Bóng đêm như một tấm màn nhung khổng lồ, bao phủ lấy Vạn Cổ Thần Sơn hùng vĩ, khiến những đỉnh núi nhọn hoắt ẩn hiện trong sương mù tựa như những ngón tay của một vị thần cổ đại đang lơ lửng giữa không trung. Dưới chân núi, trong một thung lũng hiểm trở được che chắn bởi vô số pháp trận và cấm chế tinh vi, ẩn cư chi địa của Lâm Phong và đồng hữu hiện lên mờ ảo. Tiếng gió rì rào luồn qua kẽ đá, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá ngàn năm, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách xa xa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch nhưng không kém phần u hoài. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng rỉ rả phá vỡ sự im lặng, như những nốt nhạc lẻ loi trong đêm. Không khí nơi đây dồi dào linh khí, nhưng lại nặng trĩu một dự cảm bất an, một mối hiểm nguy cận kề mà ai ai cũng có thể cảm nhận được.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng đang lơ lửng trước mặt, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đầy huyền bí. Chàng không ngừng truyền linh lực vào nó, cảm nhận những dao động vi tế trong không gian, cố gắng giải mã những bí ẩn mà nó ẩn chứa. Đôi môi mỏng khẽ mím lại, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy thay thế nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày của chàng. Thương thế từ trận chiến trước đã hồi phục gần như hoàn toàn, và linh lực trong cơ thể chàng giờ đây cuồn cuộn như sóng ngầm, chỉ chờ một cơn sóng lớn để bùng nổ, phá vỡ mọi xiềng xích của cảnh giới.
Bên cạnh Lâm Phong, Diệp Vô Song đang trau chuốt lại cây đoản kiếm đen tuyền của nàng. Ánh mắt tím huyền bí của nàng sắc lạnh như lưỡi dao, quét qua từng chi tiết của pháp trận phòng ngự được Lâm Phong bố trí. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự quyết đoán và cảnh giác cao độ. Trang phục màu đen bó sát càng làm tôn lên dáng người cao ráo, uyển chuyển của nàng, hòa mình vào bóng đêm như một bóng ma thực thụ.
Cổ Thanh Nguyệt thì ngồi cách đó không xa, mái tóc dài óng ả màu đen tuyền buông xõa tự nhiên, tôn lên vẻ đẹp thanh khiết nhưng không kém phần kiên cường. Nàng đang dùng linh lực để mài kiếm. Kiếm khí thanh thoát từ cây bảo kiếm của nàng phát ra, nhè nhẹ xé tan màn sương đêm, nhưng ẩn sâu bên trong là một sát ý lạnh lẽo, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi lông mày khẽ chau lại cho thấy sự lo lắng trong lòng.
Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ đồ đen bó sát và chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn, đang lén lút sắp đặt thêm vài cái bẫy nhỏ ở vòng ngoài cùng của trận pháp. Hắn chạy đi chạy lại như con thoi, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt mồ hôi trên trán, dù trời đêm khá lạnh. Hắn là người duy nhất trong nhóm còn giữ được vẻ căng thẳng, lo lắng một cách công khai, nhưng những hành động của hắn lại vô cùng cẩn trọng và tỉ mỉ, chứng tỏ sự trung thành tuyệt đối.
Không khí chùng xuống, nặng nề đến nghẹt thở. Cuối cùng, Lâm Phong khẽ thở dài một tiếng, thu lại linh lực khỏi Thiên Cơ Bảng. Chàng đứng dậy, đôi mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc.
"Thiên Lang Tử sẽ không bỏ qua đâu," Lâm Phong mở lời, giọng chàng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hắn đã biết chúng ta ở gần đây, và chắc chắn sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được mục đích. Mọi người, chuẩn bị sẵn sàng."
Diệp Vô Song ngẩng đầu lên, ánh mắt tím huyền bí của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, kiên định đến lạ. "Dù hắn có đến, cũng đừng hòng bước qua ta." Lời nói của nàng tuy trầm thấp nhưng lại mang theo một sự quyết liệt không thể lay chuyển, như một lời thề sắt đá. Nàng biết rõ sự tàn bạo của Thiên Khuyết Cổ Tộc và sự xảo quyệt của Thiên Lang Tử, nhưng trong tâm nàng, sự lo lắng cho Lâm Phong còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi cái chết.
Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, kiếm trong tay nàng phát ra một tiếng "vù" nhẹ. "Kế hoạch đã định, nhưng đối thủ không đơn giản. Chúng ta đang đối mặt với một thế lực cổ xưa, đã thao túng Linh Giới hàng ngàn năm. Cần phải cẩn trọng từng bước, không được phép khinh suất." Giọng nàng vẫn êm ái, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết mạnh mẽ. Nàng đã từ bỏ danh vọng và địa vị của một thánh nữ chính đạo để đứng về phía Lâm Phong, nàng sẽ không bao giờ hối hận.
Quỷ Diện Lang Quân từ xa chạy lại, vóc dáng gầy gò nhưng linh hoạt. Hắn thở hổn hển, chiếc mặt nạ quỷ cười không thể che giấu được sự căng thẳng trong đôi mắt lấp ló phía sau. "Lão đại, ta đã bố trí hết bẫy rập rồi, cả những thứ bí mật nhất mà ta tích cóp bao năm. Hy vọng chúng có ích." Hắn nói, giọng hơi run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. "Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Nên chúng phải phát huy tác dụng chứ!" Hắn thêm vào câu đùa cợt quen thuộc, dù trong tình thế này, chẳng ai có tâm trạng để cười.
Lâm Phong khẽ gật đầu, một tia ấm áp lướt qua đôi mắt chàng khi nhìn thấy sự nỗ lực của Quỷ Diện Lang Quân. Chàng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng kiểm tra lại bố trí trận pháp phòng thủ cuối cùng. Từng phù văn cổ xưa khắc trên đá, từng cột trụ linh thạch đều được chàng tỉ mỉ truyền linh lực vào, khiến chúng phát ra ánh sáng mờ ảo, tạo thành một mạng lưới năng lượng phức tạp. Đây không chỉ là một trận pháp phòng thủ thông thường, mà là sự kết hợp giữa các kiến thức cổ xưa từ Huyễn Mặc Quyển và những hiểu biết sâu sắc của chàng về linh trận.
Diệp Vô Song cũng không ngừng lại, nàng bước đến bên một góc trận, đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn, cảm nhận sự vận hành của nó. Nàng nhắm mắt lại, dường như đang dùng linh hồn để hòa nhập với trận pháp, tìm kiếm bất kỳ sơ hở hay điểm yếu nào. Nàng hiểu rằng, trong trận chiến sắp tới, sự vững chắc của trận pháp này sẽ quyết định sinh tử của tất cả. Trong lòng nàng, có một sự lo lắng mơ hồ. Thiên Lang Tử, kẻ đã từng gián tiếp gây ra bao đau khổ cho nàng, giờ đây lại xuất hiện như một bóng ma kinh hoàng, ám ảnh cuộc sống của Lâm Phong. Nàng thề sẽ không để hắn làm hại chàng.
Cổ Thanh Nguyệt, sau khi mài kiếm xong, đứng dậy, đôi mắt nàng nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối vẫn còn đặc quánh. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức hung hãn, cổ xưa đang dần tiếp cận. Đó là khí tức của Thiên Khuyết Cổ Tộc, một tộc quần đã bị tha hóa bởi tham vọng và sự tàn bạo. Nàng nhớ lại những lời Lâm Phong đã nói: "Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên." Nếu Thiên Đạo đã bị thao túng, thì họ sẽ nghịch lại cả Thiên Đạo. Ý chí kiên định này, lòng nhân ái và sự dũng cảm của Lâm Phong đã hoàn toàn chinh phục nàng. Nàng không còn là một thánh nữ chỉ biết tuân theo quy tắc, mà là một chiến binh sẵn sàng chiến đấu cho lẽ phải.
