Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 435

Định Kế An Bang: Lâm Phong Triệu Tập Sách Lược Liên Minh

4395 từ
Mục tiêu: Lâm Phong triệu tập hội nghị liên minh, củng cố sự đoàn kết và phân công nhiệm vụ chiến lược để đối phó với mối đe dọa từ U Minh Thâm Uyên và các thế lực ngầm.,Thống nhất ý chí và mục tiêu chung giữa các thế lực Linh Giới, chuyển từ giai đoạn kêu gọi sang giai đoạn hành động cụ thể.,Phân định rõ ràng vai trò và trách nhiệm của từng tông môn, gia tộc trong kế hoạch phòng thủ và phản công.,Gieo mầm cho những xung đột tiềm ẩn hoặc sự phức tạp trong nội bộ liên minh.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, Đại Biểu Các Tông Môn/Gia Tộc Linh Giới, Thôn Thiên Thử
Mood: Strategic, determined, tense, hopeful, vigilant.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong khẽ mở mắt, ánh mắt chàng vẫn còn đọng lại hình ảnh những ký hiệu cổ quái trong lời kể của Cổ Thanh Nguyệt, hòa lẫn với những “Thiên Đạo Vết Nứt” mà Bạch Lão Tổ đã từng nhắc đến. Gánh nặng trên vai chàng không hề vơi đi, trái lại, nó càng thêm nặng trĩu. Nhưng khi nhìn những ánh mắt tin tưởng, kiên định của Tuyết Dao, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, và cả tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của Thôn Thiên Thử, một nguồn sức mạnh vô hình lại dâng trào trong tâm khảm chàng. Chàng không đơn độc, và đó chính là điểm tựa vững chắc nhất.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống Đại Điện Liên Minh tại Linh Giới, không khí đã trở nên trang trọng và căng thẳng đến cực điểm. Đại điện vốn được xây dựng từ một ngọn núi đá thiêng, nay được gia cố bằng vô số pháp trận, linh thạch và ngọc quý, toát lên vẻ hùng vĩ mà cổ kính. Những lá cờ hiệu của các tông môn lớn, gia tộc lâu đời bay phấp phới trên những cột đá khổng lồ, khắc họa phù văn cổ xưa, tạo nên một cảnh tượng uy nghi. Ánh sáng từ các pháp trận chiếu rọi khắp nơi, lung linh huyền ảo, nhưng lại không xua tan được sự nặng nề đang bao trùm. Mùi hương trầm, được đốt từ những loại gỗ quý hiếm, thoang thoảng trong không khí, cố gắng xoa dịu những linh hồn đang mang nặng lo âu. Tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm cường giả Linh Giới – từ các tông chủ uy nghiêm, các gia chủ quyền quý, đến những cường giả tán tu lừng danh – như những làn sóng ngầm, lan tỏa khắp đại điện, chứa đựng sự tò mò, hoài nghi, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ.

