Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 416

Khoảnh Khắc Sinh Tử: Độ Kiếp Và Mảnh Ghép Thiên Đạo

3383 từ
Mục tiêu: Giải quyết ngay lập tức tình thế nguy hiểm của Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt từ kết thúc chương 415.,Khắc họa khoảnh khắc Lâm Phong đối diện với áp lực sinh tử tột cùng, linh hồn và ý chí được tôi luyện đến cực hạn.,Dẫn dắt Lâm Phong đột phá cảnh giới Độ Kiếp giữa trận chiến cam go, chứng minh sức mạnh phi thường và ý chí nghịch thiên.,Vén màn một mảnh ghép quan trọng về âm mưu lớn đã suy yếu Linh Giới, liên kết trực tiếp đến 'Thiên Đạo' hoặc thế lực cổ xưa.,Củng cố vị thế của Lâm Phong là một cường giả vượt xa các quy tắc thông thường của Linh Giới.,Thiên Lang Tử phải chịu hậu quả nặng nề hoặc bị đánh bại một cách dứt khoát, nhưng câu chuyện về hắn vẫn còn ẩn chứa bí mật.
Nhân vật: Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Thiên Lang Tử
Mood: Căng thẳng, tuyệt vọng, bi tráng, hoành tráng, giác ngộ, bí ẩn.
Kết chương: [object Object]

Cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm, bao trùm lấy chiến trường hoang tàn ở Linh Giới. Hắc khí cuồn cuộn như sóng dữ vỗ bờ, hòa lẫn với những luồng linh quang chói lọi từ các pháp bảo bị phá hủy, tạo thành một cơn bão năng lượng hủy diệt. Từng tiếng gầm thét dữ tợn của Thiên Lang Tử, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng những vết nứt không gian nhỏ xé toạc không trung, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ cấm thuật, mùi đất cháy khét bốc lên từ những hố sâu hoắm do pháp thuật để lại, báo hiệu sự tàn khốc của cuộc chiến. Bầu không khí trở nên nặng nề, áp bức đến nghẹt thở, một nỗi tuyệt vọng vô hình đang bủa vây lấy tất cả.

Lâm Phong đứng vững giữa tâm bão, thế nhưng đôi mắt chàng đã đỏ rực như hai hòn than cháy, gương mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo trong cơn phẫn nộ tột cùng. Cổ Thanh Nguyệt ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ y phục trắng ngọc, hình ảnh ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim chàng, thiêu đốt mọi lý trí. Huyễn Mặc Quyển, vốn là một tấm khiên khổng lồ, đen kịt như vực sâu vũ trụ, với những đường vân kim quang rực rỡ chạy dọc, đang cố gắng chống đỡ lấy đòn tấn công điên cuồng của Thiên Lang Tử. Nhưng từng tiếng "rắc rắc" nhỏ li ti vang lên, những vết nứt ngày càng lớn, báo hiệu sự sụp đổ đang cận kề. Tấm khiên, vốn là niềm hy vọng cuối cùng, giờ đây cũng lung lay trước sức mạnh tà ác, hung bạo của kẻ địch.

"Ha ha ha! Tuyệt vọng đi! Đây là sức mạnh của 'Thiên Đạo' mà các ngươi mãi mãi không thể hiểu!" Thiên Lang Tử điên dại cười lớn, đôi mắt hắn tràn đầy vẻ cuồng loạn và sự thỏa mãn bệnh hoạn. Thân thể hắn, sau khi thi triển cấm thuật huyết tế, giờ đây đã hoàn toàn biến dạng, trở thành một quái vật cao lớn với làn da xám xịt, những đường gân xanh đen nổi chằng chịt, và một đôi cánh dơi khổng lồ mọc ra từ sau lưng. Luồng hắc khí từ hắn tuôn trào như suối, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, như thể muốn nghiền nát tất cả.

"Thiên Đạo? Ngươi không xứng! Ta sẽ không để ngươi chạm vào nàng!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc, mỗi chữ tuôn ra đều mang theo sự căm hờn và quyết tâm không thể lay chuyển. Chàng liều mạng thúc giục Huyễn Mặc Quyển, hắc khí và kim quang từ cơ thể chàng bùng nổ dữ dội, cố gắng vá víu những vết nứt đang ngày càng lan rộng. Từng thớ thịt, từng kinh mạch trong chàng như muốn vỡ tung, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, nhưng chàng không hề lùi bước. Ý chí sắt đá, quyết tâm bảo vệ người mình yêu thương đã trở thành ngọn lửa duy nhất soi đường trong tâm trí chàng.

