Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 420

Huyết Lôi Ma Long: Thân Thể Nghịch Thiên

2324 từ
Mục tiêu: Mô tả chi tiết và ác liệt cuộc đối đầu giữa Lâm Phong và Huyết Lôi Ma Long, thể hiện sự tàn khốc của Lôi Kiếp Độ Kiếp biến dị.,Khắc họa sự kiên cường, ý chí bất khuất và khả năng phi thường của Lâm Phong khi dùng thân thể, ý chí và các bảo vật để chống lại sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo.,Làm nổi bật sự lo lắng tột độ, bất lực nhưng không ngừng ủng hộ của các mỹ nhân, củng cố mối liên kết tình cảm và sự hy sinh của họ.,Tiếp tục gieo rắc manh mối về bản chất 'có ý chí' của Thiên Đạo thông qua sự biến đổi và 'cảm xúc' của Lôi Kiếp.,Đẩy cao trào của Độ Kiếp lên đỉnh điểm, chuẩn bị cho sự đột phá hoặc một bước ngoặt lớn trong chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, hành động, bi tráng, tuyệt vọng nhưng kiên cường, hoành tráng
Kết chương: [object Object]

Con quỷ huyết ma khổng lồ gầm lên một tiếng dữ tợn, mang theo tiếng sấm sét xé tai và luồng năng lượng hủy diệt, lao thẳng vào Lâm Phong, như muốn nuốt chửng chàng vào trong địa ngục vô tận. Cả không gian như chùng xuống dưới uy áp khủng khiếp của nó, từng tấc đất đá xung quanh Lâm Phong nứt toác, hóa thành tro bụi.

Lâm Phong đứng đó, một mình giữa tâm bão lôi kiếp, thân hình chàng tuy bé nhỏ nhưng kiên cường bất khuất. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng rực cháy một ngọn lửa không bao giờ tắt, một ý chí sắt đá thách thức cả thiên uy. Chàng không hề né tránh, mà thay vào đó, một nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ hiện lên trên khuôn mặt lấm lem máu và bụi bặm. "Thiên Đạo! Ngươi muốn diệt ta, thì phải xem ta có đồng ý hay không!" Giọng chàng gầm lên, khàn đặc nhưng vang vọng khắp không gian hỗn loạn, như một lời tuyên chiến gửi tới thực thể vô hình đang thao túng kiếp nạn này.

Con Huyết Lôi Ma Long, với đôi mắt đỏ rực như máu và những chiếc nanh sắc nhọn, thân thể cuồn cuộn những tia chớp đen đỏ, lao đến với tốc độ xé gió. Nó không chỉ là một hình ảnh lôi điện, mà là một sinh vật sống động, mang theo sự tàn bạo nguyên thủy và ý chí hủy diệt cực đoan. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí tăm tối, đầy áp lực chết chóc. Gió rít gào như tiếng quỷ khóc, từng đợt lôi điện huyết sắc không ngừng giáng xuống từ những vết nứt khổng lồ trên bầu trời Linh Giới, khiến cảnh tượng trở nên kinh hoàng như ngày tận thế.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Phong không còn chần chừ. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng phát ra một vầng sáng chói lọi, không phải ánh sáng vàng kim thuần túy mà là một sự pha trộn kỳ lạ giữa sắc đen huyền bí của Huyễn Mặc và ánh bạc sắc bén của kiếm khí. Chàng vung kiếm, không phải để tấn công, mà để đón đỡ. “Huyễn Mặc Quyển, Khai!” Chàng quát lớn, và Huyễn Mặc Quyển lập tức xoay tròn điên cuồng quanh người chàng, tạo thành một vòng xoáy linh lực đen kịt, cố gắng hấp thụ một phần uy lực lôi kiếp đang cuồn cuộn ập tới.