Lâm Phong đứng trên bục cao nhất, phía sau chàng là một tấm bản đồ khổng lồ của Linh Giới, với những vùng được đánh dấu đỏ sẫm, tượng trưng cho những nơi U Minh đã gieo rắc tai ương. Chàng vận một trường bào màu xanh sẫm, thêu chỉ bạc hình mây và rồng ẩn, không quá khoa trương nhưng toát lên vẻ trầm ổn, uy nghi khó cưỡng. Dáng người chàng cao ráo, cân đối, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt đang tề tựu bên dưới. Chàng không cần dùng đến pháp lực để thu hút sự chú ý, chỉ cần ánh mắt kiên định ấy cũng đủ khiến những tiếng xì xào dần tắt lịm, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Bên cạnh Lâm Phong, Bạch Lão Tổ ngồi trên một chiếc bồ đoàn cổ kính, đôi mắt nhắm nghiền như đang nhập định, nhưng toàn thân vẫn toát ra một khí chất uyên bác, thâm trầm, khiến không ai dám xem thường. Tuyết Dao, trong bộ bạch y tinh khôi, ngồi trang nhã phía bên trái Lâm Phong, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết của nàng khiến không gian như dịu đi vài phần, nhưng ánh mắt nàng lại sắc bén, quan sát mọi động thái của các đại biểu. Phía bên phải là Diệp Vô Song, khoác lên mình y phục màu tím than huyền bí, đôi mắt tím của nàng như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, toát lên vẻ lạnh lùng, cao quý. Cổ Thanh Nguyệt, trong chiếc áo lụa màu trắng thanh khiết, gương mặt tuy vẫn còn nét xanh xao nhưng ánh mắt lại bừng lên sự kiên cường, nàng đã sẵn sàng đối mặt với quá khứ đen tối của mình vì đại cục. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn lấp lánh như đang ngủ, nhưng thỉnh thoảng cái mũi nhỏ lại khịt khịt, cảnh giác với những biến động linh khí xung quanh.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, giọng nói chàng trầm ấm, vang vọng khắp đại điện, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi người. “Chư vị đạo hữu, hôm nay chúng ta tề tựu tại đây không phải vì tranh giành lợi ích, không phải vì khoe khoang thực lực, mà vì vận mệnh chung của Linh Giới, vì sự sống còn của vạn vật! U Minh Thâm Uyên không còn là mối đe dọa xa xôi, mà đã trở thành lưỡi hái tử thần đang kề cận yết hầu của mỗi chúng ta.” Giọng chàng chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân, khiến những trái tim đang xao động phải rùng mình. “Ta biết, trong số chư vị, có người vẫn còn hoài nghi, có người chưa hoàn toàn tin tưởng vào mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nhưng ta xin thề bằng đạo tâm của mình, những gì ta sắp trình bày sẽ là sự thật trần trụi nhất, kinh hoàng nhất mà Linh Giới từng phải đối mặt.”

Chàng đưa mắt nhìn Cổ Thanh Nguyệt, nàng hiểu ý, khẽ gật đầu, đứng dậy bước lên phía trước một bước. Cả đại điện im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Cổ Thanh Nguyệt hít một hơi, khuôn mặt nàng tái nhợt khi nhớ lại những ký ức kinh hoàng. “Vãn bối là Cổ Thanh Nguyệt, tông chủ Tịnh Liên Tông. Ta từng bị U Minh bắt giữ, bị giam cầm trong những ngục sâu tối tăm nhất của chúng. Ở đó, ta đã chứng kiến những điều mà bất kỳ ai trong chúng ta cũng không muốn tin là có thật.” Giọng nàng ban đầu còn run rẩy, nhưng dần trở nên kiên định, mỗi lời nói như khắc sâu vào tâm trí người nghe. “U Minh không chỉ là một thế lực tà ác đơn thuần. Chúng là một tổ chức có hệ thống, được dẫn dắt bởi những kẻ có trí tuệ và dã tâm không thua kém bất kỳ ai trong chúng ta. Chúng không chỉ tìm cách nuốt chửng linh hồn, hấp thụ linh khí, mà còn đang thực hiện một âm mưu thao túng Thiên Đạo, bẻ cong quy tắc của Linh Giới này!”

Nàng dừng lại, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi kinh hoàng vẫn chưa tan biến. “Trong những ngục sâu ấy, ta không chỉ thấy những linh hồn bị tra tấn, mà còn thấy những pháp trận khổng lồ, phức tạp, được khắc bằng những ký hiệu cổ quái mà ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng không giống bất kỳ phù văn nào của Linh Giới. Chúng như những sợi xích vô hình, không ngừng kết nối, không ngừng hấp thụ, không ngừng biến đổi. Ta cảm thấy chúng như đang cố gắng kết nối với một thứ gì đó vượt ra ngoài Linh Giới này, một thứ gì đó đang thao túng từ sâu thẳm hư không.” Cổ Thanh Nguyệt đưa tay lên ngực, như muốn xoa dịu trái tim đang đập mạnh. “Chúng không chỉ muốn diệt vong Linh Giới, chúng muốn biến Linh Giới thành một công cụ, một bàn đạp cho một mục đích còn kinh hoàng hơn, một ván cờ mà chúng ta chỉ là những con tốt nhỏ bé.”

