Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 409

Đỉnh Phong Đại Thừa: Kế Hoạch Phản Công Và Lời Thề Bất Diệt

3878 từ
Mục tiêu: Lâm Phong dưỡng thương, củng cố tu vi, tiến gần tới đỉnh phong Đại Thừa để sẵn sàng đối đầu với Thiên Lang Tử và Thiên Khuyết Cổ Tộc.,Cổ Thanh Nguyệt chia sẻ những thông tin mật từ chính đạo, giúp Lâm Phong hiểu rõ hơn về mạng lưới âm mưu của Thiên Khuyết Cổ Tộc và sự thao túng của Thiên Lang Tử.,Lâm Phong, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cùng nhau phân tích tình hình, vạch ra kế hoạch chiến lược cho cuộc đối đầu sắp tới, biến bị động thành chủ động.,Củng cố mối quan hệ và sự tin tưởng giữa Lâm Phong, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, cho thấy họ đã trở thành một đội ngũ gắn kết.,Gieo những dấu hiệu về quy mô thực sự của âm mưu, liên quan đến 'Thiên Đạo' hoặc các thế lực cổ xưa hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân
Mood: Tense, strategic, determined, hopeful, forging alliances.
Kết chương: [object Object]

Bầu trời trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió rít qua những ngôi nhà đổ nát và tiếng khóc thút thít của những thôn dân còn sống sót. Nhưng trong sự tĩnh lặng đó, một lời thề đã được lập. Một lời thề sẽ cùng nhau đối mặt với bóng tối, vạch trần sự thật, dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Con đường phía trước, dù đầy gian nan, hiểm trở, nhưng giờ đây, Lâm Phong không còn đơn độc. Chàng đã có những người đồng hành kiên định, sẵn sàng cùng chàng viết nên một huyền thoại mới, một câu chuyện về chân lý và sự bất khuất.

Sau khi những tên cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc tháo chạy tán loạn, để lại một thôn làng hoang tàn như bãi chiến trường, không khí xung quanh dường như đông đặc lại bởi mùi máu tanh và khói bụi. Ánh trăng lạnh lẽo rải bạc trên những mái nhà sập đổ, những thân cây gãy nát, và cả những thi thể vô tội. Quỷ Diện Lang Quân nhanh chóng tiến lên, dùng thủ đoạn che giấu khí tức của nhóm, đồng thời cẩn thận dò xét xung quanh. Diệp Vô Song đỡ Lâm Phong, nàng cảm nhận được từng đợt chấn động nhỏ truyền đến từ cơ thể chàng, biết rõ vết thương của chàng không hề nhẹ. Nàng nhìn Cổ Thanh Nguyệt, đôi mắt tím sâu thẳm ẩn chứa sự phức tạp, vừa là sự kinh ngạc trước quyết định của nàng, vừa là một chút ấm áp bởi nàng đã chọn đúng con đường. Cổ Thanh Nguyệt, vẫn giữ kiếm trong tay, ánh mắt quét qua một lượt những thôn dân đang co ro trong sợ hãi, rồi dừng lại trên Lâm Phong. Nàng thấy chàng mỉm cười yếu ớt, nhưng nụ cười ấy lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cường đến lạ.

"Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Linh khí dao động quá mạnh, chắc chắn sẽ thu hút thêm phiền phức." Diệp Vô Song lên tiếng, giọng nàng trầm thấp nhưng rõ ràng, cắt ngang sự tĩnh lặng đầy bi thương. Nàng biết, an toàn của Lâm Phong là ưu tiên hàng đầu lúc này.

Lâm Phong gật đầu, cố gắng nén cơn đau. "Vô Song nói đúng. Quỷ Diện Lang Quân, có động phủ nào gần đây đủ kín đáo để chúng ta ẩn mình không?"

Quỷ Diện Lang Quân thoắt cái đã trở về, hắn gật đầu lia lịa, trên mặt nạ hiện rõ vẻ lo lắng. "Có, có một động phủ khá bí mật mà ta từng phát hiện khi lang thang. Linh khí không quá dồi dào, nhưng đủ để che giấu khí tức và hồi phục. Tuy nhiên, nó hơi xa một chút, và đường đi hiểm trở." Hắn liếc nhìn Lâm Phong đầy vẻ ái ngại.