Bên cạnh Lâm Phong, các mỹ nhân cũng đang dốc toàn lực. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá, lúc này khuôn mặt cũng đã trắng bệch vì cạn kiệt linh lực, nàng dùng Cửu Thiên Huyền Kiếm tạo ra một màn chắn băng dày đặc, cố gắng giảm bớt áp lực cho Huyễn Mặc Quyển. Từng đợt xung kích của Thiên Lang Tử khiến nàng run rẩy, nhưng đôi mắt phượng dài vẫn kiên định, không một chút lùi bước. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây đỏ hoe vì tức giận và sợ hãi, nàng liên tục tung ra những sợi dây leo khổng lồ, mang theo gai nhọn và độc tố, quấn lấy Thiên Lang Tử, cố gắng kìm hãm hắn dù chỉ trong chốc lát. Lam Yên, dáng người mạnh mẽ, phóng khoáng, giờ đây lại mang vẻ căm phẫn tột độ, nàng vung trường thương, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh bạo liệt, dũng mãnh đối đầu với những cường giả Thiên Khuyết Cổ Tộc còn sót lại, ngăn không cho chúng tiếp cận. Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng nhưng đầy kiên cường, dùng pháp thuật chữa trị, cố gắng truyền linh lực vào Cổ Thanh Nguyệt, dù đôi tay nàng run rẩy, đôi mắt to tròn trong veo tràn ngập sự lo lắng. Linh Nhi, bé nhỏ đáng yêu, giờ đây lại ôm chặt lấy Lâm Phong, dùng thân thể mình làm lá chắn, đôi mắt to tròn ngập nước nhưng vẫn cắn chặt môi, không khóc không kêu, chỉ muốn bảo vệ "ca ca" của mình. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ, nàng điều khiển những sợi tơ đen mỏng như sương, quấn lấy từng đòn tấn công của Thiên Lang Tử, làm suy yếu chúng trước khi chúng kịp chạm vào Huyễn Mặc Quyển. Tần Nguyệt, với khuôn mặt phúc hậu giờ đây nhăn nhó vì lo âu, liên tục lấy ra các loại đan dược quý hiếm, truyền vào cơ thể Cổ Thanh Nguyệt, cố gắng duy trì hơi thở mong manh của nàng.

Tất cả bọn họ, từng người một, đang chiến đấu bằng cả sinh mạng, bằng cả ý chí, vì Lâm Phong, vì Cổ Thanh Nguyệt, vì chính bản thân mình. Nhưng sức mạnh của Thiên Lang Tử sau khi thi triển cấm thuật quả thực quá kinh khủng. Hắn giờ đây không chỉ là một cường giả Độ Kiếp đỉnh phong, mà còn là một thể sống được bao bọc bởi một luồng năng lượng tà ác, hùng bạo, vượt xa mọi định luật thông thường.

"Vô dụng! Tất cả các ngươi đều là kiến hôi! Thiên Đạo đã định, các ngươi phải chết!" Thiên Lang Tử gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nổ. Hắn giơ cao đôi cánh dơi khổng lồ, tập trung toàn bộ hắc khí vào một điểm, tạo thành một quả cầu năng lượng màu đen đặc quánh, to lớn như một ngọn núi nhỏ. Quả cầu năng lượng này không ngừng xoay tròn, phát ra những âm thanh rít gào chói tai, như tiếng oan hồn ai oán, rồi lao thẳng vào Huyễn Mặc Quyển, mang theo sức mạnh đủ để san bằng cả một ngọn núi.

"Không!" Lâm Phong rống lên, cảm nhận được sự tuyệt vọng dâng trào. Tấm khiên Huyễn Mặc Quyển đã đạt đến cực hạn, những vết nứt đã lan ra khắp nơi, và chàng biết, nó không thể chống đỡ được đòn đánh này nữa. Áp lực kinh hoàng từ quả cầu năng lượng khiến chàng như muốn vỡ tung, từng thớ thịt, từng sợi gân đều đang gào thét. Các mỹ nhân khác cũng không thể làm gì hơn, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn quả cầu hủy diệt lao tới, mang theo bóng đêm của cái chết.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi quả cầu năng lượng đen đặc chỉ còn cách Huyễn Mặc Quyển một tấc, khi tiếng "rắc rắc" của tấm khiên đã hóa thành tiếng "rầm rầm" dữ dội, Lâm Phong cảm nhận được cái chết cận kề. Không phải là cái chết đơn thuần của thể xác, mà là sự hủy diệt hoàn toàn của linh hồn, của ý chí. Nhưng chính trong khoảnh khắc tăm tối nhất, một tia sáng bỗng lóe lên trong tâm trí chàng.