Sự tĩnh lặng trong đại điện bị phá vỡ bởi những tiếng hít hà kinh ngạc, những tiếng thì thầm đầy sợ hãi. Một số cường giả bắt đầu lộ vẻ mặt trắng bệch, khi nhận ra những gì Cổ Thanh Nguyệt vừa nói không phải là lời đồn đại mà là sự thật được kể lại từ chính nạn nhân.

Diệp Vô Song nhẹ nhàng đứng dậy, dáng vẻ cao quý và bí ẩn của nàng thu hút mọi ánh nhìn. “Những lời của Thanh Nguyệt, vãn bối có thể xác nhận.” Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, mang theo sự cổ xưa và trí tuệ. “Vòng xoáy Thiên Đạo mà Thanh Nguyệt nhắc đến, cùng với những ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà Lâm Phong đã chỉ ra trên bản đồ, cho thấy một sự thật kinh hoàng. Không gian và thời gian của Linh Giới có lẽ đang bị biến dạng, bị thao túng bởi một lực lượng nào đó. U Minh chỉ là những kẻ thực thi, những con tốt trong một ván cờ lớn hơn nhiều.” Nàng quét mắt qua những gương mặt đang hoang mang, rồi tiếp tục. “Từ những điển tịch cổ xưa nhất mà ta từng đọc, những ghi chép đã có từ hàng vạn năm trước, có nhắc đến những ‘đại kiếp’ của các giới, khi quy tắc bị đảo lộn, vận mệnh bị bẻ cong. Và luôn có những kẻ đứng sau giật dây, những thế lực ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để bành trướng quyền lực. U Minh Thâm Uyên, xét cho cùng, chỉ là một nhánh, một công cụ của một tổ chức còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn nhiều.”

Lời nói của Diệp Vô Song như tiếng sét đánh ngang tai, dập tắt mọi nghi ngờ còn sót lại trong lòng các đại biểu. Nếu Cổ Thanh Nguyệt là nhân chứng sống, thì Diệp Vô Song, với kiến thức uyên bác và gia thế thần bí của nàng, đã mang đến bằng chứng lịch sử không thể chối cãi. Bầu không khí trong đại điện chuyển từ căng thẳng sang một nỗi sợ hãi sâu sắc, cùng với sự căm phẫn dâng trào. Không ai muốn trở thành con tốt trong tay kẻ khác, không ai muốn Linh Giới bị biến thành công cụ.

Lâm Phong đợi cho đến khi tiếng xì xào lắng xuống, rồi chàng cất giọng mạnh mẽ hơn, đầy kiên quyết. “Vậy thì, chư vị đã rõ. Kẻ thù của chúng ta không chỉ là U Minh, mà còn là những kẻ đứng sau chúng, những kẻ đang muốn thao túng cả vận mệnh của Linh Giới. Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết. Chúng ta cũng không thể chiến đấu đơn độc.” Chàng nhìn thẳng vào từng ánh mắt, “Vì thế, ta triệu tập chư vị đến đây, không phải để cầu xin giúp đỡ, mà là để cùng nhau lập nên một liên minh. Một Liên Minh Chống U Minh, nơi mỗi tông môn, mỗi gia tộc, mỗi cường giả đều là một phần không thể thiếu. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau chiến đấu, và cùng nhau bảo vệ Linh Giới này!”

