Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 425

Kế Hoạch U Minh: Hồi Ức Cổ Xưa

5960 từ
Mục tiêu: Thiết lập một kế hoạch cụ thể và khả thi để điều tra, đối phó với thế lực U Minh Thâm Uyên.,Phân công vai trò và trách nhiệm cho các mỹ nhân và đồng minh thân cận dựa trên năng lực và kiến thức của họ.,Khai thác sâu hơn những manh mối và thông tin từ Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, và Bạch Lão Tổ để làm rõ bản chất của mối hiểm họa cổ xưa.,Củng cố quyết tâm và sự đoàn kết của nhóm trước một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, nhấn mạnh vai trò lãnh đạo của Lâm Phong.,Vén màn thêm một phần nhỏ về quy mô và độ phức tạp của âm mưu thao túng 'Thiên Đạo' và các giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Nghiêm túc, căng thẳng, chiến lược, quyết tâm, đoàn kết
Kết chương: [object Object]

Những lời tuyên cáo hùng hồn, vang vọng của Lâm Phong về việc lật đổ "Thiên Đạo" giả dối vẫn còn đọng lại trong không khí, hòa quyện với âm thanh huyền diệu của Linh Sơn Bích Lạc. Trong một động phủ được kiến tạo tinh xảo, ẩn mình giữa những vách đá chót vót, nơi linh khí tụ hội dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, một không khí trang nghiêm bao trùm. Các bức tường đá thô ráp của động phủ, được thời gian và linh khí mài giũa, giờ đây tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, được khuếch đại bởi Dạ Minh Châu khổng lồ treo lơ lửng trên trần, chiếu rọi khắp căn phòng bằng thứ ánh sáng trắng sữa, dịu mát.

Bên ngoài, tiếng suối chảy róc rách từ những dòng nước ngầm, tiếng chim đêm hót vọng từ xa, và tiếng gió nhẹ rì rào qua những tán cổ thụ đã tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, thanh tịnh. Mùi hương của thảo mộc thanh khiết, xen lẫn mùi đất đá ẩm ướt, cùng với sự trong lành của sương đêm giăng nhẹ, phảng phất trong không gian. Thi thoảng, những đám mây bồng bềnh, vốn thường lãng đãng quanh các đỉnh núi, lại lướt qua cửa động phủ, tạo nên một bức tranh huyền ảo, tựa như lạc vào chốn tiên cảnh. Nơi đây, vốn dĩ là chốn tĩnh tu, giờ lại trở thành nơi diễn ra một cuộc họp định mệnh, nơi những quyết định trọng đại có thể làm rung chuyển cả Linh Giới.

Lâm Phong đứng sừng sững ở đầu một chiếc bàn đá cẩm thạch, thân hình chàng cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú thường trực nụ cười tinh quái, giờ đây được thay thế bằng sự nghiêm nghị và quyết đoán. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, vốn hay ẩn chứa vẻ hài hước, nghịch ngợm, giờ đây lại ánh lên sự kiên định đến khó tin, tập trung vào những gương mặt thân thuộc đang ngồi quây quần. Mái tóc đen nhánh của chàng được buộc gọn gàng, càng làm nổi bật khí chất lãnh đạo. Trên vai chàng, Thôn Thiên Thử, một cục bông trắng muốt nhỏ xíu, cũng im lặng một cách khác thường, đôi mắt to tròn, tinh ranh đảo qua lại, dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm. Những tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu thường ngày của nó đã biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy cảnh giác.

"Tất cả những gì chúng ta biết cho đến nay," Lâm Phong mở lời, giọng chàng trầm ổn, mang theo sức nặng của những suy tư chất chứa, "đều chỉ ra rằng U Minh Thâm Uyên không chỉ là một nơi giam cầm tà vật, mà còn là căn nguyên của một thế lực cổ xưa đang thao túng Linh Giới, thậm chí là 'Thiên Đạo'." Chàng dừng lại, để từng lời nói thấm sâu vào tâm trí của mọi người. "Thiên Lang Tử, kẻ tự xưng là sứ giả của 'Thiên Đạo', cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ bé nhỏ. Kẻ đứng sau hắn, kẻ đã phong ấn 'Cổ Thần', kẻ đã gieo rắc sự suy yếu linh khí và thao túng vận mệnh của vạn vật suốt hàng ngàn vạn năm... đó mới là mục tiêu thực sự của chúng ta." Ánh sáng từ Dạ Minh Châu hắt lên gương mặt chàng, tạo nên những đường nét sắc sảo, đầy kiên nghị.

