Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 433

Kêu Gọi Chính Nghĩa: Liên Minh Chống U Minh

4072 từ
Mục tiêu: Giải quyết hậu quả từ cuộc giải cứu Cổ Thanh Nguyệt, đặc biệt là thông tin thu thập được về U Minh Thâm Uyên.,Khẳng định mức độ nghiêm trọng và quy mô của mối đe dọa U Minh đối với toàn bộ Linh Giới.,Lâm Phong chính thức đưa ra lời kêu gọi, tập hợp các tông môn, gia tộc chính nghĩa và các cường giả tại Linh Giới.,Bắt đầu quá trình thành lập một liên minh chống lại U Minh Thâm Uyên, đặt nền móng cho cuộc đối đầu quy mô lớn sắp tới.,Củng cố vị thế lãnh đạo và ảnh hưởng của Lâm Phong tại Linh Giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Đại Biểu Các Tông Môn/Gia Tộc Linh Giới
Mood: Tense, determined, strategic, with an underlying sense of impending doom and cautious hope.
Kết chương: [object Object]

Linh Sơn Bích Lạc, từ ngàn xưa đã là một thánh địa tu luyện ẩn mình giữa cõi Linh Giới rộng lớn. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức ngưng tụ thành sương mù lãng đãng quanh các đỉnh núi, lấp lánh như những sợi tơ bạc dưới ánh ban mai yếu ớt. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió thổi nhẹ qua tán cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, thoát tục. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá và không khí trong lành sau mưa len lỏi vào từng hơi thở, khiến tâm hồn con người như được gột rửa.

Trong một căn động phủ được đục đẽo khéo léo vào vách núi, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ một khe hở nhỏ lọt vào, Cổ Thanh Nguyệt khẽ động mi mắt. Nàng chậm rãi tỉnh giấc, cơn đau buốt vẫn còn vương vít nơi lồng ngực, nhưng đã không còn dữ dội như trước. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang ngồi bên cạnh nàng, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây ẩn chứa sự lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đưa một chén linh dược nóng hổi đến bên môi Cổ Thanh Nguyệt.

"Ngươi tỉnh rồi, Thanh Nguyệt tỷ tỷ?" Giọng Tuyết Dao trong trẻo, mang theo một chút nhẹ nhõm.

Cổ Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, cố gắng nhấp một ngụm linh dược. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng ngay sau đó là một luồng linh khí ấm áp lan khắp tứ chi, xoa dịu đi sự kiệt quệ trong cơ thể nàng. Tần Nguyệt, người luôn toát lên vẻ thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, với mái tóc búi cao gọn gàng, cũng tiến lại gần, đặt tay lên cổ tay Cổ Thanh Nguyệt, cẩn thận thăm dò mạch tượng.

“Mạch tượng đã ổn định hơn nhiều. Tuy căn cơ bị tổn thương nặng, nhưng may mắn chưa đến mức vĩnh viễn. Cần thời gian và linh dược quý để phục hồi hoàn toàn.” Tần Nguyệt nói, giọng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp của một y sư lão luyện. Nàng khẽ thở phào, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt phúc hậu.

Lâm Phong, ngồi đối diện, ánh mắt đen láy sâu thẳm vẫn dán chặt vào Cổ Thanh Nguyệt. Chàng cao ráo, dáng người cân đối, khuôn mặt thanh tú, nhưng giờ phút này, vẻ tinh quái thường ngày đã nhường chỗ cho sự nghiêm túc và lo lắng. Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị với đôi mắt tím huyền ảo, cũng lặng lẽ đứng bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự quan tâm. Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão ông phúc hậu với chòm râu bạc phơ, đang vuốt râu trầm ngâm, đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên những tia sáng trí tuệ. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, vẫn nằm ngoan ngoãn trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm Cổ Thanh Nguyệt, thỉnh thoảng lại "chiêm chiếp" một tiếng nhỏ như thể cũng đang đồng cảm.

“Nàng an toàn là tốt rồi, Thanh Nguyệt. Chỉ cần nàng không sao.” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng khàn khàn, nhưng đầy dịu dàng, xoa dịu nỗi sợ hãi còn vương vấn trong lòng Cổ Thanh Nguyệt. “Đừng lo, nàng an toàn rồi. Hãy kể những gì nàng nhớ, dù chỉ là một mảnh ký ức nhỏ nhất cũng quan trọng. Mọi thứ đều có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về những kẻ đó.”

