Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 43

Cất Bước Ly Hương, Hướng Về Thanh Vân

3767 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình Lâm Phong chuẩn bị rời Linh Khê Trấn, gói ghém tư trang và những kỷ niệm.,Làm nổi bật sự trưởng thành và quyết tâm của Lâm Phong khi đối mặt với hành trình mới đầy thử thách.,Tạo ra những khoảnh khắc chia ly xúc động giữa Lâm Phong với Trần Hạo và những người dân Linh Khê Trấn.,Tiếp tục gieo rắc các chi tiết foreshadowing về tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển và những bí mật của thế giới tu tiên qua lời dặn dò của Hoàng Lão Quái.,Đóng lại giai đoạn 'phàm nhân khởi điểm' của Lâm Phong, chính thức mở ra cánh cửa đến Thanh Vân Tông và thế giới tu tiên rộng lớn.
Nhân vật: Lâm Phong, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo, Lý Trưởng, Bà Mộc, Vương Chưởng Quỹ
Mood: Bittersweet, reflective, determined, adventurous, slightly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến lay động trong căn phòng đơn sơ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên vách tường gỗ cũ kỹ. Bên ngoài, màn đêm vẫn còn bao trùm Linh Khê Trấn, nhưng một màu xám bạc đã bắt đầu phớt nhẹ nơi chân trời phía Đông, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa lẫn với chút hương gỗ mục thoang thoảng từ những thanh xà nhà, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch và có phần u buồn. Lâm Phong ngồi giữa căn phòng trống hoác, chỉ còn lại chiếc bàn gỗ sờn cũ và tấm phản nằm đã được dọn dẹp sạch sẽ. Chàng không bật đèn dầu, mà chỉ để ngọn nến nhỏ leo lét cháy, như muốn níu giữ chút khoảnh khắc cuối cùng của sự bình yên trong chính căn nhà đã gắn bó với chàng bấy lâu.

Huyễn Mặc Quyển được đặt trang trọng trên mặt bàn, phát ra một thứ ánh sáng huyền ảo, lập lòe như nhịp đập của một trái tim cổ xưa. Nó không còn là một cuốn sách cũ kỹ vô tri, mà là một sinh mệnh, một người bạn đồng hành đã cùng chàng trải qua bao thăng trầm, và giờ đây, nó như một ngọn hải đăng chỉ lối cho con đường phía trước. Lâm Phong khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào bìa sách, cảm nhận từng đường vân cổ xưa, từng nét chạm khắc tinh xảo. Trong lòng chàng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa là sự trân trọng, vừa là niềm khao khát mãnh liệt muốn khám phá hết những bí ẩn mà nó che giấu.

“Linh Khê Trấn… ta đi đây,” Lâm Phong thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió đêm lùa qua khe cửa. “Không phải để bỏ chạy, mà là để tìm kiếm con đường của chính mình. Con đường mà Hoàng Lão Quái đã nói, con đường mà Huyễn Mặc Quyển đang dẫn lối.” Chàng nhẹ nhàng cuốn Huyễn Mặc Quyển vào một lớp vải thô đã được giặt sạch, cẩn thận đặt vào trong một chiếc túi vải nhỏ, cùng với vài bộ quần áo đơn giản và những vật dụng cá nhân ít ỏi. Tất cả những gì chàng mang theo, gói gọn trong một chiếc bọc nhỏ, nhẹ tênh như chính thân phận chàng trước đây. Nhưng trong cái nhẹ tênh ấy lại chất chứa cả một bầu trời khát vọng và ý chí kiên định.