Giọng nói chàng vang vọng, đầy hào sảng, như một lời hiệu triệu khiến huyết mạch mỗi người sôi trào. Một số cường giả đã đứng bật dậy, ánh mắt bừng bừng ý chí chiến đấu. Nhưng vẫn còn những ánh mắt dò xét, những cái cau mày đầy toan tính. Thống nhất Linh Giới chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

***

Không khí căng thẳng dần tăng lên khi Lâm Phong bắt đầu đi sâu vào kế hoạch chi tiết. Mùi hương trầm trong đại điện giờ đây dường như không còn đủ sức để xoa dịu, thay vào đó, nó hòa lẫn với một luồng linh khí dao động mạnh mẽ, báo hiệu những tranh cãi nảy lửa sắp diễn ra. Chàng đưa tay chỉ vào tấm bản đồ khổng lồ phía sau, nơi những đường nét ma trận và các điểm chiến lược được đánh dấu rõ ràng. “Kế hoạch của ta bao gồm ba giai đoạn chính: ‘Phòng Thủ Tích Cực’ để củng cố các tuyến phòng ngự trọng yếu và triệt tiêu các điểm xâm nhập của U Minh; ‘Phản Công Chiến Lược’ để truy quét và tiêu diệt các căn cứ của chúng; và cuối cùng là ‘Tiêu Diệt Tận Gốc’, nhằm tìm ra và hủy diệt kẻ chủ mưu đứng sau tất cả.”

Lâm Phong dùng một cây trượng pháp khí nhỏ, chỉ vào một khu vực ở phía Đông Linh Giới, nơi có nhiều tông môn lớn tọa lạc. “Để thực hiện giai đoạn Phòng Thủ Tích Cực, ta đề nghị tông môn Thiên Kiếm, với pháp trận hộ sơn cường đại và khả năng kiếm trận tinh diệu, sẽ phụ trách phòng thủ phía Đông, thiết lập một tuyến phòng ngự vững chắc tại Thiên Kiếm Sơn Mạch. Gia tộc Huyết Ảnh, với khả năng ẩn mình và trinh sát xuất sắc, sẽ đảm nhiệm việc trinh sát tiền tuyến, phát hiện sớm mọi động thái của U Minh.” Chàng tiếp tục chỉ đến các khu vực khác, phân công trách nhiệm cho những tông môn, gia tộc phù hợp với đặc điểm và sở trường của họ. “Vân Hải Các sẽ phụ trách thông tin tình báo và liên lạc. Tiêu Dao Cốc sẽ chuẩn bị đan dược và pháp trận yểm trợ. Các thế lực khác sẽ được phân bổ vào các tiểu đội tuần tra, chi viện, hoặc trực tiếp tham gia vào các chiến dịch truy quét…”

Khi Lâm Phong vừa dứt lời, cả đại điện lại bùng lên những tiếng xì xào, bàn tán. Lần này, không còn là sự hoài nghi về U Minh, mà là sự tranh luận sôi nổi về tính khả thi của kế hoạch, nguồn lực cần thiết, và trên hết, là sự công bằng trong việc phân chia trách nhiệm. Một số đại biểu lộ rõ vẻ không hài lòng, đặc biệt là những người đến từ các thế lực lớn, những người vốn quen với việc giữ vị thế độc lập và không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ ai.

Một vị gia chủ cổ tộc, với chòm râu bạc trắng và đôi mắt sắc như dao, tên là Cổ Diễm, tộc trưởng Cổ gia – một trong những gia tộc lâu đời và có ảnh hưởng nhất Linh Giới, từ từ đứng dậy. Ông ta vận một trường bào màu vàng thêu hình long phượng, toát lên khí chất uy nghiêm và cổ kính. “Lâm Phong công tử,” Cổ Diễm trầm giọng nói, âm thanh vang vọng khắp đại điện, thu hút mọi ánh nhìn. “Ngài tuy có thực lực phi phàm, tài trí hơn người, nhưng muốn thống lĩnh toàn bộ Linh Giới, muốn điều động các tông môn, gia tộc đã tồn tại hàng vạn năm, liệu có phải quá vội vàng? Và liệu việc phân công này có đảm bảo công bằng cho tất cả các thế lực? Các tông môn lớn, gia tộc cường thịnh lại phải gánh vác những trọng trách nặng nề nhất, trong khi một số thế lực nhỏ bé lại có vẻ như được ưu ái hơn?”

