Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 434

Mưu Định Thiên Hạ: Liên Minh Chống U Minh Khởi Sắc

4520 từ
Mục tiêu: Củng cố vị thế lãnh đạo của Lâm Phong trong liên minh Linh Giới chống U Minh.,Vạch ra các chiến lược dài hạn và ngắn hạn cụ thể để đối phó với mối đe dọa U Minh Thâm Uyên.,Nhận được sự ủng hộ và cam kết từ đa số các thế lực chính nghĩa tại Linh Giới.,Bắt đầu quá trình chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công hoặc phòng thủ quy mô lớn chống lại thế lực hắc ám.
Nhân vật: Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Đại Biểu Các Tông Môn/Gia Tộc Linh Giới, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, strategic, authoritative, determined, with underlying dread and a glimmer of hope.
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt Lâm Phong quét qua từng gương mặt trong Đại Điện, nơi mà trước đó chỉ vài khắc, vẫn còn ngập tràn sự hoài nghi và dè dặt. Giờ đây, những ánh mắt ấy đã chuyển từ kinh ngạc sang lo lắng, từ lo lắng sang một sự nghiêm trọng đến tột cùng. Câu nói cuối cùng của chàng, vang dội như tiếng chuông đồng, đã đập thẳng vào tâm can của mỗi tu sĩ, mỗi cường giả đang hiện diện. "Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình!"... "Ta, Lâm Phong, xin đứng ra kêu gọi các vị, các tông môn, các gia tộc, các cường giả của Linh Giới, hãy cùng ta thành lập Liên Minh Chống U Minh. Hãy cùng ta, Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, để bảo vệ Linh Giới này!" Đó không chỉ là lời hiệu triệu, mà là một lời thề, một lời cam kết được Lâm Phong khắc sâu vào linh hồn mình, và giờ đây, chàng muốn khắc nó vào lòng những người khác.

Không khí trong Đại Điện vẫn còn đặc quánh sự tĩnh lặng sau lời tuyên bố hùng hồn của Lâm Phong, nhưng sự tĩnh lặng ấy không còn là của sự lưỡng lự, mà là của sự suy tư sâu sắc. Các Đại Biểu, từ những tông chủ uy nghi đến các gia chủ lão luyện, đều nhìn nhau, rồi lại hướng ánh mắt về phía Lâm Phong. Chàng đứng đó, dáng người tuy không quá cường tráng nhưng lại toát lên một khí thế kiên cường, bất khuất, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, vốn thường trực vẻ tinh quái, giờ đây ánh lên sự kiên định đến khó tin, một ý chí sắt đá có thể lay chuyển cả càn khôn. Mái tóc đen nhánh của chàng, dù vẫn được buộc gọn gàng, nhưng vài sợi tóc mai khẽ bay trong luồng linh khí vô hình, càng làm tăng thêm vẻ phong trần, quyết đoán.

Diệp Vô Song đứng bên cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp ma mị của nàng dường như trở nên sắc lạnh hơn dưới ánh linh quang chiếu rọi. Đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn bao quát khắp Đại Điện, đánh giá từng biểu cảm, từng sự dao động trong linh lực của các cường giả. Cổ Thanh Nguyệt, dù vẫn còn tái nhợt và khí tức suy yếu, nhưng nàng đã không còn run rẩy. Trong đôi mắt thanh khiết ấy, giờ đây không chỉ có sự sợ hãi mà còn ánh lên sự phẫn nộ cùng cực và một niềm tin mãnh liệt vào Lâm Phong. Bạch Lão Tổ, dưới lốt một lão bà phúc hậu, khẽ vuốt chòm râu bạc, nụ cười hiền từ nhưng sâu xa. Ông biết, khoảnh khắc này, vận mệnh của Linh Giới đang được định đoạt. Trên vai Lâm Phong, Thôn Thiên Thử khẽ cựa quậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chăm chú vào chủ nhân, như thể nó cũng hiểu được sự trọng đại của giờ phút này.

