Gió đêm vẫn rít qua những vết nứt trên mặt đất, mang theo hơi lạnh của tàn cuộc. Căn cứ tạm thời đã không còn nguyên vẹn, những khối đá vụn vỡ nằm ngổn ngang, đất đá bị cày xới, ám mùi khét lẹt của linh lực và mùi tanh nồng của máu. Trong ánh sáng mờ ảo của bình minh đang hé rạng, Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, hình ảnh một vị thần chiến tranh kiên cường, bất khuất. Chàng nhìn các nàng, nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ nở trên môi họ như những đóa hoa kiên cường nở rộ giữa chiến trường hoang tàn. "Chúng ta thắng rồi," lời chàng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả sự nhẹ nhõm và yêu thương vô bờ. Ánh mắt các nàng đáp lại, tràn đầy tự hào và tin tưởng, như khẳng định một điều: dù Thiên Đạo vô tình, nhưng nhân thế vẫn còn tình, và tình yêu của họ, sẽ mãi mãi bất diệt. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," Lâm Phong thầm nhủ, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Cuộc hành trình của chàng vẫn còn rất dài, nhưng chàng biết, với những người bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ gục ngã.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mỏng phủ lấy tàn tích của căn cứ tạm thời. Tiếng gió rít qua những khe đá, như những lời than vãn khe khẽ về một đêm chiến tranh khốc liệt. Mùi khói còn vương vấn, quyện cùng mùi máu tanh thoang thoảng và mùi đất ẩm, kim loại bị nung chảy, tạo nên một bầu không khí nặng nề nhưng không kém phần quyết liệt. Lâm Phong và các mỹ nhân, tuy vẫn còn mệt mỏi sau trận chiến dữ dội đêm qua, nhưng không ai cho phép mình nghỉ ngơi. Họ bắt đầu kiểm tra lại căn cứ, xử lý những thương vong còn sót lại – may mắn thay, chỉ có một vài tu sĩ phụ trách phòng thủ bị thương nhẹ, còn các nàng đều chỉ kiệt sức và bị trầy xước.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và điềm tĩnh, đã nhanh chóng bắt tay vào công việc của mình. Nàng dùng linh lực ấm áp kiểm tra thương thế cho từng người, đôi mắt phượng dịu dàng ánh lên sự quan tâm sâu sắc. Nàng cẩn thận pha chế các loại đan dược hồi phục, những viên thuốc tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, xoa dịu những vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. "Các tỷ muội đừng quá lo lắng, thương thế của mọi người không nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ hồi phục," nàng nói, giọng trầm ấm, rõ ràng, mang lại sự an tâm cho mọi người.
Trong khi đó, Lâm Phong với ánh mắt sắc bén, quét qua từng ngóc ngách của chiến trường. Chàng không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ hướng tấn công chính của địch, các loại pháp bảo bị bỏ lại, cho đến những vết tích linh lực còn sót lại. Chàng đang tìm kiếm dấu vết, sơ hở của kẻ địch, những manh mối có thể giúp chàng hiểu rõ hơn về Thiên Khuyết Cổ Tộc và đặc biệt là Thiên Lang Tử. Chàng ngồi xuống một khối đá lớn còn sót lại, trải tấm bản đồ khu vực ra trước mặt. Các mỹ nhân vây quanh chàng, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ kiên nghị và tập trung.
Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn và ma mị của nàng không hề bị lu mờ bởi sự mệt mỏi. Nàng trầm ngâm nhìn vào bản đồ, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí lóe lên tia sáng trí tuệ. "Lực lượng của hắn tuy đông đảo, nhưng phối hợp thiếu ăn ý, Lâm Phong," nàng lên tiếng, giọng trầm thấp, uy quyền, "chúng chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối của Thiên Lang Tử và vài cường giả cấp cao để tạo áp lực, thay vì một chiến thuật bài bản." Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Hơn nữa, ta nhận thấy rằng các cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc dường như có một sự phụ thuộc nhất định vào một loại năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí thuần túy của Linh Giới."
Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Vô Song tỷ tỷ nói rất đúng. Hắn đã bỏ qua một số quy luật của Linh Giới, và dường như có một sự phụ thuộc nhất định vào một loại năng lượng nào đó. Có vẻ như Thiên Lang Tử quá tự phụ vào sức mạnh cá nhân và cấp dưới của mình, không bận tâm đến việc tạo ra một đội hình chiến đấu thực sự hiệu quả. Hắn tin rằng chỉ cần áp đảo về số lượng và có vài cường giả mạnh là đủ." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng, êm ái, nhưng lời lẽ lại sắc bén, chỉ ra điểm yếu chí mạng của đối phương. "Hắn chỉ ra lệnh tấn công trực diện, thiếu sự điều phối linh hoạt, đặc biệt là khi đối phó với những trận pháp phức tạp."
Lâm Phong nhíu mày, ngón tay lướt trên bản đồ. "Thiên Lang Tử kia tuy mạnh, nhưng hắn quá tự phụ, lại còn có thói quen... coi thường mọi đối thủ. Hắn nghĩ rằng chỉ cần dùng vũ lực tuyệt đối là có thể nghiền nát tất cả. Hắn không ngờ rằng chúng ta có thể phối hợp ăn ý đến vậy, và Huyễn Mặc Quyển của ta lại có thể phát huy uy lực đến thế." Chàng dừng lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ tính toán. "Điều hắn không ngờ tới nhất chính là, hắn không chỉ đối đầu với một người, mà là một tập thể. Một tập thể mà mỗi người đều tin tưởng tuyệt đối vào người còn lại."
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, khẽ hừ lạnh một tiếng. "Tên đó quả thực quá ngạo mạn. Hắn nghĩ rằng việc có vài cường giả Đại Thừa là có thể làm mưa làm gió ở Linh Giới này sao? Hắn chưa từng đối mặt với một chiến đội thực sự." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, lộ rõ khí chất của một chiến binh.
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết của nàng không che giấu được sự sắc sảo trong ánh mắt. Nàng chỉ vào một khe núi trên bản đồ. "Trong trận chiến đêm qua, ta nhận thấy tuyến hậu cần của địch tương đối yếu ớt, dễ bị cắt đứt. Hắn dường như không coi trọng việc bảo vệ tuyến sau, hoặc hắn tự tin không ai có thể đột phá phòng tuyến của hắn." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo nhưng lời nói lại vô cùng hiệu quả.
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, chớp chớp. "Vậy chúng ta có nên... chơi hắn một vố không, ca ca? Lần này không chỉ là phòng thủ nữa, mà phải là... phản công bất ngờ!" Giọng nói nàng trong trẻo, líu lo, đầy vẻ hưng phấn.
Linh Nhi, vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu, cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn, đen láy. "Đúng vậy, ca ca! Chúng ta phải cho hắn biết tay! Hắn dám làm tỷ tỷ Tần Nguyệt bị thương!" Giọng nàng trong trẻo, non nớt nhưng đầy dũng cảm.
Lâm Phong nhìn một lượt các nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Chính xác! Lần này, chúng ta sẽ không ngồi chờ hắn đến nữa. Chúng ta sẽ chủ động. Thiên Lang Tử coi thường chúng ta, coi thường cái mà hắn gọi là 'phàm nhân'. Hắn nghĩ mình là kẻ duy nhất nắm giữ quyền lực." Chàng vẽ một đường trên bản đồ, chỉ vào một khu vực Thạch Lâm Địa Ngục không xa. "Nơi đây, địa hình hiểm trở, linh khí hỗn loạn, rất thích hợp để bố trí mai phục. Hắn sẽ không ngờ chúng ta lại dám chủ động tấn công."
Cổ Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt thanh cao toát lên sự đồng tình. "Địa hình Thạch Lâm Địa Ngục quả thực là một lợi thế lớn. Các cột đá tự nhiên có thể che chắn tầm nhìn, tiếng gió rít có thể át đi tiếng động, và linh khí hỗn loạn sẽ làm suy yếu khả năng trinh sát của kẻ địch."
