Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau những đỉnh núi trùng điệp của Linh Sơn Bích Lạc, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh và tiếng côn trùng rả rích. Tuy nhiên, trong một mật thất kiên cố và cổ kính ẩn sâu trong lòng núi, nơi linh khí nồng đậm đến mức có thể hóa thành giọt sương, một nguồn năng lượng hùng vĩ đang cuộn trào không ngừng.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn làm từ rễ cây ngàn năm, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú giờ đây toát lên vẻ trang nghiêm và tập trung cao độ. Xung quanh chàng, linh khí không ngừng tuôn trào, tạo thành một vòng xoáy màu vàng nhạt, lúc ẩn lúc hiện, bao bọc lấy thân ảnh chàng. Nó không còn là sự hỗn loạn của một cảnh giới mới đột phá, mà là dòng chảy hài hòa, thuần khiết của một cường giả Độ Kiếp đã bắt đầu vững vàng. Thôn Thiên Thử, như một vệ sĩ trung thành, nằm cuộn tròn ngay bên cạnh chàng, đôi mắt long lanh như hai viên ngọc, thỉnh thoảng khẽ cựa mình, hít thở đều đặn theo nhịp điệu của linh khí trong mật thất. Ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu trên trần đá xuyên qua khe hở, chiếu lên khuôn mặt Lâm Phong, làm nổi bật những đường nét cương nghị đã in hằn theo năm tháng tu luyện gian khổ. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, pha lẫn mùi ẩm ướt của đất đá và không khí trong lành của núi rừng, tràn ngập không gian tĩnh mịch. Bên ngoài, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ và tiếng gió thổi nhẹ qua lá cây tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, càng làm nổi bật sự yên tĩnh tuyệt đối bên trong mật thất.
“Cảnh giới Độ Kiếp… một bước ngoặt lớn.” Lâm Phong thầm nghĩ, dòng suy tư như một dòng suối mát chảy qua tâm hải chàng. “Uy lực của nó vượt xa tưởng tượng, có thể sánh ngang với các vị Tiên Tôn trong truyền thuyết. Nhưng gánh nặng trên vai cũng nặng nề hơn gấp bội.” Chàng cảm nhận rõ ràng từng mạch kinh trong cơ thể đang được linh khí Độ Kiếp tinh thuần củng cố, từng tế bào đều reo vang sức sống. Nguyên Anh trong đan điền đã hóa thành một tiểu nhân, ngũ quan rõ nét, thần thái uy nghi, toát ra khí tức của một vị thần. Mỗi hơi thở của chàng đều hòa cùng nhịp đập của thiên địa, mỗi cử động của ý niệm đều có thể lay chuyển không gian xung quanh. Đây là đỉnh cao mà vô số tu sĩ mơ ước, là cánh cửa dẫn đến Tiên Giới. Nhưng giờ đây, Tiên Giới dường như không còn là mục tiêu duy nhất của chàng.
Sức mạnh mới này mang đến một cảm giác choáng ngợp, nhưng cũng đi kèm với một nỗi lo lắng sâu sắc. Những lời của Thiên Lang Tử vẫn văng vẳng bên tai, về một "Thiên Đạo" có ý thức, một thế lực cổ xưa đang thao túng vận mệnh của các giới. Cái gọi là "Thiên Đạo Vô Tình" mà bấy lâu nay chàng vẫn tin tưởng, dường như chỉ là một tấm màn che đậy cho "Thiên Đạo Hữu Ý" của kẻ nào đó. Nếu đúng như vậy, thì cảnh giới Độ Kiếp này, thậm chí cả con đường phi thăng, cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của chúng.
“Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.” Chàng lẩm bẩm, ý chí càng thêm kiên định. “Nếu Thiên Đạo đã sai, thì ta sẽ đi tìm Chân Đạo. Nếu vận mệnh đã bị định đoạt, ta sẽ tự mình cắt đứt xiềng xích đó.” Linh khí trong cơ thể chàng đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn, sau đó lại nhẹ nhàng thu liễm, tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn hảo. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với vạn vật, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được những vết rạn nứt, những sự bất ổn trong kết cấu của Linh Giới. Đó chính là dấu hiệu của sự thao túng, của sự suy yếu linh khí mà Thiên Lang Tử đã đề cập.
Lâm Phong chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa cả sự uyên thâm của Đạo và sự kiên định của ý chí. Chàng nhìn Thôn Thiên Thử đang ngủ say, khẽ vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó. “Tiểu Gia Hỏa, con đường phía trước còn dài lắm. Nhưng có lẽ, đây mới là khởi đầu thực sự của Huyễn Mặc Chi Đạo của ta.” Chàng đứng dậy, thân hình cao ráo, cân đối toát lên vẻ thanh thoát nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên. Bước chân chàng nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một ý chí không thể lay chuyển.
Khi Lâm Phong rời khỏi mật thất, không khí mát mẻ, trong lành của Linh Sơn Bích Lạc ùa vào, xua tan đi sự bí bách của không gian kín. Bên ngoài, những cây cầu gỗ mộc mạc bắc qua các khe núi, những đình đài nhỏ ẩn mình giữa rừng cây cổ thụ, và những tảng đá lớn được khắc trận pháp cổ xưa đều hiện lên rõ nét dưới ánh trăng. Tiếng hạc kêu vang vọng từ một đỉnh núi xa xôi, như một lời chào đón, cũng như một lời cảnh báo về những thử thách sắp tới. Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi những vì tinh tú lấp lánh như đang dõi theo. Cảm giác cô độc thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị xua đi bởi ý chí kiên cường. Chàng biết, mình không hề đơn độc. Bên cạnh chàng, luôn có những người phụ nữ yêu thương và tin tưởng chàng tuyệt đối. Và chính họ, sẽ là động lực để chàng tiếp tục tiến bước, đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, thậm chí là cái gọi là "Thiên Đạo" kia.
***
Buổi chiều hôm sau, trong một sảnh đường nhỏ được bài trí đơn giản nhưng tinh tế trên Linh Sơn Bích Lạc, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ, rải vàng trên những tấm lụa trắng và những chậu linh hoa đang nở rộ, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng không kém phần trang trọng. Hương thơm thoang thoảng của trà linh thảo nghi ngút khói từ chiếc ấm sứ cổ đang lan tỏa khắp phòng, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng đang bao trùm.
Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ trầm tĩnh và uy nghiêm. Đôi mắt chàng vẫn sâu thẳm như thường lệ, nhưng giờ đây ẩn chứa thêm một tầng suy tư, một sự kiên định sắt đá. Xung quanh chàng, các mỹ nhân Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt đều có mặt, nét mặt ai nấy đều trầm tư, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lâm Phong, vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. Bạch Lão Tổ, dưới hình dạng một lão ông phúc hậu với bộ râu bạc trắng, cũng ngồi đó, đôi mắt tinh anh lướt qua từng người.
“Thiên Lang Tử đã tiết lộ một phần, nhưng ta cảm thấy đó chỉ là bề nổi,” Lâm Phong mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực. Chàng đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian yên tĩnh. “U Minh Thâm Uyên… và cái gọi là ‘Thiên Đạo’ đang thao túng. Hắn nói rằng thế lực đứng sau còn mạnh hơn hắn gấp bội, và đã lợi dụng sự suy yếu của Linh Giới để mở rộng ảnh hưởng.”
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ thở dài. Nàng vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng ánh lên sự suy tư sâu sắc. “Thông tin này quá sức tưởng tượng. Một thế lực có thể điều khiển cả linh khí và vận mệnh của giới… Nó đã tồn tại bao lâu rồi? Từ khi nào mà Linh Giới của chúng ta lại bị một kẻ vô hình thao túng?” Nàng nhìn Lâm Phong, tìm kiếm câu trả lời trong ánh mắt chàng. “Nếu nói là ‘Thiên Đạo’, liệu nó có thực sự là một thực thể hay chỉ là một khái niệm trừu tượng?”
