình đến lạ lùng. Tuy nhiên, sự yên bình đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng la hét, tiếng khóc thét và mùi khói khét lẹt.

"Cái gì thế này?!" Quỷ Diện Lang Quân thốt lên, đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ giãn ra.

Họ nhanh chóng ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát cảnh tượng trước mắt. Ngôi làng đang bị tàn phá. Những ngôi nhà tranh vách đất bốc cháy ngùn ngụt, khói đen cuộn lên nghi ngút, che khuất một phần bầu trời. Những thôn dân, đa số là người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, đang hoảng loạn bỏ chạy, nhưng lại bị chặn lại bởi một nhóm cường giả mặc trang phục cổ xưa, trên người có ấn ký của Thiên Khuyết Cổ Tộc. Những ấn ký đó là một hình thù kỳ lạ, tựa như một chiếc chìa khóa cổ đại, phát ra ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt của những cường giả này lạnh lùng, tàn nhẫn, không hề có chút nhân tính nào.

Một cường giả có vẻ là thủ lĩnh, thân hình vạm vỡ, ánh mắt dữ tợn, quát lớn: "Lũ tiện dân các ngươi! Dám khai thác linh thạch trên đất của Thiên Khuyết Cổ Tộc? Đây là cái giá phải trả! Đứa nào phản kháng, giết không tha!" Hắn vung tay, một luồng kình khí mạnh mẽ bắn ra, xé toạc một mái nhà, khiến nó đổ sập, chôn vùi vài thôn dân bên dưới. Tiếng khóc thét lại vang lên thảm thiết hơn.

Một lão thôn trưởng già nua, râu tóc bạc phơ, quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu: "Xin các ngài tha mạng! Chúng tôi chỉ là những người dân thường... Chúng tôi không biết đây là đất của Thiên Khuyết Cổ Tộc! Chúng tôi chỉ là... chỉ là đào một ít linh thạch để đổi lấy thức ăn, để nuôi sống con cháu..." Giọng ông run rẩy, đầy tuyệt vọng.

"Im miệng!" Tên cường giả kia gầm lên, đá một cú vào người lão thôn trưởng, khiến ông lăn lông lốc trên mặt đất, máu tươi trào ra từ khóe miệng. "Dù là ai, hễ dám động vào thứ của Thiên Khuyết Cổ Tộc, đều phải trả giá!" Hắn vung kiếm, chuẩn bị kết liễu lão thôn trưởng.

Lâm Phong nheo mắt, sát khí trong người chàng bùng lên dữ dội. Mùi máu tanh, mùi khói khét lẹt, tiếng la hét tuyệt vọng của thôn dân như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim chàng. Chàng đã từng chứng kiến vô số cảnh tàn bạo, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến chàng không thể kìm nén được sự phẫn nộ. "Không thể chịu đựng được nữa!" Lâm Phong siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Thân là người tu đạo, chàng luôn tin rằng Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chân chính đạo không thể cho phép những hành động tàn bạo như thế này tồn tại.

Diệp Vô Song cũng cau mày, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên vẻ lạnh lẽo. Nàng đã quen với sự tàn khốc của thế giới tu chân, nhưng sự tàn bạo vô cớ này vẫn khiến nàng không thể chấp nhận. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, sẵn sàng chiến đấu.

Quỷ Diện Lang Quân thì thầm, giọng có chút sợ hãi: "Thiên Khuyết Cổ Tộc... đúng là đáng sợ như lời đồn. Chúng hành động ngang ngược, không coi ai ra gì. Lâm công tử, chúng ta... có nên nhúng tay vào không? Lực lượng của chúng rất mạnh, mà chúng ta chỉ có ba người." Hắn dù phẫn nộ, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo hắn nên cẩn trọng.

Lâm Phong không trả lời, chàng chỉ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang diễn ra. Trong lòng chàng, một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy. Những kẻ tự xưng là "chính đạo", "thế lực cổ xưa" lại hành động tàn bạo hơn cả ma tu. Đây không phải là Đạo mà chàng theo đuổi. Đây là sự mục ruỗng, sự tha hóa!

