Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 415

Cấm Thuật Huyết Tế: Lang Quân Phản Phệ

3493 từ
Mục tiêu: Khắc họa Thiên Lang Tử bộc phát toàn bộ sức mạnh, triệu hồi đồng minh hoặc triển khai cấm thuật, đẩy Lâm Phong và đồng đội vào tình thế hiểm nguy tột cùng.,Đẩy cao trào của arc lên đỉnh điểm, tạo ra một trận chiến sinh tử khốc liệt nhất từ trước đến nay.,Buộc Lâm Phong phải bộc lộ những năng lực ẩn giấu, vượt qua giới hạn bản thân để bảo vệ những người thân yêu.,Gieo rắc thêm manh mối về 'Thiên Đạo' hoặc thế lực cổ xưa đứng sau Thiên Lang Tử, làm sâu sắc thêm âm mưu lớn của arc.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Lang Tử, Cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc
Mood: Tense, desperate, action-packed, thrilling, phẫn nộ, tuyệt vọng
Kết chương: [object Object]

Gió táp rít gào, mang theo hơi lạnh buốt của tàn dư trận chiến, luồn qua những khe đá nứt toác và những thân cây cổ thụ cháy sém, tạo nên khúc ai ca thê lương trên mảnh đất hoang tàn ở Linh Giới. Bầu trời vẫn còn âm u, mây đen vần vũ như những vết bầm tím khổng lồ, treo lơ lửng trên đỉnh đầu, báo hiệu một điềm chẳng lành còn lớn hơn. Mùi đất đá cháy khét, mùi máu tanh nồng nặc và cả mùi lưu huỳnh khét lẹt của linh lực hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không khí, quẩn quanh như một lời nhắc nhở dai dẳng về sự tàn phá vừa qua.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân tập trung tại một khu vực có địa thế tương đối kín đáo, được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng đã qua phong hóa. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm chưa thể xua tan hết sự u ám nơi đây, càng khiến cảnh vật thêm phần tiêu điều, thê lương. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần nay lấm lem tro bụi, đang cẩn thận kiểm tra vết thương cho Mộc Ly, người dù kiên cường nhưng cũng không tránh khỏi vài vết trầy xước. Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch thường ngày, nhưng giờ đây lại pha chút mệt mỏi và lo lắng, khẽ rụt vai khi Tuyết Dao dùng linh lực thanh khiết của nàng để xoa dịu. Hạ Vũ và Linh Nhi, hai nàng tiểu muội nhỏ nhắn, đang nhặt nhạnh những mảnh vụn pháp bảo còn sót lại, đôi mắt to tròn ngước nhìn Lâm Phong đầy vẻ bất an.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khuôn mặt phúc hậu giờ đây đượm vẻ trầm tư, nàng đang khoanh tay ngồi giữa một vòng tròn nhỏ, hai mắt khép hờ, linh lực nhẹ nhàng lưu chuyển, cảm nhận khí tức còn vương vấn trên chiến trường. Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thanh khiết như thánh nữ, đang dùng linh lực dịu nhẹ thanh tẩy những tạp chất ma khí còn sót lại trong không khí, vừa giúp mọi người phục hồi, vừa tạo ra một không gian thanh tịnh tạm thời. Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, vẫn đứng lặng lẽ tựa vào một vách đá, đôi mắt tím huyền bí sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể nàng có thể nhìn xuyên thấu vô vàn lớp sương mù của tương lai, cảm nhận được điều gì đó kinh khủng sắp đến. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên cường, đang gác kiếm đứng canh, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, thần sắc căng thẳng đến tột độ.

Lâm Phong, đứng giữa vòng tròn các nàng, ngón tay khẽ vuốt ve mảnh ngọc bội màu đen vỡ nát mà Thiên Lang Tử đã ném ra trước khi biến mất. Khí tức tà dị từ mảnh ngọc vẫn còn tỏa ra từng đợt, dù đã yếu đi nhiều. Chàng nhíu mày, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư tột độ.

"Mảnh ngọc này..." Lâm Phong trầm giọng, giọng nói khàn khàn mang theo chút mệt mỏi sau trận chiến nhưng vẫn đầy uy lực, "Chứa đựng tà khí cực mạnh, hơn nữa... nó có một chút tương đồng với cái gọi là 'Thiên Đạo' mà hắn nhắc tới."