Lâm Phong tiếp tục giải thích kế hoạch của mình, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và quyết đoán. Chàng phân tích từng điểm mạnh, yếu của đối phương, từng khả năng của mỗi mỹ nhân. "Chúng ta sẽ lợi dụng sự tự phụ và thói quen tấn công trực diện của Thiên Lang Tử. Hắn sẽ nghĩ rằng chúng ta đang cố gắng lẩn trốn, hoặc củng cố phòng thủ ở một nơi khác. Hắn sẽ không ngờ chúng ta lại dám đặt bẫy hắn ngay gần đây."
Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng vẫn toát lên khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. "Phu quân nói rất đúng. Chúng ta không thể mãi bị động. Băng kiếm của ta đã khát máu!" Giọng nàng trong trẻo, ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh.
Lâm Phong mỉm cười với các nàng. "Ta biết các nàng đều là những chiến binh dũng cảm nhất. Nhưng lần này, chúng ta không chỉ cần dũng cảm, mà còn cần trí tuệ. Chúng ta sẽ dùng chính sự tự phụ của Thiên Lang Tử để đối phó với hắn." Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh lực trong cơ thể đang tuần hoàn mạnh mẽ. "Mặc dù Thiên Đạo vô tình, nhưng Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình."
***
Vài giờ sau, khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng gắt xuống vùng đất hoang vu, khắc nghiệt. Thạch Lâm Địa Ngục hiện ra với vẻ ngoài đúng như tên gọi của nó. Những cột đá tự nhiên hình thù kỳ dị, vách đá dựng đứng, khe nứt sâu hoắm, tạo nên một mê cung chết chóc. Tiếng gió rít qua các khe đá, nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ, tiếng đá lở rải rác vọng lại, đôi khi xen lẫn tiếng gầm gừ của yêu thú ẩn mình. Mùi đá, mùi bụi đất, và đôi khi là mùi tanh của yêu thú quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hoang vu, đầy nguy hiểm. Linh khí nơi đây hỗn loạn đến lạ thường, khiến cho việc cảm nhận hay thi triển pháp thuật trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, tựa như một bức màn vô hình che khuất mọi giác quan. Ánh sáng bị che khuất bởi các cột đá khổng lồ, tạo cảm giác u ám, mờ mịt, dù lúc này là buổi trưa.
Theo kế hoạch đã vạch ra tỉ mỉ của Lâm Phong, các mỹ nhân đã được phân công vị trí chiến lược. Họ di chuyển lặng lẽ, như những bóng ma, hòa mình vào khung cảnh khắc nghiệt của Thạch Lâm Địa Ngục.
Cổ Thanh Nguyệt, với sự tinh thông về trận pháp, nhanh chóng bố trí lại một vài trận pháp ẩn giấu giữa các cột đá. Nàng vung tay, những phù văn cổ xưa lóe lên rồi chìm vào đá, tạo ra những bẫy vô hình, những kết giới làm suy yếu linh lực địch và cản trở tầm nhìn. Nàng không chỉ tạo ra các trận pháp phòng thủ, mà còn cả những trận pháp quấy rối, trận pháp mê hoặc, biến khu vực này thành một cái bẫy hoàn hảo. Mái tóc dài, óng ả màu đen tuyền của nàng khẽ bay trong gió, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung và kiên định.
Mộc Ly, với khả năng thiên phú của một tinh linh hệ Mộc, dùng linh lực của mình để che giấu dấu vết, tạo ra các ảo ảnh nhỏ từ cây cỏ, bụi rậm. Những cành cây khô héo bỗng trở nên xanh tươi, những tảng đá xám xịt bỗng biến thành những bụi cây um tùm, đánh lừa thị giác của kẻ địch. Nàng di chuyển nhanh nhẹn giữa các khe đá, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua mọi ngóc ngách, đảm bảo không có sơ hở nào. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi nàng đã được thay thế bằng vẻ nghiêm túc, tập trung.