Cảnh tượng hỗn loạn của chiến trường dần mờ đi, những tiếng gào thét, những vụ nổ, tất cả đều trở nên xa xăm, như thể Lâm Phong đã thoát ly khỏi không gian và thời gian. Chàng nhắm mắt lại, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là để tập trung. Trong tâm thức chàng, một không gian hư vô hiện ra, thanh tịnh lạ thường. Không có âm thanh, không có mùi hương, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối. Trong không gian ấy, những mảnh ký ức, những tri thức cổ xưa chợt lóe sáng, như những vì sao xa xôi bỗng hiện hữu.

Chàng nhìn thấy bản chất thực sự của Huyễn Mặc Quyển. Nó không chỉ là một công pháp, không chỉ là một pháp bảo. Nó là một sự liên kết sâu xa với "Thiên Đạo", nhưng không phải là cái "Thiên Đạo" mà Thiên Lang Tử đang tôn thờ. Đó là một "Thiên Đạo" khác, cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, nhưng đã bị bóp méo, bị thao túng bởi một thế lực vô hình, một thực thể tà ác. Chàng nhận ra vận mệnh của các giới, bao gồm cả Linh Giới, đã bị một thế lực nào đó "định đoạt" từ rất lâu. Sự suy yếu của Linh Giới, những tai ương liên tiếp xảy ra, tất cả đều là một phần của âm mưu đó.

"Thiên Đạo... không phải như thế này!" Lâm Phong nội tâm thầm thì, giọng nói vang vọng trong không gian hư vô của tâm trí chàng. "Vận mệnh... ta sẽ tự định đoạt!"

Ý chí bảo vệ Cổ Thanh Nguyệt, bảo vệ những người phụ nữ chàng yêu thương, bùng cháy dữ dội, biến thành ngọn lửa soi sáng con đường đột phá. Nó không còn là sự phẫn nộ đơn thuần, mà là một sự giác ngộ, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ và số mệnh. Chàng hiểu rằng, để bảo vệ những người thân yêu, để nghịch thiên cải mệnh, chàng phải vượt qua mọi giới hạn, phải phá vỡ mọi xiềng xích mà "Thiên Đạo" đã đặt ra.

Huyết mạch cổ xưa trong chàng, cái bí ẩn đã theo chàng từ khi sinh ra, giờ đây được kích hoạt mạnh mẽ. Một luồng sức mạnh tối thượng, chưa từng được khai phá, trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn chàng, phá vỡ mọi ràng buộc cảnh giới. Nó không phải là linh lực, không phải ma khí, mà là một sự kết hợp hoàn hảo của tất cả, một loại năng lượng tối thượng có thể dung hòa vạn vật, có thể hủy diệt mọi thứ, cũng có thể tạo ra tất cả. Đó là Huyễn Mặc Chi Lực, là Đạo của riêng chàng.

Tiếng "rắc rắc" của Huyễn Mặc Quyển bên ngoài, trong tâm trí chàng, bỗng hóa thành một âm thanh cổ xưa, trầm hùng, như tiếng chuông vọng từ thuở hồng hoang. Tấm khiên không còn vỡ vụn nữa, mà bắt đầu tái tạo, biến đổi. Những mảnh vỡ kim quang và hắc khí bay lượn xung quanh, không phải là sự tan rã, mà là sự tái sinh. Huyễn Mặc Quyển hấp thu tất cả năng lượng hỗn loạn từ quả cầu năng lượng của Thiên Lang Tử, từ những đòn đánh của các mỹ nhân, từ chính linh lực và ma khí của Lâm Phong, dung hòa tất cả thành một. Từ một tấm khiên phòng ngự, nó biến thành một vòng xoáy hắc bạch khổng lồ, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và sáng tạo, như thể nó là khởi nguyên của vũ trụ.

Lâm Phong mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy của chàng, vốn đã đỏ rực vì phẫn nộ, giờ đây sâu thẳm như vũ trụ bao la, ánh lên vẻ uy nghiêm và bất diệt. Không còn là sự giận dữ đơn thuần, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sức mạnh vô biên đang ẩn chứa bên trong. Chàng đã đột phá Độ Kiếp! Không phải là đột phá một cách bình thường, mà là một sự thăng hoa, một sự giác ngộ ngay giữa ranh giới sinh tử, phá vỡ mọi định luật, mọi giới hạn mà thế giới này đặt ra.

