Dưới ánh trăng héo úa của U Minh Thâm Uyên, nơi không gian bị bóp méo bởi ma khí nồng đặc, Lâm Phong đứng bất động trước một khe nứt sâu hun hút tựa như miệng một con quái vật cổ xưa. Từng sợi gió rít gào, mang theo âm thanh như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn, lùa qua những vách đá dựng đứng, khoét sâu vào tâm hồn. Không khí đặc quánh mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc và chút tanh nồng của máu, hòa quyện với hơi ẩm mốc thối rữa, tạo nên một cảm giác ghê tởm, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng duy nhất le lói từ những ánh ma trơi xanh lét, quỷ dị, nhảy nhót trên vách đá, khiến bóng đêm càng thêm mờ mịt và đáng sợ. Cảm giác nặng nề, áp bức từ tầng tầng lớp lớp ma khí như đè nén vạn vật, khiến ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.
Diệp Vô Song đứng sau chàng, đôi mắt tím huyền ảo đầy vẻ lo lắng, nhưng nàng nén lại mọi ngôn từ. Nàng biết, trong khoảnh khắc này, Lâm Phong không cần an ủi, chàng cần hành động. Bạch Lão Tổ vuốt chòm râu bạc, khuôn mặt phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm trọng, thận trọng, ánh mắt tinh ranh dò xét từng gợn sóng ma khí xung quanh. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như một đốm sáng nhỏ nhoi trong bóng tối, rúc chặt vào vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, nhưng đồng thời cũng là sự trung thành tuyệt đối và sẵn sàng chiến đấu. Nó khẽ kêu chiêm chiếp một tiếng, như muốn truyền thêm sức mạnh cho chủ nhân.
Lâm Phong siết chặt chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận từng thớ kim loại lạnh buốt truyền vào lòng bàn tay. Khí tức của chàng, vốn đã hùng hậu, giờ đây cuồn cuộn như sóng biển, mang theo sát ý ngút trời. Cơn thịnh nộ bùng cháy dữ dội trong lòng, nhưng lý trí chàng vẫn như băng, lạnh lẽo và sắc bén. Chàng quay lại, ánh mắt quét qua hai người đồng hành, giọng nói trầm thấp, lạnh như băng tuyết ngàn năm: “Ta sẽ đi trước, Vô Song, Lão Tổ, hai người hãy yểm trợ và phong tỏa lối thoát. Đừng để bất cứ thứ gì thoát ra ngoài.”
Diệp Vô Song khẽ cắn môi, ánh mắt giao nhau với Lâm Phong. Nàng hiểu sự quyết tâm của chàng. Nàng tin tưởng vào sức mạnh của chàng, nhưng nỗi lo lắng cho Cổ Thanh Nguyệt và sự nguy hiểm của nơi này vẫn khiến trái tim nàng thắt lại. Nàng gật đầu nhẹ, giọng nói khẽ khàng nhưng kiên định: “Ngươi cẩn thận, chúng không đơn giản. Nguyệt Nhi đang chờ ngươi.”
Bạch Lão Tổ tiến thêm một bước, bàn tay nhăn nheo đặt lên vai Lâm Phong, truyền một luồng linh lực ấm áp. “Thận trọng với những cạm bẫy cổ xưa, tiểu tử. U Minh này không như những gì ngươi từng biết. Ký hiệu tà ác kia không phải là lời nói đùa. Chúng ta đã chạm vào một ổ kiến lửa thực sự.” Ông dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi nói tiếp: “Huyễn Mặc Quyển trong tay ngươi có thể là chìa khóa. Nó có thể cảm ứng được những thứ mà mắt thường không thấy, và hóa giải những gì mà kiếm bình thường không thể cắt đứt. Đừng quên sử dụng nó.”