Cổ Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, cố gắng ngồi dậy. Diệp Vô Song nhanh nhẹn đỡ nàng, truyền vào một luồng linh lực ấm áp giúp nàng vững chãi hơn. Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn còn một chút hoảng sợ khi nhớ lại. “Họ... họ không chỉ muốn linh lực. Họ muốn một thứ gì đó từ sâu thẳm linh hồn. Những nghi thức tà ác đó, những ký hiệu cổ quái được khắc khắp nơi... chúng giống như đang khế ước với một thứ gì đó cổ xưa hơn cả U Minh. Không phải là hút cạn, mà là... bóc lột, lấy đi thứ quý giá nhất trong mỗi người tu sĩ.”

Nàng dừng lại, đưa tay ôm lấy lồng ngực, nơi cảm giác âm hàn vẫn còn tồn tại như một cái bóng. “Và... có một giọng nói. Một giọng nói thì thầm, vang vọng trong không gian khi họ thực hiện nghi thức. Nó nói về 'thiên mệnh đã định', về 'kẻ phá vỡ xiềng xích'... và về việc tất cả chúng sinh chỉ là vật hiến tế cho một 'nghi thức vĩ đại' nào đó.”

Bạch Lão Tổ nghe đến đây, chòm râu bạc khẽ rung lên. “Thiên mệnh đã định... xiềng xích... lời lẽ này không phải của U Minh bình thường. Đây là một thế lực cổ xưa hơn nhiều. Những kẻ đó, e rằng không chỉ là tàn dư của U Minh Thâm Uyên, mà là những kẻ đã hấp thụ, hoặc được truyền thừa từ một nền văn minh tà ác đã bị chôn vùi từ thuở hồng hoang. Chúng đang cố gắng lật đổ trật tự, bẻ cong luân hồi.” Ông nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. “Tiểu tử, ngươi đã đụng phải một thứ còn thâm sâu hơn những gì ngươi tưởng tượng.”

Lâm Phong siết chặt nắm đấm. “Bất kể chúng là thứ gì, ta sẽ lật tung chúng lên.” Chàng thầm nghĩ, cái cảm giác lạnh lẽo bất thường trong cơ thể Cổ Thanh Nguyệt, chàng đã cảm nhận được. Nó không giống ma khí thông thường, mà là một loại năng lượng âm hàn cổ quái, như một dấu ấn tà ác đã khắc sâu vào linh hồn nàng. Lâm Phong tự hỏi, liệu nó có phải là một phần của cái 'khế ước cổ xưa' mà Cổ Thanh Nguyệt vừa nhắc đến không.

Diệp Vô Song khẽ nhíu mày, đôi mắt tím huyền ảo nhìn sâu vào Cổ Thanh Nguyệt. “Họ đã làm gì với nàng? Ngoài việc rút linh lực, còn có điều gì khác không?”

Cổ Thanh Nguyệt lắc đầu yếu ớt. “Ta không biết rõ. Nhưng có một cảm giác... như một sợi dây liên kết vô hình đã được thiết lập giữa ta và một thứ gì đó. Nó nằm sâu trong linh hồn, rất khó để phát hiện.”

Tần Nguyệt lại một lần nữa thăm mạch cho Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt hiện lên vẻ trầm tư. “Thật sự có một luồng khí tức lạ. Nó rất yếu ớt, nhưng lại cực kỳ dai dẳng, ẩn sâu trong kinh mạch và linh hồn của Thanh Nguyệt. Nó không gây hại ngay lập tức, nhưng giống như một dấu ấn, hoặc một hạt mầm. Nếu không loại bỏ, e rằng về lâu dài sẽ có biến cố.”

Bạch Lão Tổ trầm ngâm một lát, rồi khẽ thở dài. “Huyễn Mặc Chi Đạo, duy ngã độc tôn. Nhưng đôi khi, những thứ cổ xưa hơn cả Đạo lại có thể tồn tại. Loại khí tức này, ta chưa từng thấy, nhưng có vẻ nó liên quan đến những gì Thanh Nguyệt đã nghe. Kẻ đứng sau tất cả, không phải là một cường giả thông thường. Hắn đang cố gắng thao túng Thiên Đạo, bẻ cong ý trời.”

Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt chàng tràn đầy sự kiên định. “Vậy thì ta sẽ tìm ra hắn. Bất kể hắn là ai, bất kể hắn mạnh đến mức nào. Ta sẽ không để hắn làm hại đến những người thân của ta, và ta sẽ không để Linh Giới này bị hủy diệt bởi những âm mưu tà ác đó.” Chàng nhìn Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt dịu dàng hơn, “Nàng cứ an tâm dưỡng thương. Mọi chuyện cứ để ta lo.” Chàng vỗ nhẹ lên đầu Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ "chiêm chiếp" một tiếng, như thể khẳng định sự đồng tình.

“Nhưng trước hết,” Lâm Phong quay sang Diệp Vô Song và Bạch Lão Tổ, “Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về những gì chúng đang làm. Tấm bản đồ kia, ta nghĩ nó sẽ là manh mối quan trọng.”

***

Buổi trưa, ánh nắng ấm áp và trong lành chiếu rọi Giảng Võ Đường của Linh Sơn Bích Lạc. Nơi đây vốn được thiết kế để luận đạo và nghiên cứu, với những giá sách chất đầy ngọc giản cổ xưa, những chiếc bàn gỗ đàn hương được chạm khắc tinh xảo. Không khí không quá trang nghiêm mà có phần học thuật, ấm áp và khô ráo. Thỉnh thoảng, tiếng bút lông sột soạt trên ngọc giản, tiếng nói chuyện trầm thấp của các đệ tử nghiên cứu, hay tiếng linh khí dao động nhẹ từ các trận pháp tu luyện vang lên, tạo nên một bầu không khí yên bình nhưng tràn đầy tri thức. Mùi gỗ, mùi mực và mùi thảo dược thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Lâm Phong trải tấm bản đồ cổ xưa mà chàng thu được từ sào huyệt U Minh lên chiếc bàn lớn nhất. Tấm bản đồ được vẽ trên da một loài thú không rõ tên, đã ngả màu ố vàng theo thời gian, nhưng những ký hiệu kỳ lạ và những đường vẽ chi chít vẫn còn rõ nét, chỉ dẫn đến các khu vực khác trong U Minh Thâm Uyên, thậm chí còn có những điểm đánh dấu bí ẩn mà chàng chưa từng thấy. Diệp Vô Song, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao và Tần Nguyệt vây quanh, cùng nhau nghiên cứu. Cổ Thanh Nguyệt, tuy còn yếu, nhưng cũng cố gắng đến ngồi cùng, đôi mắt nàng vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã trải qua, nhưng ý chí kiên cường không cho phép nàng bỏ cuộc.

“Không chỉ là một sào huyệt, đây là một phần của mạng lưới rộng lớn.” Lâm Phong mở lời, giọng chàng trầm và đầy suy tư, dùng ngón tay khẽ chạm vào một ký hiệu trên bản đồ. “Những gì Thanh Nguyệt kể, và bản đồ này, cho thấy U Minh đang thao túng một thứ gì đó cổ xưa, một thứ có thể định đoạt vận mệnh của tất cả chúng ta.”

Diệp Vô Song khẽ gật đầu, đôi mắt tím huyền ảo của nàng quét qua bản đồ, rồi dừng lại ở một ký hiệu cổ quái. “Đây là ký hiệu của một loại cổ trận pháp đã thất truyền từ thời viễn cổ. Nó không phải của U Minh, mà là của một nền văn minh đã biến mất hàng vạn năm trước. Những kẻ U Minh đã cải tạo và sử dụng chúng.”

Bạch Lão Tổ vuốt râu, ánh mắt ông lóe lên sự kinh ngạc. “Lão phu e rằng, Diệp tiểu thư nói đúng. Những ký hiệu này, ta từng thấy trong một số điển tịch cổ xưa nhất của tộc Hồ. Chúng liên quan đến khái niệm ‘Thiên Đạo Vết Nứt’. Theo truyền thuyết, Thiên Đạo không phải lúc nào cũng hoàn hảo. Có những thời điểm, nó xuất hiện những ‘vết nứt’, những lỗ hổng, nơi các thế lực tà ác có thể lợi dụng để can thiệp vào vận mệnh của các giới.”

