Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 423

U Minh Sức Mạnh: Tảng Băng Chìm Hé Lộ

4590 từ
Mục tiêu: Khẳng định hoàn toàn chiến thắng của Lâm Phong trước Thiên Lang Tử, giam cầm hắn.,Buộc Thiên Lang Tử tiết lộ thông tin về một thế lực mạnh hơn, ẩn sâu trong U Minh Thâm Uyên.,Hé lộ rằng những thông tin này chỉ là 'phần nổi của tảng băng chìm', báo hiệu một âm mưu quy mô lớn hơn.,Thiết lập mục tiêu mới cho Lâm Phong và các mỹ nhân: điều tra và đối mặt với thế lực bí ẩn ở U Minh Thâm Uyên.,Củng cố vai trò lãnh đạo và trách nhiệm ngày càng lớn của Lâm Phong đối với các giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Thiên Lang Tử, Tuyết Dao, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, determined, strategic
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh yếu ớt còn đang vật lộn để xuyên qua màn sương sớm, nhuộm một màu xám lạnh lên vách đá gồ ghề của cấm địa tạm thời. Đó là một hang động sâu hoắm, lối vào bị che khuất bởi những tảng đá lớn và vô số phù văn trận pháp được Lâm Phong bố trí sau khi kết thúc trận chiến. Bên trong, không khí nặng trĩu mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và một chút thoang thoảng của kim loại gỉ sét từ những sợi xích treo lủng lẳng. Tiếng gió rít nhẹ từ khe đá, đôi khi mang theo tiếng lách cách của những mảnh đá vụn rơi xuống, càng làm tăng thêm vẻ hoang vu, cô tịch của nơi này. Linh khí trong cấm địa bị trận pháp cố ý làm suy yếu, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào bị giam cầm ở đây cũng khó lòng vận chuyển công pháp, càng không thể thoát ra.

Giữa không gian u ám đó, Thiên Lang Tử quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo. Thân thể hắn tả tơi, chiến bào ánh bạc đã rách nát, dính đầy máu khô. Những sợi xích kim loại lạnh lẽo quấn chặt lấy tứ chi và cổ hắn, mỗi khi hắn khẽ cựa quậy, chúng lại ma sát vào da thịt, tạo ra tiếng cọt kẹt ghê rợn, nhắc nhở về sự bất lực và nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can hắn. Linh lực trong cơ thể hoàn toàn bị phong tỏa, khiến hắn chẳng khác gì một phàm nhân đang chờ bị hành quyết. Gương mặt lạnh lùng, ngạo nghễ thường ngày giờ đây tái nhợt, đôi mắt sắc bén như chim ưng đã mất đi vẻ hung hãn, chỉ còn lại sự hoảng sợ tột độ cùng với một tia uất hận không thể che giấu. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt va phải ánh mắt sâu thẳm của Lâm Phong, và một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng hắn.

Lâm Phong đứng cách đó không xa, dáng người cao ráo, cân đối, trường bào màu xanh sẫm vẫn phẳng phiu như chưa từng trải qua một trận đại chiến sinh tử. Khí tức Độ Kiếp cảnh giới vẫn còn bao phủ quanh chàng, không hùng vĩ như khi bùng nổ, nhưng lại trầm ổn, nặng nề, mang theo một loại uy áp vô hình khiến cả không gian như ngưng đọng. Đôi mắt đen láy của chàng không hề có chút dao động, không giận dữ, không hả hê, chỉ có sự sắc bén của một kẻ săn mồi đang thẩm vấn con mồi của mình. Cảm giác lạnh lùng, quyết đoán toát ra từ chàng khiến Thiên Lang Tử kinh hồn bạt vía, thậm chí còn hơn cả khi đối mặt với Lôi Kiếp.

"Thiên Lang Tử," giọng Lâm Phong vang lên trầm thấp, mang theo một chút âm vang trong hang động, "ngươi đã thua."

