Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 418

Chân Giới Khai Phá: Huyễn Ảnh Thiên Đạo

3322 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc quá trình Lâm Phong củng cố và khám phá cảnh giới Độ Kiếp mới, đồng thời đối mặt với tâm ma và ảnh hưởng từ 'Thiên Đạo' đã hấp thụ.,Làm nổi bật vai trò bảo vệ và sự gắn kết không lay chuyển của các mỹ nhân, thể hiện tình cảm và sức mạnh đoàn kết của họ.,Giải quyết tàn dư 'quấy phá' từ Thiên Lang Tử hoặc ảnh hưởng trực tiếp từ 'Thiên Đạo' sau khi hắn tan biến.,Tiếp tục nhấn mạnh tình trạng nguy kịch của Cổ Thanh Nguyệt, tạo động lực cho các sự kiện tiếp theo.,Gieo rắc thêm manh mối về bản chất thực sự của 'Thiên Đạo' và âm mưu lớn đang thao túng Linh Giới, đẩy mạch truyện về phía một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt
Mood: Căng thẳng, cảm động, kiên cường, bí ẩn, chuyển biến.
Kết chương: [object Object]

Gió rít gào thê lương qua chiến trường vừa trải qua cuộc đại chiến kinh thiên động địa, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi máu tanh nồng nặc của linh khí hỗn loạn. Những đám mây đen kịt vẫn còn vương vấn trên bầu trời u ám, như một tấm màn che phủ vết sẹo khủng khiếp mà thần thông của cường giả đã để lại. Mặt đất nứt nẻ, đá vụn vỡ tan tành, từng thớ đất bị xé toạc tạo thành những hố sâu hun hút, ám ảnh. Giữa trung tâm của sự hoang tàn ấy, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, toàn thân được bao bọc bởi một quầng linh quang nhàn nhạt, hơi thở đều đặn, nhưng sâu thẳm bên trong, ý thức chàng đang chiến đấu một trận chiến khác, một trận chiến không kém phần khốc liệt.

Xung quanh chàng, bảy mỹ nhân tuyệt sắc vây thành một vòng tròn, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự kiên định và lo lắng khôn nguôi. Ánh mắt họ dõi về Lâm Phong, vừa mừng rỡ vì chàng đã đột phá cảnh giới, vừa căng thẳng tột độ vì biết rằng chàng đang ở giai đoạn then chốt nhất của việc củng cố tu vi. Họ không dám lơ là dù chỉ một khắc, linh lực vận chuyển không ngừng nghỉ, duy trì một trận pháp phòng ngự vô hình, trong suốt như hơi nước, nhưng lại kiên cố đến lạ thường, bao bọc lấy Lâm Phong.

Cổ Thanh Nguyệt, nàng tiên tử thanh khiết, giờ đây yếu ớt nằm trong vòng tay Tần Nguyệt, làn da trắng ngần tái nhợt như tờ giấy, hơi thở mong manh như sợi chỉ. Tần Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên ngực nàng, truyền từng luồng linh lực ấm áp, dịu dàng vào cơ thể Cổ Thanh Nguyệt, đôi môi mím chặt vì lo lắng. Nàng không ngừng niệm chú, một lá bùa trấn tà màu vàng nhạt được đặt cẩn thận trước ngực Cổ Thanh Nguyệt, tỏa ra ánh sáng trấn an, cố gắng níu giữ sinh khí đang dần cạn kiệt của nàng.

"Cố thủ! Không để bất cứ thứ gì quấy nhiễu Lâm Phong lúc này!" Tuyết Dao lên tiếng, giọng nàng trong trẻo, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén kia lại tràn đầy sự lo lắng, quét một lượt qua các nàng muội muội. Nàng thủ sẵn Băng Phách Kiếm trong tay, mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước, sẵn sàng nghênh đón bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ập đến.

Lam Yên đứng cạnh Tuyết Dao, dáng người cao ráo, săn chắc, nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương trong tay rung nhẹ, mũi thương sắc bén ánh lên hàn quang. Nàng nheo mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen vẫn quần tụ như thể một trận bão lớn sắp ập đến. "Thiên Lang Tử tuy đã diệt, nhưng ta cảm thấy một luồng ý chí tà ác còn lẩn khuất... không phải của hắn! Cẩn thận, có lẽ 'Thiên Đạo' kia vẫn đang rình rập!" Giọng nàng trầm ấm, đầy vẻ cảnh giác, như một nữ chiến thần thực thụ.