Ông chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có một ký hiệu lớn hơn, phức tạp hơn, được bao quanh bởi nhiều đường vẽ nhỏ. “Kẻ đứng sau U Minh đang cố gắng vá lại, hoặc bẻ cong ‘Thiên Đạo’ theo ý chúng, sử dụng linh hồn và huyết mạch của chúng sinh để làm vật hiến tế. Cái ‘nghi thức vĩ đại’ mà Thanh Nguyệt nghe được, rất có thể là một nghi thức cổ xưa để kích hoạt hoặc mở rộng những ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ này, nhằm thu thập năng lượng hoặc thay đổi quy tắc của Linh Giới.”

Cổ Thanh Nguyệt nghe vậy, khuôn mặt nàng tái nhợt. “Vậy ra, những gì họ làm với ta, không phải chỉ để lấy linh lực. Họ muốn biến ta thành một phần của cái nghi thức đó, một vật hiến tế?”

Tần Nguyệt khẽ nắm tay Cổ Thanh Nguyệt, an ủi nàng. “Có vẻ như vậy. Luồng khí tức âm hàn trong người nàng, e rằng chính là dấu ấn của nghi thức đó. Nó giống như một loại ‘khế ước’ tà ác, liên kết linh hồn nàng với nguồn năng lượng của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’.”

“Nếu vậy, không một tông môn hay gia tộc nào có thể chống lại một mình.” Diệp Vô Song nói, giọng trầm thấp, uy quyền. “Chúng ta cần hợp lực. Mối đe dọa này không chỉ nhằm vào một cá nhân hay một thế lực, mà là toàn bộ Linh Giới. Nếu để chúng thành công, cả Linh Giới này sẽ bị hủy diệt, hoặc bị nô dịch hóa hoàn toàn.”

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. “Chính xác. Những gì chúng ta khám phá được, cho thấy U Minh không còn là một tổ chức tà tu đơn thuần. Chúng đã trở thành một công cụ, một cánh tay nối dài của một thế lực cổ xưa, thâm hiểm và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Việc chúng có thể che giấu âm mưu này lâu đến vậy, còn cho thấy khả năng có nội gián hoặc kẻ phản bội trong các thế lực lớn của Linh Giới, hoặc ít nhất là sự thờ ơ, thiếu cảnh giác của họ.” Chàng dùng Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ chạm vào tấm bản đồ, những đường vân trên lưỡi kiếm ánh lên một luồng sáng dịu nhẹ, như để nhấn mạnh sự nghiêm trọng của vấn đề.

“Bạch Lão Tổ, ngươi có nghĩ rằng có thể có những kẻ đã biết về âm mưu này nhưng lại cố tình che giấu, hoặc thậm chí là cấu kết với chúng không?” Lâm Phong hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Bạch Lão Tổ.

Bạch Lão Tổ thở dài. “Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Tuy nhiên, lòng người khó đoán. Lợi ích, quyền lực, sự bất tử... những thứ đó có thể khiến cường giả cũng trở nên mù quáng. Rất khó để nói, nhưng không thể loại trừ khả năng đó. Âm mưu này đã được ấp ủ từ rất lâu, và những kẻ đứng sau chắc chắn không hề đơn giản.”

Tuyết Dao khẽ nhíu mày. “Nhưng để thuyết phục tất cả các tông môn và gia tộc tại Linh Giới cùng hợp lực, e rằng không dễ dàng. Họ luôn có những mâu thuẫn, những lợi ích riêng. Thậm chí nhiều người còn chưa tin vào sự tồn tại của U Minh Thâm Uyên, hoặc nghĩ rằng đó chỉ là những tà tu lạc đường.”

Lâm Phong nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. “Đó là lý do vì sao ta phải đích thân đứng ra. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, nhưng Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh cá nhân có giới hạn, nhưng sức mạnh của sự đoàn kết thì vô biên. Ta sẽ triệu tập các đại biểu, các cường giả của Linh Giới. Ta sẽ đưa ra bằng chứng, và ta sẽ cho họ thấy, ai mới là kẻ thù thực sự.”

