Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 419

Lôi Kiếp Huyết Ma: Tiếng Gầm Thiên Đạo

3382 từ
Mục tiêu: Mô tả chi tiết và hoành tráng cảnh Lâm Phong triệu hồi Lôi Kiếp, khiến thiên địa rung chuyển, thể hiện sự uy áp khủng khiếp của một Độ Kiếp giả.,Khắc họa sự cam go, nguy hiểm tột cùng của Lôi Kiếp, thử thách ý chí và thực lực của Lâm Phong đến giới hạn, đồng thời vén màn bản chất khác thường của nó.,Thể hiện sự lo lắng tột độ và sự bất lực của các mỹ nhân khi chứng kiến Lôi Kiếp của Lâm Phong, làm sâu sắc thêm mối liên kết tình cảm.,Gieo rắc những manh mối về bản chất thực sự của Lôi Kiếp và sự liên hệ trực tiếp của nó với 'Thiên Đạo', khẳng định đây là một sự trừng phạt mang ý chí.,Kết thúc chương ở đỉnh điểm của Lôi Kiếp, tạo sự hồi hộp tột độ, đẩy cao cao trào cho chương tiếp theo về kết quả của Độ Kiếp.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, action, desperate, mysterious, emotional
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong đứng thẳng dậy, thân thể chàng giờ đây tỏa ra một khí thế bất phàm, uy nghi và mạnh mẽ. Những vết rạn nứt trên da đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn da sáng bóng, như ngọc, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Chàng cảm nhận được Đạo Tâm của mình đã được tôi luyện vững chắc hơn bao giờ hết, như một viên kim cương không thể phá vỡ. Chàng quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Cổ Thanh Nguyệt đang nằm yếu ớt trong vòng tay Tần Nguyệt. Nàng vẫn còn chìm trong hôn mê sâu, nhưng hơi thở đã dần đều đặn hơn một chút, nhờ công sức của Tần Nguyệt và sự ổn định của linh khí xung quanh.

“Đừng lo, nàng ấy sẽ không sao.” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm và đầy sức mạnh, như một lời hứa, một sự đảm bảo. Chàng biết, đây là một khởi đầu mới, một hành trình mới. “Thiên Đạo” có thể vô tình, nhưng chàng sẽ dùng “Nhân Đạo hữu tình” để đối kháng. Con đường tu đạo vô tận, nhưng tình ái của chàng với các nàng là vô biên, và chính tình yêu ấy sẽ là ngọn đuốc soi sáng, là sức mạnh vĩ đại nhất để chàng đối mặt với mọi phong ba bão táp sắp tới. Luồng ám khí lẩn khuất kia chỉ là một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến còn dài, nhưng với sức mạnh mới và sự kiên định của Đạo Tâm, Lâm Phong đã sẵn sàng. Chàng sẽ khám phá bí mật của Linh Giới, tìm kiếm phương pháp cứu chữa Cổ Thanh Nguyệt, và cuối cùng, đối mặt với cái gọi là “Thiên Đạo” để viết nên định mệnh của chính mình, một định mệnh không do bất kỳ thế lực nào an bài.

Lời vừa dứt, một tiếng rắc lớn vang lên từ sâu thẳm trong huyết mạch của Lâm Phong, không phải là dấu hiệu của tổn thương, mà là âm thanh của một thứ xiềng xích vô hình vừa bị phá vỡ. Khí thế của chàng đột ngột tăng vọt, không còn là sự ổn định tĩnh lặng mà là một cơn bão tố sắp bùng nổ. Cả vùng không gian xung quanh bỗng trở nên căng thẳng một cách lạ thường, như thể có một thực thể vô hình khổng lồ đang thức tỉnh. Từ nơi xa xăm nhất của bầu trời Linh Giới, những dải mây trắng ngần bắt đầu bị một thế lực vô hình xé toạc, để lộ ra khoảng không đen kịt thăm thẳm.

