Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 417

Thiên Kiếp Phản Phệ: Tinh Thần Luyện Hỏa

3294 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình Lâm Phong củng cố và ổn định cảnh giới Độ Kiếp, chứng kiến thiên địa dị tượng hùng vĩ.,Giới thiệu và giải quyết xung đột nội tại (phản phệ) từ việc đột phá cảnh giới mới.,Mô tả sự cản trở điên cuồng cuối cùng của Thiên Lang Tử, làm rõ hơn mối liên hệ của hắn với 'Thiên Đạo' và kết thúc vai trò của hắn trong arc này.,Đẩy cao cảm xúc và sự gắn kết của các mỹ nhân khi họ lo lắng và hỗ trợ Lâm Phong.,Vén màn thêm một phần nhỏ về bản chất của 'Thiên Đạo' thông qua hành động của Thiên Lang Tử.,Thiết lập một trạng thái mới cho Lâm Phong, mạnh mẽ hơn nhưng cũng đầy trách nhiệm và những câu hỏi chưa lời giải.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thiên Lang Tử
Mood: Tense, action, emotional, revelatory, determined
Kết chương: [object Object]

Chiến trường đổ nát, tan hoang, nơi vừa diễn ra một trận chiến long trời lở đất, giờ đây bao trùm bởi một bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh hắc ám và hương vị cháy khét của linh khí hỗn loạn, tạo nên một sự kết hợp ám ảnh, len lỏi vào từng hơi thở của những người còn đứng vững. Những hố sâu hoắm, những vệt nứt lớn chằng chịt trên mặt đất, cùng với vô số tàn tích của pháp bảo và xác yêu thú, khắc họa rõ nét sự khốc liệt của cuộc chiến vừa qua. Gió thổi qua, rít gào như tiếng ai oán, mang theo những hạt bụi li ti và mảnh vụn của sự hủy diệt, khiến khung cảnh càng thêm tiêu điều, hoang lạnh.

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Lâm Phong ngồi khoanh chân trên một khối đá lớn đã vỡ vụn, hai mắt nhắm nghiền. Cơ thể chàng, vừa trải qua một cuộc lột xác kinh thiên động địa, giờ đây đang phải chống chọi với sự phản phệ khốc liệt từ chính cảnh giới mới. Kim quang rực rỡ và hắc khí u ám xen lẫn, cuồn cuộn bốc lên từ thân chàng, tạo thành một luồng xoáy năng lượng hỗn độn, vừa thần thánh vừa ma mị. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của Lâm Phong như đang bị xé toạc rồi tái tạo lại, đau đớn thấu xương. Những vết rạn nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên làn da vốn trắng ngần, như những đường vân sứ bị va đập mạnh, và máu tươi từ từ rỉ ra, thấm đẫm vạt áo. Chàng run rẩy, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng ý chí vẫn kiên cường, giữ vững đạo tâm, cố gắng dung hòa sức mạnh Độ Kiếp vừa đạt được.

Trên bầu trời Linh Giới, dị tượng thiên địa bắt đầu xuất hiện, như một sự đáp trả cho hành động nghịch thiên của Lâm Phong. Từng tầng mây đen dày đặc từ khắp nơi kéo đến, vần vũ xoáy cuộn, tạo thành một cái vòi rồng khổng lồ, đen kịt, bao phủ lấy một vùng trời rộng lớn. Những tia chớp tím xanh xé toạc màn đêm đang dần buông xuống, gầm thét như vạn quân reo hò, linh khí từ khắp các phương vị như bị một lực hút vô hình kéo về phía Lâm Phong, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Ánh sáng ngũ sắc bùng nổ từ trung tâm cơn lốc, chiếu rọi xuống thân ảnh Lâm Phong, khiến chàng như một vị thần đang tái sinh giữa hỗn mang. Tuy nhiên, sự hùng vĩ đó lại mang theo một áp lực khủng khiếp, đè nén vạn vật, khiến không gian xung quanh như muốn vặn vẹo.

Xung quanh Lâm Phong, các mỹ nhân đều đang túc trực, vẻ mặt ai nấy đều hiện rõ sự lo lắng tột độ.

