Tiếng gầm thét cuối cùng của Huyết Lôi Ma Long xé toạc màn đêm, mang theo tất cả sự phẫn nộ và ý chí hủy diệt của Thiên Đạo. Quả cầu lôi điện tím đen khổng lồ, tựa một lỗ đen nuốt chửng vạn vật, lao thẳng vào Lâm Phong. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Tất cả mọi thứ, từ tiếng gió rít, tiếng tim đập hỗn loạn của các mỹ nhân, đến sự run rẩy của mặt đất, đều chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Rồi một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, như thể bầu trời bị xé rách làm đôi, như thể cả Linh Giới đang gào thét trong đau đớn.
Ánh sáng tím đen chói lòa bùng nổ, nuốt chửng hoàn toàn thân ảnh Lâm Phong. Một luồng sóng xung kích khủng khiếp lan tỏa ra khắp mọi hướng, cuốn phăng những đỉnh núi nhỏ, san bằng những khu rừng cổ thụ, và tạo thành một hố đen khổng lồ xoáy sâu vào không gian nơi Lâm Phong vừa đứng. Các mỹ nhân đứng trong kết giới phòng ngự do Tần Nguyệt và Diệp Vô Song cùng nhau duy trì, vẫn cảm nhận được chấn động mạnh đến tận xương tủy. Kết giới run rẩy kịch liệt, gần như vỡ nát, nhưng họ vẫn kiên cường giữ vững, ánh mắt gắt gao nhìn về phía trung tâm vụ nổ, nơi chỉ còn lại một khoảng không hỗn loạn, hư vô.
“Phong!” Tuyết Dao thốt lên một tiếng, giọng nàng run rẩy đến khôn cùng, nước mắt từ lúc nào đã chảy dài trên khuôn mặt băng giá. Nàng muốn lao tới, nhưng lại bị Lam Yên giữ chặt. Lam Yên cũng đang cắn chặt môi, đôi mắt sắc bén giờ đây đỏ hoe, nhưng lý trí của một chiến binh vẫn mách bảo nàng phải giữ vững vị trí. Mộc Ly đổ gục xuống đất, hai tay ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc của nàng xé lòng đến mức cả không gian tĩnh mịch cũng không thể che lấp. Hạ Vũ và Linh Nhi ôm chặt lấy nhau, cả hai đều nức nở không ngừng, đôi mắt to tròn của Linh Nhi tràn ngập sự sợ hãi tột độ, còn Hạ Vũ thì thầm cầu nguyện không ngừng, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy.
Tần Nguyệt nhắm chặt mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống khóe mắt. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu sinh tử, nhưng chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng đến vậy. Nàng biết, đòn vừa rồi mạnh đến mức nào. Với tình trạng thân thể của Lâm Phong lúc đó, làm sao có thể... Diệp Vô Song đứng lặng như pho tượng, ánh mắt tím đen của nàng nhìn chằm chằm vào hố đen, một cảm giác trống rỗng dâng lên trong lòng nàng, một cảm giác mà nàng đã không còn nếm trải trong hàng vạn năm qua. Cổ Thanh Nguyệt, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng cũng dùng chút sức lực cuối cùng để ngẩng đầu lên nhìn. Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ môi nàng, đôi mắt nàng tràn ngập sự đau đớn không thể diễn tả. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa vừa bùng nổ, nhưng rồi lại biến mất không dấu vết.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ bé trung thành, đứng trên vai Mộc Ly, đôi mắt to tròn của nó cũng tràn ngập nước mắt. Nó không ngừng "chiêm chiếp" gọi tên Lâm Phong, tiếng kêu thê lương đến não lòng. Cả không gian chìm trong sự im lặng của tuyệt vọng, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá nứt vỡ và tiếng nức nở của các mỹ nhân. Mùi ozone nồng nặc của lôi điện, mùi cháy khét của đất đá bị nung chảy, mùi máu tanh của Lâm Phong vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự thật vừa xảy ra.
Nhưng rồi, từ sâu thẳm hố đen, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói. Ban đầu nó chỉ là một đốm sáng nhỏ xíu, như một đốm lửa lập lòe trong đêm tối vô tận. Rồi nó lớn dần, lớn dần, ánh sáng không phải màu tím đen hủy diệt, mà là một màu vàng kim rực rỡ, ấm áp, mang theo khí tức sinh cơ bừng bừng. Tia sáng ấy từ từ đẩy lùi bóng tối, xua tan sự hỗn loạn. Một áp lực vô hình nhưng hùng vĩ lan tỏa ra, không còn là sự áp bức của Thiên Đạo, mà là một khí tức của sự sống, của sự vĩ đại và bất khuất.