Cùng lúc đó, toàn bộ vùng đất hoang tàn nơi các nàng đang đứng, vốn đã biến dạng sau trận chiến kịch liệt vừa qua, lại bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn. Những tảng đá nung chảy nứt toác, từng rãnh sâu hằn lên mặt đất như những vết sẹo của một chiến trường cổ xưa. Gió bắt đầu rít gào, không còn là những cơn gió bình thường mà là những luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi khét lẹt của không khí bị cháy sém và mùi ozone nồng nặc, báo hiệu một điều gì đó cực kỳ khủng khiếp sắp giáng xuống. Trên cao, bầu trời, vốn đã u ám, giờ đây tối sầm lại như mực đổ, không một tia sáng nào có thể xuyên qua. Mây đen cuồn cuộn, tụ lại thành một vòm xoáy khổng lồ, như một cái miệng quỷ dữ há to, chuẩn bị nuốt chửng vạn vật. Từng tia chớp màu đỏ sẫm và đen kịt bắt đầu lóe lên trong lòng mây, chớp nhoáng rồi lại biến mất, nhưng mỗi lần xuất hiện đều mang theo một uy áp kinh thiên động địa, khiến cả không gian như bị bóp nghẹt.

“Không thể nào… đây là… Lôi Kiếp!” Tần Nguyệt là người đầu tiên nhận ra, đôi mắt nàng mở to đầy vẻ kinh hoàng. Nàng là người có kiến thức uyên thâm nhất trong số các mỹ nhân, và nàng hiểu rõ ý nghĩa của cảnh tượng này. Giọng nàng khẽ run lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày, “Uy lực Lôi Kiếp này… vượt xa ghi chép! Nó không phải một Độ Kiếp thông thường!” Nàng vội vàng gia cố kết giới bao quanh Cổ Thanh Nguyệt và các nàng, biết rằng ngay cả một tia sét lạc cũng đủ để san bằng mọi thứ.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, giờ đây cũng không khỏi tái nhợt. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng ánh lên sự lo lắng tột độ, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, người đang đứng sừng sững giữa tâm điểm của cơn bão tố. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng trỗi dậy, một sự bất lực hoàn toàn khi chứng kiến thứ thiên phạt khủng khiếp này. “Phong… chàng ấy sẽ ổn chứ?” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nghẹn lại trong cổ họng, chứa đựng sự sợ hãi mà nàng hiếm khi bộc lộ. Nàng biết, trong Lôi Kiếp, không ai có thể giúp được người độ kiếp, đây là cuộc chiến đơn độc của Lâm Phong.

Mộc Ly, nàng có vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, giờ đây khuôn mặt bầu bĩnh của nàng đã mất đi hết vẻ tươi tắn, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu giờ đong đầy nước mắt. Nàng hoảng loạn, sợ hãi, bồn chồn muốn xông lên nhưng bị Lam Yên giữ chặt. “Đại ca! Đại ca sẽ không sao chứ?!” nàng kêu lên, giọng líu lo non nớt giờ đây lạc đi vì lo lắng, giãy giụa trong vòng tay của Lam Yên. Nàng không thể chịu đựng được cảnh Lâm Phong phải đối mặt với nguy hiểm một mình. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây run rẩy bám chặt lấy váy của Hạ Vũ, chiêm chiếp kêu lên một tiếng sợ hãi, nó cảm nhận được sự nguy hiểm còn lớn hơn bất kỳ kẻ địch nào chúng từng đối mặt.

Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng của nàng cũng không thể che giấu được sự căng thẳng. Khuôn mặt góc cạnh của nàng nghiêm trọng, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào bầu trời đang cuộn xoáy. Tay nàng nắm chặt trường thương của mình, dù biết rằng vũ khí này chẳng thể làm gì được trước thiên uy, nhưng đó là một thói quen, một cách để nàng thể hiện sự bất lực và mong muốn được chiến đấu bên cạnh Lâm Phong. “Chúng ta… chúng ta phải làm gì đây?” Nàng hỏi, giọng dứt khoát thường ngày giờ cũng có chút lạc đi, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo lắng cho Lâm Phong.

Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, khuôn mặt tròn đầy đặn của nàng tái nhợt. Đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ đong đầy nước mắt. Nàng vội vàng ôm chặt Linh Nhi đang khóc thút thít, cố gắng an ủi con bé. “Linh Nhi ngoan, ca ca sẽ không sao đâu… ca ca rất mạnh mà…” Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng sự run rẩy trong đó không thể che giấu được nỗi sợ hãi đang dâng trào. Nàng không ngừng cầu nguyện, những giọt sương linh lực tự nhiên tỏa ra từ cơ thể nàng, cố gắng xoa dịu không khí căng thẳng xung quanh.

