Khí thế của chàng áp đảo cả Thiên Lang Tử, người giờ đây chỉ còn biết nhìn chàng với vẻ mặt đầy rẫy sự hoảng sợ và không thể tin được. Cuộc chiến, tưởng chừng đã kết thúc, giờ đây mới chỉ thực sự bắt đầu, và cục diện đã hoàn toàn thay đổi.
***
Lâm Phong đứng sừng sững giữa chiến trường hoang tàn, thân hình chàng dường như đã hòa làm một với thiên địa. Từng sợi tóc đen nhánh phất phơ trong gió, nhuốm màu linh khí hỗn loạn, tạo nên một bức tranh vừa uy nghi vừa lạnh lẽo. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, giờ đây rực sáng với ánh chớp tím huyền bí, ánh lên sự tự tin tuyệt đối của một cường giả vừa đột phá Độ Kiếp. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không còn là một thanh kiếm đơn thuần, mà như một phần kéo dài của linh hồn, rung lên những tiếng reo vang vọng như tiếng long ngâm, như đang reo hò mừng rỡ trước sự thăng hoa của chủ nhân. Những phù văn cổ xưa khắc trên thân kiếm, vốn chỉ mờ ảo, giờ đây bùng lên ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi cả một vùng trời đất, biến thanh kiếm thành một vì sao băng chói lọi giữa đêm tối của chiến trường. Không khí xung quanh chàng đặc quánh lại, mang theo uy áp kinh khủng của cảnh giới Độ Kiếp, khiến không gian dường như bị bóp méo, từng luồng linh lực hỗn loạn quay cuồng xung quanh chàng như những vệ tinh trung thành.
Thiên Lang Tử, giờ đây không còn giữ được vẻ kiêu ngạo thường thấy, hắn lùi lại vài bước, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây tràn đầy sự kinh hãi và khó tin. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, chứng kiến không ít cường giả đột phá cảnh giới, nhưng chưa bao giờ có một kẻ nào có thể làm được điều phi lý như Lâm Phong. Đột phá Độ Kiếp ngay giữa trận chiến sinh tử, dưới mũi kiếm của hắn, điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn. Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì phẫn nộ và uất ức: “Không thể nào! Ngươi… ngươi thật sự đột phá Độ Kiếp?! Không, ngươi không thể nào mạnh đến vậy! Linh Giới này làm gì có chỗ cho một kẻ dị loại như ngươi! Ngươi rốt cuộc là ai? Một tên phàm nhân thấp kém làm sao có thể bước chân vào cảnh giới này một cách dễ dàng như vậy? Ngươi… ngươi đã làm gì?!”
Lời lẽ của Thiên Lang Tử như một lời tuyên bố, không chỉ với Lâm Phong mà còn với chính bản thân hắn, rằng hắn không thể chấp nhận được sự thật nghiệt ngã này. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục, bị khiêu khích đến tận cùng. Hắn là cường giả Linh Giới, là thủ lĩnh của Thiên Khuyết Cổ Tộc, là kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong tay, vậy mà hôm nay lại bị một kẻ hắn khinh thường đẩy vào tình thế bị động. Khí thế từ Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ về mặt linh lực, mà còn là một ý chí quật cường, phá vỡ mọi quy tắc, điều mà Thiên Lang Tử chưa từng gặp phải.
Lâm Phong nhếch mép cười khẩy, nụ cười nửa miệng tinh quái nhưng giờ đây lại mang theo vẻ lạnh lùng và khinh miệt. Chàng không đáp lại lời phẫn nộ của Thiên Lang Tử, mà chỉ đơn giản giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên cao, mũi kiếm chỉ thẳng vào kẻ thù. "Thiên Lang Tử, ngươi đã đánh giá thấp ta rồi! Ngươi nghĩ chỉ vậy là có thể định đoạt số phận của ta sao? Hay ngươi nghĩ, cái gọi là 'quy tắc' của Linh Giới này có thể giam cầm được một trái tim muốn nghịch thiên cải mệnh?" Giọng nói của Lâm Phong vang vọng, không còn chút yếu ớt, mà mang theo uy áp khủng khiếp, chứa đựng sự tự tin, phẫn nộ, và một ý chí kiên định không gì lay chuyển được. Từng lời nói của chàng như những mũi tên sắc nhọn, đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Thiên Lang Tử.
