Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 422

Uy Áp Thiên Lang Tử: Vén Màn Âm Mưu Thao Túng

4209 từ
Mục tiêu: Lâm Phong, sau khi đột phá cảnh giới Độ Kiếp, hoàn toàn áp đảo Thiên Lang Tử, buộc hắn phải tiết lộ thêm những bí mật chấn động về âm mưu thao túng Linh Giới và nguồn gốc của sự suy yếu linh khí.
Nhân vật: Lâm Phong, Thiên Lang Tử, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Uy nghiêm, căng thẳng, bí ẩn, quyết đoán, pha lẫn sự nhẹ nhõm và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Giữa phế tích hoang tàn, một hình bóng sừng sững đứng đó, tựa như ngọn núi bất diệt trải qua vạn kiếp phong sương. Lâm Phong, với khí tức Độ Kiếp ngập tràn, tỏa ra một uy áp khiến vạn vật phải run rẩy, cây cối khô héo ven đường cũng phải cúi mình. Ánh sáng chói lòa từ Lôi Kiếp vừa tan biến, nhưng bầu trời vẫn còn vương những dải mây đen kịt, như một tấm màn tang thương vừa được vén lên, để lộ ra một cảnh tượng không kém phần bi tráng.

Hắn đứng đó, không một vết thương, thậm chí còn mạnh mẽ và rạng rỡ hơn bao giờ hết, như được tái sinh từ đống tro tàn của Thiên Kiếp. Thân thể chàng giờ đây đã đạt đến một cảnh giới hoàn mỹ, mỗi tấc da thịt đều ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, mỗi đường gân thớ thịt đều lưu chuyển linh quang rực rỡ. Đôi mắt đen láy của chàng, sâu thẳm như vũ trụ bao la, lại ánh lên vẻ sắc lạnh, kiên định lạ thường. Khí chất của một cường giả Độ Kiếp chân chính đã hoàn toàn bao trùm lấy chàng, khiến ngay cả không gian xung quanh cũng như đang run rẩy, gánh chịu sức nặng vô hình đó. Trường bào xanh sẫm của chàng khẽ bay trong làn gió rít qua những khe tường đổ nát, tựa như một lá cờ chiến thắng giữa chiến trường thê lương.

Dưới một bàn tay của Lâm Phong, Thiên Lang Tử bị túm chặt cổ, cơ thể hắn lơ lửng giữa không trung, giãy giụa một cách yếu ớt. Gương mặt lạnh lùng, ngạo nghễ thường ngày của hắn giờ đây méo mó vì sợ hãi và đau đớn. Đôi mắt sắc bén như chim ưng đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu căng, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Hắn vốn là cường giả Vấn Đạo đỉnh phong, là kẻ đã từng ngạo nghễ khinh thường vạn vật, nhưng giờ đây, dưới sức mạnh tuyệt đối của Lâm Phong, hắn chỉ là một con kiến giãy giụa trong lòng bàn tay. Linh lực trong cơ thể Thiên Lang Tử bị một cỗ sức mạnh vô hình khóa chặt, hắn thậm chí không thể vận chuyển một tia linh khí để phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái chết đang đến gần. Khóe miệng hắn rỉ ra những vệt máu tươi, nhỏ giọt xuống những viên đá đổ nát dưới chân, tạo nên những vết ố đỏ thẫm trên nền phế tích xám xịt. Mỗi hơi thở của hắn đều trở nên khó nhọc, như thể không khí xung quanh đã bị Lâm Phong rút cạn.

"Thiên Lang Tử, ngươi đã biết kết cục rồi đó." Giọng Lâm Phong trầm thấp, vang vọng giữa không gian hoang tàn, mang theo một uy lực không thể nghi ngờ. "Giờ thì, nói ra tất cả những gì ngươi biết về âm mưu thao túng Linh Giới này! Ta không có kiên nhẫn để chơi trò mèo vờn chuột với ngươi."

