Ánh sáng dịu nhẹ của viên Dạ Minh Châu lơ lửng giữa không trung, rải một vầng sáng bạc mê hoặc lên những bức tường đá đổ nát, những cột trụ chạm khắc phù văn cổ xưa của Phế Tích Cổ Thành. Tiếng gió rít qua những khe đá tựa như lời thì thầm của hàng vạn linh hồn đã khuất, mang theo hơi ẩm ướt của đất đá ngàn năm và chút mùi lưu huỳnh còn vương vấn từ tàn dư ma khí. Không gian tĩnh mịch bao trùm, nhưng bên trong vòng sáng ấy, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư.
Lâm Phong, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt và Bạch Lão Tổ ngồi quây quần trên những tảng đá bằng phẳng, mắt họ dán vào những tấm bia đá, những mảnh phù văn vừa được giải mã, cùng với những hình ảnh chấn động về một nền văn minh đã sụp đổ. Thôn Thiên Thử, thường ngày vốn hiếu động, giờ đây cũng an tĩnh nằm gọn trong lòng Lâm Phong, đôi mắt to tròn cảnh giác liếc nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại khẽ rụt mình như cảm nhận được điều gì đó bất an.
“Vậy ra, U Minh không phải là đích đến, mà chỉ là một công cụ... một công cụ đã bị biến chất.” Lâm Phong khẽ nâng niu một mảnh ngọc thạch cổ xưa, đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ phức tạp, xen lẫn sự kinh ngạc và phẫn nộ. Giọng chàng trầm thấp, mang theo chút suy tư. “Kẻ đứng sau âm mưu thao túng Thiên Đạo mới là mối đe dọa thực sự. Chúng ta đã sai lầm khi chỉ coi U Minh là một thế lực tà ác đơn thuần.”
Diệp Vô Song khẽ thở dài, vẻ đẹp ma mị của nàng dường như bị bao phủ bởi một tầng sương khói ưu tư. Đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn xa xăm vào bóng tối bao la ngoài vòng sáng Dạ Minh Châu. “Đúng vậy. Cái ý nghĩ có thể ‘điều khiển Thiên Đạo’ vốn đã là một sự ngạo mạn kinh thiên động địa. Nền văn minh cổ đại kia đã thất bại, và công cụ của họ đã biến chất thành thứ mà chúng ta gọi là U Minh Thâm Uyên. Nhưng ai có thể đảm bảo rằng cái âm mưu điên rồ đó đã hoàn toàn chấm dứt? Có thể những kẻ thừa kế, hoặc một thế lực khác đã chiếm quyền kiểm soát U Minh, đang tiếp tục cái mộng tưởng hão huyền đó.”
Bạch Lão Tổ vuốt bộ râu bạc phơ, khuôn mặt lão nhăn lại, đôi mắt tinh ranh lóe lên những tia sáng thâm thúy. “Những ghi chép này quá mơ hồ, quá đứt quãng. Nhưng có một điều chắc chắn. U Minh Thâm Uyên đang hoạt động một cách có tổ chức hơn chúng ta tưởng. Chúng có thể đang tìm kiếm những 'mắt xích' khác của nền văn minh cổ đại để hoàn thiện 'công trình' của mình, hoặc để kích hoạt những cơ chế còn sót lại. Lão phu cảm nhận được một sự xáo động của khí tức, rất nhỏ, rất tinh vi, nhưng lại giống như một sợi tơ ẩn mình trong dòng chảy linh khí hỗn loạn của Giới Hà.”
Cổ Thanh Nguyệt, thánh nữ chính đạo, khuôn mặt đoan trang vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt nàng lại lộ rõ sự kiên định. Nàng khẽ nhắm mắt, dường như đang vận dụng thần thức để cảm nhận. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa tự nhiên, tôn lên vẻ thanh khiết thoát tục. Một lát sau, nàng mở mắt, ánh nhìn nàng hướng về một phương nào đó trong bóng đêm mịt mùng.
“Ta cũng cảm nhận được một luồng tà khí mới, yếu ớt nhưng rất tinh vi, đang lan tỏa từ một hướng khác. Nó không giống với tà khí U Minh thuần túy mà chúng ta từng đối mặt, mà mang theo một chút gì đó của sự biến đổi, của sự cải tạo. Có lẽ đó là một trong những 'mắt xích' mà Bạch Lão Tổ nói đến. Với tu vi chính đạo của ta, có lẽ ta có thể thâm nhập và điều tra mà không bị phát hiện ngay lập tức.” Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái nhưng lại chứa đựng một sự quyết đoán không thể lay chuyển.
