Cơn gió đêm vẫn lạnh buốt, nhưng trong vòng tay Lâm Phong, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt lại cảm thấy một sự ấm áp đến lạ thường, xua đi mọi giá lạnh của chiến trường và những vết thương đang âm ỉ. Ba trái tim hòa chung nhịp đập, trong khoảnh khắc đó, thế gian dường như chỉ còn lại họ, không có chiến tranh, không có âm mưu, không có hiểm nguy nào có thể chạm đến. Lâm Phong siết nhẹ vòng tay, hít hà mùi hương thoang thoảng từ mái tóc của hai nàng, một sự bình yên hiếm hoi nhưng quý giá vô ngần. Chàng biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và âm mưu chồng chất, nhưng giờ đây chàng không còn đơn độc. Tình yêu của các nàng chính là sức mạnh lớn nhất, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim chàng, là động lực để chàng tiếp tục con đường "Phàm Nhân Nghịch Thiên". Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Họ cứ thế đứng đó một lúc lâu, cho đến khi vầng trăng bắt đầu nghiêng mình, và những ngôi sao lấp lánh như những viên ngọc trên tấm màn đêm đen huyền. Sự bình yên ấy tựa như một giấc mơ, một giấc mơ quá đỗi đẹp đẽ mà ba người họ đều muốn níu giữ mãi mãi. Thế nhưng, hiện thực phũ phàng không cho phép.
Chỉ vài canh giờ sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm hồng chân trời phía Đông, xua đi màn đêm u ám, thì một tiếng còi báo động chói tai bất ngờ xé tan sự yên tĩnh của Căn Cứ Tạm Thời. Tiếng còi vang vọng khắp vùng đồi núi hiểm trở, báo hiệu một mối hiểm nguy đang ập đến. Lâm Phong, vốn đã cảnh giác cao độ, lập tức cảm nhận được luồng khí tức hung hãn từ phía xa, không ngừng kéo đến như thủy triều dâng. Chàng khẽ nhíu mày, nắm chặt tay Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. Cả ba đều hiểu, thời khắc bình yên ngắn ngủi đã qua, cuộc chiến mới lại bắt đầu.
Hàng trăm tu sĩ Thiên Khuyết Cổ Tộc, vận giáp trụ sáng loáng, mang theo các loại pháp bảo và vũ khí đặc trưng, như bão tố ập đến từ mọi phía. Dẫn đầu là vài cường giả cấp Đại Thừa với khí tức hùng hậu, bao trùm cả một vùng trời. Trận pháp phòng ngự bên ngoài căn cứ, vốn chỉ là những kết giới tạm thời được Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt bố trí vội vã, lập tức rung chuyển dữ dội, ánh sáng pháp lực chớp nháy liên hồi, không gian xung quanh chấn động kịch liệt. Tiếng nổ long trời lở đất, tiếng gào thét hung hãn của quân địch, tiếng pháp bảo va chạm chan chát, tiếng gió rít qua những vết nứt ngày càng lớn trên trận pháp... Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu một trận chiến khốc liệt sắp diễn ra.
Mùi khét của linh lực cháy, mùi máu tanh thoang thoảng, mùi đất đá vỡ vụn, và cả mùi thuốc súng hỗn tạp len lỏi trong không khí, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, hỗn loạn nhưng vẫn ẩn chứa một trật tự phòng thủ chặt chẽ. Lâm Phong, dáng người cao ráo, cân đối trong bộ trường bào màu đen sẫm, xuất hiện ở trung tâm căn cứ, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua chiến trường. Đôi mắt chàng giờ đây không còn vẻ hài hước hay tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự sắc lạnh, kiên định đến khó tin, ẩn chứa một ý chí bảo vệ mạnh mẽ.