“Chư vị, mối họa U Minh không chỉ là một thế lực tà ác đơn thuần.” Lâm Phong cất giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng chàng trầm ổn, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như những tảng đá khổng lồ đang chèn ép lên tâm trí của những người nghe. “Chúng ta đang đối mặt với một âm mưu đã kéo dài hàng vạn năm, một xiềng xích đang trói buộc vận mệnh của cả Linh Giới, thậm chí là các giới khác.” Chàng giơ tay, cuộn bản đồ cổ xưa vẫn còn lơ lửng giữa không trung, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về bằng chứng không thể chối cãi.

“Trong ngục, ta đã nghe được chúng nhắc đến ‘Vòng xoáy Thiên Đạo’, và những ký hiệu trên tường... chúng không phải là cổ ngữ bình thường.” Cổ Thanh Nguyệt khẽ nói, giọng nàng vẫn còn đôi chút yếu ớt, nhưng sự kiên cường trong từng lời nói lại khiến người nghe rùng mình. Nàng bước thêm một bước nhỏ về phía trước, ánh mắt hướng thẳng vào các Đại Biểu, những ký ức kinh hoàng dường như hiện rõ trong đáy mắt. “Những ký hiệu đó... chúng như đang hút cạn linh khí, hút cạn sinh mệnh. Chúng vẽ ra những hình thù xoắn ốc, những vòng tròn đồng tâm mà ta chưa từng thấy bao giờ trong bất kỳ điển tịch cổ nào của Tịnh Liên Tông. Khi ta nhìn vào chúng, ta cảm thấy linh hồn mình như bị kéo vào một vực sâu không đáy, một cơn ác mộng vĩnh cửu.” Nàng khẽ rùng mình, vẻ mặt thoáng hiện sự sợ hãi tột cùng.

Diệp Vô Song tiếp lời, giọng nàng trầm thấp, uy quyền, mang theo sự sắc sảo của một cố vấn chiến lược. “Dựa trên bản đồ và thông tin từ Thanh Nguyệt, U Minh không chỉ có một sào huyệt chính. Chúng rải rác khắp Linh Giới như những tế bào ung thư, nhưng có một vài điểm nút quan trọng, những nơi mà chúng tập trung linh lực để thực hiện các nghi thức tà ác. Đây là bản đồ mà Lâm Phong thu được.” Nàng đưa tay chỉ vào cuộn bản đồ đang lơ lửng. Ngay lập tức, cuộn bản đồ như được thổi bùng sức sống, những đường nét, ký hiệu trên đó phát sáng rực rỡ, chiếu rõ lên không trung thành một hình ảnh ba chiều khổng lồ.

Lâm Phong dùng thần thức chiếu rọi, điểm rõ các vị trí. “Chư vị hãy nhìn đây!” Chàng chỉ vào một điểm đỏ chói trên bản đồ, nơi mà chỉ vài ngày trước là sào huyệt U Minh bị chàng phá hủy. “Đây là sào huyệt ta đã san bằng. Nhưng còn rất nhiều điểm khác, những chấm đỏ, những vệt đen mờ ảo rải rác khắp Linh Giới. Mỗi chấm đỏ là một sào huyệt đã được xác định, mỗi vệt đen là một khu vực nghi ngờ có hoạt động của U Minh. Chúng đang âm thầm gặm nhấm Linh Giới từ bên trong, thiết lập các trận pháp tà ác để hút cạn linh khí, biến nơi đây thành đất chết. Những ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến, chính là những điểm yếu trong kết cấu của Linh Giới, những khe hở mà U Minh đang ra sức khoét sâu để bẻ cong quy tắc, để thay đổi vận mệnh.”