Diệp Vô Song lập tức phản đối, đôi mắt tím chợt lóe lên vẻ lo lắng. “Nguy hiểm lắm, Thanh Nguyệt. Ngươi không nên hành động một mình. Những kẻ đứng sau U Minh này rõ ràng là tinh ranh và xảo quyệt hơn chúng ta nghĩ. Chúng đã có thể ‘cải tạo’ một công trình cổ đại vĩ đại, thì việc bố trí một cái bẫy để dụ dỗ người của chúng ta là điều hoàn toàn có thể.”
Lâm Phong cũng nhíu mày. Chàng biết Cổ Thanh Nguyệt là người quyết đoán và dũng cảm, nhưng sau những gì đã khám phá, chàng không thể không lo lắng. “Vô Song nói đúng. Chúng ta không biết gì về thế lực mới này. Hành động đơn độc là quá mạo hiểm.”
Cổ Thanh Nguyệt nhìn Lâm Phong và Diệp Vô Song, một nụ cười nhẹ nở trên môi nàng, như một đóa sen thanh khiết nở trong đêm. “Lâm Phong, Vô Song, ta hiểu sự lo lắng của hai người. Nhưng ta có ưu thế riêng. Chính đạo pháp thuật của ta có thể che giấu khí tức khỏi tà khí U Minh tốt hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Hơn nữa, ta đã tu luyện đến cảnh giới Bán Bộ Đại La Kim Tiên, không dễ gì bị vây khốn. Nếu chúng ta cử một đội quân lớn, chúng sẽ dễ dàng phát hiện và phong tỏa. Chỉ có ta mới có cơ hội tiếp cận mà không gây động tĩnh lớn.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt hướng về Lâm Phong, trong đó chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Hơn nữa, ta cảm thấy có một sợi dây liên kết nào đó với luồng tà khí này, một sự tương phản giữa chính đạo và tà đạo. Có lẽ đó là cơ hội để ta hiểu rõ hơn về bản chất của chúng, và có thể tìm ra điểm yếu.”
Lâm Phong trầm ngâm. Chàng biết Cổ Thanh Nguyệt không phải là người khinh suất. Nàng có đủ trí tuệ và sự cẩn trọng của một Thánh Nữ chính đạo. Điều chàng lo lắng nhất chính là việc U Minh này đã tinh vi hơn rất nhiều. Chàng nắm chặt lấy Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ nó.
“Được rồi, Thanh Nguyệt.” Lâm Phong cuối cùng cũng gật đầu, nhưng ánh mắt chàng vẫn đầy vẻ lo lắng. “Ta đồng ý để nàng đi, nhưng nàng phải hứa với ta một điều: Tuyệt đối không được mạo hiểm. Nếu cảm thấy có bất kỳ nguy hiểm nào, lập tức rút lui và liên lạc với chúng ta. Nàng phải giữ liên lạc với ta thường xuyên, mỗi nửa canh giờ một lần. Và nếu có bất kỳ sự cố nào, pháp bảo này sẽ kích hoạt tín hiệu cầu cứu, bất kể nàng ở đâu.”
Chàng lấy ra một viên pháp bảo liên lạc nhỏ bé, được chế tác tinh xảo từ một mảnh ngọc bích ẩn chứa linh lực cường đại, và một lá bùa hộ mệnh màu vàng nhạt, bên trên khắc những phù văn phức tạp mà chàng đã dành nhiều công sức để nghiên cứu và luyện chế. Lá bùa này có thể chống đỡ một đòn chí mạng, và quan trọng hơn, nó có thể phát ra một luồng khí tức đặc biệt mà chỉ Lâm Phong mới có thể cảm nhận được, ngay cả khi nó bị phá hủy.