Thiên Lang Tử ngước đôi mắt đầy căm hờn và tuyệt vọng nhìn Lâm Phong, hắn muốn gầm lên phản kháng, nhưng cổ họng lại bị bóp nghẹt, chỉ có thể phát ra những âm thanh khò khè, đứt quãng. "Ngươi... ngươi không thể hiểu được... đó là một sự tồn tại mà ngay cả Linh Giới này cũng phải run sợ! Ngươi... ngươi sẽ phải hối hận!" Hắn phun ra một ngụm máu, lời nói đứt đoạn nhưng vẫn cố gắng duy trì chút kiêu hãnh cuối cùng. Hắn biết, trong tay Lâm Phong, hắn chỉ là một vật tế phẩm, một con rối đã mất đi giá trị.

Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt càng trở nên sắc lạnh. "Run sợ? Hừ! Trong mắt ta, không có gì đáng để run sợ. Chỉ có những kẻ yếu hèn mới sống trong sợ hãi." Chàng tăng thêm lực ở bàn tay, một tiếng rắc khẽ vang lên, Thiên Lang Tử run rẩy kịch liệt, linh hồn hắn như muốn thoát khỏi thể xác. "Ngươi có hai lựa chọn: Một là nói ra tất cả, đổi lấy một cái chết nhẹ nhàng. Hai là ta sẽ tự mình moi móc từng bí mật một trong linh hồn ngươi, và cái giá phải trả sẽ là vạn kiếp bất phục." Giọng Lâm Phong không hề có chút tình cảm, hoàn toàn là sự uy hiếp trần trụi. Chàng biết, đối với loại người như Thiên Lang Tử, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể khiến hắn khuất phục.

Các mỹ nhân, từ xa, lặng lẽ tiến lại gần hơn một chút. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá như tuyết, ánh mắt lại lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng luôn là người nhạy cảm nhất với cảm xúc của Lâm Phong. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, đầy tò mò, nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác. Nàng siết chặt nắm đấm, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Tần Nguyệt, điềm tĩnh hơn cả, nhưng đôi mày thanh tú của nàng cũng khẽ nhíu lại, cố gắng phân tích tình hình. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên định, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng bảo vệ Lâm Phong khỏi bất kỳ mối nguy hiểm nào. Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết, đôi mắt nàng đượm vẻ xót xa cho tình cảnh của Thiên Lang Tử, nhưng cũng tin tưởng tuyệt đối vào quyết định của Lâm Phong. Linh Nhi, ngây thơ nhất, nhưng cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nàng ôm chặt cánh tay Hạ Vũ, đôi mắt chớp chớp nhìn Lâm Phong.

Diệp Vô Song, với ánh mắt tím huyền bí, quan sát mọi hành động của Lâm Phong và sự phản ứng của Thiên Lang Tử. Nàng có vẻ đã lờ mờ đoán ra điều gì đó, nhưng vẫn giữ vẻ trầm tư, không nói một lời. Cổ Thanh Nguyệt, vẫn còn đang chấn động từ những lời Lâm Phong vừa tiết lộ về "Ý Chí Tối Cao" ở chương trước, nàng ôm ngực, sắc mặt trắng bệch. Nàng nhìn Thiên Lang Tử, trong ánh mắt có sự phức tạp, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho những nghi vấn sâu thẳm trong lòng.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, khịt khịt mũi, đôi mắt tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Thiên Lang Tử, như thể muốn xé xác hắn ra làm hàng trăm mảnh. Nó cảm nhận được sự thù địch của chủ nhân, và nó luôn trung thành tuyệt đối.

"Ta... ta nói..." Thiên Lang Tử cuối cùng cũng khuất phục dưới uy áp kinh hoàng của Lâm Phong. Hắn biết, nếu Lâm Phong muốn, hắn có thể khiến linh hồn hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh. "Nhưng... nhưng ngươi phải thề... thề sẽ cho ta một cái chết toàn thây... một cái chết không đau đớn!" Hắn đặt cược vào chút hy vọng cuối cùng.

Lâm Phong khẽ cong môi, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện. "Ngươi không có tư cách để ra điều kiện với ta, Thiên Lang Tử." Chàng buông nhẹ tay, Thiên Lang Tử rơi xuống đất, ho sù sụ, cơ thể run rẩy như cành cây khô héo trước gió. "Nhưng ta có thể hứa, nếu những gì ngươi nói là sự thật và có giá trị, ta sẽ cho ngươi một cái chết xứng đáng với một cường giả đã từng đứng trên đỉnh cao. Còn không... Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, không phải là thứ ngươi có thể khiêu khích." Chàng bước một bước về phía trước, ánh mắt sắc lẹm, khí thế Độ Kiếp lại tăng thêm một phần.

