Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 426

U Minh Thâm Uyên: Sứ Giả Cảnh Cáo

3809 từ
Mục tiêu: Giới thiệu trực tiếp mối đe dọa từ U Minh Thâm Uyên thông qua một đặc sứ bí ẩn.,Khẳng định sức mạnh và sự xảo quyệt của thế lực U Minh, gây áp lực tâm lý lên Lâm Phong và các tông môn chính đạo.,Bộc lộ phản ứng của Lâm Phong và các mỹ nhân trước đòn phủ đầu này, củng cố quyết tâm đối đầu.,Tạo ra một 'cảnh báo' có tính chất vật lý hoặc tinh thần, cho thấy U Minh không chỉ là một âm mưu mà là một thực thể đang hành động.,Dẫn dắt mạch truyện đến việc Lâm Phong và đồng đội phải hành động, không thể chậm trễ.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử, U Minh Sứ Giả (Nhân vật mới), Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi
Mood: Tense, mysterious, alarming, resolute, foreboding.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong khẽ thì thầm, bàn tay vô thức chạm vào chuôi kiếm trên lưng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng lòng lại rát bỏng ý chí. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Ta sẽ không cúi đầu trước bất kỳ xiềng xích nào. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Với quyết tâm sắt đá, chàng biết, hành trình phía trước sẽ là thử thách lớn nhất trong cuộc đời tu tiên của mình, nhưng chàng đã sẵn sàng. Không còn sự nghi ngờ, chỉ còn lại ý chí kiên định và niềm tin vào con đường mình đã chọn. Kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu từ đây, từ U Minh Thâm Uyên, nơi chân tướng sẽ được vén màn.

Ánh bình minh từ từ dâng lên, xua tan những vệt sương mù còn vương vấn trên đỉnh Linh Sơn Bích Lạc. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy thành những dải lụa trắng vắt vẻo quanh các đỉnh núi, hòa quyện với tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá cổ thụ. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá sau cơn mưa đêm qua, cùng mùi không khí trong lành tạo nên một không gian thanh tịnh, yên bình đến lạ, như thể nơi đây là một góc nhỏ thoát tục của tiên cảnh.

Trong một động phủ tự nhiên được cải tạo khéo léo, Lâm Phong đang đứng trước một tấm bản đồ lớn được trải trên bàn đá, ánh mắt sắc bén lướt qua từng địa danh. Bên cạnh chàng, Tuyết Dao với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng lại ẩn chứa sự lo lắng sâu kín, đang chăm chú theo dõi từng cử chỉ của chàng. Nàng mặc y phục trắng tinh khôi, tôn lên khí chất thanh cao, tiên khí. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí, toát lên khí chất vương giả cổ xưa, cũng đứng gần đó, ngón tay thon dài khẽ lướt trên tấm bản đồ, như đang cảm nhận những mạch ngầm của đại địa. Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết như thánh nữ, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, khẽ thở dài, dường như đang cân nhắc những hệ lụy sâu xa của kế hoạch.

"Kế hoạch đã định, chúng ta sẽ chia làm hai nhóm," Lâm Phong cất lời, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của động phủ. "Một nhóm do Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ và Linh Nhi dẫn dắt, sẽ tìm kiếm manh mối cổ xưa ở Linh Giới. Các nàng hãy tập trung vào những ghi chép cổ xưa, những di tích bị lãng quên hoặc những tông môn đã mai một, nơi có thể ẩn chứa bí mật về U Minh hoặc mối liên hệ của nó với 'Thiên Đạo' giả dối. Nhóm còn lại, ta sẽ cùng Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, trực tiếp đi sâu vào U Minh Thâm Uyên."

Mộc Ly, với vẻ hoạt bát, tinh nghịch thường ngày, lúc này cũng lộ rõ sự nghiêm túc. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng nhìn chằm chằm vào bản đồ, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt. "Phu quân, U Minh Thâm Uyên thực sự đáng sợ đến vậy sao? Ngay cả những ghi chép của Mộc tộc ta cũng chỉ nhắc đến nó với sự e dè."

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch và trưởng thành, khẽ nhíu mày. "Theo những gì Diệp tỷ tỷ và Cổ tỷ tỷ đã nói, U Minh không chỉ là một nơi chốn, mà còn là một lỗ hổng trong Thiên Đạo, nơi tà khí cổ xưa nhất tích tụ. Thâm nhập vào đó, có thể sẽ bị tà khí ăn mòn tâm trí." Nàng nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy sự lo lắng cho an nguy của Lâm Phong.