Lâm Phong chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Mọi cảm xúc giờ đây đều cô đọng lại thành một luồng sức mạnh cuồng bạo, nhưng lại được kiểm soát hoàn hảo. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tử khí xộc thẳng vào buồng phổi, khiến linh lực trong cơ thể cũng như bị hun đúc, trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn. Chàng kiểm tra lại Cửu Thiên Huyền Kiếm, mũi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng ma trơi xanh lè. Huyễn Mặc Quyển trong vòng tay khẽ rung nhẹ, như thể cũng đang cảm nhận được sự cấp bách của chủ nhân.
Với một cái gật đầu dứt khoát cuối cùng, Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Thân ảnh chàng như một tia chớp đen, lao thẳng vào khe nứt tối tăm. Khoảnh khắc chàng bước qua ranh giới giữa thế giới bên ngoài và vực sâu U Minh, một làn sóng ma khí lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén đập thẳng vào mặt, nhưng chàng không hề nao núng. Huyễn Mặc Quyển tự động phát ra một ánh sáng mờ ảo, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình quanh chàng. Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp một tiếng đầy phấn khích, hóa thành một tia chớp bạc lao theo, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa nhỏ dẫn đường trong bóng tối. Sau lưng chàng, khe nứt dần đóng lại trong mắt Diệp Vô Song và Bạch Lão Tổ, để lại một nỗi lo lắng vô hạn và một niềm hy vọng mãnh liệt. Cuộc chiến giải cứu Cổ Thanh Nguyệt, giờ mới thực sự bắt đầu.
***
Bên trong sào huyệt U Minh, không gian bỗng chốc mở rộng ra thành một mạng lưới hang động và đường hầm sâu hun hút, phức tạp như mê cung, được gia cố bằng xương thú khổng lồ và phù văn tà ác cổ xưa. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh và ma khí đặc trưng xộc thẳng vào mũi, khiến Lâm Phong khẽ cau mày. Tiếng gầm gừ yếu ớt và tiếng bước chân nặng nề vang vọng từ sâu bên trong, hòa cùng tiếng nước ngầm róc rách, tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn của cái chết. Ánh sáng xanh lè ma quái từ các ngọn đuốc xương, được thắp sáng bằng những ngọn lửa âm u, tạo ra những cái bóng quỷ dị, vặn vẹo trên vách đá, càng làm tăng thêm vẻ âm u, rùng rợn. Không khí bên trong lạnh lẽo hơn gấp bội, tử khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, bám dính vào vạn vật.
Lâm Phong không phí thời gian, chàng lao đi như một mũi tên xé gió. Ngay lập tức, một vài U Minh Sát Thủ, thân hình vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu hiện ra từ các ngách hang động, chặn đường chàng. Chúng không hề yếu, mỗi tên đều sở hữu tu vi không dưới Hóa Thần kỳ, thậm chí có kẻ đạt tới cảnh giới Luyện Hư. Chúng gào thét những âm thanh chói tai, mang theo ma khí dày đặc, vung vũ khí tà ác lao về phía chàng.
“Kẻ xâm nhập! Giết!”
Tiếng gào thét vang dội khắp hang động, nhưng Lâm Phong dường như không nghe thấy. Trong cơn thịnh nộ cuồng bạo, chàng không hề nao núng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không còn là một thanh kiếm bình thường, mà là một vũ khí của sự phẫn nộ, một hiện thân của ý chí nghịch thiên. Chàng vung kiếm, kiếm khí hóa rồng, mang theo tiếng rít gào của gió lốc và sức mạnh của sấm sét, quét thẳng vào hàng ngũ U Minh Sát Thủ. Từng nhát kiếm của chàng không chỉ sắc bén mà còn ẩn chứa Pháp tắc Không Gian, khiến đối thủ không thể đoán trước được quỹ đạo, né tránh không kịp. Những kẻ bị kiếm khí chạm vào, thân thể chúng lập tức bị xé toạc, ma khí tan rã như sương khói gặp nắng.