Lâm Phong quay lại, nhìn về phía Đông, nơi đường chân trời bắt đầu ửng hồng. "Thiên Lang Tử muốn biến chúng ta thành những con mồi bị động," chàng nói, giọng chàng vang lên mạnh mẽ, "nhưng ta sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Chúng ta sẽ biến bị động thành chủ động, biến cuộc săn lùng thành một cuộc phản công bất ngờ." Chàng hít sâu một hơi, linh khí trong động phủ dường như bị chàng hút vào, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh người. Chàng cảm nhận được một sức mạnh to lớn đang bùng nổ từ sâu thẳm đan điền, tu vi của chàng đã đạt đến ngưỡng đỉnh phong Đại Thừa, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là có thể hoàn toàn đột phá, tiến vào cảnh giới Độ Kiếp. Nhưng chàng vẫn kiềm chế, không đột phá ngay lập tức. Chàng cần một thời điểm thích hợp hơn, một nơi thích hợp hơn để bộc phát toàn bộ sức mạnh, và quan trọng nhất, chàng cần một kế hoạch hoàn hảo. Chàng sẽ dùng chính trận chiến này làm chất xúc tác cho sự đột phá của mình. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh đến từ bản thân, không phải do hoàn cảnh ban tặng." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình.
Đêm dần tàn, ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua những rặng cây, xua đi màn sương mờ ảo. Cả nhóm đứng im lặng, chờ đợi. Trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, mỗi người đều cảm nhận được nhịp đập mãnh liệt của trái tim mình, cùng với sự bùng cháy của ý chí chiến đấu. Họ biết, một cuộc chiến sống còn sắp sửa bắt đầu. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
***
Ngay khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa kịp ló dạng, nhuộm vàng những đỉnh núi xa xăm, một đạo ánh sáng chói lọi bất ngờ xé toạc màn đêm còn sót lại, rạch ngang bầu trời xanh thẳm như một vết thương lớn. Âm thanh chói tai của nó như tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả ngọn Vạn Cổ Thần Sơn rung chuyển. Tiếp theo sau đó, vô số cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc xuất hiện như thủy triều dâng, ồ ạt tràn đến từ mọi hướng, mang theo sát khí ngút trời và những tiếng gầm rú hung tợn. Chúng không đơn độc, phía sau là hàng loạt tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ trong Linh Giới, những kẻ đã bị Thiên Lang Tử thao túng hoặc mua chuộc, gương mặt chúng bị biến dạng bởi sự tham lam và cuồng tín, tựa như những con rối không hồn. Một luồng áp lực khổng lồ ập tới, đè nén không khí, khiến linh khí trong thung lũng trở nên hỗn loạn.
Trên bầu trời, Thiên Lang Tử xuất hiện uy nghi, áo bào bạc của hắn phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh bình minh, tựa như một vị thần chiến tranh bước ra từ thần thoại. Gương mặt lạnh lùng của hắn không hề biểu lộ cảm xúc, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua căn cứ nhỏ bé dưới chân núi, lộ rõ vẻ khinh thường. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ lòng bàn tay hắn, hóa thành một đạo cầu vồng đen kịt lao thẳng xuống.
"Ầm!"
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, như tiếng sấm nổ ngay bên tai, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Trận pháp phòng thủ của Lâm Phong được kích hoạt tức thì, một màn chắn năng lượng ngũ sắc rực rỡ bùng lên, chống đỡ đòn tấn công đầu tiên của Thiên Lang Tử. Nhưng uy lực của chiêu đó quá mạnh, màn chắn rung chuyển kịch liệt, phát ra những tiếng "két két" đầy ghê rợn, như thể nó có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Đất đá xung quanh văng tung tóe, cây cối đổ rạp, một khe nứt lớn xuất hiện trên vách núi đối diện. Mùi khét của pháp thuật cháy khét lẹt xộc vào mũi, hòa cùng mùi đất đá bị xới tung, tạo nên một không khí hỗn loạn và chết chóc.
Thiên Lang Tử, nhìn thấy trận pháp vẫn còn nguyên vẹn, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, như tiếng sấm mùa hạ, mang theo sự ngạo mạn và uy quyền tuyệt đối. "Lâm Phong! Ngươi nghĩ trốn được ta sao? Ngươi có thể trốn một lần, trốn hai lần, nhưng ngươi không thể trốn cả đời! Giao ra Thiên Cơ Bảng, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Lâm Phong đứng ở trung tâm trận pháp, linh lực cuồn cuộn quanh người. Chàng không hề nao núng trước uy áp kinh người của Thiên Lang Tử. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên sự kiên định, xen lẫn một tia lạnh lẽo. "Khởi động trận pháp! Đừng để chúng phá vỡ!" Chàng hét lớn, giọng chàng trầm hùng, vang vọng khắp thung lũng, át đi tiếng gầm rú của kẻ thù. "Diệp Vô Song, Thanh Nguyệt, chặn những kẻ mạnh nhất! Quỷ Diện, chuẩn bị tất cả bẫy rập!"