“Đây là pháp bảo liên lạc, ta đã khắc dấu ấn của ta vào đó. Chỉ cần nàng truyền linh lực, ta sẽ nhận được tín hiệu. Còn đây là bùa hộ mệnh, nó sẽ bảo vệ nàng khỏi một đòn công kích nguy hiểm, và cũng là tín hiệu cuối cùng. Nếu nó phát sáng và biến mất, nghĩa là nàng đang gặp nguy hiểm tột độ.” Lâm Phong đặt hai vật phẩm vào tay Cổ Thanh Nguyệt. Bàn tay chàng vô thức siết nhẹ bàn tay nàng, cảm nhận sự lạnh lẽo mềm mại từ da thịt, rồi nhanh chóng buông ra.
Cổ Thanh Nguyệt mỉm cười thanh nhã, gật đầu đón nhận. “Ta hiểu rồi, Lâm Phong. Ta sẽ cẩn trọng. Cảm ơn chàng.” Nàng cất pháp bảo và bùa hộ mệnh vào trong tay áo, ánh mắt nàng ánh lên sự ấm áp và tin tưởng.
Bạch Lão Tổ khẽ ho một tiếng. “Lão phu sẽ ở lại đây cùng Vô Song và Thôn Thiên Thử, hỗ trợ Lâm Phong theo dõi động tĩnh và chuẩn bị ứng phó. Tiểu tử, hãy cẩn trọng. U Minh này không đơn giản. Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Có vẻ như ngươi có mối liên hệ sâu sắc với những bí mật cổ xưa này.” Lời nhắc nhở của lão già cáo lại một lần nữa vang lên, khiến Lâm Phong khẽ giật mình. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lại khẽ rung lên, như muốn xác nhận lời của Bạch Lão Tổ.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đầy kiên định. “Ta hiểu rồi, Bạch Lão Tổ.” Chàng quay sang Cổ Thanh Nguyệt. “Vậy thì, nàng đi đi. Hãy cẩn thận.”
Cổ Thanh Nguyệt khẽ cúi chào, sau đó thân hình nàng nhẹ nhàng uyển chuyển, hóa thành một đạo cầu vồng trắng bạc, nhanh chóng hòa vào bóng đêm mịt mùng của Phế Tích Cổ Thành, hướng về phía luồng tà khí mà nàng đã cảm nhận. Lâm Phong đứng đó, nhìn theo bóng nàng khuất dạng, trong lòng không khỏi dâng lên một dự cảm bất an khó tả. Chàng chỉ có thể hy vọng rằng Thánh Nữ chính đạo sẽ bình an trở về.
***
Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ Giới Hà Vô Biên, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Những dải sương trắng lượn lờ trên mặt sông, tựa như những linh hồn u uẩn đang khiêu vũ trong không gian tĩnh mịch. Tiếng nước sông chảy xiết gầm gừ như tiếng rồng ngâm, hòa cùng tiếng gió rít qua những ghềnh đá lởm chởm, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã và bí ẩn. Mùi nước sông lạnh lẽo, ẩm ướt, pha lẫn mùi tanh nồng của thủy quái và một thứ mùi ma khí đặc trưng của U Minh, khiến không khí trở nên nặng nề và khó thở.
Cổ Thanh Nguyệt thận trọng di chuyển dọc theo một nhánh phụ của Giới Hà Vô Biên. Nàng đã đi xuyên qua lớp sương dày đặc, sử dụng pháp thuật chính đạo để che giấu khí tức và thân hình, hòa mình vào màn sương. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Đôi mắt nàng quét qua từng tảng đá, từng ngọn cây, cảnh giác với mọi biến động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Nàng dựa vào sự tinh thông trận pháp của mình để tránh né các cạm bẫy tự nhiên và những sinh vật biến dị ẩn mình dưới làn sương.
Càng đi sâu, tà khí U Minh càng trở nên đậm đặc hơn, nhưng không phải là thứ tà khí hỗn loạn, cuồng bạo như trong U Minh Thâm Uyên mà nàng từng trải nghiệm. Thứ tà khí này mang theo một vẻ tinh tế, có trật tự, như thể nó đã được thanh lọc và điều khiển bởi một ý chí nào đó. Chính điều này càng khẳng định phỏng đoán của Bạch Lão Tổ về một thế lực U Minh tinh vi hơn.
