Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 44

Chân Trời Vẫy Gọi, Lời Hẹn Quê Hương

2993 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc khoảnh khắc Lâm Phong chính thức từ biệt quê hương Linh Khê Trấn, nhấn mạnh sự trưởng thành và quyết tâm của chàng.,Làm nổi bật tình bạn gắn bó giữa Lâm Phong và Trần Hạo qua lời hứa hẹn và sự động viên từ cả hai phía.,Tổng kết lại mối quan hệ của Lâm Phong với cộng đồng Linh Khê Trấn, cho thấy sự chấp nhận và kỳ vọng của họ dành cho chàng.,Thiết lập tâm lý sẵn sàng đối mặt với thử thách của Lâm Phong khi chàng bước vào thế giới tu tiên rộng lớn, củng cố mục tiêu gia nhập Thanh Vân Tông.,Tạo ra một 'cú hích' cảm xúc, là đỉnh điểm cho giai đoạn 'Phàm Nhân Khởi Điểm' của Lâm Phong trước khi chuyển sang giai đoạn mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Lý Trưởng, Bà Mộc, Vương Chưởng Quỹ
Mood: Emotional, determined, nostalgic, hopeful, slightly melancholic
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời phía Tây Linh Khê Trấn, nhưng những tia nắng cuối cùng vẫn còn vương vấn trên những mái ngói xám bạc của các ngôi nhà gỗ đơn sơ. Chúng xuyên qua tán lá cổ thụ rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những vệt sáng lung linh huyền ảo trên con đường mòn quen thuộc, nơi Lâm Phong đang đứng, đối mặt với người bạn thân thiết nhất của mình. Hương vị của đất rừng ẩm ướt pha lẫn mùi khói bếp quen thuộc từ trấn nhỏ, cùng tiếng chim chiều líu lo và tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng tĩnh mịch, vừa thân thương vừa mang theo một nỗi buồn ly biệt.

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Phong một cái đầu, gương mặt cương nghị rám nắng giờ đây lại ánh lên vẻ ưu tư hiếm thấy. Hắn đứng thẳng, nhưng đôi mắt đen láy lại không ngừng dõi theo từng cử chỉ của người bạn chí cốt. Đã từng bao đêm hai người cùng nhau mơ về thế giới bên ngoài, cùng nhau luyện võ, cùng nhau đối mặt với những hiểm nguy vặt vãnh của Linh Khê Trấn. Giờ đây, một người sắp cất bước phiêu du, còn người kia vẫn sẽ ở lại, gánh vác trách nhiệm bảo vệ quê hương.

“Phong ca,” Trần Hạo cất tiếng, giọng nói có chút khàn khàn, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Hắn đưa tay vỗ mạnh lên vai Lâm Phong, một cái vỗ vừa động viên, vừa khẳng định tình nghĩa huynh đệ sâu sắc. “Huynh nhất định phải bình an. Đừng quên lời hứa của chúng ta! Một ngày nào đó, đệ nhất định sẽ đuổi kịp huynh, sẽ đứng cạnh huynh, cùng huynh chinh phạt thiên hạ!”

Lâm Phong cảm nhận được sức nặng của bàn tay Trần Hạo trên vai, một sức nặng vừa ấm áp vừa chứa chan niềm tin. Chàng khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp, nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua sự phức tạp của nỗi lưu luyến và quyết đoán. Gương mặt thanh tú của chàng, thường ngày hay nở nụ cười nửa miệng tinh quái, giờ đây lại mang vẻ trầm tĩnh lạ thường. Mái tóc đen nhánh, thường được buộc gọn gàng, nay có vài sợi rủ xuống trán, khẽ lay động trong làn gió chiều.

“Hạo đệ,” Lâm Phong đáp lại, giọng chàng trầm ấm, vang vọng trong không khí hoàng hôn. “Ta tin đệ. Linh Khê Trấn này, huynh giao lại cho đệ bảo vệ. Huynh biết đệ có đủ bản lĩnh. Hãy nhớ, giữ gìn sức khỏe, đừng vì tu luyện mà bỏ bê thân mình. Huynh sẽ trở về, không chỉ mang theo vinh quang của Thanh Vân Tông, mà còn là những câu chuyện về thế giới bên ngoài, về những kỳ ngộ, những hiểm nguy mà huynh đã vượt qua.”

Chàng biết, lời hứa hẹn của Trần Hạo không chỉ là một lời nói suông. Trần Hạo, dù xuất thân bình thường, nhưng ý chí kiên cường và lòng trung thành thì không ai sánh bằng. Chàng cũng tin rằng, với tư chất và nghị lực của Trần Hạo, hắn sẽ không cam chịu mãi mãi ở một trấn nhỏ như Linh Khê này. Có lẽ, những cơ duyên của Trần Hạo cũng sẽ đến, và rồi một ngày nào đó, hai huynh đệ sẽ lại kề vai sát cánh, không phải trên con đường làng mà là trên những đỉnh núi cao vút, giữa những trận chiến sinh tử của thế giới tu tiên.