Thiên Lang Tử cảm thấy như có một ngọn núi đè lên ngực, hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phong. Sự uy áp của một cường giả Độ Kiếp là quá lớn, không còn là cấp độ mà hắn có thể kháng cự. Hắn hiểu rằng, Lâm Phong không chỉ là một kẻ mạnh mẽ, mà còn là một kẻ tàn nhẫn, dứt khoát khi cần thiết. Hắn không còn lựa chọn nào khác. Với một tiếng thở dài thảm bại, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng nhìn những tàn tích xung quanh.

"Đó không phải là Thiên Đạo thông thường..." Giọng Thiên Lang Tử khàn đặc, yếu ớt, nhưng từng lời lại như sấm sét giáng xuống tai những người có mặt. Hắn bắt đầu tiết lộ những bí mật động trời, một sự thật đã bị chôn vùi hàng vạn năm, một âm mưu thao túng cả vận mệnh của Linh Giới. "Nó có ý chí... một ý chí tối cao, cổ xưa... đã tồn tại từ trước khi Linh Giới được hình thành..."

Thiên Lang Tử ho ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn ngước lên nhìn Lâm Phong, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và bất đắc dĩ, như thể đang kể lại một câu chuyện khủng khiếp mà chính hắn cũng không muốn tin. "Nó không chỉ là quy luật tự nhiên, nó là một thực thể... một thực thể đã tự phong mình là 'Thiên Đạo', và nó muốn kiểm soát tất cả các giới... không chỉ Linh Giới, mà còn những giới diện thấp hơn, và cả những giới cao hơn nữa."

Lời nói của Thiên Lang Tử như một tiếng sét đánh ngang tai. Ngay cả những người đã từng nghe qua các lời đồn đại về "Hắc Thủ" như Diệp Vô Song cũng không khỏi chấn động. Khái niệm về Thiên Đạo, vốn được coi là công bằng và vô tư, giờ đây lại bị gán cho một "ý chí", một "thực thể", điều đó đã lật đổ mọi nhận thức của họ về tu luyện và vũ trụ.

"Linh khí suy yếu... đó không phải là do tự nhiên, mà là một phần trong kế hoạch của nó..." Thiên Lang Tử tiếp tục, giọng hắn càng lúc càng yếu ớt, nhưng sự cuồng loạn trong ánh mắt lại càng rõ rệt. "Nó muốn tạo ra một 'trật tự mới'! Một trật tự mà tất cả các sinh linh, từ phàm nhân đến tiên nhân, đều là những con rối trong bàn cờ của nó. Chúng ta... chúng ta chỉ là những công cụ để nó đạt được mục đích của mình."

Các mỹ nhân nghe vậy, không ai là không kinh hãi. Cổ Thanh Nguyệt, người vốn đã cảm nhận được một phần nào đó của "ý chí" này, giờ đây hoàn toàn chấn động. Nàng lùi lại nửa bước, đôi mắt bàng hoàng, không thể tin vào tai mình. "Cái gì? Thiên Đạo... có ý chí ư? Điều đó là không thể!" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, những lời Lâm Phong nói ban nãy giờ được Thiên Lang Tử xác nhận, khiến thế giới quan của nàng gần như sụp đổ. Niềm tin vào công lý, vào đạo trời mà nàng luôn gìn giữ, giờ đây chỉ còn là một trò cười. "Nếu Thiên Đạo đã sai lệch, vậy Chân Đạo ở đâu? Liệu có còn Chân Đạo tồn tại trong thế gian này nữa hay không?"

Diệp Vô Song, với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy, khẽ lẩm bẩm: "Quả nhiên... ta đã linh cảm được điều đó..." Ánh mắt tím đen của nàng sâu thẳm, ẩn chứa vô vàn suy tư. Nàng không tỏ ra quá kinh hãi như Cổ Thanh Nguyệt, mà dường như đã lờ mờ đoán ra một phần sự thật từ trước. Những bí mật cổ xưa mà nàng từng tiếp xúc, những dấu vết về một thế lực siêu việt bị xóa bỏ khỏi dòng lịch sử, giờ đây tất cả đều dần dần khớp lại với nhau.