Diệp Vô Song tiếp tục phân tích, ngón tay thanh mảnh của nàng lướt trên bản đồ ảo, chỉ ra những đường di chuyển tiềm năng, những mục tiêu chiến lược của U Minh. “Các sào huyệt này không hoạt động độc lập. Chúng được kết nối với nhau bởi một mạng lưới linh mạch tà ác ngầm. Nếu một sào huyệt bị phá hủy, linh lực sẽ được chuyển hướng sang các sào huyệt khác, duy trì sự ổn định của toàn bộ mạng lưới. Đây chính là lý do chúng ta cần một chiến lược toàn diện, không chỉ là những đòn đánh riêng lẻ.” Nàng dừng lại, đôi mắt tím sâu thẳm nhìn thẳng vào các Đại Biểu. “Và điều đáng sợ nhất, là những ký hiệu mà Thanh Nguyệt đã nhìn thấy, chúng không chỉ là cổ ngữ. Chúng là những trận văn cổ xưa, có khả năng triệu hồi, có khả năng chuyển hóa, và thậm chí là thao túng ý chí. Mục tiêu cuối cùng của chúng, có lẽ không chỉ là thôn tính Linh Giới, mà còn là biến tất cả chúng sinh thành những con rối vô hồn phục vụ cho một thế lực tà ác hơn cả chúng ta có thể tưởng tượng.”

Cả Đại Điện chìm trong sự im lặng đáng sợ. Không còn tiếng xì xào bàn tán, không còn ánh mắt hoài nghi. Chỉ còn những tiếng hít thở nặng nề, những gương mặt đanh lại vì kinh ngạc và phẫn nộ. Mùi hương trầm trong điện dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn, pha lẫn mùi kim loại từ các pháp khí của tu sĩ, tạo nên một không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các cường giả, vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, giờ đây cũng không thể che giấu được sự chấn động trong nội tâm. Một số tông chủ lão luyện, với kinh nghiệm hàng ngàn năm tu luyện, khẽ nắm chặt tay, linh lực trong cơ thể không kìm được mà dao động nhẹ. Họ đã từng nghe về U Minh, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được quy mô và sự thâm độc của chúng lại đến mức này.

Lâm Phong nhìn thấy sự chuyển biến trong ánh mắt của họ. Chàng biết, phần khó nhất đã qua – đó là khiến họ tin tưởng vào mối đe dọa. Giờ là lúc để hành động.

***

Mặt trời đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Đại Điện, đổ những vệt nắng vàng dịu xuống nền đá cẩm thạch lấp lánh. Tuy nhiên, bầu không khí trong hội trường lại không hề ấm áp, mà trái lại, càng trở nên nặng nề hơn, xen lẫn sự kinh ngạc và phẫn nộ. Những lời thuyết trình của Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đã hoàn toàn đập tan mọi hoài nghi. Mối đe dọa từ U Minh Thâm Uyên, từ một âm mưu thao túng Thiên Đạo cổ xưa, đã hiển hiện rõ ràng trước mắt tất cả. Các Đại Biểu không còn bàn tán xôn xao nữa, mà tập trung cao độ, chờ đợi những bước đi tiếp theo.

Lâm Phong bước lên phía trước, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn khắc ghi sự quyết tâm của mỗi người vào tâm trí mình. “Chư vị, chúng ta đã thấy rõ bản chất của kẻ thù. Giờ đây, không còn là lúc ngồi yên chờ đợi hay tranh chấp lợi ích riêng. Đây là lúc chúng ta phải đoàn kết, phải hành động.” Giọng chàng vang dội, đầy uy lực, nhưng cũng chứa đựng sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, như một vị tướng quân đã vạch ra vạn kế trong lòng.

“Chiến lược của chúng ta sẽ là ‘Phòng Thủ Tích Cực’ để bảo vệ các căn cơ của Linh Giới, và ‘Phản Công Chiến Lược’ để từ từ cắt đứt vòi bạch tuộc của U Minh.” Lâm Phong tuyên bố, tay chàng vung lên, một đồ hình chiến thuật phức tạp hiện ra trên bản đồ ảo, với những mũi tên phòng thủ màu xanh và mũi tên tấn công màu đỏ đan xen. “Phòng Thủ Tích Cực không chỉ là cố thủ. Chúng ta sẽ củng cố các tuyến phòng ngự trọng yếu tại các khu vực linh mạch chính, các thành trì lớn, và các môn phái có vị trí chiến lược. Thiết lập các trận pháp phòng ngự mạnh nhất, xây dựng các đài cảnh giới, và tăng cường tuần tra. Mục tiêu là biến mỗi khu vực thành một pháo đài bất khả xâm phạm, khiến U Minh không thể dễ dàng gặm nhấm.”