Tuyết Dao, ngồi đối diện Lâm Phong, vẻ đẹp thoát tục của nàng tựa băng tuyết, càng thêm phần lộng lẫy dưới ánh sáng dịu nhẹ. Làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng tuy vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng Lâm Phong có thể nhận ra một nỗi lo lắng ẩn sâu trong đó. "Mối hiểm họa này lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều, phu quân. Nó không còn là cuộc chiến giữa các tông môn, hay giữa chính tà nữa. Nó là một cuộc chiến của tồn vong, của toàn bộ Linh Giới. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ, không thể sơ suất dù chỉ một li." Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về tình hình.

Lâm Phong gật đầu tán thành. Chàng lấy ra một tấm bản đồ cổ xưa, được làm từ những mảnh da thú đã ngả màu, trải phẳng nó trên mặt bàn đá cẩm thạch. Đây không phải là một tấm bản đồ thông thường, mà là sự tổng hợp từ vô số ghi chép cổ, truyền thuyết bị lãng quên, và những thông tin ít ỏi về các cấm địa. Tấm bản đồ chi chít những ký hiệu phức tạp, những đường nét ngoằn ngoèo, đánh dấu những vùng đất hiểm trở trong U Minh Thâm Uyên mà chỉ có Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt mới có thể vén màn. "Đây là những gì chúng ta có thể tổng hợp về U Minh Thâm Uyên và các điểm trọng yếu liên quan đến những truyền thuyết cổ xưa," chàng giải thích, chỉ vào một khu vực được đánh dấu bằng những ký hiệu ma mị. "Khu vực này, được gọi là 'Cổng Hắc Ám', theo lời Thiên Lang Tử, là nơi lực lượng U Minh tụ tập đông đảo nhất. Còn đây, 'Thánh Địa Lãng Quên', nơi được cho là có một phong ấn cổ xưa nhất."

Ngón tay Lâm Phong lướt trên tấm bản đồ, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá cẩm thạch, cũng như sự bao la, đáng sợ của thế giới mà họ sắp dấn thân vào. Trái tim chàng nặng trĩu trách nhiệm, nhưng ý chí chiến đấu lại bùng lên mãnh liệt. "Chúng ta không thể hành động mù quáng. Mỗi bước đi phải được tính toán kỹ lưỡng, mỗi giả thuyết phải được kiểm chứng. Kẻ thù của chúng ta đã thao túng lịch sử, và có lẽ cả 'Thiên Đạo'. Chúng ta đang đối mặt với một trí tuệ cổ xưa, và một sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng."

Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, nàng mặc y phục màu xanh lá cây, ngồi trên một tấm nệm êm ái, tỏ ra khá sốt ruột. Nàng khẽ nghiêng đầu, tò mò nhìn tấm bản đồ. "Phu quân, U Minh Thâm Uyên có thực sự đáng sợ đến vậy sao? Liệu có những lối đi bí mật, những lỗ hổng trong phòng ngự của chúng mà chúng ta có thể lợi dụng không?" Giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày của nàng giờ đây lại mang một sự tập trung hiếm thấy, thể hiện cả sự lo lắng lẫn tinh thần hăm hở, sẵn sàng khám phá.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, trong bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, khẽ điều chỉnh chiếc trâm ngọc cài trên búi tóc gọn gàng. Nàng nhìn tấm bản đồ với ánh mắt sâu sắc. "Mộc Ly nói không sai. Mọi thế lực, dù hùng mạnh đến đâu, cũng đều có điểm yếu. Vấn đề là tìm ra chúng. Chúng ta cần hiểu rõ cấu trúc, quy luật của U Minh, cũng như bản chất của thế lực đang thao túng nó. Có lẽ, những truyền thuyết cổ xưa không chỉ là lời đồn, mà là những mảnh ghép của sự thật." Giọng nói nàng trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục, từng lời đều chứa đựng sự suy luận sắc bén và kinh nghiệm sống dày dặn.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, ngồi thẳng lưng, tay vô thức siết chặt chuôi trường thương được đặt cạnh mình. Nàng mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, toát lên sự kiên cường. "Kế hoạch là cần thiết, nhưng cũng phải sẵn sàng cho những tình huống bất ngờ nhất. Chiến trường không phải lúc nào cũng tuân theo kế hoạch. Ta tin rằng, sức mạnh của chúng ta, khi đoàn kết, đủ để đối đầu với bất kỳ kẻ thù nào." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không vòng vo, thể hiện rõ tinh thần chiến binh bất khuất.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, trong bộ y phục lụa màu xanh lá cây nhạt, ngồi nép mình gần Tuyết Dao. Đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, nhưng cũng không giấu được nỗi lo lắng ẩn chứa. Nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo. "Phu quân, dù thế nào đi nữa, chúng ta sẽ luôn ở bên chàng. Chỉ cần chúng ta cùng nhau, không gì là không thể vượt qua." Nàng đưa tay nắm lấy tay Linh Nhi bên cạnh, truyền cho nàng một sự an ủi thầm lặng.