Cùng lúc đó, ẩn mình trên một đỉnh núi xa xa, Cổ Thanh Nguyệt cũng đang chứng kiến tất cả. Nàng đã bí mật điều tra những manh mối về Thiên Khuyết Cổ Tộc mà Lâm Phong từng đề cập. Nàng không ngờ rằng, chuyến đi này lại đưa nàng đến một cảnh tượng kinh hoàng đến thế. Nàng vốn là Thánh Nữ của Thanh Vân Tông, được nuôi dưỡng trong những giáo điều về chính đạo, về sự công bằng và nhân từ. Nhưng những gì nàng thấy bây giờ, hoàn toàn trái ngược với những gì nàng được dạy.

"Sao có thể... Đây là 'chính đạo' sao?" Giọng Cổ Thanh Nguyệt run rẩy, nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, móng tay gần như cắm sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh những giọt nước mắt không cam tâm. "Tàn bạo hơn cả tà ma! Chẳng lẽ... những lời Lâm Phong nói là sự thật? Rằng 'chính đạo' đã mục ruỗng, đã bị thao túng từ bên trong?" Nàng cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ, những niềm tin bấy lâu nay bỗng chốc trở nên lung lay. Nàng nhìn những cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc, những kẻ mang ấn ký cổ xưa, lại hành động như những con quỷ khát máu. Nàng nhìn những thôn dân vô tội đang bị tàn sát, những đứa trẻ đang khóc thét trong vòng tay mẹ.

Linh hồn nàng như bị xé toạc ra làm đôi. Một bên là giáo điều, là trách nhiệm của một Thánh Nữ đối với tông môn và "chính đạo" mà nàng đại diện. Một bên là lương tâm, là sự phẫn nộ trước bất công, là tiếng gọi của sự thật. Nàng cảm thấy một sự đau khổ tột cùng, một cảm giác bất lực bao trùm lấy nàng. Nhưng ngay lúc đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí nàng: ánh mắt kiên định của Lâm Phong khi chàng đối mặt với Thiên Lang Tử, lời chàng nói về việc tìm kiếm chân lý, về việc bảo vệ những người yếu thế. Một ý nghĩ chợt nảy sinh trong đầu nàng: liệu chàng có làm gì đó không?

***

Lâm Phong không thể chờ đợi thêm nữa. Tiếng khóc thét của trẻ thơ, tiếng kêu la thảm thiết của phụ nữ, mùi máu tanh và khói lửa đã vượt quá giới hạn chịu đựng của chàng. Dù biết rằng hành động này sẽ kéo theo vô số rắc rối, sẽ khiến chàng phải đối mặt với một thế lực cổ xưa đáng sợ, nhưng lương tâm chàng không cho phép chàng đứng nhìn. "Ta không thể để các ngươi tàn sát những người vô tội!"

Một tiếng gầm nhẹ vang lên, Lâm Phong lao ra khỏi chỗ ẩn nấp như một tia chớp đen. Thân pháp của chàng nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh mờ ảo. Chàng không dùng bất kỳ pháp bảo hay chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là tốc độ cực hạn và sức mạnh cơ thể. Mục tiêu đầu tiên của chàng là tên cường giả Thiên Khuyết đang định kết liễu lão thôn trưởng.

"Ngươi là ai?!" Tên cường giả giật mình, không ngờ lại có kẻ dám xông ra cản đường. Hắn vung kiếm chém tới, một luồng kiếm khí sắc lạnh xé gió.

"Kẻ bảo vệ lẽ phải!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm. Chàng không né tránh, trực tiếp dùng Công pháp Thôn Phệ, bàn tay hóa thành một vòng xoáy đen kịt, nuốt chửng luồng kiếm khí của đối phương. Cùng lúc đó, chàng tung một quyền vào ngực tên cường giả. Quyền này mang theo sức mạnh của Cửu Chuyển Huyền Công, khiến không khí xung quanh vặn vẹo.

"Phụt!" Tên cường giả bị đánh bay xa vài trượng, ngã vật xuống đất, máu tươi phun ra từ miệng. Hắn trợn mắt nhìn Lâm Phong, không thể tin được rằng một kẻ tu vi không quá cao lại có thể sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy.

Hành động bất ngờ của Lâm Phong khiến cả đám cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc và thôn dân đều ngỡ ngàng. Thôn dân nhìn chàng như nhìn thấy vị cứu tinh, còn đám cường giả kia thì lập tức bao vây chàng.