Linh Nhi, búp bê đáng yêu của các nàng, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đã ướt đẫm nước mắt. Đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh của nàng nhìn chằm chằm vào bầu trời đen kịt, sợ hãi đến tột độ, bám chặt lấy Hạ Vũ. “Ca ca… ca ca sẽ không sao đâu, đúng không Hạ Vũ tỷ tỷ? Ca ca nhất định sẽ thắng mà…” Nàng nức nở, giọng non nớt nhưng đầy hy vọng, cố gắng tìm kiếm sự đảm bảo từ người chị mình.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng nheo lại. Nàng quan sát tỉ mỉ từng tia chớp lóe lên, từng chuyển động của mây đen. Khuôn mặt hoàn hảo, đường nét sắc sảo của nàng nghiêm trọng hơn bao giờ hết, nàng thấu hiểu sự bất thường của Lôi Kiếp này. Nàng đã từng chứng kiến vô số Lôi Kiếp, nhưng chưa từng thấy một Lôi Kiếp nào mang theo ý chí thù địch rõ ràng đến vậy. Có một chút lo lắng tiềm ẩn trong ánh mắt nàng, bởi nàng biết, đây không còn là thiên phạt đơn thuần nữa.

Lâm Phong ngẩng cao đầu, mái tóc đen nhánh của chàng bay phấp phới trong cơn gió lốc dữ dội. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng ánh lên sự kiên định đến khó tin, đối diện trực tiếp với uy áp của thiên địa. “Lôi Kiếp này… không đơn giản là thiên phạt!” chàng lẩm bẩm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy nội lực, đủ để các mỹ nhân nghe thấy. Chàng cảm nhận rõ ràng, không chỉ là sự trừng phạt của thiên địa, mà còn có một ý chí mạnh mẽ, cổ xưa, thù địch đang cố gắng nghiền nát chàng. Đó chính là ý chí của cái gọi là “Thiên Đạo” mà Thiên Lang Tử đã bị thao túng, giờ đây đang trực tiếp giáng xuống đầu chàng.

“Muốn trấn áp ta? Muốn hủy diệt ta ư?” Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng sấm rền, ý chí hùng hồn không hề nao núng. “Thiên Đạo Vô Tình… nhưng Nhân Đạo Hữu Tình! Ta có Đạo Tâm kiên cố, có tình yêu của các nàng làm hậu thuẫn, dù là Lôi Kiếp của ngươi cũng đừng hòng khuất phục ta!”

Vừa dứt lời, một luồng lôi điện đầu tiên ập xuống, không phải là tia sét trắng bạc thông thường, mà là một cột sáng đen kịt, pha lẫn những sợi tơ đỏ máu, như một con mãng xà khổng lồ từ trên trời lao xuống. Nó mang theo một uy lực hủy diệt khủng khiếp, cùng với một luồng ý chí lạnh lẽo, tàn bạo, trực tiếp nhắm vào Lâm Phong. Cả vùng đất xung quanh rung chuyển dữ dội hơn, những tảng đá nung chảy bị nứt toác, bắn tung tóe. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa lẫn với mùi khét lẹt của không khí bị điện giật. Thôn Thiên Thử sợ hãi đến mức lông dựng đứng, chiêm chiếp kêu lên một tiếng thất thanh rồi ngất lịm đi. Cổ Thanh Nguyệt, dù đang hôn mê sâu trong vòng bảo vệ của kết giới, cũng bất chợt giật mình, rên rỉ yếu ớt, thân thể khẽ run lên bần bật, như thể nàng đang cảm nhận được sự đau đớn và ý chí thù địch từ sâu thẳm bên trong Lôi Kiếp. Ánh mắt Diệp Vô Song lóe lên vẻ kinh ngạc, nàng nhìn về phía Cổ Thanh Nguyệt, dường như nhận ra điều gì đó bất thường.