Tức thì, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt lao ra. Diệp Vô Song như một bóng ma lướt đi trong không trung, cây đoản kiếm đen tuyền trong tay nàng phát ra ánh sáng tím yếu ớt. Nàng nhằm thẳng vào những cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc tiên phong, những kẻ có tu vi Hợp Thể kỳ, đang cố gắng phá vỡ màn chắn năng lượng. Kiếm của nàng không hoa mỹ, mỗi nhát chém đều nhanh như chớp, chính xác và tàn độc. "Kẻ nào dám bước qua, chết không toàn thây!" Giọng nàng trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo một sát khí nồng đậm. Một cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc vừa định vung rìu lên đã bị nàng xuyên thủng cổ họng, máu tươi phun ra như suối, thân thể hắn cứng đờ, ngã gục.
Cổ Thanh Nguyệt cũng không hề kém cạnh. Nàng bay lên, cây bảo kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng xanh biếc, tựa như một con rồng xanh đang bay lượn. Nàng không tấn công trực diện, mà tạo ra một trường lực kiếm ý bao trùm lấy một khu vực, chặn đứng những tu sĩ từ các tông môn đang cố gắng đột nhập. Kiếm pháp của nàng thanh thoát nhưng sắc bén, mỗi nhát chém đều mang theo phong thái của một thánh nữ, nhưng lại ẩn chứa uy lực hủy diệt. "Vô Song, để đó cho ta!" Nàng nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Ta sẽ không để những kẻ này làm ô uế vùng đất này." Một luồng kiếm khí tinh thuần bùng nổ, quét sạch một nhóm địch đang xông lên, khiến chúng kêu la thảm thiết.
Quỷ Diện Lang Quân không trực tiếp tham chiến, hắn lùi về phía sau trận pháp, bàn tay liên tục ném ra các loại ám khí, bùa chú và các loại bẫy rập đã được bố trí sẵn. "Lão đại, ta đã chuẩn bị hết rồi! Để xem chúng có vượt qua được những món quà này của ta không!" Hắn lẩm bẩm, mồ hôi ướt đẫm lưng, nhưng đôi mắt sau lớp mặt nạ vẫn không ngừng quan sát chiến trường, tìm kiếm những sơ hở của địch. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi khét của pháp thuật và tiếng gầm rú, tiếng binh khí va chạm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Đòn tấn công đầu tiên chỉ là khúc dạo đầu. Hàng ngàn cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc và tu sĩ phe địch tiếp tục dồn dập tấn công, như một cơn sóng thần không ngừng nghỉ. Những đạo pháp quyết đủ màu sắc, những pháp bảo lấp lánh, những thần thông kinh người bay vút lên, hội tụ lại thành một dòng thác năng lượng khổng lồ, đổ ập xuống trận pháp phòng ngự của Lâm Phong. Trận pháp rung chuyển càng lúc càng dữ dội, những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên màn chắn ngũ sắc, ánh sáng của nó cũng dần trở nên yếu ớt hơn. Tiếng gào thét của kẻ địch vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự cuồng bạo và khát máu.
Lâm Phong đứng vững như một ngọn núi, đôi mắt chàng sắc bén quét khắp chiến trường. Chàng không chỉ chiến đấu, mà còn chỉ huy, điều động linh lực của trận pháp để củng cố những điểm yếu, gia cố những nơi sắp vỡ. Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay chàng, phát ra ánh sáng đen huyền ảo. Chàng không hề do dự, lao thẳng ra tuyến đầu, nghênh đón những cường giả mạnh nhất đang cố gắng đột nhập. "Huyễn Mặc Kiếm Quyết! Đoạn Thiên Phong!" Một luồng kiếm khí đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt của Huyễn Mặc Chi Đạo, bùng nổ từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, hóa thành một cơn lốc xoáy sắc bén, quét sạch hàng chục cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc đang lao tới, khiến chúng tan thành tro bụi.