Chàng đứng dậy, hít sâu một hơi, để làn không khí se lạnh của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực, xua tan đi chút bứt rứt trong lòng. Căn phòng trống rỗng, nhưng mỗi góc nhỏ đều in đậm dấu ấn của những năm tháng đã qua. Từ góc tường nơi chàng từng bị phạt đứng, đến ô cửa sổ nơi chàng thường lén nhìn trộm ra bên ngoài, hay chiếc bàn nơi chàng đã miệt mài luyện tập Huyễn Mặc Quyển. Mỗi kỷ niệm ùa về, khiến trái tim chàng vừa ấm áp, vừa se lại. Chàng biết, khi bước ra khỏi cánh cửa này, Linh Khê Trấn sẽ chỉ còn là một phần ký ức, một điểm khởi đầu trên bản đồ cuộc đời chàng.

Bỗng nhiên, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi rượu nồng nàn đặc trưng. Một bóng người quen thuộc, không biết từ lúc nào, đã xuất hiện ngay bệ cửa sổ, tựa lưng vào khung cửa một cách ung dung. Đó chính là Hoàng Lão Quái, râu tóc bạc phơ bay phất phơ trong gió sớm, ánh mắt tinh anh nhưng vẫn ẩn chứa vẻ lười biếng thường thấy. Lão mặc một bộ y phục xộc xệch, nhưng thần thái lại siêu thoát, như một vị tiên nhân lạc bước chốn phàm trần.

“Tiểu tử, có vẻ ngươi đã thu xếp xong xuôi rồi,” Hoàng Lão Quái cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ hài hước. Lão nheo mắt nhìn chiếc túi vải trong tay Lâm Phong, đoạn lại liếc qua Huyễn Mặc Quyển đang được gói ghém cẩn thận. “Ngươi đúng là không để lão già này phải thất vọng. Quyết đoán, dứt khoát. Ta thích!”

Lâm Phong không hề giật mình. Chàng đã quen với những màn xuất hiện thần bí của vị sư phụ kỳ quái này. Chàng khẽ cúi đầu, lòng tràn đầy kính trọng. “Sư phụ, con đã sẵn sàng.”

Hoàng Lão Quái khẽ cười, nụ cười méo mó nhưng đầy thâm ý. “Nhớ kỹ, thế giới bên ngoài tuy rộng lớn nhưng cũng đầy hiểm ác. Những gì ngươi đối mặt ở Linh Khê Trấn chỉ là trò trẻ con. Huyễn Mặc Quyển này… nó sẽ là lá bùa hộ mệnh lớn nhất của ngươi, giúp ngươi vượt qua vô số hiểm nguy, nhưng đồng thời, nó cũng là gánh nặng lớn nhất.” Lão dừng lại, ánh mắt nhìn Lâm Phong một cách sâu xa. “Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng nặng nề. Và những kẻ dòm ngó nó cũng sẽ không ít. Cẩn thận, tiểu tử.”

Những lời của Hoàng Lão Quái như một tảng đá đè nặng lên trái tim Lâm Phong, nhưng cũng hun đúc thêm quyết tâm trong chàng. Chàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng chàng đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tất cả.

“Con sẽ ghi nhớ lời sư phụ dặn,” Lâm Phong kiên định đáp.

Hoàng Lão Quái gật gù, rồi thò tay vào trong vạt áo xộc xệch, móc ra một vật nhỏ. Đó là một mảnh ngọc bội màu xanh sẫm, khắc hình một đóa sen đang nở rộ, tỏa ra một luồng linh khí dịu nhẹ. “Cầm lấy cái này. Gặp chuyện khó khăn quá, mở ra xem. Nhưng đừng lạm dụng, cơ duyên phải tự mình giành lấy. Chỉ khi nào bế tắc đến đường cùng, khi nào không còn lựa chọn nào khác, hẵng dùng đến nó. Nó sẽ là một tấm bản đồ, một chìa khóa, hoặc cũng có thể là một lời giải đáp cho một vấn đề nào đó của ngươi. Quan trọng là, phải dùng đúng lúc, đúng chỗ.”

Lâm Phong vươn tay đón lấy mảnh ngọc bội. Nó mát lạnh trong lòng bàn tay, nhưng lại truyền đến một cảm giác an tâm kỳ lạ. Chàng cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa ẩn chứa bên trong nó, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng trầm ổn. “Đa tạ sư phụ. Con sẽ không quên lời dặn của người.”