Thiên Lang Tử ho khụ một tiếng, khóe miệng rỉ ra dòng máu tươi. Hắn cố gắng ngẩng cao đầu, nhưng sợi xích siết chặt lại, khiến hắn không thể làm gì hơn ngoài việc nghiến răng. "Khụ... Thua thì thua. Kẻ bại trận không có gì để nói. Ngươi muốn giết thì giết, đừng hòng ta mở miệng!" Hắn gằn giọng, cố gắng duy trì chút sĩ diện cuối cùng của một cường giả. Trong sâu thẳm, hắn biết mình đã thất bại thảm hại, nhưng nỗi uất hận dành cho Lâm Phong, kẻ mà hắn từng khinh thường là "phàm nhân", vẫn cháy bỏng. Làm sao hắn có thể chấp nhận được việc một kẻ như Lâm Phong lại vượt qua Lôi Kiếp, lại tiến vào Độ Kiếp cảnh giới, và lại dễ dàng áp chế hắn đến mức này?

Lâm Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện, nhưng không hề có chút hài hước nào trong đó, chỉ là sự lạnh lẽo đến thấu xương. "Giết ngươi? Quá dễ dàng. Nhưng ta không thích giết những con tốt thí vô dụng. Điều ta muốn biết, là kẻ đứng sau ngươi, kẻ đã giật dây ngươi, kẻ đã thao túng 'Thiên Đạo' và linh khí của Linh Giới, là ai?" Chàng tiến thêm một bước, uy áp vô hình càng thêm nồng đậm, như một ngọn núi lớn đè nặng lên tâm trí Thiên Lang Tử.

Thiên Lang Tử rùng mình. "Ngươi... ngươi nói gì?" Hắn giả vờ không hiểu, nhưng trong mắt đã lộ rõ sự hoảng loạn. Hắn biết, Lâm Phong đã chạm đến bí mật cốt lõi.

"Đừng giả bộ," Lâm Phong lạnh lùng nói, "những lời ngươi nói khi còn ý thức rõ ràng về 'Ý Chí Tối Cao' và sự thao túng 'Thiên Đạo' đã không lọt tai ta. Ngươi nghĩ rằng với sức mạnh của một Độ Kiếp cường giả, ta sẽ không cảm nhận được những dao động bất thường trong linh khí, cũng như sự giả dối của cái gọi là 'Thiên Đạo' đó sao?" Chàng hừ nhẹ một tiếng, thần thức như một mũi kim sắc bén, trực tiếp đâm thẳng vào thức hải của Thiên Lang Tử.

"Aaaarrrggghhh!" Thiên Lang Tử hét lên một tiếng thê lương, đầu hắn đập mạnh vào vách đá phía sau, nhưng sợi xích không cho phép hắn ngã xuống. Thần thức của Lâm Phong không chỉ là một áp lực đơn thuần, mà nó như một con dao mổ, đang bóc tách từng lớp phòng ngự trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy tất cả bí mật, tất cả nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình đang bị phơi bày. Nỗi uất hận trong mắt hắn dần bị thay thế bằng nỗi kinh hoàng tột độ. Hắn đã từng nghĩ mình là một cường giả, là kẻ có thể ngang hàng với thiên địa, nhưng trước mặt Lâm Phong lúc này, hắn chỉ là một con côn trùng bé nhỏ, bị giẫm đạp không thương tiếc.

"Ngươi nghĩ rằng mình có thể giữ bí mật cho bọn chúng sao?" Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự ép buộc không thể chống cự. "Ngươi đã là một kẻ bại trận, một quân cờ bị bỏ đi. Giá trị duy nhất của ngươi bây giờ, là thông tin. Nếu ngươi không nói, ta có cả ngàn cách để khiến ngươi hối hận vì đã tồn tại." Chàng không dùng đến những thủ đoạn tàn độc, chỉ đơn thuần là sức mạnh tinh thần tuyệt đối của một tu sĩ Độ Kiếp, kết hợp với ý chí kiên định và sự thấu hiểu về bản chất của linh hồn. Chàng biết, đối với những tu sĩ kiêu ngạo như Thiên Lang Tử, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là cái chết, mà là sự nhục nhã, sự bất lực và việc bị lãng quên.