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và đôi mắt tím sâu thẳm, khẽ nhấp một ngụm trà. Nàng mặc y phục màu đen huyền bí, toát lên khí chất vương giả. “Trong những ghi chép cổ của gia tộc ta, có nhắc đến một ‘Lời Nguyền Cổ Đại’ khiến linh khí dần cạn kiệt, và sự phân chia của Đại Địa. Nhưng không ai biết rõ căn nguyên.” Giọng nàng trầm thấp, mang theo chút âm hưởng cổ xưa. “Lời nguyền đó đã tồn tại hàng ngàn vạn năm, kéo dài qua vô số kỷ nguyên. Liệu có phải, đó chính là dấu vết của sự thao túng này?”
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã trong bộ y phục trắng tinh, khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng bàng hoàng. “Diệp tỷ nói không sai. Trong Thánh Địa của ta cũng có những truyền thuyết tương tự. Về một thời đại huy hoàng trước đây, khi linh khí dồi dào gấp trăm lần hiện tại, và các giới giao thoa tự do. Nhưng rồi một biến cố đã xảy ra, khiến Đại Địa phân liệt, linh khí suy yếu, và mọi sự kết nối bị cắt đứt.” Nàng nhìn Diệp Vô Song, trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý, như thể cả hai đều đang nghĩ về một điều gì đó còn sâu xa hơn.
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn nhiều. Nàng ngồi thẳng lưng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. “Vậy là… cái sự suy yếu linh khí mà chúng ta vẫn nghĩ là tự nhiên, lại là do kẻ khác gây ra sao? Thật đáng sợ quá đi mất!” Nàng cảm thấy một nỗi ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự thật kinh hoàng này.
Lam Yên, mạnh mẽ và cương trực, nắm chặt tay vào đùi. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự phẫn nộ. “Nếu đúng như vậy, thì những kẻ đó đã thao túng vận mệnh của toàn bộ Linh Giới này hàng ngàn vạn năm! Chúng ta đã sống trong một lời nói dối khổng lồ sao?” Giọng nàng tuy nhỏ, nhưng chứa đựng sức nặng của sự căm ghét. Nàng luôn tin vào sức mạnh của ý chí và sự tự do, nay lại bị một thế lực vô hình kiểm soát, điều này thật khó chấp nhận.
Hạ Vũ và Linh Nhi, ôm chặt lấy nhau, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn kiên định hướng về Lâm Phong. “Nếu là hàng ngàn năm… vậy thì chúng ta làm sao có thể đối phó được chứ, Phong ca?” Linh Nhi thì thầm, giọng nói trong trẻo mang theo chút sợ hãi. “Nhưng chúng thiếp vẫn tin chàng có thể làm được!” Hạ Vũ nhanh chóng bổ sung, thể hiện niềm tin tuyệt đối của nàng vào phu quân.
Tuyết Dao, vẫn giữ vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh giờ đây ánh lên sự kiên quyết. Nàng không nói nhiều, nhưng bàn tay nàng khẽ siết chặt tay Lâm Phong dưới gầm bàn, truyền cho chàng một nguồn động lực vô hình. Nàng luôn là người thầm lặng ủng hộ chàng, nhưng sự ủng hộ đó lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào.