Mộc Ly siết chặt nắm đấm, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ giận dữ. "Thật đáng ghét! Vậy mà chúng ta cứ nghĩ đó là lẽ tự nhiên, là sự suy yếu của thời đại! Hóa ra lại có kẻ đứng sau thao túng tất cả!"

Lam Yên cũng nghiến răng, khí tức mạnh mẽ bùng lên. "Cái thứ 'ý chí' đó... dám coi chúng ta là con rối sao? Ta sẽ cho nó biết thế nào là phản kháng!"

Tuyết Dao khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề. Nàng nhìn Lâm Phong, thấy chàng vẫn trầm tư lắng nghe, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng mọi lời nói dối. Nàng biết, chàng đã đoán ra được điều này từ lâu, và giờ đây, sự thật chỉ càng củng cố quyết tâm của chàng.

Hạ Vũ đưa tay che miệng, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ kinh hoàng. Linh Nhi thì ôm chặt lấy nàng, cả người run rẩy. Ngay cả Thôn Thiên Thử cũng ngừng gặm linh quả, đôi mắt tròn cảnh giác nhìn xung quanh, như thể muốn tìm ra cái "ý chí" đáng sợ mà Thiên Lang Tử vừa nhắc đến.

Thiên Lang Tử thấy phản ứng của bọn họ, một nụ cười thảm hại hiện lên trên môi. "Ngươi thấy chưa? Ngay cả các ngươi cũng không thể tin được. Nó... nó không chỉ thao túng linh khí, nó còn can thiệp vào vận mệnh của các chủng tộc, của các thiên tài... Những kẻ có tiềm năng quá lớn, hoặc những kẻ có thể uy hiếp đến sự tồn tại của nó, đều sẽ bị nó 'chăm sóc' đặc biệt. Lôi Kiếp của ngươi... Lôi Kiếp của ngươi chính là một trong số đó! Nó không muốn ngươi vượt qua, nó muốn hủy diệt ngươi, vì ngươi đã đi chệch khỏi quỹ đạo mà nó đã định sẵn!"

Lời nói này của Thiên Lang Tử khiến Lâm Phong khẽ rùng mình. Chàng nhớ lại những lần Lôi Kiếp của mình luôn dị thường, đáng sợ hơn người khác gấp bội. Đặc biệt là trận Độ Kiếp lần này, Huyết Lôi Ma Long, sự biến dị của Thiên Kiếp, tất cả đều giống như một màn kịch được sắp đặt sẵn, nhằm vào chính chàng. "Chăm sóc đặc biệt sao?" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia lửa giận. "Vậy là chúng ta ngay cả quyền định đoạt vận mệnh của mình cũng không có? Tất cả chỉ là những con cờ?"

Thiên Lang Tử gật đầu, khuôn mặt hắn giờ đây hoàn toàn biến dạng vì sự tuyệt vọng. "Đúng vậy. Nó... nó đã tồn tại quá lâu, quá mạnh mẽ. Nó đã ăn mòn mọi giới, mọi quy tắc. Ngươi không thể chống lại nó đâu, Lâm Phong! Ngươi đã là kẻ mạnh nhất trong Linh Giới, nhưng so với nó... ngươi chỉ là một hạt cát."

Diệp Vô Song bỗng nhiên nói: "Vậy còn sự xuất hiện của các cường giả từ các giới khác? Những dấu hiệu về sự suy yếu của phong ấn giữa các giới? Đó cũng là một phần của kế hoạch sao?" Nàng hỏi, giọng nói trầm thấp, như một sự xác nhận cho những gì nàng đã nghi ngờ bấy lâu.

Thiên Lang Tử nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc. "Ngươi... ngươi biết nhiều hơn ta tưởng. Đúng vậy, sự suy yếu của phong ấn... sự xâm nhập của các chủng tộc từ U Minh Thâm Uyên, hay thậm chí là từ Tiên Giới... tất cả đều nằm trong tính toán của nó. Nó muốn tạo ra một cuộc thanh tẩy, một sự hỗn loạn để dễ dàng thiết lập 'trật tự mới' của mình." Hắn ho thêm một ngụm máu, cơ thể càng lúc càng yếu ớt. "Ta... ta đã bị nó lợi dụng... bị nó ban cho sức mạnh để thực hiện một phần kế hoạch của nó. Đổi lại... đổi lại là sự sống vĩnh hằng và quyền lực bá chủ Linh Giới. Nhưng giờ đây, ta chỉ là một con tốt thí bị vứt bỏ."