Hoàng Lão Quái vỗ nhẹ lên vai Lâm Phong, động tác nhanh nhẹn không phù hợp với vẻ ngoài già nua của lão. “Tốt lắm. Đi đi, tiểu tử. Con đường của ngươi còn dài. Hãy nhớ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh chân chính không nằm ở cảnh giới, mà ở ý chí kiên định và tấm lòng rộng mở của ngươi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Đó là con đường của ngươi. Đừng để bất kỳ ai giới hạn tiềm năng của mình. Ngươi... không hề đơn giản.” Lão nói xong, lại khẽ cười bí hiểm, rồi biến mất vào trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, như chưa hề xuất hiện. Chỉ còn lại mùi rượu nồng còn vương vấn trong không khí, và cảm giác mát lạnh của mảnh ngọc bội trong tay Lâm Phong. Chàng siết chặt mảnh ngọc, ánh mắt tràn đầy quyết tâm nhìn về phía cánh cửa. Một chương mới, một hành trình mới, đang chờ đợi chàng.

***

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua từng kẽ lá, rọi xuống con đường đá nhỏ dẫn vào Linh Khê Trấn. Không khí buổi sáng trong lành, pha lẫn chút se lạnh còn sót lại của đêm. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rau, tiếng chén đĩa lách cách trong các quán ăn nhỏ, và tiếng cười nói xì xào của dân làng đã lấp đầy không gian, tạo nên một bức tranh sinh động của cuộc sống thường nhật.

Lâm Phong bước vào tiệm tạp hóa của Vương Chưởng Quỹ. Khác với vẻ trầm tư của rạng sáng, giờ đây chàng khoác lên mình một bộ y phục màu xanh sẫm đơn giản nhưng gọn gàng, toát lên vẻ nhanh nhẹn và phóng khoáng. Đôi mắt chàng vẫn sâu thẳm, nhưng ánh lên sự quyết đoán và một chút hài hước thường thấy. Hương bánh mới nướng thơm lừng hòa lẫn với mùi thảo dược thoang thoảng từ những kệ hàng cao ngất, tạo nên một bầu không khí ấm cúng quen thuộc.

Vương Chưởng Quỹ, với thân hình béo lùn, cái bụng phệ nhô ra và ria mép cong vút, đang thoăn thoắt cân đong đo đếm vài loại thảo mộc cho một vị khách. Y vừa thấy Lâm Phong bước vào, đôi mắt tinh ranh chợt sáng lên, và nụ cười “kinh doanh” lập tức nở trên môi. “Ồ, Lâm công tử! Sớm thế đã ghé thăm tiểu điếm rồi sao? Hôm nay có vẻ khác lạ… trang phục này, khí chất này… định đi xa sao?” Giọng y pha chút tò mò và tiếc nuối, bởi Lâm Phong, sau trận chiến với Hắc Phong Trại Chủ, đã trở thành một vị khách quý, một “khách hàng tiềm năng” mà y không muốn mất đi.

Lâm Phong khẽ gật đầu, nở một nụ cười nửa miệng tinh quái. “Đúng vậy, Vương Chưởng Quỹ. Ta cần mua ít lương thực khô, vài bình đan dược hồi phục cấp thấp và một tấm bản đồ vùng lân cận Linh Khê Trấn. Con đường tu tiên rộng lớn, ta cần phải đi tìm cơ duyên.” Chàng không giấu giếm ý định của mình, bởi sớm muộn gì cả trấn cũng sẽ biết.

Lời của Lâm Phong vừa dứt, một giọng nói hiền từ nhưng đầy lo lắng vang lên. “Phong nhi à, con có chắc không? Đường xa hiểm trở lắm, lại một mình…” Bà Mộc, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và nụ cười hiền hậu, tay vẫn cầm một giỏ tre đầy ắp rau củ, tiến lại gần. Đôi mắt bà đã ngấn nước, nhưng vẫn cố nén lại. Bà nhìn Lâm Phong với ánh mắt yêu thương như con cái, tay run run đưa cho chàng một túi bánh nhỏ được gói trong lá chuối. “Đây là bánh rán mẹ làm, con cầm lấy ăn dọc đường cho đỡ đói. Đừng có ham tu luyện mà bỏ bữa đấy nhé!”