Tần Nguyệt khẽ mở mắt, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy thâm ý. "Đây không phải là một mảnh ngọc bình thường, phu quân. Theo những cổ thư ta từng đọc, đây là một loại huyết tế cổ xưa, một vật dẫn dắt để triệu hồi hoặc kích hoạt một cấm thuật kinh thiên động địa. Chỉ những thế lực thâm hiểm, những kẻ đã điên loạn đến cực hạn, mới có thể sử dụng. Hắn đã chuẩn bị một cái giá không nhỏ cho việc này."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. "Cái giá không nhỏ... Hắn bị ta trọng thương, nhưng dường như sự điên cuồng trong hắn không hề giảm sút, thậm chí còn tăng lên. Điều ta bận tâm là lời hắn nói... 'Chủ nhân sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ngươi... kẻ dị loại, sẽ phải chết dưới tay Thiên Đạo!' Rõ ràng, Thiên Lang Tử không phải là kẻ đứng sau tất cả. Có một thế lực mạnh mẽ hơn, bí ẩn hơn đang thao túng hắn, và có lẽ là cả Linh Giới này." Chàng ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, cảm thấy một nỗi bất an dâng lên trong lòng. Cảm giác như có một sợi dây vô hình đang siết chặt vận mệnh của mình, của cả Linh Giới này, và "Thiên Đạo" kia chính là kẻ cầm sợi dây đó.

Diệp Vô Song, giọng nói trầm thấp, uy quyền vang lên, dù không nhìn Lâm Phong, nhưng ánh mắt tím sâu thẳm của nàng dường như đã nhìn thấu mọi thứ. "Hắn sẽ không buông tha. Năng lượng này cho thấy hắn đang chuẩn bị một đòn phản công hủy diệt. Huyết tế là để đổi lấy sức mạnh, không phải để trốn chạy. Lời hắn nói trước khi biến mất không phải là lời đe dọa suông, mà là một lời tuyên chiến cho một trận chiến không thể tránh khỏi."

Lam Yên siết chặt trường kiếm trong tay, gân xanh nổi lên. "Nói cách khác, hắn sẽ quay lại, và sẽ còn mạnh hơn trước?" Nàng mạnh mẽ, nóng nảy, nhưng cũng đủ tinh tường để nhận ra sự nguy hiểm đang rình rập.

Lâm Phong gật đầu. "E rằng là vậy." Chàng nhìn quanh các nàng, thấy rõ sự mệt mỏi nhưng cũng là sự kiên định trong ánh mắt của mỗi người. "Trận chiến này, chúng ta đã thắng, nhưng cái giá phải trả... có lẽ còn chưa đến."

Tuyết Dao khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng. "Phu quân, nếu hắn đã dùng huyết tế, thì sức mạnh của hắn sẽ tăng vọt, và có thể hắn sẽ không còn giữ được lý trí nữa. Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất."

Linh Nhi, với vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm, nắm chặt tay Hạ Vũ. "Ca ca, chúng ta không sợ! Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!"

Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp xua đi phần nào sự căng thẳng. "Tốt. Chúng ta là một thể, không ai sẽ đơn độc." Chàng nhìn mảnh ngọc bội vỡ nát trong tay, cảm nhận luồng khí tức tà ác đã yếu đi nhưng vẫn còn ẩn chứa sự cổ xưa, ma mị. Nó không giống bất cứ loại ma khí nào chàng từng tiếp xúc, mà mang một vẻ gì đó nguyên thủy, kinh khủng hơn, như đến từ tận cùng của thời gian và không gian. Mảnh ngọc này, cùng với lời nói của Thiên Lang Tử, đã vẽ ra một bức tranh rộng lớn hơn, đen tối hơn về Linh Giới, và về cái gọi là "Thiên Đạo" đang thao túng tất cả. Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn rất nhiều.

Cổ Thanh Nguyệt, sau khi hoàn tất việc thanh tẩy, khẽ mở mắt. "Lâm Phong, ta cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang tụ tập về phía này, nó không phải là linh lực, cũng không phải ma khí thuần túy. Nó... nó giống như một sự hỗn loạn nguyên thủy, đầy phẫn nộ và hủy diệt." Giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây lại mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. "Thân thể của Thiên Lang Tử dường như đang bị biến chất, hấp thụ loại năng lượng đó, hắn đang hòa làm một với nó."

Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén, kiên định. "Đến rồi."