“Nhìn kìa!” Mộc Ly bỗng nhiên reo lên, giọng nàng vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã pha lẫn một tia hy vọng mong manh. Tất cả các mỹ nhân đều ngẩng đầu nhìn, đôi mắt dán chặt vào nguồn sáng đang lớn dần.
Từ trong luồng kim quang chói lọi, một thân ảnh quen thuộc dần hiện rõ. Cao ráo, dáng người cân đối, không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm. Nhưng giờ đây, đôi mắt ấy không chỉ có vậy. Chúng ánh lên một màu vàng kim nhàn nhạt, sâu thẳm như vũ trụ, như thể chứa đựng cả vạn vật và thời gian. Trên trán chàng, một ấn ký mờ ảo hình tia sét màu vàng kim lập lòe, rồi lại ẩn đi.
Lâm Phong.
Chàng lơ lửng giữa không trung, toàn thân không hề có một vết thương nào. Làn da của chàng giờ đây trắng hơn ngọc, nhưng lại toát ra một vẻ kim quang nhàn nhạt, như thể được đúc từ tiên kim. Khí tức từ thân thể chàng bùng nổ, hùng vĩ như núi cao biển rộng, linh hồn và nhục thể hoàn toàn dung hợp, thoát thai hoán cốt, chính thức bước vào cảnh giới Độ Kiếp! Uy áp của một Độ Kiếp giả, của một người vừa nghịch thiên cải mệnh, bao trùm khắp cả Linh Giới, khiến vạn vật đều phải cúi đầu.
Chàng nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, động tác tưởng chừng đơn giản nhưng lại khiến toàn bộ không khí xung quanh chàng vặn vẹo. Những tàn dư lôi điện tím đen còn sót lại trong không gian, những luồng linh lực hỗn loạn sau đại kiếp, tất cả đều bị chàng hút vào cơ thể, như những con suối đổ về biển lớn. Chúng không hề gây tổn hại, mà ngược lại, như những dòng chảy tươi mát, được chàng tinh luyện, biến thành năng lượng của chính mình. Sự hấp thụ ấy diễn ra tự nhiên, nhẹ nhàng, như thể đó là bản năng của chàng, như thể chàng chính là chúa tể của lôi điện.
“Phong...” Tuyết Dao lầm bầm, giọng nàng run rẩy, đầy hy vọng và không thể tin được. Nàng lao nhanh tới, không màng đến sự nguy hiểm còn sót lại.
Mộc Ly bật khóc nức nở, nhưng là những giọt nước mắt của niềm vui sướng tột độ. Nàng nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy Thôn Thiên Thử, reo lên: “Là Lâm Phong! Anh ấy không sao! Anh ấy thành công rồi! Anh ấy thật sự thành công rồi!”
Tần Nguyệt thở phào một hơi thật dài, cả người như trút được gánh nặng ngàn cân. Nàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt hiền từ giờ đây tràn ngập sự ngưỡng mộ và một niềm tự hào sâu sắc. “Thật không thể tin được... Chàng đã làm được.”
Lam Yên, sau giây phút bàng hoàng, đã chạy đến bên Lâm Phong đầu tiên. Nàng dùng tay chạm nhẹ vào cánh tay chàng, như thể để xác nhận rằng đây không phải là một giấc mơ. “Phong ca... Ca thật sự đã đột phá rồi!” Giọng nàng khàn đi vì xúc động, đôi mắt rực lửa giờ đây chứa đầy sự kiêu hãnh.
Hạ Vũ và Linh Nhi cũng ào đến. Linh Nhi ôm chặt lấy chân Lâm Phong, ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đọng nước mắt nhưng đã ánh lên sự rạng rỡ. “Đại ca! Đại ca mạnh quá!” Hạ Vũ mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, sự lo lắng trong lòng nàng tan biến như sương khói.
Diệp Vô Song, lần đầu tiên sau rất lâu, nở một nụ cười thật sự. Nàng bước đến gần, ánh mắt tím huyền bí của nàng nhìn Lâm Phong với một sự thán phục không giấu giếm. “Quả nhiên... ngươi chưa bao giờ khiến ta thất vọng.”