Cổ Thanh Nguyệt nhắm mắt lại, một dòng nước mắt lăn dài trên gò má. Nàng đã sống cả đời với niềm tin vào Thiên Đạo, vào sự công bằng của vũ trụ. Giờ đây, tất cả đều sụp đổ. "Thao túng vạn vật... giam cầm luân hồi... biến tất cả chúng ta thành những con rối..." Nàng lặp lại những lời mình đã nói, nhưng lần này, giọng nàng không còn vẻ bàng hoàng, mà là một sự đau đớn tột cùng. Nàng cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với "ý chí" này, một sự liên kết mà nàng chưa bao giờ hiểu rõ, và giờ đây, nó đang giày vò linh hồn nàng.

Lâm Phong nhìn Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt chàng lóe lên một tia thâm trầm. Phản ứng của nàng, sự đau khổ của nàng, càng xác nhận rằng nàng có một mối liên hệ đặc biệt, sâu sắc hơn với "Ý Chí Tối Cao" này. Có lẽ, nàng chính là chìa khóa để vén màn bí mật, không chỉ về "ý chí" đó, mà còn về chính nàng.

Lâm Phong buông Thiên Lang Tử ra. Hắn gục xuống đất như một đống bùn, toàn thân run rẩy, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng. Hắn đã nói ra tất cả, đã không còn gì để che giấu, cũng không còn gì để mất. Giờ đây, hắn chỉ còn là một cường giả đã mất hết tinh thần, chờ đợi cái chết. Mùi bụi đất, mùi kim loại gỉ sét và mùi máu tanh nồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Gió vẫn rít qua những khe tường đổ nát, như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm.

Lâm Phong quay lại nhìn các mỹ nhân, ánh mắt chàng kiên định và đầy trách nhiệm. Nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm túc, nhưng cũng không kém phần uy nghiêm. Chàng đã nghe tất cả, đã hiểu tất cả. Cái gọi là "Thiên Đạo" không phải là một quy luật, mà là một thực thể, một kẻ thao túng đứng sau bức màn.

"Được rồi, Thiên Lang Tử. Ngươi đã hoàn thành sứ mệnh của mình." Giọng Lâm Phong vang lên, không còn chút uy áp nào, nhưng lại mang một sự lạnh lùng đến rợn người. Thiên Lang Tử ngẩng đầu lên, trong mắt hắn lóe lên một tia hy vọng mong manh, rồi lại vụt tắt khi Lâm Phong quay lưng lại. Chàng không cần phải ra tay. Với những gì hắn đã tiết lộ, hắn đã hoàn toàn mất đi giá trị, và số phận của hắn, chàng tin rằng, sẽ không phải là một cái kết nhẹ nhàng.

"Mọi chuyện phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều." Lâm Phong bắt đầu nói, giọng chàng trầm thấp, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại không thể lay chuyển. "Linh Giới này, và có lẽ cả Hạ Giới, thậm chí là những giới cao hơn, đều đang bị một thế lực siêu việt thao túng. Một 'ý chí' tự nhận là Thiên Đạo, nhưng lại chỉ muốn biến vạn vật thành công cụ, thành những con rối trong tay nó." Chàng đưa mắt nhìn một lượt các nàng, từng người một, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song. "Nhưng... ta sẽ không để điều đó xảy ra nữa!"

Lời tuyên bố của Lâm Phong vang vọng giữa phế tích, xua tan đi phần nào không khí u ám. Các mỹ nhân nhìn chàng, ánh mắt họ tràn ngập sự tin tưởng và tình yêu.

Tuyết Dao là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Chúng thiếp sẽ luôn ở bên chàng, Phong! Dù kẻ thù là gì, chúng thiếp cũng sẽ cùng chàng đối mặt!" Nàng tiến lại gần, bàn tay lạnh lẽo của nàng nắm lấy tay Lâm Phong, truyền đến chàng một nguồn sức mạnh ấm áp.

Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ quyết tâm. "Đúng vậy! Bọn chúng dám coi thường chúng ta sao? Ta sẽ cho chúng biết thế nào là sức mạnh của con người!"

