Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 42

Hoàng Hôn Linh Khê, Thức Tỉnh Huyễn Mặc

3155 từ
Mục tiêu: Hoàng Lão Quái xuất hiện để khen ngợi sự trưởng thành và chiến thắng của Lâm Phong, khẳng định giá trị bản thân của chàng.,Hé lộ thêm về tiềm năng thực sự của Huyễn Mặc Quyển và mối liên hệ sâu xa của nó với những bí mật cổ xưa (bao gồm cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến), gợi mở về thân thế đặc biệt của Lâm Phong.,Nhắc nhở Lâm Phong về sự rộng lớn, hiểm nguy và cơ hội của thế giới tu tiên bên ngoài Linh Khê Trấn, củng cố quyết tâm rời đi của chàng.,Đóng vai trò là cột mốc kết thúc giai đoạn 'phàm nhân' và mở ra cánh cửa cho hành trình tu tiên chính thức của Lâm Phong tại Thanh Vân Tông.
Nhân vật: Lâm Phong, Hoàng Lão Quái
Mood: Mysterious, inspiring, reflective, slightly tense.
Kết chương: [object Object]

Linh Khê Trấn đã chìm vào giấc ngủ yên bình, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lâm Phong, một huyền thoại mới đang bắt đầu được viết nên. Bình minh ngày mai sẽ không chỉ mang đến ánh sáng, mà còn là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời của Lâm Phong, một chương đầy hứa hẹn về những kỳ ngộ và thử thách.

***

Đêm càng về khuya, không khí trở nên trong lành và se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ cây sau một ngày dài. Ánh trăng rằm vẫn treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, soi rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng bạc huyền ảo, khiến những mái nhà ngói xám của Linh Khê Trấn lấp lánh như được dát bạc. Thi thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ đang mở hé, mang theo tiếng lá cây xào xạc từ bìa rừng Cổ Mộc xa xa, như khúc ca ru của tự nhiên.

Lâm Phong vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, dáng người cân đối tựa vào khung gỗ cũ kỹ, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ của Thanh Vân Sơn sừng sững ẩn hiện trong màn đêm. Chúng không chỉ là những khối đá khổng lồ mà còn là biểu tượng của một thế giới khác, một thế giới mà chàng khao khát được chạm tới. Trên chiếc bàn gỗ đơn sơ cạnh chàng, Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm đó, yên lặng nhưng không hề trầm mặc. Thay vào đó, cuộn da cổ xưa ấy dường như đang tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí, như nhịp đập của một trái tim cổ xưa, của một sự sống đã ngủ yên hàng vạn năm giờ đây đang dần thức tỉnh. Ánh sáng đó yếu ớt nhưng đầy mê hoặc, đủ để chiếu rọi những ký tự lạ lùng trên bề mặt cuộn da, khiến chúng như nhảy múa trong bóng tối, mời gọi chàng khám phá.

Trong tĩnh lặng của màn đêm, những suy nghĩ cuồn cuộn như dòng suối lũ chảy qua tâm trí Lâm Phong. Chàng hồi tưởng lại những gì đã trải qua. Chiến thắng trước Hắc Phong Trại Chủ vang dội, đem lại sự bình yên cho Linh Khê Trấn, khiến chàng trở thành anh hùng trong mắt dân làng. Nhưng liệu đó có phải là điểm dừng? Không, tuyệt đối không. Vinh quang đó, dù ngọt ngào, cũng chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Linh Khê Trấn là nơi chôn rau cắt rốn của chàng, là mái nhà ấm áp, nhưng chàng biết, nó không phải là giới hạn của chàng. Chàng đã nhìn thấy sức mạnh của Hắc Phong Trại Chủ khi y hóa ma, đã cảm nhận được sự tàn độc của 'Huyết Ấn Cổ Thời', và điều kỳ diệu hơn cả là cách Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đã phản ứng. Nó không chỉ hóa giải, mà còn hấp thụ và chuyển hóa nguồn năng lượng U Minh cổ xưa đó, như một cái vực không đáy, vô cùng bí ẩn.