"Không thể nào! Đây là cảnh giới gì?! Ngươi... ngươi đã làm gì?!" Thiên Lang Tử, kẻ điên loạn vừa rồi còn cười lớn, giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ ngạo nghễ, đôi mắt hắn trợn trừng vì kinh hãi. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp kinh khủng, một sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết của hắn, đang tuôn trào từ Lâm Phong. Quả cầu năng lượng đen đặc mà hắn vừa tung ra, vốn đủ sức hủy diệt mọi thứ, giờ đây lại bị Huyễn Mặc Quyển hoàn toàn hấp thu, không một chút dấu vết.

Lâm Phong không nói lời nào. Chàng chỉ nhẹ nhàng vung tay. Vòng xoáy hắc bạch của Huyễn Mặc Quyển bỗng phóng ra một đạo kiếm khí khổng lồ, không mang theo bất kỳ linh lực hay ma khí cụ thể nào, mà là một sự kết hợp hoàn hảo của hủy diệt và sáng tạo, của âm dương ngũ hành, của vạn vật trong vũ trụ. Kiếm khí hắc bạch xé toạc không gian, dễ dàng xuyên thủng mọi lớp phòng ngự, mọi cấm thuật mà Thiên Lang Tử vừa tạo ra. Nó không chỉ là một đòn tấn công, mà là một sự phán xét, một sự trừng phạt từ một Đạo vô hình, tối thượng.

"Aaaaaa!" Thiên Lang Tử gào lên một tiếng thê thảm, thân thể hắn bị kiếm khí hắc bạch xuyên qua, không phải là một nhát chém đơn thuần, mà như bị hút cạn sinh lực, bị phân rã từng chút một. Luồng hắc khí cuồn cuộn bao phủ hắn bỗng tiêu tán, cấm thuật huyết tế mà hắn thi triển cũng bị phá hủy hoàn toàn. Hắn ngã phịch xuống đất, thân thể biến dạng trở lại hình dáng con người, nhưng giờ đây đã nát bươm, không còn chút sức lực nào.

Lâm Phong tiến đến gần Thiên Lang Tử, ánh mắt vẫn sâu thẳm như vũ trụ. Chàng không ra tay kết liễu, mà chỉ giơ tay lên, Huyễn Mặc Quyển lại lần nữa biến thành một quyển sách cổ xưa, từ từ mở ra. Một luồng ánh sáng hắc bạch chiếu thẳng vào Thiên Lang Tử. Chàng muốn trích xuất một phần linh hồn hoặc ký ức của hắn, để tìm hiểu về cái gọi là "Thiên Đạo" mà hắn nhắc đến.

Những mảnh ghép thông tin chấn động, những hình ảnh hỗn loạn bỗng ập vào tâm trí Lâm Phong. Đó là những ký ức về một thế lực cổ xưa, mạnh mẽ, tự xưng là "Chủ nhân của Thiên Đạo", kẻ đã thao túng vận mệnh của các giới từ rất lâu. Hắn không phải là một quy luật tự nhiên, mà là một thực thể có ý thức, một kẻ cai trị tàn nhẫn. Lâm Phong thấy những hình ảnh về sự suy yếu của Linh Giới, những lời tiên tri về một "Đại Địa Phân Liệt" sắp xảy ra, và những âm mưu thâm độc nhằm thôn phệ sức mạnh của các vị diện khác. Và đáng sợ hơn cả, Lâm Phong cảm nhận được, thân thế của chàng, Huyễn Mặc Quyển, tất cả đều có mối liên hệ mật thiết với "Thiên Đạo" này, như thể chàng là một quân cờ, hay một biến số trong ván cờ lớn của nó.

Thiên Lang Tử, thân thể nát bươm, nằm thoi thóp trên mặt đất. Dù đã bị trọng thương, nhưng hắn vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Lâm Phong, thốt ra những lời cuối cùng đầy uẩn khúc.

"Ngươi... ngươi sẽ hối hận... khi biết sự thật... về 'Thiên Mệnh' của mình..." Giọng hắn thều thào, yếu ớt nhưng đầy vẻ điên dại, như một lời nguyền rủa. "Ngươi... không thể thoát khỏi... định mệnh đã an bài... tất cả... chỉ là hư vô..."