Lâm Phong cảm nhận được hơi ấm từ tay Tuyết Dao, khẽ mỉm cười trấn an nàng. Chàng dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn, tạo ra những âm thanh đều đặn, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. “Đúng vậy,” chàng trầm giọng xác nhận. “Nếu những gì Thiên Lang Tử nói là thật, và những ghi chép cổ của Diệp phu nhân, Cổ tiên tử là có căn cứ, thì âm mưu này không phải là nhất thời. Nó đã ảnh hưởng đến toàn bộ Linh Giới từ hàng ngàn vạn năm trước, có lẽ là từ chính cái thời điểm mà ‘Đại Địa Phân Liệt’ xảy ra.” Chàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân yêu. “Sự suy yếu linh khí, sự cạn kiệt của các tài nguyên, thậm chí là sự chia cắt giữa các giới… tất cả có thể đều là một phần trong kế hoạch của chúng.”
Bạch Lão Tổ, nheo mắt lại, gật gù. “Tiểu tử Lâm Phong nói không sai. Lão phu cũng từng nghiên cứu về các vết tích linh mạch cổ xưa. Rất nhiều mạch khí huyết của Linh Giới đã bị phong tỏa hoặc chuyển hướng một cách bất thường. Nhưng bấy lâu nay, chúng ta vẫn nghĩ đó là do sự biến đổi tự nhiên của thiên địa, hoặc do hậu quả của những trận đại chiến từ thời thượng cổ.” Ông thở dài. “Giờ đây nghĩ lại, có lẽ tất cả đều có bàn tay của kẻ đứng sau thao túng.”
Không khí trong sảnh đường trở nên nặng nề hơn. Sự thật này quá đỗi kinh hoàng, quá đỗi bất ngờ. Cuộc sống mà họ vẫn tưởng là tự do, lại hóa ra chỉ là một vở kịch được dàn dựng sẵn. Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã ngả vàng cam, nhuộm màu cả không gian. Cảnh quan hùng vĩ của Linh Sơn Bích Lạc vẫn vậy, thanh bình và tráng lệ, nhưng giờ đây, dưới góc nhìn của chàng, nó ẩn chứa một nỗi u hoài, một sự bất lực của một thế giới bị xiềng xích.
“Vậy thì, mục tiêu của chúng ta không chỉ là U Minh Thâm Uyên nữa,” Tần Nguyệt lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định. “Mà là vén màn toàn bộ âm mưu này, tìm ra chân tướng của kẻ đứng sau, và trả lại sự tự do cho Linh Giới.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. “Dù khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng chàng đối mặt.”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, siết chặt tay chàng hơn. Mộc Ly nắm chặt nắm đấm nhỏ nhắn. Lam Yên gằn giọng “Chiến!” Hạ Vũ và Linh Nhi không nói, nhưng ánh mắt kiên định đã thay cho vạn lời. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt trao đổi ánh mắt một lần nữa, như thể đã có một sự đồng cảm sâu sắc về một bí mật cổ xưa mà họ sắp cùng nhau khám phá. Lâm Phong nhìn những người phụ nữ của mình, lòng chàng ấm áp, tràn đầy sức mạnh. Chàng biết, mình không chiến đấu một mình.
***
Đêm khuya, không khí trên Linh Sơn Bích Lạc trở nên se lạnh hơn, nhưng trong một mật thất nghiên cứu khác, không khí lại nóng lên bởi sự tập trung cao độ và những suy tư chồng chất. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khe đá, tạo nên những vệt sáng bạc trên nền đá xám, nhưng ánh sáng chính trong mật thất lại đến từ vô số ngọn nến lung linh, được đặt trên những giá sách cao ngất, những chiếc bàn gỗ cổ kính, và cả trên mặt đất. Mùi sáp nến hòa lẫn với mùi giấy cũ và linh thảo khô tạo nên một hương vị đặc trưng, cổ kính và thiêng liêng.
Lâm Phong cùng Bạch Lão Tổ, Tần Nguyệt, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt tụ tập ở đây. Xung quanh họ là vô số sách cổ đã ố vàng, những bản đồ cũ nát được vẽ tay một cách tỉ mỉ, và hàng trăm ngọc giản lấp lánh chứa đựng những thông tin quý giá mà Bạch Lão Tổ đã dày công thu thập hoặc lưu giữ từ Lâm gia. Từng người đều đang nghiền ngẫm những tài liệu khác nhau, thỉnh thoảng lại trao đổi ánh mắt hoặc thì thầm với nhau.