Chàng chỉ vào một khu vực trên bản đồ ảo, nơi một ngọn núi hùng vĩ hiện lên với những đường nét linh khí dày đặc. “Ví dụ, tại Thiên Sơn Phủ, chúng ta sẽ cần một lực lượng tinh nhuệ để trấn thủ, cùng với việc nâng cấp trận pháp hộ sơn lên cấp độ cao nhất. Các gia tộc có sở trường về trận pháp, xin hãy chuẩn bị nhân lực và tài nguyên. Các tông môn chuyên về phòng thủ, các vị sẽ là nòng cốt của tuyến phòng ngự này.”

Sau đó, chàng chuyển sang phần tấn công. “Và cùng lúc đó, chúng ta sẽ triển khai ‘Phản Công Chiến Lược’. Chúng ta cần các đội trinh sát tinh nhuệ, những tu sĩ có khả năng ẩn nấp và dò xét xuất sắc, để thâm nhập vào các khu vực nghi ngờ, xác định chính xác vị trí và quy mô của các sào huyệt U Minh. Sau khi có đủ thông tin, chúng ta sẽ tổ chức các đội tiền phong, những cường giả có sức chiến đấu mạnh mẽ, để tấn công chớp nhoáng vào các sào huyệt nhỏ lẻ, phá hủy chúng, thu thập thông tin và làm suy yếu mạng lưới của U Minh.”

Lâm Phong nhìn thẳng vào ánh mắt của các Đại Biểu. “Chúng ta cần các đội tiền phong, và cả lực lượng hậu cần vững chắc. Ai sẽ đảm nhiệm vai trò tiên phong, xông pha vào hiểm địa? Ai sẽ là hậu phương vững chắc, cung cấp đan dược, pháp bảo, và linh thạch để duy trì cuộc chiến lâu dài?”

Một tông chủ lão luyện, với bộ râu bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ hắng giọng. Ông là Tông chủ Lăng Tiêu Tông, một trong những thế lực lâu đời nhất Linh Giới. “Lâm công tử, kế sách này nghe có vẻ hợp lý, nhưng liệu chúng ta có đủ lực lượng và thời gian để thực hiện? U Minh Thâm Uyên đã tồn tại quá lâu rồi, rễ cắm sâu vào lòng đất Linh Giới. Hơn nữa, việc điều động lực lượng quy mô lớn như vậy cần rất nhiều tài nguyên, và quan trọng hơn, là sự đồng thuận tuyệt đối. Các tông môn, gia tộc của chúng ta, từ ngàn xưa đã có những hiềm khích và lợi ích chồng chéo. Làm sao để gác lại tất cả?” Giọng ông vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã pha lẫn sự lo lắng thực sự.

Lâm Phong khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng hiện, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. “Thời gian là thứ chúng ta không có nhiều. Nhưng chúng ta có ý chí, và quan trọng hơn, chúng ta có sự đoàn kết. Về tài nguyên, ta tin rằng khi đối mặt với họa diệt vong, không ai còn có thể giữ khư khư của riêng mình. Về hiềm khích, ta hiểu. Nhưng U Minh không phân biệt tông môn hay gia tộc. Chúng sẽ nghiền nát tất cả. Vậy thì, giữa sự sống còn của Linh Giới và những hiềm khích nhỏ nhen, chư vị chọn gì?”