"U Minh Thâm Uyên không đơn giản là một nơi, mà là một thực thể sống, một vết sẹo của các giới. Mọi hành động của chúng ta sẽ không thể thoát khỏi tầm mắt nó." Diệp Vô Song bổ sung, giọng nói trầm thấp, uy quyền, mang theo chút cổ xưa. "Khí tức của U Minh Thâm Uyên, ta đã từng cảm nhận được trong những giấc mơ cổ xưa của mình. Nó không chỉ là tà khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mang theo sự mục ruỗng và hủy diệt. Nó có thể cảm nhận được ý chí của sinh linh. Kế hoạch của chúng ta, ngay từ khi được hình thành, có lẽ đã bị nó 'nghe' thấy rồi."

Lời của Diệp Vô Song khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết như băng tuyết, cũng không khỏi khẽ run rẩy. "Khí tức của nó quá tà ác, có thể ô nhiễm cả linh hồn. Chúng ta cần cẩn trọng từng bước, không để tà niệm xâm nhập."

Thôn Thiên Thử, vốn đang cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đột nhiên dựng lông, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về phía cửa động phủ, phát ra tiếng "chiêm chiếp" nhỏ nhưng đầy cảnh giác, sau đó là một tiếng gầm gừ trầm đục, khác hẳn với vẻ đáng yêu thường ngày của nó. Cơ thể nhỏ bé của nó run lên bần bật, như thể đang cảm nhận được một sự hiện diện nào đó cực kỳ đáng sợ đang tới gần.

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian. Chàng cũng cảm nhận được một luồng khí tức bất thường, nhưng nó quá mơ hồ, quá xa xôi. Chàng đưa tay vỗ nhẹ Thôn Thiên Thử, trấn an nó, nhưng trong lòng đã dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão bà phúc hậu, khí chất uy nghiêm, khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra, ánh mắt lóe lên vẻ thâm trầm. "Đúng như Diệp Vô Song nói, U Minh không phải là một nơi tĩnh lặng. Ngươi đã động chạm đến nó, nó sẽ đáp trả. Nhưng đừng quá lo lắng, tiểu tử. Kế hoạch đã lập, chúng ta cứ theo đó mà làm. Dù nó có biết, cũng không thể ngăn cản bước chân của chúng ta."

Trong khi đó, cách Linh Sơn Bích Lạc hàng ngàn dặm, tại Thiên Phong Thành tráng lệ, náo nhiệt, cuộc sống vẫn đang diễn ra tấp nập. Thiên Phong Thành là một trong những thành phố lớn nhất Linh Giới, với kiến trúc đa dạng từ những cửa hàng gỗ truyền thống đến các lầu các đá hoa lệ. Các con đường lát đá rộng lớn, tấp nập người qua lại, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng vó ngựa lọc cọc, tiếng nói cười của đám đông, tiếng bàn tán của tu sĩ tại các quán trà, và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng sôi động của cuộc sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi hương liệu thoang thoảng, mùi thảo mộc từ tiệm thuốc và mùi rượu từ các quán nhậu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự phồn thịnh. Linh khí ở đây cũng khá phong phú nhờ các trận pháp được khắc sâu dưới lòng đất, nuôi dưỡng sự sống và tu luyện của vô số tu sĩ.

Trời đang nắng ấm áp, ánh nắng vàng rải đều trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh trên những con sông uốn lượn quanh thành. Trẻ con nô đùa trên quảng trường, tu sĩ trẻ tuổi khoe khoang chiến tích, những thương nhân giàu có bàn bạc công việc làm ăn. Tất cả đều diễn ra bình thường, cho đến khi...

Đột nhiên, một luồng khí tức âm hàn, lạnh lẽo, mang theo mùi mục nát và chết chóc, từ phương xa ập đến. Bầu trời trong xanh của Thiên Phong Thành trong tích tắc chuyển màu xám xịt, rồi hóa thành một khối mây đen kịt khổng lồ, cuồn cuộn không ngừng, như thể một bàn tay vô hình đang xé toạc không gian. Luồng tà khí đen đặc, dính nhớp, như một cơn thủy triều dâng lên, bao trùm toàn bộ thành phố với tốc độ kinh hoàng.

"Cái gì thế này?!"

"Trời ơi! Tà khí! Tà khí khủng khiếp!"

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?!"