Lâm Phong không hề lùi bước. Toàn thân chàng bùng phát linh quang Độ Kiếp rực rỡ, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền cuộn xoáy, phát ra một hào quang đen kịt bao bọc lấy chàng. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” chàng gầm lên một tiếng, không còn giữ được vẻ ung dung thường ngày, thay vào đó là sự nghiêm túc và quyết tâm sắt đá. Chàng vận dụng toàn bộ linh lực Độ Kiếp vừa mới củng cố, hóa thành một luồng sức mạnh cuồng bạo, không hề né tránh mà lao thẳng vào cột lôi điện đen đỏ đang giáng xuống. Một quyền ấn mạnh mẽ được Lâm Phong phóng ra, mang theo sức mạnh của Đạo Tâm, va chạm trực diện với cột lôi điện.

“Ầm!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, xé toạc màng nhĩ của tất cả mọi người. Sóng xung kích lan tỏa ra khắp bốn phía, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó. Kết giới của Tần Nguyệt bảo vệ các nàng run rẩy kịch liệt, suýt chút nữa đã vỡ vụn. Các mỹ nhân đều phải dùng hết sức mình để giữ vững thân hình, không để bị cuốn bay đi. Sau tiếng nổ, Lâm Phong vẫn đứng vững, nhưng khuôn mặt chàng đã trắng bệch đi vài phần, khóe môi rỉ ra một vệt máu. Cột lôi điện kia cũng bị đánh tan, nhưng những luồng tàn dư lôi điện đen đỏ vẫn còn lưu lại trong không khí, uốn lượn như những con rắn độc, không tan biến hoàn toàn.

Bầu trời không những không tan đi mà còn trở nên đáng sợ hơn. Từng luồng lôi điện màu đen pha đỏ như những con mãng xà khổng lồ uốn lượn, tụ lại thành hình dạng quái dị, mang theo ý chí hủy diệt cực đoan. Không, không chỉ là mãng xà, chúng còn giống như những con quái vật cổ xưa được tạo ra từ huyết dịch và sấm sét, với những chiếc răng nanh sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu, trực tiếp nhắm vào Lâm Phong. Chúng không ngừng hình thành, mỗi con lại mang theo một uy áp mạnh hơn con trước, như thể “Thiên Đạo” đang tức giận vì sự phản kháng của chàng, muốn dùng toàn bộ sức mạnh để nghiền nát kẻ nghịch thiên này.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận được sự ăn mòn của luồng ý chí thù địch từ Lôi Kiếp đang cố gắng xâm nhập vào Đạo Tâm của mình. Nó không chỉ tấn công thể xác, mà còn muốn hủy hoại tinh thần chàng, gieo rắc sự tuyệt vọng và sợ hãi. Nhưng Đạo Tâm của chàng đã trải qua vô vàn thử thách, đã được tôi luyện vững chắc hơn bao giờ hết, nó không cho phép bất kỳ ý chí nào khác xâm phạm.

“Thiên Đạo! Ngươi muốn trấn áp ta? Vô vọng!” Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng, mang theo sự bất khuất và ý chí kiên định. Chàng vận dụng toàn bộ linh lực Độ Kiếp, Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng phát ra hào quang đen kịt càng lúc càng mạnh mẽ, bao bọc lấy chàng như một lớp áo giáp vô hình. Từ trong hào quang đó, vô số kiếm khí sắc bén như tơ, hóa thành một cơn bão kiếm, cùng với những quyền ấn mang theo lực lượng khai sơn phá thạch, lao thẳng về phía những con quái vật lôi điện đang lao xuống.

Đây là một cuộc chiến không cân sức, một mình Lâm Phong đối chọi với thiên uy và ý chí thù địch của một thực thể vĩ đại mà không ai có thể nhìn thấy. Nhưng đôi mắt chàng vẫn sáng rực, không hề có chút sợ hãi hay lùi bước. Chàng biết, đây là con đường chàng đã chọn, là cái giá phải trả cho việc nghịch thiên cải mệnh, và chàng sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Từ xa, Diệp Vô Song và Tần Nguyệt nheo mắt lại, nhận ra sự khác thường của Lôi Kiếp này. “Lôi Kiếp này… đã biến dị!” Diệp Vô Song trầm giọng nói, đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn xuyên thấu qua màn sấm sét, “Nó không chỉ là thiên phạt, nó là sự trấn áp có chủ đích. Ý chí của ‘Thiên Đạo’ đã hòa vào Lôi Kiếp, muốn trực tiếp hủy diệt Lâm Phong!”