Thiên Lang Tử vùng vẫy trong vô vọng, tiếng xiềng xích va vào nhau loảng xoảng. Nước mắt hòa lẫn máu chảy dài trên gò má hắn. Hắn không thể chịu đựng được nữa. Nỗi sợ hãi về "Ý Chí Tối Cao" kia, nỗi sợ hãi về những thủ đoạn khủng khiếp mà chúng có thể dùng để trừng phạt kẻ phản bội, đang giằng xé hắn. Nhưng nỗi sợ hãi trước Lâm Phong, một kẻ vừa mới đột phá Độ Kiếp nhưng lại mang theo một loại sức mạnh tinh thần kinh khủng, lại đang áp đảo tất cả. Hắn cảm thấy ý chí của mình đang sụp đổ, từng chút một, như một tòa thành bị công phá.

"Ta... ta... ta không thể nói..." Hắn thều thào, giọng nói khản đặc, vừa là một lời cầu xin, vừa là một lời bào chữa. "Bọn chúng... bọn chúng sẽ không tha cho ta... và cả ngươi... nếu ta tiết lộ..."

"Vậy thì ngươi cứ chết đi, và mang theo bí mật đó xuống địa ngục." Lâm Phong lạnh lùng. "Nhưng trước khi chết, ta sẽ đảm bảo ngươi phải trải qua nỗi thống khổ tột cùng, đến mức linh hồn cũng bị nghiền nát, vĩnh viễn không thể siêu thoát. Ngươi có muốn thử xem, liệu nỗi thống khổ đó có đáng để bảo vệ những kẻ đã coi ngươi là con tốt thí hay không?"

Lời đe dọa của Lâm Phong không phải là lời nói suông. Thiên Lang Tử biết điều đó. Hắn đã từng chứng kiến những kẻ bị Lâm Phong đối phó, không ai có kết cục tốt đẹp. Hắn run rẩy, sự kiêu ngạo cuối cùng đã tan biến, thay vào đó là sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi bản năng muốn được sống. Dù là trong cảnh tù đày này, hắn vẫn muốn tồn tại.

"Đừng... đừng... ta nói... ta nói tất cả!" Hắn đột nhiên gào lên, như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Xin ngươi... đừng nghiền nát linh hồn ta... ta nói! Ta sẽ nói tất cả những gì ta biết!" Hắn gục đầu xuống, thân thể co quắp, hoàn toàn bị khuất phục. Nụ cười nửa miệng của Lâm Phong tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt lạnh như băng.

"Tốt. Ngươi đã đưa ra một lựa chọn sáng suốt. Giờ thì, bắt đầu đi." Lâm Phong ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự kháng cự hay lừa dối nào. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những bí mật động trời. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn yên lặng ngồi trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác nhìn chằm chằm vào Thiên Lang Tử, thỉnh thoảng khẽ kêu chiêm chiếp, như thể cũng đang hối thúc hắn.

***

Trong khi Thiên Lang Tử đang bị Lâm Phong thẩm vấn khắc nghiệt, bên ngoài hang động, các mỹ nhân đã đến. Buổi trưa, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù còn sót lại, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây xa xa, nhưng không gian quanh hang động vẫn căng thẳng và nặng nề. Tiếng phù văn trận pháp vận hành phát ra những âm thanh rì rầm khe khẽ, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Mùi đất ẩm và một chút mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm sự lo lắng trong lòng các nàng.

Tuyết Dao đứng gần cửa hang nhất, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo của nàng ẩn chứa vẻ lo âu. Đôi mắt phượng sắc lạnh thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự căng thẳng, nàng liên tục nhìn vào bên trong, muốn biết chuyện gì đang xảy ra nhưng lại không dám bước vào. Bàn tay nàng siết chặt lấy nhau, trắng bệch. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được nỗi đau khổ của Lâm Phong trong Lôi Kiếp, và bây giờ, nàng lại cảm nhận được gánh nặng đang đè lên vai chàng.