“Tuyết Dao, Lam Yên giữ tiền tuyến! Mộc Ly, Linh Nhi khống chế! Hạ Vũ, Vô Song chuẩn bị phục kích! Thanh Nguyệt, Tần Nguyệt hỗ trợ!” Giọng chàng vang lên dứt khoát, rõ ràng, không chút hoảng loạn giữa tiếng gào thét của quân địch. Từng câu chữ đều mang theo một uy lực vô hình, khiến các nàng lập tức vào vị trí, không chút chần chừ.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt trái xoan hoàn hảo. Nàng khoác lên mình y phục trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh búi cao thanh thoát, đôi mắt phượng sắc lạnh như hồ băng. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, khí tức băng hàn lập tức bùng phát. Cây Phù Quang Băng Trượng trong tay nàng phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, hàng loạt khối băng khổng lồ, sắc nhọn hình thành, dựng lên một bức tường băng vững chắc chắn ngang đường tiến của quân địch. Khí tức băng giá lan tỏa, khiến nhiệt độ không khí giảm mạnh, thậm chí làm chậm lại những bước chân hưng phấn của quân địch.
Bên cạnh nàng, Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, mái tóc nâu đỏ buộc đuôi ngựa cao, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Nàng vận giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương trong tay phát ra ánh lửa rực cháy. Nàng không hề nao núng trước số lượng áp đảo của kẻ thù. "Được! Băng của ngươi mở đường, lửa của ta sẽ theo sau!" Nàng gầm lên, giọng nói dứt khoát, tràn đầy chiến ý. Hàng loạt ngọn lửa rực cháy, lớn bằng cả cỗ xe ngựa, từ trường thương của nàng bắn ra, va chạm vào bức tường băng của Tuyết Dao, tạo thành một lá chắn băng-hỏa kỳ dị, vừa cứng rắn vừa có khả năng thiêu đốt, khiến những tên tu sĩ Thiên Khuyết Cổ Tộc đầu tiên lao tới phải chùn bước, không ít kẻ bị thiêu thành tro bụi hoặc đóng băng ngay lập tức.
Phía sau tiền tuyến, Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím, mặc trang phục xanh lá cây nhẹ nhàng, liên tục vung tay. Những sợi dây leo gai góc, to lớn như mãng xà, từ dưới đất chui lên, quấn chặt lấy chân tay quân địch, siết chặt lấy chúng, hoặc tạo thành những hàng rào thực vật dày đặc, cản trở bước tiến. Bên cạnh nàng, Linh Nhi, vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu, đôi mắt to tròn đen láy, liên tục triệu hồi những linh thú nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, chúng bay lượn giữa đội hình địch, cào cấu, cắn xé, hoặc tạo ra những ảo ảnh nhỏ, gây rối loạn tầm nhìn và tinh thần của kẻ thù.
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành, mái tóc đen nhánh búi cao, vận y phục màu tím nhạt, đứng ở vị trí an toàn hơn một chút. Nàng không ngừng thi triển thuật hồi phục, ánh sáng xanh dịu dàng bao phủ Tuyết Dao và Lam Yên, chữa lành những vết thương nhỏ và gia tăng sức mạnh phòng ngự cho các nàng. Đồng thời, nàng còn ném ra những viên đan dược hoặc dùng pháp thuật độc đáo của mình, tạo ra những làn sương độc hoặc những luồng năng lượng công kích từ xa, hỗ trợ đồng đội.
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, mái tóc dài mượt mà, mặc trang phục xanh lá cây nhạt, và Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị với đôi mắt tím huyền bí, mái tóc bạc suôn mượt, cả hai ẩn hiện như bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện ở rìa chiến trường. Hạ Vũ bố trí những cái bẫy ẩn mình dưới đất, hoặc bắn ra những mũi tên tẩm độc từ những góc khuất, trong khi Diệp Vô Song, tay cầm đoản kiếm, như một tia chớp, bất ngờ xuất hiện phía sau những tên cường địch, công kích vào điểm yếu trí mạng, hoặc cắt đứt đường lui của chúng, khiến quân Thiên Khuyết Cộc Tộc không ngừng bị tổn thất.
Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã của một thánh nữ, đứng cạnh Lâm Phong. Nàng vận y phục lụa trắng tinh khôi, tay cầm Thất Thải Tiên Kiếm. Nàng không ngừng thi triển trận pháp bảo hộ, những luồng ánh sáng chính đạo từ cơ thể nàng tỏa ra, tạo thành các kết giới tạm thời, thanh lọc ma khí từ quân địch, và củng cố phòng tuyến. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong tràn đầy sự tin tưởng và kiên định, không hề e sợ trước cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc.
Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như một cơn lốc xoáy giữa chiến trường. Từng nhát kiếm của chàng đều mang theo uy lực Độ Kiếp kinh người, dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của những tên tu sĩ Thiên Khuyết Cổ Tộc. Chàng không chỉ chiến đấu, mà còn liên tục quan sát, chỉ huy, và hỗ trợ các nàng. Khi Mộc Ly suýt bị bao vây bởi một nhóm cường giả, Lâm Phong lập tức xuất hiện, Cửu Thiên Huyền Kiếm xé toạc không khí, tạo ra một luồng kiếm khí mạnh mẽ đẩy lùi kẻ địch, cứu nguy cho nàng. Khi Diệp Vô Song cần yểm trợ để hoàn thành một đòn sát thủ vào một tướng lĩnh địch, Lâm Phong đã kịp thời đánh lạc hướng, tạo cơ hội cho nàng ra tay. Sự phối hợp ăn ý giữa chàng và các nàng, cùng với sức mạnh áp đảo của cảnh giới Độ Kiếp, khiến quân Thiên Khuyết Cổ Tộc dù đông đảo vẫn không thể đột phá được phòng tuyến.
Bầu trời vẫn nắng gắt, nhưng khói bụi từ những vụ nổ, từ đất đá vỡ vụn và linh lực hỗn loạn đã che mờ cả tầm nhìn, khiến chiến trường trở nên mờ ảo, chỉ còn ánh sáng chói lòa từ pháp thuật và kiếm khí, cùng với tiếng gào thét vang vọng. "Băng của ngươi mở đường, lửa của ta sẽ theo sau!" Lam Yên lại gầm lên, trường thương trong tay nàng biến thành một con rồng lửa khổng lồ, lao thẳng vào đội hình địch, thiêu rụi hàng chục tên tu sĩ. Tuyết Dao, vẫn bình tĩnh như băng tuyết, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sắc lạnh ánh lên một tia kiên cường. Nàng vung Phù Quang Băng Trượng, tạo ra một cơn bão tuyết cuồng nộ, đóng băng những kẻ địch còn sót lại, tạo ra một khoảng trống chết chóc trên chiến trường.
Tần Nguyệt, thấy các nàng tiêu hao linh lực quá nhiều, không ngừng thúc giục. "Cố lên, mọi người! Ta sẽ bảo vệ các ngươi!" Giọng nói nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sức mạnh an ủi và khích lệ, khiến các nàng cảm thấy tràn đầy năng lượng. Nàng tung ra một viên đan dược hồi phục cấp cao về phía Lam Yên, giúp nàng nhanh chóng lấy lại sức.
Cuộc chiến cứ thế diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Thiên Khuyết Cổ Tộc không ngừng tấn công như thủy triều, nhưng Lâm Phong và các nàng vẫn kiên cường chống đỡ. Mỗi nàng đều phát huy tối đa sở trường của mình, bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Mộc Ly điều khiển những cái cây đột biến vươn ra, tạo thành mê cung gai góc, khiến địch phải chật vật vượt qua. Linh Nhi triệu hồi ra một đàn linh điêu lớn, chúng vỗ cánh tạo ra những cơn gió xoáy, hất văng những tên tu sĩ nhẹ cân hơn, đồng thời dùng móng vuốt sắc bén tấn công. Hạ Vũ, với sự lạnh lùng và hiệu quả của mình, không ngừng đặt bẫy, tạo ra những cái hố sâu hoắm hoặc những lưới tơ vô hình, khiến quân địch phải cẩn trọng từng bước. Diệp Vô Song, ẩn mình trong bóng tối, như một bóng ma chết chóc, mỗi khi nàng xuất hiện là một tên cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc gục ngã, kiếm pháp của nàng nhanh đến mức không ai có thể nhìn thấy rõ.