Linh Nhi, bé nhỏ đáng yêu như một búp bê, đôi mắt to tròn, đen láy long lanh, nhìn Lâm Phong với vẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy quyết tâm. "Đại ca, Linh Nhi sẽ không sợ hãi. Linh Nhi sẽ cố gắng tu luyện, để có thể giúp đại ca chiến thắng kẻ xấu!" Giọng nàng trong trẻo, non nớt nhưng rõ ràng, khiến không khí bớt đi phần nào căng thẳng. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong nghe thấy thế, khẽ kêu chiêm chiếp như để đồng tình, một tiếng kêu đáng yêu nhưng cũng đầy ý nghĩa.

Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão bà phúc hậu, mái tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt thâm trầm ẩn chứa sự uyên bác của ngàn năm kinh nghiệm, khẽ thở dài một tiếng. "Tiểu tử Lâm Phong, ngươi đang gánh trên vai một gánh nặng quá lớn. Tuy nhiên, ta tin vào huyết mạch của ngươi, và vào ý chí của ngươi. Ngươi không cô độc. Chúng ta ở đây, vì ngươi, và vì tương lai của Linh Giới." Giọng nói của Bạch Lão Tổ trầm tĩnh, mang theo sự uyên bác nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. "Ta đã từng nghe qua những truyền thuyết xa xưa về U Minh, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại liên quan đến 'Thiên Đạo' đến vậy. Có lẽ, những gì chúng ta sắp khám phá sẽ làm thay đổi toàn bộ nhận thức của chúng ta về vũ trụ."

Lâm Phong nhìn quanh, từng ánh mắt, từng lời nói đều là sự tin tưởng và ủng hộ vô điều kiện. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực chàng, xua đi phần nào sự cô độc của người gánh vác. Chàng biết, đây không phải là cuộc chiến của riêng chàng. Đây là cuộc chiến của tất cả. Và chàng, với Huyễn Mặc Chi Đạo của mình, sẽ không bao giờ lùi bước. Chàng khẽ gật đầu, rồi chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là "Hồ Cấm Kỵ U Minh". "Đây là nơi Thiên Lang Tử đã cố gắng mở cổng. Có lẽ, đó là một trong những điểm yếu, hoặc là một cơ hội để chúng ta thâm nhập sâu hơn."

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng chốc vểnh tai, đôi mắt tinh ranh lóe lên một tia sáng. Nó khẽ cựa quậy, rồi dùng mũi nhỏ xíu của mình chỉ vào một khu vực khác trên bản đồ, nơi có những ký hiệu đặc biệt mà Lâm Phong chưa từng chú ý đến. Đó là một vùng đất hoang vu, nằm sâu trong U Minh Thâm Uyên, được gọi là "Vực Âm Khí". Đôi mắt tinh ranh của Thôn Thiên Thử ánh lên vẻ cảnh giác, như muốn nói rằng nơi đó ẩn chứa một bí mật cực kỳ quan trọng. Lâm Phong hiểu ý, khẽ vuốt ve đầu nó. "Đúng vậy, Thôn Thiên Thử. Ngươi luôn là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường. Lần này, ta cũng cần sự giúp đỡ của ngươi." Chàng quay lại nhìn các nàng, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Hãy chuẩn bị tinh thần. Chuyến đi này sẽ dài và đầy hiểm nguy. Nhưng không có lựa chọn nào khác. Chúng ta phải tìm ra sự thật."

***

Ánh Dạ Minh Châu vẫn chiếu rọi, nhưng không khí trong động phủ đã trở nên nặng nề hơn, đầy ắp những suy tư sâu sắc. Cuộc thảo luận chuyển sang giai đoạn chi tiết hơn, đào sâu vào những manh mối rời rạc, những truyền thuyết mơ hồ mà họ đã thu thập được. Mùi mực cổ và linh khí nồng đậm từ các cuốn sách, cuộn da đã cũ kỹ được đặt trên bàn càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn, cổ xưa cho cuộc họp.

Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả, ngồi thẳng lưng, ánh mắt tím huyền bí lóe lên vẻ suy tư sâu xa. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều mang sức nặng của tri thức cổ xưa, những điều đã được chôn vùi qua hàng vạn năm lịch sử. Nàng đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào một phiến ngọc màu đen, hình dáng kỳ lạ, rồi dùng ngón tay thanh mảnh vẽ phác những ký tự phức tạp lên bề mặt nhẵn bóng. Những ký tự này uốn lượn, giao thoa một cách ma mị, tựa như những đường nét của một sinh vật cổ đại đang ngọ nguậy, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lâm Phong từng biết.

"Tại một cấm địa ở Vô Tận Hải, ta từng thấy những ký tự cổ đại không thuộc về bất kỳ văn minh nào," Diệp Vô Song khẽ nói, giọng trầm thấp, vang vọng trong động phủ, mang theo chút âm hưởng cổ kính, như tiếng vọng từ một thời đại đã mất. "Chúng được khắc trên một phiến đá khổng lồ, nằm sâu dưới đáy biển, nơi linh khí bị bóp méo một cách kỳ lạ, như bị một thứ năng lượng nào đó vặn xoắn. Những ký tự này… chúng có liên hệ với một loại năng lượng tà ác, một khí tức lạnh lẽo, mục ruỗng, giống như khí tức từ U Minh." Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn dò xét phản ứng của họ, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Ta đã thử giải mã, nhưng chỉ cảm nhận được sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Có lẽ, đó là ngôn ngữ của một chủng tộc đã bị lãng quên, hoặc của chính thực thể U Minh, một lời nguyền rủa được khắc ghi từ thuở hồng hoang."

Tuyết Dao, với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm vào những ký tự ma mị trên phiến ngọc. "Vô Tận Hải... nơi đó rộng lớn và ẩn chứa vô số bí mật. Nếu U Minh đã vươn vòi đến đó, thì quy mô của âm mưu này còn kinh khủng hơn chúng ta nghĩ. Nó không chỉ giới hạn ở Linh Giới, mà có lẽ đã lan rộng ra khắp các giới."

Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết và tao nhã của một vị thánh nữ, trong bộ y phục lụa màu trắng thêu hoa văn mây, sen tinh xảo, ngồi cạnh Diệp Vô Song, ánh mắt nhân từ nhưng cũng đầy nghiêm nghị. Nàng khẽ thở dài, rồi chậm rãi tiếp lời. "Trong cổ tịch của Thánh Địa, có nhắc đến 'Thần Thức U Minh'. Nó không phải là một thực thể có hình hài cụ thể, mà là một loại ý thức tà ác, một linh hồn vĩ đại bị tha hóa, một tồn tại vô hình có thể xâm nhập và thao túng ý chí của sinh linh, thậm chí là điều khiển các pháp tắc của một giới." Nàng nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng tái hiện lại những trang sách cổ xưa trong tâm trí, từng câu chữ hiện rõ trong đầu nàng. "Nó từng gây ra một cuộc đại loạn ở Linh Giới cổ xưa, biến hàng vạn tu sĩ thành những con rối vô hồn, gieo rắc sự hủy diệt khắp nơi. Sau đó, nó đột ngột biến mất, như chưa từng tồn tại, chỉ để lại những truyền thuyết mơ hồ và sự sợ hãi khắc sâu vào tiềm thức, một nỗi ám ảnh thầm lặng."

"Thần Thức U Minh..." Lâm Phong lẩm bẩm, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, như có một bàn tay vô hình đang siết chặt trái tim chàng. Một thực thể không có hình hài, chỉ là ý thức, nhưng lại có thể thao túng vạn vật. Điều đó còn đáng sợ hơn cả một vị Ma Thần có hình thể. "Vậy thì, cái gọi là 'Thiên Đạo' mà Thiên Lang Tử nhắc đến, liệu có phải là sự thao túng của Thần Thức U Minh đó không? Hay chúng là hai thực thể khác nhau, cùng có âm mưu với nhau, lợi dụng lẫn nhau?"