"Không sao." Lâm Phong kiên định đáp. "Càng hiểm trở càng tốt. Quan trọng là sự an toàn. Ta có thể chịu đựng được." Chàng cố gắng đứng dậy, nhưng một cơn đau nhói khiến chàng khẽ rên lên.

Cổ Thanh Nguyệt bước tới, ánh mắt nàng thoáng qua vẻ dịu dàng hiếm thấy, nhưng giọng nói vẫn giữ sự lạnh lùng thường thấy. "Đừng cố. Ngươi cần dưỡng thương." Nàng nhanh chóng thi triển một đạo pháp, một luồng linh lực ôn hòa bao bọc lấy Lâm Phong, giúp chàng giảm bớt phần nào đau đớn. "Ta sẽ giúp ngươi." Nàng nói thêm, rồi cùng Diệp Vô Song đỡ lấy chàng, cùng nhau hướng về phía Quỷ Diện Lang Quân đang dẫn đường.

Họ mất gần hai canh giờ để đến được động phủ bí mật. Đó là một hang động nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được che phủ bởi một thác nước nhỏ và những dây leo chằng chịt. Bên trong, không khí lạnh lẽo, ẩm ướt bao trùm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ các thạch nhũ trên trần động vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu nhưng cũng đầy mê hoặc. Mùi đất ẩm và khoáng vật đặc trưng của động phủ xen lẫn với mùi thảo dược thoang thoảng từ đan dược trị thương mà Cổ Thanh Nguyệt đã đưa cho Lâm Phong. Nơi đây không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ vài viên dạ minh châu mà Diệp Vô Song nhanh chóng bố trí, tạo nên những bóng tối dày đặc và những hình thù kỳ dị trên vách đá.

Lâm Phong được đặt ngồi trên một phiến đá bằng phẳng, nơi linh khí có vẻ tụ tập tốt hơn một chút. Chàng nhắm mắt, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, cố gắng hấp thụ từng tia linh khí mỏng manh trong động. Thương thế của chàng thực sự rất nặng, không chỉ là những vết chém bên ngoài mà còn có cả chấn động từ đòn pháp thuật của cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc. Linh lực trong cơ thể chàng hỗn loạn, kinh mạch tắc nghẽn. Nhưng chàng biết, lúc này không phải lúc để yếu lòng.

Diệp Vô Song ngồi gần đó, đôi mắt tím huyền bí của nàng không rời Lâm Phong một khắc. Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve một bùa chú phòng hộ đã được kích hoạt, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho động phủ. Thỉnh thoảng, nàng lại liếc nhìn Quỷ Diện Lang Quân, hắn đang đi lại quanh cửa động, đôi tai thính nhạy luôn dò xét mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. "Bên ngoài vẫn yên tĩnh, nhưng ta cảm nhận được vài luồng thần thức đang quét qua khu vực này, khá xa. Chắc là những tên thuộc hạ của Thiên Khuyết Cổ Tộc đang truy lùng chúng ta." Quỷ Diện Lang Quân thì thầm báo cáo, giọng hắn lộ rõ sự căng thẳng. "May mà động phủ này đủ kín đáo, tạm thời chúng sẽ không phát hiện ra."

Lâm Phong khẽ mở mắt, ánh mắt chàng vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã sáng rõ hơn. "Thương thế của ta vẫn chưa thể nói là đã hoàn toàn ổn định, nhưng linh lực đang dần trở về quỹ đạo. Chỉ là, để hoàn toàn khôi phục và củng cố căn cơ cho đột phá sắp tới, ta cần thêm thời gian tĩnh dưỡng." Chàng nói, giọng khàn khàn. Trong tâm trí chàng, một cảm giác cấp bách không ngừng thôi thúc. Thiên Lang Tử và Thiên Khuyết Cổ Tộc sẽ không từ bỏ dễ dàng. Cuộc đối đầu này, có lẽ chỉ là khúc dạo đầu.