Cổ Thanh Nguyệt, không chỉ bố trí trận pháp, nàng còn dùng Thất Thải Tiên Kiếm của mình, thi triển những chiêu kiếm pháp uyển chuyển nhưng mạnh mẽ, kết hợp với ánh sáng chính đạo, tạo ra những luồng năng lượng thanh tẩy, đánh tan ma khí của kẻ địch, đồng thời tạo ra những lá chắn ánh sáng bảo vệ các nàng khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Nàng là trụ cột tinh thần và phòng ngự không thể thiếu, luôn giữ được sự thanh cao và điềm tĩnh, ngay cả trong những giây phút cam go nhất.
Lâm Phong, linh hoạt di chuyển giữa các tuyến, vừa chiến đấu vừa chỉ huy. Hắn thấu hiểu từng điểm mạnh, điểm yếu của mỗi nàng, và điều phối họ như một nhạc trưởng tài ba điều khiển dàn nhạc giao hưởng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không ngừng vung lên, những luồng kiếm khí màu đen huyền ảo xé toạc không gian, mang theo uy lực của Huyễn Mặc Quyển và cảnh giới Độ Kiếp, khiến bất kỳ kẻ địch nào dám tiếp cận đều phải tan thành tro bụi. Chàng không chỉ là một chiến binh, mà còn là một tấm lá chắn vững chắc, một ngọn hải đăng dẫn lối cho các nàng giữa biển lửa chiến tranh.
Thế nhưng, dù phòng tuyến có vững chắc đến đâu, và sự phối hợp có ăn ý đến mấy, thì số lượng quân địch vẫn quá đông đảo, và chúng dường như không hề nao núng, liên tục đổ bộ vào. Các trận pháp phòng ngự bên ngoài đã bị phá hủy hoàn toàn, căn cứ tạm thời đã lộ ra những vết nứt lớn, từng mảng tường đá sụp đổ, bụi bặm bay mù mịt. Tiếng rên rỉ của những người bị thương bắt đầu vang lên, xen lẫn với tiếng gầm gừ giận dữ của Lâm Phong khi chàng chứng kiến sự tàn phá. Mùi máu tươi nồng nặc, mùi linh lực hỗn loạn, mùi cháy khét của đá và gỗ, tất cả tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng xen lẫn hy vọng, một sự kiên cường không lay chuyển.
Khi ánh chiều dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, trận chiến đã kéo dài gần một ngày một đêm. Các nàng đều đã thấm mệt, linh lực tiêu hao đáng kể, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Lâm Phong cũng đã phải dốc hết sức mình, vết thương cũ chưa lành hẳn lại bị thương mới, nhưng chàng vẫn đứng vững như một ngọn núi.
Bất chợt, một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa các tu sĩ Đại Thừa bình thường, bất ngờ xuất hiện. Đó là một cường giả cấp Đại Thừa của Thiên Khuyết Cổ Tộc, vận giáp trụ đen tuyền, khuôn mặt dữ tợn, mang theo một pháp bảo bí mật được chính Thiên Lang Tử ban tặng: một viên cầu màu đỏ thẫm, tỏa ra một luồng năng lượng hủy diệt kinh người. Hắn không nói không rằng, trực tiếp lao thẳng vào trung tâm căn cứ, hướng về phía Tần Nguyệt đang tập trung trị liệu cho Mộc Ly.