"Tên tiểu tử ngông cuồng! Dám cản trở Thiên Khuyết Cổ Tộc? Ngươi muốn chết!" Một tên cường giả khác gầm lên, hắn cùng mấy tên đồng bọn lập tức lao vào tấn công Lâm Phong. Những chiêu thức cổ xưa, mạnh mẽ được tung ra, mang theo khí tức hủy diệt.

Lâm Phong không hề nao núng. Chàng biết mình không thể đấu tay đôi với nhiều kẻ địch mạnh mẽ như vậy. Chàng vận dụng Thần thông Không Gian đến cực hạn, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện giữa vòng vây của kẻ địch. Mỗi lần xuất hiện, chàng đều tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ, hoặc dùng thân mình che chắn cho những thôn dân yếu ớt đang co cụm lại. Chàng biết mình không thể cứu tất cả, nhưng ít nhất, chàng sẽ bảo vệ được nhiều nhất có thể. "Dù có chết, ta cũng sẽ không để các ngươi tàn sát những người vô tội!" Giọng chàng khàn đặc, nhưng ý chí lại kiên định như thép.

Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân cũng không đứng nhìn. "Lâm Phong, cẩn thận!" Diệp Vô Song khẽ gọi, nàng biết Lâm Phong đã quá liều lĩnh. Nàng không chút do dự, tung ra vô số ám khí sắc bén, kèm theo những pháp thuật hỗ trợ từ xa, cố gắng kéo giãn đội hình của đối phương, giảm bớt áp lực cho Lâm Phong. Những tia sáng tím xé gió, ghim thẳng vào những điểm yếu của cường giả Thiên Khuyết, khiến chúng phải chùn bước.

Quỷ Diện Lang Quân thì thầm chửi rủa: "Chết tiệt! Đám này mạnh hơn ta tưởng!" Hắn không phải loại người thích mạo hiểm tính mạng vô ích, nhưng nhìn thấy Lâm Phong liều mình như vậy, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Hắn lôi ra vô số bùa chú, pháp bảo kỳ lạ, ném ra xung quanh, tạo ra những vụ nổ nhỏ, những làn khói độc, những ảo ảnh, cố gắng gây rối loạn đội hình địch. Hắn vừa chiến đấu vừa lùi bước, nhưng không bỏ chạy, thỉnh thoảng lại ném ra một viên đan dược hồi phục cho Lâm Phong.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Lâm Phong một mình đối đầu với hơn mười cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc, mỗi tên đều có tu vi ít nhất là Hóa Thần kỳ, thậm chí có tên đã đạt đến Đại Thừa cảnh sơ kỳ. Chàng liên tục bị đẩy vào thế khó, những vết thương bắt đầu xuất hiện trên cơ thể chàng. Trường bào màu xanh sẫm của chàng dần nhuốm đỏ bởi máu tươi. Một vết kiếm sắc lạnh rạch ngang vai chàng, máu phun ra như suối. Chàng cắn răng chịu đựng, ánh mắt vẫn không hề nao núng, vẫn kiên định bảo vệ những thôn dân đang run rẩy phía sau.

"Huyễn Mặc Quyển!" Lâm Phong gầm lên, vận dụng toàn bộ sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. Một luồng lực lượng hắc ám bùng phát từ cơ thể chàng, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, cố gắng hút lấy linh khí và sức mạnh của kẻ địch. Tuy nhiên, đối thủ quá đông và quá mạnh, chàng không thể duy trì trạng thái này lâu. Những đòn tấn công dồn dập khiến chàng lảo đảo, gần như quỵ xuống.

Một tên cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc thấy vậy, cười khẩy: "Xem ra ngươi cũng chỉ đến thế thôi! Chết đi, tên ngông cuồng!" Hắn vung kiếm, một chiêu thức chí mạng nhắm thẳng vào đầu Lâm Phong. Thôn dân phía sau sợ hãi nhắm chặt mắt. Diệp Vô Song hét lên một tiếng, phóng ra một loạt ám khí cuối cùng. Quỷ Diện Lang Quân cũng ném ra một lá bùa nổ mạnh nhất của hắn, nhưng tất cả đều không kịp.