Lâm Phong quay người lại, đối mặt với con đường rộng mở phía trước dẫn vào Rừng Cổ Mộc, nhưng tâm trí chàng vẫn lẩn quẩn với hình ảnh Trần Hạo đứng phía sau. Cái siết vai cuối cùng ấy, như một lời thề nguyền vô hình, gắn kết hai người lại với nhau dù cho vạn dặm xa xôi. Chàng không quay đầu nhìn lại lần nữa, bởi chàng sợ mình sẽ không thể bước đi. Chàng biết, khi mình rời đi, những ánh mắt dõi theo sẽ vẫn còn đó, và trong số đó, ánh mắt của Trần Hạo sẽ là ánh mắt rực lửa nhất, dõi theo con đường chàng đã chọn. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gió thổi xào xạc qua cổng trấn, tất cả như đang vẫy chào và tiễn biệt chàng. Từng bước chân của chàng giờ đây không còn là sự trốn chạy hay lo sợ, mà là sự kiên định, là tiếng gọi của định mệnh, là khao khát được vươn xa, không phụ lòng những người đã tin tưởng chàng.

***

Chưa kịp để Lâm Phong bước chân hoàn toàn vào Rừng Cổ Mộc, một vài bóng người quen thuộc đã vội vã tiến lại gần, như muốn níu kéo khoảnh khắc chia ly này thêm đôi chút. Ánh hoàng hôn vẫn còn rải những vệt vàng cam lên khung cảnh, nhưng không khí đã bắt đầu se lạnh, báo hiệu màn đêm sắp buông xuống. Tiếng nói chuyện xì xào của người dân vẫn còn vọng lại từ phía sau, hòa cùng tiếng nước suối chảy róc rách dưới cây cầu đá nhỏ và mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng, tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường mà giờ đây Lâm Phong cảm thấy vô cùng trân quý.

Lý Trưởng, lão già gầy gò, lưng còng, đội chiếc nón lá đã sờn cũ, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại hiền từ và đầy lo lắng. Lão chậm rãi bước đến, ánh nhìn trìu mến như một người cha dành cho con trai mình. Bên cạnh lão là Bà Mộc, mái tóc bạc phơ được búi gọn, lưng hơi còng nhưng nụ cười vẫn hiền hậu như thường lệ. Bà ôm theo một gói nhỏ, có lẽ là chút thức ăn vặt hay vài bộ quần áo ấm mà bà đã chuẩn bị sẵn cho chàng. Phía sau họ, Vương Chưởng Quỹ béo lùn, bụng phệ, mặc chiếc áo gấm quen thuộc, vẻ mặt tính toán thường ngày giờ đây cũng pha lẫn chút chân thành.

“Phong nhi, con đi đường bình an,” Lý Trưởng cất giọng trầm ấm, bàn tay gầy guộc nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay trẻ trung của chàng. “Nhớ rằng Linh Khê Trấn này mãi là nhà của con. Dù con có đi đâu, làm gì, đạt được vinh quang thế nào, thì cái gốc của con vẫn ở đây. Đừng quên cái gốc của mình, đừng để những cám dỗ phù hoa của thế giới bên ngoài làm con mờ mắt. Giữ vững tâm tính, giữ vững thiện lương, đó mới là đạo lý trường tồn của bậc tu sĩ.”

Lâm Phong cúi đầu thật sâu, lòng chàng dâng lên sự kính trọng vô hạn đối với lão Lý Trưởng. Những lời dặn dò của lão không chỉ là lời khuyên của một bậc trưởng bối, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về con đường tu đạo, về sự cân bằng giữa sức mạnh và tâm hồn. Chàng biết, thế giới tu tiên rộng lớn ngoài kia sẽ có vô vàn cám dỗ, vô vàn thủ đoạn tàn độc, và lời của Lý Trưởng chính là một ngọn đèn soi sáng, giúp chàng không lạc lối.

Tiếp theo là Bà Mộc, bà đặt gói đồ nhỏ vào tay Lâm Phong, đôi mắt ầng ậng nước nhưng vẫn cố nén lại. “Phong nhi à, ra ngoài nhớ ăn uống đầy đủ, đừng để bị cảm lạnh. Con gầy đi nhiều quá rồi, nhìn mà thương. Có khó khăn gì thì cứ về đây, bà Mộc vẫn ở đây đợi con. Dù con có là đại tu sĩ hay là ai đi chăng nữa, con vẫn là thằng bé Phong nhi của bà, đứa trẻ hay trốn học đi bắt cá.” Bà Mộc vuốt nhẹ lên mái tóc đen của Lâm Phong, một cử chỉ ân cần như mẹ hiền, khiến lòng chàng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp đến lạ.