Tần Nguyệt đang nhắm mắt, dốc toàn lực để ổn định linh lực cho Mộc Ly, không hề hay biết hiểm nguy đang cận kề. Mộc Ly, vừa mở mắt sau khi được trị liệu, kinh hãi nhìn thấy viên cầu đỏ thẫm đang lao đến, nhưng đã quá muộn để phản ứng. "Cẩn thận!" Lam Yên gầm lên, cố gắng lao tới nhưng bị một tên tu sĩ khác chặn lại.
Trong tích tắc sinh tử, Cổ Thanh Nguyệt, dù linh lực đã cạn kiệt, vẫn kịp thời phản ứng. Nàng cắn chặt răng, Thất Thải Tiên Kiếm vung lên, tạo ra một kết giới ánh sáng màu vàng kim chói lòa, bao bọc Tần Nguyệt và Mộc Ly. Viên cầu đỏ thẫm va chạm vào kết giới, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, xé rách không gian. Kết giới ánh sáng lập tức rạn nứt, rồi vỡ tan tành. Cổ Thanh Nguyệt bị chấn động mạnh, một ngụm máu tươi trào ra khỏi khóe miệng, thân hình mảnh mai lảo đảo suýt ngã. Tuyết Dao và Diệp Vô Song kịp thời đỡ lấy nàng.
Cảnh tượng đó như một giọt nước tràn ly. Lâm Phong, nhìn thấy Cổ Thanh Nguyệt thổ huyết, nhìn thấy Tần Nguyệt suýt gặp nguy hiểm, trong lòng chàng bỗng bùng lên một ngọn lửa giận dữ ngút trời. "Dám động vào người của ta, các ngươi muốn chết!" Chàng gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang theo một uy áp kinh hoàng, khiến toàn bộ chiến trường như ngừng lại trong giây lát.
Đôi mắt đen láy của chàng bỗng chuyển sang màu đỏ rực, uy áp Độ Kiếp cuồn cuộn dâng trào, lan tỏa khắp nơi, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Các tu sĩ Thiên Khuyết Cổ Tộc gần đó cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tim, khiến họ khó thở, thậm chí có kẻ bị chấn động đến thổ huyết. Lâm Phong không ngần ngại kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Một màn sương đen huyền ảo, dày đặc, từ cơ thể chàng bốc lên, nhanh chóng bao phủ cả một vùng chiến trường, che khuất tầm nhìn của địch. Trong màn sương đó, khí tức của Lâm Phong trở nên mạnh mẽ hơn gấp bội, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra ánh sáng đen đỏ kỳ dị, như một lưỡi hái tử thần.
"Các nàng ổn chứ? Hãy tin ta!" Chàng quay đầu lại, ánh mắt đầy kiên định nhìn các nàng.
Các mỹ nhân, dù mệt mỏi và lo lắng, nhưng khi nhìn vào đôi mắt rực lửa của Lâm Phong, họ cảm thấy một nguồn sức mạnh mới, một niềm tin tuyệt đối. "Chúng ta tin chàng!" Diệp Vô Song thì thầm, ánh mắt lạnh lùng của nàng ánh lên một tia ấm áp.
Lâm Phong không chờ đợi thêm, chàng tung ra một chiêu Kiếm Thức Độ Kiếp mạnh nhất của mình, kết hợp với sức mạnh từ Huyễn Mặc Quyển. "Huyễn Mặc Kiếm Khí, Đoạn Thiên Địa!"
Một luồng kiếm khí khổng lồ, đen đặc và đỏ rực đan xen, xé toạc không gian, tạo ra một vết nứt lớn trên không trung, lao thẳng vào tên cường giả Đại Thừa vừa tấn công Tần Nguyệt. Tên cường giả đó, dù đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng cũng không thể chống đỡ được uy lực kinh hoàng của chiêu kiếm này. Viên cầu đỏ thẫm pháp bảo của hắn lập tức bị nghiền nát, rồi chính hắn cũng bị luồng kiếm khí nuốt chửng, thân thể tan biến thành tro bụi trong chớp mắt, không để lại một dấu vết.