Dứt lời, Lâm Phong không nói thêm một câu thừa thãi nào. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một luồng kiếm khí hủy diệt, mang theo uy lực của cảnh giới Độ Kiếp, tinh thuần và mạnh mẽ đến kinh người, quét ngang qua không gian. Kiếm khí đó không chỉ là sự hội tụ của linh lực, mà còn mang theo ý chí của Lâm Phong, ý chí phá vỡ mọi xiềng xích, ý chí bảo vệ những người chàng yêu quý. Kiếm khí đó không phải là một chiêu thức hoa mỹ, mà là sự cô đọng của toàn bộ sức mạnh và ý chí của chàng. Nó hóa thành một chân long khổng lồ, thân rồng bằng kiếm quang rực rỡ, đôi mắt rồng bốc lửa, gầm thét một tiếng vang trời, lao thẳng về phía Thiên Lang Tử. Tiếng gầm của chân long làm rung chuyển cả không gian, khiến các cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc đang đứng xa cũng phải ôm đầu đau đớn, linh hồn chấn động.
Thiên Lang Tử gầm lên một tiếng giận dữ, mái tóc bạc phơ dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn không còn dám khinh địch, toàn thân bùng lên một luồng ma khí đen kịt. Huyết mạch Thiên Khuyết Cổ Tộc của hắn được kích hoạt đến cực điểm. Thân thể hắn đột nhiên biến hóa, những thớ thịt căng phồng, xương cốt nứt rạn kêu răng rắc, da thịt nứt toác, lông bạc mọc dài, móng vuốt sắc nhọn mọc ra. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã hóa thành một con sói khổng lồ màu bạc, cao đến vài trượng, toàn thân được bao phủ bởi những tia sét đen kịt. Con sói bạc ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng, âm thanh đó xé toạc mây trời, khiến cả không gian như run rẩy. Hắn phun ra vô số tia sét đen kịt từ miệng và móng vuốt, tạo thành một tấm lưới sét dày đặc, nghênh đón kiếm khí chân long của Lâm Phong. Tấm lưới sét đó mang theo sức mạnh hủy diệt, có thể dễ dàng xé nát bất cứ vật thể nào.
Hai luồng sức mạnh khủng khiếp va chạm vào nhau giữa không trung. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, như thể trời đất bị xé toạc. Ánh sáng chói lòa bùng phát, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Linh khí hỗn loạn bị đẩy ra xa, tạo thành một vùng chân không rộng lớn, nơi không có bất cứ sinh linh nào có thể tồn tại. Cả mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, những khe nứt khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng những tàn tích còn sót lại của chiến trường. Các cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc đứng xa nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Họ đã từng chứng kiến Thiên Lang Tử chiến đấu, nhưng chưa bao giờ thấy hắn phải dốc toàn lực đến mức này, và càng chưa bao giờ thấy kẻ nào có thể đối đầu trực diện với hắn mà không bị nghiền nát ngay lập tức. Lâm Phong, với cảnh giới Độ Kiếp, đã hoàn toàn thay đổi cán cân sức mạnh. Trong khoảnh khắc đó, ý chí 'Phàm Nhân Nghịch Thiên' của Lâm Phong đã được khắc sâu vào tâm trí của tất cả những kẻ chứng kiến. Đó không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về ý chí, về niềm tin, về sự phá vỡ mọi giới hạn.
***
Cách đó không xa, tại khu vực vốn là căn cứ tạm thời của Lâm Phong, giờ đây chỉ còn lại những đống đổ nát ngổn ngang, khói bụi mịt mù và mùi cháy khét nồng nặc. Âm thanh giao tranh long trời lở đất từ phía Lâm Phong và Thiên Lang Tử vẫn không ngừng vang vọng, nhưng giờ đây nó đã nhỏ hơn một chút, bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào qua những mảnh vỡ của kiến trúc, tiếng than khóc thảm thiết của những kẻ bị thương còn sót lại trên chiến trường. Mùi máu tươi tanh tưởi, mùi khói cay xè, mùi đất đá vỡ vụn và mùi kim loại gỉ sét từ những pháp bảo bị phá hủy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, đau thương. Bầu trời vẫn mờ mịt, nhưng ở phía xa, những tia sét đen kịt của Thiên Lang Tử và ánh kiếm quang vàng kim rực rỡ của Lâm Phong vẫn không ngừng xé toạc màn đêm.