Lâm Phong cảm thấy một sự ấm áp dâng lên trong lòng. Chàng nhận lấy túi bánh, mùi thơm của gạo nếp và đường mật xộc thẳng vào mũi, đánh thức những ký ức tuổi thơ. “Đa tạ Bà Mộc. Con sẽ nhớ lời bà dặn.”

Vương Chưởng Quỹ thấy vậy, liền chen vào với giọng điệu khôn lỏi nhưng cũng đầy chân thành: “Bà Mộc nói phải đó, Lâm công tử. Đường xa vạn dặm, ăn uống phải đầy đủ. Nhưng công tử cứ yên tâm, Lâm công tử dũng mãnh, khí chất hơn người, chắc chắn sẽ công thành danh toại! Ta tin với tài năng của công tử, Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ rộng cửa chào đón! Cứ yên tâm, ta sẽ tính giá hữu nghị nhất cho công tử!” Y vừa nói, vừa vội vàng sắp xếp các mặt hàng Lâm Phong yêu cầu lên quầy. Từ những túi lương khô được chế biến để giữ được lâu, những bình đan dược đơn giản giúp hồi phục linh lực hoặc chữa trị vết thương nhẹ, cho đến một tấm bản đồ cuộn tròn, vẽ khá chi tiết những con đường mòn, sông suối và các làng mạc nhỏ xung quanh Linh Khê Trấn.

Lâm Phong mỉm cười. “Cảm ơn Vương Chưởng Quỹ. Vậy thì làm phiền ngươi vậy.” Chàng nhanh chóng thanh toán, cảm nhận sự thay đổi trong thái độ của Vương Chưởng Quỹ. Không còn là cái nhìn coi thường hay dè bỉu như trước, mà là sự kính trọng, thậm chí có chút nịnh nọt. Điều đó cho thấy, sức mạnh và địa vị, dù ở đâu, cũng là yếu tố quan trọng để người khác phải nể trọng. Chàng biết, đây là một bài học đầu tiên về thế giới bên ngoài, nơi mà mọi thứ sẽ không còn đơn thuần như ở Linh Khê Trấn. Sau khi nhận đủ đồ, Lâm Phong lại cúi chào Bà Mộc và Vương Chưởng Quỹ lần cuối, rồi quay lưng bước ra khỏi tiệm tạp hóa, mang theo một chút lương thực cho hành trình sắp tới, và vô vàn lời chúc, lời dặn dò từ những người dân nơi đây.

***

Ánh nắng chiều tà đổ vàng óng ả xuống cổng Linh Khê Trấn, nhuộm đỏ cả những mái ngói rêu phong và bức tường đá xám xịt. Gió mát thổi nhẹ, mang theo hương thơm của cỏ cây và mùi khói bếp quen thuộc từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối. Tại cổng trấn, một nhóm người đã đứng đợi từ lâu. Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ và gương mặt cương nghị, đứng đầu nhóm. Ánh mắt y đỏ hoe, hiện rõ vẻ buồn bã và lưu luyến, nhưng cũng đầy sự kiên cường. Bên cạnh y là Lý Trưởng, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kỳ vọng lớn lao. Bà Mộc đứng phía sau, đôi mắt đã ngấn lệ, tay siết chặt tà áo. Vài người dân khác cũng có mặt, đứng lặng lẽ, ánh mắt đầy sự tiếc nuối và tự hào.

Lâm Phong bước đến, chiếc túi hành lý nhỏ đeo ngang lưng, Huyễn Mặc Quyển được gói ghém cẩn thận trong tay áo. Chàng nhìn những gương mặt thân quen, cảm nhận được tình cảm chân thành mà họ dành cho mình. Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng, nhưng chàng cố gắng kìm nén, chỉ nở một nụ cười nhẹ.