Tiếng la hét kinh hoàng vang lên khắp nơi, át đi mọi âm thanh ồn ào trước đó. Những người dân thường run rẩy, ngã quỵ xuống đất, da thịt họ tái mét dưới làn tà khí lạnh lẽo. Những tu sĩ có tu vi thấp hơn cũng cảm thấy linh khí trong đan điền bị áp chế, cơ thể nặng nề, khó thở. Cây cối trong thành, vốn đang xanh tốt, chỉ trong chốc lát đã héo úa, lá rụng tả tơi, thân cây xám xịt như bị rút cạn sinh lực. Đất đá nứt nẻ, những dòng sông nhỏ vốn trong vắt nay biến thành màu đen đục, bốc lên mùi tanh tưởi.

Sự hoảng loạn lan rộng như một căn bệnh. Người người chen lấn, dẫm đạp lên nhau để tìm kiếm nơi trú ẩn, nhưng tà khí thì vô hình vô ảnh, xuyên qua mọi ngóc ngách, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự hủy diệt. Không khí thanh tịnh của thành phố đã bị ô nhiễm hoàn toàn, thay vào đó là một sự nặng nề, âm u, khiến mọi sinh linh đều cảm thấy ngột ngạt, tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột độ đó, từ trung tâm của khối mây đen kịt, một tia sáng đen như chớp xẹt qua bầu trời, xé toạc màn tà khí, hướng thẳng về phía Linh Sơn Bích Lạc với tốc độ kinh hoàng, mang theo một ý chí không thể lay chuyển, một thông điệp không thể nhầm lẫn.

Tại Linh Sơn Bích Lạc, không khí thanh tịnh, yên bình đã hoàn toàn bị phá vỡ. Luồng tà khí đen kịt từ xa ập đến, dù chưa hoàn toàn bao trùm, nhưng đã khiến linh khí dồi dào nơi đây bị bóp méo, trở nên nặng nề và âm u. Tiếng suối chảy róc rách như ngưng đọng, tiếng chim hót líu lo im bặt, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ, báo hiệu một điềm gở. Mùi hương thảo mộc thanh khiết bị lấn át bởi một mùi mục nát, tanh tưởi, như mùi xác chết ngàn năm bị chôn vùi.

Lâm Phong và mọi người, đang thảo luận về kế hoạch, chợt cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này. Sắc mặt chàng tối sầm lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Chàng siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận một luồng năng lượng tà ác đang lao đến với tốc độ chóng mặt.

"Nhanh như vậy sao?" Lâm Phong lẩm bẩm, không giấu nổi sự kinh ngạc trước tốc độ phản ứng của U Minh Thâm Uyên.

Thôn Thiên Thử, vốn đã gầm gừ từ trước, giờ đây nhảy phóc xuống đất, cơ thể nhỏ bé của nó bỗng phồng to lên một chút, bộ lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hung dữ, nó gầm gừ dữ dội, lộ ra hàm răng sắc nhọn, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ chủ nhân.

"Cẩn thận!" Tuyết Dao khẽ kêu lên, nàng đã rút thanh kiếm ngọc ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc lạnh bao trùm lấy nàng, vẻ băng giá của nàng giờ đây càng thêm phần kiên cường.

Một bóng đen khổng lồ, như một vết rách trên tấm màn không gian, đột ngột ngưng tụ giữa không trung, ngay phía trên động phủ của họ. Từ bên trong bóng đen đó, một thân ảnh cao gầy, khoác áo choàng đen tuyền như màn đêm vĩnh cửu, chậm rãi bước ra. Dung mạo của y bị che khuất hoàn toàn bởi mũ trùm đầu và bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu như máu, phát ra những tia sáng âm u, xuyên qua màn đêm, găm chặt vào Lâm Phong. Khí tức từ y phát ra lạnh lẽo thấu xương, mang theo sự tăm tối và chết chóc, khiến cả không gian xung quanh như bị đóng băng.

"Ngươi là ai?" Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, không thể kìm nén được sự tức giận. Nàng rút trường thương ra, mũi thương sáng loáng, chiến ý ngút trời. "Dám cả gan đến đây gây rối!"

U Minh Sứ Giả, thân ảnh cao gầy đó, không đáp lời Lam Yên. Y chỉ nhếch môi, để lộ một nụ cười lạnh lẽo, khàn đục như tiếng ma quỷ thì thầm vang lên trong không gian tĩnh mịch: "Lâm Phong, ngươi đã gây sự chú ý của chủ nhân. Lời cảnh cáo này, ngươi nên ghi nhớ." Giọng nói của y khàn đục, mỗi âm tiết như được nghiền nát từ những linh hồn đau khổ, mang theo một sức nặng khó tả, khiến những người có tu vi thấp hơn như Linh Nhi phải run rẩy, ôm chặt lấy Hạ Vũ.