Lâm Phong cảm nhận được sự mềm mại của gói đồ trong tay, và cả sự ấm áp từ tình thương vô bờ bến của Bà Mộc. Chàng nhớ lại những ngày tháng còn nhỏ, Bà Mộc luôn là người cho chàng những viên kẹo ngọt, những lời động viên khi chàng bị bạn bè trêu chọc. Nỗi nhớ nhà, nỗi lưu luyến chợt dâng trào, nhưng chàng nhanh chóng kìm nén, biến nó thành động lực để vươn lên. Chàng sẽ không để những người yêu thương mình thất vọng.

Vương Chưởng Quỹ, với vẻ mặt tính toán quen thuộc, cũng chen lên phía trước, cười toe toét để lộ hàm răng vàng ố. Hắn không quên đưa ra một lá bùa hộ mệnh nhỏ, được thêu bằng chỉ đỏ, dù có vẻ không mấy linh nghiệm nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa đặc biệt. “Tiểu Lâm Phong, chà, giờ là Lâm công tử rồi!” hắn vỗ vỗ bụng, giọng điệu vẫn pha chút khôn lỏi nhưng cũng có phần chân thành. “Ra ngoài làm ăn lớn, nhớ ghé qua chỗ lão đây mua đồ! Hàng tốt, giá phải chăng, chỉ có ở chỗ ta! Tài năng của ngươi, lão tin sẽ sớm nổi danh, đến lúc đó đừng quên lão đây đã từng ủng hộ ngươi nhé!” Trong lòng Vương Chưởng Quỹ, một ý nghĩ khác đang lướt qua: ‘Biết đâu sau này hắn thành đại nhân vật, mình cũng được nhờ một chút, ít nhất cũng có thể khoe khoang rằng mình từng bán hàng cho một vị tiên nhân!’

Lâm Phong nhìn lá bùa hộ mệnh trên tay, khẽ mỉm cười. Chàng hiểu rõ bản tính của Vương Chưởng Quỹ, nhưng chàng cũng không khỏi cảm động trước tấm lòng của lão. Dù là vì lợi ích hay vì kính trọng thật lòng, thì lời chúc phúc của lão cũng là một phần động lực. Chàng cúi đầu cảm ơn từng người, ánh mắt chạm vào từng gương mặt quen thuộc, khắc ghi những lời dặn dò, những lời chúc phúc vào sâu thẳm tâm hồn. Chàng cảm nhận được sự ấm áp, sự tin tưởng và kỳ vọng từ cộng đồng, từ những người đã từng coi thường chàng, giờ đây lại đặt niềm tin vào chàng. Những con người này, dù không phải ruột thịt, nhưng lại mang đến cho chàng một cảm giác gia đình, một điểm tựa tinh thần vững chắc. Linh Khê Trấn không chỉ là nơi chàng sinh ra, mà còn là nơi chàng tìm thấy chính mình, tìm thấy những người quan tâm và yêu thương chàng.

Khi ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm khu rừng, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, như những viên kim cương rải rác trên tấm màn nhung đen. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, quay người lại, đối mặt với con đường rộng mở phía trước, bước chân kiên định hướng vào Rừng Cổ Mộc.

***

Lâm Phong sải bước trên con đường mòn quen thuộc, giờ đây đã chìm sâu trong bóng tối của Rừng Cổ Mộc. Tiếng chim chiều đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió nghe rõ mồn một, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã nhưng không kém phần thanh bình. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi gỗ tự nhiên xộc vào mũi, khác hẳn với mùi khói bếp và hương vị quen thuộc của Linh Khê Trấn. Không khí dần se lạnh, thấm vào lớp áo bào của chàng, mang theo hơi ẩm của rừng đêm.

Chàng không quay đầu lại ngay, không phải vì chàng không muốn, mà là vì chàng không dám. Trong lòng chàng là cả một dòng chảy cảm xúc hỗn độn: sự lưu luyến khôn nguôi với quê hương, nỗi nhớ về những gương mặt thân thuộc, tình bạn sâu sắc với Trần Hạo, sự kính trọng dành cho Lý Trưởng, và sự ấm áp từ tấm lòng của Bà Mộc. Tất cả như một sợi dây vô hình đang níu kéo chàng lại. Nhưng bên cạnh đó, còn có một ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn, một khao khát được vươn xa, được khám phá, được chinh phục thế giới rộng lớn ngoài kia. Đó là tiếng gọi của định mệnh, là lời thì thầm của Huyễn Mặc Quyển, là mục tiêu gia nhập Thanh Vân Tông, tìm kiếm câu trả lời về thân thế bí ẩn của chính mình.