Nó giống như một cánh cửa vừa được mở ra, hé lộ một phần của một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mà những câu chuyện về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến không còn là truyền thuyết xa vời mà là một phần sống động của hiện thực. Chàng vuốt nhẹ lên bề mặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy linh tính từ nó. Mùi giấy cũ xen lẫn hương mực huyền bí thoang thoảng xộc vào mũi, gợi lên một cảm giác về quá khứ xa xăm, về những bí mật chưa được ai giải đáp.

"Huyễn Mặc Quyển... rốt cuộc ngươi là gì?" Chàng lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như hơi thở, chỉ đủ để chính chàng nghe thấy. "Và thân thế của ta... Hoàng Lão Quái đã nói, không hề đơn giản."

Những lời của lão già ấy lại vang vọng trong tâm trí chàng, rõ ràng như thể lão vừa nói bên tai: *“Thân thế của ngươi không hề đơn giản, tiểu tử. Huyễn Mặc Quyển này cũng vậy. Đã đến lúc ngươi nhìn ra thế giới rộng lớn hơn rồi…”* Hoàng Lão Quái, với bộ râu tóc bạc phơ, bầu rượu trên tay và đôi mắt tinh anh tưởng chừng lười biếng, lại như thấu tỏ vạn vật. Lão đã chỉ cho chàng con đường, đã gieo vào lòng chàng hạt giống của khát vọng, khát vọng vươn tới đỉnh cao, khát vọng khám phá những chân trời mới.

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, mang theo sự sảng khoái và cả một chút bồn chồn. Chàng đã bảo vệ Linh Khê Trấn, đã hoàn thành trách nhiệm đầu tiên của một người con. Nhưng đó chỉ là khởi đầu. Sự tò mò, khao khát khám phá chân tướng về thân thế của mình, về bí mật ẩn chứa trong Huyễn Mặc Quyển, đã trở thành một ngọn lửa không ngừng bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn chàng. Chàng muốn biết, ai đã đặt chàng ở Linh Khê Trấn? Ai là cha mẹ chàng? Tại sao chàng lại có linh căn hiếm thấy và sở hữu một bảo vật cổ xưa như Huyễn Mặc Quyển? Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu, thúc giục chàng phải bước tiếp, phải dấn thân vào con đường tu tiên đầy chông gai nhưng cũng vô cùng hứa hẹn.

Con đường tu tiên rộng lớn và đầy bí ẩn đang chờ đợi. Chàng biết rằng sẽ có vô số hiểm nguy, vô vàn thử thách, nhưng đó cũng là con đường duy nhất để chàng trở nên mạnh mẽ hơn, để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đang dằn vặt mình. Chàng không muốn chỉ là một 'anh hùng của trấn nhỏ', một ngôi sao lóe sáng rồi tàn lụi trong phạm vi bé nhỏ của Linh Khê Trấn. Chàng muốn trở thành một tu sĩ thật sự, một người có thể tự mình quyết định số phận, một người có thể chống lại Thiên Đạo Vô Tình, làm chủ vận mệnh của chính mình. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – đó không chỉ là khẩu hiệu, đó là ý chí, là con đường mà chàng đã chọn để đi.

Lâm Phong từ từ đứng dậy, đôi mắt mở ra, ánh lên vẻ kiên định, không còn chút do dự nào. Sự trầm tư đã nhường chỗ cho ý chí sắt đá. Linh Khê Trấn, dù bình yên và ấm áp, không phải là điểm cuối cùng của chàng. Đó chỉ là nơi khởi đầu, là bệ phóng cho một hành trình vĩ đại hơn, một cuộc phiêu lưu mà chàng sẽ phải viết nên bằng chính máu và nước mắt của mình. Chàng nhìn thẳng về hướng Thanh Vân Sơn, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững ẩn hiện trong màn đêm, như những vị thần gác giữ bí mật của đất trời.