Hạ Vũ, như một bóng ma vô hình, ẩn mình sâu trong một khe đá hẹp. Vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết của nàng biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và hiệu quả của một sát thủ. Nàng kiểm tra lại những phi đao tẩm độc và một vài ám khí đặc biệt, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ giờ đây ánh lên vẻ sắc lạnh, sẵn sàng cho những đòn đột kích thần tốc. Vị trí của nàng là chìa khóa để cắt đứt đường lui của chúng, một điểm tử huyệt trong kế hoạch của Lâm Phong.
Lam Yên và Tuyết Dao, hai chiến binh mạnh mẽ nhất, đã chọn vị trí tiền tuyến, ẩn mình sau những khối đá lớn nhất, sẵn sàng cho những cuộc đối đầu trực diện. Lam Yên mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương trong tay nàng sáng lấp lánh dưới ánh nắng gắt, toát lên khí chất mạnh mẽ, phóng khoáng. Tuyết Dao, trong y phục màu trắng hoặc xanh nhạt, băng kiếm của nàng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng giờ đây là một sự uy hiếp thầm lặng. Cả hai đều hít thở sâu, linh lực trong cơ thể vận chuyển, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tần Nguyệt và Linh Nhi thì ở vị trí hơi lùi về phía sau nhưng vẫn có thể quan sát và hỗ trợ. Tần Nguyệt, tay cầm một vài bình đan dược bổ sung linh lực và hồi phục, sẵn sàng ứng cứu bất cứ ai bị thương. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt phượng uyên bác quét qua các vị trí, tính toán khả năng hỗ trợ. Linh Nhi, tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng cũng rất dũng cảm. Nàng ngồi khoanh chân, hai tay đặt trước ngực, tập trung cao độ, linh lực trong người nàng cuộn trào, sẵn sàng thi triển các phép thuật khống chế từ xa.
Lâm Phong, ẩn mình ở vị trí trung tâm của cái bẫy, trên một mỏm đá cao. Huyễn Mặc Quyển bao phủ cơ thể chàng, khiến khí tức của chàng hoàn toàn biến mất, hòa vào linh khí hỗn loạn của Thạch Lâm Địa Ngục. Chàng hít sâu một hơi, linh lực trong cơ thể vận chuyển nhịp nhàng, cảm nhận từng hơi thở của các nàng, từng rung động nhỏ nhất trong không gian xung quanh. Ánh mắt chàng lóe lên sự lạnh lẽo, quyết tâm. "Mộc Ly, dùng khả năng của muội che giấu động tĩnh. Hạ Vũ, vị trí của muội là chìa khóa để cắt đứt đường lui của chúng." Giọng chàng trầm thấp, truyền thẳng vào tâm trí các nàng qua thần niệm.
"Đã rõ, phu quân. Băng kiếm sẽ mở đường máu!" Tuyết Dao đáp lại, giọng ngắn gọn, dứt khoát.
"Ca ca cứ yên tâm! Mộc Ly sẽ không để bọn chúng phát hiện ra đâu!" Mộc Ly líu lo, tràn đầy tự tin.
"Hạ Vũ đã sẵn sàng." Hạ Vũ chỉ nói vỏn vẹn ba chữ, nhưng sự kiên định trong giọng nói của nàng khiến Lâm Phong hoàn toàn yên tâm.
Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận không gian xung quanh. Kế hoạch đã được vạch ra, cái bẫy đã được giăng. Giờ chỉ còn chờ con mồi tự chui vào. Lâm Phong biết, đây không chỉ là một cuộc phục thù, mà còn là một bài học đắt giá mà chàng muốn dạy cho Thiên Lang Tử – rằng sự tự phụ và khinh thường đối thủ sẽ phải trả giá. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng thầm nhủ, "và cái tâm của ta, không cho phép kẻ nào tùy tiện làm tổn thương những người ta yêu quý."