Bạch Lão Tổ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt thâm trầm nhấp nháy, cuối cùng cũng lên tiếng. Nàng chậm rãi lật giở một cuốn sách cổ đã ố vàng, bìa sách làm bằng da thú không rõ chủng loại, tỏa ra một mùi hương đất đá và thời gian, như thể nó đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Cuốn sách không có bất kỳ tiêu đề nào, chỉ có những hình vẽ kỳ lạ và những dòng chữ nhỏ li ti được viết bằng một loại ngôn ngữ cổ xưa mà chỉ những người có huyết mạch đặc biệt mới có thể đọc được, một mật ngữ của tộc Bạch Hồ.

"Tiểu tử Lâm Phong, các ngươi đã chạm đến một trong những bí mật lớn nhất của vũ trụ," Bạch Lão Tổ trầm giọng nói, giọng điệu của nàng mang theo một sự u hoài và nặng nề của ngàn năm lịch sử, như đang kể lại một câu chuyện cổ xưa bi tráng. Nàng chỉ vào một hình vẽ trên trang sách, đó là một sinh vật khổng lồ, có hình dạng giống như một con quỷ dữ tợn, bị xiềng xích bởi vô số sợi xích ánh sáng, nằm sâu dưới một vực thẳm đen kịt. Phía trên sinh vật đó, có một bóng hình mờ ảo, dường như đang giương cao một bàn tay, ban phát 'ân huệ' hoặc 'lời nguyền' xuống các giới, một cảnh tượng đầy ám ảnh.

"Lâm gia chúng ta, tuy đã suy yếu, nhưng vẫn còn giữ được một số ghi chép tối mật từ thời Thượng Cổ," Bạch Lão Tổ tiếp tục. "Trong đó, có nhắc đến một 'Ma Thần' cổ đại bị phong ấn dưới U Minh Thâm Uyên. Hắn không chết, mà đang chờ thời cơ, chờ đợi khoảnh khắc để thoát ra. Hắn không phải là 'Thần Thức U Minh', mà là một thực thể có hình hài, một kẻ đã từng đối đầu với 'Thiên Đạo' của thời đại đó, một kẻ thù xứng tầm." Nàng dừng lại, thở dài, dường như cảm thấy nặng nề khi phải tiết lộ bí mật này. "Nhưng... điều đáng sợ nhất, không phải là Ma Thần đó, mà là một 'khế ước cổ xưa' đã được lập ra giữa hắn và 'Thiên Đạo' ngay trước khi bị phong ấn. Một khế ước đã cho phép 'Thiên Đạo' lợi dụng sức mạnh U Minh để thao túng vận mệnh của các giới, để biến mọi sinh linh thành quân cờ trong một ván cờ lớn, một âm mưu vĩ đại đã được sắp đặt từ hàng vạn năm trước."

Lời nói của Bạch Lão Tổ như một tia sét đánh xuống, khiến mọi người trong động phủ đều chấn động. Khế ước giữa Ma Thần và Thiên Đạo? Vậy ra, 'Thiên Đạo' không phải là một thực thể khách quan, vô tư, mà là một kẻ đã bắt tay với tà ác, lợi dụng nó để củng cố quyền lực của mình?

Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy ra, 'Thiên Đạo' mà chúng ta biết, không phải là 'Đạo' chân chính, mà chỉ là một kẻ giả mạo, một kẻ đã bị tha hóa, hoặc một kẻ đã bị thao túng từ rất lâu rồi." Chàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, lòng tràn ngập phẫn nộ. "Khế ước đó... nó đã cho phép 'Thiên Đạo' hút cạn linh khí của Linh Giới, tạo ra sự suy yếu kéo dài hàng vạn năm, và ngăn cản sự phát triển của các tu sĩ để không ai có thể đe dọa đến quyền lực của nó, một sự kiểm soát tuyệt đối."

Tần Nguyệt nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác. "Nếu vậy, thì 'Thiên Đạo' này không chỉ là một kẻ độc ác, mà còn là một kẻ khôn ngoan và xảo quyệt. Nó biết cách lợi dụng kẻ thù để đạt được mục đích của mình. Và cái gọi là 'Thiên Mệnh Chi Chủ' mà các gia tộc lớn vẫn tôn thờ, có lẽ cũng chỉ là những công cụ của nó, những kẻ bị lừa dối một cách trắng trợn."

Mộc Ly bỗng rùng mình, vẻ hăm hở ban đầu đã bị thay thế bằng nỗi lo lắng thực sự. "Vậy thì, chúng ta đang đối đầu với cả Ma Thần và Thiên Đạo ư? Điều đó không phải là quá sức sao? Chúng ta có thể chiến thắng được không?" Giọng nàng có chút run rẩy, sự ngây thơ của nàng không thể che giấu được sự sợ hãi trước một thế lực kinh hoàng như vậy.