Tần Nguyệt, với khuôn mặt phúc hậu giờ đây nhăn nhó vì căng thẳng, đang khẩn trương quỳ bên cạnh Cổ Thanh Nguyệt. Nàng đặt lòng bàn tay ấm áp lên ngực Cổ Thanh Nguyệt, linh lực dồi dào từ cơ thể nàng không ngừng truyền vào, cố gắng ổn định sinh mệnh lực đang hao mòn nhanh chóng của bạn mình. Viên đan dược lục phẩm quý hiếm mà nàng đặt vào miệng Cổ Thanh Nguyệt cũng chỉ có thể cầm cự phần nào. "Huyết mạch của nàng ấy đang khô kiệt! Linh hồn bị chấn động quá mạnh! Ta cần thêm thời gian để điều hòa, nhưng tình hình này..." Giọng Tần Nguyệt khàn đặc, mỗi câu chữ đều nặng trĩu vẻ bất lực và lo sợ. Nàng nhắm mắt lại, dốc toàn lực vào việc cứu chữa, nhưng trong lòng không khỏi hướng về phía Lâm Phong, cảm nhận được sự nguy hiểm chàng đang đối mặt.

Tuyết Dao, vẫn giữ được vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng giờ đây ngập tràn sự lo lắng, dõi theo Lâm Phong. Nàng siết chặt tay, móng tay như muốn đâm sâu vào lòng bàn tay. "Phong... chàng không sao chứ? Chàng đang làm gì vậy? Cứu lấy chính mình trước đi!" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ khẩn thiết, như một tiếng gọi cầu xin. Nàng cảm nhận được sự đau đớn mà Lâm Phong đang gánh chịu, và hơn thế nữa, là một mối nguy hiểm tiềm tàng khác đang rình rập.

Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn còn đỏ hoe vì những giọt nước mắt dành cho Cổ Thanh Nguyệt, giờ đây chuyển sang màu hoảng sợ khi nhìn thấy Lâm Phong. Nàng nắm chặt lấy tay Hạ Vũ, thân thể nhỏ nhắn run rẩy bần bật. "Ca ca... Người có sao không? Đừng... đừng làm Mộc Ly sợ..." Giọng nàng líu lo, đầy vẻ nức nở. Tuy nhiên, dù sợ hãi, nàng vẫn đứng vững, đôi mắt cảnh giác nhìn xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, đứng thẳng tắp như một ngọn thương, ánh mắt sắc bén như chim ưng liên tục quét qua chiến trường. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, khí chất cương trực tỏa ra mạnh mẽ. Nàng cảm nhận được sự bất ổn trong không gian, một cảm giác quen thuộc của nguy hiểm đang đến gần. "Cẩn thận! Mọi người hãy cảnh giác cao độ! Mối nguy hiểm chưa qua!" Giọng nàng dứt khoát, đầy uy lực, tuy vậy, sâu trong ánh mắt nàng vẫn ẩn chứa một tia lo lắng không thể che giấu khi nhìn về phía Lâm Phong.

Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết, giờ đây tái nhợt vì lo sợ. Nàng ôm chặt lấy Linh Nhi, đôi mắt trong veo như nước hồ nhưng lại ngập tràn những giọt lệ. "Lâm Phong ca ca... Người sẽ không sao đâu, đúng không?" Nàng thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự run rẩy. Linh Nhi, với đôi mắt to tròn, đen láy, vẫn còn vương vấn nỗi đau xót khi nhìn Cổ Thanh Nguyệt, giờ đây lại chuyển sang vẻ mặt kiên quyết. Nàng nắm chặt tay Hạ Vũ, tựa hồ muốn truyền thêm sức mạnh cho tỷ tỷ. "Ca ca sẽ không sao đâu! Ca ca là mạnh nhất!" Giọng nàng non nớt nhưng đầy tin tưởng.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn và đầy khí chất vương giả, đứng tách biệt một chút, đôi mắt tím huyền bí của nàng như xuyên thấu hư không, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng nội tâm lại cuộn trào sóng gió. Nàng là người hiểu rõ nhất sự phức tạp của quá trình đột phá Độ Kiếp, và cũng là người cảm nhận rõ nhất sự bất thường trong luồng linh khí đang xoáy quanh Lâm Phong. Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, nhưng cũng biết rằng đây là một cửa ải sinh tử, không thể lơ là. "Phong, chàng phải vượt qua..." Nàng thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ suy tư.