Tiếng va chạm long trời lở đất vang lên. "RẦMMM!" Cả không gian chấn động dữ dội, như thể bị một bàn tay vô hình nghiền nát. Lâm Phong cảm thấy một lực lượng kinh hoàng ập đến, xuyên thấu qua mọi lớp phòng hộ, đánh thẳng vào kinh mạch và tạng phủ. Cơ thể chàng rung lên bần bật, một dòng máu nóng trào ra từ khóe môi, nhuộm đỏ y phục vốn đã tả tơi. Huyễn Mặc Quyển tuy mạnh mẽ, nhưng không thể hoàn toàn hóa giải uy lực của Huyết Lôi Ma Long. Nó chỉ có thể làm suy yếu một phần, nhưng phần còn lại vẫn đủ sức để khiến một cường giả Độ Kiếp như Lâm Phong phải chịu đựng thống khổ tột cùng.

Từ xa, bên trong trận pháp phòng ngự đang lay lắt, các mỹ nhân chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim họ như bị bóp nghẹt. Tuyết Dao, với khuôn mặt tái nhợt như tuyết, đôi mắt phượng dài giờ đây tràn ngập nỗi đau đớn, nàng dốc toàn bộ linh lực để duy trì kết giới. Nàng biết, kết giới này yếu ớt đến mức nào trước cơn thịnh nộ của Thiên Đạo, nhưng nàng không thể làm gì khác ngoài việc cố gắng bảo vệ những người còn lại và gửi gắm hy vọng mong manh vào Lâm Phong.

Diệp Vô Song, dù vẻ ngoài vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt tím huyền bí của nàng lại ánh lên sự lo lắng tột độ. Nàng siết chặt tay, những ngón tay thon dài run rẩy khẽ. Nàng đã từng chứng kiến vô số cường giả Độ Kiếp, nhưng chưa bao giờ thấy một Lôi Kiếp nào biến dị và hung tàn đến vậy. Nó không phải là quy luật của tự nhiên, nó là sự tấn công có chủ đích, một sự trừng phạt mang theo ý chí. “Huyết Lôi Ma Long… không chỉ là lôi điện, nó là hiện thân của ý chí Thiên Đạo!” Nàng thầm nghĩ, cảm nhận được sự tuyệt vọng và phẫn nộ dâng trào trong lòng.

Thôn Thiên Thử, con vật nhỏ bé lông trắng muốt, đang nép mình sau Mộc Ly, rít lên những tiếng "chiêm chiếp" đau đớn. Đôi mắt to tròn long lanh của nó ngấn lệ, nhìn về phía chủ nhân đang bị vây hãm. Nó muốn lao ra, muốn giúp đỡ, nhưng bản năng mách bảo nó rằng, đây không phải là trận chiến mà nó có thể can dự.

Lâm Phong gượng đứng dậy, toàn thân đau nhức như muốn nứt ra. Mỗi một hơi thở đều mang theo vị máu tanh nồng. Nhưng chàng không cho phép mình gục ngã. “Nhân Đạo hữu tình, Thiên Đạo Vô Tình… Ta sẽ chứng minh, dù Thiên Đạo có vô tình đến đâu, nhân tâm vẫn có thể nghịch chuyển càn khôn!” Lời nói không phát ra thành tiếng, nhưng ý chí kiên cường ấy lại khắc sâu vào Đạo Tâm của chàng. Chàng biết, đây không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà còn là một cuộc đối đầu ý chí, một trận chiến giữa Đạo của chàng và Đạo của Thiên Địa.

Huyết Lôi Ma Long không cho chàng một giây phút nghỉ ngơi. Sau đòn đánh đầu tiên, nó không ngừng biến hóa, từ một con rồng lôi điện đơn thuần, nó dần mọc thêm những lớp vảy máu đỏ sẫm, hàm răng sắc nhọn lộ ra càng rõ nét, và đôi mắt đỏ ngầu như chứa đựng cả biển máu. Nó dùng móng vuốt khổng lồ cào xé không gian, tạo ra những vết rách đen kịt, rồi lại dùng cái đuôi to lớn như một ngọn núi quật mạnh xuống. Mỗi đòn tấn công đều mang theo uy lực của hàng vạn tia sét, kết hợp với sức mạnh hủy diệt của huyết dịch, khiến không gian xung quanh Lâm Phong chấn động liên hồi.