***
Thời gian trôi qua chậm rãi như dòng cát chảy qua kẽ tay. Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thạch Lâm Địa Ngục, một đội quân hùng hậu của Thiên Khuyết Cổ Tộc rầm rập tiến vào. Dẫn đầu là Thiên Lang Tử, vẻ mặt hắn vẫn kiêu ngạo, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua những cột đá hình thù kỳ dị, nhưng không hề nhận ra sự bất thường nào. Hắn không hề hay biết rằng, mình đã rơi vào cái bẫy chết chóc mà Lâm Phong và các mỹ nhân đã dày công giăng sẵn.
Ngay khi đội quân Thiên Khuyết Cổ Tộc bước vào khu vực trọng yếu nhất của Thạch Lâm, nơi các trận pháp của Cổ Thanh Nguyệt được bố trí dày đặc nhất, các đòn tấn công bất ngờ từ Lâm Phong và các mỹ nhân bùng nổ!
"Phá!"
Tiếng hô vang dội của Lâm Phong như một tín hiệu. Ngay lập tức, từ các khe đá, những luồng linh lực mạnh mẽ bùng nổ. Tuyết Dao và Lam Yên dẫn đầu, như hai mũi tên nhọn xé toạc không gian. Tuyết Dao vung băng kiếm, vô số phiến băng sắc nhọn như dao cạo, kèm theo linh khí băng hàn cực độ, xé gió lao tới, chặn đứng tiền tuyến của địch, đóng băng những tên tu sĩ xông lên đầu tiên thành tượng băng. Kế đó, Lam Yên gầm lên một tiếng dứt khoát, trường thương trong tay nàng xoáy thành một vòng tròn lửa đỏ rực, quét ngang đội hình địch, khiến hàng loạt tên tu sĩ cấp thấp bị thiêu rụi thành tro bụi, hoặc bị linh lực hùng hậu của nàng đánh bay. Hai nàng như hai bức tường thép, vừa phòng thủ vững chắc, vừa công kích mãnh liệt, khiến đội hình địch lập tức trở nên hỗn loạn.
Từ phía sau, Mộc Ly và Linh Nhi không ngừng quấy rối. Mộc Ly dùng khả năng thiên phú điều khiển thực vật của mình, khiến vô số dây leo gai nhọn từ dưới đất đột ngột trỗi dậy, quấn chặt lấy chân tay quân địch, tạo ra các chướng ngại vật tự nhiên, cản trở bước tiến của chúng. Nàng còn tạo ra những đám sương độc màu xanh nhạt, khiến kẻ địch ho khan, tầm nhìn bị hạn chế. Linh Nhi, với vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung, liên tục niệm chú, thi triển các phép thuật khống chế. Những luồng linh lực màu sắc rực rỡ từ tay nàng bay ra, trói buộc, làm chậm tốc độ của địch, thậm chí khiến chúng tự quay lại tấn công đồng đội.
Hạ Vũ và Diệp Vô Song, tận dụng sự hỗn loạn, tung ra các đòn tập kích thần tốc vào các cường giả cấp cao của Thiên Khuyết Cổ Tộc. Hạ Vũ như một bóng ma, di chuyển không tiếng động, những phi đao tẩm độc của nàng bay ra xé gió, găm thẳng vào yếu huyệt của địch. Nàng ra tay gọn gàng, nhanh chóng, mỗi đòn đánh đều chính xác và hiệu quả. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, lại dùng một loại ám ảnh pháp thuật đặc biệt. Nàng tạo ra những ảo ảnh đáng sợ, những tiếng thì thầm ma quái trong tâm trí địch, khiến các cường giả cấp cao của Thiên Khuyết Cổ Tộc hoảng loạn, tự đánh lẫn nhau hoặc bất động trong sợ hãi, tạo cơ hội cho Hạ Vũ kết liễu.