Một nhóm U Minh Sát Thủ khác cố gắng bao vây chàng, chúng triển khai một trận pháp quỷ dị, muốn giam cầm chàng trong ma khí dày đặc. Lâm Phong khẽ hừ lạnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ. “Chỉ bằng những trò mèo này?” Chàng nhún người, thân hình bỗng trở nên hư ảo, biến mất khỏi tầm mắt chúng. Đó là Thần thông Không Gian, Dịch Chuyển Tức Thời! Chàng xuất hiện phía sau chúng, Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ra một đường kiếm quang rực rỡ, mang theo sức mạnh của Cửu Thiên Lôi Đình. “Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!” Tiếng kiếm rít gào, không gian như bị xé toạc, tạo thành một vết nứt đen kịt trong chốc lát. Tất cả U Minh Sát Thủ trong phạm vi đó đều bị cắt thành từng mảnh, ma khí của chúng bị kiếm khí bá đạo của Lâm Phong nghiền nát thành hư vô.
Trong khi Lâm Phong đối phó với kẻ địch, Thôn Thiên Thử cũng không hề nhàn rỗi. Nó nhảy nhót trên vai chàng, đôi mắt đỏ rực liên tục quét qua các vách đá. Bất cứ khi nào có một cạm bẫy trận pháp được kích hoạt – một mũi tên độc tẩm ma khí từ vách đá bay ra, hay một bãi lầy độc dưới chân chàng – Thôn Thiên Thử đều kịp thời phát hiện. Nó kêu chiêm chiếp một tiếng, thân hình nhỏ bé hóa thành một tia sáng bạc lao tới, những chiếc răng sắc nhọn cắn xé những cơ quan bí mật hoặc nuốt chửng những mũi tên độc, hóa giải nguy hiểm trong tích tắc. Đôi khi, nó còn biến lớn gấp mấy lần, trở thành một con chuột khổng lồ, càn quét những kẻ địch yếu hơn, mở đường cho Lâm Phong tiến sâu hơn.
Lâm Phong né tránh các cạm bẫy một cách điêu luyện, dùng Thần thông Không Gian dịch chuyển tức thời, xuyên qua các chướng ngại vật một cách dễ dàng. Dưới ánh sáng xanh lè của ngọn đuốc xương, mỗi bước chân của chàng đều để lại một vệt mờ ảo, như một bóng ma của sự chết chóc. Chàng không hề dừng lại, không hề chùn bước. Mỗi khi một U Minh Sát Thủ xuất hiện, chúng đều nhanh chóng biến thành những mảnh vụn ma khí dưới lưỡi kiếm của chàng. Tâm trí chàng giờ đây chỉ có một mục tiêu duy nhất: Cổ Thanh Nguyệt. Nàng đang bị giam giữ ở đây, đang phải chịu đựng. Nỗi đau của nàng chính là ngọn lửa thiêu đốt tâm can chàng, biến chàng thành một chiến thần không gì có thể ngăn cản.
Khi chàng tiến sâu hơn, các trận pháp trở nên tinh vi hơn, những kẻ địch cũng mạnh hơn, có cả những U Minh Cự Ma với thân hình khổng lồ, da thịt cứng như đá, cùng với những U Minh Pháp Sư sử dụng thuật pháp tà ác. Nhưng tất cả đều vô dụng. Lâm Phong không chỉ dùng sức mạnh, chàng còn dùng trí tuệ. Chàng quan sát các phù văn tà ác trên tường, nhận ra sơ hở trong kết cấu của chúng, rồi dùng kiếm khí phá hủy điểm yếu của trận pháp, khiến chúng sụp đổ như domino. Chàng đối mặt với U Minh Cự Ma, không dùng sức mạnh đối chọi mà dùng tốc độ và sự linh hoạt, xuyên qua kẽ hở của chúng, một kiếm cắt đứt đầu. Đối với U Minh Pháp Sư, chàng vận dụng Thần thông Không Gian, dịch chuyển tức thời tới gần, không cho chúng có cơ hội niệm chú.
“Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật!” Lâm Phong thầm niệm trong lòng, cảm nhận được sức mạnh của Huyễn Mặc Chi Đạo đang tuôn chảy. Huyễn Mặc Quyển không chỉ bảo vệ, nó còn hấp thụ một phần ma khí xung quanh, biến chúng thành năng lượng cho chàng, khiến chàng càng chiến càng mạnh. Mỗi khi chàng vung kiếm, một luồng năng lượng đen trắng đan xen, vừa có sự tinh thuần của linh lực, vừa có sự bá đạo của ma khí, quét ngang qua, phá hủy mọi thứ. Chàng như một vị thần giáng thế, một mình xuyên qua hàng vạn quân địch, hướng thẳng đến trung tâm sào huyệt, nơi chàng cảm nhận được khí tức yếu ớt nhưng kiên cường của Cổ Thanh Nguyệt. Sát ý của chàng như hóa thành thực chất, đóng băng cả không gian U Minh.
***
Lâm Phong đột phá qua lớp phòng tuyến cuối cùng, cuối cùng cũng tiến vào đại sảnh trung tâm của sào huyệt U Minh. Cảnh tượng trước mắt khiến cơn thịnh nộ đã bị kìm nén bấy lâu của chàng bùng lên đến đỉnh điểm, như một ngọn núi lửa đã ngủ yên hàng ngàn năm bỗng chốc phun trào.
Đại sảnh vô cùng rộng lớn, được bảo vệ bởi những phù văn tà ác mạnh nhất, vẽ bằng máu tươi trên những cột đá khổng lồ. Ở giữa sảnh, trên một bệ đá cổ xưa được chạm khắc hình thù quỷ dị, Cổ Thanh Nguyệt đang bị xiềng xích. Nàng bị treo lơ lửng giữa không trung, bốn sợi xích đen kịt cắm sâu vào vai, cổ tay và cổ chân, phát ra những luồng ma khí đen đặc, liên tục hút cạn linh lực và sinh mệnh của nàng. Nàng mặc y phục trắng ngọc giờ đã nhuốm màu máu và bụi bẩn, mái tóc dài buông xõa rũ rượi, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra. Xung quanh nàng, một trận pháp khổng lồ đang vận chuyển, những đường nét phù văn phát ra ánh sáng đỏ quỷ dị, hấp thụ năng lượng của nàng và truyền vào một khối cầu đen ngòm đang lơ lửng phía trên. Mùi tanh tưởi của máu và khí tức tử vong nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.
Bên dưới bệ đá, một cường giả U Minh cao lớn, thân hình vạm vỡ, làn da xám xịt như đá chết, đôi mắt đỏ rực như máu, đang đứng canh gác. Hắn mặc một bộ giáp làm từ xương cốt của những sinh vật cổ xưa, tỏa ra ma khí ngút trời. Xung quanh hắn là một binh đoàn U Minh tinh nhuệ, những U Minh Sát Thủ và Pháp Sư mạnh nhất còn sót lại, đứng thành vòng tròn, sẵn sàng chiến đấu. Cường Giả U Minh khẽ cười khẩy, giọng nói khàn khàn, ghê rợn như tiếng đá nghiến: “Ngươi cũng đến rồi sao, Lâm Phong? Ngươi nghĩ một mình có thể chống lại U Minh Thâm Uyên sao? Nàng ta sẽ là vật hiến tế vĩ đại nhất, linh hồn thuần khiết của nàng sẽ mở ra cánh cổng đến một thế giới mới!”
Lâm Phong không nói một lời. Ánh mắt chàng đỏ rực, sát ý bùng lên như sóng thần. Cơn phẫn nộ khiến cơ thể chàng run rẩy, nhưng bàn tay nắm Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn vững như bàn thạch. “Ngươi sẽ phải trả giá... bằng mạng sống của ngươi!” Giọng nói của chàng trầm thấp, khàn đặc vì giận dữ, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, khiến ngay cả cường giả U Minh cũng phải rùng mình.