Khi đã khuất hẳn tầm nhìn của những người ở Linh Khê Trấn, khi ánh đèn leo lét từ những ngôi nhà xa xa đã hoàn toàn bị màn đêm và tán lá rậm rạp che khuất, Lâm Phong mới khẽ dừng lại. Chàng hít một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực bằng mùi hương hoang sơ của rừng, cảm nhận từng luồng khí lạnh lùa qua tóc, qua da. Chàng ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngọn núi xa xa của Thanh Vân Tông ẩn hiện mờ ảo trong màn đêm dần buông, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, bí ẩn và đầy thách thức.

“Linh Khê Trấn, ta đi đây,” Lâm Phong thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tư và kiên định. “Ta nhất định sẽ trở về, không phải với tư cách một phàm nhân yếu ớt bị coi thường, mà là một tu sĩ chân chính, một người có đủ sức mạnh để bảo vệ những người mình yêu thương, bảo vệ cái 'gốc' mà Lý Trưởng đã nhắc nhở. Ta sẽ không quên lời hứa với Hạo đệ, không phụ lòng mong mỏi của Bà Mộc, và cũng sẽ không làm xấu mặt Vương Chưởng Quỹ đâu.”

Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh kỳ lạ đang tuôn chảy từ nó. Cái “vật dẫn” và “khí cụ” cổ xưa này, nó liên kết với chàng theo một cách sâu sắc hơn những gì chàng từng nghĩ. Lời dặn dò của Hoàng Lão Quái về “gánh nặng” và “lá bùa hộ mệnh” của Huyễn Mặc Quyển vang vọng trong tâm trí chàng, nhắc nhở chàng về trách nhiệm và những thử thách khắc nghiệt đang chờ đợi. Nó không chỉ là một công pháp, mà còn là một phần của thân thế bí ẩn của chàng, là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến những đỉnh cao không tưởng, và có lẽ, là cả một lịch sử bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Mảnh ngọc bội màu xanh sẫm mà lão Hoàng trao vẫn nằm im lìm trong túi, một bí ẩn khác mà chàng sẽ phải tự mình khám phá, một manh mối cho những điều còn chưa được hé lộ.

Con đường phía trước còn xa, Thanh Vân Tông chỉ là một khởi đầu nhỏ bé trong hành trình vĩ đại mà Hoàng Lão Quái đã tiên đoán. Nhưng Lâm Phong không hề sợ hãi. Chàng đã trải qua đủ khó khăn, đã chiến đấu với đủ hiểm nguy để biết rằng, ý chí kiên định là sức mạnh lớn nhất của một tu sĩ. Chàng đã từng là một phàm nhân, giờ đây chàng là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ, và chàng sẽ không ngừng tiến lên.

Ánh sáng cuối cùng của ngày đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt và muôn vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên, cảm nhận sự rộng lớn vô biên của vũ trụ, của Thiên Đạo. “Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên,” chàng lẩm bẩm, nhớ lại một trong những cụm từ đặc trưng mà chàng từng nghe đâu đó, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Con đường chàng đi, sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời, tìm kiếm những người đồng hành, những tri kỷ, và có lẽ, cả tình yêu.

Chàng tiếp tục bước đi, không ngoảnh lại. Bóng dáng chàng dần hòa vào bóng tối của Rừng Cổ Mộc, mỗi bước chân đều dứt khoát, mang theo một tia sáng kiên định lóe lên trong mắt. Phía sau chàng, Linh Khê Trấn đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ký ức ngọt ngào và những lời hẹn ước. Phía trước chàng, thế giới tu tiên rộng lớn đang mở ra, đầy rẫy cơ duyên và hiểm nguy, chờ đợi chàng đến chinh phục. Lâm Phong biết, đây không chỉ là một hành trình đơn độc, mà là sự khởi đầu của một huyền thoại, một câu chuyện về Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Chàng sẽ khắc tên mình lên con đường tu tiên, bằng chính sức mạnh và ý chí của mình.

Và khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả Linh Khê Trấn và Rừng Cổ Mộc, Lâm Phong đã hòa mình vào bóng tối, mang theo Huyễn Mặc Quyển, mang theo những lời hứa, và mang theo cả một trái tim đầy khát vọng. Hành trình của chàng, vừa cô độc, vừa tráng lệ, vừa phiêu lưu, vừa sâu lắng, đã chính thức bắt đầu. Chân trời vẫy gọi, và Lâm Phong sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