Diệp Vô Song đứng bên cạnh Tuyết Dao, vẻ đẹp bí ẩn của nàng vẫn không hề suy suyển. Đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng nhìn chằm chằm vào cửa hang, như thể muốn nhìn xuyên thấu vào bên trong. Nàng không biểu lộ sự lo lắng rõ rệt như Tuyết Dao, nhưng vẻ trầm tư trên khuôn mặt nàng cho thấy nàng đang suy nghĩ rất nhiều. Với kiến thức uyên bác và xuất thân bí ẩn, nàng có lẽ đã có những suy đoán riêng về những gì Lâm Phong đang làm.

Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thanh khiết của một thánh nữ, đứng phía sau Diệp Vô Song. Nàng vẫn giữ vẻ đoan trang, nhưng đôi mắt toát lên vẻ trí tuệ của nàng lại ánh lên sự bàng hoàng và một chút đau đớn. Những lời nói của Lâm Phong về việc "Thiên Đạo" bị thao túng đã tác động mạnh mẽ đến nàng, một người luôn tin tưởng vào đạo lý và quy luật tự nhiên. Giờ đây, nàng đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong tâm trí mình, liên kết chúng với những điển tịch cổ xưa của Thánh Địa mà nàng từng đọc.

Bên trong hang động, dưới áp lực tinh thần khủng khiếp của Lâm Phong, Thiên Lang Tử đã bắt đầu hé lộ những bí mật động trời. Hắn run rẩy, từng lời thốt ra đều như bị xé toạc khỏi linh hồn, mang theo sự sợ hãi tột độ.

"Ta... ta chỉ là một trong số vô vàn kẻ phục tùng... ý chí của bọn họ..." Hắn thều thào, giọng nói khản đặc, ánh mắt thất thần. "Thứ sức mạnh đến từ... U Minh Thâm Uyên..."

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. "U Minh Thâm Uyên? Kẻ nào trong đó?" Chàng đã từng nghe đến U Minh Thâm Uyên, một nơi huyền bí và đầy rẫy hiểm nguy, được đồn đại là nơi trú ngụ của vô số yêu ma và những thực thể cổ xưa bị giam cầm. Nhưng chưa bao giờ chàng nghĩ rằng nó lại có thể liên quan đến âm mưu thao túng Linh Giới.

Thiên Lang Tử ho khụ lần nữa, một dòng máu tươi trào ra từ miệng hắn. "Ta không biết rõ... Chủ nhân của chúng ta... không bao giờ lộ mặt thật. Ta... ta chỉ là một người thi hành mệnh lệnh... chỉ biết đó là một thực thể cổ xưa... cực kỳ đáng sợ... có thể thao túng cả quy luật của Linh Giới... khiến linh khí suy yếu... tất cả chỉ là để mở đường cho bọn họ... tái lâm."

"Tái lâm? Cái gì tái lâm?" Lâm Phong dồn ép. "Mục đích của chúng là gì? Tại sao phải thao túng linh khí? Tại sao phải che đậy Thiên Đạo?"

Thiên Lang Tử lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt hắn méo mó vì sợ hãi. "Ta không biết rõ... Chủ nhân... Chủ nhân của chúng ta... nói rằng Linh Giới đã trở nên mục ruỗng... cần được thanh tẩy... để đón chào sự trở lại của một kỷ nguyên mới... một thế giới mà bọn họ làm chủ... và những kẻ yếu đuối... sẽ bị đào thải. Việc suy yếu linh khí... là để làm suy yếu sức mạnh của toàn bộ tu sĩ Linh Giới... để khi chúng tái lâm... sẽ không gặp bất kỳ sự kháng cự nào đáng kể."

Hắn ngừng lại, thở hổn hển, mỗi hơi thở đều như rút cạn sinh lực. "Chúng... chúng không chỉ thao túng Linh Giới. Ta từng nghe nói... âm mưu này... còn liên quan đến cả các giới khác... Tiên Giới... và thậm chí là... Ma Giới... tất cả đều là một phần của kế hoạch lớn. Chúng muốn... kiểm soát toàn bộ vũ trụ..."