Tần Nguyệt, với mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh lịch, phúc hậu, giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng. Vừa truyền linh lực cho Cổ Thanh Nguyệt, nàng vừa quay sang Mộc Ly: "Mộc Ly, dùng linh mộc khí của ngươi trấn an địa mạch, giảm chấn động linh khí! Diệp Vô Song, cảnh giới của ngươi cao, cảm nhận luồng khí tức bất thường có thể đến từ đâu!"

Mộc Ly, cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, long lanh, khuôn mặt vốn tinh nghịch giờ đây cũng trở nên nghiêm túc lạ thường. Nàng gật đầu lia lịa: "Biết rồi, Tần tỷ!" Rồi nàng khẽ nhắm mắt, hai tay kết ấn phức tạp, linh lực xanh biếc như những sợi dây leo mềm mại lan tỏa ra xung quanh, len lỏi vào từng kẽ nứt của mặt đất, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn của địa mạch. Một mùi hương cỏ cây thoang thoảng, dịu nhẹ lan tỏa, xua đi phần nào mùi máu tanh và khét lẹt của chiến trường, mang lại cảm giác bình yên nhất thời.

Diệp Vô Song đứng ở vị trí cuối cùng trong vòng tròn, mái tóc bạc dài mượt mà buông xõa, đôi mắt tím huyền bí nhắm hờ. Nàng không nói gì, nhưng cả thân hình nàng tỏa ra một khí chất uy nghiêm, cổ xưa. Nàng đang dốc toàn lực để cảm nhận, để truy tìm những luồng ý chí tà ác mà Lam Yên vừa nhắc đến. Dù bề ngoài nàng luôn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt tím ấy, một nỗi lo lắng không thể che giấu đang hiện hữu. Nàng biết, Lâm Phong đang đối mặt với một mối nguy hiểm lớn hơn bất kỳ kẻ thù hữu hình nào.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt trong veo như nước hồ, đang lặng lẽ truyền linh lực vào trận pháp phòng ngự. Nàng không nói nhiều, chỉ tập trung hoàn toàn vào nhiệm vụ của mình, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự cẩn trọng và quyết tâm. Linh Nhi, cô bé đáng yêu với mái tóc đen mượt được buộc hai bím, gương mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết nét ngây thơ, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên sự cảnh giác cao độ. Nàng cũng đang cố gắng dốc hết sức mình, những luồng linh lực non nớt nhưng tinh thuần không ngừng tuôn ra, hòa vào lớp bảo hộ. Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, bảy người, bảy trái tim đang đập cùng một nhịp, cùng một ý chí: bảo vệ Lâm Phong bằng mọi giá. Họ không chỉ là đồng đội, mà còn là những người phụ nữ yêu thương chàng, và tình yêu ấy đã hóa thành sức mạnh vô biên, dựng nên một bức tường thép vững chắc.

Trong khi bên ngoài, bảy mỹ nhân đang dốc sức bảo vệ, bên trong ý thức của Lâm Phong, một trận chiến khốc liệt khác đang diễn ra. Chàng thấy mình đứng giữa một không gian hỗn độn, nơi các mảnh ký ức vụn vỡ từ Thiên Lang Tử như những mảnh gương vỡ tan, lơ lửng khắp nơi. Mỗi mảnh gương lại phản chiếu một ảo ảnh đáng sợ, một viễn cảnh tận thế: sự hủy diệt của các giới, từng thế giới tan vỡ thành tro bụi, chúng sinh gào thét trong tuyệt vọng. Chàng nhìn thấy hình ảnh của chính mình, cô độc tột cùng, đứng trên đỉnh cao của vạn vật nhưng lại không còn gì để nắm giữ, tất cả những người thân yêu đều đã tan biến, chỉ còn lại hư vô và một nỗi cô đơn gặm nhấm.