Tần Nguyệt khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt nàng không còn sự bối rối, mà thay vào đó là sự sáng suốt và kiên cường. "Nếu 'Thiên Đạo' đã sai, vậy chúng ta phải tìm ra Chân Đạo! Không có gì là không thể, chỉ cần chúng ta có một ý chí kiên định." Nàng nhìn Lâm Phong, tin tưởng vào quyết định của chàng.

Lam Yên rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời, khí thế mạnh mẽ bùng nổ. "Chiến! Ta không tin vào cái gọi là 'vận mệnh' nếu nó do kẻ khác định đoạt!"

Hạ Vũ và Linh Nhi cũng ôm chặt lấy nhau, dù vẫn còn chút sợ hãi, nhưng ánh mắt họ đều hướng về Lâm Phong, tràn đầy niềm tin.

Diệp Vô Song, với vẻ mặt trầm tư, khẽ nói: "Một 'ý chí' có thể thao túng Thiên Đạo... Nó chắc chắn không phải là một thực thể đơn giản. Có lẽ nó đến từ một giới diện cao hơn, hoặc là một tàn niệm cổ xưa bị biến chất." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt phức tạp, như đang gửi gắm một thông điệp vô hình.

Cổ Thanh Nguyệt, sau một thoáng đau đớn, nàng từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng không còn sự bàng hoàng, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, một sự thay đổi từ sâu thẳm tâm hồn. Nàng đã chấp nhận sự thật tàn khốc, và từ đó tìm thấy một con đường mới. "Nếu Thiên Đạo đã không còn là Đạo, vậy thì ta sẽ tự mình tìm kiếm Đạo của chính mình. Phải, Chân Đạo... Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Nàng lặp lại lời Lâm Phong từng nói, như thể đã tìm thấy một chân lý mới cho bản thân.

Lâm Phong khẽ gật đầu, siết chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận hơi ấm từ các nàng. Chàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần. Kẻ thù mà họ sắp phải đối mặt không chỉ là một tông môn hay một thế lực, mà là một "Ý Chí Tối Cao" đã thao túng cả Thiên Đạo, kiểm soát vận mệnh của Linh Giới, thậm chí có thể là toàn bộ các giới. Nhưng với các nàng bên cạnh, với sức mạnh Độ Kiếp bùng nổ của chàng, và với tình yêu, niềm tin mà họ dành cho nhau, chàng tin rằng không có gì là không thể.

"Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, Duy Ngã Độc Tôn. Không ai có thể kiểm soát vận mệnh của ta, cũng như vận mệnh của các nàng." Giọng Lâm Phong vang vọng, đầy uy lực, dứt khoát. "Ta sẽ dùng chính thân thể này, dùng chính ý chí này, để chứng minh rằng Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh không phải là lời nói suông." Chàng siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ các nàng. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sẽ không có bất kỳ Thiên Đạo nào có thể thao túng chúng ta, hay thao túng vận mệnh của vạn vật nữa."

Thôn Thiên Thử, như cảm nhận được sự quyết tâm của chủ nhân, nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ kêu chiêm chiếp, đôi mắt tròn cảnh giác nhìn về phía Thiên Lang Tử đang nằm bất động dưới đất. Nó dường như muốn nói, bất kể kẻ thù là ai, nó cũng sẽ luôn ở bên chủ nhân.

Lâm Phong ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đã dần tan, để lộ ra những tia nắng yếu ớt xuyên qua. Ánh mắt chàng sâu thẳm, như nhìn xuyên qua cả không gian và thời gian, đến một nơi xa xăm nào đó, nơi "Ý Chí Tối Cao" kia đang ẩn mình. Chàng cảm nhận được một gánh nặng to lớn đặt lên vai mình, không chỉ là bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn là bảo vệ toàn bộ thế gian khỏi sự thao túng tàn bạo đó. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời chàng, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Chàng, cùng với những người phụ nữ yêu thương của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với nó, để vén màn bí mật, để lật đổ cái gọi là "Thiên Đạo" giả dối, và tìm lại Chân Đạo chân chính cho vạn vật. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng Lâm Phong tin rằng, với ý chí kiên định và sức mạnh không ngừng nghỉ, chàng sẽ làm được.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