"Phập!" Một móng vuốt khổng lồ xé toạc không khí, xuyên qua lớp Huyễn Mặc Quyển phòng hộ, cào thẳng vào vai Lâm Phong. Máu tươi bắn tung tóe, chàng cảm nhận rõ ràng xương bả vai mình gần như vỡ vụn. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ chàng lập tức lóe sáng, một luồng sinh khí ấm áp tràn vào cơ thể, cố gắng chữa trị. Nhưng tốc độ vết thương xuất hiện quá nhanh, Ngọc Bội không thể theo kịp.

"Lâm Phong!" Tuyết Dao thét lên đau đớn, nước mắt tuôn rơi trên gò má băng giá. Nàng muốn lao tới, nhưng lại bị Hạ Vũ giữ lại. Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng nhưng đôi mắt giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng, cố gắng củng cố thêm một lớp trận pháp phòng ngự, nhưng nàng biết, đó chỉ là vô ích. Nàng chỉ có thể cầu nguyện, cầu nguyện cho chàng vượt qua.

Mộc Ly, khuôn mặt nhỏ nhắn giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, cảm thấy trái tim mình như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên. “Khốn kiếp! Thiên Đạo tàn nhẫn!” Lam Yên gầm lên, giọng nói dứt khoát của nàng giờ đây nhuốm màu phẫn nộ và bất lực. Nàng siết chặt trường thương trong tay, khao khát được lao ra chiến đấu bên cạnh Lâm Phong, san sẻ gánh nặng. Nhưng nàng biết, thực lực của mình chỉ là muối bỏ bể trước sức mạnh của Lôi Kiếp này.

Lâm Phong bị Huyết Lôi Ma Long dùng đuôi quật mạnh, thân hình chàng như một viên đạn, văng xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào một ngọn núi đá gần đó. "RẦM!!!" Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ngọn núi đá hùng vĩ lập tức sụp đổ, cát bụi mù mịt bay lên che khuất cả tầm nhìn. Trong màn bụi ấy, Lâm Phong nằm giữa đống đổ nát, toàn thân như bị nghiền nát, không còn hình người. Sinh Mệnh Ngọc Bội lóe sáng điên cuồng, cố gắng hàn gắn những vết thương chí mạng, nhưng linh lực của nó cũng đang cạn kiệt nhanh chóng. Mùi cháy khét của linh lực, mùi máu tươi của Lâm Phong hòa lẫn trong không khí, càng khiến cho khung cảnh thêm phần bi thương.

“Không thể như vậy được!” Linh Nhi khóc nấc lên, đôi mắt to tròn đen láy giờ đây sưng đỏ. Nàng cố gắng truyền một luồng linh hồn lực yếu ớt về phía Lâm Phong, mong muốn có thể xoa dịu phần nào nỗi đau của chàng. Dù yếu ớt, nhưng đó là tất cả những gì nàng có thể làm. Tần Nguyệt, dù điềm tĩnh hơn cả, nhưng đôi tay nàng đang cứu chữa Cổ Thanh Nguyệt cũng run rẩy khẽ. Nàng liếc nhìn về phía Lâm Phong, ánh mắt đầy sự lo lắng và đau xót. Nàng biết, nếu Lâm Phong gục ngã, tất cả bọn họ cũng sẽ không thể tồn tại.

Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Lâm Phong lảo đảo đứng dậy từ đống đổ nát. Thân thể chàng giờ đây đã hoàn toàn tan nát, xương cốt lộ ra trắng hếu, máu thịt vương vãi trên nền đất đá. Từng thớ cơ, từng mạch máu đều bị xé rách, đau đớn đến tận cùng linh hồn. Dù Sinh Mệnh Ngọc Bội không ngừng phát huy tác dụng, nhưng chàng vẫn đứng trên bờ vực của sự hủy diệt, linh lực trong đan điền cũng đã gần cạn. Cửu Thiên Huyền Kiếm đã mờ đi, ánh sáng đen bạc yếu ớt như ngọn nến trước gió. Huyễn Mặc Quyển cũng chỉ còn có thể hấp thụ một phần rất nhỏ uy lực, như một cái ao nhỏ cố gắng chứa đựng cả biển lớn.

Nhưng điều kỳ lạ là, đôi mắt chàng vẫn rực lửa, ý chí không hề suy giảm. Trong sâu thẳm linh hồn, chàng cảm thấy một sức mạnh cổ xưa đang trỗi dậy, một dòng máu cuộn chảy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Đây là giới hạn cuối cùng, là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa thành công và thất bại.

Huyết Lôi Ma Long dường như cảm nhận được ý chí bất khuất của chàng. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm đầy phẫn nộ và căm ghét, như một vị thần đang nổi giận với một phàm nhân dám thách thức quyền uy của mình. Toàn bộ lôi điện huyết sắc trên bầu trời như bị nó hút vào, tụ lại thành một quả cầu năng lượng khổng lồ ngay trước miệng nó, mang theo ý chí hủy diệt cực đoan nhất, chuẩn bị giáng đòn kết liễu. Quả cầu lôi điện này không còn là màu đen đỏ đơn thuần, mà nó ánh lên một màu tím đen u ám, tựa như một lỗ đen nuốt chửng vạn vật, khiến cả không gian xung quanh nó vặn vẹo, méo mó.

Lâm Phong nhìn thẳng vào quả cầu hủy diệt đang hình thành, đôi môi chàng run rẩy thều thào, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không một chút sợ hãi. "Ta... sẽ không... gục ngã..."

Chàng biết, đây là đòn cuối cùng, cũng là đòn mạnh nhất. Không còn đường lui. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, dùng chút sức lực cuối cùng, kích hoạt bí pháp trấn áp huyết mạch mà chàng đã vô tình lĩnh ngộ được trong quá trình tu luyện Huyễn Mặc Quyển. Toàn thân chàng lập tức phát ra một luồng sáng chói lọi, không phải linh lực, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, cổ xưa, từ sâu thẳm trong huyết mạch của chàng. Luồng sáng ấy mang theo một khí tức thần bí, như thể đang đánh thức một thứ gì đó đã ngủ quên từ hàng vạn năm. Những vết nứt trên cơ thể chàng khẽ khàng đóng lại một chút, không phải do trị thương, mà do một sức mạnh nguyên thủy đang cố gắng giữ chặt thân thể chàng lại với nhau.

Chàng không hề né tránh, mà chờ đợi đòn cuối cùng của Huyết Lôi Ma Long. Chàng muốn đối mặt trực diện, muốn dùng chính thân thể và ý chí của mình để chứng minh rằng, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, không phải là lời nói suông. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đang dùng chính sinh mệnh mình để viết nên câu chuyện của Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn.

Tiếng gầm thét cuối cùng của Huyết Lôi Ma Long vang vọng, quả cầu lôi điện tím đen khổng lồ lao thẳng vào Lâm Phong, mang theo tất cả sự phẫn nộ và ý chí hủy diệt của Thiên Đạo. Nó muốn nghiền nát chàng, muốn xóa sổ cái tên Lâm Phong khỏi thế gian này. Nhưng Lâm Phong vẫn đứng đó, tay cầm Cửu Thiên Huyền Kiếm, toàn thân bao phủ trong luồng sáng huyết mạch cổ xưa, đôi mắt rực cháy, sẵn sàng liều chết. Trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận, đã bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