Bạch Lão Tổ, với đôi tay run rẩy vì tuổi tác nhưng vẫn linh hoạt, chỉ tay vào một bản đồ cổ đã sờn rách. “Lão phu đã lục lọi những ghi chép cổ nhất của Lâm gia. Quả nhiên có một đoạn viết về ‘Thiên Mệnh Chi Chủ’ sẽ xuất hiện khi các giới lâm vào cảnh suy vong tột cùng, và ‘Thiên Đạo’ sẽ lộ rõ bản chất.” Ông dừng lại, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Nó không phải là một vị thần, mà là một thực thể đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa, một kẻ tự xưng là ‘Thiên Đạo’, thao túng mọi quy luật sinh diệt của vạn vật, để duy trì ‘trật tự’ mà nó muốn.”
Ông tiếp tục chỉ vào bản đồ, nơi có những đường nét mờ nhạt tượng trưng cho các tuyến linh mạch chính của Linh Giới. “Các ngươi xem đây. Đây là bản đồ linh mạch của Linh Giới từ thời thượng cổ. Các đường linh mạch thông suốt, dồi dào, kết nối chặt chẽ với nhau và với các giới khác. Nhưng sau cái gọi là ‘Đại Địa Phân Liệt’, hầu hết các tuyến này đều bị phong tỏa, hoặc bị chuyển hướng một cách kỳ lạ, dẫn đến sự suy yếu dần của linh khí. Nó không phải là sự tự nhiên, mà là một sự can thiệp có chủ đích, một sự ‘cắt đứt’ nguồn sống của Linh Giới.”
Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ mặt suy tư, khẽ chạm tay vào một cuộn ngọc giản cũ kỹ. “Trong Thánh Địa của chúng ta cũng có một bức bích họa cổ xưa, được coi là cấm kỵ, mô tả một cây cổ thụ khổng lồ bị xiềng xích, cành lá khô héo, và bên dưới là vô số sinh linh đang quỳ lạy một bóng đen khổng lồ, thân hình che khuất cả bầu trời.” Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng mang theo một sự rùng mình. “Đó có lẽ là biểu tượng cho Linh Giới bị xiềng xích, và ‘bóng đen’ kia chính là kẻ tự xưng ‘Thiên Đạo’ mà Bạch Lão Tổ vừa nhắc đến.”
Diệp Vô Song, đôi mắt tím huyền bí sáng lên trong ánh nến, bổ sung: “Những ghi chép của gia tộc ta cũng nói về một ‘Cổ Thần’ đã bị phong ấn, và sự kiện Đại Địa Phân Liệt chính là hậu quả của một cuộc chiến tranh giữa các vị thần. Nhưng có lẽ, đó chỉ là một phiên bản bị sửa đổi của lịch sử. Thực chất, có thể chính ‘Thiên Đạo’ đã gây ra cuộc chiến đó, hoặc lợi dụng nó để đạt được mục đích của mình, phong ấn ‘Cổ Thần’ và thao túng vận mệnh của các giới.” Nàng dừng lại, nhìn Lâm Phong. “Gia tộc ta, những kẻ mang dòng máu cổ xưa, luôn cảm nhận được một sự áp chế vô hình từ sâu thẳm trong linh hồn. Đó không phải là Thiên Kiếp, mà là một loại ‘nguyền rủa’ đã ăn sâu vào huyết mạch, khiến cho các đời Tổ tiên khó lòng đột phá lên cảnh giới cao hơn, hoặc bị ‘Thiên Đạo’ trừng phạt ngay khi có ý định nghịch thiên.”