Sau khoảng thời gian bằng một tuần trà, Cổ Thanh Nguyệt phát hiện một cấu trúc đá cổ xưa ẩn mình trong sương mù. Đó là một cụm kiến trúc hình vòng cung, được xây dựng từ những khối đá đen tuyền, bên trên khắc đầy những phù văn cổ quái đã bị thời gian bào mòn. Từ trung tâm cấu trúc, một luồng năng lượng quen thuộc của U Minh đang tỏa ra, nhưng nó lại mang theo một chút gì đó khác lạ, tựa như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành, không hề có sự hoang dã hay ngẫu nhiên. Nàng có thể cảm nhận được rằng nơi đây là một trong những ‘mắt xích’ mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến, một điểm kết nối giữa U Minh Thâm Uyên và thế giới bên ngoài, và nó đang được ‘khai thác’ bởi một thế lực có trí tuệ.
“Quả nhiên là một 'mắt xích' cổ xưa, nhưng có vẻ như đã bị chiếm dụng... Tà khí này không giống với U Minh thuần túy.” Cổ Thanh Nguyệt thì thầm, giọng nói nàng khẽ hòa vào tiếng nước sông chảy xiết, chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. Sự tò mò và trách nhiệm đã thúc đẩy nàng tiến vào sâu hơn. Nàng chậm rãi bước qua ngưỡng cửa đá, vận dụng chính đạo pháp thuật để cảm nhận từng luồng linh khí, từng sợi tà khí, cố gắng tìm ra điểm bất thường.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không khí bên trong đột nhiên trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, tiếng nước sông và tiếng gió bên ngoài dường như bị cắt đứt hoàn toàn. Một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi kim loại và sự mục nát cổ xưa ập vào khứu giác nàng, khiến nàng cảnh giác tột độ. Đôi mắt nàng quét nhanh xung quanh, nhận ra những phù văn trên vách đá bắt đầu phát sáng yếu ớt bằng thứ ánh sáng xanh lam u ám.
“Bất cẩn rồi!” Nàng thầm rủa.
Đúng lúc đó, một trận pháp ẩn giấu bất ngờ được kích hoạt! Những phù văn cổ xưa trên vách đá bỗng bừng sáng rực rỡ, những sợi xích linh lực màu đen tuyền từ mặt đất vọt lên, đan xen vào nhau, tạo thành một lồng giam khổng lồ, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh nàng. Năng lượng từ trận pháp tỏa ra một luồng áp lực cực lớn, như muốn nghiền nát mọi thứ bên trong. Cùng lúc đó, từ những bóng tối lờ mờ trong các ngóc ngách của cấu trúc đá, hàng chục bóng người áo đen, che mặt kín mít, lặng lẽ xuất hiện. Khí tức của bọn chúng âm hàn, lạnh lẽo, mang theo sát khí nồng đậm của U Minh Sát Thủ, nhưng lại có một sự tinh luyện, sắc bén hơn hẳn những kẻ U Minh mà Lâm Phong từng đối mặt.
“Thánh Nữ chính đạo, quả nhiên không thể nào cưỡng lại sự tò mò.” Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo vang vọng khắp không gian bị phong tỏa, tựa như tiếng đá cọ xát vào nhau. “Ngươi đã rơi vào bẫy rồi!”
Cổ Thanh Nguyệt không hoảng sợ. Nàng rút ra Thải Vân Kiếm của mình, kiếm khí trong trẻo tỏa ra, đối chọi với luồng tà khí đang bao vây. “Các ngươi là ai? Dám mưu đồ bắt giữ Thánh Nữ chính đạo, không sợ Thiên Đạo trừng phạt sao?” Giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên sự lạnh lẽo.
“Thiên Đạo? Ha ha ha... Thiên Đạo đã sớm bị chúng ta nắm trong tay rồi, Thánh Nữ ngu ngốc!” Một tiếng cười lạnh lẽo khác vang lên, mang theo sự ngạo mạn và khinh thường.
Cổ Thanh Nguyệt không nói nhiều. Nàng biết, những lời nói vô ích. Thanh kiếm trong tay nàng hóa thành hàng vạn luồng kiếm ảnh, mỗi luồng đều mang theo sức mạnh chính đạo hùng hậu, chém về phía những sợi xích linh lực đen tuyền. Nàng vận dụng tâm pháp Băng Thanh Ngọc Khiết, toàn thân tỏa ra khí chất thanh khiết tựa băng tuyết, cố gắng phá vỡ trận pháp phong tỏa.