Ánh mắt của Cổ Diễm đầy dò xét, và ẩn chứa một sự thách thức không hề nhỏ. Ông ta đại diện cho một bộ phận các thế lực cũ kỹ, quen với việc duy trì trật tự hiện có, và không dễ dàng chấp nhận một thủ lĩnh trẻ tuổi như Lâm Phong. Tiếng bàn luận lại rộ lên, nhiều người gật gù đồng tình với Cổ Diễm. Sự toan tính cá nhân, những mối hiềm khích cũ kỹ, và cả nỗi lo sợ mất đi quyền lực vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí họ.

Lâm Phong không hề nao núng. Chàng khẽ mỉm cười nửa miệng, nụ cười tinh quái quen thuộc hiện lên, nhưng đôi mắt chàng lại ánh lên vẻ sắc bén. “Cổ gia chủ nói rất đúng. Việc thống lĩnh toàn bộ Linh Giới quả thực là một gánh nặng to lớn, và ta cũng không hề mong muốn điều đó. Nhưng tình thế hiện nay, chư vị đều đã rõ. Nếu không có một tiếng nói chung, một phương hướng hành động thống nhất, chúng ta sẽ chỉ là những hạt cát rời rạc, dễ dàng bị U Minh nghiền nát.” Chàng dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn nhìn thấu tâm can họ. “Về sự công bằng, ta xin hỏi Cổ gia chủ, liệu có điều gì công bằng hơn việc tất cả chúng ta đều đối mặt với mối họa diệt vong? Các tông môn lớn, gia tộc cường thịnh sở hữu nguồn lực dồi dào, pháp bảo mạnh mẽ, cường giả đông đảo. Nếu không phải các vị gánh vác trọng trách, thì ai có thể? Chẳng lẽ lại để những tông môn nhỏ bé, những tán tu yếu ớt ra trận tuyến đầu?”

Lâm Phong không cho Cổ Diễm cơ hội phản bác, chàng tiếp lời, giọng điệu trở nên mạnh mẽ và thuyết phục hơn. “Hơn nữa, kế hoạch phân công này không phải là sự áp đặt. Nó là kết quả của nhiều ngày đêm bàn bạc, phân tích kỹ lưỡng điểm mạnh, điểm yếu của từng thế lực, nhằm tối ưu hóa hiệu quả chiến đấu. Các vị cho rằng ta ưu ái thế lực nhỏ? Không. Ta chỉ đang đặt đúng người, đúng chỗ, để phát huy tối đa sức mạnh của toàn bộ Linh Giới. Một bức tường thành vững chắc cần có những viên gạch lớn ở nền móng, nhưng cũng cần những viên gạch nhỏ lấp đầy khe hở. Thiếu đi bất kỳ phần nào, bức tường cũng sẽ sụp đổ.”

Chàng đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi một tông môn nhỏ bé được giao nhiệm vụ quan trọng trong việc giám sát một dòng linh mạch. “Ví dụ như tông môn này, họ tuy nhỏ, nhưng lại có sở trường về phong thủy và địa lý linh mạch. Việc giao cho họ giám sát dòng linh mạch này sẽ giúp chúng ta phát hiện sớm các dị biến, ngăn chặn U Minh lợi dụng linh mạch để mở cổng không gian. Đây không phải là ưu ái, mà là sự tin tưởng vào năng lực chuyên biệt của họ.”

Lâm Phong thở dài một tiếng, đôi mắt chàng lộ vẻ ưu tư. “Ta không phải là kẻ tham quyền lực. Ta chỉ là một người tu đạo, khao khát được sống trong một thế giới bình yên. Nhưng nếu có kẻ muốn phá hủy sự bình yên đó, muốn thao túng vận mệnh của vạn vật, thì ta thề sẽ đứng lên chống lại, dù có phải Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.” Chàng nhìn Cổ Diễm, ánh mắt kiên định. “Nếu Cổ gia chủ hoặc bất kỳ vị nào ở đây có một phương án tốt hơn, công bằng hơn, hiệu quả hơn để đối phó với U Minh, ta sẵn lòng lắng nghe và nhường lại vị trí này.”