Cổ Thanh Nguyệt, sau khi điều tức xong, cũng mở mắt. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi nhìn Diệp Vô Song. Nét mặt nàng trầm tư, nhưng ánh mắt kiên định. Từ khoảnh khắc nàng vung kiếm bảo vệ Lâm Phong và những người vô tội, nàng đã biết con đường mình chọn sẽ là con đường chông gai, đầy rủi ro. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng chứng kiến đã phá vỡ mọi niềm tin, mọi giáo điều mà nàng từng tôn thờ. "Lâm Phong, ta có một số thông tin có lẽ sẽ hữu ích cho ngươi." Nàng nói, giọng nói vẫn còn chút lạnh lùng nhưng đã pha lẫn sự chân thành. "Về Thiên Khuyết Cổ Tộc, và cả những kẻ đứng sau."

Lâm Phong nhìn nàng, gật đầu nhẹ. "Cổ Thánh Nữ, xin đa tạ. Mọi thông tin lúc này đều vô cùng quý giá." Chàng biết, sự tin tưởng mà nàng dành cho chàng lúc này là vô giá. Nàng đã từ bỏ danh phận Thánh Nữ, thậm chí có thể đối mặt với sự truy sát từ tông môn của mình, chỉ để đứng về phía chân lý. Sự hy sinh này, chàng sẽ không bao giờ quên. Trong khoảnh khắc đó, một sự ấm áp nhỏ nhoi lan tỏa trong lòng Lâm Phong, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của động phủ và sự đau đớn của vết thương. Chàng biết, mình không đơn độc.

***

Mặt trời đã ló dạng, dù bên trong động phủ vẫn tối mịt, nhưng ở bên ngoài, sương mù dày đặc bao phủ cả thung lũng, tạo nên một bức màn trắng xóa mờ ảo. Lâm Phong đã hồi phục phần lớn sức lực, sắc mặt chàng đã hồng hào trở lại, tuy vẫn còn chút tái nhợt. Chàng ngồi giữa, trải mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng lên phiến đá lớn. Các phù văn cổ xưa trên đó phát sáng yếu ớt, dường như đang chờ đợi được giải mã hoàn toàn. Diệp Vô Song ngồi bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt nàng vẫn đầy cảnh giác, nhưng cũng không kém phần tập trung vào mảnh vỡ Thiên Cơ. Cổ Thanh Nguyệt ngồi đối diện, vẻ mặt nàng nghiêm nghị, tập hợp lại những suy nghĩ và thông tin mà nàng đã giữ kín bấy lâu. Quỷ Diện Lang Quân đứng ở góc động, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài, đảm bảo không có kẻ địch tiếp cận.

"Thiên Khuyết Cổ Tộc không chỉ là một gia tộc đơn thuần, Lâm Phong." Cổ Thanh Nguyệt bắt đầu, giọng nàng trầm thấp, mỗi lời nói đều chứa đựng sự phẫn nộ kìm nén. "Họ là một mạng lưới cổ xưa đã tồn tại từ thời Đại Địa Phân Liệt, ẩn mình trong bóng tối, thao túng các thế lực khác. Thanh Vân Tông của ta, cùng nhiều tông môn chính đạo khác, đều đã bị họ thâm nhập sâu sắc. Những gì ngươi thấy ở thôn làng đó, chỉ là một phần nhỏ trong những tội ác mà họ gây ra dưới danh nghĩa 'trừng phạt' hay 'giữ gìn trật tự'."

Lâm Phong gật đầu, ngón tay chàng lướt nhẹ trên những phù văn trên Thiên Cơ Bảng. "Vậy Thiên Lang Tử, hắn là gì trong mạng lưới đó? Một kẻ cầm đầu, hay chỉ là một quân cờ?" Chàng hỏi, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự sắc sảo. "Mục đích thực sự của chúng là gì? Điều khiển vận mệnh của Linh Giới, hay toàn bộ các giới?"