"Ngươi vùng vẫy vô ích. Vận mệnh đã định, ngươi chỉ là một con cờ trong ván cờ vĩnh hằng. Sức mạnh này không thuộc về ngươi, nó sẽ hủy diệt ngươi từ bên trong." Một giọng nói lạnh lẽo, vô cảm, vang vọng khắp không gian ý thức của Lâm Phong. Đó là tiếng của "Thiên Đạo" – một thực thể vô hình, nhưng lại tràn đầy ý chí thao túng, đang cố gắng bẻ gãy ý chí chàng, gieo rắc sự tuyệt vọng vào sâu thẳm tâm hồn. Giọng nói ấy như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào niềm tin và sự kiên định của chàng. Nó không mang theo cảm xúc, chỉ là một dòng mệnh lệnh, một sự tuyên bố về một chân lý tàn khốc mà nó tự cho là đúng.

Những mảnh ký ức vụn vỡ biến thành những hình ảnh chân thực, đáng sợ hơn: Tâm ma hiện hình, biến thành những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Lâm Phong. Chàng thấy Tuyết Dao bị đóng băng vĩnh viễn, Mộc Ly hóa thành cây khô héo úa, Tần Nguyệt bị nguyền rủa thành lão bà già nua, Lam Yên bị xiềng xích, Hạ Vũ tan biến như sương khói, Linh Nhi khóc than trong cô độc, và Diệp Vô Song với đôi mắt trống rỗng, vô hồn. Và đáng sợ nhất, Cổ Thanh Nguyệt, nằm đó, cơ thể tan rã dần, ánh mắt trách móc chàng vì sự yếu đuối.

"Lâm Phong, ngươi quá yếu đuối! Ngươi sẽ mất tất cả! Cả người ngươi yêu thương, và cả chính bản thân ngươi! Ngươi sẽ chỉ là một kẻ cô độc, bị nguyền rủa bởi sức mạnh của chính mình!" Tâm ma gào thét, giọng nói của nó trộn lẫn với giọng của những người thân yêu, mang theo sự tuyệt vọng và oán hận, cố gắng đánh đổ ý chí kiên cường của chàng. Nó không ngừng xoáy sâu vào những vết thương, những nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng Lâm Phong, khuếch đại chúng lên gấp bội.

Lâm Phong đứng im, thân thể chàng run rẩy trước những ảo ảnh tàn khốc, nhưng đôi mắt chàng vẫn kiên định, không hề dao động. Chàng biết, đây là cuộc chiến cuối cùng để chàng thực sự làm chủ cảnh giới Độ Kiếp, để hòa nhập hoàn toàn với sức mạnh mới, và để thanh lọc những tàn niệm tà ác mà "Thiên Đạo" đã cố gắng gieo rắc vào chàng thông qua Thiên Lang Tử. Huyễn Mặc Quyển trong linh hồn chàng bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ, như một mặt trời nhỏ giữa không gian hỗn độn. Những tia sáng đen và trắng đan xen, tạo thành một luồng xoáy mạnh mẽ, hút lấy những mảnh ký ức và ảo ảnh đáng sợ, biến chúng thành năng lượng tinh thuần, dung nhập vào Đạo Tâm của chàng.

"Câm miệng!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang dội khắp không gian ý thức, như tiếng chuông đồng vọng giữa hư không, xé tan màn sương ảo ảnh. "Ta không phải con cờ! Vận mệnh của ta, do ta định đoạt!" Từng lời chàng nói ra đều mang theo ý chí kiên cường đến không thể lay chuyển, như một lời thề sắt đá, một sự phản kháng mãnh liệt chống lại mọi sự sắp đặt. "Thiên Đạo vô tình, Nhân Đạo hữu tình. Ngươi có thể khống chế vạn vật, nhưng không thể khống chế được trái tim ta, không thể khống chế được ý chí của ta!"

Chàng nhớ lại những lời Thiên Lang Tử đã nói trước khi tan biến, về "Thiên Đạo" là một thực thể tối cao, vô hình, lạnh lẽo, thao túng vận mệnh vạn giới. Nhưng Lâm Phong đã giác ngộ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh chân chính không phải là sự khống chế từ bên ngoài, mà là sự kiên định từ bên trong. "Sức mạnh này là của ta! Ta sẽ làm chủ nó, không để nó làm chủ ta!" Lâm Phong tự nhủ, ánh mắt chàng bừng lên quyết tâm. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, nó còn là một "chìa khóa", một "bảo vật" thực sự, một con đường riêng biệt để chàng thoát khỏi sự khống chế của "Thiên Đạo" và viết nên huyền thoại của chính mình. Nó là biểu tượng của sự nghịch thiên, của ý chí không chịu khuất phục.

