Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 411

Chân Long Giáng Thế: Độ Kiếp Nghịch Thiên

3774 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 410, đưa Lâm Phong vào cuộc đối đầu trực diện với Thiên Lang Tử.,Khắc họa sự tuyệt vọng và ý chí quật cường của Lâm Phong, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt khi bị dồn vào đường cùng.,Lâm Phong cảm nhận và thực hiện đột phá cảnh giới Độ Kiếp trong tình thế sinh tử, chứng minh bản thân là 'Thiên Mệnh Chi Tử' và vượt qua mọi giới hạn.,Vén màn một phần nhỏ về bí ẩn của 'Thiên Đạo' hoặc sức mạnh tối thượng đang thao túng, liên kết với đột phá của Lâm Phong.,Thiên Lang Tử nhận ra sự nguy hiểm thực sự từ Lâm Phong, thay đổi thái độ từ khinh miệt sang cảnh giác cao độ.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Lang Tử, Cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc
Mood: Tense, action-packed, desperate, heroic, momentous, triumphant
Kết chương: [object Object]

Tiếng “rắc” cuối cùng của trận pháp phòng ngự vang lên như tiếng xương cốt vỡ vụn của một sinh vật khổng lồ, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Màn chắn năng lượng ngũ sắc nứt toác, vỡ tan tành thành vô số mảnh linh quang lấp lánh như bụi sao, rồi vụt tắt, để lại một khoảng không gian trống rỗng và đầy rẫy sát khí. Quỷ Diện Lang Quân, lúc này đã kiệt sức và bầm dập, kinh hoàng kêu lên một tiếng thất thanh khi mảnh vỡ cuối cùng của trận pháp vụt qua đầu hắn. Hắn lảo đảo lùi lại, đôi mắt dưới lớp mặt nạ quỷ cười không giấu nổi vẻ hoảng sợ. Hắn cố gắng giơ tay che chắn, nhưng biết rõ rằng không có gì có thể ngăn cản đòn tấn công hủy diệt của Thiên Lang Tử.

Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, dù đã chiến đấu đến mức gần như cạn kiệt linh lực, vẫn không chút do dự quay đầu lại. Khuôn mặt thanh lệ của Diệp Vô Song giờ đây lấm lem bụi bẩn và một vết máu nhỏ chảy ra từ khóe môi, nhưng đôi mắt tím huyền bí của nàng vẫn ánh lên vẻ kiên cường đến khó tin. Nàng cố gắng gọi tên Lâm Phong, một tiếng gọi nghẹn ngào, ẩn chứa nỗi lo lắng tột độ. Cổ Thanh Nguyệt cũng vậy, y phục trắng tinh giờ đã nhuốm màu bùn đất và máu khô, mái tóc đen nhánh buông xõa có chút rối bời, nhưng đôi mắt nàng vẫn giữ được vẻ thanh khiết và kiên định thường thấy, chỉ là giờ đây, trong đó dâng lên một nỗi sợ hãi mà nàng chưa từng cảm nhận. Cả hai nàng đều biết, đòn đánh đó không thể tránh được, và Lâm Phong đang ở ngay trung tâm của nó.

Quả cầu hắc khí khổng lồ của Thiên Lang Tử, được mệnh danh là “Thiên Khuyết Diệt Thế Bạo”, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng, lao thẳng xuống. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là sự hội tụ của vô số ma khí và tà niệm, có thể ăn mòn linh hồn, xé nát nhục thể. Không gian xung quanh quả cầu vặn vẹo đến dị thường, những tảng đá lớn nhất trong căn cứ tạm thời đã bị nghiền nát thành bụi, rồi bị hút vào trong luồng xoáy hắc ám. Cảm giác nghẹt thở ập đến, một áp lực vô hình đè nặng lên tất cả, như thể cả bầu trời đang sụp đổ.