Tần Nguyệt gật đầu đồng ý, khuôn mặt phúc hậu của nàng giờ đầy vẻ lo lắng. “Đúng vậy. Từng luồng lôi điện đều mang theo sự tà ác và ý đồ hủy diệt, không còn là sự thanh tẩy thuần túy nữa. Ta e rằng, đây là một thử thách sinh tử mà ngay cả những Độ Kiếp chân quân mạnh nhất cũng khó lòng vượt qua.” Nàng nhìn về phía Lâm Phong, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và cũng là nỗi lo lắng khôn nguôi.

Các mỹ nhân khác đều căng thẳng đến tột độ, nắm chặt tay nhau, cầu nguyện trong vô vọng. Họ chỉ có thể đứng nhìn, chứng kiến Lâm Phong một mình đối mặt với cơn thịnh nộ của trời đất và ý chí thù địch của "Thiên Đạo". Mỗi một tia sét giáng xuống, mỗi một tiếng nổ vang lên, đều như đánh vào trái tim họ, khiến họ cảm thấy đau đớn và bất lực.

Cột lôi điện thứ hai và thứ ba liên tiếp giáng xuống, cùng lúc đó, những con mãng xà lôi điện màu đen đỏ khổng lồ cũng lao vào tấn công Lâm Phong từ nhiều phía. Chàng bị bao vây bởi biển lôi điện và những hình thù quái dị, như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão táp dữ dội. Mùi khét lẹt của không khí bị cháy sém, mùi ozone nồng nặc và mùi lưu huỳnh giờ đây trộn lẫn vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Mặt đất dưới chân chàng rạn nứt sâu hơn, những tảng đá văng tung tóe, biến thành những hạt bụi nhỏ trong cơn bão năng lượng.

Lâm Phong gầm lên một tiếng, toàn thân bùng nổ sức mạnh. Huyễn Mặc Quyển xoay tròn điên cuồng, hút lấy những luồng năng lượng lôi điện xung quanh, đồng thời phóng ra những luồng Huyễn Mặc linh lực thuần túy, đối chọi kịch liệt. Chàng biết, đây là trận chiến quyết định, trận chiến để khẳng định "Nhân Đạo hữu tình" của chàng trước "Thiên Đạo Vô Tình". Chàng sẽ không bỏ cuộc, vì chàng còn có các nàng, có Cổ Thanh Nguyệt đang chờ chàng cứu chữa, và một con đường tu đạo vô tận đang chờ chàng chinh phục.

Bất chợt, một luồng lôi điện đen đỏ khác, lớn gấp đôi những luồng trước, tụ lại thành hình một con quỷ huyết ma khổng lồ, gầm rống một tiếng kinh thiên động địa, mang theo ý chí hủy diệt cực đoan, lao thẳng vào Lâm Phong. Đó không còn là lôi kiếp, mà là một đòn tấn công trực diện, mang theo toàn bộ ý chí trấn áp của "Thiên Đạo". Con quỷ huyết ma này có đôi mắt đỏ rực như máu, những chiếc nanh sắc nhọn, và toàn thân được bao phủ bởi những tia chớp đen đỏ, khiến cả không gian như bị nuốt chửng vào một vực sâu vô tận. Uy áp khủng khiếp của nó khiến tất cả các mỹ nhân đều cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, như thể linh hồn của họ sắp bị nghiền nát.

Lâm Phong nhìn thẳng vào con quỷ huyết ma đang lao tới, đôi mắt chàng lóe lên một tia sáng quyết liệt. Chàng biết, đây là đòn chí mạng, đòn quyết định của Lôi Kiếp.

“Đến đây! Dù là ngươi có hình thù gì, ta cũng sẽ phá tan ngươi!”

Chàng gầm lên, vận dụng toàn bộ sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, của Đạo Tâm, và của ý chí kiên cường, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng. Toàn thân chàng bùng nổ linh lực, xung quanh chàng hình thành một vòng xoáy năng lượng đen kịt, đối chọi trực diện với con quỷ huyết ma khổng lồ. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến sinh tử với "Thiên Đạo", giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Con quỷ huyết ma kia gầm lên một tiếng dữ tợn, mang theo tiếng sấm sét xé tai và luồng năng lượng hủy diệt, lao thẳng vào Lâm Phong, như muốn nuốt chửng chàng vào trong địa ngục vô tận.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