Lam Yên vỗ vai Mộc Ly, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. "Dù là ai đi nữa, chúng ta cũng không thể lùi bước. Chúng ta đã đi đến đây, đã biết được chân tướng này. Nếu chúng ta không làm gì, thì cả Linh Giới, và có lẽ cả các giới khác, sẽ mãi mãi bị giam cầm trong xiềng xích của sự dối trá."

Diệp Vô Song trầm tư, đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn xa xăm, như đang xuyên qua không gian và thời gian. "Cái khế ước đó... có lẽ nó không hoàn hảo. Mọi khế ước đều có lỗ hổng, có giới hạn. Nếu chúng ta có thể tìm ra những lỗ hổng đó, hoặc tìm ra cách để phá vỡ khế ước, thì chúng ta có thể lật đổ sự thống trị của 'Thiên Đạo' giả dối này, giành lại tự do cho vạn vật."

Cổ Thanh Nguyệt gật đầu đồng ý. "Thánh Địa của ta cũng có một số ghi chép về những tu sĩ cổ đại đã cố gắng chống lại 'Thiên Đạo'. Họ không thành công, nhưng những ghi chép của họ có thể chứa đựng những manh mối quan trọng, những lời chỉ dẫn ẩn chứa trong thất bại."

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào bản đồ, vào những ký tự cổ của Diệp Vô Song, vào hình ảnh Ma Thần bị xiềng xích trong cuốn sách của Bạch Lão Tổ. Toàn bộ câu chuyện dần được hé lộ, một bức tranh kinh hoàng về sự thao túng và quyền lực. Một cuộc chiến đã diễn ra từ hàng vạn năm trước, và hậu quả của nó vẫn còn ám ảnh cho đến ngày nay, như một lời nguyền rủa kéo dài qua nhiều thế hệ.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong lại khẽ cựa quậy, rồi nó bỗng nhảy xuống bàn, dùng cái mũi nhỏ xíu của mình chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những ký hiệu đặc biệt mà Lâm Phong chưa từng chú ý đến. Đó là một vùng đất hoang vu, nằm sâu trong U Minh Thâm Uyên, được gọi là "Vực Âm Khí". Đôi mắt tinh ranh của Thôn Thiên Thử ánh lên vẻ cảnh giác, như muốn nói rằng nơi đó ẩn chứa một bí mật cực kỳ quan trọng, một nút thắt của toàn bộ âm mưu.

"Vực Âm Khí..." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự suy tư sâu sắc. "Có lẽ, đó là nơi chôn giấu bí mật của cái khế ước cổ xưa, hoặc là nơi phong ấn Ma Thần thực sự, hoặc là cả hai." Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Sự căng thẳng trong không khí đạt đến đỉnh điểm, nhưng cũng đi kèm với một cảm giác rõ ràng về mục tiêu, một tia hy vọng bùng cháy trong bóng tối. Họ đã có đủ thông tin để bắt đầu, và giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất: tiến lên.

***

Sương mù bên ngoài động phủ dần tan đi, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua khe núi, chiếu rọi vào bên trong, xua đi phần nào bóng tối và sự nặng nề của đêm khuya. Không khí mát mẻ của rạng sáng tràn vào, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc và sự sống mới, như một lời nhắc nhở về một ngày mới sắp bắt đầu. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang vọng từ những khu rừng cổ thụ, như một lời chào đón một ngày mới, một kỷ nguyên mới.

Lâm Phong đứng dậy, thân hình chàng không hề to lớn, nhưng lúc này lại toát ra một khí thế hùng vĩ, một sự uy nghi khiến mọi người phải nín thở. Ánh mắt chàng sắc bén như chim ưng, quét qua từng gương mặt thân thuộc, từng người bạn đồng hành, từng người vợ yêu dấu. Chàng nhìn thấy sự lo lắng, sự sợ hãi ẩn sâu, nhưng trên hết, chàng nhìn thấy sự kiên định, sự tin tưởng tuyệt đối vào chàng, một niềm tin không thể lay chuyển. Cảm giác trách nhiệm đè nặng lên vai chàng, nhưng cũng chính sự tin tưởng đó đã tiếp thêm sức mạnh cho chàng, biến gánh nặng thành động lực.