Lâm Phong đứng đó, đón nhận sức mạnh hủy diệt của Thiên Lang Tử. Cú sốc từ vụ nổ trận pháp đã khiến chàng loạng choạng, nhưng chàng vẫn cố gắng đứng vững. Chàng nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung toàn bộ ý chí và linh lực. Linh lực trong đan điền chàng bùng nổ, không còn kiềm chế nữa, cuộn trào như một dòng sông vỡ đê. Mỗi tế bào trong cơ thể chàng đều run rẩy, không phải vì đau đớn, mà vì sự chờ đợi một khoảnh khắc bùng nổ. Chàng cảm nhận được ngưỡng đột phá đang vẫy gọi, một cánh cửa mới đang hé mở trước mắt chàng, nhưng nó đòi hỏi một cái giá quá đắt.

“Đúng lúc lắm, Thiên Lang Tử!” Chàng thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm hải, mang theo một sự quật cường đến kinh người. “Ta sẽ cho ngươi thấy, Phàm Nhân Nghịch Thiên là thế nào!”

Đòn tấn công của Thiên Lang Tử ập đến. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Vạn Cổ Thần Sơn, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Bụi bặm và khói đen bốc lên cuồn cuộn, che khuất mọi thứ. Mùi lưu huỳnh, mùi đất cháy khét, và một mùi tanh nồng của máu tươi lan tỏa trong không khí. Khi làn khói dần tan đi, một cảnh tượng hoang tàn hiện ra. Căn cứ tạm thời của Lâm Phong đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một hố sâu khổng lồ, ám khói và đầy những mảnh vỡ vụn vỡ. Gió lạnh buốt rít lên, mang theo những hạt bụi li ti, tạo nên một khung cảnh u ám, nặng nề, tràn ngập sát khí và sự tuyệt vọng.

Lâm Phong nằm giữa đống đổ nát, toàn thân rách nát, máu nhuộm đỏ y phục màu xanh sẫm. Một vết rách lớn trên ngực chàng vẫn đang rỉ máu, lộ ra một phần xương sườn. Hơi thở của chàng thoi thóp, yếu ớt như ngọn nến trước gió. Cửu Thiên Huyền Kiếm, thanh kiếm đồng hành cùng chàng qua bao phong ba bão táp, giờ đây cắm nghiêng bên cạnh chàng, thân kiếm lung linh ánh sáng yếu ớt, như một người bạn trung thành đang cố gắng bảo vệ chủ nhân dù bản thân cũng đã kiệt quệ. Đôi mắt đen láy của Lâm Phong khép hờ, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn ánh lên một tia kiên định.

Cách đó không xa, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng nằm gục, thân thể mềm nhũn, hơi thở yếu ớt. Cú sốc từ vụ nổ và dư chấn của Thiên Khuyết Diệt Thế Bạo đã hất văng hai nàng ra xa, khiến các nàng bị thương không nhẹ. Diệp Vô Song cố gắng cử động ngón tay, muốn vươn tới Lâm Phong, nhưng toàn thân nàng đau nhức, không thể làm gì. Cổ Thanh Nguyệt ho khan vài tiếng, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe môi, nàng khẽ rên rỉ, ánh mắt vẫn hướng về phía Lâm Phong với nỗi lo lắng tột độ.

Từ trên cao, Thiên Lang Tử từ từ hạ xuống. Hắn mặc chiến bào ánh bạc, lưng đeo trường kiếm, không một chút bụi bặm dính vào người, như một vị thần chiến thắng. Bao quanh hắn là các cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc với vẻ mặt đắc thắng, ánh mắt chúng nhìn xuống Lâm Phong và hai nàng với sự khinh miệt và tàn nhẫn. Khí tức mạnh mẽ, tà dị của chúng áp bức cả không gian, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Thiên Lang Tử bước đến gần, dừng lại cách Lâm Phong vài bước chân. Hắn nhìn xuống chàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây đầy vẻ kiêu ngạo và khinh thường. “Một kẻ thấp kém như ngươi, dám chống lại Thiên Khuyết Cổ Tộc? Dám phá hoại kế hoạch của bản tọa?” Hắn gằn giọng, giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. “Ngươi nghĩ mình là ai? Một phàm nhân nghịch thiên? Hừ! Chỉ là một con kiến mà thôi.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn lướt qua Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, đôi môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, Lâm Phong. Giao Thiên Cơ Bảng ra, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây. Bằng không, ngươi sẽ phải chứng kiến hai nữ nhân của ngươi bị ta biến thành món đồ chơi, sống không bằng chết!”