Những U Minh Sát Thủ kia không mạnh bằng Cổ Thanh Nguyệt, nhưng số lượng của chúng đông đảo, và chúng phối hợp một cách ăn ý đến đáng sợ. Chúng sử dụng những pháp khí tà dị, từ những lưỡi hái đen ngòm cho đến những xiềng xích tẩm độc, không ngừng công kích Cổ Thanh Nguyệt, đồng thời liên tục bổ sung năng lượng cho trận pháp. Trận pháp này không chỉ phong tỏa không gian, mà còn hấp thụ linh lực của nàng, khiến nàng dần dần cảm thấy kiệt sức.
Từng luồng kiếm khí của Cổ Thanh Nguyệt chém nát vài pháp khí, đẩy lùi vài sát thủ, nhưng những kẻ khác lại lập tức thế chỗ. Sức mạnh chính đạo của nàng bị tà khí ăn mòn, mỗi chiêu thức đều phải tiêu hao gấp đôi linh lực so với bình thường. Nàng cố gắng liên lạc với Lâm Phong qua pháp bảo, nhưng trận pháp phong tỏa đã cắt đứt mọi kết nối ngoại giới.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt trong không gian hạn hẹp. Cổ Thanh Nguyệt chiến đấu anh dũng, nhưng nàng biết mình đang rơi vào một cái bẫy đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Những kẻ này không chỉ mạnh về số lượng, mà còn rất tinh vi trong cách bố trí trận pháp và phối hợp công kích. Chúng không muốn giết nàng ngay lập tức, mà muốn bắt sống nàng.
Cuối cùng, sau một đòn liên thủ của ba U Minh Sát Thủ cấp cao, một xiềng xích tẩm độc đã quấn chặt lấy chân nàng, khiến nàng mất thăng bằng. Thanh kiếm trong tay nàng bị đánh văng ra xa, rơi xuống nền đá. Nàng cố gắng vùng vẫy, nhưng một luồng tà khí cực mạnh từ một sát thủ khác ập đến, đánh thẳng vào đan điền của nàng. Một cảm giác đau đớn dữ dội ập đến, linh lực trong cơ thể nàng gần như bị phong bế hoàn toàn.
Mắt nàng dần trở nên mờ đi. Trước khi hoàn toàn ngất lịm, nàng cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng, kích hoạt lá bùa hộ mệnh mà Lâm Phong đã trao cho. Lá bùa màu vàng nhạt bỗng phát ra một ánh sáng yếu ớt, le lói giữa màn đêm tà khí, tựa như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa bão táp. Ánh sáng đó lập tức vọt xuyên qua lớp trận pháp, mang theo tín hiệu cầu cứu cuối cùng, trước khi nó hoàn toàn biến mất khỏi thế gian, hóa thành hư vô.
Cổ Thanh Nguyệt ngã xuống, thân hình thanh khiết của nàng bị những U Minh Sát Thủ tóm lấy một cách thô bạo. Nàng đã bị bắt.
***
Vài giờ sau khi Cổ Thanh Nguyệt rời đi, không khí trong nơi trú ẩn của Lâm Phong tại Phế Tích Cổ Thành trở nên căng thẳng tột độ. Dù đã khuya, nhưng Lâm Phong không tài nào yên giấc. Chàng đang ngồi thiền, cố gắng tu luyện để trấn an tâm trí, nhưng một cảm giác bất an khó tả vẫn không ngừng giày vò chàng. Chàng liên tục kiểm tra pháp bảo liên lạc, hy vọng nhận được tín hiệu từ Cổ Thanh Nguyệt, nhưng chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Diệp Vô Song cũng không khá hơn. Nàng ngồi đối diện Lâm Phong, đôi mắt tím huyền bí luôn dõi về phía Cổ Thanh Nguyệt đã rời đi. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng, thỉnh thoảng nàng lại khẽ thở dài, cảm giác bất an như một bóng ma vô hình bao trùm cả không gian. “Đã quá thời hạn liên lạc rồi, Lâm Phong. E rằng... có chuyện không hay đã xảy ra.” Giọng nàng trầm thấp, mang theo sự nặng nề.