Chàng dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. “Ta sẽ dẫn đầu các đội tiền phong, xông pha vào những nơi nguy hiểm nhất. Ta sẽ dùng sức mạnh của mình để mở đường, để phá vỡ những xiềng xích mà U Minh đã giăng ra. Nhưng ta cần sự cam kết từ tất cả các vị. Ta không thể một mình bảo vệ toàn bộ Linh Giới. Chúng ta cần một Liên Minh thực sự, không phải chỉ trên danh nghĩa.”

Các Đại Biểu bắt đầu bàn tán xôn xao trở lại, nhưng lần này, tiếng xì xào không phải là nghi ngờ, mà là những lời bàn bạc nghiêm túc. Một số người khẽ gật đầu, một số khác trầm ngâm suy nghĩ. Lâm Phong không nói thêm, chỉ đứng đó, ánh mắt kiên định. Chàng không cần phải dùng lời lẽ hoa mỹ nữa. Sự thật và sức mạnh của chàng đã đủ để thuyết phục. Chàng tin vào khả năng lãnh đạo của mình, tin vào ý chí của mình, và quan trọng hơn, chàng tin vào bản năng sinh tồn của các cường giả Linh Giới.

Bỗng, một bóng người đứng dậy từ hàng ghế đầu. Đó là Tông chủ của Ngự Kiếm Môn, một tông môn nổi tiếng với kiếm pháp siêu phàm và tính cách cương trực. “Lâm công tử nói đúng!” Giọng ông vang dội, đầy hào sảng. “Trong lịch sử Linh Giới, chưa từng có một mối hiểm họa nào lớn như thế này. Nếu chúng ta không đồng lòng, tất cả sẽ hóa thành tro bụi! Ngự Kiếm Môn ta nguyện ý dốc toàn lực, phái ra ba vị Trưởng lão Hóa Thần kỳ và năm trăm đệ tử tinh nhuệ, sẵn sàng xông pha nơi đầu sóng ngọn gió, cùng Lâm công tử đối phó U Minh!”

Lời tuyên bố của Tông chủ Ngự Kiếm Môn như một giọt nước làm tràn ly. Ngay sau đó, một vị gia chủ từ một gia tộc lớn khác, chuyên về luyện đan, cũng đứng dậy. “Gia tộc Bạch Dương ta, nguyện ý cung cấp đan dược, linh thạch, và tất cả tài nguyên có thể, để hỗ trợ Liên Minh. Sinh tử tồn vong của Linh Giới, không thể không dốc sức!”

Từng người, từng thế lực bắt đầu đứng lên bày tỏ sự ủng hộ. Từ những tông môn có truyền thừa lâu đời đến các gia tộc mới nổi, từ những tu sĩ áo xanh trầm mặc đến các nữ tu áo trắng thanh thoát. Tiếng nói ủng hộ vang vọng khắp Đại Điện, ngày càng lớn dần, như một dòng thác lũ không thể ngăn cản. Các ánh mắt hoài nghi cuối cùng đã được thay thế bằng sự quyết tâm và ý chí chiến đấu. Lâm Phong nhìn cảnh tượng đó, trong lòng khẽ thở phào. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một bước ngoặt quan trọng đã được tạo ra. Sự đoàn kết này, dù mong manh, cũng đã nhen nhóm một tia hy vọng giữa màn đêm u tối.

Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, nụ cười hiền từ trên môi ông càng thêm sâu sắc. Ông nhìn Lâm Phong, trong ánh mắt tràn đầy sự tự hào. Huyết mạch của chàng trai này, cùng với ý chí bất khuất của chàng, đã thực sự lay động được Linh Giới. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ vẫy vẫy cái đuôi trắng muốt, đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ hưng phấn, như thể nó cũng cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết đang dâng trào.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Linh Giới. Đại Điện rộng lớn đã trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại những ánh linh quang nhấp nháy từ các trận pháp bảo vệ. Sau một ngày dài căng thẳng, đầy rẫy những cuộc tranh luận và quyết định trọng đại, Lâm Phong cuối cùng cũng tìm thấy chút yên bình trong một căn phòng tĩnh tâm nhỏ hơn, nằm sâu bên trong khu vực dành riêng cho Liên Minh.