Lời nói của Thiên Lang Tử như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Phong, khiến chàng đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Chàng cố gắng mở mắt, nhìn về phía Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. Hai nàng đang cố gắng bò dậy, thân thể run rẩy, ánh mắt đầy sự căm hờn và quyết tử.

Diệp Vô Song, dù toàn thân đau nhức, vẫn cố gắng gượng dậy, nàng khập khiễng bước từng bước khó nhọc về phía Lâm Phong. “Lâm Phong… chàng không sao chứ?” Nàng thều thào, giọng yếu ớt, nhưng vẫn kiên quyết. “Ta… ta sẽ không để hắn chạm vào chàng! Dù chết, ta cũng sẽ bảo vệ chàng!” Từng lời nàng nói ra đều như một lời thề, một sự khẳng định tình yêu và sự trung thành bất diệt. Nàng đưa tay lên, một tia linh lực yếu ớt phát ra từ lòng bàn tay, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Cổ Thanh Nguyệt cũng khó nhọc chống Cửu Phượng Kiếm đứng lên, thanh kiếm giờ đây đã cùn và mẻ, nhưng vẫn là điểm tựa vững chắc cho nàng. Nàng bước đến, đứng chắn trước Lâm Phong, thân hình mảnh mai nhưng kiên cường. “Dù chết, ta cũng sẽ không lùi bước! Ngươi đừng hòng đạt được mục đích!” Giọng nàng yếu ớt, nhưng ánh mắt nàng như ngọn lửa bùng cháy, đầy vẻ thanh cao và bất khuất. Nàng không còn là một thánh nữ chỉ biết tu luyện và ẩn dật, nàng đã trở thành một chiến binh thực thụ, một nữ nhân sẵn sàng hy sinh vì người mình yêu.

Chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim Lâm Phong như bị xé nát. Một nỗi đau đớn tột cùng, một cảm giác bất lực không thể diễn tả bằng lời. Chàng cố gắng chống Cửu Thiên Huyền Kiếm đứng dậy, nhưng toàn thân chàng đau nhức như muốn vỡ ra, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt, chỉ còn lại chút tàn dư yếu ớt. Chàng khuỵu xuống, ánh mắt đầy đau đớn và bất lực. Chàng hận bản thân mình yếu đuối, không thể bảo vệ những người phụ nữ chàng yêu quý. Chàng hận Thiên Lang Tử, hận Thiên Khuyết Cổ Tộc đã đẩy chàng vào bước đường cùng này. Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng chàng, thiêu đốt mọi cảm giác tuyệt vọng.

Thiên Lang Tử nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt càng thêm vẻ chế giễu. “Ha ha ha! Đúng là một vở kịch cảm động! Nhưng tiếc rằng, cảm động thì không thể cứu được mạng các ngươi!” Hắn giơ tay lên, một luồng ma khí đen kịt ngưng tụ trên lòng bàn bàn tay, tỏa ra khí tức âm hàn. “Giao Thiên Cơ Bảng ra, Lâm Phong, bằng không, ta sẽ bắt đầu với nữ nhân này trước!” Hắn nói, ánh mắt tà ác hướng về phía Diệp Vô Song.

Diệp Vô Song không chút sợ hãi, nàng vẫn đứng đó, thân hình mảnh mai che chắn cho Lâm Phong. Cổ Thanh Nguyệt cũng siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị đón nhận cái chết. Lâm Phong đau đớn nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Chàng cảm thấy như mình đang bị một ngọn núi đè nặng, không thể nhúc nhích. Chàng không thể để các nàng chết! Tuyệt đối không!