Cổ Thanh Nguyệt, được Tần Nguyệt đỡ, cũng bước đến. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Trong sự mừng rỡ, lại có chút suy tư sâu xa. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi không chỉ về cảnh giới, mà là bản chất của Lâm Phong. “Độ Kiếp... nhưng lại không giống với bất kỳ Độ Kiếp giả nào ta từng biết. Đây là một con đường hoàn toàn khác, một sự thăng hoa của chính Huyễn Mặc Chi Đạo.”
Lâm Phong nhìn các nàng, đôi mắt vàng kim nhàn nhạt dịu đi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười. Chàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, rồi ánh mắt chàng lướt qua từng người, tràn đầy sự yêu thương và trấn an. “Ta đã nói rồi mà, ta sẽ không gục ngã dễ dàng vậy đâu.” Giọng chàng giờ đây trầm ấm, vang vọng, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chỉ cần ý chí bất diệt, phàm nhân cũng có thể nghịch thiên.”
Đúng lúc này, những tia nắng đầu tiên của bình minh ló dạng, xua tan màn đêm đen tối, nhuộm vàng cả bầu trời Linh Giới. Ánh sáng ấm áp như một lời chúc mừng cho sự tái sinh của Lâm Phong, cho sự thăng hoa của một huyền thoại mới. Không khí trong lành hơn, nhưng vẫn còn dư vị của lôi điện, mang theo một áp lực vô hình, một lời nhắc nhở về uy năng vừa rồi. Những phiến đá lớn xung quanh vẫn còn nứt vỡ, một vài chỗ vẫn còn bốc khói, minh chứng cho trận chiến kinh thiên động địa vừa kết thúc.
Trong khi các mỹ nhân vẫn đang vây quanh Lâm Phong với niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm tột độ, một bóng người đứng từ xa, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đó chính là Thiên Lang Tử. Hắn đã đứng đó, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi Lâm Phong bị Lôi Kiếp nghiền nát, chờ đợi cơ hội để vơ vét chiến lợi phẩm. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự vùng vẫy trong tuyệt vọng của Lâm Phong cho đến khoảnh khắc quả cầu lôi điện tím đen nuốt chửng chàng. Hắn đã cười khẩy, hắn đã nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng rồi, cảnh tượng Lâm Phong xuất hiện trong kim quang rực rỡ đã đập thẳng vào mắt hắn, nghiền nát mọi sự tự mãn và kiêu ngạo. Hắn không thể tin vào mắt mình. Một kẻ phàm nhân dám thách thức Thiên Đạo, lại còn vượt qua được Huyết Lôi Ma Long biến dị, và đạt tới cảnh giới Độ Kiếp? Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức và logic của hắn, cũng như của toàn bộ Linh Giới.
“Không... không thể nào!” Thiên Lang Tử lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc, đôi mắt sắc bén giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và khó tin. Hắn lắc đầu nguầy nguậy, như muốn rũ bỏ cảnh tượng quái dị trước mắt. “Ngươi... ngươi sao có thể... Ta đã thấy ngươi thân thể tan nát, linh hồn lung lay... Làm sao có thể?”
Lâm Phong quay đầu lại, ánh mắt vàng kim nhàn nhạt của chàng quét qua Thiên Lang Tử. Một cỗ uy áp vô hình nhưng khổng lồ lập tức trút xuống, không phải là áp lực linh lực đơn thuần, mà là một sự chấn nhiếp từ linh hồn, một sự áp chế từ sinh mệnh cấp độ cao hơn. Thiên Lang Tử lập tức cảm thấy toàn thân cứng đờ, khí huyết cuộn trào, linh lực trong đan điền như bị đóng băng, không thể nhúc nhích. Hắn muốn chạy trốn, muốn gào thét, nhưng cơ thể hắn không hề nghe lời, như bị một ngọn núi vô hình đè chặt.
“Ngươi đã sai.” Giọng Lâm Phong trầm ổn, vang vọng, mang theo một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ. “Ngươi không hiểu gì về đạo của ta. Ngươi chỉ nhìn thấy sức mạnh, mà không thấy ý chí. Ngươi chỉ thấy sự hủy diệt, mà không thấy sự tái sinh.” Chàng bước từng bước chậm rãi về phía Thiên Lang Tử, mỗi bước chân của chàng đều như giẫm lên linh hồn của hắn, khiến hắn run rẩy không ngừng.