“Ngươi muốn thành lập một liên minh?” Diệp Vô Song hỏi, ánh mắt nàng ánh lên vẻ tán đồng.

“Chính xác.” Lâm Phong gật đầu. “Một Liên Minh Chống U Minh. Đây sẽ là cuộc chiến quyết định vận mệnh của Linh Giới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Nhưng không phải độc tôn trong sự cô độc, mà là độc tôn trong sự đoàn kết. Độc tôn trong việc bảo vệ những gì chúng ta trân quý.”

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng “chiêm chiếp” liên hồi, rồi nhảy xuống đất, chạy vòng quanh tấm bản đồ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào những ký hiệu cổ quái, như thể cũng đã hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình. Lâm Phong cúi xuống, xoa đầu nó, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Chàng biết, đây sẽ là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng chàng không còn lựa chọn nào khác.

***

Buổi chiều, Đại Điện Chính của Linh Sơn Bích Lạc trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. Linh khí dồi dào trong điện ngưng tụ thành từng hạt nhỏ li ti, lấp lánh như bụi sao. Không khí se lạnh nhưng trong lành, hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi gỗ đàn hương lan tỏa, tạo nên một bầu không gian uy nghiêm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của các cường giả đến từ khắp nơi trên Linh Giới, tiếng gió lùa qua những ô cửa lớn chạm khắc tinh xảo, và thỉnh thoảng là tiếng linh thú vọng từ xa, tất cả đều góp phần tạo nên một sự chờ đợi căng thẳng.

Lâm Phong, với dáng người cao ráo, khoác trên mình trường bào màu xanh sẫm, đứng trên bục cao nhất của Đại Điện. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị, quyết đoán, và một chút gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng quét qua từng gương mặt đang ngồi phía dưới.

Phía dưới, các đại biểu từ các tông môn lớn, gia tộc lâu đời, và những cường giả phân tán trên khắp Linh Giới đã tề tựu đông đủ. Đó là những người mang khí chất cường giả, uy nghiêm, với trang phục đặc trưng của các thế lực lớn. Có người là Lão Tổ của một môn phái danh tiếng, có người là Tộc Trưởng của một gia tộc quyền lực. Ban đầu, không khí khá căng thẳng, nhiều ánh mắt dò xét, hoài nghi đổ dồn về phía Lâm Phong. Một số cường giả nổi tiếng giữ thái độ trung lập, không muốn cuốn vào vòng xoáy tranh chấp không rõ ràng, biểu cảm trên mặt họ nửa tò mò, nửa thận trọng.

Diệp Vô Song đứng ngay bên cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng thu hút không ít ánh nhìn. Bạch Lão Tổ ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt tinh anh quan sát mọi động tĩnh. Cổ Thanh Nguyệt, tuy vẫn còn yếu, nhưng cũng xuất hiện cùng Tuyết Dao và Tần Nguyệt, để chứng minh cho sự nghiêm trọng của vấn đề. Sự hiện diện của các nàng, đặc biệt là Cổ Thanh Nguyệt, là một bằng chứng sống không thể chối cãi.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực vang vọng khắp Đại Điện. “Chư vị, ta triệu tập các vị đến đây không phải vì tư lợi, mà vì vận mệnh của Linh Giới. U Minh Thâm Uyên không chỉ là kẻ thù của một tông môn hay một gia tộc, chúng là kẻ thù của tất cả chúng sinh!”

Một Đại Biểu từ một tông môn lớn, một lão giả râu tóc bạc phơ, khẽ nhíu mày, giọng nói vang lên đầy hoài nghi. “Lâm Phong đạo hữu tuy có thực lực phi phàm, tiếng tăm lừng lẫy, nhưng muốn thống nhất Linh Giới đối phó với kẻ thù vô hình, e rằng không dễ dàng. Từ ngàn xưa, Linh Giới ta vẫn luôn phân chia, tranh chấp vì lợi ích riêng. Nay, chỉ vì vài lời đồn đại về U Minh, mà muốn chúng ta gác lại tất cả để hợp lực, chẳng phải quá vội vàng sao?”