"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng thì thầm, lời nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Một luồng quyết tâm mạnh mẽ dâng trào trong lòng, sục sôi như dòng nham thạch nóng chảy. Chàng sẽ rời Linh Khê Trấn, bước chân vào Thanh Vân Tông, và bắt đầu hành trình khai phá thế giới tu tiên rộng lớn. Chàng sẽ tìm kiếm chân tướng, sẽ đối mặt với mọi thử thách, và sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Ngay khoảnh khắc ý chí kiên định của Lâm Phong đạt đến đỉnh điểm, một luồng gió nhẹ không biết từ đâu thổi qua căn phòng, khiến ngọn nến trên bàn chao đảo, suýt chút nữa thì tắt lịm. Chàng quay phắt lại, đôi mắt sắc bén quét qua căn phòng. Không có gì. Nhưng rồi, từ bệ cửa sổ, một giọng nói khàn khàn, mang theo chút mùi rượu thoang thoảng, vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya.

"Tiểu tử ngươi, lần này làm không tồi."

Lâm Phong quay đầu về phía bệ cửa sổ. Dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng người quen thuộc đang ngồi vắt vẻo, dáng vẻ có chút xộc xệch nhưng lại toát lên vẻ siêu phàm thoát tục. Bộ râu tóc bạc phơ của Hoàng Lão Quái lung lay trong gió đêm, bộ y phục cũ kỹ của lão dường như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt tinh anh là vẫn sáng quắc, nheo lại nhìn chàng đầy thâm ý. Trên tay lão, bầu rượu quen thuộc vẫn được ôm khư khư, và một dòng chất lỏng sóng sánh vừa được nhấp vào miệng lão, để lại một hương rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí.

Lâm Phong không hề giật mình. Từ lâu chàng đã quen với sự xuất hiện thần thần bí bí của vị sư phụ này. Chỉ là, trong khoảnh khắc này, lời khen ngợi của lão lại khiến chàng cảm thấy một chút ấm áp, một chút tự hào khó tả.

"Sư phụ... người đã biết?" Lâm Phong hỏi, giọng nói mang theo chút ngạc nhiên, nhưng cũng không quá sốc. Chàng biết, đối với Hoàng Lão Quái, dường như không có chuyện gì là không thể biết được.

Hoàng Lão Quái cười khẩy một tiếng, tiếng cười khô khốc nhưng đầy sảng khoái, như tiếng gió thổi qua khe núi. Lão nhấp thêm một ngụm rượu nữa, rồi đưa tay lên vuốt vuốt bộ râu bạc. "Hừm, ta không chỉ biết, tiểu tử. Ta còn biết rằng cái cuộn giấy rách nát này của ngươi..." Lão ngừng lại, ánh mắt chuyển từ Lâm Phong sang Huyễn Mặc Quyển đang nằm trên bàn. "Nó có vẻ đã 'thức tỉnh' được chút ít sau khi hấp thu cái thứ ma khí cổ xưa kia."

Khi Hoàng Lão Quái nói đến Huyễn Mặc Quyển, lão vươn một ngón tay gầy gò, nhẹ nhàng gõ nhẹ lên bề mặt cuộn da. Lập tức, thứ ánh sáng mờ ảo mà cuộn sách đang tỏa ra bỗng chốc bùng lên rực rỡ hơn hẳn, những ký tự cổ xưa trên đó như được thắp sáng bằng một nguồn năng lượng vô hình, nhảy múa cuồng nhiệt trước mắt Lâm Phong. Một luồng khí tức huyền bí, cổ xưa và hùng vĩ, tràn ngập căn phòng, khiến cả không gian như ngưng đọng lại. Lâm Phong cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu trong đan điền, linh khí trong cơ thể chàng như được kích thích, dâng trào.