Cổ Thanh Nguyệt thở dài. "Thiên Lang Tử... hắn là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, một thiên tài hiếm có trong việc thao túng lòng người và quyền lực. Hắn đã lợi dụng sự suy yếu của Linh Giới sau Đại Địa Phân Liệt, lợi dụng nỗi sợ hãi của con người trước sự biến mất của Tiên Giới, để gây dựng đế chế của mình. Hắn không phải là kẻ cầm đầu tối thượng của Thiên Khuyết Cổ Tộc, nhưng lại là kẻ được chúng tin tưởng nhất, là người thực hiện những âm mưu thâm độc nhất." Nàng dừng lại, ánh mắt tràn ngập vẻ căm phẫn. "Mục đích của chúng... không chỉ dừng lại ở Linh Giới. Ta từng nghe được một số tin đồn mơ hồ trong tông môn, về việc Thiên Khuyết Cổ Tộc đang tìm kiếm một 'điểm nút', một thứ có thể kết nối các giới lại với nhau, và thông qua đó, chúng có thể khôi phục lại sự thịnh vượng của thời thái cổ... nhưng theo một cách tà ác, bằng cách hấp thụ sinh mệnh lực và linh khí của những giới yếu hơn."

Diệp Vô Song tiếp lời, giọng nàng đầy vẻ suy tư. "Điểm nút? Nghe có vẻ giống với 'Thiên Đạo Chi Môn' trong truyền thuyết cổ xưa. Thiên Đạo Chi Môn là cánh cổng dẫn đến các giới cao hơn, nhưng cũng là nơi kiểm soát vận mệnh của các giới thấp hơn. Nếu Thiên Khuyết Cổ Tộc có thể kiểm soát được nó, thì chúng có thể thao túng vận mệnh của cả Linh Giới, và có lẽ là cả phàm giới, thậm chí là những giới khác." Nàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt tím sâu thẳm ánh lên vẻ lo lắng. "Hắn muốn lợi dụng sức mạnh của các giới để đạt được mục đích đen tối nào đó, không gì khác ngoài việc trở thành kẻ chúa tể duy nhất."

Quỷ Diện Lang Quân, lúc này không còn đứng yên nữa, hắn bước đến gần, giọng thì thầm đầy vẻ kinh ngạc. "Thiên Đạo Chi Môn? Chuyện này quá kinh khủng! Ta đã nghe phong thanh về việc một số trưởng lão của Huyễn Nguyệt Tông cũng có liên hệ với Thiên Khuyết Cổ Tộc, nhưng chưa dám tin. Nay nghe Cổ Thánh Nữ và Diệp cô nương nói, e rằng những lời đồn đó là sự thật. Hóa ra, chính đạo đã mục ruỗng đến thế!" Hắn vò đầu bứt tai, vẻ mặt dưới lớp mặt nạ chắc chắn đang nhăn nhó. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Ta suýt nữa đã dấn thân vào một vũng lầy không đáy rồi!"

Lâm Phong phớt lờ lời than vãn mang đậm phong cách 'ham tiền' của Quỷ Diện Lang Quân, tâm trí chàng đang tập trung vào những thông tin vừa được tiết lộ. "Vậy ra, Huyễn Nguyệt Tông cũng không ngoại lệ." Chàng khẽ thở dài. "Vậy thì, cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với Thiên Khuyết Cổ Tộc hay Thiên Lang Tử, mà là vạch trần một âm mưu đã ăn sâu bám rễ vào toàn bộ Linh Giới, và có thể là cả vận mệnh của các giới."

"Chính xác." Cổ Thanh Nguyệt gật đầu. "Thiên Lang Tử đang lợi dụng danh tiếng của chính đạo để che đậy dã tâm của mình. Hắn đã dùng đủ mọi thủ đoạn, từ mua chuộc, đe dọa, đến cấy ghép những kẻ trung thành vào các vị trí then chốt của các tông môn. Ngay cả những vị trưởng lão có tiếng tăm, đức cao vọng trọng cũng có thể là tay trong của hắn."

Lâm Phong nhìn mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng. "Vạn Cổ Thần Sơn... Thiên Khuyết Cổ Tộc dùng nơi này để làm gì?" Chàng hỏi.

"Vạn Cổ Thần Sơn là nơi Thiên Khuyết Cổ Tộc đặt đại bản doanh bí mật của chúng. Cũng là nơi chứa đựng một số di tích cổ xưa, được cho là có liên quan đến việc phong ấn hoặc giải phong ấn Thiên Đạo Chi Môn." Diệp Vô Song giải thích. "Có lẽ, nơi đó là 'điểm nút' mà Cổ Thanh Nguyệt vừa nhắc đến."