Thiên Lang Tử cố gắng chống cự, linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ, cố gắng thoát khỏi sự ràng buộc. Hắn là một cường giả Hợp Thể kỳ đỉnh phong, chỉ cách Độ Kiếp một bước, nhưng trước mặt Lâm Phong, hắn lại yếu ớt như một con kiến. “Ngươi! Ngươi dám! Ta là Thiên Lang Tử của... của Thiên Uy Thần Điện! Ngươi không được vô lễ!” Hắn gào lên, cố gắng dùng danh tiếng của mình để uy hiếp Lâm Phong, nhưng giọng nói của hắn run rẩy, không chút khí thế.
Lâm Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng quen thuộc xuất hiện, nhưng nụ cười này không còn mang vẻ tinh quái thường ngày, mà ẩn chứa một sự lạnh lùng và quyền uy. “Thiên Uy Thần Điện? Ngươi nghĩ Thiên Uy Thần Điện có thể cứu ngươi sao?” Chàng không nói nhiều, chỉ khẽ phất tay. Một luồng linh lực vàng kim vô hình nhưng khổng lồ lập tức từ trong cơ thể chàng bùng nổ, hóa thành hàng ngàn sợi xích ánh sáng, khóa chặt Thiên Lang Tử từ đầu đến chân.
Thiên Lang Tử cảm thấy toàn thân bị trói chặt, linh lực bị phong tỏa hoàn toàn. Hắn không thể động đậy, không thể phản kháng. Đây không phải là một loại pháp thuật tầm thường, mà là sự áp chế hoàn toàn về cấp độ sinh mệnh. Hắn kinh hoàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt hắn tràn ngập sự sợ hãi tột độ. “Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật gì?”
Lâm Phong bước đến gần, đôi mắt vàng kim của chàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Lang Tử, như muốn xuyên thấu tận linh hồn hắn. “Quái vật? Có lẽ vậy. Nhưng là quái vật do chính cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của các ngươi tạo ra.” Chàng đưa một ngón tay lên, nhẹ nhàng chạm vào trán Thiên Lang Tử. Ngón tay chàng không hề mang theo linh lực công kích, nhưng lại khiến Thiên Lang Tử rên lên một tiếng đau đớn, như có một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào linh hồn hắn.
Đây chính là thần thông sau khi đột phá Độ Kiếp của Lâm Phong: Huyễn Mặc Thần Niệm. Thần niệm của chàng giờ đây đã đạt đến một cảnh giới vô cùng đáng sợ, có thể dễ dàng xâm nhập vào linh hồn và ý thức của đối thủ, đọc lấy ký ức, thậm chí là thao túng tâm trí. Lâm Phong không muốn giết Thiên Lang Tử ngay lập tức. Hắn là một con cá lớn, có thể cung cấp rất nhiều thông tin hữu ích.
Trong tâm trí Thiên Lang Tử, một dòng ký ức khổng lồ, hỗn loạn bắt đầu hiện ra, như một dòng thác đổ thẳng vào thần hồn Lâm Phong. Lâm Phong tập trung, nhanh chóng sắp xếp những mảnh ký ức rời rạc đó. Chàng thấy những hình ảnh về Thiên Uy Thần Điện, về các trưởng lão, về một thực thể tối cao mà ngay cả Thiên Lang Tử cũng chưa từng diện kiến nhưng luôn tôn sùng và sợ hãi. Thực thể đó được gọi bằng những cái tên mơ hồ: “Thượng Thần”, “Ý Chí Tối Cao”, “Chủ Nhân Của Vận Mệnh”.
Ký ức của Thiên Lang Tử cho thấy, hắn không phải là kẻ cầm đầu. Hắn chỉ là một trong những kẻ được phái đi để “kiểm soát” các giới diện thấp, để “sửa chữa” những “lỗi lầm” của Thiên Đạo, những “dị biến” như Lâm Phong. Lôi Kiếp của Lâm Phong không phải là ngẫu nhiên, mà là sự can thiệp trực tiếp, một nỗ lực để tiêu diệt chàng trước khi chàng có thể trở thành mối đe dọa. Huyết Lôi Ma Long chính là biểu hiện của sự tức giận và sợ hãi của "Ý Chí Tối Cao" đó.
Lâm Phong rùng mình. Đây không chỉ là một tổ chức tu chân đơn thuần, mà là một thế lực cổ xưa, thâm nhập vào mọi ngóc ngách của Linh Giới, thậm chí có thể cả Tiên Giới. Chúng không chỉ kiểm soát Thiên Đạo, mà còn thao túng vận mệnh của vô số sinh linh.