Những lời nói của Thiên Lang Tử như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Lâm Phong. "Kiểm soát toàn bộ vũ trụ?" Chàng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. Quy mô của âm mưu này còn vượt xa những gì chàng có thể tưởng tượng. Nó không chỉ là một thế lực bí ẩn trong Linh Giới, mà là một "Ý Chí Tối Cao" đang muốn định đoạt vận mệnh của tất cả các giới.

"Linh khí suy yếu... để mở đường cho chúng tái lâm..." Lâm Phong lặp lại, cố gắng xâu chuỗi các mảnh ghép. Chàng nhớ lại những dấu hiệu bất thường về linh khí mà chàng đã cảm nhận được, và cách mà nó đã ảnh hưởng đến tu luyện của nhiều người. Giờ đây, tất cả đều có lời giải đáp.

Thiên Lang Tử lại ho một tiếng, lần này hắn phun ra một lượng máu lớn hơn, đôi mắt hắn bắt đầu lờ đờ. "Chủ nhân... có nhiều thủ hạ hơn ngươi nghĩ... ta chỉ là một kẻ nhỏ bé... Chủ nhân... có thể ban cho ta sức mạnh... cũng có thể... tước đoạt tất cả... ta không muốn chết... xin ngươi... tha cho ta..." Hắn cầu xin, nhưng giọng nói đã yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Nỗi sợ hãi tột cùng đã khiến hắn hoàn toàn suy sụp.

Lâm Phong không trả lời. Chàng lùi lại một bước, ánh mắt vẫn tập trung vào Thiên Lang Tử, nhưng tâm trí chàng đã bay xa, cố gắng tiêu hóa những thông tin vừa nhận được. U Minh Thâm Uyên, một thực thể cổ xưa, thao túng linh khí, tái lâm, kiểm soát toàn bộ vũ trụ... Những từ ngữ đó vang vọng trong đầu chàng, tạo nên một bức tranh về một mối đe dọa khổng lồ, vượt xa mọi thứ mà chàng từng đối mặt.

Thiên Lang Tử nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt tuyệt vọng. Hắn cố gắng nói thêm điều gì đó, nhưng miệng hắn chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt. Cuối cùng, cơ thể hắn run lên bần bật, đôi mắt trợn ngược, và hắn ngất lịm đi, hoàn toàn suy sụp dưới áp lực của sự tra tấn tinh thần và những bí mật khủng khiếp mà hắn vừa tiết lộ. Ngay cả khi đã ngất đi, khuôn mặt hắn vẫn hiện rõ sự kinh hoàng, như thể hắn đang bị ám ảnh bởi hình ảnh của "Chủ nhân" và U Minh Thâm Uyên.

Lâm Phong đứng đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào Thiên Lang Tử đang nằm bất động. Những thông tin vừa rồi quá chấn động, quá kinh khủng. Chàng nhận ra, Thiên Lang Tử chỉ là một con rối, một kẻ thi hành mệnh lệnh. Kẻ thù thực sự còn ẩn mình sâu hơn nhiều, với một âm mưu vượt xa trí tưởng tượng của bất kỳ ai trong Linh Giới. Thôn Thiên Thử trên vai chàng khẽ kêu chiêm chiếp, đôi mắt nhỏ bé của nó cũng ánh lên vẻ nghiêm trọng, như thể nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam lên những tán lá cây xanh tươi của khu rừng yên tĩnh. Tiếng chim hót líu lo ban trưa đã dần im bặt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Mùi hương thảo mộc thanh khiết cùng với mùi đất ẩm ướt sau một ngày sương mù bao phủ tạo nên một bầu không khí dễ chịu, yên bình, nhưng trong lòng những người đang ngồi quây quần bên một tảng đá lớn, sự yên bình đó lại bị bao trùm bởi sự lo lắng và những suy tư nặng nề.