Linh lực Độ Kiếp trong cơ thể chàng, vốn cuộn trào hỗn loạn, giờ đây dần trở nên tuần hoàn theo một quỹ đạo mới, hòa hợp với Huyễn Mặc Quyển. Từng sợi linh lực tinh thuần như những dòng suối mát lành, gột rửa mọi tàn niệm và ảnh hưởng tà ác mà "Thiên Đạo" đã cố gắng gieo vào chàng. Đạo Tâm của Lâm Phong được tôi luyện vững chắc hơn bao giờ hết, như một khối sắt thép nung chảy trong lò lửa, tinh khiết và kiên cố. Chàng cảm thấy mình đã vượt qua giới hạn của bản thân, không chỉ là đột phá cảnh giới tu vi, mà còn là sự thăng hoa về ý chí và tinh thần. Những ảo ảnh dần mờ nhạt, tiếng gào thét của tâm ma yếu dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và thanh tịnh. Chàng đã chiến thắng.

Trong khi Lâm Phong đang chiến đấu với tâm ma trong nội tâm, bên ngoài, các mỹ nhân vẫn đang dốc sức duy trì trận pháp. Bầu trời vẫn u ám, nhưng một vài tia nắng yếu ớt đã bắt đầu xuyên qua những đám mây đen kịt, nhuộm vàng đỉnh núi xa xa, tạo nên một cảnh tượng tương phản đầy hy vọng. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu.

Đột nhiên, một luồng ám khí màu đen sẫm, đặc quánh như mực, mang theo sự oán độc và ý chí hủy diệt cực đoan, từ dưới lòng đất chầm chậm trồi lên. Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối năng lượng tối tăm, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình nặng nề, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Luồng ám khí ấy cuộn xoáy, nhắm thẳng vào lớp phòng ngự của các mỹ nhân, rồi xuyên qua những khe hở nhỏ nhất, hướng về phía Lâm Phong đang nhập định.

"Thứ gì đó tà ác muốn xâm nhập! Cẩn thận!" Diệp Vô Song là người đầu tiên cảm nhận được, đôi mắt tím huyền bí của nàng bỗng mở to, lóe lên tia sáng cảnh giác. Nàng nhanh chóng kết ấn, một luồng tử khí âm hàn nhưng tinh thuần bùng nổ, hóa thành một tấm màn chắn màu tím sẫm, chặn đứng luồng ám khí đen kịt. Lam Yên cũng phản ứng cực nhanh, trường thương trong tay nàng xoay một vòng, vẽ ra một vòng tròn lửa đỏ rực, hùng dũng đón đầu. Hai luồng năng lượng, một âm hàn, một rực lửa, va chạm mạnh mẽ, tạo ra những tiếng nổ nhỏ nhưng chói tai, khiến không khí xung quanh rung chuyển.

"Không cho phép làm hại Lâm Phong ca ca!" Linh Nhi gầm lên, giọng nói non nớt nhưng lại đầy kiên quyết. Nàng không chút do dự, linh lực trong cơ thể bùng nổ, hóa thành những luồng sáng màu xanh lá cây rực rỡ, như vô vàn sợi tơ, quấn lấy luồng ám khí, cố gắng làm suy yếu nó. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục, lạnh lùng, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng vung Băng Phách Kiếm, từng luồng hàn khí cực mạnh bắn ra, kết hợp với linh lực của Linh Nhi và Diệp Vô Song, tạo thành một bức tường băng giá kiên cố, cố gắng phong tỏa luồng ám khí. "Lui ra! Thứ này không phải thứ chúng ta có thể đối phó dễ dàng nếu nó thực sự bùng phát!" Tuyết Dao cảnh báo, giọng nàng khẩn trương hơn mọi khi. Nàng hiểu, luồng ám khí này không phải của Thiên Lang Tử, mà là một ý chí tà ác đến từ sâu thẳm trong "Thiên Đạo" – một thực thể mà ngay cả nàng cũng cảm thấy khó hiểu.