Thiên Lang Tử không nói nhiều nữa. Hắn bước đến gần, bàn tay hắn vươn ra, định tóm lấy Lâm Phong. Hắn muốn cướp lấy Thiên Cơ Bảng, muốn hủy diệt kẻ đã dám chống đối hắn. Hắn tin rằng, với sức mạnh của mình, không ai có thể ngăn cản hắn. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đồng loạt lao lên, kích hoạt chút linh lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể, tạo ra một lá chắn yếu ớt trước Lâm Phong. Ánh sáng tím huyền bí từ Diệp Vô Song và ánh sáng trắng tinh khiết từ Cổ Thanh Nguyệt hòa quyện vào nhau, tạo thành một màng bảo vệ mỏng manh, yếu ớt, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không thể lay chuyển.

“Lùi lại!” Lâm Phong cố gắng gầm lên, nhưng giọng chàng khản đặc, yếu ớt. Chàng không muốn các nàng phải hy sinh vì mình. Chàng muốn ôm các nàng vào lòng, muốn bảo vệ các nàng khỏi mọi hiểm nguy, nhưng giờ đây, chàng lại là kẻ yếu đuối nhất.

Thiên Lang Tử chỉ cười khẩy. “Thật cảm động, nhưng vô ích!” Hắn vung tay, một luồng ma khí đen kịt như lưỡi hái tử thần dễ dàng xuyên thủng lá chắn yếu ớt của hai nàng, hất văng họ ra xa. Cả Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đều phun ra một ngụm máu tươi, thân thể mềm nhũn, ngã xuống đất một cách bất lực. Đôi mắt các nàng vẫn mở to, nhìn về phía Lâm Phong, ánh lên vẻ tuyệt vọng và đau đớn.

Nhìn hai bóng dáng mềm yếu nằm bất động, Lâm Phong cảm thấy trái tim như bị xé nát. Toàn thân chàng run rẩy kịch liệt, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn thịnh nộ bùng nổ không thể kiểm soát. Những lời nói, hành động, và cả sự hy sinh tuyệt vọng của Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt như một tia lửa, đốt cháy mọi giới hạn trong tâm trí Lâm Phong. Nó không chỉ là ý chí sinh tồn, mà là một sự bùng nổ của bản năng bảo vệ, một lời thề sắt đá không thể phá vỡ. "Không! Ta không thể để các nàng chết! Tuyệt đối không! Ta phải bảo vệ các nàng!" Chàng gầm lên trong tuyệt vọng và đau đớn, giọng nói khản đặc nhưng ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng, như tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng.

Thiên Lang Tử không để ý đến Lâm Phong đang giãy giụa trong đau khổ. Hắn chỉ nhìn thấy một con mồi yếu ớt, một kẻ đã cạn kiệt mọi hy vọng. Hắn cười khẩy, bước đến gần Lâm Phong hơn, tay hắn ngưng tụ một luồng ma khí mạnh mẽ, chuẩn bị ra đòn chí mạng. “Ngươi và những kẻ yếu đuối này sẽ phải trả giá!”

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, khi lưỡi hái tử thần của Thiên Lang Tử đang kề cận, một luồng năng lượng cổ xưa đột nhiên thức tỉnh trong huyết mạch của Lâm Phong. Nó không phải là linh lực, cũng không phải là ma khí, mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy, nằm sâu trong cốt tủy chàng, đã ngủ say bấy lâu nay. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong, vốn đang yên tĩnh, đột nhiên tỏa ra ánh sáng huyền ảo, xoay chuyển không ngừng, hấp thụ mọi ma khí và sát khí xung quanh, biến chúng thành chất dinh dưỡng cho sự bùng nổ sắp tới. Cùng lúc đó, mảnh vỡ Thiên Cơ Bảng trong tâm hải chàng cũng bắt đầu cộng hưởng, phát ra những tia sáng lấp lánh, như những vì sao xa xôi.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâm Phong cảm thấy tâm hải mình được mở rộng vô hạn. Chàng nhìn thấy một 'đại cục' khổng lồ, một bàn cờ vận mệnh trải dài khắp các giới diện, từ Phàm Giới đến Linh Giới, Tiên Giới, và xa hơn nữa. Chàng nhìn thấy một 'Thiên Đạo' mờ mịt, không phải là thứ Thiên Đạo công bằng, vô tư mà người đời vẫn ca tụng, mà là một thực thể vô hình, đầy quyền uy, đang gông xiềng vận mệnh của vạn vật bằng vô số sợi dây ràng buộc vô hình. Mỗi sợi dây là một quy tắc, một giới hạn, một số mệnh đã định sẵn. Và Lâm Phong, chàng nhìn thấy chính mình, không phải là một con cờ trên bàn cờ đó, mà là một 'phá cục giả', một kẻ mang sứ mệnh phá vỡ những xiềng xích của Thiên Đạo, thay đổi vận mệnh đã định.