Lời nói của Lâm Phong vừa khôn khéo, vừa cương trực, vừa đầy lý lẽ, lại không thiếu đi khí phách. Nó không chỉ dập tắt những hoài nghi mà còn khẳng định uy thế và tầm nhìn của chàng. Các đại biểu, bao gồm cả Cổ Diễm, đều chìm vào im lặng. Họ nhận ra Lâm Phong không chỉ có sức mạnh mà còn có trí tuệ và khả năng lãnh đạo vượt trội. Chàng không hề lùi bước trước áp lực, mà còn biến áp lực thành động lực để thuyết phục. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ cựa quậy, đôi mắt nhỏ lấp lánh như đang tán thưởng chủ nhân của nó.

***

Sau nhiều giờ tranh luận căng thẳng, nhiều lời giải thích cặn kẽ và những cam kết chắc chắn từ Lâm Phong, không khí trong đại điện cuối cùng cũng dần dịu xuống. Từ sự hoài nghi ban đầu, chuyển sang tranh cãi gay gắt, rồi lắng nghe, suy ngẫm, và cuối cùng là một sự đồng thuận miễn cưỡng, dần dần biến thành quyết tâm mạnh mẽ. Các đại biểu bắt đầu trao đổi với nhau bằng những giọng điệu đã bớt đi sự căng thẳng, ánh mắt họ không còn chỉ dò xét mà đã ánh lên sự nghiêm túc và đồng lòng. Tiếng bút lông lạch cạch trên những thẻ ngọc, ghi chép lại các điều khoản liên minh, rồi tiếng đóng dấu pháp lực vang lên đều đặn, như những nhịp đập của một trái tim tập thể đang dần hình thành. Mùi linh khí trong đại điện dao động mạnh mẽ, không còn hỗn loạn mà trở nên hài hòa, như các luồng sức mạnh đang tìm thấy điểm chung để hội tụ.

Lâm Phong đứng thẳng trên bục, một tia sáng phức tạp lướt qua đôi mắt chàng. Gánh nặng trên vai vẫn còn đó, nhưng chàng đã thành công bước đầu. Diệp Vô Song khẽ gật đầu với chàng, ánh mắt tím đầy vẻ tán thưởng. Cổ Thanh Nguyệt nở một nụ cười nhẹ nhõm, vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng như vơi đi phần nào. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng bàn tay nàng khẽ siết chặt thành nắm đấm, như đang âm thầm ủng hộ và chia sẻ gánh nặng với Lâm Phong.

Cuối cùng, sau khi tất cả các tông chủ, gia chủ và cường giả đại diện đã ký kết bằng pháp lực lên các điều khoản liên minh, Lâm Phong đứng thẳng dậy, cất giọng hùng hồn, vang vọng khắp đại điện: “Vậy là, Liên Minh Chống U Minh chính thức được thành lập! Kể từ giờ, chúng ta là một thể, cùng chung hoạn nạn, cùng chung vinh quang! Kể từ giờ, Linh Giới sẽ không còn là những thế lực rời rạc, mà là một khối thống nhất, cùng nhau đối mặt với hiểm nguy!”

Tiếng hoan hô vang dội khắp đại điện, xen lẫn tiếng pháp lực bùng nổ như pháo hoa, đánh dấu một khoảnh khắc lịch sử của Linh Giới. Nhiều cường giả đứng dậy, nắm chặt tay nhau, những mối hiềm khích cũ kỹ dường như bị gác lại trước mối đe dọa chung. Họ cảm thấy một sự đoàn kết mạnh mẽ chưa từng có, một niềm hy vọng bùng cháy trong lòng.