"Chúng ta đã có đủ thông tin, đủ manh mối," Lâm Phong nói, giọng chàng vang lên rõ ràng và dứt khoát, cắt ngang sự im lặng đầy suy tư. "Bây giờ là lúc chúng ta hành động. U Minh Thâm Uyên là hiểm địa, nhưng cũng là nơi chúng ta phải đi. Chúng ta không thể chờ đợi kẻ thù ra tay trước. Chúng ta phải chủ động, phải tìm ra căn nguyên của mọi chuyện, phải lật đổ sự thống trị đã kéo dài hàng vạn năm này."

Chàng quay sang Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt đầy tin tưởng. "Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, hai nàng có kiến thức đặc biệt về những di tích cổ xưa, về những truyền thuyết bị lãng quên, và có lẽ là cả những hiểu biết về Thần Thức U Minh và khế ước cổ đại. Các nàng sẽ đi cùng ta. Chúng ta sẽ là mũi nhọn, trực tiếp thâm nhập vào những khu vực sâu nhất của U Minh Thâm Uyên, tìm kiếm Vực Âm Khí và những manh mối liên quan đến Ma Thần bị phong ấn. Mọi nguy hiểm, ta sẽ gánh vác."

Diệp Vô Song gật đầu không chút do dự, ánh mắt tím huyền bí của nàng ánh lên vẻ quyết tâm. "Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Sứ mệnh của gia tộc ta, và cả những bí mật mà ta mang theo, đều sẽ được giải mã tại U Minh Thâm Uyên. Ta tin rằng, cùng với phu quân, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời." Nàng không hề có vẻ sợ hãi, mà trái lại, còn có chút hăm hở, như một người khát khao sự thật.

Cổ Thanh Nguyệt cũng khẽ mỉm cười, nụ cười thanh khiết như hoa sen sớm mai, làm bừng sáng cả động phủ. "Bổn tọa nguyện cùng phu quân đồng hành, vén màn chân tướng. Chúng sinh Linh Giới không thể mãi bị lừa dối bởi một 'Thiên Đạo' giả dối. Đây là nghĩa vụ của chúng ta." Nàng đã từ bỏ danh vị Thánh Nữ, từ bỏ mọi ràng buộc của Thánh Địa, để đi theo con đường của Lâm Phong, con đường của Chân Đạo.

Lâm Phong sau đó quay sang Tuyết Dao, Lam Yên và những người còn lại, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và trân trọng. "Tuyết Dao, Lam Yên, hai nàng sẽ dẫn đầu nhóm còn lại. Tuyết Dao, sự bình tĩnh và trí tuệ của nàng là vô giá trong việc phân tích tình hình và đưa ra quyết định. Lam Yên, sức mạnh và khả năng chiến đấu của nàng sẽ là lá chắn vững chắc cho mọi người, bảo vệ an toàn cho nhóm." Chàng nhìn vào Tần Nguyệt. "Tần Nguyệt, nàng là người am hiểu về đan dược và trận pháp nhất. Hãy chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho cả hai nhóm, đặc biệt là những loại đan dược có thể chống lại khí tức U Minh, và những trận pháp phòng ngự tinh vi."

Tần Nguyệt gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Phu quân cứ yên tâm. Ta sẽ chuẩn bị đầy đủ nhất, không để thiếu sót bất cứ thứ gì. Mạng sống của mọi người đều nằm trong tay ta, ta sẽ không làm phu quân thất vọng."

"Mộc Ly, Linh Nhi, Hạ Vũ," Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu dịu dàng hơn, nhưng vẫn đầy uy nghiêm. "Các nàng sẽ hỗ trợ Tuyết Dao và Lam Yên. Mộc Ly, khả năng trinh sát và sự nhanh nhẹn của nàng sẽ rất hữu ích trong việc tìm kiếm các di tích cổ xưa ở Linh Giới, những nơi có thể chứa đựng manh mối. Hạ Vũ, nàng hãy dùng khả năng trị liệu của mình để bảo vệ mọi người khỏi thương tổn và chữa lành vết thương. Linh Nhi, hãy tu luyện thật tốt, và luôn giữ vững tinh thần. Nhiệm vụ của nhóm các nàng là tìm kiếm thêm các ghi chép, cấm địa có thể liên quan đến U Minh, và sẵn sàng chi viện bất cứ lúc nào."

Mộc Ly gật đầu lia lịa, vẻ hăm hở đã trở lại, nhưng lần này là sự hăm hở đi kèm với sự trưởng thành và trách nhiệm. "Phu quân cứ yên tâm, ta sẽ không làm phu quân thất vọng! Ta sẽ tìm ra tất cả những bí mật của Linh Giới, những thứ mà ngay cả Mộc Ly cũng chưa từng biết!"