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, hai mỹ nhân tuyệt sắc giờ đây mình đầy thương tích, máu nhuộm đỏ y phục, nhưng đôi mắt các nàng vẫn kiên định dõi theo bóng dáng Lâm Phong giữa tâm bão năng lượng. Cổ họng khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị máu tanh, nhưng các nàng không hề rên rỉ. Tình yêu và niềm tin vào Lâm Phong đã trở thành sức mạnh duy nhất giúp các nàng đứng vững. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và đôi mắt tím huyền ảo, tựa hồ ẩn chứa cả một biển sâu cảm xúc, khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy ngạc nhiên và tự hào: "Hắn... hắn thật sự đã làm được." Nàng không thể tin vào mắt mình, người đàn ông mà nàng yêu, người đã một lần nữa vượt lên trên mọi giới hạn, đã đạt đến cảnh giới mà nhiều cường giả mơ ước cả đời cũng không thể chạm tới.
Bên cạnh nàng, Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết như tiên nữ giáng trần, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lấp lánh của sự xúc động và niềm tin mãnh liệt. Nàng nắm chặt tay Diệp Vô Song, như thể muốn truyền thêm sức mạnh cho cả hai. "Lâm Phong... chàng ấy chưa bao giờ khiến ta thất vọng." Giọng nàng êm ái, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. Trong sâu thẳm trái tim nàng, Lâm Phong luôn là một tồn tại đặc biệt, một ánh sáng dẫn lối giữa đêm tối. Giờ đây, ánh sáng ấy càng thêm chói lọi, rực rỡ đến mức khiến nàng cảm thấy mọi sự hy sinh, mọi gian nan đều xứng đáng. Nỗi đau thể xác dường như tan biến, chỉ còn lại sự choáng váng và một niềm hy vọng mãnh liệt, một niềm tin sắt đá rằng Lâm Phong sẽ chiến thắng.
Quỷ Diện Lang Quân, người luôn giữ vẻ bí ẩn và lạnh lùng, giờ đây đứng cạnh hai nàng, chiếc mặt nạ hình quỷ cười méo xệch trên mặt, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng. Hắn không nói nên lời, chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ không rõ nghĩa. Cuối cùng, hắn thốt lên, giọng điệu vừa kinh ngạc vừa có chút hưng phấn run rẩy: "Trời đất ơi! Đây là quái vật nào vậy! Lão tử đi theo hắn đúng là quyết định sáng suốt nhất đời! Mãnh nhân Độ Kiếp lại xuất hiện ở Linh Giới! Hắn... hắn thật sự đã phá vỡ mọi quy tắc! Ngay cả Thiên Lang Tử cũng không phải đối thủ của hắn!" Hắn dùng tay che miệng, cố gắng kìm nén tiếng reo hò vì vui sướng. Quỷ Diện Lang Quân đã từng chứng kiến nhiều cường giả, đã từng qua lại giữa các giới, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ nào có thể đột phá một cách kinh thiên động địa như Lâm Phong. Hắn luôn tin vào khả năng của Lâm Phong, nhưng sự đột phá Độ Kiếp này vẫn nằm ngoài mọi dự đoán của hắn. Hắn cảm thấy mình đã đặt cược đúng chỗ, và vận mệnh của hắn có lẽ sẽ thay đổi theo Lâm Phong.