Khi tiếng reo hò dần lắng xuống, Bạch Lão Tổ, người vẫn luôn nhắm mắt từ đầu hội nghị, từ từ mở mắt. Đôi mắt già nua của ông, vốn dĩ hiền hòa, giờ đây lại ánh lên một tia sáng sắc lạnh, đầy sự cảnh giác. Ông chậm rãi đứng dậy, dáng người tuy nhỏ bé nhưng khí chất lại bao trùm cả đại điện, khiến mọi người phải im lặng. Giọng ông trầm ấm, nhưng mỗi lời lại mang theo sự lạnh lẽo, gieo vào lòng người nghe một nỗi bất an khó tả.

“Liên minh đã thành, đây là một bước đi đúng đắn, một hy vọng lớn cho Linh Giới.” Bạch Lão Tổ chậm rãi nói, ánh mắt ông quét qua từng gương mặt đang tràn đầy sự hưng phấn. “Nhưng đừng quên, bóng tối không chỉ đến từ bên ngoài. Kẻ thù lớn nhất đôi khi lại ẩn mình ngay bên cạnh chúng ta, chờ đợi thời cơ.” Ông ngừng lại, đôi mắt nheo lại, dường như đang nhìn thấy những điều mà người khác không thể. “Âm mưu của U Minh, hay đúng hơn là những kẻ đứng sau U Minh, còn sâu xa hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Chúng không chỉ gieo rắc tai ương từ bên ngoài, mà còn có thể đã len lỏi vào tận xương tủy của chúng ta. Hãy cảnh giác với mọi ánh mắt, mọi lời nói, mọi hành động bất thường. Bởi vì, sẽ có những kẻ lợi dụng liên minh này cho mục đích riêng, sẽ có những kẻ làm nội gián, thậm chí là những kẻ bị thao túng mà không hề hay biết.”

Lời cảnh báo của Bạch Lão Tổ như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn đang dâng trào, khiến không khí trong đại điện lại trở nên nặng nề. Nụ cười trên môi nhiều người tắt lịm, thay vào đó là ánh mắt hoài nghi, dò xét lẫn nhau. Lâm Phong khẽ nhíu mày, chàng biết Bạch Lão Tổ không nói suông. Những gì Diệp Vô Song đã nhắc đến về các "đại kiếp" và những kẻ giật dây, cùng với lời của Bạch Lão Tổ về "Thiên Đạo Vết Nứt" và "xiềng xích" đã củng cố thêm suy nghĩ của chàng: cuộc chiến này không chỉ là đối đầu sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí đầy rẫy âm mưu và phản bội.

“Huyết mạch của ngươi, Lâm Phong, là một thứ đặc biệt, đủ sức chống lại cả xiềng xích của vận mệnh.” Bạch Lão Tổ quay sang nhìn Lâm Phong, giọng ông trở nên dịu hơn một chút, nhưng vẫn đầy uy lực. “Đó là lý do ngươi được chọn, và cũng là lý do ngươi bị nhắm đến. Ngươi phải là người mạnh nhất, cũng là người cảnh giác nhất. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hãy dùng tâm trí và đạo tâm của ngươi để nhìn thấu mọi thứ.”

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên trên vai Lâm Phong, đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn thẳng về phía Bạch Lão Tổ, rồi lại nhìn Lâm Phong, khẽ kêu chiêm chiếp, như muốn xác nhận lời nói của vị lão tổ.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Chàng biết, Liên Minh Chống U Minh đã thành lập, nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Phía trước chàng là vô số thử thách, không chỉ từ U Minh mà còn từ những thế lực ẩn mình, những kẻ phản bội, và cả chính sự phức tạp trong nội bộ liên minh. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng và trách nhiệm đang đè nặng lên mình, nhưng đồng thời, chàng cũng cảm nhận được sức mạnh từ sự tin tưởng của những người bên cạnh. Dù Thiên Đạo có vô tình đến mấy, Nhân Đạo vẫn hữu tình. Và chàng, Lâm Phong, sẽ là người viết nên Huyễn Mặc Chi Đạo của riêng mình, Duy Ngã Độc Tôn, không sợ bất kỳ xiềng xích hay vận mệnh nào. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