“Huynh đệ, ngươi đi rồi, ta biết tìm ai nói chuyện đây?” Trần Hạo cất tiếng, giọng nói khàn khàn, cố gắng che giấu cảm xúc. Y vươn tay vỗ mạnh lên vai Lâm Phong, lực mạnh đến mức nếu là Lâm Phong của ngày xưa, có lẽ đã loạng choạng. “Nhất định phải nhớ giữ gìn cẩn thận! Mọi thứ ở đây, có ta lo liệu. Ta sẽ cố gắng tu luyện, nhất định sẽ đuổi kịp ngươi!” Trong ánh mắt của Trần Hạo, Lâm Phong nhìn thấy một ngọn lửa khao khát mới, không còn là sự cam chịu số phận mà là quyết tâm vươn lên. Chàng biết, Trần Hạo cũng đã được truyền cảm hứng từ con đường của mình.

Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười ấm áp. “Trần Hạo, ngươi cũng vậy. Đừng quên lời hứa của chúng ta. Sẽ có ngày chúng ta tái ngộ, trên con đường tu tiên. Và khi đó, ngươi đừng có mà rớt lại phía sau đấy!” Chàng vỗ nhẹ lại vai Trần Hạo, một cái ôm tạm biệt giữa những người huynh đệ, không cần quá nhiều lời nói, nhưng chất chứa tình nghĩa sâu nặng.

Lý Trưởng tiến lên một bước, mái đầu bạc phơ khẽ rung rinh. Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy tự hào, như nhìn thấy tương lai của Linh Khê Trấn. “Phong nhi, con là niềm tự hào của Linh Khê Trấn. Con đã cứu nơi đây khỏi hiểm họa, đã mang lại sự bình yên. Giờ đây, con đường của con là hướng về những chân trời rộng lớn hơn. Hãy đi đi, và đừng quên nơi này. Hãy sống thật tốt, và làm những điều có ý nghĩa. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, con hãy luôn ghi nhớ điều đó.”

Lâm Phong cúi đầu thật sâu, thể hiện sự kính trọng đối với vị trưởng lão đã luôn tin tưởng và ủng hộ mình. “Con sẽ không quên ơn dưỡng dục của Linh Khê Trấn, không quên lời dặn của Lý Trưởng.”

Bà Mộc lúc này không kìm được nữa, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà nắm chặt tay Lâm Phong, hơi thở run rẩy. “Con đi đường cẩn thận, đừng để bị thương. Đói thì nhớ ăn, đừng có ham tu luyện mà bỏ bữa! Mẹ sẽ luôn cầu nguyện cho con được bình an.” Giọng bà nghẹn ngào, tràn đầy tình mẫu tử.

Lâm Phong cảm thấy mắt mình cũng cay xè. Chàng nắm lấy bàn tay gầy guộc của Bà Mộc, nhẹ nhàng xoa dịu. “Bà Mộc, con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình. Bà cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé.” Những lời nói đơn giản, nhưng chất chứa bao tình cảm. Chàng biết, những người này sẽ mãi là một phần trong trái tim mình, là cội nguồn để chàng hướng về.

Sau những lời dặn dò, những lời chúc phúc, và những giọt nước mắt chia ly, Lâm Phong hít một hơi thật sâu, quay người lại, đối mặt với con đường rộng mở phía trước. Chàng không quay đầu nhìn lại lần nữa, bởi chàng sợ mình sẽ không thể bước đi. Chàng biết, khi mình rời đi, những ánh mắt dõi theo sẽ vẫn còn đó. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gió thổi xào xạc qua cổng trấn, tất cả như đang vẫy chào và tiễn biệt chàng. Từng bước chân của chàng giờ đây không còn là sự trốn chạy hay lo sợ, mà là sự kiên định, là tiếng gọi của định mệnh, là khao khát được vươn xa.