Cổ Thanh Nguyệt, ở vị trí quan sát cao nhất, vận dụng trận pháp một cách thần tình. Nàng khẽ vung tay, những phù văn phát sáng màu xanh ngọc bùng lên, phong tỏa không gian, làm suy yếu linh lực địch và tăng cường sức mạnh cho Lâm Phong cùng các nàng. Những trụ đá tự nhiên dưới sự điều khiển của nàng bỗng di chuyển, tạo thành những bức tường vững chắc hoặc những lối đi hẹp, chia cắt đội hình địch, biến Thạch Lâm Địa Ngục thành một chiến trường tử địa thực sự.
Thiên Lang Tử, vốn đang ngạo nghễ dẫn quân, bỗng cảm thấy một luồng sát khí khổng lồ bao trùm. Hắn không thể tin vào mắt mình khi thấy đội quân của mình bị tấn công bất ngờ và tan tác nhanh chóng. "Khốn kiếp! Bọn tiện nhân các ngươi dám giăng bẫy ta!" Hắn gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây tràn ngập sự tức giận. Hắn vung tay, một luồng linh lực đen tối bùng nổ, phá tan một phần trận pháp của Cổ Thanh Nguyệt, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ trong cái bẫy khổng lồ này.
Lâm Phong, hiện thân giữa chiến trường, như một vị thần chiến tranh giáng thế. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra ánh sáng đen đỏ kỳ dị, xé toạc không gian. Chàng không phí lời, trực tiếp nhắm vào Thiên Lang Tử. "Ngươi quá tự phụ, Thiên Lang Tử. Đây chỉ là bài học nhỏ cho kẻ không biết nhìn rõ thực lực đối thủ." Giọng chàng lạnh lùng, dứt khoát, vang vọng khắp Thạch Lâm.
Thiên Lang Tử cảm nhận được sự uy hiếp đáng sợ từ Lâm Phong, hắn lập tức tung ra một chiêu kiếm cực mạnh, hòng nghiền nát Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong đã chuẩn bị sẵn sàng. Chàng triệu hồi Huyễn Mặc Quyển, Huyễn Mặc Quyển bay lượn quanh chàng, tạo ra vô số ảo ảnh của chính Lâm Phong, mỗi ảo ảnh đều mang theo khí tức chân thật, khiến Thiên Lang Tử phân tâm. Hắn không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả, đành phải tấn công vào tất cả các ảo ảnh.
"Hắn đang lơ là phía sau!" Diệp Vô Song thì thầm, ánh mắt lạnh lùng của nàng ánh lên tia sáng sắc bén, nhìn thấu sơ hở của Thiên Lang Tử. Nàng đã đoán trước được nước cờ này của Lâm Phong.
Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Trong khi Thiên Lang Tử đang mải mê tấn công các ảo ảnh, chàng vận dụng Thần thông Không Gian, dịch chuyển tức thời, xuất hiện phía sau Thiên Lang Tử một cách không hề báo trước. Khoảng cách gần đến mức Thiên Lang Tử có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy.
"Ngươi...!" Thiên Lang Tử kinh hãi quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.
Lâm Phong không chút do dự. Cửu Thiên Huyền Kiếm như một tia chớp đen đỏ, tung ra một chiêu 'Huyễn Diệt Kiếm Khí', kèm theo một luồng lực lượng thôn phệ từ Huyễn Mặc Quyển, đánh thẳng vào kinh mạch của Thiên Lang Tử. Kiếm khí xuyên qua giáp trụ của hắn, mang theo sức mạnh thôn phệ hủy diệt, gặm nhấm linh lực và sinh mệnh.
"A...!" Thiên Lang Tử gầm lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, máu tươi phun ra từ miệng hắn, nhuộm đỏ chiến bào ánh bạc. Hắn không tin vào mắt mình, một cường giả Đại Thừa đỉnh phong như hắn, lại có thể bị một kẻ mới đột phá Độ Kiếp đánh lén và trọng thương đến mức này. Sức mạnh thôn phệ của Huyễn Mặc Quyển kinh khủng đến mức nó không chỉ hút đi linh lực mà còn nuốt chửng cả ý chí chiến đấu của hắn. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc bị thôn phệ từ Thiên Lang Tử – đó không phải linh khí thuần túy, mà là một loại năng lượng cổ xưa, u ám, có sự tương đồng kỳ lạ với thứ năng lượng chàng từng tiếp xúc khi khám phá bí mật của Đại Địa Phân Liệt, thứ năng lượng mà chàng đã từng cảm thấy như đang bị thao túng bởi một thế lực vô hình.