Chàng không chần chừ một giây, phóng thẳng tới. Cửu Thiên Huyền Kiếm chém ra một luồng kiếm khí khổng lồ, hóa thành một con rồng đen trắng bay lượn, mang theo sức mạnh hủy diệt, đánh tan binh đoàn U Minh tinh nhuệ. Những kẻ yếu hơn lập tức bị nghiền nát thành bã, ma khí tan rã. Những kẻ mạnh hơn cố gắng chống cự, nhưng chúng không phải đối thủ của Lâm Phong trong cơn cuồng nộ. Chàng vận dụng Công pháp Thôn Phệ, hấp thụ ma khí xung quanh, biến thành sức mạnh cho mình. Mỗi nhát kiếm của chàng không chỉ chứa đựng linh lực tinh thuần mà còn mang theo sức mạnh của ma khí bị tinh luyện, khiến đối thủ bị phản phệ, linh hồn bị tổn thương.
Cường Giả U Minh gầm lên một tiếng, vung cây trượng xương khổng lồ về phía Lâm Phong. Cây trượng mang theo sức mạnh của hàng ngàn linh hồn chết, tạo thành một làn sóng xung kích ma khí hòng nghiền nát chàng. Lâm Phong khẽ nhếch môi, thân hình chàng biến thành một cái bóng mờ ảo, né tránh đòn đánh một cách điêu luyện. Chàng sử dụng Thần thông Không Gian, dịch chuyển tức thời đến bên cạnh Cường Giả U Minh, một kiếm chém thẳng vào cổ.
Tên cường giả phản ứng nhanh chóng, giáp xương phát ra ánh sáng đen, chặn đứng nhát kiếm của Lâm Phong. “Ngươi không thể làm gì ta đâu, kẻ phàm tục! Ta là U Minh Hộ Pháp, thân thể bất hoại!”
Lâm Phong cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo như băng. “Thân thể bất hoại? Vậy thì ta sẽ phá hủy linh hồn của ngươi!” Chàng vung kiếm liên tục, mỗi nhát kiếm đều mang theo Pháp tắc Ngũ Hành, khắc chế ma khí của đối phương. Kiếm khí của chàng như những lưỡi dao vô hình, cắt đứt từng lớp phòng ngự của Cường Giả U Minh. Cùng lúc đó, chàng dùng Pháp tắc Không Gian, tạo ra những vết nứt nhỏ trong không gian xung quanh Cường Giả U Minh, khiến hắn phải liên tục di chuyển để tránh bị không gian nghiền nát.
Trận chiến trở nên dữ dội. Lâm Phong như một vị thần chiến tranh, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng không ngừng vung lên, mỗi chiêu đều mang theo sức mạnh kinh thiên động địa. Chàng bay lượn giữa không trung, né tránh những đòn tấn công tàn bạo của U Minh Hộ Pháp, đồng thời tung ra những phản kích sắc bén, chính xác. Chàng cảm nhận được năng lượng của Cổ Thanh Nguyệt đang cạn kiệt nhanh chóng, điều đó càng thúc giục chàng phải nhanh hơn, mạnh hơn.
“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong gầm lên, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một luồng ánh sáng đen trắng chói mắt. Chàng dồn toàn bộ linh lực và sát ý vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, thi triển chiêu thức mạnh nhất của mình. “Nhất Kiếm Vạn Kiếp Sinh Diệt!”
Kiếm quang rực rỡ như một dải thiên hà thu nhỏ, mang theo sức mạnh của sinh diệt, của vạn vật hư không. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn đánh vào linh hồn, vào bản chất của sự tồn tại. Cường Giả U Minh cố gắng chống cự, hắn gào thét, dồn toàn bộ ma khí vào cây trượng xương, tạo thành một lá chắn đen kịt. Nhưng tất cả đều vô dụng. Kiếm quang của Lâm Phong xuyên phá mọi phòng ngự, xuyên thủng lớp giáp xương, xuyên qua trái tim của U Minh Hộ Pháp.