Lâm Phong nhắm mắt lại, một làn linh lực nhẹ nhàng lan tỏa quanh chàng, giúp chàng cảm nhận rõ hơn những luồng khí tức cổ xưa ẩn chứa trong mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng. Những thông tin này, kết hợp với những gì chàng đã biết, đang dần vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về âm mưu. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Nhưng giờ đây, có vẻ như "Thiên Đạo" cũng không còn vô tình, mà đang bị một thế lực nào đó cố gắng thao túng. "Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ." Chàng mở mắt, ánh mắt sắc như dao. "Một kế hoạch không chỉ là phòng thủ, mà là phản công."

***

Buổi chiều buông xuống, ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu trong động phủ càng trở nên mờ ảo. Không khí trong động phủ dường như trở nên đặc quánh hơn, không phải vì linh khí, mà vì sự căng thẳng và tập trung cao độ của cả nhóm. Lâm Phong ngồi khoanh chân, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên tay, phát ra ánh sáng huyền ảo, liên tục hấp thụ linh khí xung quanh. Xung quanh chàng, một xoáy nước linh khí nhỏ đang dần hình thành, luân chuyển không ngừng, báo hiệu tu vi của chàng đang tăng trưởng mạnh mẽ. Dù vừa trải qua trọng thương, nhưng với công pháp Huyễn Mặc Quyển và ý chí kiên định, Lâm Phong đang trên đà hồi phục và đột phá. Cảm giác tê dại của linh lực khi vận chuyển qua kinh mạch dần được thay thế bằng sự thông suốt, mạnh mẽ. Chàng cảm nhận được một sự bùng nổ sắp đến, một ngưỡng cửa mới của Đại Thừa cảnh đang chờ đợi.

Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt ngồi đối diện, ánh mắt các nàng dõi theo Lâm Phong với vẻ mặt phức tạp. Diệp Vô Song cảm nhận được uy áp từ Lâm Phong đang tăng lên nhanh chóng, một loại khí thế bất khuất, quyết đoán. Nàng biết, Lâm Phong không chỉ đang dưỡng thương, mà còn đang thúc ép bản thân để đạt đến một cảnh giới cao hơn, để có đủ sức mạnh đối đầu với kẻ thù. Cổ Thanh Nguyệt cũng cảm thấy một luồng linh lực hùng hậu đang cuồn cuộn trong cơ thể Lâm Phong, nàng chưa từng thấy ai có thể hồi phục nhanh chóng và mạnh mẽ đến vậy sau một trận trọng thương. Điều này càng củng cố niềm tin của nàng vào chàng.

"Vạn Cổ Thần Sơn... Thiên Khuyết Cổ Tộc... Hắn muốn ta đến đó, vậy ta sẽ đến." Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền, giọng chàng trầm thấp nhưng vang vọng khắp động. "Nhưng không phải với thân phận của một con mồi bị truy đuổi, mà là của một kẻ đi săn."

Cổ Thanh Nguyệt nhíu mày. "Ngươi muốn chủ động tấn công sao? Quá mạo hiểm. Lực lượng của Thiên Lang Tử chắc chắn không chỉ có Thiên Khuyết Cổ Tộc. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ, thu thập thêm thông tin, và tìm kiếm đồng minh." Nàng đấu tranh nội tâm. Từ một Thánh Nữ của chính đạo, nàng giờ đây phải hòa nhập với một đội ngũ mà nàng từng coi là "tạp nham", nhưng lại là những người duy nhất dám đứng lên vì chân lý. Sự thay đổi này không hề dễ dàng, nhưng nàng đã hạ quyết tâm.

Diệp Vô Song cũng lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, mang theo chút lo lắng. "Chàng muốn đột phá tại Vạn Cổ Thần Sơn sao? Quá nguy hiểm. Nơi đó chắc chắn có nhiều cao thủ của Thiên Khuyết Cổ Tộc. Hơn nữa, việc đột phá Đại Thừa thường gây ra linh khí dị biến lớn, sẽ dễ dàng bị phát hiện."