Chưa dứt lời, bầu trời vốn đã u ám bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ máu. Một tiếng sấm sét đinh tai nhức óc xé toang không trung, như tiếng rống giận của một con quái vật cổ xưa. Gió bão cuồng phong nổi lên, cuốn theo cát bụi và mảnh vụn, biến thành những lưỡi dao vô hình rạch nát không gian. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những vách đá xung quanh bắt đầu nứt toác, đá vụn rơi ào ào. Một luồng khí tức áp bức, cuồng bạo, tràn ngập sát khí từ phía chân trời xa xăm ập đến, khiến tất cả mọi người như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Một đạo hắc quang khổng lồ, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của ma khí cổ xưa, lao thẳng về phía họ. Trung tâm của hắc quang đó là một hình hài méo mó, không còn giữ được vẻ ngoài của Thiên Lang Tử bình thường. Chiếc chiến bào ánh bạc của hắn đã bị nhuộm đỏ bởi máu, nhưng không phải máu của kẻ thù, mà là máu của chính hắn và vô số cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc bị lôi vào cấm thuật. Đôi mắt hắn giờ đây không còn là sự căm hận đơn thuần, mà là một sự điên loạn tột cùng, một ngọn lửa hủy diệt bùng cháy trong hốc mắt sâu hoắm. Năng lượng tà ác cuồn cuộn quanh hắn, biến hắn thành một con quái vật không thể nhận ra, một sự kết hợp kinh tởm giữa hình hài con người và ma vật cổ xưa.

Hắn không còn bay, mà lướt đi trên mặt đất, mỗi bước chân đều để lại những vết nứt sâu hoắm. Khí tức của hắn đã vượt xa cảnh giới Đại Thừa đỉnh phong, chạm đến một ngưỡng cửa đáng sợ mà Lâm Phong chưa từng thấy ở Linh Giới. Hắn đã thực sự dùng huyết tế để đổi lấy sức mạnh, biến bản thân thành một vật dẫn, một con rối cho một thực thể cổ xưa, hoặc chính hắn đã trở thành thực thể đó.

"Lâm Phong! Ngươi đã phá vỡ kế hoạch của Thiên Đạo! Ngươi sẽ phải trả giá bằng máu và linh hồn của tất cả những kẻ ngươi bảo vệ!" Thiên Lang Tử gầm lên, giọng nói méo mó, không còn mang âm sắc của con người, mà như tiếng gào thét của quỷ dữ từ địa ngục vọng về. Hắn giơ một tay lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn biến thành một cánh tay khổng lồ, mang theo những móng vuốt sắc nhọn như dao, xé toang không khí lao thẳng vào vị trí của Lâm Phong và các nàng.

"Hắn ta điên rồi!" Lam Yên nghiến răng, trường kiếm trong tay phát ra ánh sáng chói mắt, nàng lao lên phía trước, định dùng thân mình chặn lại đòn tấn công. "Năng lượng này... không phải của người phàm!"

"Đừng liều lĩnh!" Lâm Phong quát lớn, chàng đã nhanh hơn một bước. Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, một luồng kiếm khí Huyễn Diệt sắc bén bay ra, va chạm với cánh tay hắc khí. Một tiếng nổ lớn vang dội, chấn động cả không gian. Lâm Phong bị đẩy lùi vài bước, cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, cánh tay tê dại. Sức mạnh của Thiên Lang Tử giờ đây đã tăng lên một cách kinh hoàng, vượt xa dự liệu của chàng.

"Mộc Ly! Hạ Vũ! Linh Nhi! Phong tỏa không gian! Tuyết Dao! Cổ Thanh Nguyệt! Tần Nguyệt! Trận pháp phòng thủ!" Lâm Phong nhanh chóng ra lệnh. Chàng biết, đây không phải là lúc để lùi bước hay do dự. Đây là một trận chiến sinh tử thực sự.

Mộc Ly và Hạ Vũ không chút chần chừ, linh lực bùng nổ, thân pháp uyển chuyển như những cánh bướm, lao vào vị trí đã định. Linh Nhi, đôi mắt to tròn long lanh nhưng đầy kiên quyết, cũng nhanh chóng triển khai các phù văn, kết hợp với hai tỷ tỷ của mình, tạo thành một lưới phong tỏa không gian vô hình, cố gắng hạn chế tốc độ và phạm vi tấn công của Thiên Lang Tử. Tuyết Dao, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự lo lắng, kết hợp với Cổ Thanh Nguyệt và Tần Nguyệt, linh lực dâng trào, ba nàng cùng nhau kích hoạt một trận pháp phòng thủ cổ xưa, tạo ra một màn chắn ánh sáng kiên cố bao bọc lấy tất cả.