Mặt đất dưới chân rung chuyển không ngừng, những tảng đá lớn từ vách núi bắt đầu lở xuống, tạo ra những tiếng "rầm rầm" kinh hoàng. Trời sáng, nhưng bị che phủ bởi khói bụi và năng lượng hỗn loạn, tựa như một ngày tận thế.
***
Trận chiến càng lúc càng trở nên khốc liệt, thung lũng yên bình dưới chân Vạn Cổ Thần Sơn giờ đây đã biến thành một biển lửa và khói bụi. Tiếng gào thét, tiếng kiếm khí vút qua, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng đá lở, và cả tiếng thổ huyết của cả ta và địch, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc chết chóc. Mùi máu tươi nồng nặc xộc vào mũi, hòa cùng mùi khét của pháp thuật cháy và mùi bụi đất, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Áp lực linh lực khổng lồ từ phía địch đè nén xuống, khiến ngay cả những người trong trận pháp cũng cảm thấy như có một ngọn núi đang đè nặng lên vai.
Lâm Phong đứng ở giữa vòng xoáy hỗn loạn, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không ngừng vung lên, tạo ra những luồng kiếm khí hủy diệt. Chàng không chỉ là một chiến binh, mà còn là một trụ cột, một ngọn hải đăng giữa bão tố. Ánh sáng đen của Huyễn Mặc Quyển bao quanh chàng, giúp chàng chống chịu những đòn tấn công hội đồng từ hàng chục cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc. Đôi mắt chàng sắc lạnh, quét qua từng kẻ thù, tìm kiếm sơ hở. "Không được lùi bước! Cố thủ từng tấc đất!" Giọng chàng vang lên mạnh mẽ, truyền thêm sức mạnh và ý chí cho những người xung quanh. Chàng vừa chiến đấu, vừa điều khiển trận pháp, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn không ngừng, nhưng chàng biết, đây chỉ là khởi đầu.
Diệp Vô Song, với tốc độ kinh người, biến thành một bóng ma uyển chuyển giữa chiến trường. Đôi mắt tím của nàng phát ra ánh sáng lạnh lẽo, mỗi lần nàng xuất hiện, một cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc lại ngã xuống. Cây đoản kiếm đen tuyền của nàng như một lưỡi hái tử thần, ám sát từng kẻ địch bằng những đòn chí mạng, xuyên qua lớp phòng ngự cứng rắn nhất. Nàng không nói nhiều, chỉ hành động, mỗi động tác đều dứt khoát và tàn nhẫn. Nàng là một sát thủ hoàn hảo, một vũ khí sống, và bây giờ, nàng chiến đấu vì Lâm Phong, vì căn cứ này. "Kẻ nào dám bước qua, chết không toàn thây!" Lời nói lạnh như băng của nàng vang lên, khiến những kẻ địch vừa nghe thấy đều rợn tóc gáy.
Cổ Thanh Nguyệt, với kiếm pháp thanh thoát nhưng sắc bén, tạo ra một trường lực kiếm ý vững chắc, chặn đứng mọi kẻ thù muốn vượt qua nàng. Nàng đối mặt với những tu sĩ từng là đồng môn, những kẻ giờ đây bị che mắt bởi quyền lực và tham vọng. Trái tim nàng đau nhói, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên định. "Kiếm Tâm Vô Ngại! Chân Nguyên Phá!" Nàng khẽ quát, vung kiếm. Một cơn bão kiếm khí tinh thuần bùng nổ, quét sạch một nhóm địch đang hung hăng xông lên, khiến chúng tan xương nát thịt. Trang phục màu trắng của nàng lấm lem bụi bẩn và vết máu, nhưng khí chất thanh khiết của nàng không hề giảm sút. Nàng không còn là thánh nữ của Huyễn Nguyệt Tông, nàng là một chiến binh của chính nghĩa, chiến đấu bên cạnh người nàng tin tưởng.