Lâm Phong đã rời khỏi cấm địa, cùng với các nàng, tìm một nơi thoáng đãng để thảo luận. Chàng đã thuật lại toàn bộ những gì Thiên Lang Tử đã khai ra, không bỏ sót một chi tiết nào. Các mỹ nhân đều lắng nghe trong im lặng, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Tuyết Dao là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi gần Lâm Phong nhất, đôi tay nàng nắm chặt lấy tay chàng, như muốn truyền đi hơi ấm và sức mạnh. "U Minh Thâm Uyên... và một thực thể cổ xưa có thể thao túng linh khí, thậm chí cả 'Thiên Đạo'?" Giọng nàng trong trẻo nhưng run rẩy, "Phong, điều này... điều này quá mức tưởng tượng. Chúng ta... chúng ta phải làm gì đây?" Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng lo cho Lâm Phong, cho sự an nguy của tất cả.

Diệp Vô Song, với vẻ mặt trầm tư, khẽ vuốt mái tóc bạc của mình. "Kẻ có thể thao túng linh khí, thậm chí cả 'Thiên Đạo'... thực lực đó vượt xa bất kỳ ai chúng ta từng biết. Hơn nữa, ý đồ 'tái lâm' và 'kiểm soát toàn bộ vũ trụ' cho thấy đây không phải là một thế lực thông thường. Có lẽ, chúng đã tồn tại từ rất lâu, từ thời khai thiên lập địa, và chỉ chờ thời cơ để xuất hiện trở lại." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt phức tạp, như đang cố gắng giải mã một câu đố cổ xưa. "Trong một số điển tịch cổ mà ta từng nghiên cứu, có nhắc đến những 'Kẻ Sáng Thế' hay 'Kẻ Hủy Diệt' tồn tại trước khi các giới được phân chia rõ ràng. Liệu có phải chúng ta đang đối mặt với một trong số đó, hoặc hậu duệ của chúng?"

Cổ Thanh Nguyệt, lúc này đã lấy lại được sự bình tĩnh. Nàng hít thở sâu, đôi mắt trí tuệ của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "U Minh Thâm Uyên... Trong điển tịch cổ của Thánh Địa có nhắc đến những truyền thuyết về một nơi bị nguyền rủa, nơi giam cầm những thực thể cổ xưa, những ác ma và tàn niệm của những cường giả đã ngã xuống. Người ta nói rằng đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết, một nơi mà ngay cả các Tiên Vương cũng không dám tùy tiện đặt chân vào. Nhưng không ai nghĩ chúng lại có thể ảnh hưởng đến Linh Giới, và còn có thể thao túng cả linh khí. Chúng ta luôn cho rằng đó chỉ là những câu chuyện cổ tích để răn dạy con người." Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, "Và việc thao túng 'Thiên Đạo'... điều này làm ta nhớ đến một số lời tiên tri cổ xưa về 'Kỷ Nguyên Hỗn Độn', khi Thiên Đạo bị che mờ, và vạn vật rơi vào cảnh lầm than, chỉ có một 'Người Định Mệnh' mới có thể vén màn sương mù, tìm lại Chân Đạo."

Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kiên cường. "Vậy ra, chúng ta đang đối mặt với những kẻ còn nguy hiểm hơn cả Tiên Tôn? Thú vị thật! Ta không tin vào cái gọi là 'Kỷ Nguyên Hỗn Độn' nếu nó là do kẻ khác tạo ra. Chúng ta sẽ cùng Phong Phong đối phó với chúng!"

Lam Yên rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời, khí thế mạnh mẽ bùng nổ. "Chiến! Dù chúng là ai, ta cũng không tin vào cái gọi là 'vận mệnh' nếu nó do kẻ khác định đoạt! Nếu chúng dám biến Linh Giới thành sân chơi của chúng, ta sẽ cho chúng biết thế nào là sức mạnh của con người, sức mạnh của ý chí!"

Tần Nguyệt khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt nàng không còn sự bối rối, mà thay vào đó là sự sáng suốt và kiên cường. "Nếu 'Thiên Đạo' đã sai, vậy chúng ta phải tìm ra Chân Đạo. Không có gì là không thể, chỉ cần chúng ta có một ý chí kiên định." Nàng nhìn Lâm Phong, tin tưởng vào quyết định của chàng. "Nhưng Phong, U Minh Thâm Uyên là một nơi cực kỳ nguy hiểm. Chàng có chắc chắn muốn đi không?"