Cảm giác đó chỉ kéo dài trong tích tắc, nhưng nó đủ để khắc sâu vào tâm trí Lâm Phong, đủ để khai mở một sức mạnh tiềm ẩn. Chàng nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy, linh lực trong cơ thể cuộn trào như sóng thần, nhưng giờ đây, nó không còn hỗn loạn nữa, mà đang dần hội tụ, tinh luyện, biến đổi thành một dạng năng lượng cao cấp hơn, mạnh mẽ hơn. Từ sâu thẳm đan điền, một hạt mầm của sự sống mới đang nảy nở, một vòng xoáy linh lực khổng lồ đang hình thành.

Cùng lúc đó, bầu trời Vạn Cổ Thần Sơn bỗng nhiên thay đổi. Gió xoáy mạnh hơn, mang theo cát bụi và những mảnh vụn. Mây đen từ đâu kéo đến, vần vũ, cuồn cuộn như những con rồng khổng lồ đang gầm gừ. Từng tia sét chói lòa xé toạc màn đêm, giáng xuống những đỉnh núi xa xăm, tạo nên những tiếng nổ vang trời. Tiếng gầm rú của Thiên Kiếp, âm vang từ trên cao, khiến cả không gian rung chuyển dữ dội. Đó là tiếng gầm giận dữ của Thiên Đạo, báo hiệu sự xuất hiện của một kẻ nghịch thiên, một kẻ dám thách thức quy luật tự nhiên.

Thiên Lang Tử, đang chuẩn bị ra đòn chí mạng, đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực kinh khủng ập đến, khiến hắn phải khựng lại. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén lộ rõ vẻ nghi hoặc, rồi kinh ngạc. Hắn cảm nhận được một sự biến đổi đáng sợ đang diễn ra trong cơ thể Lâm Phong, một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt với bất kỳ tu sĩ nào mà hắn từng gặp. Đó là khí tức của sự đột phá, của sự lột xác, của một cảnh giới mà hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ xuất hiện ở một kẻ yếu ớt như Lâm Phong.

Lâm Phong đột ngột mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng giờ đây không còn vẻ đau đớn hay tuyệt vọng, mà bùng lên một thứ ánh sáng chói lòa, màu sắc hỗn tạp giữa vàng kim, xanh thẫm và tím huyền bí. Toàn thân chàng bùng lên một luồng khí thế kinh khủng, như một ngọn núi lửa đang phun trào. Những vết thương rách nát trên cơ thể chàng, vốn đang rỉ máu, giờ đây nhanh chóng khép lại, từng thớ thịt, từng tế bào đều được tái tạo với một tốc độ kinh người. Làn da chàng trở nên sáng bóng, tràn đầy sức sống. Khí tức của chàng không còn là một tu sĩ Đại Thừa đỉnh phong, mà là một trường long vừa xuất thế, mang theo uy áp của cảnh giới Độ Kiếp, quét ngang qua cả chiến trường hoang tàn.

“Không thể nào!” Thiên Lang Tử thốt lên, giọng nói đầy sự kinh hãi và không thể tin được. “Cảnh giới Độ Kiếp? Ngươi… rốt cuộc là ai? Một kẻ phàm nhân làm sao có thể đột phá Độ Kiếp giữa chiến trường, ngay dưới đòn tấn công của bản tọa?!” Hắn lùi lại một bước, ánh mắt từ kiêu ngạo chuyển sang nghi hoặc, rồi kinh hoàng tột độ. Hắn đã từng chứng kiến vô số cường giả đột phá, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ nào có thể làm được điều phi lý như Lâm Phong.