“Ngươi... ngươi đang làm gì?” Thiên Lang Tử gào lên trong sự hoảng loạn tột độ. Hắn cảm thấy đầu óc mình như bị xé toạc, những ký ức sâu kín nhất, những bí mật mà hắn đã chôn giấu hàng ngàn năm, đều bị lôi ra ánh sáng. Hắn không thể chịu đựng được sự xâm nhập thô bạo này, nhưng lại không thể phản kháng.
Lâm Phong rút ngón tay về, vẻ mặt chàng trầm trọng. Những gì chàng vừa thấy đã vượt xa mọi dự đoán của chàng. “Hóa ra... 'Thiên Đạo' không đơn thuần là quy luật tự nhiên. Nó đang bị thao túng bởi một thế lực cổ xưa, một 'ý chí' mạnh hơn ta tưởng.” Giọng chàng vang lên, không còn sự đùa cợt thường ngày, mà chứa đựng một sự nghiêm túc và quyết đoán hiếm thấy.
Các mỹ nhân đã đến gần, đứng vây quanh Lâm Phong. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của chàng, cũng như sự căng thẳng trong không khí.
Diệp Vô Song, với vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, khẽ hỏi: “Vậy ra những lời đồn đại là thật... Một số tông môn cổ xưa đã từng nhắc đến một 'Hắc Thủ' đứng sau mọi chuyện, nhưng không ai dám tin đó là sự thật.” Ánh mắt tím đen của nàng nhìn về phía Thiên Lang Tử đang bị trói chặt, ẩn chứa sự lạnh lùng và một chút kinh ngạc.
Cổ Thanh Nguyệt, bỗng nhiên run rẩy nhẹ. Nàng đưa tay lên ôm ngực, đôi mắt nàng bàng hoàng, như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng. “Ý chí đó... ta đã từng cảm nhận được, nhưng không rõ ràng như thế này.” Giọng nàng khẽ khàng, như một tiếng thở dài từ sâu thẳm linh hồn. “Nó không chỉ là một ý chí, nó là một thực thể cổ xưa, vĩ đại và đáng sợ. Nó giam cầm vạn vật, thao túng luân hồi, biến tất cả chúng ta thành những con rối trong bàn cờ của nó.”
Lâm Phong nhìn Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt chàng lóe lên một tia thâm trầm. Phản ứng của nàng, lời nói của nàng, xác nhận rằng nàng có một mối liên hệ đặc biệt, sâu sắc hơn với “Ý Chí Tối Cao” này. Có lẽ, nàng chính là chìa khóa để vén màn bí mật.
“Không sao, có ta ở đây.” Lâm Phong mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng nụ cười ấy lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Tuyết Dao, rồi đến Mộc Ly, Lam Yên, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, và cuối cùng là Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. Cảm giác ấm áp, an toàn từ chàng truyền đến các nàng, xua đi phần nào sự sợ hãi và lo lắng.
“Mặc kệ chúng là ai, chúng giấu mình ở đâu, ta sẽ lôi chúng ra ánh sáng.” Giọng Lâm Phong vang vọng, đầy uy lực. “Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, Duy Ngã Độc Tôn. Không ai có thể kiểm soát vận mệnh của ta, cũng như vận mệnh của các nàng. Ta sẽ dùng chính thân thể này, dùng chính ý chí này, để chứng minh rằng Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh không phải là lời nói suông.” Chàng siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ các nàng. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sẽ không có bất kỳ Thiên Đạo nào có thể thao túng chúng ta.”
Các mỹ nhân nhìn chàng, ánh mắt họ tràn ngập sự tin tưởng và tình yêu. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần. Kẻ thù mà họ sắp phải đối mặt không chỉ là một tông môn hay một thế lực, mà là một “Ý Chí Tối Cao” đã thao túng cả Thiên Đạo, kiểm soát vận mệnh của Linh Giới. Nhưng với Lâm Phong bên cạnh, với sức mạnh Độ Kiếp bùng nổ của chàng, và với tình yêu mà họ dành cho nhau, họ tin rằng không có gì là không thể.
Lâm Phong ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng đang trôi lãng đãng. Ánh mắt chàng sâu thẳm, như nhìn xuyên qua cả không gian và thời gian, đến một nơi xa xăm nào đó, nơi “Ý Chí Tối Cao” kia đang ẩn mình. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thảo mộc từ những ngọn núi xa xôi và hơi ẩm từ các dòng linh khí đang dần ổn định. Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, cảm nhận sức mạnh mới đang chảy tràn trong cơ thể. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời chàng, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Và chàng, cùng với những người phụ nữ yêu thương của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với nó.