"Ngươi... là Đặc sứ U Minh?" Lâm Phong nói, ánh mắt sắc lạnh như kiếm, không hề nao núng trước khí thế áp bức của đối phương. "Dám cả gan đến đây uy hiếp ta sao?"

"Uy hiếp?" U Minh Sứ Giả lặp lại, giọng nói mang theo sự khinh miệt. "Không, đây chỉ là một lời nhắc nhở. Một lời cảnh báo từ U Minh Thâm Uyên, rằng ngươi đang đi trên con đường không nên đi. Kế hoạch của ngươi... đã bại lộ."

"Khí tức này... không phải của thế giới này..." Diệp Vô Song thì thầm, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. "Không chỉ là tà khí, mà còn là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo sự bất diệt của thời gian, một dấu ấn... của sự khởi nguyên." Lời nàng nói ra, dù nhỏ nhẹ, nhưng lại khiến tất cả mọi người rùng mình, hiểu được sự đáng sợ của kẻ đối diện.

Cổ Thanh Nguyệt, thanh tịnh nhưng cũng không khỏi rung động trước tà khí cổ xưa này, khẽ nhíu mày. Nàng cảm nhận được một sự ô nhiễm sâu sắc, không chỉ ở linh khí xung quanh mà còn ở tầng sâu nhất của đạo tâm. "Hắn mang theo dấu ấn của một sự tồn tại cổ xưa vượt ra ngoài Linh Giới..."

U Minh Sứ Giả không thèm để ý đến những lời thì thầm của họ. Y giơ tay phải lên, một luồng tà khí cuồng bạo, đen đặc, xoáy tròn như một hố đen thu nhỏ, ngưng tụ thành một phù văn cổ quái, phức tạp đến mức không thể nhận biết. Phù văn đó phát ra một ánh sáng đen u ám, mang theo sức mạnh hủy diệt và ô nhiễm, lao thẳng về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn đánh vào tâm hồn, vào đạo tâm của người tu luyện.

Lâm Phong không chút do dự. Chàng biết rằng đây không chỉ là một cuộc đối đầu đơn thuần, mà còn là một lời cảnh cáo, một phép thử. Chàng hét lớn một tiếng, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Ngay lập tức, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra ánh sáng chói lòa, kiếm ý ngút trời, cắt xuyên qua màn tà khí âm u. Kiếm khí của chàng, tinh thuần và mạnh mẽ, mang theo ý chí bất khuất của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, đối đầu trực diện với phù văn tà khí cổ quái.

Một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không gian Linh Sơn Bích Lạc. Tà khí đen kịt và kiếm khí chói lòa va chạm dữ dội, tạo ra một làn sóng năng lượng khổng lồ, khiến đất đá nứt nẻ, cây cối đổ rạp, và cả ngọn núi cũng rung chuyển bần bật. Cơn chấn động lan tỏa khắp nơi, như một lời tuyên chiến không tiếng nói giữa hai thế lực hoàn toàn đối lập. Bụi đá và tà khí cuồn cuộn bay lên, che khuất tầm nhìn, nhưng Lâm Phong vẫn đứng vững, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra ánh sáng càng thêm rực rỡ, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm.

Sau đòn va chạm kinh thiên động địa, U Minh Sứ Giả lùi lại vài bước giữa không trung, thân ảnh cao gầy của y vẫn hoàn hảo, không hề bị thương tổn chút nào, như thể đòn tấn công của Lâm Phong chỉ là một làn gió thoảng qua. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của y nhìn Lâm Phong với ánh mắt chứa đầy sự đánh giá, pha lẫn một chút tò mò, rồi lại nhếch mép, để lộ nụ cười lạnh lẽo dưới vành mũ trùm đầu.

"Không tệ," giọng nói khàn đục của y vang lên, mang theo vẻ khinh thường. "Ngươi có chút bản lĩnh. Nhưng chủ nhân không có thời gian chơi đùa với ngươi. Đây chỉ là một lời nhắc nhở. Kế hoạch của ngươi... đã bại lộ. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới."