"Ngươi có biết," Hoàng Lão Quái tiếp tục, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ thâm thúy quen thuộc, "thứ ma khí mà Hắc Phong Trại Chủ dùng... là tàn dư của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' vạn năm trước không? Một phàm nhân như ngươi có thể hóa giải nó... Hừm, đúng là không đơn giản." Lão đưa mắt nhìn Lâm Phong, ánh mắt như xuyên thấu mọi bí mật, khiến chàng có cảm giác như mọi suy nghĩ của mình đều bị lão đọc thấu.

Lâm Phong khẽ rùng mình. "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... tàn dư vạn năm trước?" Chàng lặp lại, cố gắng tiêu hóa thông tin chấn động này. Chàng đã nghe về nó trong các thư tịch cổ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể liên quan trực tiếp đến mình, đến cuộc chiến mà chàng vừa trải qua. Điều đó càng khẳng định rằng Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện thông thường.

"Phải," Hoàng Lão Quái gật đầu, nhấp thêm một ngụm rượu, tiếng "ực" nhỏ vang lên trong đêm tĩnh mịch. "Thế gian này vốn dĩ không đơn giản như những gì ngươi thấy. Những thứ cổ xưa, những bí ẩn bị lãng quên, chúng vẫn tồn tại, vẫn ảnh hưởng đến hiện tại. Và Huyễn Mặc Quyển này..." Lão lại vỗ nhẹ lên cuộn sách, ánh sáng từ nó lại càng thêm chói lọi, khiến những cái bóng trong phòng nhảy múa điên cuồng. "Nó không chỉ là một công pháp, tiểu tử. Nó là một 'vật dẫn', là một 'khí cụ' sinh ra từ thuở hồng hoang, thậm chí còn cổ xưa hơn cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Tiềm năng của nó... và của ngươi... vượt xa những gì ngươi có thể tưởng tượng."

Lời nói của Hoàng Lão Quái như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. "Vật dẫn? Khí cụ? Cổ xưa hơn Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?" Chàng hoàn toàn choáng váng. Những gì chàng biết về Huyễn Mặc Quyển chỉ là một công pháp tu luyện mạnh mẽ, giúp chàng hấp thụ linh khí và đối phó với kẻ thù. Nhưng giờ đây, Hoàng Lão Quái lại hé lộ một bí mật kinh thiên động địa, rằng nó còn là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, hùng vĩ hơn, có khả năng dung nạp và biến hóa vạn vật, liên kết với cả những thời khắc đầu tiên của vũ trụ. Điều này cũng ngụ ý rằng thân thế của chàng, người sở hữu nó, cũng không thể nào tầm thường.

Hoàng Lão Quái nhìn biểu cảm kinh ngạc của Lâm Phong, đôi mắt lấp lánh vẻ thích thú. Lão nhếch mép cười, lộ ra vài chiếc răng vàng ố. "Ngươi nghĩ mình đã hiểu hết sao? Thế giới bên ngoài Linh Khê Trấn rộng lớn hơn nhiều, tiểu tử. Nơi đó có vô vàn cơ duyên, những bảo vật mà ngươi chưa từng mơ tới, những công pháp bí truyền ẩn chứa sức mạnh nghịch thiên. Nhưng đồng thời, cũng có những hiểm nguy mà ngay cả lão già này cũng phải dè chừng. Những thế lực không tưởng, những quái vật cổ xưa, những âm mưu sâu xa hơn bất cứ điều gì ngươi từng đối mặt ở cái trấn nhỏ này." Lão dừng lại, ánh mắt trở nên xa xăm, như đang nhìn thấy những viễn cảnh không tưởng mà Lâm Phong còn chưa thể hình dung. "Ngươi đã quyết đi Thanh Vân Tông?"

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng đang xáo động dữ dội. Những lời của Hoàng Lão Quái đã mở ra một cánh cửa khổng lồ vào một thế giới mà chàng chỉ mới biết đến qua những truyền thuyết mơ hồ. Cảm giác choáng ngợp xen lẫn phấn khích, lo lắng và cả một ngọn lửa khát vọng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh của lão già, không hề né tránh.