Trên đỉnh núi, Cổ Thanh Nguyệt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Trái tim nàng thắt lại, đau đớn như bị xé nát. Nàng nhìn thấy Lâm Phong, dù bị thương nặng, máu chảy đầm đìa, nhưng ánh mắt chàng vẫn rực lửa chính khí và quyết tâm. Chàng không hề nao núng, không hề chùn bước, sẵn sàng hy sinh thân mình vì những người xa lạ, những người yếu ớt mà chàng không hề quen biết. "Hắn... hắn thật sự sẵn sàng hy sinh?" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. "Vì những người xa lạ? Chẳng lẽ... đây mới là chân chính đạo?"

Những giáo điều về "chính đạo" mà nàng được dạy dỗ, về sự cao quý của tông môn bỗng trở nên vô nghĩa trước hành động vĩ đại của Lâm Phong. Nàng nhìn thấy sự giả dối, sự tàn bạo của Thiên Khuyết Cổ Tộc, những kẻ tự xưng là "chính đạo" cổ xưa. Và nàng nhìn thấy Lâm Phong, một kẻ bị Thiên Lang Tử gọi là "ma tu", là "nghịch thiên", lại đang làm những điều mà một vị Thánh Nữ như nàng nên làm.

Nội tâm Cổ Thanh Nguyệt giằng xé dữ dội. Một bên là tông môn, là danh dự, là vị trí Thánh Nữ. Một bên là chân lý, là lương tâm, là lẽ phải. Nàng đã quá mệt mỏi với những lời dối trá, những âm mưu ẩn sau cái vỏ bọc "chính đạo" rồi. Nàng không thể chịu đựng được nữa. Nhìn thấy Lâm Phong sắp gục ngã, một cảm xúc mãnh liệt trỗi dậy trong lòng nàng. Không phải là tình yêu nam nữ, mà là sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng, và một ý chí kiên cường muốn đứng về phía chân lý.

***

Khi tên cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc vung kiếm xuống, tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc, thì đột nhiên, một luồng kiếm khí thanh khiết như ánh trăng rạch ngang bầu trời, mang theo một luồng khí lạnh đột ngột, chém bay tên cường giả đó. Hắn kêu lên một tiếng thảm thiết, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất, bản thân hắn bị đánh văng ra xa, trọng thương.

Lâm Phong đang chuẩn bị đón nhận cái chết, ngẩng đầu lên. Trước mắt chàng, một bóng dáng uyển chuyển, y phục trắng tinh khôi như tuyết, mái tóc đen nhánh buông xõa bay trong gió, xuất hiện như một vị tiên nữ hạ phàm. Đó chính là Cổ Thanh Nguyệt. Đôi mắt nàng không còn vẻ hoài nghi hay đau khổ, thay vào đó là ánh lửa phẫn nộ và quyết tâm rực cháy. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng la hét của thôn dân và tiếng gầm thét của kẻ địch.

"Thiên Khuyết Cổ Tộc... các ngươi tự xưng là chính đạo, nhưng lại làm những việc tàn bạo hơn cả ma tu! Ta, Cổ Thanh Nguyệt, hôm nay sẽ dùng kiếm này, bảo vệ lẽ phải!"

Kiếm quang trên tay nàng rực rỡ, chiêu thức uyển chuyển nhưng mạnh mẽ, mang theo khí thế của chính đạo, của sự công bằng và lương thiện. Nàng lao vào trận chiến như một cơn lốc trắng, kiếm pháp của nàng tinh xảo, mỗi chiêu đều nhằm vào yếu huyệt của kẻ địch. Những cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc không ngờ lại có người dám ra tay, lại càng không ngờ đó là Thánh Nữ của Thanh Vân Tông.

"Cổ Thanh Nguyệt! Ngươi dám phản bội tông môn, đứng về phía kẻ nghịch thiên này sao?!" Tên cường giả thủ lĩnh bị Lâm Phong đánh trọng thương lúc trước, giờ đây gượng dậy, gầm lên một cách giận dữ. Hắn không thể tin được rằng một Thánh Nữ lại dám đối đầu với Thiên Khuyết Cổ Tộc.