Lâm Phong lắng nghe, từng lời nói như những mảnh ghép cuối cùng đang dần khớp vào vị trí, tạo nên một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động của linh khí xung quanh, và rồi mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. “Tất cả đều chỉ về một điểm… Một thực thể cổ xưa, đã giam cầm vận mệnh của Linh Giới từ rất lâu rồi. Thậm chí trước cả Đại Địa Phân Liệt.” Chàng đứng dậy, đi lại giữa những giá sách, chạm tay vào những cuốn sách cổ kính. “Kẻ đó không chỉ thao túng linh khí, mà còn thao túng cả lịch sử, cả niềm tin, và cả ý chí của vạn vật.”
Nội tâm Lâm Phong dậy sóng. Sự choáng ngợp trước quy mô và độ sâu của âm mưu cổ xưa này thật sự khiến chàng cảm thấy nặng nề. Hàng ngàn vạn năm! Liệu chàng có đủ sức mạnh để đối mặt và thay đổi vận mệnh đã được định đoạt từ thủa hồng hoang? Trách nhiệm nặng nề khi nhận ra mình không chỉ bảo vệ những người thân yêu mà còn cả Linh Giới, thậm chí là các giới khác khỏi sự thao túng của một thế lực vô hình. Đây không còn là cuộc chiến của một tu sĩ nghịch thiên chống lại số phận cá nhân, mà là cuộc chiến của một sinh linh chống lại xiềng xích của toàn bộ vũ trụ. Cảm giác cô độc của người mạnh nhất, gánh vác những bí mật và áp lực mà không phải ai cũng có thể hiểu hoặc chia sẻ hoàn toàn, bỗng nhiên ập đến.
“Thiên Đạo Vô Tình… hay Thiên Đạo Hữu Ý tà ác?” Lâm Phong trầm ngâm. “Chúng ta phải vén màn chân tướng này. U Minh Thâm Uyên… có lẽ là một trong những căn cứ của chúng, hoặc là nơi chúng phong ấn một thứ gì đó quan trọng.”
Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Vậy thì mục tiêu của chúng ta không chỉ là U Minh Thâm Uyên, mà là vén màn toàn bộ âm mưu này, tìm ra căn nguyên của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ này, và phá vỡ xiềng xích mà nó đã đặt lên các giới. U Minh Thâm Uyên chỉ là khởi điểm.” Nàng nhìn Lâm Phong, tin tưởng vào quyết định của chàng. “Không có gì là không thể, chỉ cần chúng ta có một ý chí kiên định.”
Lâm Phong quay lại, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Chàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy, và có thể phải đối mặt với những thử thách vượt ngoài sức tưởng tượng. Nhưng chàng đã đột phá Độ Kiếp, đã nhìn thấy một phần chân tướng, và quan trọng hơn, chàng không hề đơn độc.
“Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ,” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm trên lưng. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sẽ không có bất kỳ Thiên Đạo nào có thể thao túng chúng ta, hay thao túng vận mệnh của vạn vật nữa.”
Chàng nhìn những gương mặt đang tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng không kém phần kiên định của Bạch Lão Tổ, Tần Nguyệt, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. Mỗi người đều mang trong mình một phần của lịch sử, một phần của bí mật. Cùng nhau, họ sẽ lật mở từng trang sử đã bị che giấu, từng âm mưu đã bị thêu dệt.
U Minh Thâm Uyên… Chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì Chân Đạo của vạn vật, giờ đây mới chính thức được tuyên cáo. Lâm Phong đã sẵn sàng, và chàng tin rằng, với Huyễn Mặc Chi Đạo của mình, chàng sẽ Duy Ngã Độc Tôn, không cúi đầu trước bất kỳ "Thiên Đạo" giả dối nào. Chàng sẽ dùng chính thân thể này, dùng chính ý chí này, để chứng minh rằng Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh không phải là lời nói suông. Và khi đó, một kỷ nguyên mới sẽ thực sự bắt đầu, không còn sự thao túng, không còn xiềng xích.