Căn phòng này được thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, với những vách tường gỗ trầm hương ấm áp và những tấm thảm lông mềm mại trải dưới sàn. Linh khí trong phòng được điều hòa một cách hoàn hảo, mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu, khác hẳn với bầu không khí căng thẳng trong Đại Điện. Âm thanh bên ngoài bị cách ly hoàn toàn, chỉ còn tiếng nói chuyện trầm ấm của Lâm Phong và những người thân cận nhất. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu thần kinh, giúp tâm trí trở nên thanh tĩnh.

Trong phòng, Lâm Phong ngồi trên một bồ đoàn, bên cạnh chàng là Tuyết Dao, nàng tựa nhẹ vào vai chàng, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà như dòng suối. Vẻ đẹp thoát tục của nàng, vốn luôn mang theo chút băng giá, giờ đây lại ấm áp lạ thường khi ở bên chàng. Cổ Thanh Nguyệt ngồi đối diện, vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự tiều tụy, nhưng đôi mắt thanh khiết vẫn còn ẩn chứa nỗi buồn man mác. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, ngồi cách đó không xa, đôi mắt tím huyền bí của nàng sâu thẳm như vũ trụ, vẫn đang suy tư về những kế hoạch và chiến lược. Bạch Lão Tổ ngồi một góc, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng khí tức uy nghiêm của ông vẫn hiện hữu rõ ràng. Thôn Thiên Thử, sau một ngày dài "quan sát" căng thẳng, giờ đã cuộn tròn thành một cục bông trắng muốt trên đùi Lâm Phong, ngủ say sưa.

Lâm Phong khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả gánh nặng và sự mệt mỏi. Chàng nắm lấy bàn tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại từ nàng. “Ta biết cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.” Giọng chàng trầm thấp, không còn sự hùng hồn như khi đối mặt với toàn bộ Linh Giới, mà thay vào đó là sự chân thật, có chút gì đó mong manh. “Có lẽ còn có những kẻ đứng sau U Minh, những thực thể cổ xưa đang thao túng mọi thứ. Cái gọi là ‘Thiên Đạo’ cũng có thể không hề công bằng như chúng ta nghĩ.”

Tuyết Dao khẽ ngẩng đầu, đôi mắt phượng dài nhìn chàng đầy dịu dàng. Nàng dùng bàn tay còn lại khẽ vuốt ve má chàng. “Dù có thế nào, thiếp và các tỷ muội sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt. Chàng không đơn độc, Lâm Phong.” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn chàng. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, không chỉ vì sức mạnh của chàng, mà còn vì ý chí kiên định và trái tim nhân hậu chàng đã thể hiện.

Cổ Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, khuôn mặt đoan trang của nàng thoáng hiện vẻ kiên cường. “Những gì ta thấy trong ngục sâu của U Minh... những ký hiệu cổ quái đó, chúng không chỉ là pháp trận. Chúng như những sợi xích vô hình, đang trói buộc linh hồn. Ta cảm thấy chúng như đang cố gắng kết nối với một thứ gì đó vượt ra ngoài Linh Giới này.” Nàng vẫn còn ám ảnh bởi những gì mình đã trải qua, nhưng nàng biết, nỗi sợ hãi không phải là câu trả lời.

Diệp Vô Song mở mắt, đôi mắt tím của nàng lóe lên một tia sáng sắc bén. “Vòng xoáy Thiên Đạo mà Thanh Nguyệt nhắc đến, cùng với những ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà Lâm Phong đã chỉ ra trên bản đồ, cho thấy một sự thật kinh hoàng. Không gian và thời gian của Linh Giới có lẽ đang bị biến dạng, bị thao túng bởi một lực lượng nào đó. U Minh chỉ là những kẻ thực thi, những con tốt trong một ván cờ lớn hơn nhiều.” Nàng ngừng lại một chút, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin phức tạp trong đầu. “Từ những điển tịch cổ xưa nhất mà ta từng đọc, có nhắc đến những ‘đại kiếp’ của các giới, khi quy tắc bị đảo lộn, vận mệnh bị bẻ cong. Và luôn có những kẻ đứng sau giật dây.”