Hạ Vũ và Linh Nhi ôm chặt lấy nhau, dù vẫn còn chút sợ hãi, nhưng ánh mắt họ đều hướng về Lâm Phong, tràn đầy niềm tin. "Chúng thiếp sẽ luôn ở bên chàng, Phong ca!" Linh Nhi thì thầm. "Dù đi đâu, chúng thiếp cũng đi cùng!" Hạ Vũ thêm vào, giọng kiên định.

Lâm Phong siết chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận hơi ấm từ các nàng. Chàng nhìn từng người một, ánh mắt chàng tràn đầy sự cảm kích và yêu thương. Chàng biết, quyết định của mình sẽ ảnh hưởng đến tất cả.

"Các nàng nói đúng," Lâm Phong trầm giọng, "U Minh Thâm Uyên chắc chắn là một nơi thập tử nhất sinh. Nhưng dù khó khăn đến đâu, chúng ta cũng không thể ngồi yên. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng ta, mà là của toàn bộ Linh Giới, và có lẽ là cả các giới khác. Nếu chúng ta không hành động, sớm muộn gì chúng cũng sẽ tái lâm, và khi đó, vận mệnh của chúng ta, của tất cả sinh linh, sẽ bị chúng định đoạt. Ta sẽ đi đến U Minh Thâm Uyên."

Giọng Lâm Phong vang lên kiên định, không chút do dự. Chàng không muốn đẩy các nàng vào nguy hiểm, nhưng chàng cũng không thể để các nàng ở lại một mình trong khi chàng đối mặt với hiểm nguy. Hơn nữa, chàng biết, với tính cách của các nàng, họ sẽ không bao giờ để chàng một mình.

"Đừng lo lắng cho ta," Lâm Phong tiếp tục, ánh mắt chàng nhìn thẳng vào từng người, "đây là con đường mà ta phải đi. Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, Duy Ngã Độc Tôn. Không ai có thể kiểm soát vận mệnh của ta, cũng như vận mệnh của các nàng." Chàng đứng dậy, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. "Ta sẽ dùng chính thân thể này, dùng chính ý chí này, để chứng minh rằng Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh không phải là lời nói suông. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sẽ không có bất kỳ Thiên Đạo nào có thể thao túng chúng ta, hay thao túng vận mệnh của vạn vật nữa."

Lời nói của Lâm Phong không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời thề, một lời hứa hẹn. Nỗi lo lắng trong lòng các nàng vơi đi phần nào, thay vào đó là sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Họ biết, Lâm Phong không chỉ là người yêu, là phu quân của họ, mà còn là người hùng, là niềm hy vọng của cả một thế giới đang đứng trước bờ vực diệt vong.

Thôn Thiên Thử, như cảm nhận được sự quyết tâm của chủ nhân, nhảy từ vai Lâm Phong xuống đất, khẽ kêu chiêm chiếp, rồi lại nhảy lên vai Tuyết Dao, cọ cọ vào má nàng, như muốn an ủi. Nó cũng biết, cuộc hành trình sắp tới sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng nó cũng sẽ luôn ở bên cạnh chủ nhân của mình.

Lâm Phong ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi những vì tinh tú lấp lánh như đang dõi theo. Chàng cảm nhận được một gánh nặng to lớn đặt lên vai mình, không chỉ là bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn là bảo vệ toàn bộ thế gian khỏi sự thao túng tàn bạo đó. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời chàng, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Chàng, cùng với những người phụ nữ yêu thương của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với nó, để vén màn bí mật, để lật đổ cái gọi là "Thiên Đạo" giả dối, và tìm lại Chân Đạo chân chính cho vạn vật. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng Lâm Phong tin rằng, với ý chí kiên định và sức mạnh không ngừng nghỉ, chàng sẽ làm được. U Minh Thâm Uyên, ta đến đây!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