Lâm Phong đứng dậy, thân hình cao lớn, khí thế bừng bừng, như một Chân Long vừa thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm. Mái tóc đen nhánh của chàng giờ đây bồng bềnh trong gió, đôi mắt phát ra ánh sáng chói lòa, khuôn mặt thanh tú giờ đây toát lên vẻ uy nghi, lạnh lùng, và tràn ngập ý chí chiến đấu. Cửu Thiên Huyền Kiếm, vốn đang cắm bên cạnh chàng, đột nhiên bay lên, tự động rơi vào tay Lâm Phong, phát ra tiếng kiếm reo vang vọng như tiếng long ngâm.

“Thiên Lang Tử!” Giọng nói của Lâm Phong vang vọng khắp chiến trường, không còn chút yếu ớt nào, mà mang theo uy áp khủng khiếp, chứa đựng sự tự tin, phẫn nộ, và một ý chí kiên định không gì lay chuyển được. “Ngươi đã đánh thức thứ không nên đánh thức! Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là nghịch thiên! Thế nào là Phàm Nhân Nghịch Thiên!”

Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một luồng kiếm khí hủy diệt mang theo uy lực của cảnh giới Độ Kiếp, tinh thuần và mạnh mẽ đến kinh người, quét ngang qua không gian. Kiếm khí đó không chỉ là sự hội tụ của linh lực, mà còn mang theo ý chí của Lâm Phong, ý chí phá vỡ mọi xiềng xích, ý chí bảo vệ những người chàng yêu quý. Luồng kiếm khí đó dễ dàng xé toạc luồng ma khí mà Thiên Lang Tử vừa tung ra, đánh bật hắn một khoảng xa. Thiên Lang Tử loạng choạng lùi lại, đôi mắt mở to, vẻ mặt đầy kinh hãi. Đây không còn là Lâm Phong mà hắn quen biết.

Các cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc, vốn đang hừng hực khí thế, không kịp phản ứng trước sự thay đổi đột ngột này. Chúng bị chấn động bởi uy áp kinh khủng từ Lâm Phong, một số kẻ yếu hơn thậm chí còn tan biến thành tro bụi dưới sức ép của kiếm khí Độ Kiếp. Những kẻ còn lại thì kinh hoàng kêu lên, thân thể run rẩy, không dám tiến lên nữa. Chúng lùi lại, nhìn Lâm Phong như nhìn một con quái vật, một vị thần giáng thế.

Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, lúc này đang cố gắng gượng dậy, ngỡ ngàng nhìn Lâm Phong. Các nàng cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng từ chàng, một luồng khí tức hoàn toàn mới, mạnh mẽ đến mức không thể tin được. Trong lòng các nàng dâng trào cảm xúc phức tạp, vừa có sự sợ hãi trước sức mạnh vượt xa tưởng tượng, vừa có niềm tự hào vô bờ bến khi chứng kiến người đàn ông của mình bùng nổ. Nỗi đau thể xác dường như tan biến, chỉ còn lại sự choáng váng và một niềm hy vọng mãnh liệt.

Lâm Phong đứng đó, giữa tâm bão của linh lực và ma khí, như một ngọn hải đăng chói lọi trong đêm tối. Mây đen trên bầu trời vẫn cuồn cuộn, sấm sét vẫn rền vang, nhưng giờ đây, chúng không còn là dấu hiệu của sự hủy diệt, mà là sự chào đón một vị thần mới, một kẻ nghịch thiên đã phá vỡ giới hạn. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Khí thế của chàng áp đảo cả Thiên Lang Tử, người giờ đây chỉ còn biết nhìn chàng với vẻ mặt đầy rẫy sự hoảng sợ và không thể tin được. Cuộc chiến, tưởng chừng đã kết thúc, giờ đây mới chỉ thực sự bắt đầu, và cục diện đã hoàn toàn thay đổi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