Bỗng nhiên, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ phía xa, nơi khối đá đen xám giam giữ Thiên Lang Tử, bùng nổ dữ dội. Khối đá, vốn phong ấn mọi sức mạnh của hắn, giờ đây xuất hiện những vết nứt lớn, rồi vỡ tan tành như thủy tinh. Một tiếng gầm thét điên cuồng, pha lẫn sự căm hận tột cùng và nỗi tuyệt vọng cùng cực, xé toạc màn đêm sắp đến. "Ngươi không thể thành công! Thiên Đạo sẽ không cho phép! Ta sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng ta!"

Từ đám bụi tan hoang, Thiên Lang Tử xuất hiện trở lại. Hắn ta trông thê thảm hơn bao giờ hết. Cơ thể hắn nát bươm, xương cốt trồi ra, máu thịt lẫn lộn, nhưng ánh mắt hắn vẫn điên cuồng, đỏ rực như máu. Điều kinh hoàng hơn cả là, cơ thể hắn không còn là máu thịt của hắn nữa, mà là một khối vật chất đen kịt, quánh đặc, tỏa ra một loại năng lượng tà ác đến rợn người, một thứ năng lượng không thuộc về hắn, như thể hắn đã bị một thực thể khác thao túng, biến thành một con rối chỉ để thực hiện một mục đích cuối cùng. Mùi tanh nồng của máu và lưu huỳnh bỗng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, kèm theo một thứ mùi ngai ngái, ghê tởm của sự mục rữa, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Hắn ta gầm lên một tiếng, toàn bộ sinh mệnh lực còn sót lại, hay nói đúng hơn là toàn bộ năng lượng tà ác đang thao túng hắn, bùng cháy dữ dội. Một luồng năng lượng đen tối khổng lồ, tựa như một cơn sóng thần hủy diệt, mang theo tiếng gào thét của hàng vạn linh hồn oan khuất, lao thẳng về phía Lâm Phong, nơi chàng đang ngồi thiền, vật lộn với phản phệ. Đây là đòn công kích cuối cùng, mang theo tất cả sự điên loạn và căm hận của Thiên Lang Tử, được cường hóa bởi thứ năng lượng tà ác bí ẩn, mục tiêu duy nhất là tiêu diệt Lâm Phong trước khi chàng kịp hoàn thành đột phá.

"Phòng hộ!" Lam Yên gầm lên, giọng nói dứt khoát, lập tức vung kiếm chém ra một đạo kiếm khí cực lớn, chắn ngang trước luồng năng lượng đen tối.

Tuyết Dao không chút do dự, trường kiếm trong tay nàng hóa thành một dải lụa trắng, nhẹ nhàng nhưng kiên cố, bay lượn giữa không trung, tạo thành một tầng băng kiên cố. Diệp Vô Song cũng không chần chừ, đôi mắt tím huyền bí của nàng lóe lên, một vòng xoáy năng lượng màu tím thẫm hiện ra, hấp thụ một phần sức mạnh của đòn tấn công. Mộc Ly, Hạ Vũ và Linh Nhi cũng dốc toàn lực, thi triển các pháp thuật phòng ngự mạnh nhất của mình, tạo thành một lá chắn mỏng manh, cố gắng bảo vệ Lâm Phong.

"Thiên Đạo Vô Tình! Ngươi tưởng ngươi có thể nghịch thiên sao? Huyễn Mặc Chi Đạo, chỉ là hư ảo!" Thiên Lang Tử gào thét, giọng hắn méo mó, biến dạng, đầy vẻ chế giễu và tuyệt vọng. "Ta sẽ cho ngươi thấy, định mệnh không thể thay đổi!"

Luồng năng lượng đen tối va chạm với lá chắn phòng ngự của các mỹ nhân, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, như muốn sụp đổ. Dù đã liên thủ, các nàng vẫn cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình, như muốn nghiền nát xương cốt. Sức mạnh của Thiên Lang Tử, hay đúng hơn là của thứ đang thao túng hắn, đã vượt xa những gì các nàng có thể chống đỡ. Lá chắn lung lay dữ dội, những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện, rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Các nàng bị đẩy lùi về phía sau, máu tươi trào ra khóe miệng, nhưng vẫn kiên cường đứng vững, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lâm Phong.