Thiên Lang Tử lảo đảo, cố gắng đứng vững, ánh mắt hắn nhìn Lâm Phong tràn ngập sự căm hận và kinh hoàng, nhưng trong sâu thẳm lại là sự sợ hãi tột độ. Hắn đã bị Lâm Phong đánh bại một cách hoàn toàn, không chỉ về sức mạnh mà còn về trí tuệ. Hắn gầm lên một tiếng, rồi bất ngờ ném ra một mảnh ngọc bội màu đen. Mảnh ngọc bội vỡ nát giữa không trung, phát ra một luồng khí tức tà dị và một đạo hắc quang bao bọc lấy hắn, kéo hắn biến mất khỏi chiến trường, để lại một câu nói chứa đầy sự phẫn nộ và ám ảnh: "Lâm Phong! Ngươi sẽ phải hối hận! Chủ nhân sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ngươi... kẻ dị loại, sẽ phải chết dưới tay Thiên Đạo!"
Toàn bộ quân Thiên Khuyết Cổ Tộc bị một cú sốc lớn. Thiên Lang Tử, thủ lĩnh của chúng, đã bị trọng thương và buộc phải rút chạy. Tinh thần chiến đấu của chúng sụp đổ hoàn toàn. Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp Thạch Lâm. Chúng tháo chạy tán loạn, bỏ lại vô số xác chết, pháp bảo và những tiếng kêu than thảm thiết.
Lâm Phong đứng thẳng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay vẫn còn vương khí tức hủy diệt. Chàng nhìn về phía Thiên Lang Tử vừa biến mất, trong lòng không khỏi suy tư. "Chủ nhân? Thiên Đạo?" Lời nói của Thiên Lang Tử trước khi biến mất đã gieo thêm một hạt giống nghi ngờ lớn trong lòng chàng. Rõ ràng, Thiên Lang Tử không phải là kẻ đứng sau tất cả. Có một thế lực mạnh mẽ hơn, bí ẩn hơn đang thao túng hắn, và có lẽ là cả Linh Giới này.
Các mỹ nhân, dù mệt mỏi sau trận chiến kịch liệt, nhưng ánh mắt họ đều rạng rỡ niềm vui chiến thắng và sự tự hào. Họ tập hợp lại quanh Lâm Phong, nhìn chàng bằng ánh mắt tin yêu tuyệt đối. Tuyết Dao bước đến, khẽ vuốt ve vết máu trên má Lâm Phong. "Phu quân, chàng không sao chứ?" Giọng nàng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, khóe môi nở một nụ cười ấm áp. "Ta không sao. Chúng ta... đã thắng rồi." Chàng quét mắt nhìn các nàng, thấy rõ sự trưởng thành và liên kết sâu sắc hơn trong ánh mắt họ. Trận chiến này, không chỉ là một chiến thắng về quân sự, mà còn là một chiến thắng về tinh thần, củng cố thêm mối liên kết giữa chàng và các nàng. Họ đã không còn là những người chỉ dựa vào chàng để bảo vệ, mà đã thực sự trở thành những đồng chiến hữu mạnh mẽ, kiên cường, cùng chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp.
"Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ," Lâm Phong thầm nhủ, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong cơ thể, và cả những bí ẩn đang dần hé lộ. Cuộc chiến với Thiên Lang Tử chỉ là màn dạo đầu. Những thế lực cổ xưa, những bí mật về "Thiên Đạo" đang thao túng các giới, đang chờ đợi chàng khám phá. Nhưng giờ đây, chàng không còn đơn độc nữa. Với các nàng bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ gục ngã, sẽ không bao giờ lùi bước. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"