Cổ Thanh Nguyệt khinh thường nhìn hắn, giọng nói của nàng lạnh như băng: "Ta chỉ đứng về phía chân lý! Tông môn mà các ngươi bảo vệ, chỉ là vỏ bọc cho sự mục ruỗng và tàn ác!" Nàng vung kiếm, một chiêu "Thanh Nguyệt Kiếm Vũ" tuyệt đẹp được thi triển, vô số kiếm ảnh bay lượn, bao phủ lấy mấy tên cường giả đang bao vây Lâm Phong.

Lâm Phong ngạc nhiên, sau đó nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy mãn nguyện. "Cổ Thánh Nữ..." Chàng không ngờ nàng lại xuất hiện, và càng không ngờ nàng lại đưa ra quyết định kiên định đến vậy. Sự xuất hiện của nàng như một luồng gió mát, xua tan đi sự mệt mỏi và đau đớn trong chàng.

Với sự tham chiến của Cổ Thanh Nguyệt, cục diện trận chiến lập tức thay đổi. Kiếm pháp chính đạo của nàng, kết hợp với công pháp Thôn Phệ và Thần thông Không Gian của Lâm Phong, tạo nên một sức mạnh hủy diệt. Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân cũng tận dụng cơ hội này, liên tục tấn công, không cho kẻ địch có cơ hội phản kháng.

Cổ Thanh Nguyệt và Lâm Phong phối hợp ăn ý đến lạ thường, như thể họ đã từng cùng nhau chiến đấu hàng trăm trận. Kiếm của nàng như ánh trăng rọi đường, dẫn lối cho những đòn tấn công mạnh mẽ của chàng. Chàng dùng thân mình che chắn cho nàng, nàng dùng kiếm của mình mở đường cho chàng.

Kẻ địch hoảng sợ, chúng không thể chống cự lại sức mạnh tổng hợp của ba người. Từng tên một gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Cuối cùng, sau khi chứng kiến đồng bọn của mình chết thảm, và nhận ra rằng chúng không thể đánh bại Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt, tên thủ lĩnh Thiên Khuyết Cổ Tộc gầm lên một tiếng không cam lòng, ra lệnh cho những tên còn lại rút lui. Chúng nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng, để lại những xác chết ngổn ngang và một thôn làng tan hoang.

Lâm Phong quỵ xuống, Diệp Vô Song vội vàng đỡ lấy chàng. Máu vẫn không ngừng chảy ra từ những vết thương. Chàng mỉm cười nhìn Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt đầy sự cảm kích và tin tưởng.

Cổ Thanh Nguyệt cũng nhìn lại chàng, đôi mắt nàng vẫn còn vương vấn sự phẫn nộ, nhưng sâu thẳm trong đó là sự kiên định chưa từng có. Nàng đã đưa ra lựa chọn của mình. Từ giờ phút này, nàng không còn là Thánh Nữ của Thanh Vân Tông chỉ biết tuân theo giáo điều, mà là một người tu chân chân chính, nguyện dùng kiếm của mình để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ chân lý.

Nàng bước đến gần Lâm Phong, quỳ xuống bên cạnh chàng, lấy ra một viên đan dược quý giá, nhẹ nhàng đưa cho chàng. "Ngươi bị thương nặng rồi. Nhanh chóng tĩnh dưỡng đi." Giọng nàng vẫn còn chút lạnh lùng, nhưng đã không còn xa cách như trước.

Lâm Phong nhận lấy đan dược, nuốt xuống. Chàng biết, từ giờ phút này, nàng đã thật sự đứng về phía chàng.

Quỷ Diện Lang Quân nhìn cảnh tượng này, khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thán. "Lâm công tử đúng là... có sức hút của riêng mình!" Hắn nghĩ, có lẽ đây mới là khởi đầu của một cuộc phiêu lưu thực sự, một cuộc hành trình lật đổ những âm mưu đã chôn vùi hàng vạn năm.

Bầu trời trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió rít qua những ngôi nhà đổ nát và tiếng khóc thút thít của những thôn dân còn sống sót. Nhưng trong sự tĩnh lặng đó, một lời thề đã được lập. Một lời thề sẽ cùng nhau đối mặt với bóng tối, vạch trần sự thật, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Con đường phía trước, dù đầy gian nan, hiểm trở, nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn đơn độc. Chàng đã có những người đồng hành kiên định, sẵn sàng cùng chàng viết nên một huyền thoại mới, một câu chuyện về chân lý và sự bất khuất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