"Đúng vậy, sư phụ." Lâm Phong nói, giọng nói tràn đầy kiên định. "Con phải đi. Con phải tìm kiếm câu trả lời cho thân thế của mình, cho bí mật của Huyễn Mặc Quyển. Và con phải mạnh hơn. Con không thể chỉ dừng lại ở đây."

Hoàng Lão Quái gật gù hài lòng, một nụ cười khó hiểu nở trên môi lão. "Tốt. Rất tốt. Vậy thì đi đi, tiểu tử. Con đường tu tiên là vô tận, nhưng cũng đầy cam go. Đừng quên, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh chân chính không nằm ở cảnh giới, mà ở ý chí kiên định và tấm lòng rộng mở của ngươi." Lão đứng dậy khỏi bệ cửa sổ, động tác nhanh nhẹn đến khó tin đối với một lão già như lão. Bóng dáng lão thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh trăng, như một cơn gió thoảng.

"Hãy nhớ lấy," Hoàng Lão Quái nói thêm, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, nghe như tiếng chuông ngân từ cõi xa xăm, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Đó là con đường của ngươi. Đừng để bất kỳ ai giới hạn tiềm năng của mình. Ngươi... không hề đơn giản. Và rồi ngươi sẽ thấy, Thanh Vân Tông chỉ là một bước khởi đầu nhỏ bé trong hành trình vĩ đại của ngươi thôi."

Nói xong, Hoàng Lão Quái bỗng chốc hóa thành một làn khói nhẹ, tan biến vào trong màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào, ngoại trừ một làn hương rượu nồng nàn còn vương vấn trong không khí và sự rực rỡ không ngừng của Huyễn Mặc Quyển trên bàn. Cuộn sách vẫn đang phát ra ánh sáng chói lọi, như một ngọn hải đăng chỉ lối cho Lâm Phong.

Lâm Phong đứng lặng hồi lâu, nhìn về phía khoảng không nơi Hoàng Lão Quái vừa biến mất. Những lời của lão vẫn văng vẳng bên tai chàng, như một lời tiên tri, một lời nhắc nhở về tương lai đầy biến động. Lão già này, với kiến thức sâu rộng về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và Huyễn Mặc Quyển, chắc chắn cũng không phải là một nhân vật tầm thường. Lão ẩn chứa quá nhiều bí mật, và Lâm Phong linh cảm rằng lão sẽ còn xuất hiện trong những thời khắc quan trọng khác của cuộc đời chàng.

Cơn choáng ngợp dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác bình tĩnh nhưng đầy nhiệt huyết. Lâm Phong cầm Huyễn Mặc Quyển lên, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh đang tuôn chảy từ nó. Cái "vật dẫn" và "khí cụ" cổ xưa này, nó liên kết với chàng theo một cách sâu sắc hơn những gì chàng từng nghĩ. Nó không chỉ là công pháp, mà còn là một phần của thân thế bí ẩn của chàng, là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến những đỉnh cao không tưởng.

Lâm Phong lại nhìn về phía Thanh Vân Sơn. Ngọn núi hùng vĩ kia giờ đây không còn chỉ là một biểu tượng xa xôi, mà đã trở thành điểm đến đầu tiên trong hành trình vĩ đại của chàng. Thế giới tu tiên rộng lớn và khắc nghiệt, nhưng chàng sẽ không lùi bước. Chàng sẽ đối mặt với mọi thử thách, khám phá mọi bí ẩn, và viết nên huyền thoại của riêng mình.

Bình minh hé rạng nơi chân trời phía Đông, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn đêm, rải vàng lên đỉnh Thanh Vân Sơn. Lâm Phong biết, đây không chỉ là một ngày mới, mà là khởi đầu của một chương hoàn toàn mới trong cuộc đời tu tiên của chàng. Một chương đầy hứa hẹn về những kỳ ngộ, những trận chiến, và những khám phá sẽ làm thay đổi cả vận mệnh của chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