“Không thể nào...!” Tên cường giả trừng to mắt, ánh sáng đỏ trong mắt hắn dần tắt lịm. Thân thể hắn cứng đờ giữa không trung, sau đó vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh ma khí đen đặc, tan biến vào hư vô.
Ngay sau khi tiêu diệt Cường Giả U Minh, Lâm Phong không chần chừ. Chàng bay thẳng đến bệ đá, hai tay vung lên, những luồng linh lực tinh thuần mang theo Pháp tắc Ngũ Hành và Pháp tắc Không Gian hội tụ, phá hủy trận pháp xiềng xích Cổ Thanh Nguyệt. Bốn sợi xích đen kịt lập tức tan rã thành tro bụi. Chàng nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể mềm yếu của nàng. Cổ Thanh Nguyệt khẽ rên rỉ, đôi mắt từ từ mở ra, ánh nhìn mờ ảo, yếu ớt nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường quen thuộc.
“Lâm Phong...” Giọng nàng yếu ớt như tiếng gió thoảng qua.
Lâm Phong ôm chặt nàng vào lòng, truyền linh khí ấm áp vào cơ thể nàng, giúp nàng hồi phục. Nỗi lo lắng trong lòng chàng cuối cùng cũng được xoa dịu đôi chút. “Nàng an toàn rồi, Thanh Nguyệt. Ta đến rồi.”
***
Lâm Phong bế Cổ Thanh Nguyệt, thân hình nàng nhẹ bẫng như một cánh chim, chậm rãi bước ra khỏi sào huyệt U Minh. Bên ngoài, trời đã gần sáng, sương mù dày đặc của U Minh Thâm Uyên dần tan đi, để lộ ra những vách đá xám xịt và bầu trời u ám. Không khí vẫn còn lạnh lẽo thấu xương, nhưng mùi tử khí đã dịu bớt, nhường chỗ cho một chút hơi ẩm của đất đá. Diệp Vô Song và Bạch Lão Tổ đang đứng chờ, khuôn mặt căng thẳng dần giãn ra khi thấy Lâm Phong an toàn trở về, trong tay ôm Cổ Thanh Nguyệt.
Diệp Vô Song vội vàng tiến lại, ánh mắt tràn đầy lo lắng quét qua Cổ Thanh Nguyệt, sau đó dừng lại trên Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy Cổ Thanh Nguyệt từ tay chàng, đôi mắt tím huyền ảo nhìn chàng với một vẻ phức tạp. Nàng có thể cảm nhận được sự kiệt sức của Lâm Phong, nhưng sâu hơn nữa, nàng thấy được sự trưởng thành và mạnh mẽ phi thường ẩn chứa trong chàng. “Ngươi đã làm rất tốt, Lâm Phong. Nguyệt Nhi đã an toàn.”
Cổ Thanh Nguyệt, tuy còn yếu ớt, nhưng đã có thể mở mắt nhìn rõ hơn. Nàng tựa đầu vào vai Diệp Vô Song, ánh mắt hướng về Lâm Phong, trong đó tràn đầy sự nhẹ nhõm và cảm kích sâu sắc. “Lâm Phong... cảm ơn chàng.” Giọng nàng vẫn còn khàn, nhưng đã chứa đựng sự ấm áp.
Lâm Phong khẽ xoa đầu nàng, ánh mắt dịu dàng không ngờ sau cơn cuồng nộ vừa rồi. “Nàng an toàn là tốt rồi, Thanh Nguyệt. Chỉ cần nàng không sao.” Chàng quay sang Bạch Lão Tổ, người đang vuốt râu, khuôn mặt trầm ngâm.
Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, trong mắt ông có sự mệt mỏi, nhưng cũng có một tia sáng lóe lên. “Tiểu tử, ngươi đã gây ra một trận động đất lớn trong U Minh Thâm Uyên này. Ta cảm thấy toàn bộ ma khí trong khu vực đều đang xao động. Xem ra, chúng ta có vẻ đã chọc vào ổ kiến lửa lớn rồi. Kẻ đứng sau U Minh này, chắc chắn không phải là một thế lực nhỏ.”
Lâm Phong không trả lời, ánh mắt chàng vẫn dán chặt vào lối vào sào huyệt vừa ra. Chàng hít một hơi thật sâu, sau đó tung một chưởng cực mạnh. “Huyễn Mặc Quyển, Hủy Diệt!” Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một luồng ánh sáng đen trắng chói mắt, biến thành một vòng xoáy khổng lồ, lao thẳng vào sào huyệt. Năng lượng khổng lồ của Huyễn Mặc Quyển, kết hợp với toàn bộ năng lượng còn sót lại trong sào huyệt vừa bị Lâm Phong kích hoạt, khiến toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ nứt toác, những phù văn tà ác bị xóa sổ, và sau đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, toàn bộ sào huyệt U Minh sụp đổ hoàn toàn, tạo thành một đống đổ nát khổng lồ, bụi đất và ma khí bốc lên ngút trời.
Chàng không chỉ muốn giải cứu Cổ Thanh Nguyệt, chàng muốn giáng một đòn chí mạng vào thế lực U Minh này. Đây là lời cảnh cáo của chàng.
Trước khi sào huyệt sụp đổ, Lâm Phong đã nhanh chóng quay vào bên trong một lần cuối, thu thập những vật phẩm quan trọng từ xác của Cường Giả U Minh. Chàng tìm thấy một chiếc nhẫn không gian, bên trong chứa một vài viên tinh thạch U Minh quý hiếm, một ngọc giản ghi lại các thuật pháp tà ác, và đặc biệt là một tấm bản đồ cổ xưa được vẽ trên da một loài thú không rõ, với những ký hiệu kỳ lạ và những đường vẽ chi chít chỉ dẫn đến các khu vực khác trong U Minh Thâm Uyên, thậm chí còn có những điểm đánh dấu bí ẩn mà chàng chưa từng thấy. Chàng nhanh chóng cất giữ chúng vào Huyễn Mặc Quyển, nơi an toàn nhất.
“Chúng ta đi thôi.” Lâm Phong nói, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên quyết.
Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi khu vực, để lại phía sau một vùng đất hoang tàn, một vết sẹo lớn trên mặt đất U Minh Thâm Uyên. Cổ Thanh Nguyệt được Diệp Vô Song cẩn thận ôm lấy, linh lực ấm áp của nàng liên tục truyền vào cơ thể nàng. Trong lúc được an toàn, Cổ Thanh Nguyệt khẽ cau mày, dường như có điều gì đó bất thường trong cơ thể nàng. Một luồng khí tức âm hàn rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ dai dẳng, vẫn còn vương vấn trong kinh mạch nàng, như một dấu ấn vô hình của U Minh Thâm Uyên. Tuy nhiên, nàng không nói ra, chỉ nhẹ nhàng dựa vào Diệp Vô Song, mắt dõi theo bóng lưng kiên nghị của Lâm Phong.
Lâm Phong cũng cảm nhận được sự khác lạ đó, nhưng chàng biết bây giờ không phải lúc để tìm hiểu. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đang cố gắng xuyên qua màn sương mù U Minh. Tấm bản đồ cổ xưa trong Huyễn Mặc Quyển dường như đang rung động nhẹ, ẩn chứa những bí mật lớn hơn đang chờ được khám phá. Kẻ cầm đầu đã bị tiêu diệt, nhưng Bạch Lão Tổ nói đúng, đây mới chỉ là khởi đầu. Những kẻ đứng sau âm mưu “thao túng Thiên Đạo” vẫn còn ẩn mình, và cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Lâm Phong siết chặt nắm đấm, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Chàng sẽ không bao giờ lùi bước.