Lâm Phong trầm ngâm, ánh mắt dõi theo Thiên Lang Tử. "Thiên Mệnh... thì ra là vậy." Chàng đã thu thập được đủ thông tin. Thiên Lang Tử đã hoàn toàn bị đánh bại, nhưng câu chuyện về hắn, về cái gọi là "Thiên Đạo", về "Thiên Mệnh" của chính Lâm Phong, vẫn còn ẩn chứa vô vàn bí mật. Chàng không giết chết Thiên Lang Tử, mà chỉ phất tay, một luồng hắc khí bao phủ lấy hắn, phong ấn mọi sức mạnh và ý thức, biến hắn thành một khối đá đen xám, giam cầm trong không gian. Hắn sẽ tồn tại như một minh chứng cho sự điên rồ và một kho tàng bí mật chưa được khai thác.

Chiến trường dần lắng xuống. Cơn bão pháp lực đã tan, chỉ còn lại những tàn tích đổ nát, những hố sâu hoắm và một không khí nặng nề, u ám. Mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không gian lạnh lẽo. Các mỹ nhân, sau khi chứng kiến Lâm Phong đột phá và đánh bại Thiên Lang Tử một cách thần kỳ, đều thở phào nhẹ nhõm, rồi vội vã chạy đến bên chàng.

Tuyết Dao là người đầu tiên đến bên Lâm Phong, nàng đỡ lấy chàng, đôi mắt phượng dài vẫn còn vương vấn nét kinh ngạc và lo lắng. "Phong... chàng không sao chứ?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quan tâm.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn còn đỏ hoe, vội vàng nhìn Cổ Thanh Nguyệt đang nằm bất tỉnh. "Ca ca... Cổ tỷ tỷ..." Nàng lo lắng thốt lên.

Tần Nguyệt nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Cổ Thanh Nguyệt, kiểm tra tình trạng của nàng. Nàng chạm vào mạch đập yếu ớt của Cổ Thanh Nguyệt, khuôn mặt phúc hậu giờ đây tràn đầy sự lo lắng. "Phong... Thanh Nguyệt bị thương quá nặng, linh hồn chấn động, cần phải chữa trị ngay lập tức!" Nàng vội vàng lấy ra một viên đan dược lục phẩm quý hiếm, nhẹ nhàng đặt vào miệng Cổ Thanh Nguyệt, rồi bắt đầu vận chuyển linh lực vào cơ thể nàng, cố gắng ổn định tình hình.

Lam Yên và Hạ Vũ cũng đã chạy đến, ánh mắt cả hai đều hướng về Lâm Phong với vẻ vừa nhẹ nhõm vừa kính phục. Linh Nhi vẫn ôm chặt lấy Lâm Phong, đôi mắt ngập nước giờ đây đã ráo hoảnh, nàng ngẩng đầu nhìn chàng với vẻ ngưỡng mộ vô bờ. Diệp Vô Song, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt tím huyền bí của nàng cũng ánh lên sự kinh ngạc và một chút suy tư, nàng đã thấy được những điều mà ít ai biết được về Lâm Phong.

Lâm Phong thu hồi Huyễn Mặc Quyển, nó lại trở về hình dạng một quyển sách cổ xưa, ẩn chứa vô số bí mật. Ánh mắt chàng trầm tư, nhìn về phía chân trời xa xăm. "Thiên Mệnh..." Chàng lẩm bẩm, trong đầu hiện lên những mảnh ghép ký ức từ Thiên Lang Tử, những lời thì thầm về một thế lực thao túng, về một định mệnh đã được an bài. Giờ đây, chàng không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì những người thân yêu, mà còn vì một sự thật lớn hơn, một sự thật về "Thiên Đạo" đã bị bóp méo, về một Linh Giới đang bị suy yếu, và về chính "Thiên Mệnh" của chàng.

Sự đột phá Độ Kiếp này không chỉ là sự tăng tiến về sức mạnh, mà còn là một sự giác ngộ về con đường tu tiên của chàng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Giờ đây, câu nói ấy không chỉ là một khẩu hiệu, mà là chân lý, là con đường mà Lâm Phong sẽ đi, bất chấp mọi định mệnh, mọi sự thao túng của cái gọi là "Thiên Đạo". Chàng đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách lớn hơn, những bí mật kinh hoàng hơn mà Linh Giới và các vị diện cao hơn đang ẩn chứa. Đây chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi Lâm Phong sẽ là người viết nên định mệnh của chính mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