Thiên Lang Tử cười điên dại, tiếng cười chói tai đến rợn người. "Vô ích thôi! Tất cả các ngươi đều sẽ trở thành vật tế cho Thiên Đạo!" Hắn không còn là Thiên Lang Tử ngạo nghễ trước đây, mà là một con quái vật chỉ biết đến hủy diệt. Hắn lao vào trận pháp phòng thủ, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, khiến màn chắn ánh sáng rung chuyển dữ dội.

Lâm Phong và Diệp Vô Song cùng lúc lao lên. Diệp Vô Song, với Huyết Nguyệt Đao trong tay, ánh sáng tím huyền ảo bùng nổ, nàng cắt ngang không gian, tạo ra một vết nứt nhỏ nhưng sắc bén, nhắm thẳng vào Thiên Lang Tử. Lâm Phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một dải cầu vồng đỏ đen, liên tục công kích vào những điểm yếu trên cơ thể biến dạng của hắn. Lam Yên cũng không chịu kém cạnh, trường kiếm của nàng hóa thành một dải lụa lửa, liên tục quét qua, tạo thành những vết thương trên lớp da thịt đen kịt của Thiên Lang Tử.

Trận chiến bùng nổ dữ dội. Tiếng gầm rú xé tai của Thiên Lang Tử, tiếng va chạm pháp bảo chói tai, tiếng nổ lớn liên tục của linh lực và ma khí hỗn loạn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tươi và mùi khét của linh lực bùng nổ hòa quyện với mùi tử khí nồng nặc, tạo thành một hỗn hợp kinh khủng. Bầu trời đỏ máu, những tia sét đỏ rực liên tục giáng xuống mặt đất, như những ngón tay của tử thần đang vồ vập.

Sức mạnh của Thiên Lang Tử sau khi huyết tế đã vượt xa mọi dự đoán. Hắn không hề cảm thấy đau đớn, mỗi vết thương trên người hắn đều nhanh chóng khép lại, thậm chí còn hấp thụ linh lực từ các đòn đánh của Lâm Phong và các nàng để trở nên mạnh mẽ hơn. Các trận pháp phòng thủ của Tần Nguyệt, Tuyết Dao và Cổ Thanh Nguyệt liên tục bị đẩy lùi, ánh sáng lung lay như ngọn nến trước gió. Mộc Ly, Hạ Vũ và Linh Nhi cố gắng phong tỏa không gian, nhưng luồng năng lượng cuồng bạo từ Thiên Lang Tử quá mạnh, liên tục xé toang các kết giới của các nàng, khiến các nàng phải liên tục bổ sung linh lực, mặt mày tái mét.

Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mình. Chàng chưa bao giờ đối mặt với một kẻ địch nào điên cuồng và mạnh mẽ đến mức này. Thiên Lang Tử giờ đây không còn là con người, mà là một cỗ máy hủy diệt, một vật dẫn hoàn hảo cho thứ năng lượng cổ xưa, tà ác mà hắn gọi là "Thiên Đạo". Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng giờ đây nó đã biến chất, đã trở nên mạnh mẽ và hung bạo hơn gấp vạn lần, chính là thứ năng lượng mà chàng đã từng cảm thấy như đang bị thao túng bởi một thế lực vô hình, thứ năng lượng mà hắn đã thôn phệ được từ mảnh ngọc bội vỡ nát.

Trong một khoảnh khắc giao tranh kịch liệt, khi Lâm Phong và Diệp Vô Song đang cố gắng kìm chân Thiên Lang Tử ở tiền tuyến, một luồng hắc khí cực lớn bất ngờ bùng nổ từ cơ thể Thiên Lang Tử, xé toang trận pháp phòng thủ đang suy yếu của ba nàng. Nó lao thẳng vào phía sau, nơi Cổ Thanh Nguyệt đang dốc sức duy trì.

"Cẩn thận!" Tần Nguyệt và Tuyết Dao đồng thanh hô lên, nhưng đã quá muộn.

Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết nhưng giờ đây khuôn mặt đã tái nhợt vì cạn kiệt linh lực, cố gắng giơ tay tạo thêm một tầng phòng hộ. Nhưng luồng hắc khí quá mạnh, nó xuyên thủng mọi lớp bảo vệ, đánh thẳng vào nàng.