Hạ Vũ mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt trong veo như nước hồ. "Chúng ta sẽ cố gắng hết sức, phu quân. Chàng hãy bảo trọng, đừng quá liều lĩnh."

Linh Nhi nắm chặt tay, đôi mắt to tròn lấp lánh sự quyết tâm. "Linh Nhi sẽ rất ngoan và sẽ giúp các tỷ tỷ! Đại ca cũng phải cẩn thận đó nha, đừng để bị thương!" Nàng nói với vẻ nũng nịu, khiến không khí bớt căng thẳng đôi chút.

Cuối cùng, Lâm Phong nhìn Bạch Lão Tổ, cúi đầu một cách kính trọng. "Bạch Lão Tổ, xin nhờ ngài trấn giữ đại cục. Với kinh nghiệm và uyên bác của ngài, ngài sẽ là chỗ dựa vững chắc cho nhóm ở lại, và là cố vấn không thể thiếu của chúng ta. Mọi thông tin mới, mọi diễn biến quan trọng, xin ngài hãy truyền đạt cho chúng ta."

Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng cũng đầy tin tưởng. "Ngươi cứ yên tâm mà đi. Ở đây, ta sẽ lo liệu mọi chuyện. Mọi manh mối, mọi diễn biến, ta sẽ cố gắng hết sức để nắm bắt và truyền tin cho ngươi. Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Hãy tin vào chính mình, và vào Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi. Ngươi chính là niềm hy vọng cuối cùng."

Lam Yên siết chặt nắm đấm, khí thế bùng nổ, "Phu quân, chúng ta sẽ không làm chàng thất vọng! Chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể để hỗ trợ chàng, dù có phải đánh đổi bằng cả sinh mạng!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết, xua tan mọi lo lắng còn sót lại, chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá.

Lâm Phong gật đầu, rồi đưa tay nắm chặt lấy bàn tay của Tuyết Dao và Diệp Vô Song, ánh mắt trao nhau sự tin tưởng tuyệt đối, không cần lời nói. Sức ấm từ bàn tay nàng truyền sang chàng, là sự khẳng định của tình yêu và sự đồng lòng, một sợi dây vô hình gắn kết họ. Các mỹ nhân khác cũng tiến lại gần, cùng siết tay nhau, tạo thành một vòng tròn gắn kết. Sự đoàn kết này, sự tin tưởng lẫn nhau này, chính là vũ khí mạnh nhất của họ, là điểm tựa vững chắc nhất của Lâm Phong, là ngọn lửa thắp sáng con đường phía trước.

Thôn Thiên Thử, như thể cảm nhận được không khí quyết tâm, bỗng nhảy phóc lên vai Lâm Phong, rồi vươn đôi chân trước nhỏ xíu của nó lên, kêu "chiêm chiếp!" một tiếng rõ ràng, như một lời cổ vũ, một lời thề nguyện sẽ cùng Lâm Phong đối mặt với mọi hiểm nguy.

Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa động phủ, nơi ánh bình minh đã hoàn toàn rạng rỡ, nhuộm vàng cả bầu trời, xua tan mọi bóng tối của đêm. Xa xa, những đám mây vẫn lững lờ trôi, nhưng phía chân trời, một màu xanh thẳm của một ngày mới đang dần hiện rõ, mang theo hy vọng và những thử thách mới. U Minh Thâm Uyên… không chỉ là một hiểm địa, mà còn là cánh cửa dẫn đến một chân tướng kinh thiên động địa, một cuộc chiến vĩ đại đã được định đoạt từ hàng vạn năm trước. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Cuộc chiến vì sự tự do của vạn vật, vì Chân Đạo của vũ trụ, chống lại một "Thiên Đạo" giả dối đã thao túng mọi thứ từ ngàn vạn năm.

"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," Lâm Phong khẽ thì thầm, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm trên lưng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng lòng lại rát bỏng ý chí. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Ta sẽ không cúi đầu trước bất kỳ xiềng xích nào. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Với quyết tâm sắt đá, chàng biết, hành trình phía trước sẽ là thử thách lớn nhất trong cuộc đời tu tiên của mình, nhưng chàng đã sẵn sàng. Không còn sự nghi ngờ, chỉ còn lại ý chí kiên định và niềm tin vào con đường mình đã chọn. Kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu từ đây, từ U Minh Thâm Uyên, nơi chân tướng sẽ được vén màn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