Lâm Phong, đang vật lộn với phản phệ, cảm nhận được nguy hiểm chết người đang ập đến. Linh hồn chàng như bị xé toạc bởi sự đau đớn từ bên trong và áp lực hủy diệt từ bên ngoài. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huyễn Mặc Quyển trong ý thức của chàng bỗng nhiên bùng lên, không phải là cuốn sách nữa, mà là một thực thể sống động, phát ra một luồng hắc quang bao phủ lấy toàn thân chàng. Luồng hắc quang ấy không chỉ giúp chàng hấp thụ một phần nhỏ công kích hủy diệt của Thiên Lang Tử, mà còn đồng thời trấn áp phản phệ kinh khủng từ bên trong cơ thể. Những vết rạn nứt trên da chàng lập tức ngừng lan rộng, máu tươi cũng ngưng chảy.

Cảm giác đau đớn thấu xương vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hỗn loạn vô phương cứu chữa. Huyễn Mặc Quyển như một chiếc lò luyện, tôi luyện tinh thần và thể xác chàng giữa giông bão. Chàng cảm nhận được từng tia linh lực cuồng bạo của Thiên Kiếp đang hội tụ, từng mảnh ghép của "Thiên Đạo" mà chàng vừa cảm ngộ, cùng với sức mạnh tà ác từ Thiên Lang Tử, tất cả đều bị Huyễn Mặc Quyển nuốt chửng, chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần, dung nhập vào cơ thể chàng. Đây không phải là sự dung nạp đơn thuần, mà là sự đồng hóa, biến tất cả thành một phần của Huyễn Mặc Chi Đạo.

"Thiên Đạo hay không Thiên Đạo, ta sẽ tự định đoạt!"

Lâm Phong gầm lên một tiếng, âm thanh không còn là tiếng rên rỉ đau đớn mà là một tiếng gầm thét đầy uy lực, vang vọng khắp chiến trường, át đi cả tiếng sấm sét. Đôi mắt chàng đột ngột mở ra, không còn là vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà là hai hố đen sâu thẳm, ánh lên những tia sáng chói lòa của kim quang và hắc ám giao thoa. Toàn thân chàng bùng nổ, một luồng uy áp kinh thiên động địa quét ngang qua, không chỉ đẩy lùi những mảnh vụn của đòn tấn công của Thiên Lang Tử, mà còn khiến các mỹ nhân đang bị thương cũng phải lùi lại thêm vài bước, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.

Uy áp của một cường giả Độ Kiếp chân chính, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí, về đạo tâm bất diệt, tỏa ra từ Lâm Phong. Đây là uy áp của một người đã vượt qua thiên địa, đã nghịch thiên cải mệnh, đã tự mình định đoạt vận mệnh. Bầu trời Linh Giới vốn đang vần vũ mây đen, giờ như muốn sụp đổ dưới áp lực này, những tia chớp giật liên hồi, nhưng không còn là mối đe dọa, mà là sự khuất phục trước một vị cường giả mới.

Thiên Lang Tử, sau khi dốc hết sức lực cho đòn tấn công cuối cùng, và bị uy áp của Lâm Phong áp chế, thân thể hắn ta bắt đầu tan biến. Không phải là tan biến thành tro bụi, mà là thành những hạt sáng li ti màu đen, như thể vật chất đang cấu tạo nên hắn không thể chịu đựng được sự tồn tại của Lâm Phong ở cảnh giới này. Hắn ta không còn là chính mình nữa, chỉ là một con rối bị điều khiển, và giờ đây, khi nhiệm vụ thất bại, hắn bị bỏ rơi.

"Không... không thể nào... Thiên Đạo... sẽ không dung tha... ngươi... ngươi chỉ là một con cờ... con cờ lỗi... của nó..." Giọng hắn thều thào, yếu ớt, đầy vẻ oán hận và tuyệt vọng, rồi tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại một tiếng rên rỉ cuối cùng, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu.