Bạch Lão Tổ, vẫn nhắm mắt, khẽ hắng giọng. “Cái ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà ta từng nói... có lẽ chính là dấu hiệu của sự thao túng này. Ngươi, Lâm Phong, chính là chìa khóa để phá vỡ nó, nhưng cũng là mục tiêu lớn nhất của chúng.” Giọng ông trầm ấm, mang theo sự uyên bác của một sinh linh đã chứng kiến bao thăng trầm của các giới. “Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử. Nó mang trong mình thứ sức mạnh có thể chống lại cả xiềng xích của vận mệnh. Đó là lý do ngươi được chọn, và cũng là lý do ngươi bị nhắm đến.”

Lâm Phong nhíu mày, cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chàng biết mình có một bí ẩn lớn về thân thế, nhưng những lời của Bạch Lão Tổ luôn khiến chàng rùng mình. Chìa khóa? Mục tiêu? Liệu chàng có đủ sức để gánh vác trách nhiệm này? Chàng nhìn xuống Thôn Thiên Thử đang ngủ say trên đùi mình, khẽ vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó. Ngay cả con chuột nhỏ này cũng là một sinh vật bất phàm, chứa đựng bí mật cổ xưa.

“Ta cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ta, không chỉ là áp lực từ U Minh, mà còn là một cảm giác như có thứ gì đó đang quan sát, đang thao túng từ sâu thẳm hư không.” Lâm Phong trầm ngâm, đôi mắt chàng nhìn xa xăm, xuyên qua vách tường, như muốn nhìn thấu cả bầu trời đêm vô tận. “Nếu cái gọi là Thiên Đạo không công bằng, nếu nó cũng là một xiềng xích, vậy thì ta sẽ là kẻ Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, để phá vỡ nó.”

Tuyết Dao siết chặt tay chàng, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định không kém. “Thiếp tin chàng sẽ làm được.”

Cổ Thanh Nguyệt nhìn Lâm Phong, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi nàng. “Tịnh Liên Tông ta, dù chỉ là một tông môn nhỏ bé, nhưng sẽ dốc hết sức mình. Ta sẽ dùng những gì mình biết, những gì mình cảm nhận được, để giúp chàng.”

Diệp Vô Song khẽ gật đầu. “Ta sẽ cùng chàng phân tích mọi thông tin, vạch ra mọi chiến lược. Chúng ta sẽ tìm ra những kẻ đứng sau U Minh, dù chúng có ẩn mình sâu đến đâu đi chăng nữa.”

Thôn Thiên Thử khẽ cựa quậy, dụi đầu vào tay Lâm Phong, phát ra tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu, như muốn nói rằng nó cũng sẽ luôn ở bên chàng.

Lâm Phong nhìn những gương mặt thân yêu trước mắt. Gánh nặng trong lòng chàng dường như vơi đi phần nào. Chàng biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, những âm mưu chồng chất, những trận chiến sinh tử không thể tránh khỏi. Nhưng chàng không đơn độc. Bên cạnh chàng là những người chàng yêu thương, những người tin tưởng chàng, và giờ đây, cả một Liên Minh đang đặt niềm hy vọng vào chàng.

Chàng hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Trong tâm trí chàng, hình ảnh bản đồ U Minh, những ký hiệu cổ quái của Cổ Thanh Nguyệt, và cả những lời của Bạch Lão Tổ về "Thiên Đạo Vết Nứt" cứ hiện lên rõ mồn một. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và chàng đã sẵn sàng. Dù Thiên Đạo có vô tình đến mấy, Nhân Đạo vẫn hữu tình. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người viết nên Huyễn Mặc Chi Đạo của riêng mình, Duy Ngã Độc Tôn, không sợ bất kỳ xiềng xích hay vận mệnh nào.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