Vừa dứt lời, thân ảnh của U Minh Sứ Giả bắt đầu tan biến. Y hóa thành một làn khói đen kịt, hòa vào màn tà khí âm u đang bao phủ một phần Linh Sơn Bích Lạc, rồi biến mất vào hư không một cách đột ngột, như thể chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại luồng tà khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, từ từ tiêu tán, để lại một không gian nặng nề, u ám và mùi mục nát nồng nặc.

Lâm Phong thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng chói lòa trên thân kiếm từ từ tắt đi, nhưng vẻ mặt chàng vẫn trầm tư, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía chân trời, nơi U Minh Sứ Giả vừa biến mất. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác vẫn còn vương vấn trong không khí, như một vết sẹo khó lành.

Các mỹ nhân vội vã tiến lại gần chàng, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng ánh lên sự kiên cường. Tuyết Dao đặt tay lên cánh tay chàng, sự lạnh lẽo từ làn da nàng truyền sang, nhưng lại mang theo sự trấn an. "Chàng không sao chứ?"

Lâm Phong khẽ lắc đầu. "Ta không sao. Hắn... chỉ muốn đưa ra một lời cảnh cáo." Chàng siết chặt nắm đấm. "Nhưng lời cảnh cáo này... đã quá rõ ràng. U Minh Thâm Uyên đã biết mọi chuyện."

Diệp Vô Song, đôi mắt tím huyền bí của nàng vẫn còn ánh lên sự kinh ngạc. "Hắn mang theo khí tức của thời đại hỗn độn, của những gì đã bị lãng quên từ thuở khai thiên lập địa. Chủ nhân của hắn... e rằng còn đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều. Khí tức cổ xưa mà ta cảm nhận được từ hắn, đó là dấu ấn của một thế lực đã thao túng mọi thứ từ ngàn vạn năm, vượt xa cả giới hạn của Linh Giới này."

Cổ Thanh Nguyệt thở dài, vẻ mặt thánh khiết của nàng lộ rõ sự lo lắng. "Tà khí của hắn không nhằm giết chóc, mà là để lung lạc ý chí, gieo rắc sợ hãi và ô nhiễm. Nếu chúng ta không cẩn thận, nó sẽ ăn mòn đạo tâm của chúng ta từ bên trong." Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận rõ sự rung động bất an từ linh hồn mình.

Bạch Lão Tổ, vẫn giữ vẻ thâm trầm, ánh mắt lóe lên những tia sáng trí tuệ. "Quả nhiên, kẻ đứng sau U Minh Thâm Uyên không hề đơn giản. Hắn có khả năng giám sát mọi hành động của chúng ta. Nhưng cũng có thể, hắn chỉ muốn thử thách ý chí của ngươi, Lâm Phong. Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử. Những gì ngươi sắp đối mặt, có thể là sự thật về 'Thiên Đạo' mà ngươi đã luôn tìm kiếm."

Lam Yên siết chặt trường thương, khuôn mặt xinh đẹp của nàng lộ rõ sự tức giận. "Cảnh cáo ư? Ta thấy đó là sự khiêu khích! Nếu U Minh muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng!"

Hạ Vũ nhẹ nhàng kéo Linh Nhi vào lòng, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong. "Phu quân, chúng ta đã sẵn sàng."

Linh Nhi, mặc dù vẫn còn run rẩy, nhưng cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt tay Hạ Vũ. "Đại ca, Linh Nhi sẽ không sợ hãi! Đại ca đừng lo!"

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén như kiếm, quét qua từng gương mặt thân yêu đang đứng cạnh chàng. Chàng nhìn về phía U Minh Thâm Uyên, nơi chân trời vẫn còn vương vất một màu xám xịt từ làn tà khí vừa tan biến. "U Minh Thâm Uyên... ta sẽ không lùi bước!" Giọng chàng vang vọng, đầy kiên định. "Lời cảnh cáo đã được truyền, hậu quả tùy ta gánh chịu. Nhưng ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ xiềng xích nào, dù đó là 'Thiên Đạo' giả dối hay một thế lực cổ xưa nào đi chăng nữa."

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm nhận được một gánh nặng lớn lao đè lên vai mình, nhưng đồng thời, ý chí trong chàng lại càng thêm mạnh mẽ. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không còn là những suy đoán hay kế hoạch trong bóng tối, mà là một cuộc đối đầu trực diện, đầy hiểm nguy. Kế hoạch đã bại lộ, nhưng điều đó chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của chàng. Chàng sẽ không cho phép bất kỳ ai thao túng vận mệnh của chàng, của những người chàng yêu thương, hay của cả vạn giới này. Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng sẽ không bao giờ khuất phục.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