Đúng lúc đó, Thôn Thiên Thử, vốn đang cuộn tròn trong lòng Lâm Phong, đột nhiên trở nên kích động một cách khó hiểu. Nó kêu chiêm chiếp không ngừng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào một điểm trong không trung, rồi nhảy phóc ra khỏi lòng chàng, chạy vòng quanh một cách hỗn loạn, như một chú chuột nhỏ bị mất phương hướng trong mê cung. Tiếng kêu của nó đầy vẻ lo lắng và sợ hãi, hoàn toàn khác với sự hiếu động thường ngày.
“Thôn Thiên, có chuyện gì vậy?” Lâm Phong nhíu mày, cảm nhận được sự bất thường. Chàng vừa dứt lời, pháp bảo liên lạc mà chàng đã trao cho Cổ Thanh Nguyệt, vốn đang được chàng giữ cẩn thận trong tay, bỗng nhiên phát sáng yếu ớt. Ánh sáng đó mờ nhạt, run rẩy, như một đốm lửa sắp tàn, rồi vụt tắt ngúm, cùng với một luồng khí tức tà ác thoáng qua, lạnh lẽo và đầy chết chóc.
Trái tim Lâm Phong như bị bóp nghẹt. Chàng không cần bất kỳ lời giải thích nào. Cảm giác đau nhói ở ngực, cùng với sự biến mất của tín hiệu từ lá bùa hộ mệnh, đã nói lên tất cả. Cổ Thanh Nguyệt đã gặp nguy hiểm! Và lá bùa hộ mệnh đã bị phá hủy!
“Thanh Nguyệt!” Lâm Phong bật dậy, ánh mắt đen láy lập tức biến thành một ngọn lửa cuồng nộ. Khuôn mặt thanh tú của chàng méo mó vì tức giận và lo lắng tột độ. Chàng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. “Thôn Thiên, đưa ta đến đó! Nhanh lên!”
Thôn Thiên Thử dường như cũng hiểu được sự cấp bách, nó lập tức hóa thành một đạo bạch quang, lao vút ra ngoài, dẫn đường. Lâm Phong không chút chần chừ, lao theo ngay sau nó. Diệp Vô Song cũng lập tức đứng dậy, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc.
“Lâm Phong, đợi đã!” Bạch Lão Tổ vội vàng lên tiếng, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ nghiêm trọng. “Lão phu sẽ đi cùng các ngươi. Những kẻ này không đơn giản. Ta sẽ giúp ngươi truy tìm dấu vết.”
Ba người cùng Thôn Thiên Thử lao vun vút qua những lối đi đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, dưới ánh trăng mờ nhạt đã bắt đầu xuất hiện sau màn sương đêm. Mùi đất ẩm và đá cổ xưa vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó lại mang theo một cảm giác ngột ngạt đến lạ.
Thôn Thiên Thử dừng lại đột ngột tại một vách đá gần lối ra vào của Giới Hà Vô Biên, nơi Cổ Thanh Nguyệt đã rời đi. Nó kêu chiêm chiếp đầy bi thương, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào một khoảng đất trống. Tại đó, những dấu vết chiến đấu còn sót lại tuy đã bị xóa mờ bởi sương đêm, nhưng vẫn có thể nhận ra. Vài mảnh vụn pháp khí chính đạo vương vãi, cùng với một mảnh vải trắng tinh khiết bị xé rách, dính chút vết máu đã khô, từ trang phục của Cổ Thanh Nguyệt.
Lâm Phong quỳ xuống, nhẹ nhàng nhặt mảnh vải lên, ngón tay chàng run rẩy chạm vào vết máu. Trong khoảnh khắc đó, một cơn sóng giận dữ cuộn trào trong lòng chàng, mạnh mẽ đến mức cả không gian xung quanh dường như cũng bị chấn động. Khí tức của chàng đột nhiên bạo phát, khiến những tảng đá xung quanh khẽ run rẩy.
Diệp Vô Song khẽ thở hắt ra, đôi mắt nàng rưng rưng. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào vai Lâm Phong, nhưng chàng dường như không cảm nhận được.
Bạch Lão Tổ tiến lại gần, đôi mắt tinh ranh của ông quét qua dấu vết chiến trường. Ông dừng lại ở một tảng đá lớn, nơi có một ký hiệu tà ác được khắc sâu vào. Ký hiệu đó là một vòng tròn xoắn ốc phức tạp, được bao quanh bởi những đường nét sắc nhọn, mang theo một luồng khí tức âm hàn, nhưng lại có phần khác lạ, tinh vi hơn hẳn so với những ký hiệu U Minh thông thường.