Quỷ Diện Lang Quân, dù run rẩy, vẫn không ngừng ném các loại ám khí và bùa chú, cố gắng làm chậm bước tiến của địch. Hắn lén lút di chuyển, tận dụng địa hình hiểm trở để đặt bẫy, gài mìn linh lực. "Trời ơi, nhiều quá! Lão đại, ta không cầm cự được bao lâu nữa! Trận pháp chính sắp không chịu nổi rồi!" Hắn kêu lên thảm thiết, giọng run rẩy, nhưng vẫn không hề ngừng tay. Chiếc mặt nạ quỷ cười của hắn giờ đây trông thật thảm hại, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm đáng nể. Hắn biết mình không mạnh bằng Lâm Phong hay hai nàng, nhưng hắn sẽ làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ.
Số lượng và sức mạnh của Thiên Khuyết Cổ Tộc và các tông môn bị thao túng quá lớn. Chúng như những con thiêu thân, không ngừng lao vào trận pháp, bất chấp thương vong. Màn chắn năng lượng ngũ sắc của trận pháp bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn hơn, linh quang của nó cũng nhấp nháy yếu ớt. Những tiếng "rắc rắc" vang lên ngày càng nhiều, báo hiệu sự sụp đổ sắp đến. Căn cứ đang dần sụp đổ dưới áp lực không ngừng.
Lâm Phong nhận thấy tình thế nguy hiểm. Chàng biết, trận pháp này sẽ không thể chống đỡ được lâu. "Quỷ Diện, tìm sơ hở của chúng! Mục tiêu là Thiên Lang Tử! Hắn là kẻ chỉ huy, tiêu diệt hắn, chúng sẽ hoảng loạn!" Chàng ra lệnh, đồng thời tung ra một đòn Huyễn Mặc Kiếm Quyết cực mạnh, đánh bật một cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc đang cố gắng phá hủy một trụ linh thạch của trận pháp.
Nhưng đúng lúc đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ, áp đảo từ Thiên Lang Tử bất ngờ bùng nổ. Hắn đã chờ đợi thời cơ, chờ đợi trận pháp suy yếu. Từ trên cao, hắn giơ tay lên, một quả cầu hắc khí khổng lồ ngưng tụ trên lòng bàn tay hắn, phát ra thứ ánh sáng ma mị, hút cạn linh khí xung quanh. "Lâm Phong, ngươi đã gây ra quá nhiều phiền phức rồi!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nổ. "Kết thúc tại đây! Thiên Khuyết Diệt Thế Bạo!"
Quả cầu hắc khí khổng lồ lao thẳng xuống, nhắm thẳng vào trung tâm trận pháp, nơi Lâm Phong đang đứng. Luồng năng lượng hủy diệt của nó khiến không gian xung quanh vặn vẹo, những tảng đá lớn nhất cũng bị nghiền nát thành bụi. Cảm giác nghẹt thở ập đến, một sức mạnh không thể chống cự.
Lâm Phong nhắm mắt lại, linh lực trong đan điền chàng bùng nổ, không còn kiềm chế nữa. Chàng cảm nhận được ngưỡng đột phá đang vẫy gọi. "Đúng lúc lắm, Thiên Lang Tử!" Chàng thầm nghĩ. "Ta sẽ cho ngươi thấy, Phàm Nhân Nghịch Thiên là thế nào!" Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải chàng quay cuồng, hấp thụ toàn bộ áp lực và sát khí từ đòn tấn công của Thiên Lang Tử, biến chúng thành chất dinh dưỡng cho sự đột phá. Đây là thời khắc quyết định. Đây là lúc chàng phải bộc phát toàn bộ sức mạnh, không chỉ để sống sót, mà còn để bảo vệ những người chàng yêu quý.
Căn cứ bắt đầu sụp đổ. Trận pháp phòng ngự cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa, phát ra một tiếng "rắc" lớn rồi vỡ tan tành thành vô số mảnh linh quang. Quỷ Diện Lang Quân kinh hoàng kêu lên, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng quay đầu lại, đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Nhưng Lâm Phong không lùi bước, chàng đứng đó, đón nhận sức mạnh hủy diệt của Thiên Lang Tử. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh chàng trở nên cao lớn lạ thường, như một vị thần bất diệt.
Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Chương 410 kết thúc ở đây, để lại một câu hỏi lớn về số phận của Lâm Phong và đồng minh khi phải đối mặt với một đòn tấn công hủy diệt từ Thiên Lang Tử, ngay tại thời khắc chàng đang cố gắng đột phá cảnh giới.