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt liếc nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều hiện lên sự quyết tâm. Dù trọng thương, nhưng tinh thần các nàng vẫn không hề suy giảm. Các nàng cố gắng điều động chút linh lực còn sót lại trong đan điền, dù chỉ là một phần nhỏ bé so với trước đây, nhưng đủ để tạo ra một lá chắn nhỏ mỏng manh bao phủ lấy bản thân và những người bị thương gần đó. Lá chắn này có thể không ngăn được đòn tấn công của Thiên Lang Tử, nhưng nó là một lời tuyên bố, một hành động nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự sẵn sàng bảo vệ Lâm Phong nếu có bất kỳ kẻ nào lén lút tấn công từ phía sau, hoặc nếu có cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc nào dám cả gan tiến lại gần. Các nàng không muốn trở thành gánh nặng của Lâm Phong, mà muốn trở thành hậu phương vững chắc nhất của chàng, dù cho sức lực có hạn.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Diệp Vô Song. Nàng nhìn Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt vừa xa xăm vừa sâu thẳm. "Thanh Nguyệt... nàng có thấy không? Chàng ấy... chàng ấy đang chiến đấu vì chúng ta. Chàng ấy đang phá vỡ mọi xiềng xích, mọi định luật chỉ để bảo vệ những người mà chàng yêu quý." Diệp Vô Song nói, giọng nói đầy xúc động. Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, ánh mắt long lanh như có nước. "Phải. Chàng ấy là người duy nhất dám nghịch thiên, dám thách thức cả Thiên Đạo. Ta... ta nguyện ý đi theo chàng đến cùng trời cuối đất." Hai nàng nắm chặt tay nhau hơn nữa, trong giây phút đó, mọi rào cản, mọi sự e dè đều tan biến. Tình yêu dành cho Lâm Phong đã gắn kết hai trái tim mỹ nhân này lại với nhau, tạo nên một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt.
Quỷ Diện Lang Quân, một người luôn tự nhận mình là kẻ vô tình, cũng không khỏi cảm thấy xúc động trước cảnh tượng đó. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn biết, khoảnh khắc này không chỉ là sự thay đổi cục diện chiến trường, mà còn là sự thay đổi trong mối quan hệ giữa Lâm Phong và hai mỹ nhân kia. Họ đã vượt qua thử thách sinh tử, đã cùng nhau chứng kiến sự bùng nổ của một cường giả, và tình cảm giữa họ đã được tôi luyện trở nên kiên cố hơn bất cứ kim loại nào. Hắn nhận ra, Lâm Phong không chỉ mạnh về thực lực, mà còn là một nam nhân có thể khiến mỹ nhân nguyện ý hy sinh tất cả. Điều này càng củng cố niềm tin của hắn vào Lâm Phong, vào con đường mà hắn đã chọn.
***
Cuộc chiến giữa Lâm Phong và Thiên Lang Tử tiếp diễn thêm vài chiêu nữa. Mỗi đòn va chạm đều xé nát không gian, tạo ra những vết nứt đen kịt trong hư không, như những vết sẹo do chiến tranh để lại. Tiếng kiếm reo của Cửu Thiên Huyền Kiếm hòa cùng tiếng gầm gừ giận dữ của Thiên Lang Tử hóa sói, tạo nên một bản giao hưởng hủy diệt. Dù Thiên Lang Tử đã hóa thành bản thể sói khổng lồ, toàn thân bốc lên ma khí kinh người, nhưng sự đột phá Độ Kiếp của Lâm Phong đã tạo ra một khoảng cách không thể san lấp. Mỗi chiêu kiếm của Lâm Phong đều mang theo uy lực của Thiên Đạo, như thể chàng là hiện thân của sự trừng phạt. Kiếm quang rực rỡ không ngừng đánh bật những tia sét đen kịt của Thiên Lang Tử, thậm chí còn xuyên thủng lớp phòng ngự ma khí dày đặc, để lại những vết thương sâu hoắm trên thân thể sói bạc của hắn. Máu bạc chảy dài, nhuộm đỏ lớp lông óng ánh, khiến hắn trở nên thảm hại hơn bao giờ hết.
Thiên Lang Tử gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp chiến trường, nhưng giờ đây không còn là sự tự mãn mà là sự phẫn nộ pha lẫn sợ hãi. Hắn đã dốc toàn lực, thậm chí còn kích hoạt cả bí pháp cấm kỵ của Thiên Khuyết Cổ Tộc để tăng cường sức mạnh, nhưng vẫn không thể làm suy suyển Lâm Phong. Lực lượng Độ Kiếp của Lâm Phong quá mạnh, quá áp đảo. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng, và những vết thương do kiếm khí gây ra đang bào mòn sinh mệnh lực của hắn. Hắn không thể tin được rằng một kẻ phàm nhân lại có thể trở thành một quái vật như vậy chỉ trong chớp mắt. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt trỗi dậy, nỗi sợ về một kẻ phá vỡ quy tắc, một kẻ sẽ làm đảo lộn trật tự của Linh Giới.