"Phụt!"

Cổ Thanh Nguyệt run rẩy, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, nhuộm đỏ y phục trắng ngọc của nàng. Nàng ngã quỵ xuống, đôi mắt mất đi vẻ sáng ngời thường ngày, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, đau đớn đến cực điểm.

"Cổ Thanh Nguyệt!" Lâm Phong gầm lên một tiếng, trái tim chàng như bị bóp nghẹt. Cảnh tượng Cổ Thanh Nguyệt ngã xuống, máu tươi phun ra, đã châm ngòi cho một cơn phẫn nộ tột cùng trong chàng. Lâm Phong cảm thấy một ngọn lửa cuồng nộ bùng cháy trong lồng ngực, thiêu đốt mọi lý trí. Nỗi sợ hãi mất đi người thân, nỗi bất lực khi không thể bảo vệ tất cả, đã khiến chàng như biến thành một con thú hoang.

"THIÊN LANG TỬ! NGƯƠI DÁM!!!" Lâm Phong gầm lên một tiếng, giọng nói khàn đặc, chứa đựng sự phẫn nộ không thể kìm nén. Đôi mắt đen láy của chàng bỗng chuyển sang màu đỏ máu, rồi lại ánh lên những tia kim quang rực rỡ, hắc khí cuồn cuộn từ trong cơ thể chàng bùng nổ, hòa lẫn với kim quang chói lọi, tạo thành một luồng uy áp kinh hoàng quét ngang chiến trường.

Thiên Lang Tử, nhìn thấy Cổ Thanh Nguyệt ngã xuống, lại cười điên dại. "Vô ích thôi! Tất cả các ngươi đều sẽ trở thành vật tế cho Thiên Đạo!" Hắn hoàn toàn không quan tâm đến sự tức giận của Lâm Phong, chỉ coi đó là một trò hề.

Nhưng hắn đã lầm.

Lâm Phong không còn là Lâm Phong bình thường nữa. Huyễn Mặc Quyển, vốn ẩn sâu trong cơ thể chàng, giờ đây không còn là một quyển sách, mà hóa thành một tấm khiên khổng lồ, đen kịt như vực sâu vũ trụ, với những đường vân kim quang rực rỡ chạy dọc, bao phủ lấy toàn bộ nhóm Lâm Phong. Tấm khiên này toát ra một thứ khí tức cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng đầy bí ẩn, như thể nó được tạo ra từ chính khởi nguyên của vũ trụ.

Tuy nhiên, ngay cả tấm khiên Huyễn Mặc Quyển khổng lồ này, dưới sự công kích điên cuồng của Thiên Lang Tử và luồng năng lượng tà ác mà hắn hấp thụ, cũng bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt đen kịt, và tiếng "rắc rắc" yếu ớt vang lên, như tiếng trái tim của Lâm Phong đang bị bóp nghẹt. Chàng cảm nhận được sức mạnh của mình đang được đẩy đến giới hạn, vượt qua mọi cảnh giới đã biết. Đây là một loại sức mạnh không thể miêu tả bằng lời, một sự kết hợp giữa linh lực, ma khí, và một thứ năng lượng tối thượng chưa từng được khai phá, như thể chính bí mật của "Thiên Đạo" đang cố gắng bộc lộ qua chàng.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong biết, đây không còn là một cuộc chiến thông thường. Đây là cuộc đối đầu giữa ý chí nghịch thiên cải mệnh của chàng, và sự thao túng tàn nhẫn của cái gọi là "Thiên Đạo" thông qua Thiên Lang Tử. Chàng không thể lùi bước, không thể gục ngã. Với các nàng bên cạnh, chàng sẽ chiến đấu đến cùng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Nhưng giờ đây, ngay cả Đạo của chàng cũng đang bị thử thách đến tột cùng.

Cơn bão pháp lực hoành hành dữ dội, cuốn lấy tất cả vào vòng xoáy hủy diệt. Lâm Phong đứng vững giữa tâm bão, đôi mắt rực cháy, nhìn chằm chằm vào Thiên Lang Tử, kẻ điên loạn đang cười khẩy. Chàng đã chuẩn bị cho một đòn quyết định, một đòn mà có thể sẽ hủy diệt cả chàng và Thiên Lang Tử, nhưng cũng có thể sẽ vén màn một phần bí mật của "Thiên Đạo" đang thao túng Linh Giới này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