Lâm Phong khẽ lắc đầu. "Không, ta sẽ đột phá trước khi đối mặt hắn." Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực như vì sao trong đêm tối, toát lên sự kiên định không thể lay chuyển. "Ta cần đạt đến đỉnh phong Đại Thừa, để hắn không còn đường trốn chạy. Một khi ta đạt đến cảnh giới đó, dù Thiên Lang Tử có thủ đoạn gì, cũng khó lòng thoát khỏi ta." Chàng nói, giọng tràn đầy tự tin. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh đến từ bản thân, không phải do hoàn cảnh ban tặng."

Chàng nhìn Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. "Chúng ta sẽ không đi ngay lập tức. Trong thời gian ta dưỡng thương và củng cố tu vi, chúng ta sẽ vạch ra một kế hoạch chi tiết. Quỷ Diện Lang Quân sẽ tiếp tục thu thập thông tin từ bên ngoài, đặc biệt là về những động thái của Thiên Khuyết Cổ Tộc và các tông môn liên quan. Cổ Thánh Nữ, nàng có thể dùng những kiến thức của mình về chính đạo để giúp ta phân tích điểm yếu của chúng, và có thể, tìm ra những người vẫn còn giữ được lương tri trong các tông môn đó."

Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm túc. "Ta sẽ làm hết sức mình. Ta biết một số mật đạo và những người có thể tin tưởng được, dù không nhiều."

Lâm Phong tiếp tục. "Vô Song, nàng sẽ giúp ta củng cố các pháp trận phòng ngự và tấn công, đồng thời cùng ta nghiên cứu sâu hơn về mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng. Ta cảm thấy, mảnh vỡ này ẩn chứa nhiều bí mật hơn chúng ta nghĩ, và nó có thể là chìa khóa để vạch trần toàn bộ âm mưu này, thậm chí có thể liên quan đến 'Thiên Đạo' và các pháp tắc vận mệnh mà Thiên Khuyết Cổ Tộc đang cố gắng thao túng." Chàng chỉ vào một phù văn cổ xưa trên Thiên Cơ Bảng, nó lóe lên một tia sáng yếu ớt, dường như phản ứng với lời nói của chàng.

"Thiên Khuyết Cổ Tộc muốn biến chúng ta thành những con mồi bị động, nhưng ta sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Chúng ta sẽ biến bị động thành chủ động, biến cuộc săn lùng thành một cuộc phản công bất ngờ." Lâm Phong nói, giọng chàng đầy khí phách. "Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên. Nếu Thiên Đạo đã bị thao túng, thì chúng ta sẽ nghịch lại cả Thiên Đạo!"

Chàng hít sâu một hơi, linh khí trong động phủ dường như bị chàng hút vào, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh người. Lâm Phong nhắm mắt lại, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi. Chàng cảm nhận được một sức mạnh to lớn đang bùng nổ từ sâu thẳm đan điền, tu vi của chàng đã đạt đến ngưỡng đỉnh phong Đại Thừa, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là có thể hoàn toàn đột phá, tiến vào cảnh giới Độ Kiếp, chuẩn bị cho cuộc chiến định mệnh. Nhưng chàng quyết định kiềm chế, không đột phá ngay lập tức. Chàng cần một thời điểm thích hợp hơn, một nơi thích hợp hơn để bộc phát toàn bộ sức mạnh, và quan trọng nhất, chàng cần một kế hoạch hoàn hảo.

Quỷ Diện Lang Quân nuốt nước bọt, hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ Lâm Phong, dù chàng chưa bộc phát toàn bộ khí thế. Hắn biết, Lâm Phong không chỉ là một thiên tài tu luyện, mà còn là một chiến lược gia đáng sợ. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt nhìn nhau, trong mắt các nàng đều hiện lên vẻ kinh ngạc và sự tin tưởng tuyệt đối. Lâm Phong, người thanh niên tài trí, hài hước này, đang dần trở thành trụ cột vững chắc nhất mà các nàng có thể nương tựa.

Bóng tối bao trùm động phủ, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan và thử thách, nhưng giờ đây, họ đã không còn đơn độc. Một lời thề đã được lập, một kế hoạch đã được định hình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong và các đồng minh, với ý chí kiên định và trái tim bất khuất, sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, lật đổ những âm mưu đã chôn vùi hàng vạn năm, và tái định nghĩa chân lý trong thế giới tu tiên này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