Lâm Phong khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. “Vô hình ư? E rằng các vị đã quá thờ ơ rồi. U Minh không phải là kẻ thù vô hình, chúng đã bắt đầu lộ diện, và đã giáng những đòn đau đớn nhất vào chính những người chúng ta. Chỉ mới cách đây không lâu, Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt của Tịnh Liên Tông đã bị chúng bắt giữ, suýt chút nữa đã bị biến thành vật hiến tế cho những nghi thức tà ác nhất.” Lâm Phong ra hiệu, Diệp Vô Song đỡ Cổ Thanh Nguyệt bước lên phía trước một bước, để lộ vẻ mặt còn tái nhợt và khí tức suy yếu của nàng. Cả Đại Điện xôn xao.

“Hơn nữa,” Lâm Phong tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ, dứt khoát. “Ta có bằng chứng, và quan trọng hơn, ta có ý chí. Kẻ thù của chúng ta đang trỗi dậy từ những lời nguyền cổ xưa nhất, và nếu chúng ta không đoàn kết, Linh Giới sẽ biến thành một vùng đất chết!”

Chàng đưa tay lên, một cuộn bản đồ cổ xưa hiện ra trong tay chàng, rồi bay lơ lửng giữa Đại Điện, tự động mở rộng. “Đây là bản đồ ta thu được từ một sào huyệt U Minh vừa bị ta phá hủy. Nó không chỉ là bản đồ địa lý, mà còn là một bản đồ về những ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, những điểm yếu trong quy tắc của Linh Giới mà U Minh đang lợi dụng.”

Bạch Lão Tổ đứng dậy, giọng ông vang vọng, mang theo sự uy nghiêm của một cường giả kiến thức uyên bác. “Lão phu xin chứng thực lời của Lâm Phong. Những ký hiệu trên bản đồ này, cùng với lời kể của Thánh Nữ Cổ Thanh Nguyệt, cho thấy U Minh không chỉ đơn thuần là tà tu. Chúng đang cố gắng thao túng Thiên Đạo, bẻ cong vận mệnh của Linh Giới, biến tất cả chúng sinh thành vật hiến tế cho một mục đích tà ác hơn cả chúng ta có thể tưởng tượng. Nếu không hợp lực, chúng ta sẽ không chỉ mất đi lãnh thổ, mà còn mất đi cả tự do, cả linh hồn. Đây không phải là chiến tranh giữa các thế lực, đây là cuộc chiến sinh tử của toàn bộ Linh Giới!”

Không khí trong Đại Điện trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết. Những ánh mắt hoài nghi dần chuyển thành kinh ngạc, rồi lo lắng. Sự thật được phơi bày trước mắt họ, không còn là những lời đồn thổi mơ hồ. Lâm Phong nhìn vào những gương mặt đó, chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thuyết phục họ tin tưởng đã khó, nhưng để họ gác lại lợi ích cá nhân, đồng tâm hiệp lực, đó mới là thử thách thực sự.

“Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình!” Lâm Phong tuyên bố, giọng chàng vang dội như tiếng chuông đồng. “Chúng ta, những người tu đạo, không chỉ tu luyện vì bản thân, mà còn vì chúng sinh, vì sự tồn vong của Linh Giới. Giờ đây, Nhân Đạo đang đứng trước nguy cơ bị bẻ cong, bị hủy diệt bởi tà ác. Ta, Lâm Phong, xin đứng ra kêu gọi các vị, các tông môn, các gia tộc, các cường giả của Linh Giới, hãy cùng ta thành lập Liên Minh Chống U Minh. Hãy cùng ta, Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, để bảo vệ Linh Giới này!”

Ánh mắt chàng quét qua từng người, tràn đầy sự kiên định và ý chí bất khuất. Chàng biết, có người sẽ đồng tình, có người sẽ phản đối, nhưng chàng đã sẵn sàng. Cuộc chiến này, chàng sẽ không lùi bước. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Lâm Phong siết chặt nắm đấm, tâm trí chàng đã hình dung ra những thách thức sắp tới, những âm mưu phức tạp hơn, những kẻ phản bội ẩn mình, nhưng chàng tin tưởng vào ý chí của mình và sức mạnh của sự đoàn kết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