Toàn bộ đội quân Thiên Khuyết Cổ Tộc bị chấn động mạnh. Tướng lĩnh của chúng gục ngã, pháp bảo bị phá hủy, khiến tinh thần chiến đấu của chúng sụp đổ hoàn toàn. Không ít kẻ bị dư chấn của kiếm khí đánh trúng, bỏ mạng ngay tại chỗ, hoặc bị thương nặng.
Từ xa, Thiên Lang Tử, đang quan sát trận chiến qua một màn sương phép thuật, không thể tin vào mắt mình. Hắn đã thấy Lâm Phong đột phá Độ Kiếp, nhưng không nghĩ rằng sức mạnh của chàng lại khủng khiếp đến mức này, có thể dễ dàng giết chết một cường giả Đại Thừa được hắn ban tặng pháp bảo. Vẻ mặt hắn từ khinh thường chuyển sang tức giận tột độ, rồi lại hóa thành sự hoài nghi sâu sắc. "Rút lui! Toàn quân rút lui!" Hắn gầm lên, giọng nói tràn đầy sự khó chịu và không cam lòng.
Quân Thiên Khuyết Cổ Tộc, như chim sợ cành cong, lập tức tháo chạy tán loạn, bỏ lại vô số xác chết và pháp bảo.
Căn cứ tạm thời tan hoang, gần như bị phá hủy hoàn toàn. Các nàng đều đã kiệt sức, mái tóc rối bời, y phục dính bụi bẩn và máu, nhưng ánh mắt của họ đều hướng về Lâm Phong, tràn đầy tự hào và tin tưởng. Chàng, đứng giữa đống đổ nát, như một vị thần chiến tranh, vẫn kiên cường và bất khuất.
Lâm Phong thở ra một hơi dài, thu lại Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển. Ánh mắt chàng quét qua chiến trường hoang tàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị của các nàng. Chàng biết, đây chỉ là một trận thắng tạm thời. Mối đe dọa từ Thiên Lang Tử và "Thiên Đạo" vẫn còn đó, lơ lửng trên đầu họ như một lưỡi kiếm Damocles. Nhưng giờ đây, chàng biết mình không đơn độc. Sức mạnh phối hợp của chàng và các nàng đã chứng minh họ là một tập thể không thể bị đánh bại dễ dàng. Điều này cũng báo hiệu rằng họ sẽ là nhân tố then chốt trong cuộc chiến chống lại âm mưu lớn hơn, những thế lực cổ xưa đang thao túng các giới. Thiên Lang Tử, giờ đây, chắc chắn sẽ coi Lâm Phong là mối đe dọa lớn nhất, và những cuộc đối đầu sau này sẽ còn khốc liệt và quy mô hơn, có thể thu hút sự chú ý của các thế lực khác ở Linh Giới. Căn cứ tạm thời đã bị phá hủy, buộc Lâm Phong và nhóm phải tìm kiếm một địa điểm an toàn hơn, hoặc thậm chí là một đồng minh mới. Và việc Lâm Phong phải dùng đến Huyễn Mặc Quyển một cách chủ động trong chiến đấu cũng gợi ý về việc chàng sẽ khai thác sâu hơn tiềm năng của nó, có thể liên quan đến việc vén màn "Thiên Đạo".
Lâm Phong bước đến gần các nàng, nhẹ nhàng ôm lấy Cổ Thanh Nguyệt đang dựa vào Tuyết Dao, rồi dùng tay xoa nhẹ lên mái tóc Tần Nguyệt. "Chúng ta thắng rồi." Chàng nói, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm và yêu thương. Các nàng nhìn chàng, nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ nở trên môi. Dù Thiên Đạo vô tình, nhưng nhân thế vẫn còn tình, và tình yêu của họ, sẽ mãi mãi bất diệt. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," Lâm Phong thầm nhủ, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Cuộc hành trình của chàng vẫn còn rất dài, nhưng chàng biết, với những người bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ gục ngã.