Trong khoảnh khắc Thiên Lang Tử tan biến, một mảnh ký ức vụn vỡ, một tia sáng đen tối lập tức trôi về phía Lâm Phong, trực tiếp dung nhập vào ý thức chàng. Đó là những mảnh ghép rời rạc về một thực thể tối cao, vô hình, lạnh lẽo, tự xưng là "Thiên Đạo", đang thao túng vận mệnh của vạn giới, coi chúng sinh như những con cờ trong một ván cờ vĩnh cửu. Và Thiên Lang Tử, chỉ là một trong số vô vàn quân cờ đã bị nó lợi dụng, bị nó mê hoặc bởi quyền lực hư ảo, để rồi trở thành công cụ cho âm mưu lớn hơn.

Mảnh ký ức còn hé lộ rằng, "Thiên Đạo" này đã cố gắng ngăn cản Lâm Phong đột phá từ rất lâu, vì chàng là một "biến số", một "lỗi" trong hệ thống kiểm soát của nó. Huyễn Mặc Quyển, thứ đã giúp Lâm Phong chống lại phản phệ và hấp thụ công kích của Thiên Lang Tử, không chỉ là một công pháp, mà còn là một "chìa khóa", một "bảo vật" có khả năng đặc biệt trong việc chống lại sự thao túng của "Thiên Đạo" và các lực lượng cổ xưa. Đó là lý do vì sao nó lại có thể giúp Lâm Phong đứng vững trước cả Thiên Kiếp lẫn đòn tấn công của Thiên Lang Tử.

Lâm Phong đứng thẳng dậy, thân thể chàng giờ đây tỏa ra một khí thế bất phàm, uy nghi và mạnh mẽ. Những vết rạn nứt trên da đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn da sáng bóng, như ngọc, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Đôi mắt chàng vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đã có thêm sự sáng suốt và quyết đoán. Chàng đã đạt đến cảnh giới Độ Kiếp, và hơn thế nữa, chàng đã giác ngộ được một phần chân tướng về "Thiên Đạo" và thân thế của mình.

Nhìn về phía Thiên Lang Tử vừa tan biến, Lâm Phong khẽ thở dài. "Thiên Đạo vô tình, Nhân Đạo hữu tình. Ngươi chỉ là một quân cờ đáng thương mà thôi." Chàng lẩm bẩm, trong lòng không có chút hả hê nào, chỉ có sự thương cảm cho một kẻ đã bị thao túng đến mức đánh mất chính mình. Tuy nhiên, sự thương cảm ấy nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên định. Mảnh ký ức vụn vỡ đã cho chàng biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Tình trạng nguy kịch của Cổ Thanh Nguyệt, người vẫn đang yếu ớt trong vòng tay Tần Nguyệt, sẽ là động lực lớn lao cho Lâm Phong trong các chặng đường sắp tới. Chàng biết mình không thể chỉ dừng lại ở đây. Cảnh giới Độ Kiếp chỉ là một bước khởi đầu mới. Chàng cần phải mạnh mẽ hơn nữa, khám phá sâu hơn về bí mật của Huyễn Mặc Quyển, và tìm ra phương pháp để cứu chữa Cổ Thanh Nguyệt, đồng thời đối mặt với cái gọi là "Thiên Đạo" đang ẩn mình trong bóng tối, thao túng vạn vật.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lặp lại câu nói ấy, không phải như một lời thề, mà như một chân lý đã được tôi luyện qua sinh tử. Chàng đã sẵn sàng để viết nên định mệnh của chính mình, không theo bất kỳ kịch bản nào đã được an bài. Đây là sự kết thúc của một trận chiến, nhưng cũng là sự mở đầu cho một hành trình vĩ đại hơn, đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, nơi chàng sẽ phải đối mặt với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng.

Ánh mắt Lâm Phong quét qua bảy người vợ đang đứng đó, vừa lo lắng vừa mừng rỡ. Trong khoảnh khắc ấy, chàng hiểu rằng, dù "Thiên Đạo" có vô tình đến mấy, thì "Nhân Đạo" vẫn hữu tình. Tình yêu, sự tin tưởng và lòng kiên định của những người phụ nữ này chính là sức mạnh lớn nhất, là điểm tựa vững chắc nhất để chàng đương đầu với mọi phong ba bão táp sắp tới. Con đường tu đạo vô tận, nhưng tình ái vô biên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