Mộc Ly tiếp tục truyền linh mộc khí, không chỉ trấn an địa mạch mà còn cố gắng làm suy yếu luồng ám khí bằng sinh lực của tự nhiên. Hạ Vũ, với đôi mắt trong veo đầy lo lắng, không ngừng niệm chú, những giọt sương linh lực trong suốt từ tay nàng bắn ra, hóa giải sự ăn mòn của ám khí. Tần Nguyệt, dù đang dốc sức cứu chữa Cổ Thanh Nguyệt, vẫn không ngừng quan sát. Thấy luồng ám khí ngày càng mạnh, nàng cắn răng, phóng ra thêm một lá bùa trấn tà mạnh mẽ, lá bùa rực sáng, lao thẳng vào luồng ám khí, cố gắng xua đuổi nó.

Dưới sự liên thủ của bảy mỹ nhân, luồng ám khí đen sẫm bị đẩy lùi từng chút một. Nó gào thét không tiếng động, như một sinh vật bị thương, nhưng không tan biến hoàn toàn. Nó chỉ lẩn khuất vào không gian, hòa vào những đám mây đen, như một lời đe dọa vô hình vẫn còn lơ lửng trên đầu, chờ đợi cơ hội tiếp theo để ra tay. Sức mạnh của "Thiên Đạo" không thể bị tiêu diệt dễ dàng, nó chỉ tạm thời bị đẩy lùi bởi sự đoàn kết và tình yêu thương của họ.

Cùng lúc đó, linh quang quanh Lâm Phong bỗng bùng lên mạnh mẽ, sáng rực như một mặt trời nhỏ, xua tan đi phần lớn sự u ám của chiến trường. Sau đó, nó từ từ thu lại, nhập vào cơ thể chàng, ổn định hoàn toàn. Những vết rạn nứt trên mặt đất xung quanh chàng cũng bắt đầu khép lại, linh khí hỗn loạn dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và tinh thuần. Lâm Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt chàng vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đã ánh lên sự sáng suốt, quyết đoán và một tia ấm áp khó tả. Chàng cảm nhận được sự bảo vệ từ bên ngoài, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, đầy vẻ hài lòng và biết ơn.

"Là tàn niệm của Thiên Đạo... nó đang tìm kiếm vật chủ mới! May mắn là Lâm Phong đã kịp thời ổn định..." Tần Nguyệt thở dốc, nhìn luồng ám khí tan biến vào hư không, giọng nàng khẽ run lên vì lo lắng. Nàng hiểu rằng, đây chỉ là một sự quấy phá nhỏ, một sự thăm dò từ một thế lực lớn hơn rất nhiều.

Lâm Phong đứng thẳng dậy, thân thể chàng giờ đây tỏa ra một khí thế bất phàm, uy nghi và mạnh mẽ. Những vết rạn nứt trên da đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn da sáng bóng, như ngọc, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Chàng cảm nhận được Đạo Tâm của mình đã được tôi luyện vững chắc hơn bao giờ hết, như một viên kim cương không thể phá vỡ. Chàng quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Cổ Thanh Nguyệt đang nằm yếu ớt trong vòng tay Tần Nguyệt. Nàng vẫn còn chìm trong hôn mê sâu, nhưng hơi thở đã dần đều đặn hơn một chút, nhờ công sức của Tần Nguyệt và sự ổn định của linh khí xung quanh.

"Đừng lo, nàng ấy sẽ không sao." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm và đầy sức mạnh, như một lời hứa, một sự đảm bảo. Chàng biết, đây là một khởi đầu mới, một hành trình mới. "Thiên Đạo" có thể vô tình, nhưng chàng sẽ dùng "Nhân Đạo hữu tình" để đối kháng. Con đường tu đạo vô tận, nhưng tình ái của chàng với các nàng là vô biên, và chính tình yêu ấy sẽ là ngọn đuốc soi sáng, là sức mạnh vĩ đại nhất để chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp sắp tới. Luồng ám khí lẩn khuất kia chỉ là một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến còn dài, nhưng với sức mạnh mới và sự kiên định của Đạo Tâm, Lâm Phong đã sẵn sàng. Chàng sẽ khám phá bí mật của Linh Giới, tìm kiếm phương pháp cứu chữa Cổ Thanh Nguyệt, và cuối cùng, đối mặt với cái gọi là "Thiên Đạo" để viết nên định mệnh của chính mình, một định mệnh không do bất kỳ thế lực nào an bài.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