Cuối cùng, sau một đòn kiếm thế kinh thiên động địa của Lâm Phong, chân long kiếm khí một lần nữa xé toạc lớp phòng ngự của Thiên Lang Tử, đánh thẳng vào ngực hắn, khiến hắn văng xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào một ngọn núi đá, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Con sói bạc khổng lồ bị đánh bay trở lại hình người, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ chiến bào ánh bạc của hắn. Hắn chật vật gượng dậy, khuôn mặt tái mét, đôi mắt đầy vẻ căm hờn và sợ hãi. Thiên Lang Tử biết, hắn không thể thắng Lâm Phong lúc này. Tiếp tục chiến đấu chỉ là tìm đường chết.
Thiên Lang Tử nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt căm hờn tột độ, nhưng trong đó vẫn ánh lên sự cảnh giác cao độ. Hắn nghiến răng ken két, giọng nói khàn đặc, mang theo sự tức giận và uất ức không thể kiềm chế: "Lâm Phong! Ngươi nhớ kỹ! Sự việc hôm nay chưa kết thúc! Ngươi rồi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình! Linh Giới này sẽ không có chỗ cho kẻ dị loại như ngươi! Ngươi sẽ phải đối mặt với không chỉ ta, mà là toàn bộ trật tự của Linh Giới, của Thiên Đạo! Ngươi không biết mình đã gây ra họa lớn đến mức nào đâu!" Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm đầy đe dọa, rồi thân hình hắn hóa thành một tia sáng bạc, xuyên thủng không gian, biến mất vào hư không. Các cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc, chứng kiến cảnh tượng thủ lĩnh của mình bại trận và rút lui, không ai dám nán lại. Chúng kinh hoàng kêu lên, thân thể run rẩy, lập tức quay đầu tháo chạy tán loạn, biến mất tăm dạng như những con chuột chạy trốn mèo.
Lâm Phong đứng đó, vẫn giữ nguyên tư thế vung kiếm, ánh mắt lạnh lùng dõi theo hướng Thiên Lang Tử biến mất. Chàng không đuổi theo. Chàng biết, Thiên Lang Tử là một cường giả đáng gờm, và việc ép hắn đến mức này đã là một thắng lợi lớn. Hơn nữa, những lời của Thiên Lang Tử không phải là lời đe dọa suông. Chàng đã gây ra quá nhiều động tĩnh, và sự đột phá Độ Kiếp của chàng giữa chiến trường này chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Linh Giới, thậm chí là các giới diện cao hơn. "Ngươi cứ thử xem." Lâm Phong thốt lên, giọng nói khẽ nhưng đầy uy lực, như một lời tuyên chiến với cả một thế lực vô hình.
Chàng thu Cửu Thiên Huyền Kiếm về, thanh kiếm phát ra một tiếng reo nhẹ nhàng rồi tự động bay trở lại bên hông, như một người bạn tri kỷ. Toàn thân chàng không còn bùng lên ánh sáng chói lòa nữa, nhưng khí thế Độ Kiếp vẫn không hề suy giảm. Chàng đứng thẳng lưng, thân hình cao lớn, toát lên vẻ uy nghiêm và bất khuất. Mây đen trên bầu trời, vốn bị xé toạc bởi trận chiến, giờ đây bắt đầu kéo đến dày đặc hơn, báo hiệu một cơn mưa sắp tới, như để rửa sạch những vết tích của cuộc chiến khốc liệt.
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, lúc này đã chật vật chạy đến bên Lâm Phong. Khuôn mặt các nàng vẫn còn tái mét vì thương tích, nhưng đôi mắt tràn ngập sự lo lắng, rồi nhanh chóng chuyển thành niềm mừng rỡ khôn tả khi thấy chàng bình an. Diệp Vô Song là người đầu tiên lao đến, đôi tay run rẩy chạm vào cánh tay Lâm Phong, như thể muốn xác nhận rằng chàng vẫn còn ở đây, vẫn an toàn. "Lâm Phong... chàng không sao chứ?" Giọng nàng run rẩy vì lo lắng. Cổ Thanh Nguyệt cũng tiến lại gần, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm, nhưng không dám chạm vào chàng, chỉ lặng lẽ đứng cạnh, sự hiện diện của nàng như một đóa sen thanh khiết giữa bùn lầy. Lâm Phong quay sang nhìn hai nàng, ánh mắt lạnh lùng vừa rồi lập tức tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng và ấm áp quen thuộc. Chàng đưa tay đỡ lấy hai nàng, một tay giữ lấy eo Diệp Vô Song, một tay khẽ chạm vào vai Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng và yêu thương. "Ta không sao. Hai nàng mới là người đã vất vả rồi." Giọng chàng trầm ấm, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang mệt mỏi của hai nàng. Khoảnh khắc đó, dù chiến trường vẫn còn ngổn ngang, nhưng một cảm giác ấm áp, bình yên chợt lan tỏa giữa ba người, như một chốn bình yên giữa bão tố.