***

Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng chiều xuyên qua những tán lá cổ thụ rậm rạp trong Rừng Cổ Mộc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên con đường mòn quen thuộc. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên. Mùi cây cỏ tươi mát và đất rừng ẩm ướt xộc vào mũi, quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Lâm Phong bước đi một mình trên con đường đó, bóng chàng đổ dài, in rõ trên nền đất. Mỗi bước chân của chàng đều dứt khoát, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn lại là một sự giằng xé giữa lưu luyến và khao khát. Chàng quay đầu nhìn lại, Linh Khê Trấn đã chìm dần vào màn sương chiều, chỉ còn lại những mái nhà thấp thoáng ẩn hiện phía xa, như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy dữ dội.

“Linh Khê Trấn… nơi ta sinh ra, nơi ta trưởng thành,” Lâm Phong thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tư. “Nơi ta đã từng là một phàm nhân bị coi thường, một kẻ yếu ớt không thể tự bảo vệ mình. Nơi ta đã gặp được sư phụ, đã tìm thấy Huyễn Mặc Quyển, và bắt đầu con đường nghịch thiên cải mệnh của chính mình. Ta sẽ trở lại, nhưng sẽ là một Lâm Phong hoàn toàn khác.”

Chàng nắm chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh đang tuôn chảy từ nó. Cái “vật dẫn” và “khí cụ” cổ xưa này, nó liên kết với chàng theo một cách sâu sắc hơn những gì chàng từng nghĩ. Nó không chỉ là công pháp, mà còn là một phần của thân thế bí ẩn của chàng, là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến những đỉnh cao không tưởng. Lời dặn dò của Hoàng Lão Quái về “gánh nặng” và “lá bùa hộ mệnh” của Huyễn Mặc Quyển vang vọng trong tâm trí chàng, nhắc nhở chàng về trách nhiệm và những thử thách khắc nghiệt đang chờ đợi. Mảnh ngọc bội màu xanh sẫm mà lão trao vẫn nằm im lìm trong túi, một bí ẩn khác mà chàng sẽ phải tự mình khám phá.

Con đường phía trước còn xa, Thanh Vân Tông chỉ là một khởi đầu nhỏ bé trong hành trình vĩ đại mà Hoàng Lão Quái đã tiên đoán. Nhưng Lâm Phong không hề sợ hãi. Chàng đã trải qua đủ khó khăn, đã chiến đấu với đủ hiểm nguy để biết rằng, ý chí kiên định là sức mạnh lớn nhất của một tu sĩ.

Ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm khu rừng. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, như những viên kim cương rải rác trên tấm màn nhung đen. Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên, cảm nhận sự rộng lớn vô biên của vũ trụ. “Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên,” chàng lẩm bẩm, nhớ lại một trong những câu đặc trưng mà chàng từng nghe đâu đó. “Con đường ta đi, sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời, tìm kiếm những người đồng hành, những tri kỷ.”

Chàng tiếp tục bước đi, không ngoảnh lại. Phía sau chàng, Linh Khê Trấn dần chìm vào giấc ngủ. Phía trước chàng, thế giới tu tiên rộng lớn đang mở ra, đầy rẫy cơ duyên và hiểm nguy, chờ đợi chàng đến chinh phục. Lâm Phong biết, đây không chỉ là một hành trình đơn độc, mà là sự khởi đầu của một huyền thoại, một câu chuyện về Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Chàng sẽ khắc tên mình lên con đường tu tiên, bằng chính sức mạnh và ý chí của mình.

Và khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả Linh Khê Trấn và Rừng Cổ Mộc, Lâm Phong đã hòa mình vào bóng tối, mang theo Huyễn Mặc Quyển, mang theo những lời hứa, và mang theo cả một trái tim đầy khát vọng. Hành trình của chàng, vừa cô độc, vừa tráng lệ, vừa phiêu lưu, vừa sâu lắng, đã chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