“Ký hiệu này...” Bạch Lão Tổ vuốt râu, khuôn mặt ông trầm ngâm. “Không phải của U Minh nguyên thủy. Nó là dấu ấn của những kẻ đã ‘cải tạo’ U Minh... Nguy hiểm hơn nhiều.” Giọng ông trầm thấp, đầy vẻ lo lắng. “Những kẻ này có trí tuệ, có tổ chức, và chúng đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu này. Chúng ta đã bị xem thường.”
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào ký hiệu tà ác trên đá, khuôn mặt chàng méo mó vì tức giận và đau đớn. Chàng nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, chuôi kiếm lạnh lẽo dường như không thể xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng chàng. Ánh mắt chàng bùng lên hỏa quang quyết tâm, xen lẫn sự lạnh lẽo đến tận xương tủy.
“U Minh... kẻ đứng sau U Minh...” Lâm Phong nghiến răng, từng chữ như được nặn ra từ kẽ răng. “Dám đụng vào người của Lâm Phong ta... Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá đắt!”
Chàng đứng thẳng dậy, thân hình cao ráo, cân đối giờ đây toát ra một khí thế hùng vĩ, uy nghiêm. Mái tóc đen nhánh của chàng bay phấp phới trong gió đêm. Chàng quay sang Diệp Vô Song và Bạch Lão Tổ, giọng nói tràn đầy sự quyết đoán không thể lay chuyển.
“Diệp Vô Song, Bạch Lão Tổ! Hai người hãy ở lại đây, trấn giữ Phế Tích Cổ Thành, chuẩn bị mọi thứ để ứng phó với bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra. Ta sẽ tự mình đi! Ta sẽ thâm nhập vào sâu hơn vùng U Minh này, tìm ra nơi chúng giam giữ Thanh Nguyệt, và đích thân đưa nàng trở về. Bất kể chúng là ai, bất kể chúng ẩn mình ở đâu, ta cũng sẽ lôi chúng ra ánh sáng!”
Diệp Vô Song định lên tiếng phản đối, nhưng khi nhìn vào đôi mắt Lâm Phong, nàng biết mọi lời can ngăn đều vô ích. Sự tức giận tột độ và nỗi sợ hãi mất đi người thân đã biến chàng thành một chiến thần không gì có thể ngăn cản. Nàng chỉ có thể gật đầu, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự lo lắng mà còn có sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông này.
Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt ông lại hiện lên một tia hy vọng. Ông biết Lâm Phong là một Phàm Nhân Nghịch Thiên, và mỗi khi chàng đối mặt với nghịch cảnh, chàng lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. “Tiểu tử, ngươi phải cẩn trọng. Ký hiệu này báo hiệu về một thế lực U Minh hoàn toàn mới, có thể là tàn dư của nền văn minh cổ đại hoặc những kẻ đã chiếm quyền kiểm soát chúng. Chúng không yếu, và rất xảo quyệt. Hãy sử dụng Thôn Thiên Thử để dẫn đường, và đừng quên Huyễn Mặc Quyển trong tay ngươi. Nó có thể là chìa khóa.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng vẫn dán chặt vào ký hiệu tà ác trên đá. Chàng nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận được sức mạnh to lớn đang tuôn chảy trong huyết quản. Chàng sẽ không để bất kỳ ai tổn hại đến người thân của mình. U Minh Thâm Uyên, hay bất kỳ thế lực nào đứng sau đó, đều sẽ phải trả giá cho hành động của chúng.
“Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!” Lâm Phong khẽ niệm, lời thề vang vọng trong gió đêm, mang theo sự quyết tâm sắt đá. “Ta sẽ không bao giờ lùi bước. Chờ ta, Thanh Nguyệt! Ta sẽ đến cứu nàng!”
Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp một tiếng, như muốn xác nhận. Nó đã sẵn sàng dẫn đường cho chủ nhân của mình.
Những bí mật kinh hoàng đã được phơi bày, nhưng cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Lâm Phong sẽ đối mặt với một mối đe dọa mới, một thế lực U Minh tinh vi và tàn nhẫn hơn, tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất: giải cứu Cổ Thanh Nguyệt. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ý chí của chàng giờ đây kiên định hơn bao giờ hết.