***
Trời đã sẩm tối. Gió nhẹ thổi qua những đổ nát còn sót lại của căn cứ tạm thời, mang theo tiếng lùa xào xạc qua những vết nứt của bức tường, như một khúc ca buồn bã của sự hủy diệt. Tiếng chim lạ kêu xa xăm từ những khu rừng nguyên sinh bị ảnh hưởng bởi trận chiến, nghe thật cô đơn. Mùi đất ẩm sau trận chiến hòa quyện với mùi máu phai nhạt, và đâu đó vẫn thoang thoảng mùi hương hoa cỏ từ một vài linh thảo may mắn còn sót lại, tạo nên một không khí có chút tĩnh lặng, nhưng vẫn còn sự cảnh giác. Bầu không khí căng thẳng của trận chiến đã dần lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại. Tuy nhiên, giữa sự hoang tàn đó, một góc khuất ít bị phá hủy của căn cứ lại trở thành một không gian ấm cúng, thân mật.
Lâm Phong dẫn Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đến đó. Chàng khẽ đặt hai nàng ngồi xuống một tảng đá phẳng còn nguyên vẹn, cẩn thận như thể các nàng là những báu vật quý giá. Toàn thân Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt vẫn còn chi chít vết thương, dù không còn chảy máu, nhưng linh lực trong cơ thể đã cạn kiệt, sắc mặt tái nhợt. Lâm Phong ngồi xổm xuống trước mặt các nàng, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. Chàng đưa bàn tay ấm áp của mình, truyền linh lực Độ Kiếp tinh thuần vào cơ thể hai nàng, giúp các nàng hồi phục vết thương và bổ sung linh lực đã tiêu hao. Linh lực của Lâm Phong, giờ đây đã đạt đến cảnh giới Độ Kiếp, mạnh mẽ và dịu dàng như một dòng suối sinh mệnh, nhanh chóng xoa dịu cơn đau và giúp các nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
“Hai nàng đã vất vả rồi.” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm, dịu dàng đến lạ. Chàng nhẹ nhàng xoa tóc Diệp Vô Song, động tác tràn đầy sự yêu thương và trân trọng. Mái tóc tím than mềm mại của nàng lướt qua kẽ tay chàng, mang theo mùi hương thoang thoảng của thảo dược và linh khí.
Diệp Vô Song tựa đầu vào vai chàng, nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp và an toàn từ Lâm Phong. Toàn bộ cơ thể nàng dường như được thả lỏng, mọi gánh nặng đều tan biến. Nàng đã chiến đấu đến kiệt sức, đã sống trong sự sợ hãi và lo lắng, nhưng giờ đây, khi ở bên chàng, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. “Chỉ cần được ở bên chàng, mọi khổ cực đều không đáng kể.” Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một tình cảm sâu sắc, không chút giả dối. Nàng đã từng là một nữ vương lạnh lùng, một sát thủ vô tình, nhưng giờ đây, nàng chỉ muốn là một người phụ nữ nhỏ bé, được nép mình trong vòng tay của người mình yêu.
Cổ Thanh Nguyệt, nàng không tựa vào Lâm Phong như Diệp Vô Song, nhưng ánh mắt nàng nhìn chàng lại tràn đầy sự kiên định và tin tưởng. Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay của Lâm Phong đang đặt trên vai nàng, ngón tay nàng lạnh buốt nhưng bàn tay chàng lại ấm áp đến lạ thường. “Từ nay về sau, Thanh Nguyệt nguyện ý cùng chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Dù là kiếm núi đao biển, hay vạn kiếp bất phục, Thanh Nguyệt cũng nguyện theo chàng đi đến cùng.” Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái như tiếng suối reo, nhưng lời nói lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một lời thề nguyện sắt son. Nàng đã từng là một thánh nữ cao quý, mang trong mình sứ mệnh bảo vệ chúng sinh, nhưng giờ đây, sứ mệnh lớn nhất của nàng là được ở bên Lâm Phong, cùng chàng đi hết con đường tu tiên đầy chông gai này. Nàng đã chấp nhận định mệnh của mình, định mệnh được yêu và được yêu bởi một kẻ nghịch thiên.
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, trong đó không chỉ có tình yêu, mà còn có sự tin tưởng tuyệt đối, sự hy sinh không màng đến tính mạng. Trái tim chàng khẽ rung động. Chàng biết, hai nàng đã không chỉ coi chàng là một người tình, mà là cả thế giới của các nàng. Chàng mỉm cười ấm áp, nụ cười chân thành và dịu dàng. “Được, chúng ta sẽ cùng nhau.” Chàng nói, giọng nói đầy kiên định và hứa hẹn.
Chàng nhẹ nhàng ôm lấy cả hai nàng vào lòng, một cái ôm đầy trân trọng và yêu thương. Hơi ấm từ cơ thể chàng lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của đêm tối và sự hoang tàn của chiến trường. Trong khoảnh khắc đó, không có chiến tranh, không có âm mưu, không có hiểm nguy. Chỉ có ba trái tim hòa quyện vào nhau, cùng nhau chia sẻ sự bình yên hiếm hoi. Lâm Phong cảm nhận được hơi thở đều đặn của Diệp Vô Song trên vai mình, cảm nhận được sự mềm mại của mái tóc Cổ Thanh Nguyệt khi nàng tựa đầu vào ngực chàng. Đây không chỉ là những mỹ nhân, mà còn là những đồng đội, những người bạn tri kỷ, những hậu phương vững chắc nhất của chàng.
Quỷ Diện Lang Quân, từ xa quan sát cảnh tượng đó, hắn khẽ lắc đầu, trong mắt hắn không còn vẻ kinh ngạc hay hưng phấn, mà là một nụ cười thầm lặng dưới lớp mặt nạ. Hắn lẩm bẩm vài câu không rõ nghĩa, có lẽ là những lời chúc phúc hoặc những lời than thở về số phận của mình khi phải chứng kiến cảnh "tình tứ" này. Hắn không làm phiền khoảnh khắc riêng tư của ba người. Quỷ Diện Lang Quân hiểu rằng, có những giây phút thiêng liêng mà không ai được phép phá vỡ. Hắn lặng lẽ quay lưng đi, bóng dáng gầy gò của hắn khuất dần vào bóng tối, để lại không gian riêng tư cho Lâm Phong và hai mỹ nhân của chàng.
Cơn gió nhẹ vẫn tiếp tục thổi, mang theo hương đất, hương máu, và cả mùi hương ngọt ngào của tình yêu. Lâm Phong biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và âm mưu. Lời đe dọa của Thiên Lang Tử vẫn còn văng vẳng bên tai chàng, về một "Thiên Đạo" và "trật tự của Linh Giới" mà chàng đã phá vỡ. Nhưng giờ đây, chàng không còn đơn độc. Chàng có Diệp Vô Song, có Cổ Thanh Nguyệt, và những người khác nữa. Tình yêu của các nàng chính là sức mạnh lớn nhất, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim chàng, là động lực để chàng tiếp tục con đường "Phàm Nhân Nghịch Thiên". Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Trong vòng tay của Lâm Phong, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cảm thấy một sự bình yên chưa từng có. Tình yêu của chàng không chỉ là sự che chở, mà còn là sự chấp nhận, sự thấu hiểu. Các nàng biết, từ giờ trở đi, định mệnh của các nàng đã gắn chặt với Lâm Phong, cùng chàng đối mặt với mọi thử thách, cùng chàng viết nên một huyền thoại bất hủ trong thế giới tu tiên. Dù là Thiên Đạo vô tình, hay nhân thế biến ảo, tình yêu của họ sẽ mãi mãi bất diệt, một bản tình ca được dệt nên từ máu và nước mắt, từ sự hy sinh và niềm tin, từ những khoảnh khắc sinh tử và những cái ôm dịu dàng.